Nếu bạn không thể phạm sai lầm, bạn sẽ không thể làm được điều gì.

Marva Collins

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3522 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2: Gặp Đào Hoa Thiếu Ở Thanh Lâu Vô Tích (2)
àm vật rơi tự do trong thời gian ngắn ngủi, hai tay tôi khua khoắng lung tung, lửa giận bốc lên. Tên này thật sự là hơi bị quá đáng rồi đấy! Sao lại có thể tùy tiện ném một người còn sống xuống lầu chứ? Nhỡ làm người bạn bé nhỏ này tan tành thì không tốt lắm đâu, cho dù không phải là người bạn bé nhỏ, mà làm hỏng một bông hoa cũng không được...Nhưng nếu làm tiêu đời một vị thư sinh thanh tú kia thì sẽ thế nào nhỉ?
Tôi muốn đứng lên nhưng huyệt đạo đã bị điểm, không thể cử động được. Người tôi nằm đè lên một người cũng đang bị chấn động đến kinh hãi, chỉ trơ mắt nhìn tôi một câu cũng không nói gì, ngay cả rên cũng không rên một tiếng. Không biết đầu óc có bị thương hay không?
Hai chúng tôi trợn mắt nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng anh ta cũng mở miệng, giọng nói nghe rất êm tai, khàn khàn giống như âm sắc của hồ cầm lâu năm chưa được sửa chữa: "Vị công tử này, nếu ngươi không lên tiếng, mọi người còn cho rằng chúng ta có gì đó với nhau?"
Tôi ngẩng lên nhìn thấy trên đỉnh đầu mình đông nghìn nghịt người, những đôi mắt còn sáng hơn ánh đèn sân khấu nữa chứ, thấy tôi ngẩng lên, họ lập tức ầm ầm bốn phía bỏ đi...
Tôi chẳng cần nghĩ ngợi gì kêu lên:"Này các vị chú bác, mọi người đã xem hết rồi, ngay cả vé vào cửa cũng không mua, sao không có đạo đức gì cả vậy?"
"Nếu ngươi không sao thì xin hãy đứng lên mà nói." Thư sinh bị đè phía dưới mắt đăm đăm...
Tôi cười khổ nói: "Vị đại ca này, huynh không biết đấy thôi, tôi bị người ta điểm huyệt, không thể cử động được."
Vẻ mặt anh ta như là đang nghe câu chuyện cổ tích đêm khuya vậy, khuôn mặt đang tái nhợt chợt ửng hồng, nâng ngón tay lên chỉ chỉ vào phía dưới của mình: "Này, ta có cảm giác, tay của ngươi như đang chạm vào...?"
Tay của tôi? Hả! Tôi đúng là bị mất trí mà, nhưng bên đường đúng là có người đàn ông....Tôi đã nói, tôi rơi từ trên xuống đất giống như túm được cái gì đó...Còn vì sao tôi lại cử động được? Chẳng lẽ Lâm Thiếu Từ đã giải huyệt đạo của tôi rồi?
Tôi gần như nhảy dựng lên, một lời giải thích cũng không có, đầu óc hỗn loạn, hoàn toàn không nhớ mình phải nói gì cả. Chỉ nhớ vẻ mặt anh ta vô cùng kỳ lạ, như là đang cố nhịn cười.
Tôi lúc này mới nhớ ra bên trong còn đang sống mái với nhau, còn người này thì hình thức rất thư sinh, đi vào khẳng định là chết ngay tại chỗ, tôi vội vàng bước tới kéo anh ta đi, xuất từ mồm ra những lời của hảo hán giang hồ: "Vị đại ca này, chỗ này không nên ở lâu, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện."
Lập tức chẳng thanh minh gì cả mà kéo anh ta bỏ chạy. Nhưng mới chỉ chạy đến một cái ngõ tắt nhỏ, tôi mệt thở hồng hộc, nhìn lại, sắc mặt anh ta bình thường như không có gì xảy ra, không phục cũng không được,"Xem ra không thể so sánh được, thể lực đàn ông thường khỏe hơn so với phụ nữ!"
"Ngươi nói cái gì?" Anh ta có vẻ nghe không rõ, vẻ mặt thắc mắc nhìn tôi.
"Không có gì? Hiện giờ huynh an toàn rồi. Trên lầu đang có người đánh nhau, đêm nay huynh đi chỗ khác tìm vui đi."
Anh ta bừng hiểu, nói: "Chẳng trách công tử lại rơi từ cửa sổ xuống, chẳng lẽ cùng người khác tranh giành mỹ nhân nhưng không địch lại?"
Tôi mắt trợn ngược, anh chàng này đầu óc cũng quá tưởng tượng phong phú đi, "tôi đi trước, chào!"
"Công tử dừng bước! Xin hỏi công tử họ gì?"
"Để làm gì?"
"Dáng dấp công tử phi phàm, ta muốn mời công tử uống một chén rượu, chẳng biết có được hân hạnh đó không?"
Tôi mở to hai mắt: "Chẳng lẽ thích sắc đẹp của tôi?"
Anh ta giật mình: "Công tử nói gì vậy?"
Tôi cười nhạt hai tiếng: "Tự huynh hiểu rõ. Sách cấm Minh triều các huynh có rất nhiều, đủ loại, thịnh hành nhất là đồng tính luyến ái, nam với nam không ít đâu. Vừa rồi rõ ràng là huynh muốn đi tìm kỹ nữ để chơi, giờ lại không chơi nữa, gặp tôi dáng vẻ phi phàm, muốn chuốc rượu tôi, làm cái việc đó, có đúng không?"
"Ta..."
"Ta cái gì mà ta? Một người đàn ông tìm đến kỹ viện còn có thể làm chuyện tốt gì chứ?"
"Nhưng, công tử cũng giống ta đi ra từ kỹ viện mà phải không?"
Hả? Tên này còn dám cãi lại, tôi quát: "Cho nên huynh mới cho rằng tôi và huynh là cá mè một lứa, còn vọng tưởng đến quyễn rũ tôi? Hừ, tôi nói cho mà biết, Dung Sơ Cuồng tôi đến kỹ viện phong lưu, không giống huynh thuộc dạng hạ lưu, có biết không?'
"Dung Sơ Cuồng?" Mắt anh ta lóe sáng.
"Sợ rồi sao? Ha ha!" Tôi biết cái tên này chắc uy chấn giang hồi, nói thế nào thì cũng là người của Ngự trì sơn trang, trong lòng tôi vô cũng tự đắc.
Anh ta cười cười, trong mắt lộ vẻ dò xét: "Dung công tử, ngươi hiểu lầm rồi, ta tuyệt không có ý đó."
Ngất! Gọi tôi là công tử, khẳng định không phải là người trong giang hồ rồi, nếu không sẽ không biết giới tính thực của Dung Sơ Cuồng, thật sự là đàn gảy tai trâu mà.
"Tôi còn có việc, huynh cứ ở đó mà chơi đùa đi."
Tôi chẳng để ý tới anh ta, đi thẳng ra đường cái phồn hoa sáng rực, chợt nhớ tới Lâm Thiêu Từ ném tôi ra khỏi lầu, còn dám bảo tôi về khách điếm trước. Đi dạo nửa ngày chợt thấy đói khát, thấy trước mặt là một tiểu quán, tôi liền gọi một bát mỳ sợi ăn, ăn xong mới nhớ là không mang theo tiền. Từ lúc xuyên qua tới giờ, bản thân mình chưa từng cầm qua một phân tiền nào, lại quên mất tiền vô cùng quan trọng. Muốn ăn cơm bá vương thì phải có bản lĩnh, như là có điện thoại di động, gửi tin nhắn cầu cứu....
Đại khái là hành động đứng lên ngồi xuống của tôi làm cho ông chủ nghi ngờ, ông ta cười tủm tỉm với tôi: "Khách quan, ngài...
Không đợi ông ta nói hết, tôi giành nói: "Ông chủ, mỳ của ông quá ngon, cho thêm một bát nữa!"
Ông ta khó xử nói: "Khách quan, tiểu nhân sắp dọn quán rồi. Tiền bát mỳ này...."
"Keng" một tiếng, trên bàn đột nhiên xuất hiên một thỏi bạc, còn người ngồi trước mặt tôi chính là tên thư sinh lúc nãy.
"Ông chủ, hãy mang đến cho vị công tử này một bát mỳ nữa."
Tôi vô cùng mừng rỡ, "A, không thể tưởng được huynh lại hào phóng khẳng khái như thế, giúp người làm niềm vui, tiểu đệ tôi vừa rồi có nhiều mạo phạm, vạn mong thứ lỗi."
Anh ta nhìn thấy tôi bộ dạng của tôi trước sau đều kính cẩn, chỉ cười không nói gì.
Tôi mặt không đổi sắc, tiếp tục nói: "Như vậy tốt lắm, để tỏ thành ý của tiểu đệ, tôi đồng ý để huynh đài mời tôi đi uống rượu."
Anh ta sửng sốt...
Tôi liền nhắc nhở anh ta: "Không phải mới vừa rồi huynh đài muốn mời tôi đi uống rượu hay sao?"
Anh ta "ồ" lên một tiếng, có vẻ như dở khóc dở cười...
"Vậy thì chúng ta đi thôi."
Tôi không muốn làm giảm nhiệt huyết, kéo anh ta chạy đến tửu lâu to lớn nhất, tìm một vị trí ngồi có thể nhìn xa xa ra bên ngoài, chọn mấy đồ ăn sang trọng, lại gọi loại rượu tốt nhất ra. Biểu hiện anh ta chẳng để ý gì, khẳng định là anh ta thuộc dạng công tử nhà giàu, nếu tôi không tiêu tiền của anh ta, cũng sẽ có cô gái khác tiêu tiền của anh ta, vậy giúp anh ta tiêu tiền là coi như làm việc thiện, để anh ta đỡ phải ngày ngày sống trong mơ mơ màng màng, nhiễm phải căn bệnh nan y.
Tôi vừa ăn vừa cẩn thận quan sát anh ta, thấy anh ta mặc trang phục màu lam, dáng người gầy gò cao lớn, mặt mũi bình thường, đôi mắt không to, mà dài nhỏ, khi cười lộ vài nếp nhăn nhỏ, trong tiểu thuyết ngôn tình thường có một câu như này: "Cả người lẫn vật đều vô hại."
Trong lúc tôi đang đánh giá anh ta, anh ta lại nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như anh ta cũng biết tôi đang nhìn anh ta, cũng chẳng tỏ thái độ gì. Ánh trăng lay động ngoài cửa sổ, khuôn mặt anh ta mở ảo tranh tối tranh sáng, khóe miệng cong cong hơi cười, giống như ánh trăng mà tự nhiên lay động lòng người.
Ban đêm ở đây hơi náo nhiệt, tôi và anh ta ngồi đối diện với nhau, tiếng người trên đường đã thưa thớt dần. Ngọn đèn dầu vẫn đang cháy, tôi đột nhiên cảm thấy trong lòng yên tĩnh lạ lùng, nhất nhất liền vứt bỏ hết những ồn ào của hồng trần.
Ánh mắt anh ta nhìn tòa thành xa xa...
Lòng tôi rúng động, nói: "Kia có phải là thành Tam quốc không?"
Anh ta không đáp, bống nhiên ngâm: "Loạn thạch mặc khoảng không, kinh đào chụp ngạn, cuồn cuộn nổi lên ngàn đôi tuyết. Giang sơn như bức tranh, nhất thời nhiều ít hào kiệt"
Tôi tiếp lời: "Xa nghĩ muốn công cẩn năm đó, tiểu kiều sơ gả cho, oai ùng anh phát. Quạt lông khăn chít đầu, đàm tiếu gian, tường lỗ hôi phi yên diệt." Nói xong, nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, cảm xúc hoài cổ sâu sắc.
" Chu công quả là một vị anh hùng."
Anh ta than thở: "Đáng tiếc tuổi còn trẻ, chết quá sớm."
Tôi không cho là vậy: "Chết rất đúng thời điểm."
Anh ta ngẩn ra: "Hả?"
"Huynh xem cái chết của ông ta là một ví dụ kiểu mẫu, thể hiện rõ cuộc đời con người luôn ở vào vị trí đỉnh cao, bất luận là sự nghiệp, tình yêu, phần cốt yếu nhất ông ta đều có thể nắm bắt được, quan trọng hơn, ông khiến người khác tránh được rủi ro của người tướng quân đang ở tuổi xế chiều, càng khiến cho Ngô Vương giảm bớt những lựa chọn khó khăn giữa tình hữu nghị và giang sơn."
Tôi nói xong lại ngửa đầu uống cạn một hơi, chợt thấy anh ta hai mắt sáng rực nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Sắc mặt tôi nóng lên, nâng chén rượu lên uống để che giấu sự xấu hổ. Đương nhiên những lời tôi nói chẳng phải cao kiến gì, mà là tôi xem trên mạng mà biết được. Nếu thực sự nói ấn tượng của tôi với Chu Du là gì, tôi nhất định sẽ nói, là anh ta quá đẹp trai!
Một lúc, tôi uống liền mấy chén rượu đến choáng váng, nhân mình còn chưa say hẳn, cần phải đi khỏi đây, nhưng cần chọn lý do thích hợp.
"Huynh đài, trời không còn sớm, tôi cũng nên về nghỉ ngơi, hôm nào tiểu đệ làm chủ, chúng ta lại uống rượu sảng khoái. Cáo từ!"
Anh ta cũng thật thức thời:"Không biết Dung công tử ở đâu, ta tiễn công tử."
Tôi vội xua tay nói:"Không cần không cần, tôi biết đường."
"Người công tử không khỏe, nhỡ trên đường mà cảm lạnh thì không hay lắm, cứ để ta tiễn công tử về thì hơn."
"Sao huynh đài biết tôi không khỏe?" Tôi mặc dù uống nhiều rượu nhưng đầu óc vẫn khá tỉnh táo.
"Ha hả, giữa trán ngươi có màu xanh, hai tay lạnh như băng, đương nhiên là người không khỏe rồi."
"Huynh đài đúng là hiểu biết nhiều."
Tôi ăn uống no, lắc lư đi xuống cầu thang, vừa mới chạm vào tay vịn, trong ngực liền nôn nao như say sóng, oạc một cái, mọi thứ bên trong đều phun ra hết, trong cơ thể hai luồng nhiệt khí hỗn loạn, lúc nóng lúc lạnh, vô cùng khó chịu, hai mắt tôi tối sầm lại, đầu lao xuống dưới, không biết gì nữa...
Mơ màng, cảm giác như bị ai đó nhét vào tủ lạnh, rét run cầm cập, ngay cả tóc tai cũng đóng thành băng cũng không biết, chỉ dựa vào bản năng tìm cảm giác ấm áp, con người cũng tự tìm cách cứu mạng mình huống chi là cây cỏ.
Cơ thể lúc nóng lúc lạnh, ý thức trôi nổi, không biết trải qua bao lâu, cả người bỗng dưng nhẹ bỗng, vô cùng thoải mái dễ chịu. Đột nhiên trên đỉnh đầu như có ai vỗ mạnh một cái làm tôi ngã lăn ra đất, sự đau đớn làm tôi bất chấp hình tượng thục nữ: "Con mẹ nó, ai dám đánh tôi đấy?"
Trong không gian yên tinh có tiếng người cười khẽ...
Tôi mở mắt ra đón nhận một đôi mắt thâm thúy, khóe môi cong gợi cảm không giấu được nụ cười đầy ẩn ý.
"Mạng sống của ngươi thật ương ngạnh.Mê man ba ngày, câu đầu tiên khi tỉnh lại là mắng người rồi."
"Mê man ba ngày?" Tôi suýt nhảy dựng lên.
"Đừng cử động, trong người ngươi có hàn độc, lại uống nhiều rượu, ta vất vả lắm với đem ngươi từ quỷ môn quan trở về."
Anh ta đưa tay giữ tôi nằm xuống, lúc này tôi mới phát hiện ra lúc trước trên người mình mặc bộ nam trang màu xám, giờ sao đổi thành màu trắng rồi, bộ ngực vốn bằng phẳng giờ đã nhô lên cao. Còn tên thư sinh chết tiết kia thì lại nằm bên cạnh tôi, một tay chống đầu, đôi mắt gian tà chẳng kiêng dè gì mà ngắm nhìn, miệng cứ tấm tắc: "Thật không ngờ, thiên hạ lại có nữ nhân giống như ngươi, ngay cả người khác cũng không bằng."
Ngất! Nghe giọng điệu này cứ như là đang tán thưởng tôi thông thái không bằng. Vẻ mặt anh ta cà lơ phất phơ giống như một tay ăn chơi chuyên tầm hoa. Tôi lầm bầm, cuối cùng đã lộ ra bản sắc lang sói rồi.
Tôi sẽ cho anh ta toại nguyện, sau đó tôi cười tủm tỉm nói: "Dáng người của tôi so với các hoa khôi thanh lâu như thế nào?"
Anh ta ngạc nhiên, bỗng nhiên cười. Tôi nhìn anh ta, không thể không thừa nhận, tên thư sinh hạ lưu này lúc cười trông rất được, khóe mắt dưới đuôi lông mày đặc biệt cuốn hút.
Anh ta vuốt ve mấy sợi tóc của tôi, con ngươi đen tối lóe sáng, giọng nói khàn khàn cất lên, thâm ý khó lường: "Ngươi biết không, trên đời này rất ít người làm cho ta ngạc nhiên."
Tôi bật cười: "Ít nhất có một điều đáng để ngạc nhiên, đó chính là vận mệnh. Lúc Chu Nguyên Chương còn đi xin cơm, hắn tuyệt nhiên không tưởng tượng được có ngày hắn sẽ lên làm hoàng đế. Cho nên, đừng giả vờ mình là người trải qua thăng trầm, mọi thứ đều có thể kiểm soát được.'
Anh ta sửng sốt, nhìn tôi không dám tin: "Ngươi có biết ngươi vừa mới nói gì không?"
Choáng, mồm miệng làm sao cản được, đây chính là xã hội chuyên chế đế vương. Tôi vội chuyển sang vẻ mặt tươi cười, đưa tay kéo cánh tay của anh ta: "Chúng ta đã cùng nhau uống rượu, xem như là hảo huynh đệ rồi, huynh đài khẳng định sẽ không..."
"Hảo huynh đệ?" Anh ta nhìn ngực của tôi, "Dựa vào bộ ngực của ngươi mà nói, có lẽ có thể."
Dựa vào? làm như tổn hại mình không bằng, nhưng nói nhiều lằng nhằng, luôn luôn là tôi kiên cường: "Khổng Tử từng nói, bạn bè không phân biệt giới tính! Cho nên chúng ta vẫn có thể là huynh đệ."
"Ta chỉ nghe nói...nữ tử cùng tiểu nhân rất khó làm bạn!"
"Thôi bỏ đi. Tránh ra, tôi phải đi."
Anh ta mỉm cười đứng lên, quần áo màu lam nhạt suôn thẳng tắp đến mặt đất, giống như một màu xanh lam trong xuốt bỗng nhiên tràn ngập trước mắt, một sự yên tĩnh thâm thúy sâu thẳm. Trong nháy mắt anh ta trở nên vô cùng trang nghiêm, ẩn bên trong là khí phách vương giả mà không ai có được.
Tôi không muốn tim loạn nhịp, vội nhảy xuống giường, hai chân vừa mới chạm xuống đất, lập tức giật mình, căn phòng này như đang bồng bềnh, một ý nghĩ lóe lên trong đầu: "Động đất?"
Không đợi anh ta trả lời, tôi hất tấm rèm cửa lên nhìn ra, lập tức hụt hơi.
Trước mắt tôi là nước xanh mênh mông không thấy bờ, xanh biếc như gương. Trên mặt nước tụ làn sương khói màu trắng, mờ ảo không giống ở trần gian. Ngửa lên bầu trời, vầng trăng non cong soi sáng cả mặt nước lung linh, như soi rọi cả được bảo thạch xinh đẹp dưới đáy hồ, ngọc trai tỏa sáng, đẹp đến mức không thể hít thở.
Phải một lúc sau tôi mới hiểu được, mình đang ở trên thuyền. Với tình cảnh này, chỉ có thể ngâm một câu: " Mãn thành yên thủy nguyệ mơ hồ, nhân ỷ lan thuyền xướng...
Trên người bỗng được khoác một chiếc áo choàng, một giọng nói dịu dàng cất lên: "Hồ đêm lạnh, mặc áo vào đi."
"Đây là nơi nào? Lãi hồ?"
"Thông minh! Đây là nơi mà năm đó Phạm Lãi mang theo Tây Thi đi chơi thuyền."
Anh ta đứng thẳng người, nhìn về xa xa. Bóng dánh anh ta chiếu lên mặt hồ, quần áo màu lam nhạt bay bay, hình ảnh dập dờn bồng bềnh, chẳng khác gì một cây thủy tiên cô đơn tịch mịch.
Tôi đột nhiên nhớ ra, đến tận bây giờ tôi cũng chưa biết tên anh ta.
"Huynh đài là ai?"
"Một người rảnh rỗi."
"Kẻ lừa đảo!"
'Ha hả, năm đó Phạm đại phu cùng Tây tử giai nhân du thuyền trên hồ, nếu ngươi nghĩ ta giống như hắn, cũng không phải là ý tưởng tồi."
Anh ta quay lại nhìn tôi, trong ánh mắt có ý bỡn cợt.
"Hừ, khẩu khí không nhỏ, huynh tự so mình với Phạm Lãi, nhưng tôi thì không thèm làm Tây Thi đâu."
"Hả?" Anh ta nhíu mày.
"Đánh giặc phục quốc là chuyện của đàn ông, một phụ nữ vớ vẫn đi theo để làm gì, làm phụ nữ chỉ nên làm hậu phương cho người đàn ông. Hơn nữa, nếu đã là đàn ông, sẽ không bao giờ để người phụ nữ mình yêu đi hoạt động gián điệp."
Anh ta giống như nghe được ý tưởng kỳ lạ, chỉ bật cười ha ha.
"Ta thật không dám tin những lời này lại thốt ra từ miệng của trang chủ Ngự trì sơn trang Dung Sơ Cuồng."
Tôi hoàn toàn ngẩn người. Dung Sơ Cuồng là trang chủ của Ngự trì sơn trang? Làm sao có thể chứ? Sao người của Ngự trì sơn trang lại gả trang chủ của họ cho Sở Thiên Dao được? Không hợp lý chút nào.
"Giang hồ đồn rằng, Dung trang chủ hào khí can vân, không kém gì đấng tu mi. Xem ra những lời đồn này không thể tin được." Anh ta nhìn tôi đầy hứng thú: "Còn nói, võ công Dung trang chủ hoàn toàn bị mất, có kích thích không chứ?"
Chờ một chút, chờ một chút, anh ta dường như biết rất nhiều về Dung Sơ Cuồng. Anh ta cũng không phải là một thư sinh đơn giản, rốt cuộc anh ta là ai?
Tôi trợn mắt, nhìn thẳng vào anh ta: "Rốt cuộc huynh đài là ai?"
Anh ta cười dịu dàng nói: "Năm đó tại hạ bước chân vào giang hồ, được bằng hữu giang hồ giúp đỡ, tặng cho ta một cái tên rất nhã nhặn, tên là Đào Hoa Thiếu."
Ngất! Đào Hoa Thiếu? Nói thì nói thật ra luôn đi...
"Sao huynh lại biết võ công của tôi đã hoàn toàn bị mất?"
Anh ta mỉm cười, "Ta chẳng những hiểu biết y thuật, cũng hiểu biết về võ công. Ngươi đừng quên, ngươi còn thiếu ta một ơn cứu mạng."
Hừ! Còn muốn tận dụng lợi thế để tống tiền?
"Huynh định nhân cơ hội vơ vét tài sản phải không? Tôi nói cho huynh biết, cái gì tôi cũng không có, tôi cung không thiếu nợ huynh cái gì, tôi đang rất tốt, là huynh mời tôi uống rượu nên mới như vậy, cho nên...hai chúng ta không ai thiếu nợ ai."
Anh ta ngẩn người, rồi lập tức bật cười thật to: "Dung Sơ Cuồng, ngươi thật sự rất thú vị."
Tôi cười gượng:"Thứ cho tôi bất nhã, xin hãy cập bờ, tôi phải đi về."
Anh ta cười hài lòng: "Thuyền đã gần bờ, ngươi có thể đi."
Tôi vội xoay người nhìn thấy. Thì ra thật sự là có một cái kè nhỏ, thẳng ra giữa hồ.
Tôi nhảy hai ba bước lên bờ, cũng không quay đầu lại phất tay nói: "Xin chào anh Đào HoaThiếu, không cần tiễn."
Tiếng cười của anh ta vang lên đằng sau: "Chúng ta sẽ gặp lại, nếu ngươi muốn trở lại đây, chiếc thuyền vẫn đứng ở đây, chờ đợi bất cứ lúc nào."
Tôi hét lên: "Trời sắp sáng rồi. Huynh cũng nên tỉnh lại đi."
Hừ! Gặp lại, chờ kiếp sau đi...
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký