The worth of a book is to be measured by what you can carry away from it.

James Bryce

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3526 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 26:
uản giáo bất lực?” Tôi nhìn theo Lâm Vãn Từ đi ra khỏi cửa, chậm chạp bước tới bên người Đào Hoa Thiếu hỏi: “Huynh có tin những lời cô ta nói không?”
“Đã cố tình bày trò như thế, không tin cũng phải tin thôi.’ Đào Hoa Thiếu giả vờ than thở, rồi lại trêu tôi: ‘Thật hiếm khi thấy muội dậy sớm như vậy.”
‘Cuộc sống là để ngủ mà.” Tôi thuận miệng nói đùa.
Đào Hoa Thiếu cười không nói gì, khoác tay tôi đi ăn điểm tâm, sau đó đoàn người lên xe ngựa ra khỏi thành. Kế hoạch lộ trình là như này, đi xe ngựa đến Tể Trữ, rồi lại đi bằng đường thủy ở Tể Trữ đến Dương Châu rồi chuyển hướng đi Nam Kinh. Tôi rất ít có cơ hội ngồi thuyền nên vô cùng hưng phấn.
Chúng tôi đến Tể Trữ mướn được thuyền rồi thì đã là buổi tối, liền ở lại đó nghỉ một đêm, ăn cơm tối cũng không gấp gáp, Đỗ Đỗ Điểu lại ầm ĩ đòi đi dạo đêm, Phượng Minh thường ngay luôn trong bộ dạng từng ông già từng trải, giờ cùng dần dần lộ ra khí chất thanh niên hoạt bát, càng ngày cũng trở nên sôi nổi hơn.
Tôi đối với việc hứng thú nhiệt huyết đi thuyền đến ngày thứ hai thì giảm đi một nửa. Hai bên bờ sông phong cảnh khá đẹp, nhưng cũng không tuyệt đẹp như trong phim truyền hình vẫn chiếu. Những ngày đầu tháng năm, thời tiết càng lúc càng nóng, gió thổi đến trước mặt mang đến một mùi vị ẩm ướt mằn mặn, làm tôi thấy buồn nôn.
Buổi sáng ngày thứ ba, thuyền vừa đi được một lúc, Đào Hoa Thiếu bỗng nhận được tin từ bồ câu đưa thư, anh xem xong nhíu mày trầm ngâm.
Tôi cười hỏi: “Có chuyện gì làm huynh không hài lòng à?”
Đào Hoa Thiếu lườm tôi, đưa lá thư qua.
Tôi vừa đọc xong lập tức giận tái mặt.
Đào Hoa Thiếu cười phá lên: ‘Đấy là thái độ gì vậy?
Tôi mặt nghiêm lại, nói: “Tin tức này vì sao lại cho huynh biết?”
Anh vẫn cười nói: ‘Thói quen thôi.”
Tôi bó tay.
Đào Hoa Thiếu cầm tay tôi khẽ hôn một cái, cười hì hì nhìn tôi. Tôi nhất thời tan chảy. Trầm mặc một lúc. Tôi bỗng nhiên rất hiếu kỳ, ghé sát vào hỏi: “Kỳ lạ, rốt cuộc chuyện này huynh tiến hành bằng cách nào?”
Đào Hoa Thiếu cười hì hì đáp;”Cũng không có gì đặc biệt, đều là ta dùng phương pháp của tiền nhân, tại kinh sư cài cắm cơ sở ngầm, sau đó phân tích sàng chọn ra những tin tức có giá trị, cuối cùng là đưa ra phán đoán.”
Tôi tiêp tục truy hỏi: “Như vậy thì ra huynh đã có kế hoạch, đến lúc đó huynh định làm như nào?”
Đào Hoa Thiếu nhẹ nhàng phun ra một câu: “Lập tức khởi binh đánh Bắc Kinh.”
Tôi kêu khẽ: “Lịch sử ghi lại rằng Hán Vương sợ tam đại doanh, không dám xuất binh, do đó mà làm mất cơ hội tốt.”
Đào Hoa Thiếu nhướng mày cười nói: “Phần lớn binh lính của tam đại doanh đó rất dũng mãnh thiện chiến, nhưng đại bộ phận bọn họ đều là người ham tiền tài, trong đó có mấy người thủ lĩnh đều đã nhận đại lễ của Hán Vương; Thần cơ doanh nhìn vẻ ngoài thì hung mãnh nhưng thật ra rất cồng kênh, chỉ có Ngũ quân doanh là tinh nhuệ nhất, đám ô hợp của Hán Vương tuyệt đối không dám chính diện giao phong, nên mới phái cao thủ giang hồ âm thầm bất ngờ đánh giết lấy thủ cấp tướng lĩnh…”
Tôi bĩu môi, hừ nói: “Thật là đê tiện, thiếu quang minh chính đại…”
Đào Hoa Thiếu phì cười, gõ đầu tôi nói: “Còn nói ngốc nữa này! Mưu phản vốn là chuyện không hề quang minh chính đại rồi, huống chi hai quân chỉ có một con đường là đối chọi sinh tử.”
Tôi ngang bướng nói: “Dù sao thì muội cũng tin lịch sử sẽ không bị thay đổi, đã định trước hắn sẽ thất bại, cho dù cuộc sống thêm một lần nữa, nhưng nó cũng sẽ thông qua cách khác mà biến thành sự thất bại ấy.”
Đào Hoa Thiếu cười ha hả:”Trời ơi, đây là cái lý luận gì vậy? Muội lần trước có nói qua quan niệm về số mệnh người rồi mà.”
Lúc này trên thuyền đột nhiên lắc lư, tôi bỗng thấy buồn nôn, cảm giác vật gì trong dạ dày đang trào dâng lên.
Đào Hoa Thiếu nhíu mày nói: ‘Làm sao vậy?”
Tôi hít một hơi thật sâu, lắc đầu nói: “Có lẽ là tối qua ăn thức ăn hư nên bị đau bụng thôi.”
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký