One’s first love is always perfect until one meets one’s second love.

Elizabeth Aston

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3523 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 20:
ầu không khí trở nên nặng nề. Hơn mười mũi tên đã giương cung sẵn, chỉ chờ Vân Cảnh ra lệnh một tiếng, nhưng Vân Cảnh không dám.
Trầm Túy Thiên nắm lấy cổ tay tôi, ngón cái nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay tôi, vết chai ở bàn tay gồ lên làm tôi nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.
Lâm Thiếu Từ cầm chén rượu, cúi đầu nhìn chén rượu, gương mặt của anh ta đắm chìm trong ánh trăng mờ ảo, một biểu hiện thất vọng lẫn ngẩn ngơ.
Tôi không biết rốt cuộc anh ta đối với chuyện này biết nhiều hay ít. Nhưng từ lúc Liễu Ám bước vào cửa chưa từng nhìn anh ta, dường như không coi vị thiếu chủ này vào mắt. Ngày trước, lúc tôi còn là trang chủ, cô ta đối với tôi cũng có thái độ này. Có thể trong mắt cô ta, ngoại trừ Lâm Vãn Từ ra thì không coi ai ra gì, nếu như đúng là như vậy, thì chuyện Dung Sơ Cuồng bị trúng độc chắc chắn phải biết. Khó có được cơ hội, tôi nhất định phải hỏi cho ra nhẽ.
“Liễu cô nương, tôi có một chuyện muốn thỉnh giáo.”
Cô ta nhìn tôi, hờ hững buông ra hai câu: “hỏi đi.”
“Lúc ở Cô Tô, tôi bỗng nhiên bị trúng độc, cô biết chuyện đó phải không?”
Ánh mắt cô ta đột nhiên thay đổi, cười châm biếm: “Ngươi thực sự mất trí nhớ đúng không?”
Tôi có chút dở khóc dở cười, mọi người trên trái đất này đều biết chuyện này, vậy mà cô ta còn giả bộ.
Cô ta lạnh lùng nói: “Độc là ta đưa cho ngươi.”
Cô ta vừa nói xong, Lâm Thiếu Từ hơi biến sắc, ngay cả tôi cũng không ngờ cô ta thẳng thắn như vậy, tôi ngẩn người ra.
Ai ngờ cô ta lại nói tiếp: “Nhưng, độc được hạ trong chén, còn người cầm lên uống, chính là Dung cô nương.”
Tôi giật mình: ‘Là tự tôi hạ độc tôi ư?”
Cô ta không để ý tới tôi, nói thẳng: “Lúc đầu Sở Thiên Dao phái người tới cầu hôn, Quỷ cốc minh nhiều lần quấy nhiễu, lão trang chủ đành phải bất đắc dĩ phải để ngươi xuất giá thay Vãn Từ tiểu thư, ta được sắp xếp đi theo ngươi để hiệp trợ ngươi đoạt bản danh sách kia. Khi đó người đang ở Cô Tô giao chiến với Quỷ cốc minh, nhận được tin này ngay sau buổi tối ngày thứ ba, bất thình lình uống thuốc độc…”
Tôi không nén được hỏi: “Lẽ nào đầu óc tôi bị hỏng?”
Cô ta lạnh lùng cười: “Đầu óc ngươi không bị hỏng, nhưng tim đã chết.”
“Người ngươi thật sự yêu là Lâm thiếu chủ, nhưng lại bị bắt phải lấy Sở Thiên Dao.”
Tôi yên lặng, với tâm tình lúc đó của Dung Sơ Cuồng thì thật sự có khả năng này. Cô ấy vì cả đời này đều vì báo đáp ân tình của Lâm Thiên Dịch, nhưng lão ta lại chưa từng quan tâm lo lắng cho cô ấy, coi những việc cô ấy phải làm là đương nhiên.
Liễu Ám lại cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói: “Mặc dù ngươi nản lòng thoái chí, nhưng ngươi đối với lão trang chủ luôn luôn nói gì nghe nấy, một lòng trung thành, lão trang chủ muốn ngươi trộm bản danh sách, ngươi sẽ tuyệt không bỏ mặc…”
Ánh mắt của cô ta bỗng trở nên có chút kỳ quái: “Cuối cùng người thúc đẩy ngươi uống thuốc độc tự sát, là Phong Tịnh Ly.”
Tôi không hiểu: “Ý gì vậy?”
Trong ánh mắt của cô ta tràn ngập sự mỉa mai: “Vào một đêm Phong Tịnh Ly tới dò xét tại khách điếm Phượng Hoàng, ngươi thần sắc ngẩn ngơ nửa ngày, đột nhiên hỏi ta muốn lấy ‘hồng liên chi tâm’ sau đó kêu ta đi ra ngoài…Nhưng lúc đó ta không hề bỏ đi. Ta tận mắt thấy ngươi bỏ độc vào trong chiếc chén đã bị Phong Tịnh Ly hạ độc trước đó, sau đó thì ngươi uống. Ta còn tưởng ngươi vì gặp cô ta dẫn đến kích động..”
Tôi nhíu mày: “Bị kích động?”
Cô ta lạnh lùng nói: ‘Thiếu chủ vì cô ta mà cự hôn, trong lòng ngươi vẫn ghen ghét cô ta. Mà ngươi lại sắp gả cho Sở Thiên Dao càng làm cho cô ta vừa lòng đẹp ý…”
Tôi hỏi ngược lại: “Nếu tôi chết rồi, không phải cô ta càng vừa lòng hay sao?”
Liễu Ám nở nụ cười: “Về vấn đề này Dung cô nương lại vô cùng cao minh, ngay lúc cô ta tới khách điếm Phượng Hoàng thì ngươi đột nhiên trúng độc mà chết. Vì sự nghi ngờ này, thiếu chủ cả đời sẽ không thể lấy Phong Tịnh Ly. Song song với điều đó là ngươi thà chết cũng không lấy Sở Thiên Dao, biểu lộ một lòng hướng về thiếu chủ, thiếu chủ sẽ càng không thể quên được ngươi…”
Trong lời nói của cô ta nhắc tới Lâm Thiếu Từ hoàn toàn không có chút kiêng dè nào, dường như không hề coi anh ta vào mắt. Còn tôi thấy cô ta nói về Dung Sơ Cuồng như vậy cảm thấy vô cùng phản cảm, tôi liền quát lên: “Câm miệng! Tất cả chỉ là suy đoán của cô thôi.”
“Không sai, tất cả đều là suy đoán của ta. Sự thật thì cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, chỉ có trong lòng Dung cô nương là hiểu rõ nhất.”
Cô ta vừa thâm ý nói vừa nhìn tôi, dường như vẫn còn nghi ngờ đối với sự mất trí nhớ của tôi.
Tôi không để ý thái độ châm biếm của cô ta, nhìn Lâm Thiếu Từ. Đúng lúc anh ta cũng nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước, sự ưu thương đủ để người khác bị nhấn chìm trong đó.
Tôi cười gượng với anh ta.
Có thể, cả đời này tôi không thể biết cái chết thực sự của Dung Sơ Cuồng, theo như lời Liễu Ám nói, cuối cùng sự thật là gì, chỉ có Dung Sơ Cuồng là biết, nhưng cô ấy sẽ không bao giờ…có thể mở miệng nói ra được nữa…
Sau không khí yên lặng, Trầm Túy Thiên cười khẽ: “Hỏi xong chưa?”
Tôi nhướng mắt lên: “Làm sao?”
“Hỏi xong thì chúng ta cũng nên đi.” Hắn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời bên ngoài, cúi đầu than một tiếng: “Trời không còn sớm nữa.”
Ngữ khí của hắn rất bình thường, trong trường hợp này nghe có chút hài hước, tôi thuận miệng đáp: “Được, miễn là huynh muốn đi.”
“Trầm đại đương gia, ta khuyên ngươi tốt nhất là nên ở lại.” Vân Cảnh bước lên hai bước, ôn hòa mỉm cười nói.
Trầm Túy Thiên nhìn xung quanh một vòng, lạnh lùng nói: “Chỉ bằng vài cung thủ này mà đòi giữ ta lại ư? Ngươi thử quay đầu lại xem.”
Vân Cản chưa kịp phản ứng, nhưng Liễu Ám bỗng nhiên kêu lên một tiếng sợ hãi, tôi cũng vô cùng kinh hãi.
Cung thủ bốn phía đã bị người điểm á huyệt. Còn đằng sau Vân Cảnh không biết có một người xuất hiện từ lúc nào, là một người bạch y mịt mặt vô cùng quỷ dị, vóc người khô gầy thấp bé, trên mặt chỉ lộ ra hai con mắt màu nâu, hai con ngươi tựa như hai thủy tinh cầu phát ra những tia sáng kỳ dị khiến người khác khiếp sợ.
Hắn đứng ở sau Vân Cảnh, giống như bóng dáng của anh ta, vô cùng lặng lẽ không tiếng động.
Mấy người trong phòng đều là cao thủ nhất nhì trên giang hồ hiện này. Nhưng không ai biết bạch y nhân này rốt cuộc đến lúc nào, đứng đó bao lâu rồi?
Trên trán Vân Cảnh toát mồ hôi, trên mu bàn tay cầm thiết phiến nổi gân xanh.
Lúc này, các mỹ nữ bên cạnh Lâm Thiếu Từ đã đi đâu mất dạng hết, chỉ có một mình anh ta đang dựa người trên ghế, thần sắc lờ đờ nhìn chung rượu, như đối với sự việc đang xảy ra trước mắt không hề liên quan đến.
Trầm Túy Thiên lạnh lùng nhìn Liễu Ám, ánh mắt sắc bén bức người, gằn từng câu: “Ta đã nói rồi, trên thế giới này không ai có thể lừa gạt Trầm Túy Thiên ta hai lần.”
Liễu Ám vẫn đang cười, nhưng nụ cười này rõ ràng có chút lo lắng.
“Ả cho rằng có thể liên thủ với Sở Thiên Dao thì ta liền bó tay sao. Ngươi đi nói với ả, ta rất tức giận…”
“Hậu quả rất nghiêm trọng!” Tôi buột miệng nói ra những lời này, lập tức cảm thấy cổ tay tê rần như sắp bị gãy.
Trầm Túy Thiên nhìn thằng vào mặt tôi, nhấn mạnh: “Dung Sơ Cuồng, ta đối với người luôn dễ dàng bỏ qua là bởi vì ta không muốn đắc tội với Sở Thiên Dao. Hiện giờ tốt nhất ngươi nên an phận, không nên cố làm ta tức giận.”
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tôi lập tức câm miệng.
Lâm Thiếu Từ bỗng nhiên nói: “Trầm công tử, ngươi bắt Dung Sơ Cuồng để uy hiếp Sở Thiên Dao, không bằng dùng ta để uy hiếp Vãn Từ.”
Trầm Túy Thiên chau mày: “Hả?”
Lâm Thiếu Từ đứng lên đi tới, thâm ý nói: “Trầm công tử nếu thực sự không muốn bị người khác lừa dối hai lần, không ngại cân nhắc đề nghị của ta.”
Trầm Túy Thiên mặt không đổi sắc, nhưng ánh mắt hơi nheo lại.
Tôi không lường trước được hành động của Lâm Thiếu Từ, vội vã nháy mắt với anh ta, nhưng anh ta không hề ngó ngàng gì tới tôi.
Trầm Túy Thiên gật đầu, nói: “Đề nghị này rất hay, đa tạ ngươi đã nhắc nhở.”
Hắn bỗng nhiên hất tay bắn ra một đường màu đen, trong không trung lập tức bùng lên những tiếng nổ vang, vô số khói đen nổi lên mù mịt. Hầu như cùng lúc có ba bóng người cùng bay ra như tia chớp, trong làn khói mù mịt vang lên hai tiếng kêu ngắn ngủ, bầu không khí xơ xác tiêu điều lan tràn.
Lâm Thiếu Từ không hề cử động, đôi mắt đen sâu lạnh lùng nhìn Trầm Túy Thiên, nói: “Thả nàng ta, ta đi theo ngươi.”
Năm ngón tay Trầm Túy Thiên cầm chặt cổ tay tôi, mỉm cười nói: “Hai người các ngươi cùng đi theo ta.”
Hắn chưa nói xong, kiếm của Lâm Thiếu Từ đã đâm tới, luồng kiếm khí của kiếm phong sáng như tuyết đâm thẳng tới yết hầu của Trầm túy Thiên.
Trầm túy Thiên mỉm cười đứng yên, ánh mắt trong suốt nhìn về phía trước, dường như không hề nhìn thấy kiếm đang đâm tới. Ngay khi kiếm quang sắp đâm tới yết hầu của hắn thì mũi kiếm của Lâm Thiếu Từ đột nhiên nghiêng đi.
Tôi thấy rõ ràng một ngón giữa của một bàn tay búng văng thanh kiếm của Lâm Thiếu Từ. Cánh tay đó như bất ngờ chui từ dưới đất lên, theo sự xuất hiện của cánh tay là bạch y nhân xông ra…
Lâm Thiếu Từ một kiếm không trúng, không lui mà tiến tới, múa kiếm như nộ hải cuồng sa, kiếm quang mạnh mẽ sáng rực, bạch y nhân thân pháp quái dị, di chuyển như quỷ mị, chỉ thấy bóng trắng chạy vòng trong, còn kiếm quang hầu như không hề chạm được vào hắn.
Trong lòng tôi thấy sốt ruột, hầu như không thể kiềm chế được.
Lúc này, khói đặc đã tiêu tan, một bóng xanh bỗng nhiên bay vút vào khoảng không.
Trầm Túy Thiên khẽ quát: “mặc kệ hắn.”
Tôi tập trung nhìn, Vân Cảnh đứng yên bất động, trên trán có một vết máu điểm như chu sa đỏ tươi, nét mặt vẫn mang nụ cười ôn hòa như trước nhưng đã cứng ngắc.
Tôi giật mình kinh hãi. Xem ra Trầm Túy Thiên ra tay thật rồi, đã trở mặt với Sở Thiên Dao rồi.
Bỗng nhiên, nghe một tiếng rào rào, trường kiếm của Lâm Thiếu Từ đã bay xéo ra ngoài găm vào cột trụ của lầu các, thâm kiếm rung lên không ngớt, màu hồng của thanh kiếm chập chờn tỏa ra ánh sáng diễm lệ..
Hai gã bạch y nhân một trái một phài kiềm chế Lâm Thiếu Từ.
Trầm Túy Thiên huýt lên tiếng sáo, bên ngoài lập tức có tiếng ngựa hí dài.
Đêm đã khuya, thành Tế nam yên bình dưới ánh trăng, mọi người đều đã ngủ say, tôi cùng với Lâm Thiếu Từ bị ném vào trong thùng xe ngựa, trên đường vô cùng xóc không biết là đi tới đâu.
Bên trong xe ngựa tối đen như mực, đầu tôi thỉnh thoảng va vào vách xe ngựa kêu “lộp cộp”, đau đến mức làm tôi suýt mất đi phong độ thục nữ. Lâm Thiếu Từ không hề rên la một tiếng.
Tôi liền mắng anh ta: ‘Tôi thấy huynh thật là ngốc, huynh đã như thế rồi lại còn muốn cứu người hả?”
Lâm Thiếu Từ không lên tiếng. Tôi liền đá anh ta một đá.
Cả người anh ta chấn động, bật thốt lên: “Muội…”
Tôi cao giọng mắng: “Muội cái gì mà muội, huynh thật sự là quá ngu ngốc đi, tự nhiên đi phối hợp với tên khốn kiếp kia để đối phó với muội muội của mình…”
Lâm Thiếu Từ bỗng cầm lấy tay tôi, tôi giật mình, thì ra anh ta không hề bị quản chế.
Trầm Túy Thiên gõ vào thành xe ngựa, cười to nói: “Gặp lại tình nhân không ôn lại chuyện xưa, ngược lại còn ầm ĩ cãi nhau, có câu nói không phải oan gia không gặp nhau. Ha ha..”
Tôi phản bác lại: “Huynh nói bớt một câu không được à, chắc là ghen ăn tức ở đúng không, biểu hiện chúng ta là đang ân ái.”
Nghe vậy, tay Lâm Thiếu Từ cứng đờ.
Tôi thấy anh ta như vậy, mặt cũng nóng bừng, lập tức ho khan hai tiếng, cao giọng nói: “Này, họ Trầm kia, rốt cuộc huynh muốn dẫn chúng tôi đi đâu?”
Trầm Túy Thiên cười ha hả, nói: “Tới rồi.”
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký