Where the sacred laws of honour are once invaded, love makes the easier conquest.

Addison

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3526 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 28:
hạng vạng ngày hôm sau, chúng tôi đến thành Nam Kinh, tại Miếu phu tử tìm một khách điếm thượng đẳng nghỉ ngơi. Tôi sắp xếp hành lý xong liền kéo Đào Hoa Thiếu đi ra ngoài đến quán trà mà lần đầu gặp nhau, thăm lại chốn xưa quả là có một cảm giác rất đặc biệt, phong cảnh vẫn thế, chuyện cũ hiện ra trước mắt. Tôi nhớ lần đầu gặp anh coi anh như một tay ăn chơi bạt mạng liền buồn cười thầm.
Đào Hoa Thiếu trên đường đi trầm mặc không nói gì, đợi đến lúc ngồi xuống quán trà, mới cười nói: “Lúc đó muội thật sự là ngốc nghếch một cách đáng yêu.”
Tôi khẽ nghiêng người quay sang đối diện với anh: “Người ngốc có cái vui của người ngốc.”
Anh cười nói:”Tiền tài là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm tấm chân tình. Ha hả, câu nói này của muội thật là quá trực tiếp.”
Tôi lần thứ hai định trình bày với anh về tư tưởng hám của của mình, bỗng nhiên nhớ tới bảo tàng của Kiến Văn đế, liền đổi giọng: “Chúng ta hiện giờ đang ở thành Nam Kinh rồi, vậy đi đâu tìm bảo tàng đây?”
Đào Hoa Thiếu bĩu môi: ‘Đừng nóng vội.”
Tôi choáng, anh không rốt ruột chút nào sao. Tôi chỉ vừa mới nghe tin bảo tàng giấu ở nơi nào đã muốn đi tìm ngay bằng được, gấp gáp muốn chết, như là bản thân mình vừa đánh mất một khoản lớn chỉ sợ người đi đường nhặt được.
“Đêm dài lắm mộng.”
Đào Hoa Thiếu mỉm cười, rót một chén trà, nói: “Ta đang đợi Lâm Vãn Từ. Không có cô ta, chúng ta sẽ không tìm ra bảo tàng.”
Tôi sửng sốt, ngạc nhiên nói: “Sao huynh biết cô ta sẽ đến?”
Đào Hoa Thiếu không đáp nhưng lại biểu thiện thái độ rất thản nhiên. Chốc lát sau mới nói: “Cảm giác.”
Tôi im lặng.
Cho đến lúc này, tôi không muốn thừa nhận rằng đối mặt với Lâm Vãn Từ quả thực tôi có chút tự ti. Lúc đầu tôi cự tuyệt đi làm trang chủ Ngự trì sơn trang, không phải là sợ mà không dám làm. Tôi quá quan tâm đến anh, cho nên không dám thăm dò nói đến điểm mấu chốt kia.
Đào Hoa Thiếu từng nói, Lâm Vãn Từ đưa ra yêu cầu làm tôi bất an. Anh chỉ nói đúng một nửa, nghiêm túc mà nói, cô ta là người khiến tôi bất an. Tôi cũng không biết trên đời này có một người đúng là vô cùng hoàn mỹ không một chút khiếm khuyết gì. Đêm đó tại nhà thủy Dao Quang, cô ta đánh một khúc nhạc, Đào Hoa Thiếu vỗ tay tán thưởng…Tôi chưa từng thấy một Đào Hoa Thiếu như vậy, lại càng chưa từng thấy anh tán thưởng một vật gì, lại càng chưa từng tán thưởng tôi bao giờ, tôi cũng không có tài nghệ gì để anh khen ngợi cả, tôi chỉ mang đến phiền phức cho anh, chỉ biết luôn tự cho mình là thông minh, lại không ngờ có lúc như này…Còn Lâm Vãn Từ, cô ta đẹp hơn tôi, thông minh hơn tôi, hiểu Đào Hoa Thiếu hơn tôi…Nói chung sự xuất hiện ngắn ngủi của cô ta đã cảnh tỉnh tôi, càng khiến tôi muốn cùng Đào Hoa Thiếu rời khỏi giang hồ.
Nói cho cùng tôi chỉ là một cô gái ích kỷ, nhưng, tôi không thể tránh khỏi cô ta.
Cô ta đã muốn tới.
Hơn nữa còn tới rất nhanh.
Lúc chúng tôi trở lại khách điếm thì cô ta đang ngồi trong nhã các, y phục thanh nhã đoan trang, không hề trang điểm, mười ngón tay trắng nõn đang gảy huyền cầm, tiếng nhạc róc rách như tiếng nước suối chảy, thanh u nhã tuyệt.
Tôi khẽ liếc nhìn Đào Hoa Thiếu, khuôn mặt anh bình tĩnh, trong ánh mắt đã toát lên tia thưởng thức.
Trong giây lát, Lâm Vãn Từ dừng khúc nhạc, ngước gương mặt rạng rỡ lên, dùng giọng nói nhẹ nhàng nói: “Các ngươi dã trở về, ta đã chờ ngươi rất lâu rồi.” Câu nói sau tất nhiên là nói với Đào Hoa Thiếu.
Đào Hoa Thiếu không nói gì.
Tôi hỏi: “Sao cô biết chúng tôi ở đây?”
Cô ta đứng lên mỉm cười thản nhiên nói: “Đệ tử bản trang đông đảo, ngươi lại là trang chủ tiền nhiệm, đương nhiên phá lệ quan tâm một chút.”
Tôi cứng họng, đi thẳng vào phòng ngủ, cho dù là cô ta tới tìm Đào Hoa Thiếu, Đào Hoa Thiếu sẽ tiếp cô ta. Chẳng có chuyện gì của tôi ở đó cả.
Tôi phiền muộn ở trong phòng nửa ngày cũng không thấy Đào Hoa Thiếu vào, Đỗ Đỗ Điểu cũng không biết đi đâu chơi rồi. Tôi mở cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ thấy hai bên bờ sông Hoài đèn đuốc sáng rực, thuyền hoa sóng sánh, thỉnh thoảng có tiếng ca tiếng cười theo gió vọng tới, quả nhiên là phù hoa.
Đáng tiếc lúc này tôi không có tâm trạng thưởng thức cảnh đêm, một mình đấu tranh tư tưởng, trong lòng đầy nỗi buồn bực khó hiểu. Tôi định đóng cửa sổ lại. Bỗng nhiên nhìn thấy trong đám đông đó có một bóng dáng quen thuộc. Tôi thấy kỳ lạ nhìn thoáng theo rồi vội vã leo lên tường rồi trượt ra ngoài, chăm chú đi theo bóng trắng kia trong làn sóng người. Đi được một lúc, đối phương bỗng nhiên lên một con thuyền hoa, con thuyền bồng bềnh rời đi xuôi theo dòng sông.
Tôi đi dọc theo sông Hoài một hồi, mắt thấy thuyền hoa càng lúc càng xa, trong lòng sốt ruột, trên sông có hai chiếc thuyền đang đi theo chiếc thuyền hoa kia, nếu thi triển khinh công cũng có thể vượt qua đến chiếc thuyền đó, nhưng tôi không biết bơi nên cũng khá sợ hãi.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi quyết định thử một lần, liền thả người nhảy lên bay vút tới chiếc thuyền đó, mũi chân vừa chạm vào đầu thuyền liền mượn lực lần thứ hai nhảy lên, bên trong thuyền vẫn vang lên tiếng leng keng, đúng là chưa bị phát hiện ra. Bản lĩnh này tôi luôn được xem qua ti vi, lúc này tự mình thi triển cũng thấy vô cùng đắc ý. Vừa nghĩ như vậy hai chân đã đặt lên boong thuyền bằng gỗ lim của chiếc thuyền hoa, thân thuyền vững chãi không hề lắc lư.
“Công phu giỏi.”
Một thiếu niên bạch y ngồi ngay ngắn trong khoang thuyền vỗ tay khen ngợi, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần. Gương mặt tươi tắn đầy sức sống, hai cánh tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng vỗ vào nhau, âm thanh vang dội.
Tôi hất đầu hỏi: “Sao cô lại ở đây?”
‘Bởi vì ngươi.”
“Hả?”
“Ta vốn phụng lệnh của thái tử điện hạ đem ngươi đi gặp hắn ở kinh thành, nhưng hiện giờ…” cô ta đứng lên, đôi mắt mỹ lệ tràn đầy sát khí, “hiện giờ, ta đã thay đổi chủ ý.”
“Bởi vì Phong Đình Tạ phải không?”
Cô ta không đáp.
Tôi nói: ‘Hoàng đế đã băng hà rồi, cô biết là tôi không nói dối, hoàng thái tử chắc chắn thuận lợi đăng cơ. Coi như tôi đã giúp Phong ĐÌnh Tạ hoàn thành tâm nguyện, cô cần gì phải tự làm mình đau khổ?”
Ánh mắt cô ta sắc bén nhìn tôi, lạnh lùng nói: “Ngươi không phải là Dung Sơ Cuồng.”
Tôi nghe thế ngẩn ra, trong lòng thầm kêu không ổn rồi: quả nhiên là ngoài dự liệu, phiền phức đã tới! Nhưng nét mặt tôi vẫn lạnh tanh, hỏi ngược lại: “Ý cô là gì vậy?”
Cô ta chăm chú nhìn tôi nhưng không nói lời nào.
Tôi cũng đối diện với cô ta một lúc, bỗng nhiên đầu óc lóe lên, nói: ‘Nói như vậy, trên đường tôi gặp phải sát thủ, là cô phái tới đúng không?”
Cô ta gật đầu nói: ‘Không sai.”
Tôi cười khổ nói: ‘Phong cô nương làm việc thật khiến người khác khó hiểu.” Dừng một chút, tôi lại nói tiếp: ‘Nhưng, nếu thái tử điện hạ muốn gặp tôi, còn Phong cô nương lại muốn giết tôi, vậy cô sẽ ăn nói thế nào đây?”
Cô ta lạnh lùng nói: “Đó là chuyện của ta.”
Tôi bất đắc dĩ, hỏi tiếp: “Cô dựa vào đâu mà cho rằng tôi không phải là Dung sơ Cuồng?”
Cô ta không đáp, nhưng ánh mắt như muốn xuyên thủng qua người tôi.
Tôi lại hỏi: “Nếu như tôi không phải là Dung Sơ Cuồng, vậy tôi là ai? Dung Sơ Cuồng thật sư đang ở đâu?”
Lúc này tôi đã hạ quyết tâm, cho dù đã bị vạch trần, vậy đơn giản là thừa nhận, vứt bỏ cái thân phận Dung Sơ Cuồng này luôn đi để đỡ phải có nhiều phiền phức. Ai ngờ cô ta nói: “Ta không biết.”
Tôi ngẩn ra.
“Ta mặc kệ ngươi là ai? Mặc kệ ngươi muốn giả trang Dung Sơ Cuồng để làm gì? Nhưng ta tuyệt đối không cho ngươi đi gặp thái tử điện hạ.”
Tôi nín thở không nói gì, không gian tĩnh lặng.
Khuôn mặt cô ta lạnh như sương, ngữ khí lạnh băng: “Ngươi làm sao mà biết được sự việc trong nội cung? Thậm chí ngay cả bệnh tình nặng nhẹ của hoàng đế mà ngươi cũng biết…Tổ chức của ngươi là gì? Có mục đích gì?”
Nghe vậy, trong lòng tôi nảy sinh cảm giác dở khóc dở cười.
“Nếu ngươi không nói, lòng sông Hoài sẽ là nơi chôn xác của ngươi.”
Cô ta nói xong vẫy tay, trong thuyền hoa xuất hiện bốn gã hắc y nhân. Xung quanh xuất hiện một bầu không khí nghiêm trọng.
Tôi đưa mắt nhìn quanh, mới phát hiện từ lúc nào chiếc thuyền hoa đã ở giữa mặt nước rộng mênh mông, ánh trăng chiếu xuống mặt nước lóng lánh, mỹ lệ khiến người khác mê mẩn.
Phong Tịnh Ly khẽ cười, nói: “Nếu là đơn đả độc đấu, ta sẽ không phải là đối thủ của ngươi, thêm bốn cẩm y vệ kia cũng chưa chắc có thể thắng ngươi. Nhưng ta phát hiện ra ngươi có một nhược điểm trí mạng, đó là sợ nước.”
Tôi lấy lại bình tĩnh, nói: “Xem ra cô trăm phương ngàn kế là để dụ tôi…”
“Không sai.”
Lúc này, thuyền hoa bỗng nhiên lắc lư mạnh, tôi vội vận công giữ trọng lượng cân bằng. Bốn tên hắc y nhân lặng lẽ cùng nhau lao tới, bốn luồng hàn quang nhanh chóng tàn khốc. Tôi tay không tấc sắt, chỉ có thể thi triển khinh công để tránh né, nhưng không gian thuyền hoa chật hẹp. Bốn người đó đều là cao thủ hạng nhất, kiếm pháp linh động, lại thêm thuyền hoa lắc lư mạnh, còn chưa giao thủ trực tiếp mà tôi đã có cảm giác không ổn rồi.
Một ý niệm bất an nảy sinh trong đầu, sự tình thực sự là không ổn. Một luồng kiếm cùng với tiếng kêu răng rắc, thuyền hoa bỗng nhiên rạn nứt ra, nước sông lạnh lẽo trong nháy mắt tràn ngập vào trong thuyền. Đến lúc này, tôi càng thêm kinh hoảng, vội dùng chưởng phong bức lui mũi kiếm vừa tới trước mặt, tên còn lại dùng nhuyễn tiên đánh xuống phía dưới, chân tôi suýt chút nữa thì ngã xuống sông, lập tức…một luồng kiếm khác lại kề sát mặt, tôi vội vàng cúi đầu khom người….
Vì vậy, tôi thành công rơi xuống nước.
Ý thức cuối cùng của tôi chính là nước sông Hoài mơ hồ có hương vị vô cùng thơm ngát, hoặc là do nước mắt cùng với phấn son ngưng tụ thành cũng nên.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký