Hoài nghi là một tên phản bội, bởi nó khiến bạn sợ hãi không dám liều mình, vì thế bạn đánh mất cơ may thành công của mình.

William Shakespeare

Download ebooks
Ebook "Đại Thanh Tửu Vương"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mạc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 34
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1053 / 6
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9.2
hương Thế tài trí bình thường rời đi không mấy ngày, liền có một nữ nhân tìm đến cửa. (Min: cả nhà đoán xem là ai nào)
Tử Vi đã sớm đoán được, mẹ kế của nàng sớm hay muộn gì cũng sẽ tìm tới cửa, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Quả nhiên, giống như nàng dự đoán, thừa dịp Khương Thế Dung xuất môn mấy ngày này, cái “hảo” nữ nhân kia đích thân đến tận củă tìm nàng.
Nàng vừa đi vào phòng, Hiệp Hồng Anh thấy nàng đến, lập tức đứng lên đón nhận.
“Nữ nhi a, ngươi xa nhà lâu như vậy, nương còn tưởng tượng ngươi chết bầm?” Dung nhan mỹ mạo như hoa như ngọc, trong mắt khẽ ngấn những giọt nước mắ trong suốt cực đại, nhiệt tình ôm lấy nàng, hỉ cực mà khóc.
Tử Vi chỉ còn kém nước nổi da gà, rụng đến lông rơi đầy đất. Nàng thầm nghĩ đến vai chính của các gánh hát khắp thiên hạ không ai có thể so được với mẹ kế của nàng, nói rơi lệ liền rơi lệ, than thở khóc lóc đau thương đạt đến không ngờ.
Nàng đã quá rõ ràng hồ ly tinh này giỏi diễn kịch bao nhiêu.
Quả nhiên, nữ nhân này vừa ôm lấy nàng một khắc, bên tai lập tức truyền đến âm thanh bà ta thấp giọng mệnh lệnh~ “Bảo những người khác lui ra.”
Sau đó, nữ nhân này lại tiếp tục khóc lóc, ra dáng y như một người mẹ hiền từ, kể ra mình có bao nhiêu mong nhớ nàng.
Tử Vi hít sâu một hơi, tuy rằng náng rất muốn lật rõ bọ mặt thật của nữ nhân này, bất quá trước đó vẫn là muốn xem bà ta còn muốn diễn trò xiếc gì.
“Các ngươi lui ra.” Náng nói nhỏ với hạ nhân, đợi khi tất cả mọi người đèu đã đi ra. Nàng liền đem nữ nhân đang ôm lấy mình lạnh lùng đẩy ra. “Ngươi có cái gì cần nói thì nói đi, diễn khóc lóc các kiểu, liền miễn đi.” Nàng đi đến chỗ ngồi của chủ nhà một bên, ngồi xuống, cầm lấy ấm trà, uống một ngụm, mọi cử chỉ giơ tay nhấc chân, đều nghiễm nhiên bày ra tư thế của chủ mẫu (nữ chủ nhân) đương gia bình thường.
Hiệp Hồng Anh chậm rãi lau nước mắt, sắc mặt chuyển sang âm trầm.
“Mấy tháng không thấy, dường như tiểu nha đầu đã biến thành nữ chủ nhân, bây giờ ngươi đang khoe khoang với ta sao?”
Tử Vi đối với lời của nàng thờ ơ, Tùng Tùng cùng Đậu Đậu đã không còn ở trong tay nữ nhân này nữa, nàng cũng không còn gì phải e sợ nữa, ngữ khí bình thản nói:” Ta là nữ nhân của Tửu vương, nhất cử nhất động, đều quan hệ tới thanh danh của hắn, nếu không có niệm tình ngươi là mẹ kế của ta, ngươi cũng không có cơ hội ngồi ở chỗ này.”
Hiệp Hồng Anh cười lạnh một tiếng.” Nghe xem nghe xem, khẩu khí thật lớn a! Một khi bay lên chi đầu, liền nghĩ có thể bay lên tận trời sao? Ngươi bất quá chỉ là thiếp của hắn mà thôi, nói đến đấy, thì ngươi còn phải cảm kích ta, nếu không có ta đem ngươi an bài tiến Khương phủ, ngươi nào có phúc phận như vậy.”
Tử Vi mỉm cười, hoàn toàn đồng ý với lời của nàng.” Nói đúng lắm, điểm ấy, ta thật muốn cảm kích ngươi, có thể làm thiếp của hắn, là ta tu luyện phúc đức ba kiếp mới có phúc này, hắn đối với người thiếp này, chẳng những cho ta ăn, cho ta nơi ở, còn giúp đệ đệ muội muôi chúng ta thoát khỏi bàn tay độc ác của ngươi, ta nghĩ, đây là việc thiện duy nhất đời này ngươi đã làm.”
Nàng cười đến thoả mãn như thế, cùng với ngữ khí bình thản mang khinh miệt, chọc giận Hiệp Hồng Anh.
Này nha đầu chết tiệt kia! Nhiều năm như vậy, chỉ có chính mình ức hiếp nàng, thế nào lại luân được hôm nay chính mình đem nàng đặt lên trên đầu?
Nha đầu kia trên người xiêm y so với chính mình hoa lệ, cây trâm trên đầu so với chính mình có giá trị tiền hơn rất nhiều, còn có chiếc vòng ngọc tử xinh đẹp trên tay kia, lại làm cho người ta đỏ mắt bốc lửa!
Trừng mắt nhìn nha đầu kia trong trắng lộ ra hồng sắc phú quý, nghiễm nhiên dáng vẻ thiếu phu nhân, làm cho Hiệp Hồng Anh càng nhìn càng tức giận, càng nhìn càng ghen tị.
Không chiếm được nhưỡng rượu bí phương của Như Ý tửu phường, đã làm cho nàng trong cơn giận dữ, giừo lại còn phải ở đây xem nha đầu này hưởng phúc,thật là không cam tâm!
“Hừ, ngươi đừng nghĩ đến trở thành thiếp của hắn rồi, ta cũng không dám đối với ngươi như thế nào, ta cảnh cáo ngươi, tốt nhất đem nhưỡng rượu bí phương giao ra đây, nếu không ta sẽ không cho ngươi được yên ổn!”
Tử Vi nhẹ nhàng lắc đầu.” Ta sẽ không phản bội hắn, cũng không biết được nhưỡng rượu bí phương ở đâu, ta khuyên ngươi tốt nhất đừng tiếp tục ý đồ muốn trộm nhưỡng rượu bí phương, đắc tội Tửu vương, ngươi không biết sẽ phải lãnh hậu quả như thế nào đâu.”
“Ngươi dám uy hiếp ta?”
“Ta là hảo tâm nhắc nhở ngươi.”
Hiệp Hồng Anh hiện ra gian ngoan tươi cười.” Ngươi giỏi lắm, lông cánh cứng rắn rồi, nghĩ đến có thể bay ra khỏi lòng bàn tay của ta? Giờ nam nhân kia sủng ngươi, ngươi liền không đem ta để vào mắt? Ta thật muốn nhìn, khi nam nhân kia đối với ngươi phiền chán, mê luyến nữ nhân khác, ngươi còn có thể hay không kiêu ngạo như vậy? Ta sẽ chờ nhìn kết cục thống khổ của ngươi.” (Min: bà đợi đến kiếp sau đi nhá!)
Ai, nàng đã sớm biết nữ nhân này nghe không vào, nàng tính hết lòng quan tâm giúp đỡ, nhưng nhiều lời cũng vô dụng.
“Ngươi đi đi, từ nay về sau, ta đi đường ta, ngươi đi đường ngươi, ta không mong phải gặp lại ngươi nữa.” Nàng xoay người đi ra khỏi phòng, tính kêu hạ nhân đến tiễn khách.
Mới vừa mở cửa, nàng liền hoảng sợ, thấy đại quản gia đứng ngoài cửa, Quản thúc nhìn thấy nàng, cung kính khom người.
“Phu nhân.”
Tử Vi phủ ngực, kinh hãi đảm khiêu nhìn hắn.” Quản thúc, ngươi…… Đều nghe được?”
“Đúng vậy.” Quản thúc vẻ mặt như trước, ngữ khí cùng vẻ mặt cũng vẫn như vậy, cũng không một tia kinh ngạc.
Đang lúc Tử Vi tâm hoảng ý loạn, tự hỏi nên giải thích với hắn như thế nào, Quản thúc lại mở miệng an ủi nàng.” Phu nhân người làm tốt lắm, đại thiếu gia nếu biết được phu nhân trung thành và tận tâm đối với hắn như thế, nhất định ngài sẽ rất vui mừng và yêu thương phu nhân.”
Nàng ngoài ý muốn cảm thấy kinh sợ, Quản thúc nói như vậy, tương đương cõi lòng biểt lộ, hắn là đứng về phía nàng.
“Quản thúc……”
“Đối với những kẻ có mưu đồ gậy rối, mưu đồ trộm cắp Như Ý tửu phường nhưỡng rượu bí, liền sẽ không phải khách nhân của Khương phủ, mà là đạo tặc, đại thiếu gia xưa nay đối với đạo tặc, luôn luôn sẽ không khách khí.”
Tử Vi ngay từ đầu có chút mê hoặc, tiện đà bừng tỉnh đại ngộ, một đôi nhanh nhạy mắt đẹp lấp loé ánh sao.
“Ý tứ của Quản thúc là……”
“Hiện giờ các vị thiếu gia đều không có ở đây, hiện tại trong nhà này, phu nhân là chủ tử duy nhất, chủ tử muốn làm như thế nào, bọn hạ nhân mặc cho người sai phái.”
Lời nói của Quản thúc đã minh bạch như vậy, nàng nghe liền đã hiểu, khoé môi nhịn không được giơ lên giảo hoạt ý cười, hướng ánh nhìn đến Quản thúc bất kính nói cười, khoé miệng cũng đang dồng dạng gợi lên tặc cuời, không cần nàng nói nhiều, đối phương liền hiểu được ý tứ. (Min: cái đoạn này đọc mà rợn người quá, hai ông bà nhìn nhau cười nham hiểm…*run run*)
Lúc này Hiệp Hồng Anh đi ra, trường mắt liếc nhìn Tử Vi một cái, hừ một tiếng, sau đó liền nghênh ngang dời đi.
“Đứng lại.”
Hiệp Hồng Anh ngừng cước bộ, chậm rãi xoay người lại, bất khả tư nghị trừng hướng nàng, nheo mắt lại.” Ngươi kêu ai đứng lại?”
“Đương nhiên là ngươi.”
Tốt! Xú nha đầu này thật chán sống!
“Ngươi dám dùng loại khẩu khí này nói chuyện với nương ngươi? Không sợ việc này truyền đi, sẽ bị mọi người thóa mạ tội bất hiếu sao?”
Tử Vi không sợ nhìn thẳng vào mắt bà ta, vẻ mặt vô cùng trong trẻo nhưng lạnh lùng.
“Mẫu thân của ta, từ đầu đến cuối, chỉ có một, ngươi bất quá chỉ là hồ ly tinh mơ ước gia sản nhà người khác, ta cho tới bây giờ chưa bao giờ thừa nhận ngươi.”
Đay là lần đầu tiên Hiệp Hồng Anh xuất hiện nét mặt cứng đờ bất động, bất đồng hoàn toàn với dĩ vãng bình tĩnh, giống như con người hoàn toàn thay đổi, không khỏi sửng sốt nhìn Tử Vi.
Nha đầu kia trước giờ luôn đối nàng ngoan ngoãn phục tùng, lấy lòng xu nịnh, giờ đây lại nhìn nàng bằng ánh mắt này?
“Như thế nào, giờ đây thân phận ngươi khác trước, tưởng làm ta sợ?”
“Ngươi còn không hiểơcsao? Ta hiện tại là người của Khương gia, phàm là đối vơi những kẻ có mưa đồ gây rối Khương gia, thì chính là địch nhân. Ngươi hôm nay lại đến trước cửa, nói cho ta biết muốn đánh cắp nhưỡng rượu bí phương của phu quân ta, ta nếu cho ngươi đi dễ dàng như vậy, sao không làm thất vọng phu quân của ta.”
Hiệp Hồng Anh biến sắc.” Ngươi muốn làm gì?”
Tử Vi lạnh lùng mệnh lệnh.” Quản thúc.”
Quản thúc tiến lên, chắp tay ấp lễ.” Phu nhân có gì phân phó?”
“Đem nữ nhân này, hung hăng đánh năm mươi đại bản,sau đó đuổi ra ngoài, về sau không cho phép bà ta lại bước vào Khương phủ một bước.”
“Vâng, phu nhân.” Quản thúc tiếp mệnh lệnh, sắc mặt cũng là trầm xuống, số mệnh đan điền, thanh âm như sấm mệnh lệnh.” Người đâu!”
Trước sau bất quá trong chốc lát, bốn phương tám hướng liền đầy ngươi tiến đến, hành động nhanh nhẹn, huấn luyện có tở chức, tất cả đều là luyện công phu hộ viện, người người cường tráng khôi ngô, kiên cường lạnh thấu xương, nghe Quản thúc ra mệnh lệnh, đem Hiệp Hồng Anh bao vây lại.
Hiệp Hồng Anh nhìn thấy tay chân liền hoảng loạn.
“Ngươi, ngươi dám! Đỗ Tử Vi! Ngươi nếu dám đụng ta — a — các ngươi làm gì! Cứu mạng a! Phi lễ a — buông tay –”
Bốn đại hán tử bắt lấy bốn ty chân Hiệp Hồng Anh, nâng bà ta giống như nâng một con heo bình thường, đem nàng cao giơ lên cao khởi, mặc kệ nàng giãy dụa la hét cũng không động cho trung, một đường nâng đi ra ngoài.
Tử Vi đứng bên quan sát, cong lên cười, nàng cả đời này, chưa từng thấy thoả mãn như vậy.
* * *
Đại Thanh Tửu Vương Đại Thanh Tửu Vương - Mạc Nhan