There is no such thing as a moral or immoral book; books are well written or badly written.

Oscar Wilde, Picture of Dorian Gray, 1891

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3538 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 24:
rong địa lao rất u ám, không khí ẩm ướt, phảng phất có mùi gỉ sắt. Trầm Túy Thiên nằm trên mặt đất, cũng không nhúc nhích, cũng không biết là sống hay chết.
Tôi kêu tên hắn hai lần cũng không thấy hắn đáp lại, liền đi đến kiểm tra hơi thở của hắn, lập tức toàn thân toát mồ hôi lạnh, cả người run rẩy. Một cảm giác quen thuộc đã lâu chiếm lấy cơ thể tôi, tôi nhớ đên tình cảnh lúc Phong Đình Tạ chết…
Tôi cảm nhận được trên mặt mình có gì đó ấm áp chảy xuống.
Khoảng chừng cách một nén nhang. Tôi nghe có tiếng người nói: “Ngươi khóc cái gì?”
Tôi sửng sốt: “Huynh không chết à?”
Hắn thở dài, nói: “Ta chết rồi còn có thể nói chuyện được với ngươi à, ngươi đúng là một người ngốc không chịu được.”
Tôi lau nước mắt, đứng lên, lấy trong người ra chiếc bình sứ nhỏ đưa cho hắn: ‘Này, thuốc giải đây.”
Lần thứ hai hắn thở dài, nói: “Nói ngươi ngốc thật không oan uổng cho ngươi chút nào mà.”
“Có ý gì vậy?”
“Một chút độc cỏn con ấy làm khó được Trầm Túy Thiên ta sao.”
Tôi choáng! Thật là quá ngạo mạn!
Tôi tức giận nói: “Vậy huynh tới tìm tôi làm gì?”
Hắn hỏi lại: ‘Ai nói ta tới tìm ngươi?”
Tôi chán nản. Một lát sau chuyển sang chuyện khác, nói: ‘Cái lão đầu kia là ai?”
Hắn nói: ‘Hắn hiển nhiên là muốn tìm người phiền phức là ngươi, ta làm sao mà biết?”
Tôi không nói gì, một lát sau mới nói: “Thương thế của huynh có sao không?”
Ngữ khí của hắn rất nhỏ nhen: ‘Nếu như ta đã chết, lúc này đã hóa thành tro tàn rồi.”
Tôi liền mặc kệ hắn.
Đúng lúc, bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân, một người mặc đồ màu xanh thẫm từ trong bóng tối lộ một chút ra ngoài ánh sáng, tôi nhìn kỹ thì nhận ra khuôn mặt đó, là Liễu Ám.
Vào lúc này, tôi bỗng nhiên rất tỉnh táo.
“Thì ra là cô?”
“Là ta.”
“Là Lâm Vãn Từ bảo cô làm như vậy phải không?”
“Là ta tự quyết định, không liên quan đến tiểu thư.”
Tôi cười lạnh.
Cô ta mỉm cười nói: “Ngươi tin hay không cũng không sao. Dù gì thì không ai quan tâm đến cảm giác của người chết.”
“Cô muốn giết tôi sao? Vì sao?”
“Bởi vì ngươi đáng chết.”
“Tôi phạm tội gì?”
“Ngươi phản bội sơn trang, đã là một tội chết. Huống chi ngày đó tại Thái Nguyên, ngươi đối với lão trang chủ…”
“Dù vậy…” tôi cắt ngang lời cô ta, lạnh lùng nói: “Cho dù ta có tội, nhưng cô dựa vào đâu mà đến thẩm lý và phán quyết tôi? Cô là ai? Cô chỉ là một con chó bên cạnh Lâm Vãn Từ, Ngự trì sơn trang từ lúc nào mà cần đến cô ra lệnh chứ.”
Sắc mặt cô ta tái mét, môi run lên: “Ta không có quyền, nhưng ngươi đừng quên, tam đại Thiên Ảnh trong Ngự trì sơn trang còn có một người còn sống, lão ta còn có quyền này.”
Tôi cười lạnh nói: “Đáng tiếc tôi không phải là người của Ngự trì sơn trang, ai cũng không thể đối với tôi như thế được. Tôi khuyên cô tốt nhất là mở cửa thả chúng tôi ra ngoài…”
“Ta không muốn nhiều lời với ngươi. Trầm Túy Thiên e ngại Sở Thiên Dao không dám giết ngươi, Vãn Từ tiểu thư lấy đại cục làm trọng không thể giết ngươi, ta thì không có nhiều kiêng dè như vậy…”
Cô ta nó xong rút thanh kiếm ngắn ra, bước tới từng bước.
Tôi mặt lạnh te, nói: “Nói như vậy, đều là Lâm Vãn Từ cũng có ý giết ta. A! Là vì báo thù phụ thân của cô ta đúng không?”
Liễu Ám cười nhạt không đáp, kiếm phong sáng như tuyết chậm rãi đưa tới, từ gương mặt tôi rồi chuyển xuống đâm thẳng vào yết hầu của tôi, như muốn nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của tôi.
Tôi rất muốn hỏi một chút là cô ta có đúng thần kinh hay không? Động tác giết người nhất định phải nhanh, không nên chơi đùa nhiều như vậy, đồ vô dụng.
Khi tôi đoạt được thanh kiếm của cô ta thì mặt cô ta ngây ra như phỗng, nhìn rất buồn cười. Tôi nghĩ nhất định cô ta quá tin tưởng ông già nguyên lão kia.
Tôi thề là tôi chưa từng ra tay độc tác với bất kỳ một cô gái nào như đối với cô ta, nhưng tôi thực sự là cạo đã hết tóc của cô ta. Do vì là lần đầu tiên, tay nghề mới nên tôi có cắt vào da đầu cô ta một chút, chỉ có vài chỗ thôi.
Sau đó, tôi bắt chước hình dáng của cô ta, đặt thanh kiếm từ mặt cô ta chậm rãi lướt xuống, nhìn gương mặt cô ta chuyển sang trắng bệch từng chút một, thật sự là rất sướng, thảo nào trong ti vi người xấu đều thích diễn như thế.
Lúc này, Trầm Túy Thiên mới đứng lên bước tới, nhìn tôi nói: ‘Lần đầu tiên ta phát hiện, ngươi cũng rất tàn nhẫn.”
Tôi lạnh lùng chỉnh hắn: “Cho nên, huynh tốt nhất cũng không nên đắc tội với tôi.”
Hắn cười cười, không nói gì.
Liễu Ám cười lạnh nói: “Ngươi có gan thì giết ta đi.”
Cổ tay tôi run lên, mũi kiếm đâm thẳng vào vai cô ta, sau đó tôi chậm rãi di chuyển chuôi kiến, mỉm cười nói: ‘Cô có gan mới khiêu khích tôi.”
Mặt cô ta không còn chút huyết sắc, môi bắt đầu trở nên trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra từ trán chảy xuống.
Sự đau đớn làm cô ta câm miệng không nói được gì.
Bỗng nhiên, trong địa lao âm u tôi ngửi được mùi hương thơm nhẹ, ngay sau đó một giọng nói vang lên vội vàng: “Sơ Cuồng, thủ hạ lưu tình.”
Lâm Vãn Từ từ cầu thang chật hẹp bước nhanh xuống, theo sau cô ta còn có một lão già và Lam Giả Hối.
Tôi ngó cô ta không nói gì, rút kiếm về.
Liễu Ám liền tê liệt ngã xuống đất.
Lâm Vãn Từ mở cửa địa lao đi vào, nặng nề nói: ‘Xin lỗi, chuyện này giao cho ta xử lý.”
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký