Cái tốt đẹp nhất trong mọi cái là việc học. Tiền có thể bị mất, sức khỏe và sức mạnh có thể bị mất, nhưng những gì trong đầu bạn thì là của bạn mãi mãi.

Louis L’Amour

Download ebooks
Ebook "Đại Thanh Tửu Vương"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mạc Nhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 34
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1053 / 6
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4.1
àng quỳ trên mặt đất, nói cái gì cũng không nói.
Cửa có Thạch Tiều canh giữ, hắn đứng như một pho tượng lạnh lùng, hai tay đưa ngang lên trước ngực.
Nàng đôi mắt nhỏ tinh nhanh, lặng lẽ liếc đến trước mặt Khương Thế Dung, hắn nằm ngang trên ghế, một tay chống đỡ đầu, một tay lấy rượu, cong lên một chân dẫm nát ghế, bộ dáng mười phần khí phách, thần sắc lại có chút khó coi.
Bình rượu để trước mặt hắn là đại mạc liệt rượu, chỉ cần chạm nhẹ sẽ cay xé lưỡi, người bình thường không thể uống, nàng vừa ngửi qua đã biết.
Nàng bị Thạch Tiều bắt trở về, đưa đến trước mặt hắn đã lâu, hắn nửa ngày không hé răng, chính là uống liệt rượu, giống như một tên thổ phỉ ở sơn trại, đang cân nhắc nên dùng một cực hình như thế nào để xử trí nô tài có ý định vọng tưởng bỏ chạy.
Trầm ngâm một lát, hắn thản nhiên mở miệng:” Ngươi cũng biết, nô tỳ bán mình chưa được sự đồng ý của chủ nhân, một mình lẩn trốn hậu quả sẽ như thế nào chứ?”
Nàng thần sắc bình tĩnh trả lời:” Nếu đã bị ngươi bắt đến, ta cũng không còn gì để nói.”
Mày rậm vi chọn.” Ngươi không sợ ta trừng phạt?” Như vậy nhận mệnh? Ngay cả cầu xin tha thứ đều không có.
Nàng cúi mặt, miệng nói thầm.” Đương nhiên sợ a, nhưng mặc kệ là ai, dù sao trốn cũng đã trốn rồi,bắt cũng đã bắt được, biết rõ còn cố hỏi……” Bốn chữ cuối cùng âm thanh rất nhỏ, nàng cơ hồ là nói cho chính mình nghe.
Nếu hăn đã biết được mục đích thật sự nàng vào Khương phủ, lúc này không đi còn đợi khi nào? Chẳng lẽ tiếp tục ở lại chờ bị chặt tay sao? Nàng cũng không phải ngu ngốc.
“Chuyện hôm nay, trừ bỏ ta cùng Thạch Tiều biết, ngươi không nói, không có người nào khác biết được.”
Tử Vi không khỏi nghi hoặc, hắn vì sao muốn giữ nàng lại, còn không tính xử phạt nàng sao?
Đại chưởng buông chén rượu, ánh mắt dừng ở biểu tình tò mò của nàng, nói:” Yên tâm, ta không tính chặt tay ngươi, vệc này đối với ta không có lợi ích gì cả.”
“Vì sao?” Nàng có chút kinh ngạc.
Khương Thế Dung thân thủ mở ra một cái hắc mộc hộp (hộp gỗ màu đen), lấy ra một phong thư, quăng đến trước mặt nàng.
Nàng nghi hoặc nhặt lên, lấy ra một tờ giấy bên trong phong thư, phát hiện ra đó chính là khế ước.
Nội dung khế ước làm nàng thay đổi sắc mặt, kinh ngạc hô nhỏ:” Chung thân (suốt đời)! Làm sao có thể? Này, này……”
Nàng sở dĩ biểu hiện kinh ngạc như thế, là vì trên khế ước viết rành mạch, nàng bán mình cho Khương phủ, suốt đời làm nô tỳ!
“Không, nhất định là sai rồi, không có khả năng!”
“Chữ viết trên đó người hiểu được rồi chứ, mẹ kế ngươi ký bán mình khế ước, lấy một ngàn lượng bảng giá đem ngươi bán cho ta cả đời làm nha hoàn, sinh tử của ngươi cùng nàng không còn quan hệ, nếu ngươi đào tẩu (bỏ trốn), nàng không chịu trách nhiệm bồi thường, mà ngươi, tất sẽ tự một mình phải chịu hậu quả nghiêm trọng.”
Tử Vi trừng lớn tròng mắt như muốn nhảy ra ngoài, nữ nhân này, nữ nhân luôn vì tư lợi này, cư nhiên lừa gạt nàng, đánh nào một đao phía sau lưng!
Rõ ràng đâu có chỉ có một năm làm nha hoàn! Nàng cư nhiên đem nàng bán đi! Sinh tử cùng nàng không quan hệ…… Thật sự là…… Hại chết người!
Nàng tức giận đến hai tay run rẩy, hai gò má giận hồng. Nữ nhân kia lợi dụng nàng trộm bí phương, đồng thời còn thuận tiện đem nàng cấp bán! Tuy rằng ngày thường chính mình luôn bình tĩnh, lúc này cũng tức giận đến sôi lên.
Tử nữ nhân! Xú nữ nhân! (Nữ nhân đáng chết! Nữ nhân thối tha!) Một ngày nào đó, nàng nhất định sẽ hung hăng giáo huấn cái mụ hồ ly tinh kia một trận! Thế nhưng lừa nàng chỉ cần làm một năm là tốt rồi, nàng sớm phải nên nghĩ đến, kia nữ nhân có chuyện gì làm không được!
Nàng phẫn nộ, không cam lòng, cuối cùng chỉ có thể thất bại cúi hạ hai tay lấy khế ước, nếu không nguyện ý, nàng cũng phải nhận chuyện này thật, bởi vì, nàng đã mất chỗ để đi.
Nghĩ đến cái nhà kia đã không thể trở về, nàng suy nghĩ rối loạn, hoảng, nhất tưởng đến còn có hai cái đệ muội đang ở trong tay mẹ kế, nàng nhất thời không biết nên làm thế nào mới tốt?
Giờ này khắc này, nàng lo lắng không phải chính mình, mà là hai cái đệ muội.
“Xem ra, mẹ kế của ngươi, đối với ngươi thật ra rất 『 hảo 』.” Hắn đứng lên, ngồi xổm xuống ở trước mặt nàng, đại chưởng nâng lên cằm của nàng, đưa khuông mặt tuấn lãnh tới gần.
“Hiện tại, ngươi đã minh bạch (hiểu rõ ) chưa? Một mình đào tẩu, sẽ chỉ là chính mình nhận lấy kết cục bi thảm.” Khóa trụámắc mặt tái nhợt kia, hắn lộ ra vẻ mặt vừa lòng, nghĩ là nàng đang sợ hãi kết cục của chính mình.
Hắn muốn cho nàng hiểu được đào tẩu kết cục, là không thể nào thực hiện được, để nàng nhanh chóng chết tâm (từ bỏ ý định). Phàm là vật mà hắn coi trọng cất chứa, chỉ có thể ngoan ngoãn ở bên người hắn, tựa như rượu ngon này, chỉ thuộc về hắn.
“Ngươi muốn thế nào?” Nàng hỏi.
Bạc môi khẽ nhếch, nâng cằm của nàng lên, nhẹ nhàng phủ lấy trắng noãn da thịt.
“Nếu ngươi hướng ta cầu xin tha thứ, có lẽ ta sẽ xem xét lo lắng một chút.”
“Thả ta đi?” Nàng vẻ mặt chờ đợi.
“Ngươi tưởng có khả năng sao?”
“Ta cũng nghĩ không có, chính là hỏi một chút.”
Nàng đương nhiên không ôm gì hy vọng, nếu này nam nhân có bất kì một tia ý đồ nào cho nàng chạy, giờ phút này nàng cũng sẽ không quỳ gối nơi này.
“Bất quá, nếu ngươi khẳng định đối với ta thề tuyệt đối trung thành, có lẽ ta sẽ đối với ngươi phá lệ khai ân.”
Nàng mới không tin a! Nàng cũng không phải tiểu hài tử ba tuổi mới tốt như vậy để bị lừa.
Theo hắn trong ánh mắt, nàng nhìn thấy thập phần rõ ràng, nam nhân này bất quá là chỉ muốn hưởng thụ bộ dáng của con mồi khẩn trương sợ hãi thôi, nhưng ngược lại, nếu nàng không thuận theo ý hắn, không hay ho vẫn là chính mình.
Muốn ứng phó một nam nhân cuồng ngạo như vậy, vừa phải khiêm tốn là tất yếu, nàng biết chính mình không thể chọc giận hắn, càng hiểu được chính mình phải kiên cường, sợ hãi, khóc nháo, đều chỉ là sự vô bổ, duy nhất hy vọng, chính là nam nhân này, chỉ cần còn có một tia cơ hội, cho dù muốn nàng liếm giày hắn, nàng cũng sẽ làm.
Cặp mắt xinh đẹp kia cố gắng nổi lên xuất thủy quang, thực cho hắn mặt mũi rớt xuống, nhìn hai mắt nàng ngấn lệ.
“Đại thiếu gia, ta…… Ta lần sau cũng không dám nữa, chỉ cần ngươi đồng ý tha ta, nô tỳ nguyện ý làm trâu làm ngựa báo đáp ngài!” Nói xong, nàng còn hướng hắn đụng vài cái đầu, kỳ thật, nàng là thừa dịp này làm cho cằm của chính mình thoát ly khỏi tay hắn. (thông minh, ta bội phục. Vi tỉ: các hạ quá khen, đa tạ!)
Nàng không nghĩ phải đối mặt nam nhân này, hắn ánh mắt rất sắc bén, nàng sợ lừa không được hắn, chính mình đã ở đánh mặt khác chủ ý, vì sinh tồn mà hạ mình, nàng phải bình tĩnh, lại khó chịu đựng, lại nhiều nhục nhã, nàng đều có thể thừa nhận, tóm lại trước làm cho chính mình qua được cửa ải này rồi nói sau.
Nàng quỳ nằm úp sấp, biểu hiện hèn mọn cùng kính sợ, trên thực tế, tại cái đầu nhỏ bé kia,đã bắt đầu suy tính cho sau này làm thế nào sống.
Khương Thế Dung thực vừa lòng với thái độ thuần phục của nàng, hắn đứng lên, hai tay để phía sau người, ngạo nghễ mệnh lệnh.
“Đêm nay, đến phòng hầu hạ ta.”
Biện pháp hắn trừng phạt nàng, chính là để nàng trở thành công cụ phát tiết của hắn. (Huynh thức thân thể tỉ thì cứ nói thẳng, việc gì phải thêm 2 chữ trừng phạt cho nặng nề a. Dung ca: chặt hai tay nó cho ta. *bủn rủn chân tay* *té xỉu)
Đại Thanh Tửu Vương Đại Thanh Tửu Vương - Mạc Nhan