Thất bại ư? Tôi chưa bao giờ gặp phải. Với tôi, chúng chỉ là những bước lùi tạm thời.

Dottie Walters

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3526 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29:
ỗ Đỗ Điểu đứng ở đám cỏ dại bên mép nước dõi mắt quan sát khắp nơi, nhà ở hai bên bờ sông được phân chia ra làm hai, vùng hoang vu dã ngoại không thể so với trong thành, thỉnh thoảng mới có vài đốm lửa nhỏ cũng không biết là phát ra ở đâu, nhìn khắp nơi thấy mờ mờ, chú tâm lắm mới thấy có một vài đường nét. Cậu ta cũng không quan tâm nơi này như nào, liền ngồi chồm hỗm xuống giữa đám cỏ dại, đá giày đi, ôm chân xoa xoa. Một lúc lâu sau, bị muỗi đốt nhiều quá không chịu nổi nhưng vẫn không dám trái lời căn dặn của Đào Hoa Thiếu. Trong lòng oán giận…đêm hôm khuya khoắt, bảo cậu ta đến nơi khỉ ho cò gáy này chỉ để chờ một con thuyền. Chờ tới giờ cũng không thấy một ma nào đến.
Chờ người có lẽ là trường hợp khó khăn nhất, lại hơn nửa canh giờ nữa, Đỗ Đỗ Điểu thực sự không nhẫn nại được nữa, đi giày vào để đi về, mới đi được vài bước bỗng nhiên dừng lại, vểnh tai lên lắng nghe.
Trên mặt nước trống trải truyền đến một tiếng động nhỏ, nghe mơ hồ như là tiếng mái chèo thuyền.
Đỗ Đỗ Điểu vội vãn cúi người xuống, vén đám cỏ dại tươi tốt ra để ngó xa xa, chỉ thấy trên mặt nước có gợn nước trắng xóa, càng gần hơn thì thấy một cái bóng hiện ra, trông xa xa rất mờ mờ không rõ ràng, nhưng theo tiếng động vang đến gần thì đó là một con thuyền đang tới.
Cậu ta vừa nhìn thấy, miệng há hốc.
Chiếc thuyền đó thậm chí không thể gọi là thuyền, mà giống như một chiếc bè rất lớn, bốn tấm vách dựng đứng xung quanh, ở giữa chỉ đơn giản là một khoang thuyền, trên thuyền có mười sáu người, trái phải mỗi bên tám người, đều trần trụi nửa người, vóc dáng cường tráng, khỏe mạnh.
Đứng ở đầu thuyền là một bạch y thiếu niên, mặt trái xoan. Mắt sáng, quả nhiên là tuấn tú. Phía sau hắn có bốn gã hắc y nhân, mặt lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt như loài lang sói, vừa nhìn là biết giết người vô số.
Chiếc thuyền từ ngoài thành đến rất nhanh không gì sánh được nhưng lại phát ra âm thanh rất nhỏ, thoáng cái đã đi khá xa rồi, Đỗ Đỗ Điểu không dám chần chờ vội vã khom lưng chạy ven theo bờ đi theo chiếc thuyền đó.
Càng gần nội thành vực nước càng eo hẹp, chỉ chốc lát chiếc thuyền đã cập bờ, bạch y thiếu niên đứng yên bất động, nghiêng đầu hướng sang bên nói gì đó với người bên canh, mấy người nói chuyện với nhau một hồi, hai người ở lại trông coi thuyền, những người còn lại rời thuyền đi về vùng hoang vu phía đông nam.
Đỗ Đỗ Điểu nổi lòng hiếu kỳ, chăm chú bám theo, thi triển khinh công hết mức. Nhưng người trên đường thì đông, mục tiêu lại nhiều, cậu ta cố gắng lắm mới theo được. Chỉ chốc lát sau, đoàn người đi tới một chiếc miếu đổ nát hoang vu.
Bạch y thiếu niên nhướng mắt lên nhìn một lúc rồi mới mở miệng nói: “Chính xác là đây phải không?”
Hắn vừa mở miệng, Đỗ Đỗ Điểu nghe lập tức hiểu ra, trợn mắt quan sát hắn một lần nữa rồi tự âm thầm nói: thì ra là một cô nương, ta đã nói rồi trên đời này người khiến cho Nam Cung Tuấn Khanh yêu được là rất ít.
‘Toàn bộ lộ tuyến đều theo ký hiệu dẫn tới đây, hoàn cảnh bốn phía miễn cưỡng có thể phù hợp, chắc là không sai được.”
“Sao lại hẹn ở một nơi như này được? Thật là quá tùy tiện.” Nữ tử có vẻ như không tin được.
Hắc y nam tử cười nói: ‘Những nơi càng không nghĩ đến thì càng an toàn nhất, huống hồ lúc đó khá gấp gáp, tùy tiện chọn một chỗ để giấu cũng là điều có khả năng thôi. Có người nói rằng năm xưa những người xây dựng ngôi miếu này là người trong nội cung, đương nhiên thời điểm đó đèn nhang cực thịnh, sau này thành tổ hoàng đế…” Hắn nói rất nhỏ như là đột nhiên y thức được gì đó.
Bạch y nữ tử chỉ cười nói: “Điều đó cũng khá hợp lý. Mọi người đi vào nhớ cẩn thận một chút.”
Mọi người lên tiếng trả lời rồi nối đuôi nhau đi vào, bạch y nữ tử chỉ đứng yên bất động, một lát sau mới chậm rãi đi vòng quanh ngôi miếu đổ nát, tỉ mỉ quan sát xung quanh.
Đỗ Đỗ Điểu giấu mình trong đám cỏ dại, thở cũng không dám thở mạnh, chỉ nương theo ánh trăng mà nghển cổ nhìn về phía căn miếu đổ nát, thấy trong miếu tượng phật rách nát từ lâu, trên người phật loang lổ, theo kinh nghiệm hay ngủ đêm tại miếu đổ nát của cậu ta mà phán đoán thì đại khái toàn là phân và nước tiểu của các loài chim. Bức tường bị đổ nát không ít, mạng nhện chăng đầy…Không biết bên trong có bảo bối gì có giá trị để phải điều động nhiều người đến…
Thời gian trôi qua trong vắng vẻ hoang dã, mặt trăng dần dần ngả dần phía tây, những ngôi sao ngủ gật dần mất hẳn độ sáng, nhạt dần và xa vời.
Cuối cùng, trong ngôi miếu đổ nát có tiếng động. Đầu tiên là hai người khiêng ra một hòm sắt, sau đó liên tiếp khiêng ra hơn mười chiếc rương Trên nét mặt mỗi người đều lộ ra những tia hưng phấn cực độ, mắt sáng lấp lánh. Trong đám người đó có một người xoay người lại định động vào chiếc khóa, tay vừa chạm vào, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Bạch y nữ tử tra kiếm vào vỏ. Ánh mắt sắc bén đảo khắp lượt, lạnh lùng nói: “Đây là lễ vật hiến cho thái tử điện hạ, ai dám có ý nghĩ muốn động vào, cẩn thận móng vuốt của các ngươi.” Dừng một chút, lại nói: “Các ngươi nếu vì điện hạ làm tốt chuyện này, đương nhiên là tiền đồ vô lượng, chỉ sợ vinh hoa phú quý hưởng không hết.”
Lúc này, tên kia xoa mười ngón tay vào nhau, vội vã xin xỏ: “Thuộc hạ chỉ là muốn xác nhận một chút có đúng là đồ vật đó không chứ tuyệt đối không dám…”
Nữ tử cắt ngang lời hắn, cười lạnh nói: “Đừng có già mồm nữa, ngươi hãy nhìn lại xem, thiên hạ có ai dám động tới chiếc rương này không. Hừ, hôm nay nếu là do ngươi mở chiếc rương này, ta làm sao ăn nói với điện hạ đây? Tự ngươi đã không muốn sống, đừng làm liên lụy tới các huynh đệ nữa.”
Người kia mặt xám ngoét, ngây người ra một chút, bỗng nhiên rút trong người ra một chủy thủ đâm mạnh vào bụng, thổ huyết mà chết. Mọi người như bừng tỉnh, một lần nữa lại khôi phục thần sắc lạnh lùng như trước.
Bạch y nữ tử mặt không đổi sắc, không hề liếc mắt tới thi thể đó, chỉ phân phó thuộc hạ: “Được rồi, mọi người khiêng rương lên thuyền, chúng ta đi thẳng vào kinh.”
Mọi người theo phân phó của nàng đem rương quay trở lại đường cũ.
Đỗ Đỗ Điểu thấy cô ta xử lý như vậy liền rùng mình một cái. Lúc này thấy bọn họ đã đem đồ vật quay trở lại, nhưng Đào Hoa Thiếu lại không nói là có được tiếp tục theo dõi hay không nên chần chừ do dự. Cạu ta vô cùng tò mò muốn biết trong chiếc rương có giấu vật gì có giá trị mà phải cần đến đám người có võ nghệ cao cường, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy…Đang do dự, chợt thấy cổ mát lạnh, một thanh kiếm lạnh lẽo kề vào.
Một giọng nói thanh thoát những lãnh khốc vang lên lạnh lùng: “Ngươi là ai? Muốn làm gì?”
Đỗ Đỗ Điểu đã thấy qua thủ đoạn của cô ta, sợ đến mức run lẩy bẩy. Tát vào mồm cũng không nói lưu loát được.
Đúng lúc, một người bỗng kêu “a” một tiếng, nói: ‘Tiểu tử này là người của Sở Thiên Dao.”
“Hả?” Ngữ khí nữ tử có vẻ hơi ngạc nhiên. Trầm ngâm một chút nói: “Đưa hắn lên thuyền trước, sau đó giao cho lão Hình thẩm vấn cho rõ ràng.”
Nói xong, dùng tay điểm mấy huyệt trên người cậu ta, còn hai gã bên trái phải thì xốc nách cậu ta lên rồi chạy như bay.
Đỗ Đỗ Điểu bị ném lên thuyền, cả người tuy không thể cử động nhưng thần trí vẫn chưa hết sợ, trong lòng bất an lo lắng, nóng như lửa đốt. Ở trên thuyền được khoảng một nén hương lại bị đổi sang xe ngựa, cậu ta bị nhét vào một chiếc thùng xe ngựa đen kịt, xóc nảy lửa một trận nhừ tử. Cuối cùng xe ngựa dừng lại, một người nhét cậu ta vào một chiếc túi lớn xách cậu ta vào trong nhà rồi vứt vào mọt góc không ai để ý tới. Cậu ta ở trong túi không thể động đậy được, cố vận công để giải huyệt nhưng bất luận thế nào cũng không giải được, lúc này mới hối hận trước đây mình không chuyên tâm học võ.
Đỗ Đỗ Điểu mắt không thể nhìn thấy nhưng tai thì có thể nghe được, cậu ta nghe thấy bên ngoài có tiếng ầm ĩ, nhớ lại cô ta nói đi một mạch vào kinh, đại khái là đang chuẩn bị….vậy hơn hai mươi mấy rương gì đó, e rằng xe ngựa tốt đến mấy cũng không chịu được. Nếu đưa cậu ta đi theo vào kinh, vậy thì thực sự là sống không bằng chết, phản tặc là người của Sở Thiên Dao, làm sao có thể để yên được chứ? Thực sự là càng nghĩ càng sợ, giống như là hồi quang phản chiếu, nhớ tới những ngày tháng tươi đẹp xưa khoát hoạt ăn ngủ vô lo nghĩ, miếng ngon đến miệng, …Trong lòng chỉ nhớ dưới ánh trăng đó, trong lòng chỉ nhớ đến ánh trăng …
Cậu ta ảm đạm miên man suy nghĩ, có rất nhiều điểm lộn xộn, đột nhiên mũi ngửi thấy một mùi hương nhẹ thơm ngát, sau đó chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng cười nói: “Chúc mừng Phong cô nương.”
Cậu ta nghe giọng nói đó liền giật mình, cả người tỉnh táo lại.
Phong Tịnh Ly nói: “Ta còn phải đa tạ Lâm tiểu thư, nếu không có bản đồ của ngươi thì làm sao tìm thấy bảo tàng chứ? Chuyện này ta sẽ bẩm báo lại thái tử điện hạ, đến lúc đó Ngự trì sơn trang…”
“Lòng tốt của Phong cô nương ta xin nhận.” Lâm Vãn Từ ngắt lời cô ta: “Đệ tử bản trang trong giang hồ luôn luôn thích tự do, không thích bị ràng buộc. Chuyện này trước mặt điện hạ không nhắc tới là tốt nhất.”
Phong Tịnh Ly cười nói: “Vậy chẳng lẽ lại nói bảo tàng kia từ trên trời rơi xuống?”
Lâm Vãn Từ cũng cười:”Phong cô nương đã quên rồi sao, không phải còn có một Dung Sơ Cuồng ư?”
“Dung Sơ Cuồng là phu nhân của Sở Thiên Dao, cô ta làm sao mà tặng bảo tàng cho ta được chứ?”
“Đương nhiên là ngươi giết cô ta, đoạt được bản đồ bảo tàng, sau đó may mắn mà tìm được.”
Yên lặng trong chốc lát, hai người cùng nở nụ cười cùng hiểu ý nhau.
Đỗ Đỗ Điểu giật mình, đầu óc bắt đầu phản ứng.
Phong Tịnh Ly bỗng nhiên nói: “Lâm tiểu thư, có một việc ta rất hiếu kỳ, nếu không nói ra, chỉ e cuộc sống hàng ngày không yên…”
Lâm Vãn Từ cười nói: “Có phải Phong cô nương muốn hỏi ta, vì sao nhất định phải đẩy Dung Sơ Cuồng vào chỗ chết?”
“Lâm tiểu thư chấp nhất chuyện này, chắc chắn phải có lý do?”
Lâm Vãn Từ đầu tiên im lặng, sau đó cười khổ một tiếng, nói: “Đây là di mệnh của gia mẫu, trong đó nguyên nhân cụ thể thế nào ta cũng không biết.”
Phong Tịnh Ly không nói gì.
Bên trong lại yên tĩnh.
Một lát sau, có người đến báo, tất cả đã chuẩn bị xong chỉ chở lệnh xuất phát.
Phong Tịnh Ly nói: ‘Để tránh đêm dài lắm mộng, ta muốn xuất phát đi cả đêm, không tiễn Lâm tiểu thư.”
Lâm Vãn Từ mỉm cười nói: “Phong cô nương đi đường cẩn thận.”
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký