We have more possibilities available in each moment than we realize.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3522 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27:
hời tiết tháng năm càng ngày càng nóng bức, ở trong xe ngựa càng khó chịu hơn, nhưng nếu vén rèm lên thì lại hít phải bụi bặm bên ngoài trời, ai mà biết trong đó có những thành phần gì? Hơn nữa trình độ kỹ thuật đánh xe ngựa của Đỗ Đỗ Điểu không thể sánh với Phượng Minh, Đào Hoa Thiếu đương nhiên là ngồi vững vàng như núi, tôi thì thê thảm hơn, thắt lưng và cái mông vô cùng đau nhức.
Có người nói nữ chính xuyên qua có thể đem những kiến thức khoa học kỹ thuật hiện đại ứng dụng vào thời cổ đại, các nàng có thể chế ra những sản phẩm hiện đại mà chắc chắn người cổ đại chỉ có mà nghẹn họng trố mắt ra mà nhìn (có thể khẳng định đó đều không phải là sản phẩm thủ công mà người xưa có thể làm được). Tôi thì không làm được như thế. Ví dụ như tôi muốn một chiếc ô tô để thay thế chiếc xe ngựa, mặc dù tôi biết rõ lý luận chế tạo, nhưng tôi đi đâu để tìm những…vật liệu cùng công cụ đây? Càng đừng nói đến trước tiên phải vận chuyển khí nén, thép tấm… để thực hiện?…Lại nữa, cho dù tôi có thể chế tạo được ô tô, vậy để khởi động được nó cũng là một vấn đề, tôi biết triều Minh có đại pháo, nhưng tôi không biết có xăng hay không? Nếu như không có, vậy tôi còn phải nghĩ cách khác …đừng nói một dây xích cho ô tô hay xe đạp tôi cũng không thể tìm được…Một lời khái quát như sau, chỉ dựa vào chỉ số thông minh cùng với năng lực của tôi thì tuyệt đối không thể tạo ra một chiếc ô tô, nếu như người xuyên qua cho dù là một chuyên gia tài năng về chế tạo xe đi chăng nữa, mang theo toàn bộ thiết bị hiện đại xuyên qua cùng, vậy thì trước tiên người đó cũng phải tìm được nguồn điện có đúng không?
Cho nên, tôi vẫn thường than thở, cũng là nữ chính xuyên qua sao lại có khác biệt lớn như thế? Trong Hồng Lâu Mộng, Giả Bảo Ngọc có một câu nói là: ‘Thiên hạ không có ai là đệ nhất. Tôi thât sự thấy rất có lý.
Tôi còn nghe nói, có nữ chính có thể căn cứ vào địa cầu mà phán đoán sắp xảy ra động đất, lũ lụt, đồng thời còn đích thân tới hiện trường để chỉ đạo, tôi đối những đồng nghiệp này…thật sự là bội phục sát đất. Tôi tò mò nghĩ, các nàng chỉ đạo như thế nào, hay là giống như trong ti vi, cầm chiếc loa phóng thanh la hét chỉ đạo lũ lụt? (nếu không thì tôi lo lắng âm thanh của các nàng sẽ bị chìm ngập trong thủy triều.) Nói đúng hơn, các nàng giống nhưng đại tướng quân ngồi trong doanh trại chờ các lộ binh mã đến báo cáo tốc độ chảy xiết của lũ lụt. Trong trường hợp nước lũ tràn qua ngập các ruộng đồng hoa mầu, hủy hoại thôn trang…Nói chung, những…nữ chính này, nếu như nói các nàng không xuyên qua, đoán không chừng đại danh của các nàng đã được ghi vào kỷ lục guiness thế giới rồi.
Đều là lừa gạt hết.
Khụ khụ, dù gì cũng nên một vừa hai phải thôi, không thể lừa gạt để lấy tiền nhuận bút như thế chứ.
Quay trở lại câu chuyện chính.
Tôi đang trên đường bị xóc nảy toàn thân đau nhức, lại mải miên man nghĩ mong muốn từ trên trời rơi xuống một chiếc ô tô để thay thế chiếc xe ngựa chết tiệt kia…thì ngay sau đó, xe ngựa hình như là đang cảm nhận được ý nghĩ độc ác của tôi, bỗng nhiên hoàng hồn lồng lên. Rồi tôi nghe tiếng ngựa hí lên tiếng thê lương.
Trong xe ngựa có tiếng “thình thịch”, khói tỏa ra giống như vô số mảnh nhỏ bắn vào gáy Đỗ Đỗ Điểu, sau đó cậu ta bắn ra ngoài. Ống tay áo bạch y của Đào Hoa Thiếu phất một cái, che mắt tôi lại, giây tiếp theo, tôi đã đứng bên ngoài trời nắng chói chang.
Tôi thấy trong rừng cây phía trước có bốn bóng người ẩn nhanh vào rừng cây rậm rạp mất dạng.
Đỗ Đỗ Điểu đứng lên, vừa xoa mông vừa mắng: “Con bà nó chứ, từ ngày hôm qua đến giờ đã là lần thứ ba rồi, bọn khốn kiếp này muốn gì vậy? Ngươi biết không?”
Câu nói cuối chắc là hỏi tôi. Hai ngày ngay, sắc mặt Đào Hoa Thiếu rất nghiêm nghị đáng sợ, cậu ta không dám cợt nhả, chửi bới lung tung nữa.
Tôi lắc đầu tỏ vẻ không biết, ngược lại nhìn sang Đào Hoa Thiếu. Đem vấn đề chuyển sang Đào Hoa Thiếu.
Đào Hoa Thiếu làm như không biết, con ngươi càng sâu thẳm sơn, hướng nhìn xa xăm, không biết suy nghĩ cái gì.
Tôi suy nghĩ một chút, nói: “Lẽ nào là người của Ngự trì sơn trang?”
Đào Hoa Thiếu không nói gì.
Đỗ Đỗ Điểu liên tục lắc đầu kêu lên: “Không thể nào, tuyệt đối không có khả năng này. Vãn Từ tiểu thư là người như tiên thiên, tuyệt đối sẽ không làm chuyện này đâu. Cứ coi như lúc trước Dung cô nương có lỗi với Ngự trì sơn trang, nhưng hiện giờ Sở tiên sinh đã không tương trợ Hán Vương nữa, bọn họ không có lý do làm vậy đâu. Dung…Dung cô nương, ngươi nhìn gì ta chứ?”
Tôi nghiêm nghị nói: “Ta có lỗi với Ngự trì sơn trang ư? Cậu nói ngược gì vậy, ta đâu có lỗi gì với họ chứ? Ta làm gì có lỗi với họ hả?”
Đỗ Đỗ Điểu cười gượng, lén nhìn Đào Hoa Thiếu, nói thì thầm: “Cái này, hắc! Người trong giang hồ đều nói vậy mà.”
Tôi gõ đầu cậu ta, nói: ‘Cậu biết quá ít. Sau này cậu sẽ hiểu, tôi không hề có lỗi với họ mà còn giúp họ nữa.”
Bà đây mạo hiểm bảo Phong Tịnh Ly mang mật hàm đến Nam Kinh gặp Chu Chiêm Cơ, mục đích không phải là vi bảo toàn Ngự trì sơn trang hay sao! Là tên khốn kiếp Lâm Thiên Dịch muốn đoạt quyền của bà đây mới khiến sự việc bát nháo dẫn đến tình trạng ngày hôm nay. Kết quả là còn muốn sau lưng bêu xấu tên tuổi của tôi. Hừ! Tôi thấy danh dự trăm năm của Ngự trì sơn trang đã không nữa rồi, người đứng đầu đã tâm thuận bất chính, còn nói gì đến chuyện danh dự nữa.
Đỗ Đỗ Điểu bị tôi gõ vào đâu, mặc dù vẻ mặt tỏ ra oan ức nhưng không nói gì.
Cậu chàng này tuổi còn trẻ nhưng cũng rất láu cá, luôn kiêu căng là vậy, trên đường đi có gặp lợn sề cũng phải cố mà sờ vú một chút, ngày đêm cứ luôn nhắc tới Lân Vãn Từ, tôi dám cam đoan, cậu ta nhất định đêm nào cũng phải chống trọi lại ba từ đó đến sáng, nếu không sẽ không luôn luôn tỏ ra bộ dạng uể oải như vậy.
Còn nữa, tôi đối với chỉ số thông minh của Lâm Vãn Từ mà bội phục, phái người tới ám sát tôi là loại hành vi vô cùng ấu trĩ, không phải là tác phong của cô ta. Nhưng xem tình hình ba ngày qua, đám người đó có vẻ như không hoàn toàn là muốn ám sát chúng tôi, ngược lại chỉ muốn cố ý cản trở hành trình của chúng tôi, kéo dài thời gian…
Lẽ nào….có lẽ….cô ta vì tấm bản đồ bảo tàng này? Cô ta cố ý kéo dài hành trình của chúng tôi là muốn đi trước một bước tìm bảo tàng?
Dù sao đi nữa, ai mà biết được chứ? Đối với sự việc không biết thì có cố suy đoán cũng không ra.
Buổi tối lúc đi tìm nơi nghỉ trọ, tôi nói những nghi hoặc với Đào Hoa Thiếu. Anh chỉ mỉm cười, biểu hiện từ chối cho ý kiến, một chút khen ngợi tôi cũng không có, tôi tức giận chẳng thèm để ý tới anh nữa, cùng Đỗ Đỗ Điểu đi dạo chơi trên đường phố.
Đỗ Đỗ Điểu cũng không hổ là cao thủ ăn chơi, chẳng cần hỏi đường ai cả. Dùng câu nói của cậu ta là: Ta ngửi thấy mùi son phấn trên đường, là biết có bao nhiêu cô nương đi qua, nơi nào có nhiều mùi son phấn nhất, thì nơi đó chính là kỹ viện.
Đột nhiên trong lúc đó, tôi rất bội phục cậu ta, đó cũng là một kỹ năng đặc biệt. Nếu như thời hiện đại, chiếc mũi này có thể lợi hại hơn chó nghiệp vụ. Không hiểu mũi hắn có thể ngửi được mùi hormone từ một người mà đoán được người đó quan hệ bao nhiêu lần không (Xin lỗi, gần đây không tự chủ được đã viết hơi nhiều cảnh nóng một chút).
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký