Tôi chưa từng biết ai phải khổ sở vì làm việc nhiều quá. Chỉ có rất nhiều người khổ sở vì có tham vọng nhiều quá mà lại không có đủ hành động.

Dr. James Mantague

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3522 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29:
ắc mặt Đào Hoa Thiếu vẫn thản nhiên: “Đó chỉ là một lọn tóc mà thôi.”
Lâm Vãn Từ cười nhạt: “Tóc là thân thể do cha mẹ ban cho.”
Đào Hoa Thiếu lẳng lặng nhìn cô ta, một lát sau khẽ thở dài: “Tự phụ, chẳng phải đó cũng là điểm trí mạng của Lâm tiểu thư hay sao?”
Lâm Vãn Từ khẽ nghiêng ánh mắt.
Đào Hoa Thiếu chậm rãi nói: “Tại Thái Nguyên ngươi dựa vào bản đồ bảo tàng mà lừa dối Trầm Túy Thiên. Lại còn dựng chuyện làm cho Quỷ cốc Minh và Bạch liên giáo tổn thất nặng nề, thậm chí còn ly gián ta và Hán vương, đều có thể nói là rất thành công, hơn nữa cực kỳ thành công…Cũng bởi vì vậy…ngươi có chút tự đắc…Nhưng, ngươi quên một điều, Phong Tịnh Ly là một nữ nhân, đặc điểm nổi bật nhất của nữ nhân chính là hay thay đổi, các nàng tính tình thay đổi thất thường, không chắc chắn…”
Sắc mặt Lâm Vãn Từ chậm rãi biến đổi, đôi mắt sáng ánh lên tia giận giữ.
“Lâm tiểu thư, ngươi không thể chỉ dựa vào một tấm bản đồ bảo tàng mà…hơn ba lần lừa gạt người khác, nếu như ngươi đã đem bản đồ bảo tàng đưa cho Sở Thiên Dao ta, thì không nên đem nó cho người khác, cho dù người này tương lai sẽ là thiên tử.”
Lâm Vãn Từ lặng im trong chốc lát, sắc mặt càng tái nhợt, rốt cục chậm rãi gật đầu nói: “Ngươi đã sớm biết lai lịch nhưng sát thủ này, nói như vậy…”
“Không sai, ta đã sớm biết những sát thủ này là người của cẩm y vệ. Lúc đầu ta cho rằng chúng vì Hán Vương mà nhắm vào ta, sau đó ta mới biết đó là vì Sơ Cuồng…bọn chúng nhắm vào Sơ Cuồng, nhưng lại tuyệt muốn đẩy nàng vào chỗ chết, khẳng định là còn có nguyên nhân khác…”
Lâm Vãn Từ nở nụ cười, nói: “Ngươi đã sớm biết người đứng sau Phong Tịnh Ly là ta, cho nên, các ngươi cùng nhau diễn trò, lợi dụng ta…”
Đào Hoa Thiếu cười: “Lâm tiểu thư thông minh tuyệt đỉnh nhưng vẫn lộ một điểm. Cùng ngươi nói chuyện thật sự là sảng khoái. Không sai, chúng ta chỉ mượn ưu thế đệ tử đông đảo của Ngự trì sơn trang một chút, còn chưa nói tới từ lợi dụng.”
Lâm Vãn Từ cười giận giữ: “Ta lệnh cho người của Ngự trì sơn trang đi tỉm hiểu cái chết của Dung Sơ Cuồng, thì ra là chính cô ta truyền ra tin tức đó…Chỉ là, vì sao? Vì sao phải để cho Dung Sơ Cuồng giả chết?”
‘Để thoát khỏi một người.”
“Ai?”
“Hoàng thái tử, tức là thiên tử tương lai sắp tới.”
Lâm Vãn Từ ánh mắt căng thẳng, hỏi: “Lẽ nào thân thế của cô ta quả thực có liên quan tới hoàng thất?”
Đào Hoa Thiếu nghe vậy, im lặng, trong lòng có một cảm giác khó nói thành lời…hoàng thái tử muốn gặp Sơ Cuồng, đương nhiên là vì lời tiên đoán của nàng thành sự thật, cho nên khiến hắn chấn động…còn Lâm Vãn Từ bởi vì có liên quan đến bản đồ bảo tàng, hoài nghi thân phận của nàng, ha hả…
Đào Hoa Thiếu cười nói: “Mặc kệ nguyên nhân gì, chúng ta cũng không muốn có liên quan gì đến hoàng thất, cho nên phải dùng hạ sách đó. Ta biết chuyện này chỉ có thể giấu Lâm tiểu thư một thời gian ngắn, tất nhiên sau đó ngươi sẽ hiểu ra ngay, cho nên ta không định giấu diếm. Đúng như lời ngươi nói, đối với người thông minh như Lâm tiểu thư đây, không có gì gọi là bí mật cả. Ta chỉ muốn Lâm tiểu thư hiểu một điều, Dung Sơ Cuồng không phải là kẻ địch của Ngự trì sơn trang.”
Lâm Vãn Từ không nói gì, sắc mặt trắng bệch.
Cô ta là một người kiêu ngạo nên không thể tiếp nhận được sự thất bại, biểu hiện vô cùng phẫn nộ lẫn thất vọng: “Phong Tịnh Ly dùng lọn tóc này để gạt ta ư? Còn ta cứ thế mà tin ư?”
“Lọn tóc này quả thực là của Sơ Cuồng, cô ta không gạt ngươi.” Đào Hoa Thiếu khẽ cười một tiếng, nói: “Còn Lâm tiểu thư, ngươi tự cho mình là có sở trường tùy cơ ứng biến, thế nhân thành sự, bao nhiêu sóng to gió lớn đều qua được, đương nhiên sẽ không coi Phong Tịnh Ly vào mắt…Ha hả, Lâm tiểu thư có thể đùa bỡn nam nhân, cũng có thể đùa bỡn nữ nhân, nhưng ngươi không thể cùng một lúc đùa bỡn nam nhân và nữ nhân cùng nhau, nhất là nam nhân như ta và nữ nhân như Phong Tịnh Ly.”
Lâm Vãn Từ trái lại bình tĩnh trở lại, trầm mặc một lú lâu, bỗng nhiên phá lên cười. Ngữ khí có chút châm chọc nói: “Dung Sơ Cuồng rốt cuộc là người dùng thủ đoạn thế nào khiến cho Sở tiên sinh hết lòng hết sức lo lắng vì cô ta như vậy?”
Đào Hoa Thiếu không hề nổi giận, lạnh lùng trả lời cô ta: “Luận về thủ đoạn, nàng không thể bằng Lâm tiểu thư, nhưng nàng lại hơn ngươi ở chỗ, đó là sự chân thành.”
“Ngươi hỏi ta, Dung Sơ Cuồng rốt cuộc có điểm gì khác biệt ư? Vấn đề này ta chưa từng hỏi bản thân mình, hiện giờ ngẫm lại…” Anh hơi ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong giọng nói toát lên sự mênh mang: “Ta yêu nàng không lý do, nhưng ta rất thích nàng, nàng lạc quan rộng rãi, yêu hận phân minh. Có nhiều lúc nàng hồ đồ ngốc nghếch, lúc thì vụng về, ta cũng thấy rất vui, cảm thấy nàng rất đáng yêu, có đôi khi nàng mang họa tới cho ta, ta lại đi giải quyết thay nàng …ngươi nhất định sẽ nói, người như nàng trên đời này có rất nhiều, không sai, ta cũng tin như vậy, và ta không có gì để nói…”
Anh dừng lại, nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Thế nhân coi Sở Thiên Dao ta võ công cao cường không ai bì nổi, kỳ thực ta cũng chỉ là một người bình thường. Trên đời có một thứ mà ta vĩnh viễn không thể đánh bại được, đó chính là thời gian, nó là vũ khí có lực sát thương mạnh nhất, lạnh lùng nhất, nó khiến ta kích động tiến lên, có lúc lại làm ta chán nản, có lúc khiến ta tịch mịch cô đơn. Nhưng chỉ có Sơ Cuồng, nàng khiến ta cảm thấy vui sướng, trên người nàng, ta nhìn thấy màu sắc ánh sáng đời người vô tận…những âm mưu, quyền mưu, tính toán, giết chóc …trên đời ta rất am hiểu nhưng những thứ đó cũng khiến ta cảm thấy vô cùng chán ghét…”
Lúc này, bầu trời bên ngoài sáng tỏ, bầu trời trong xanh êm dịu, ánh trăng cong mờ nhạt cao vời vợi. Trời đã sáng rồi, trên bầu trời đã xuất hiện những đám mây như hạc vũ nhẹ phiêu lãng, gió mát từ đường chân trời xa xôi thổi tới, lướt qua sợi tóc trắng bên thái dương của Đào Hoa Thiếu, làm lay động y phục màu trắng trên người anh, giọng nói khàn khàn đặc biệt của anh thốt ra chợt trở nên đặc biệt dịu dàng như làn nước…
“Thật vậy sao? Huynh thật sự nói như thế sao?” Tôi kéo tay áo anh liên tục truy hỏi.
Đào Hoa Thiếu cười khổ, trừng mắt với tôi, vẫn không nói gì. Có người đã không chịu nổi trước la lên: “Dung cô nương, ngươi đã hỏi nhiều lắm rồi, ngươi không cảm thấy buồn nôn à?”
Tôi buông tha Đào Hoa Thiếu, quay người sang hung hăng gõ vào đầu cậu ta, quát lên: “Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng xen vào.”
Cậu ta ôm đầu, nói: “Tự mình cắt tóc của mình mà còn nói những…lời khiến người khác nổi da gà đây này.”
Tôi trợn mắt lên: “Câm miệng!”
Cậu ta vội chạy đi, miệng vẫn lầm bầm: “Cắt tóc như thế chẳng ra bộ dạng gì cả. Đúng là chẳng khác gì một ni cô…”
Tôi nghe được, lập tức gào lên: “Tiểu tử thối, cậu chán sống rồi phải không?”
Hừ, Đào Hoa Thiếu đối với kiểu tóc mới của tôi đã tỏ ra bất mãn lắm rồi, giờ tên tiểu tử này còn đổ thêm dầu vào lửa.
“Được rồi, đừng loạn nữa.” Đào Hoa Thiếu kéo tay tôi.
Tôi bắt gặp sau nụ cười của anh, trong ánh mắt vẫn có chút chế nhạo, tôi cảm giác hai gò má nóng bừng, không dám truy hỏi nữa.
Anh nắm lấy tay tôi đến đình nghỉ chân ngồi xuống, cười hỏi tôi: “Lai lịch của Dung Sơ Cuồng không tầm thường, có muốn tra hỏi đến cùng không?”
Tôi vội lắc đầu: “Ngàn vạn lần không muốn, Dung Sơ Cuồng đã chết rồi. Chuyện trước đây của cô ấy muội không muốn hỏi đến. Cho dù cô ấy có thân phận cao quý cũng không liên quan gì đến chúng ta.”
Đào Hoa Thiếu phá lên cười, cố ý nói: “Này, ta thì ngược lại rất muốn làm phò mã gia đấy.”
Tôi không tiếp tục tra hỏi anh nữa, chỉ nhìn anh cười, trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái dễ chịu chưa từng có. Càng cười càng thấy vui sướng, lại càng cười nhiều hơn. Rốt cuộc, Đào Hoa Thiếu không chịu nổi nữa, nét mặt toát lên vẻ bó tay, lấy tay đấm vào ngực, thở dài quay đầu đi: “Ông trời ơi, ta vốn không cảm thấy những lời này buồn nôn, ngược lại thấy muội như vậy buồn nôn quá đi…”
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký