A good book should leave you... slightly exhausted at the end. You live several lives while reading it.

William Styron, interview, Writers at Work, 1958

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3523 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27:
uy là bội phục nhưng tôi cũng không thể để cậu ta sa chân vào nơi đó được. Cho nên, tôi nắm áo cậu ta kiên quyết kéo cậu ta đang bước chân vào phải đi ra, ép cậu ta tiếp tục đi về phía trước. Cậu ta liền ưỡn ngực đi đằng trước, tỏ vẻ không muốn đi đằng sau tôi, như là tôi sau khi ăn tối no xong thì dắt chó đi dạo không bằng.
Cậu ta đang đi bỗng “a” một tiếng rồi dừng lại. Tôi nhìn theo, thấy hai mắt cậu ta nhìn vào hiệu thuốc bắc bên cạnh. Tôi bước tới nhìn vào trong, chỉ thấy trong quầy thuốc đang có một thiếu niên gầy gò đứng đó, dáng vẻ khá phong lưu.
Tôi đè vai cậu ta, trêu chọc nói: ‘Thế nào? Giờ cậu lại có hứng thú với đàn ông à?”
Cậu ta tặc lưỡi, lườm tôi, nói: ‘Đó là một nữ nhân, ta đã gặp cô ta rồi.”
Lúc này, vị thiếu niên đó cầm gói thuốc quay người lại, tôi vừa nhìn, quả nhiên là một cô gái, là Lạc Phi của Thất hải liên hoàn đảo.
Cô ta thấy chúng tôi cũng sửng sốt, lập tức quay người bỏ đi.
Tôi cảm thấy kỳ lạ, tên Nam Cung Tuấn Khanh không phải đã quay về Nam Hải rồi sao? Lạc Phi phải ở bên cạnh hắn mới đúng chứ? Còn nữa, cô ta mua thuốc làm gì vậy? Chằng lẽ Nam Cung Tuấn Khanh bị thương chưa lành? Tính toán thì cũng đã hơn mười ngày rồi, thông thường cao thủ võ lâm thì một đêm có thể trị khỏi thương thế cơ mà.
Đỗ Đỗ Điểu nói: ‘Còn chưa nhớ ra sao, cô ta là người của Thất hải liên hoàn đảo. Chính là người của cái tên bán nam bán nữ Nam Cung Tuấn Khanh kia…Này..ngươi đi đâu đấy…Chờ ta với.”
Tôi đi theo Lạc Phi một đoạn, cô ta bỗng nhiên rẽ vào một ngõ nhỏ mất dạng, tôi ngó trước ngó sau một chút, ngõ nhỏ rất vắng vẻ, chỉ có mấy hộ viện, không biết cô ta vào nhà ai, nghĩ lại gặp cô ta thì có gì đâu, tôi đang định trở về thì cô ta bỗng nhiên lại xuất hiện, hất đầu hỏi: ‘Dung Sơ Cuồng, ngươi theo dõi ta làm gì?”
Tôi bịa chuyện, cười nói: ‘Ánh trăng trêu người, tôi chỉ tùy tiện đi theo một chút, sao lại nói là đi theo dõi cô chứ?”
Cô ta cười lạnh nói: ‘Quân chủ nhà ta đang ở đâu?”
Tôi sửng sốt: ‘Tôi không gặp Nam Cung Tuấn Khanh.”
Cô ta sầm mặt xuống không nói gì.
Tôi xòe tay ra, nói: “Lạc Phi cô nương, hay tay tôi trống trơn ở đây, quân chủ của cô là một người sống to lớn, có lẽ hắn ra ngoài một chút…”
Cô ta bỗng cười, nói: ‘Thật không hổ là người của Ngự trì sơn trang, mỗi người đều có thủ đoạn rất giỏi…”Nói xong lại chuyển hướng câu chuyện: “Quân chủ nhà ta trọng thương chưa lành nhưng dọc đường đã âm thầm bảo vệ ngươi, hai ngày nay thương thế càng nặng thêm, hắn có thể đi đâu được chứ?”
Tôi vội ngắt lời cô ta: ‘Cô nói rõ ràng hơn xem nào, cái gì mà âm thầm bào vệ tôi?”
Cô ta giận tím mặt, nói: ‘Quân chủ nhà ta vốn đang sống yên ổn ở Nam Hải, đều là bởi vì Ngự trì sơn trang các ngươi mà trở thành như vậy, ngươi còn hỏi ta xảy ra chuyện gì ư?”
Cô ta nói xong, lật tay xuất ra một thanh chủy thủ, ánh mắt sắc lạnh, tư thế như muốn liều mạng.
Tôi lại càng hoảng sợ: “Cô làm gì vậy?”
Cô ta không đáp lời, cả người bổ nhào về phía trước.
Tôi vội lắc mình né qua, nói liên tục: “Này, cô đừng làm điều xằng bậy, tôi không muốn đánh nhau đâu.”
Cô ta phớt lờ tôi, tiếp tục đâm tôi loạn xạ, dáng vẻ liều mạng hoàn toàn không theo chiêu thức nào cả.
Tôi đường đường là một thục nữ chuẩn mực, hơn nữa lại không có oán thù với cô ta, không thể không để ý tới hình tượng mà đánh nhau giữa đường phố, nhưng có thể bỏ chạy giữa đường phố. Vì vậy, tôi ba chân bốn cẳng chạy đi, cô ta cũng không đuổi theo.
Tôi chạy một mạch về khách điếm, vừa vào phòng liền trợn mắt.
Nam Cung Tuấn Khanh quả thật là đang ở trong phòng tôi, còn nằm trên giường của tôi, đắp chăn của tôi, gối cái gối đầu của tôi.
Tóc của hắn rất dài xõa ra mép giường, đen mượt. Sắc mặt hắn trắng bệch, tái nhợt, có thể thấy rõ cả mạch máu dưới da. Hắn đang nhắm mắt, bộ dạng rất yếu ớt. Lúc này hắn không còn vẻ lạnh lùng cao ngạo nữa, có vẻ như thân cận hơn, biểu hiện trên mặt làm cho tôi nghĩ tới loài động vật nhỏ bé yếu đuối.
Tôi đứng ở bên giường si ngốc nhìn hắn, hoàn toàn quên phải hỏi: ‘Chuyện hoang đường này nảy sinh khi nào? Nam Cung Tuấn Khanh sao lại ở trên giường của tôi?
Bỗng nhiên, bên tai có tiếng người nói: ‘Nhìn say mê quá nhỉ!”
Tôi giật mình, nghiêng đầu thấy Đào Hoa Thiếu đã đứng bên cạnh mình từ bao giờ, tôi đấm anh một cái, cúi người nói: ‘Làm muội giật cả mình.”
Đào Hoa Thiếu cười nửa miệng, nói: ‘Là muội nhìn người ta quá mê mẩn.”
Tôi than nhẹ: ‘Quả thật là gương mặt đó khiến người ta mê mẩn.”
Đào Hoa Thiếu không nói gì, một lát sau mới mở miệng: ‘Ta thì không đẹp à?”
Lâu rồi anh đã không nói chuyện với tôi, lòng tôi vừa sợ vừa vui sướng, tình cảm bị kích động mạnh, liền bắt lấy tay anh hôn lấy, dịu dàng nói: ‘Trên đời này tuy huynh không phải là người đàn ông đẹp nhất, nhưng lại là người đàn ông muội thích nhất.”
Đào Hoa Thiếu vẫn thấy chưa đủ, tiếp tục truy hỏi: ‘Ta vẫn không đẹp bằng hắn phải không?’
Tôi phì cười, liên mồm nói: ‘Có có có, huynh đẹp hơn so với hắn, được chưa?”
Anh cũng bật cười, cúi xuống hôn môi tôi.
Ham muốn của tôi lại dâng trào, chợt nghe có tiếng người ho khan, hé mắt ra nhìn, thấy Nam Cung Tuấn Khanh đang mở to mắt nhìn chúng tôi, miệng nhếch lên tỏ vẻ châm biếm.
Hắn thay đổi tư thế một chút, thản nhiên nói: ‘Hai vị thật là buồn nôn, ta nghe được mà cả người nổi da gà.”
Tôi đáp trả hắn: ‘Bất lịch sự, phu thê người ta đang nói chuyện, đáng nhẽ huynh không nên nghe mới phải. Cho dù không cẩn thận có nghe được thì cũng phải giả vờ là không nghe được gì chứ.”
Hắn nhắm mắt lại, nói: ‘Đã là chuyện của hai phu thê thì không nên để người thứ ba nghe được.”
“Ha ha, chúng tôi vỗn đóng cửa mà, nhưng thật ra huynh…” tôi nghiêng đầu ngó hắn, “Tôi chỉ muốn thỉnh giáo Nam Cung quân chủ sao bỗng nhiên huynh lại chạy đến phòng chúng tôi vậy?”
Hắn nhắm mắt lại không để ý tới tôi.
Đào Hoa Thiếu mỉm cười tiếp lời: ‘Là ta mời hắn tới.”
Tôi sửng sốt: “Hả?”
Đào Hoa Thiếu cười cười, ngồi xuống bàn bên cạnh, thò tay với ấm trà rót trà ra một chiếc chén.
Tôi nhíu mày trừng mắt với anh, hỏi: ‘Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”
Anh nhấc chén trà lên nhưng không uống, ngón tay khẽ xoa xoa, không trả lời.
Tôi chán nản, quay sang nhìn Nam Cung Tuấn Khanh, thấy hắn vẫn đang nhắm mắt như đang ngủ.
Đào Hoa Thiếu khẽ cười nói: ‘Ta đang suy nghĩ, chuyện này nên nói bắt đầu từ đâu…”
Tôi nói: ‘Hừ! Nghe huynh nói thì hình như chuyện rất dài dòng.”
Anh mỉm cười, gật đầu nói: ‘Cũng khá dài, đại khái là hai tháng trước lúc Trầm Túy Thiên đánh Ngọc bích phong…ha hả, Lâm Thiếu Từ giao du thật rộng, thật đúng là khiến người khác hâm mộ…”
Nam Cung Tuấn Khanh bỗng nhiên thở dài, nói; ‘Nghe giang hồ đồn Sở tiên sinh thần thông quảng đại, mọi việc đều thuận lợi, ta vẫn không cho là đúng, hôm nay xem ra quả đúng là danh bất hư truyền.”
Tôi nghe vẫn chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, hỏi: ‘Lúc đó với việc Trầm Túy Thiên đánh Ngọc bích phong thì có quan hệ gì?”
Nam Cung Tuấn Khanh trầm ngâm một chút, nói: ‘Khi đó, Lâm lão gia và Lâm Vãn Từ cũng nhau mất tích, ta nhận sự ủy thác của Lâm Thiếu Từ, âm thầm điều tra nghe ngóng tung tích của họ.”
Trong đầu tôi chợt lóe sáng, nhớ tới ngày đó trên đường tới TếNamcó thoáng gặp hắn. Ha hả, thì ra lúc đó Lâm Thiếu Từ cũng đã có kế hoạch an bài sẵn rồi, cũng không phải là hoàn toàn bị động, thật đúng là thâm tàng bất lộ mà.
Tôi khẽ than: ‘Thì ra lúc đó huynh và Lâm Thiếu Từ câu kết với nhau…”
“Câu kết?” Nam Cung Tuấn Khanh bỗng nhiên chau mày, cao giọng lên.
Đào Hoa Thiếu thì bật cười thành tiếng.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký