A book must be an ice-axe to break the seas frozen inside our soul.

Franz Kafka

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3522 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6:
ôi bước vào phòng, lập tức đánh đòn phủ đầu: “Hắc hắc, huynh từng nói, chỉ là xưng hô thôi …”
“Cái này được coi là giống nhau sao?” Phong Đình Tạ tức giận nói: “Các nàng đều là người trong giang hồ, nếu truyền ra ngoài…”
“Truyền ra thì kệ truyền ra, sợ cái gì chứ?’
Tôi đặt mông ngồi xuống giường, vén váy lên xem chỗ vừa bị ngã đau.
Phong Đình Tạ vội xoay người sang chỗ khác, vội kêu lên: “Sao ngươi có thể làm như vậy chứ?”
Tôi nhìn thấy đầu gối tím bầm, giận giữ nói: “Ai bảo huynh tiết lộ thân phận của tôi.”
‘Nhưng ngươi cũng không thể …làm những chuyện như vậy với ta trước mặt mọi người chứ…’ Có vẻ Phong Đình Ta lo thật sự.
Tôi bỗng cảm thấy rất buồn cười, đứng lên đi tới trước mặt anh ta, nắm vai của anh ta, nồng nàn nhìn thẳng vào anh ta, sau đó nói ra những câu mà nữ nhân vật chính trong tiểu thuyết ngôn tình thường nói: “Yên tâm đi Tiểu Tạ, tôi sẽ chịu trách nhiệm với huynh.”
Phong Đình Ta hất tay tôi ra: “Đừng đùa nữa. Người nào cũng vậy cả thôi, Sở Thiên Dao nếu biết chúng ta có chuyện này sẽ giết ngươi mất.”
Tôi cười nhạt: “Huynh cần gì sợ hắn như thế? Không phải là hắn cũng cúi đầu trước Hán Vương đấy thôi!”
Phong Đình Tạ kêu: “Trời ơi, ta thấy ngươi đến giờ chẳng hiểu gì cả. Không phải là hắn cúi đầu trước Hán Vương, mà là Hán Vương có hắn mới dám trắng trợn làm ra những chuyện như vậy. Ngươi không biết hắn là một người đáng sợ như nào đâu.”
,Tôi vung tay lên: “Huynh mới là lo vô cớ. Tôi thành thật nói cho huynh biết, mặc dù có Sở Thiên Dao, Hán vương mưu phản cũng sẽ không thành công đâu.”
Phong Đình Tạ nhìn tôi: “Kỳ lạ, sao ngươi lại khẳng định như vậy?”
Tôi cười thần bí: “Lần trước nói qua rồi đấy. Là tôi học thiên văn, là nhìn sao mà tôi biết.”
Phong Đình Tạ cười khổ lắc đầu, tìm ghế ngồi xuống: “Hiện giờ ngươi tính sao?”
Tôi cười nói: “Việc cấp bách trước tiên là tìm chưởng quầy.”
Phong Đình Tạ sửng sốt.
Tôi thở dài: “Ngốc ạ, hiện giờ chúng ta là vợ chồng, dùng hai gian phòng sẽ lòi đuôi ra đấy.”
Phong Đình Tạ nhíu mày: “Chẳng lẽ muốn ta ngủ dưới đất?”
Tôi hiên ngang nói: “Vì bồi thường huynh, tôi ngủ dưới đất, nhưng chăn bông phải thuộc về tôi.”
“Thật chưa từng thấy ai như ngươi.” Phong Đình Tạ thở dài, “Ngươi nghĩ sẽ liên hệ với Lâm thiếu chủ như nào? Đám nữ nhân dưới lầu kia không dễ đối phó đâu.”
“Yên tâm đi, Lâm Thiếu Từ sẽ tự đến tìm tôi.”
“Hả?”
Tôi nhún vai: “Nếu tin tức giang hồ truyền nhanh như vẫn nói.”
Phong Đình Tạ ngạc nhiên: “Ngươi để lại dấu hiệu trên đường à?”
Tôi nhướng mắt: “Tôi nói là chuyện ‘chúng ta là vợ chồng’,nếu tin tức này truyền ra ngoài nhanh, chắc chắn hắn sẽ chủ động đến tìm chúng ta.”
Phong Đình Tạ còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên bên ngoài có tiếng đập cửa.
Tiếng Đường Châu Ngọc ngọt ngào vang lên: “Dung tỷ tỷ, tỷ ăn xong chưa? Chúng ta muốn bàn chuyện với tỷ.”
Tôi đưa mắt cho Phong Đình Tạ, ý bảo anh ta nhanh đi tìm chưởng quầy.
Phong Đình Tạ nói khẽ: “Cẩn thận độc của nàng ta.”
Tôi gật đầu, đi ra mở cửa, năm người ào vào, mặt tươi như hoa, vẫn chiêu bài cũ, thái độ nịnh nọt.
Đường Châu cười hì hì nói: “Dung tỷ tỷ, không quấy rầy các người chứ?”
Tôi giật lại ghế ngồi, nói: “Không sao, bình thường nửa đêm chúng tôi mới làm chuyện đó, mời các vị ngồi”
Các nàng không ai nói gì.
Phong Đình Tạ mặt từ xanh chuyển sang đỏ.
Các nàng lập tức xông tới.
Hải Đường lên tiếng trước: “Dung trang chủ, rốt cuộc thì Lâm thiếu chủ đang ở đâu? Có bị thương hay không?”
Các nàng như rất chú ý đến tin tức này, nhất loạt nhìn tôi, trong phòng trở nên yên lặng.
Tôi thầm kêu khổ, tôi làm sao mà biết chứ? Tin tức của tôi còn ít hơn so với họ, tên khốn kiếp nào đó không nói gì chỉ ném một cái nhìn về phía tôi rồi bỏ đi, trong mắt anh ta làm gì có trang chủ là tôi đây chứ?
Tôi lảng tránh, cất tiếng: “Hiện giờ không thể tiết lộ, đến Tế Nam rồi tự nhiên các vị sẽ biết. Trầm Túy Thiên có nhiều tai mắt, chúng ta phải cẩn thận.”
Các nàng hụt hẫng, thất vọng.
Lâu Thiên Mạch đột nhiên nói: “Đúng vậy! Thiếu Từ rất thông minh, hiện giờ Trầm Túy Thiên đã chiếm ngọc bích phong, huynh ấy chỉ có thể ẩn náu trong chỗ tối…”
Đường Châu Ngọc hừ mũi: “Hừ, Thiếu Từ Thiếu Từ, gọi thân thiết quá nhỉ.”
Lâu Thiên Mạch cười lạnh lùng: “Ai gọi Lâm ca ca nghe buồn nôn thế.”
Tôi mắt thấy hai người họ sắp đánh nhau, vội hỏi: “Ha hà, mọi người tới để hỗ trợ, không phải là để cãi nhau. Không biết các vị có cách gì đối phó với Trầm Túy Thiên không?”
Trên mặt Đường Châu Ngọc lộ ra tia ngoan độc: “Ta có hơn trăm loại độc cho hắn sống không bằng chết.”
Ngọc Linh Lung không đồng ý: “Nhưng lại không thể tiếp cận hắn được, nghe nói huyền hàn băng ngọc chưởng của Trầm Túy Thiên đã luyện đến tầng thứ chín, người bình thường không thể làm được. Huống chi bây giờ hắn còn có Tứ tiên Tiêu dao bảo hộ.’
Tôi sửng sốt: “Tứ Tiên tiêu dao?”
Hạ Tiểu Tịch vốn ít nói nhất lên tiếng: “tứ tiên tiêu dao chính là bốn ma đầu ở Tây Vực, tự xưng là tứ tiên, võ công thâm sâu không lường được, bọn họ đã có hơn bốn mươi năm chưa từng đặt chân đến Trung Nguyên, không biết Trầm Túy Thiên đã dùng cách gì mà mời được bọn họ. Nếu không, hắn cũng không thể khinh địch mà đánh vào Ngọc bích phong.”
Tôi nhíu mày không nói, xem ra đối phó với Trầm Túy Thiên còn khó hơn so với tưởng tượng của tôi.
Hải Đường đột nhiên hỏi: “Dung trang chủ đã từng giao thủ với Trầm Túy Thiên, võ công của hắn có chút sơ hở gì không?”
Tôi cười khổ, tôi chưa từng giao đấu với anh ta, tôi chỉ là mượn cơ thể của Dung Sơ Cuồng mà thôi. Nhưng vì không muốn mất uy phong trước người khác, tự diệt sĩ khí của mình, tôi quyết định nói dối.
“Hôm đó tôi có uống chút rượu, đầu choáng váng hoa mắt, hắn bỗng nhiên xuất hiện đánh lén, cho nên…”
Đường Châu Ngọc kêu lên: “A? với võ công của tỷ tỷ, uống chút rượu không thể đến mức như thế, chẳng lẽ là trúng độc?”
Tôi ngẩn ra, tôi lại không nghĩ ra lý do này, không chừng lại là thật như vậy, chiếu theo cách nói của Phong Đình Tạ, võ công của Dung Sơ Cuồng xếp hàng thứ năm trở lên trong giang hồ, sao dễ bị một chưởng đã chết ngay được.
Lâu Thiên Mạch cũng không đồng ý: “Cái này cũng không thể nào. Trong chốn giang hồ bọn đạo chích vô sỉ rất nhiều, chuyên môn hạ độc hại người…”
“Ngươi nói cái gì?” Đường Châu Ngọc vỗ bàn, quát lên.
Tôi hoảng sợ, sợ hai người này trở mặt thì nguy hại đến Ngự trì sơn trang và tôi mất.
Hải Đường khuyên nhủ: “Đường gia muội tử không cần tức giận, Lâu cô nương không có ý nhắm vào muội đâu. Chúng ta đều là đến để trợ giúp đối phó Trầm Túy Thiên, ngàn vạn lần đừng vì người ngoài mà gây mất hòa khí người trong nhà.”
“Đúng vậy đúng vậy” Tôi gật đầu, ” Hay là mọi người về trước nghỉ ngơi đi, chờ ngày mai tới Tế Nam rồi tụ họp cùng Thiếu Từ, xem hắn có kế sách gì không.”
Mọi người vui vẻ: “Ngày mai có thể gặp hắn rồi phải không?”
Tôi cười gượng: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra.”
Hải Đường nói: “nếu như vậy thì chúng ta về phòng trước, sáng mai chờ Dung trang chủ cùng lên đường.”
Tôi tống năm người ra khỏi cửa, đóng cửa lại rồi thở phào, nếu tới để quấy rối chủ nhà, tốt nhất là đừng tới, chỉ là một đám ô hợp mà thôi!
Buổi tối, Phong Đình Tạ rất muộn mới trở về phòng.
Tôi mơ mơ màng màng nói: “Huynh đi đâu đấy?”
“Đi lòng vòng trên trấn một chút.”
Tôi trợn mắt: “Thế có phát hiện gì không?”
“Trên trấn có hai người rất lạ mặt, bộ dạng rất kỳ quái.”
Tôi ngồi bật dậy: ” Nam hay nữ? võ công thế nào?”
“Là nam, khinh công rất cao, ta theo họ được một đoạn đường thì bị họ bỏ lại.”
“không thể nào? Khinh công của huynh cũng rất giỏi mà.”
Phong Đình Tạ liếc tôi: “Hy vọng bọn họ là tìm Lâm Thiếu chủ.”
“Hắn quen nhiều cao nhân lắm không?”
‘Ta làm sao mà biết?” Phong Đình Tạ cười khổ nói, rồi xếp ghế lại, nằm xuống: “Mau ngủ đi, muộn rồi.”
Tôi gọi một tiếng, không thấy anh ta trả lời, chỉ chốc lát đã nghe tiếng ngáy, cũng không biết là ngủ thật hay giả vờ nữa.
Tôi mở mắt nhìn bóng tối trước mặt, đột nhiên rất nhớ Đào Hoa Thiếu, không biết anh hiện giờ thế nào? Đã đỡ ho chưa, có nhớ tôi như tôi nhớ anh không?
Mang nỗi nhớ Đào Hoa Thiếu, tôi đi vào giấc mộng, ý thức mông lung, giống như có gì đó nâng tôi bay lên, như là say rượu vậy, cảm giác như đang cưỡi mây đạp gió nhẹ nhàng bay bổng. Mây mù vờn bao quanh, tôi xoa tay, miệng chảy nước miếng, vội vàng lau lau, bỗng nhiên mọi thứ biến mất. Thì ra là một ảo ảnh.
Tôi thầm mắng trong ý nghĩ, rồi lại luyến tiếc mở mắt ta, một mực dụi vào chăn bông ấm áp, không muốn rời khỏi giường. Trong ngẩn ngơ, bỗng nhiên có tiếng cười khẽ, âm thanh cực nhỏ, đậm mùi châm chọc chế giễu.
Tôi không để ý tới mà trở mình, tiếp tục nằm ở chỗ cũ, mắng: “Còn không mau mang nước đến để đánh răng rửa mặt.”
Ai ngờ người kia cười to hơn.
Tôi nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo: “Phong Đình Tạ, nếu huynh còn phát ra âm thanh này nữa, tôi sẽ dúi huynh vào nhà xí cho chết luôn.”
Những lời này có uy lực không nhỏ. Quả nhiên không có tiếng gì nữa, nhưng bất ngờ, hắn càng cười to hơn.
“Muốn chết à?”
Tôi đá chăn rơi xuống đất, bật dậy. Sau đó thì lập tức ngây người ra, tự véo mặt mình, đau quá, thật sự mình không phải nằm mơ.
Đứng trước mặt tôi là một siêu cấp mỹ nam, cho dù ở trong mộng cũng không có người nào như thế, không thể diễn tả hết được, tôi nghĩ nếu đây là khuôn mặt do thượng đế tạo ra thì nhất định sẽ vô cùng lo lắng, kiệt sức mà nhớ nhung hắn ở dưới nhân gian. Nếu thật sự là có thần, tôi nghĩ chính là người đang ở trước mặt này.
Anh ta mặc một bộ trường bào hắc bạch giao nhau, một nửa thuần trắng, một nửa huyền đen, dáng ngươi cao lớn, ngũ quan tuấn tú không ai sánh bằng, nhưng trên khuôn mặt lại là nụ cười tà ác giống như ma vương.
“Huynh không phải là Phong Đình Tạ.” Tôi ngẩn người ra một lúc, cuối cùng nặn ra những lời này.
Hắn cười càng to hơn, tiếng cười nghe như gió rít thét gào điên cuồng trong rừng trúc, như sóng dữ đập vào nham thạch.
“Huynh là ai?”
Hắn ngẩn ra, lông mày nhíu lại: “Xem ra ngươi còn chưa tỉnh ngủ, ta còn chờ một người sắp đến.”
Hắn nói xong rồi xoay người định đi, tôi vội vàng bước tới ngăn lại, mở to hai mắt nhìn hắn.
‘Sao vậy?” Hắn nhếch mắt.
Tôi lập tức giơ vạt áo màu trắng ra, cung kính đưa lên trước mặt hắn: “ký tên vào đây cho tôi với.”
Hắn sửng sốt: “Ngươi…”
Tôi nịnh nọt nói: ‘Soái ca, huynh là người hoàn mỹ nhất mà tôi gặp, chưa từng có ai sánh bằng huynh, trên trời dưới đất thiên thu vạn năm khắp nơi bốn biển, chỉ duy nhất ông anh mà thôi.”
Hắn ngơ ngác một hồi, bỗng nhiên hét lớn: “Người đến chưa?”
Cửa lập tức bị một người bị đẩy ra, đi vào là một hắc y nhân khom người chờ lệnh.
‘Ngươi xác định nàng thật sự là Dung Sơ Cuồng?” hắn nhìn hắc y kia, lạnh lùng hỏi.
‘Thuộc hạ đã theo nàng đi vào địa giới Tế Nam, tuyệt đối không thể sai được.”
A! Thì ra theo dõi chúng tôi lâu như vậy, vì sao Phong Đình Tạ lại không phát hiện ra?
Tôi hồi phục lại tinh thần, nói liên thanh: “Đây là đâu? Ngươi là ai? Phong Đình Tạ đâu? Ngươi đem hắn đi đâu rồi?”
Mỹ nam im lặng không nói, bỗng nhiên vươn hai ngón tay ra đâm thẳng vào mi tâm của tôi, tôi lập tức cảm thấy một luồng huyền băng giống như hàn khí xâm nhập vào, trong nháy mắt không thể thở được. Cũng may luồng hàn khí đó chỉ kề sát mặt, cũng không lưu lại quá lâu, bằng không mặt của tôi đã đông cứng lại thành băng rồi.
‘Trầm Túy Thiên!” Tôi sau khi thở lại được, không cần suy nghĩ liền thốt lên ba từ này.
“Được lắm, Dung Sơ Cuồng, cuối cùng ngươi đã tỉnh lại.” Hắn không tỏ vẻ hổ thẹn gì, “Không thể tưởng tượng được ngươi cũng có ngày sử dụng mánh khóe này ra giang hồ.”
“Sử dụng mánh khóe?” Tôi nhíu mày.
“Không cần đóng kịch. Ngươi không nhận ra nơi này sao?”
Tôi quan sát căn phòng một chút, cũng chẳng có gì đặc biệt cả.
“Đây là…”
“Nơi này chính là ngọc bích phong.” Hắn cười lạnh lẽo, “Nhưng đã đổi chủ rồi.”
“A?” Tôi kêu lên một tiếng, thật không dám tin khi tôi vừa tỉnh lại thì đã ở trên Ngọc Bích phong rồi.
“Là huynh nửa đêm trộm tôi đưa đến đây phải không?”
‘Trộm đi?” Trầm Túy Thiên cười nhạt, “Nói như vậy cũng không sao.”
“Huynh muốn giết tôi?”
‘Lâm Thiếu từ còn chưa chết, ngươi vẫn còn dùng được.”
Tôi nhíu mày: “Ngươi dùng tôi uy hiếp hắn?”
‘Xem ra một chưởng kia không hoàn toàn làm hỏng đầu óc của ngươi.” Trầm Túy Thiện mặt không đổi sắc, nói: “Ta không rảnh rỗi cùng hắn chơi trò mèo vờn chuột. Biện pháp tốt nhất là bắt ngươi rồi ép hắn ra mặt.’
“Thật đáng tiếc.” Tôi thở dài.
“Đáng tiếc?”
“Đúng vậy!” Tôi lại than, cố rơi mấy giọt nước mắt: “Huynh đẹp trai như vậy, nhưng tôi lại là kẻ địch của huynh. Sao lại ân hận thế không biết?”
Sắc mặt Trầm Túy Thiên từ trắng chuyển sang xanh, bỗng nhiên cười: “”Hiện giờ ngaị gì cho ngươi đấu võ mồm, nhưng tốt nhất ngươi nên cầu nguyện, ba ngày sau lâm Thiếu từ có thể đến đúng giờ, nếu không….”
Tôi cũng cười cười: “Được. Không cần biết tôi có cầu nguyện hay không, có thể đi ra ngoài dạo được không?”
Trầm Túy Thiên cũng cười rất to: ”Thăm lại chốn xưa, khẳng định có tư vị khác.”
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký