Butterflies don't know the color of their wings, but human eyes know how beautiful it is. Likewise, you don't know how good you are, but others can see that you are special.

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3523 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 28:
gày thứ tư sau khi Nam Cung Tuấn Khanh rời đi, chúng tôi tiến vào Giang Tô thuộc địa giới của Sở bá vương. Lúc đó đang vào chính ngọ, trong vòng một canh giờ Đào Hoa Thiếu liên tiếp nhận được ba phong thư từ bồ câu đưa thư, dọc đường đi cứ trầm ngâm. Cho đến lúc hoàng hôn, rốt cuộc mới xác nhận tin tức: “Hoàng đế Chu Cao Sí băng hà!
Theo như lịch sử ghi lại, Hán Vương Chu Cao Húc sau khi nghe tin ca ca của hắn chết, hắn không có gan đánh Bắc Kinh mà chỉ âm thầm cho binh mã lén mai phục chặn giết hoàng thái tử Chu Chiêm Cơ đang vội vàng về kinh để chịu tang, sau đó tự lập thành đế. Điều bất ngờ chính là, hắn không chờ lúc đó Chu Chiêm Cơ tới nhưng lại chờ lúc nghe được tin Chu Chiêm Cơ đăng cơ.
Theo lý thuyết, Chu Chiêm trấn thủ ở Nam Kinh, còn Hán Vương ở Nhạc An rất gần với Bắc Kinh, hắn có thừa thời gian để chuẩn bị, nhưng vì sao hắn lại không đợi được Chu Chiêm Cơ?
Đây là bí ẩn vĩnh viễn của lịch sử. Nhưng nếu độc giả đã xem phần đầu của cuốn tiểu thuyết này thì sẽ biết đáp án.
Đấy là nói sau này, tạm thời không đề cập tới.
Còn vào giờ khắc này, Đào Hoa Thiếu nghe xong tin tức liền lệnh cho Đỗ Đỗ Điểu dừng xe ngựa lại, một mình đi vào giữa cánh đồng bát ngát cỏ dại, quần áo bạch y trong ánh tà dương hoàng hôn mờ ảo lạnh bạc, mông lung mà xa xăm.
Đỗ Đỗ Điểu hỏi tôi: “Sở tiên sinh muốn làm gì vậy?”
Tôi phớt lờ cậu ta.
Cậu ta mất mặt, đặt mông vào xe ngựa lấy bầu rượu ra, ngửa đầu uống một hớp, tấm tắc.
Đào Hoa Thiếu đi một lúc thì dừng lại, đứng giữa một đồng cỏ đầy hoa cải dầu, vẫy tay ý bảo tôi qua. Tôi đi đến đó, anh cũng không nói gì, chỉ nắm tay của tôi đi xuyên qua những cây hoa cải dầu thơm ngào ngạt, chân trời ráng đỏ như lửa, ánh hào quang chiếu vào người, mặt trời to đỏ rực như một vòng nguyệt quyến rũ đang dần dần lặn xuống.
Đột nhiên trong lúc đó, tôi lại một lần nữa cảm thụ được sự huyền bí của số phận, tôi xuyên qua trăm năm thời không, chứng kiến một đế vương phong kiến chết đi và một đế vương phong kiến quật khởi, tôi còn là người tham dự trong thời khắc lịch sử trọng đại này, thật là kỳ diệu!
Đào Hoa Thiếu ngắm nhìn mặt trời đỏ hồng xa vời, bỗng nhiên khe khẽ thở dài.
Tôi cũng thở dài.
Anh không nói gì, một lát lại thở dài tiếp.
Tôi lần thứ hai cũng thở dài theo anh.
Đào Hoa Thiếu nghiêng người liếc nhìn tôi, giả vờ giận giữ nói: “Muội đang vui sướng, sao lại thở dài hả?”
Tôi lấy lòng: “Huynh không vui, muội làm sao mà vui được chứ?”
Ánh mắt trong trẻo của anh hiện lên ý cười, cũng không nói gì.
Tôi bật cười, thuận miệng tìm chuyện để nói: “Thật ra, Chu Cao Húc căn bản là người không đáng để huynh giúp hắn, huynh nghĩ mà xem, hắn đã lớn tuổi rồi mà vẫn còn tà tâm, bắt chước cha hắn chém giết cháu trai gì đó, chưa kể là hắn không đoạt được, còn có ý tranh giành, giết người. Hơn nữa, hắn là người bạc nhược thay đổi thất thường, gặp chuyện thì do dự không quả quyết, thiết quyết đoán…”
Đào Hoa Thiếu sắc mặt vẫn kín bưng thì giờ con ngươi chợt lóe sáng, biểu hiện có chút kinh ngạc, ngạc nhiên nói: “Ồ, muội có thể hiểu hắn như thế?”
Tôi hơi sửng sốt, rồi lập tức đắc ý, ngửa mặt lên trời thổi nhẹ một hơi, cười nói: “Muội làm sao mà hiểu hắn chứ, bởi vì muội ghét hắn nên thuận miệng nói thế thôi, ha ha…”
Tôi thấy anh hơi nhíu mày, vội vã nói lại: “Nhưng, muội cũng không phải nói lung tung đâu, sách sử có ghi, hắn dẫn binh mưu phản, hoàng đế phái người khuyên hắn đầu hàng, hắn liền đồng ý luôn. Nhưng thủ hạ của hắn có một thuộc cấp không đồng ý, nói cái gì ‘Thà rằng đánh một trận sống chết, chứ không làm người không nguyên tắc như vậy’…Hắn thấy người đó kiên cường như vậy, lập tức tuyên bố sẽ không đầu hàng, kết quả là…”
Tôi nói đến đây cố ý dừng lại.
Anh rất phối hợp hỏi tôi: “Làm sao?”
Tôi cười nói: “Kết quả hắn vừa nói xong, lại lén chuồn ra thành đi đầu hàng luôn.”
Đào Hoa Thiếu trừng mắt với tôi một lát, rốt cuôc bật cười lên.
Tôi thuận miệng, lại nói: “Cho nên, muội cho rằng, đem bảo tàng đó đưa cho Hán Vương thật sự là …”
Anh khẽ nhướng mày lên: ‘Hả?”
Tôi vội vàng sửa lại câu nói: ‘Hắc hắc…dù sao bọn hắn đều là ngườiChugia, kệ bọn hắn chi tiêu như nào, bọn hắn muốn dùng để đánh nội chiến, chúng ta không xen vào…”
Đào Hoa Thiếu cười nửa miệng.
Tôi cố sức lấy lòng: “Hơn nữa, cho dù không có bảo tàng, chắc chắn Chu Cao Húc sẽ có biện pháp vơ vét tiền tài của dân, như này vậy, coi như chúng ta làm một chuyện tốt, có thể hành động trượng nghĩa vì nước vì dân…”
Đào Hoa Thiếu rốt cuộc cười mắng một câu: “Huyên thuyên.”
Tôi im bặt miệng không nói nữa.
Lúc này, gió đêm thổi tới, xa xa phía thôn trang khói bếp lượn lờ nổi lên những làn khói nhạt bay lên trời, từ màu xám chuyển sang màu trắng, càng làm cho đồng ruộng thêm mênh mông hơn, gần ngay trước mắt là hạt lúa nặng trĩu yên bình …nó không biết ngày hôm nay, có một đế vương vừa rời khỏi trần thế, hoặc có thể nó biết, nhưng đối với nó mà nói thật ra đó là những điều vô cùng bình thường, bắt đầu từ lúc nó ở thời hồng hoang được khai hoang đã lặng lặng nằm đây, trải qua hàng ngàn hàng vạn năm, việc trong nhân gian thay đổi đế vương đã là thường xuyên, không có ai là không già và chết đi, chỉ có nó là vĩnh hằng.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký