Ta có thể vượt qua những khó khăn có thật, chứ không thể vượt qua những khó khăn tưởng tượng.

Theodore N. Vail

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3523 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 19:
ất nhiều năm sau, mọi người vẫn còn nhắc đến cuộc đại chiến kinh tâm động phách ở thành Liêu. Họ nói, vào một đêm không sao, toàn bộ cao thủ trong võ lâm giang hồ đều tụ tập ở đây, ngoại trừ các cao thủ ở bên ngoài như Nam Hải Thất hải liên hoàn đảo, Bạch liên giáo, Ngự trì sơn trang, Quỷ cốc minh, còn có ba người thần bí có võ công cao tuyệt.
Họ còn nói, chính trận chiến ấy đã ảnh hưởng đến toàn cục võ lâm mấy trăm năm liền. Trải qua trận chiến ấy, Bạch liên giáo mai danh ẩn tích, Quỷ cốc minh đáp ứng mười năm sẽ không tiến vào Trung Nguyên. Quân chủ của Thất hải liên hoàn đảo cao hứng mà đến, mất hứng mà về, lập lời thề cuộc đời hắn sẽ không bao giờ bước chân vào Trung Nguyên nửa bước.
Đấy là nói sau này.
Lúc đó, khi tôi và Đào Hoa Thiếu cưỡi ngựa chạy tới thành Liêu, còn có một người khác ngồi trên xe ngựa xa hoa được tám con tuấn mã cũng thần tốc kéo đến. Chính người này đã tài giỏi bày ra trận đại chiến này, có thể cũng bị thương nặng, cố giành lại được Ngự trì sơn trang, rồi không lâu sau lại một lần nữa nắm giữ mạch máu của thiên hạ võ lâm.
Tên tuổi của người này nhiều năm sau trở thành truyền kỳ trong giang hồ.
Tiếc nuối nhất chính là, tôi không có cơ hội tận mắt thấy trận đại chiến kinh thiên động địa ấy. Vào ngày các cao thủ đều tụ tập đến Thành Liêu thì tôi lại rời đi.
Nhưng, trong thời gian đó, tôi cũng biết tất cả.
Theo ghi chép, Thành Liêu là thời kỳ huy hoàng của hai đời Minh Thanh. Nói như vậy, địa phương huy hoàng chính là nơi mà trò vui chơi giải trí khá phát triển. Minh Ngọc Phường là trung tâm giải trí của những nhân tài kiệt xuất, nhắc đến thành Liêu không ai là không biết, không ai là không hiểu. Cho nên, chúng tôi hầu như không phí sức lực đã tìm được đến nơi đó. Cảnh tượng ca múa thái bình hoàn toàn không nhận ra sắp có một cơn bão xảy ra.
Chúng tôi dựa theo ký hiệu liên lạc tìm được Phượng Minh, anh ta đang ngồi nhàn nhã uống rượu mặc cho hai cô gái xinh đẹp ngồi hai bên buồn chán bóc hạt dưa và gọt trái cây. Anh ta thấy hai chúng tôi liền ra hiệu cho hai cô gái lui ra, sắc mặt nghiêm túc nói: "Xuất hiện nhiều chuyện rất quái lạ."
Đào Hoa Thiếu không tỏ thái độ gì, nói: "Quái lạ thế nào?"
Anh ta nói: "Đỗ Đỗ Điểu đột nhiên bị người cướp đi. Võ công đối phương cao tuyệt, nháy mắt đã không thấy hình bóng."
Đào Hoa Thiếu hỏi: "Có giao thủ không?"
Phượng Minh gật đầu nói: "Ta đã dốc hết toàn lực, chỉ có thể đỡ được không quá ba mươi chiêu, sau ba mươi chiêu liền bại, nhưng bọn hắn chỉ đoạt người."
Tôi chấn động.
Đào Hoa Thiếu trầm ngâm: "Hiện nay trong giang hồ ai lại có thân thủ như vậy?"
Phượng Minh nói: "Võ công không giống như các môn phái Trung Nguyên, cực kỳ quỷ dị, nhất là thân pháp khinh công, hình như là đến từ..." anh ta do dự, nhìn Đào Hoa Thiếu, hạ giọng nói: "Diệu Linh thành."
Ánh mắt Đào Hoa Thiếu căng thẳng, thần sắc bỗng trở nên nghiêm trọng.
Tôi chưa từng thấy anh tỏ ra như vậy, sững sờ.
Đào Hoa Thiếu im lặng một chút, nói: "Đường Thi Nhi đâu?"
Phượng Minh nói: "Trên đường bọn họ có giao đấu với người của Thất hải liên hoàn đảo hai lần, Đỗ Đỗ Điểu bị người khác thừa cơ cướp đi. Lúc này mọi người đang ở trong Ngọc Minh phường."
Tôi hỏi: "Quân chủ Thất hải liên hoàn đảo đã xuất hiện chưa?"
Anh ta lắc đầu.
"Hoằng Ngọc cô nương đâu? Huynh có gặp cô ta không?"
"Trên đường có gặp, sau khi Đỗ Đỗ Điểu bị cướp đi thì không gặp nữa."
Phượng Minh lấy trong người ra một phong thư, hai tay đưa cho Đào Hoa Thiếu, nói: "Giờ Thân nhận được mật hàm của Hán Vương."
Đào Hoa Thiếu nhận lấy xem, bỗng nhiên nở nụ cười: "Chuyện này thật sự là càng lúc càng thú vị."
Tôi không nén nổi liền hỏi: "Hán Vương nói gì vậy?"
Anh cười nói: "Hắn cũng muốn chiếc hộp sắt đó, hơn nữa nhất định phải lấy bằng được."
Phượng Minh nói: "Rốt cuộc thì trong hộp sắt đựng vật gì vậy?"
Đào Hoa Thiếu khẽ lắc đầu, trầm ngâm không nói.
Tôi vén rèm lên quan sát trên lầu, thở dài nói: "Ở đây ít nhất có hơn ba mươi gian phòng, rốt cuộc Đỗ Đỗ Điểu giấu chiếc hộp ở đâu chứ?"
Hai người bên trong không ai nói gì.
Phượng Minh bỗng nói: "Người bắt đi Đỗ Đỗ Điểu, mục đích của hắn chắc cũng là vì chiếc hộp sắt này. Như vậy, chúng ta sẽ phải đối phó với ba phái cao thủ."
Tôi nói: "Sợ rằng không chỉ có ba phái, còn có Quỷ cốc minh nữa."
Phượng Minh sửng sốt: "Tạm thời không phát hiện ra người của Quỷ cốc minh."
Tôi nói: "Chắc chắn Trầm Túy Thiên đã tới, chỉ là đang ẩn núp thôi."
Tôi vừa dứt lời, chợt nghe có tiếng cười to, giao động cả bức rèm không dứt.
Một bạch y thiếu niên xuất hiện tại cửa, tấm rèm vén ra lộ ra khuôn mặt tuấn tú tuyệt luân sáng bừng như ngọc, đôi mắt sáng quắc nhìn tôi, mỉm cười nói: "Dung cô nương thật sự là tri kỷ của Trầm mỗ."
Tôi cười hì hì nói: "Trầm công tử thật sự là càng ngày càng tuấn tú phong lưu."
Hắn cười nửa miệng với tôi, nói: "Dung cô nương càng lúc càng làm người khác rung động."
Đào Hoa Thiếu ho một tiếng.
Trầm Túy Thiên lập tức nhìn sang, nói: "Thân thể Sở tiên sinh không có việc gì rồi chứ?"
Đào Hoa Thiếu vẻ mặt thản nhiên, mỉm cười nói: "Nhờ phúc."
Trầm Túy Thiên cười ha ha, ánh mắt đảo qua bàn, bỗng nhiên hất tay, nói: "Người!"
Một thanh y nữ tử cúi đầu nói: "công tử có gì sai bảo?"
Trầm Túy Thiên nói: "Đi nói với Phượng tỷ một tiếng, chuẩn bị một bàn cơm ngon nhất gồm rượu và thức ăn lên đây, tiện thể bảo Cầm Thao dâng hương đánh đàn, ta muốn đãi hai vị khác quý."
Tỳ nữa vâng lời rồi lui ra.
Tôi nhìn hắn, đùa: "Nghe khẩu khí của huynh hình như chính là ông chủ ở đây."
Trầm Túy Thiên nhìn tôi, mỉm cười nói: "Đúng vậy."
Điều này làm tôi kinh hãi.
Hắn cười, chuyển hướng sang Đào Hoa Thiếu, nói: "Sở tiên sinh, rất hân hạnh được đón tiếp tiên sinh, mời lên Chiết Quế hiên."
Đào Hoa Thiếu cũng không từ chối, đứng lên mỉm cười nói: "Được!"
Chiết quế hiên ở lầu ba, phạm vi nhìn rất tốt, có thể quan sát được các phòng khách lầu dưới. Bên trong bố trí thanh nhã hợp lý, người chưa tới bên trong đã nghe tiếng đàn, mùi hương thơm ngát...
Danh gọi Chiết Quế này không phải là vô nghĩa mà thực sự là rất ý nghĩa.
Tôi liền khẽ mỉm cười.
Trầm Túy Thiên nói: "Dung cô nương cười gì vậy?"
Tôi nói: "Người kinh doanh kỹ viện thật sự là phải là người tiền tài rộng mở, nếu là Trầm công tử thì lại là người không thích hợp."
Hắn sửng sốt: "Hả, sao lai nói vậy?"
Tôi dáng vẻ nghiêm chỉnh, nói: "Trầm công tử tuấn tú tuyệt đại tao nhã, chỉ cần lên đài hô một tiếng, chỉ e mọi người toàn thành điên cuồng mà tới. Cho dù chỉ buôn bán bức họa về công tử thôi cũng đã thu nhập xa xỉ rồi."
Tôi thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn dần dần đen kịt lại, liền mỉm cười nói: "Huynh nói xem, hiện giờ ngoài huynh ra còn có ai thích hợp hơn không chứ?"
Trầm Túy Thiên yên lặng nhìn tôi một lúc, bỗng nhiên cười nói: "Sáng kiến này thật tốt. Không biết đến lúc đó Dung cô nương có thể cũng mua một bức họa của Trầm mỗ để giữ gìn không?"
Tôi nhất thời bó tay.
Đào Hoa Thiếu như không nghe thấy. Phượng Minh thì nhịn không được khóe miệng cười cười, có vẻ như ngạc nhiên với ý kiến của tôi, như là chân ngoài dài hơn chân trong gì đó.
Tôi vội ho một tiếng, chuyển trọng tâm câu chuyện: "Tôi thấy huynh có vẻ lo lắng Minh Ngọc phường mất việc làm.”
Hắn cười, nói: "vậy cũng không phải, ta làm ông chủ ở đây chỉ ba ngày thôi."
Tôi ngạc nhiên nói: "Chỉ ba ngày thôi? Vì sao?"
Hắn mỉm cười nói: "Bởi vì ta chỉ trả tiền ba ngày."
"Huynh dùng tiền bao Minh Ngọc phường ư?" Tôi hiểu ra, "Vì chiếc hộp kia?"
"Dung cô nương cũng có hứng thú với đồ vật đó ư?" Hắn quay sang nói chuyện với tôi nhưng mắt thì lại nhìn Đào Hoa Thiếu.
"Đúng vậy, quả thật là tôi hiếu kỳ đến chết, vậy đồ vật đó ở đâu?"
Trầm Túy Thiên nhìn như xem thường tôi, nói: "Nếu như ta biết đồ vật đó ở đâu thì cần gì bao toàn bộ Minh Ngọc phường chứ?"
Tôi choáng, bà đây nói mãi với mà không chiếm được thượng phong. Thảo nào tên khốn kiếp này trên đường đi không hề lộ diện, thì ra anh ta đã sớm bao toàn bộ nơi này, ngồi đợi người đến. Con mẹ nó chiêu này quá đẹp!
"Huynh đã bao toàn bộ Minh Ngọc phường rồi, sao lại không lục soát?"
"Thật sự là có tìm nhưng tìm không được."
"Vậy có phải huynh cho người đi bắt Đỗ Đỗ Điểu không?:
“Có thể nói đúng, cũng có thể nói không phải."
"Là đúng, hay là không."
"Hắn bị nghĩa phụ tại hạ bắt đi, cho nên có thể nói là đúng, cũng có thể nói là không phải."
Thần sắc của Đào Hoa Thiếu khẽ biến đổi, nói:"Sư phụ ngươi là Diệu Linh Thành?"
Trầm Túy Thiên nói: "Không sai."
Đào Hoa Thiếu gật đầu nói: "Thảo nào."
Trầm Túy Thiên nhìn thẳng vào anh, nói: "Người mắt sáng không nói tiếng lóng. Đối với đồ vật đó, là tình thế bắt buộc của Trầm mỗ. Cho nên, phải thỉnh giáo một chút, mục đích chuyến đi này của Sở tiên sinh...?"
Đào Hoa Thiếu thở dài: "Chỉ e làm cho Trầm công tử thất vọng rồi."
Trầm Túy Thiên nghe vậy mặt biến sắc, mím môi không nói gì.
Một bầu không khí quỷ dị tràn ra, bên trong yên lặng, chỉ có tiếng đàn ngân vang du dương uyển chuyển.
Tôi không nén được, nói: 'Rốt cuộc trong hộp đó là vật gì?"
Trầm Túy Thiên như giật mình, nhìn tôi, rồi quay sang nhìn Đào Hoa Thiếu, hỏi: "Nói như vậy, Sở tiên sinh không biết trong hộp đó có gì phải không?"
Đào Hoa Thiếu nói: "Không biết."
Trên mặt Trầm Túy Thiên tỏ thái độ không nói ra lời, im lặng một lát rồi mới nói: "Như vậy, Sở tiên sinh hà tất phải..."
Đào Hoa Thiếu thản nhiên nói: "Hán Vương muốn."
Trầm Túy Thiên không nói gì. Bên trong lại một lần nữa rơi vào trong yên tĩnh.
Tôi đã hai ngày hai đêm rong ruổi suốt chưa được bữa ăn ngon, lúc này có cơ hội tốt chỉ vùi đầu vào ăn cật lực.
Trầm Túy Thiên cười khổ, nói: "Trầm mỗ thật sự không muốn làm kẻ địch đối đầu với tiên sinh. Kỳ thực chuyện Hán Vương, Trầm mỗ có thể tận lực. Chẳng hay vì sao tiên sinh luôn cự tuyệt ý tốt của tại hạ?"
Đào Hoa Thiếu nét mặt bình tĩnh, nói:"Vởi vì ta là một người Hán."
Trầm Túy Thiên ngây người ra một chút, rồi lập tức phá lên cười rất to: "Ta vốn tưởng rằng Sở tiên sinh là tuyệt thế cao nhân, kiến thức bất phàm, không ngờ cũng ..."
"Huynh có lầm hay không..." Tôi nuốt miếng cơm, nói tiếp: "Người ta không hợp tác với huynh thì huynh liền nói châm chọc."
Trầm Túy Thiên trừng mắt với tôi, ánh mặt lạnh như lưỡi dao.
Tôi cười nói: "Chưa từng thấy qua mỹ nữ à?"
Hắn cười lạnh: "Chưa từng thấy qua mỹ nữ ăn cơm như trâu vậy."
Phượng Minh bật cười.
Tôi trừng mắt với hắn, tức giận nói: "Rốt cuộc huynh có đầu óc không hả?"
Đào Hoa Thiếu bỗng nói: "Xin hỏi Trầm công tử, thiếu niên bị các ngươi bắt hiện giờ đang ở đâu?"
Trầm Túy Thiên cười nói: "Cái miệng của hắn rất chặt, có tra khảo thế nào cũng không mở miệng, Sở tiên sinh có thể có phương pháp gì làm hắn mở miệng."
Đào Hoa Thiếu cười nói: "Trầm công tử hiểu lầm rồi. Người này có chút quan hệ sâu xa với ta, mong rằng Trầm công tử hạ thủ lưu tình."
Trầm Túy Thiên sửng sốt, nói: 'Khó trách hắn không hề sợ hãi. Thì ra..."
Bỗng nhiên, dưới lầu có tiếng ồn ào, tiếng kêu sợ hãi ở bốn phía, tiếng bàn ghế vỡ vụn như hạt ngọc trai rơi liên tiếp. Trầm Túy Thiên lập tức lắc mình bay ra khỏi cửa, tôi vội chạy theo ra xem náo nhiệt, chỉ thấy dưới lầu toàn bộ nam lẫn nữ đứng vào một góc, một bạch y nữ tử tay cầm kiếm đứng ngay giữa phòng khách, chính là Hoằng Ngọc.
Cô ta hét lên: "Ai là bà chủ ở đây, mau ra đây."
Một phụ nữ lả lơi từ trên lầu bước xuống, cười nói: "Cô nương, ở đây chúng ta chỉ tiếp khách là nam nhân thôi."
Hoằng Ngọc lạnh lùng nói: "Ta không bàn việc buôn bán với ngươi, ta đến để tìm người."
Bà chủ đưa tay chỉ khắp nơi làm bộ, nói: "Vậy xin mời cô nương cứ tìm kiếm. Nhưng, cô nương đừng phá lung tung, những thứ trên mặt đất này...Chúng ta làm sao mà còn kiếm ăn được."
Hoằng Ngọc không để ý tới những lời oán giận của bà ta, cười lạnh nói: 'Hắn trốn ở đây, các ngươi thức thời thì đem hắn ra đây, bằng không đừng ép ta động thủ."
Lúc này, tôi bỗng thấy dưới lầu trong đám người có một gương mặt liên tục nháy mắt lên lầu, tôi hơi sửng sốt, nghiêng đầu ngó trái nhìn phải trên dưới. Trầm Túy Thiên chẳng biết đã mất dạng từ lúc nào. Đào Hoa Thiếu vẫn còn trầm tư ở trong phòng, đối với động tĩnh bên ngoài không hề ra xem. Sau đó tôi xác định người kia nháy mắt với tôi. Nhưng lúc tôi quay đầu lại thì hắn đã biến mất.
Tôi vội nhìn khắp nơi thoáng thấy một bóng người đi ra cửa, tôi không kịp bảo Đào Hoa Thiếu, vội rảo bước đuổi theo.
Lúc này, đêm sáng rõ, những ngọn đèn hai bên sáng rực, người đi đường rất đông. Người kia mặc quần áo màu xanh nhạt, không nhanh không chậm đi trong đám đông người qua lại, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn tôi, dường như cố ý dẫn tôi theo.
Tôi cảm thấy kỳ lạ đuổi theo sát, muốn biết người đó rốt cuộc là muốn làm trò quỷ gì? Ai ngờ người đó đi qua bảy tám ngõ rồi rõ ràng lại quay về một hẻm nhỏ ngay sau Minh Ngọc phường.
Tôi thấy ở đây người đi đường thưa thớt, liền chặn đường đi của hắn, lạnh lùng nói: "Dẫn tôi tới đây là có ý gì?"
Người kia không chút hoàng sợ, ngẩng đầu lên cười một tràng dài, nói: "Phụng mệnh mời trang chủ đi gặp một người."
Tôi sửng sốt: "Là ai?"
Người kia cười nói: "Dung trang chủ đi sẽ biết."
Đi sẽ biết, hừ! Cái giá thật lớn đúng không.
Tôi lạnh lùng trả lời hắn: "Thứ nhất, tôi không phải là Dung trang chủ, thứ hai, tôi không muốn gặp người tôi không biết."
Người kia sắc mặt lúng túng, bỗng nhiên lấy ra một thanh chủy thủ.
Tôi cười lạnh, nói: "Thế nào? Muốn động thủ à?"
Người kia cười, quay ngược cổ tay đâm mũi dao vào ngực: "Tại hạ nếu không mời được Dung cô nương thì chỉ có con đường chết. Xin cô nương thành toàn."
Tôi thiếu chút nữa thì phì cười: "Huynh dùng tính mạng để uy hiếp tôi ư?"
Người kia chỉ vào một tiểu lâu vắng vẻ bên trái, nghiêm mặt nói: "Dung cô nương chỉ cần đi vào tòa lầu các đó, tính mạng của tại hạ sẽ được giữ lại."
Tôi trầm ngâm một chút rồi nói: 'Được. Tôi chờ huynh chết rồi mới đi vào."
Người kia không chút chần chờ đâm chủy thủ vào ngực. Tôi vội hất tay áo đoạt lấy thanh chủy thủ của hắn, mặc dù vậy ngực đã chảy máu. Tôi nghi ngờ đầu óc của hắn có đúng là bị hỏng rồi không, lập tức không nói một lời, một cước đá văng cánh cửa ra rồi đi vào.
Trong viện vắng vẻ, có một loại mùi mục nát lâu năm như không có người ở. Viên gạch lót đường mọc rêu xanh rờn, gió đêm vi vu. Dưới mái hiên treo hai ngọn đèn lồng đỏ, trong viện vô cùng hoang vu, quỷ dị...
Cánh cửa đại sảnh mở rộng, một bóng người đứng chắp tay quay lưng về phía cửa, tóc dài đen bóng buộc sau đầu. Áo choàng rộng thùng thình kéo dài trên mặt đất.
Bốn thiếu nữ đứng ở hai bên, cúi đầu khép mắt, có vẻ như không thấy tôi là người sống đang đứng ở cửa.
Tôi là người luôn thiếu kiên nhẫn và sự hứng thú, "Tôi tới rồi, có gì nói thẳng ra đi."
Người đó chậm rãi xoay người lại, ánh trăng non chiếu vào áo choàng mơ hồ như sóng nước.
Tôi nhìn rõ mặt anh ta, cả người như thiếu không khí, tôi đã nhìn thấy khuôn mặt này, là khuôn mặt mà bất kể ai cũng không thể quên.
"Huynh là...."
Trên gương mặt mỹ lệ yêu mị không tỏ chút biểu hiện gì, trong giọng nói có sự biếng nhác.
"Quân chủ Thất hải liên hoàn đảo, Nam Cung Tuấn Khanh."
Choáng! Đại thần môn rốt cuộc đã xuất hiện rồi, nhưng hắn tìm tôi làm gì, Dung Sơ Cuồng quen hắn sao?
"Tìm tôi có chuyện gì?"
"Được người ta ủy thác nhắn một tin cho cô nương."
Tôi cười lạnh nói: "Chỉ là một lời nhắn thôi, cần gì phải tỏ ra thần bí như thế."
Nét mặt hắn vô cảm, thản nhiên nói: 'Ta thích."
Tôi bó tay, cất cao giọng: "Có một người thiếu chút nữa thì chết cũng bởi vì huynh thích ư?"
Lúc này, một hoàng y thiếu nữ bên trái bỗng nhiên ngẩng đầu lên, mỉm cười nói: "Để quân chủ chúng ta cảnh đẹp ý vui, cũng bằng lòng đổ máu."
Tôi cứng họng nhìn trân trối, một đám người điên, quả thực là không thể tưởng tượng nổi.'
"Vậy lời nhắn là gì?"
Hắn thản nhiên nói: "Trầm Túy Thiên sắp đánh Ngọc bích phong."
Tôi ngẩn ra: "Huynh nói gì?:
Hắn đứng trước một tấm bình phong hải đường đẹp tinh mỹ, sắc mặt dửng dưng nhìn tôi, thái độ vô cùng hờ hững, tôi đoán mẹ ruột hắn có chết hắn chắc cũng dửng dưng như không.
Tôi cười lạnh nói: "Trầm Túy Thiên đang ở Minh Ngọc Phường, tôi vừa mới gặp hắn."
Tôi ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong lòng lại nghĩ: Thật sự đây là cơ hội tốt để đánh Ngọc bích phong.
Hắn thản nhiên nói: 'Lúc này hắn đã trên đường đi Ngọc Bích phong rồi, mười ba con tuấn mã, trước một nén nhang có thể rời khỏi thành Liêu."
Tôi im lặng một lúc, rồi cười.
"Vậy thì có liên quan gì đến tôi?"
'Có thể, hắn cho rằng Dung cô nương là người luôn nhớ đến người bạn cũ."
Tôi cười lạnh nói: 'Thật sao? Đáng tiếc tôi không phải là người như vậy."
"Ta chỉ có trách nhiệm chuyển lời nhắn, còn quyết định như nào thì phụ thuộc và Dung cô nương." Hắn hơi nghiêng người nhìn tấm bình phong, không hề để ý tới tôi.
Tôi choáng! Nữ chính khi xuyên qua không phải là gặp người người thích, gặp hoa hoa nở hay sao. Thế nào mà chỉ duy nhất bà đây lại luôn gặp trắc trở, người chuyển lời nhắn là ai mà có thể nắm rõ hành tung của Trầm Túy Thiên? Không những thế còn ra lệnh cho Nam Cung Tần Khanh để chuyển lời?
Thần thông quảng đại như vậy chỉ có một người, đó chính là Đào Hoa Thiếu, có gì mà Đào Hoa Thiếu không làm được chứ?
Tôi ngẩng lên nhìn Nam Cung Tuấn Khanh, hắn vẫn đang ngắm bức bình phong, nét mặt lộ vẻ say sưa.
Trong lòng tôi khẽ rúng động, trực giác cảm nhận - phía bình phong có người!
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký