Far more seemly were it for thee to have thy study full of books, than thy purse full of money.

John Lyly

Download ebooks
Ebook "Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 57
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3522 / 45
Cập nhật: 2016-03-11 16:29:00 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2: Gặp Đào Hoa Thiếu Ở Thanh Lâu Vô Tích
áng sớm hôm sau, Liễu Ám thu dọn hành lý, giúp tôi trang điểm.
Tôi ngồi trước gương trang điểm, trong gương là một người đoan trang: không nghi ngờ gì nữa chính là Dung Sơ Cuồng với mái tóc dài tuyệt đẹp, đen nhánh. Da trắng mắt đen, sống mũi thanh tú, cặp lông mày dầy dường như từ lúc sinh ra đến giờ chưa bao giờ cắt tỉa, đen như lông mày của đàn ông, tỏa ra anh khí bừng bừng.
Liễu Ám vấn mái tóc dài của tôi lên đỉnh đầu, lấy một chiếc khăn quấn đầu cuốn quanh...
"Kiểu tóc này sao giống đàn ông quá vậy?" Tôi còn lòng đầy chờ mong Liễu Ám sẽ lấy ra những trang sức rực rỡ muôn màu, để tôi còn mở mang kiến thức nữa.
"Thiếu chủ phân phó, trên đường đi bất tiện, đành sửa sang cho cô nương thành nam trang." Liễu Ám nói xong cầm một bộ trang phục đàn ông đơn giản màu xám tới.
Tôi có chút hứng thú với việc giả nam trang này, nhưng...
"Không có bộ quần áo màu khác hay sao? Màu xám này rất u ám."
Liễu Ám hơi giật mình, nói: "Yến đàn chủ nói, là thường ngày cô nương thích mặc trang phục màu tối.'
Tôi thở dài. Haizz, bạn Dung Sơ Cuồng ơi, sao bạn lại nỡ đối xử với tuổi xuân tươi đẹp như vậy chứ, chẳng phải cuộc sống như thế chẳng thú vị chút gì sao. Phải biết rằng sắc đẹp dễ tàn phai, cảnh đẹp dễ bị gió thổi. Đang tuổi xuân phơi phới, không chịu hưởng thụ, chẳng lẽ cứ để cho năm tháng tàn phá hay sao?
Sau khi ăn cơm xong, Yến Phù Phong đảm nhiệm làm người đánh xe ngựa, một hàng năm người đánh xe ngựa ra khỏi thành.
Liễu Ám như vậy thôi nhưng lại rất lãnh đạm, chỉ nhắm mắt trong xe ngựa không nói gì, cũng không phải là người bạn đồng hành tốt gì. Đến buổi chiều, tôi thật sự không thể chịu ngồi yên được nữa, liền vén rèm lên tìm Yến Phù Phong để nói chuyện, Yến Phù Phòng vừa thấy tôi liền nói: "Sơ Cuồng, muội không thể trúng gió, mau quay vào trong xe đi."
Tôi lấy chiếc áo khoác màu đen khoác nhanh vào người, đội mũ trùm đầu, bao kín từ đầu đến chân, chỉ lộ ra đôi mắt, nói: "Như vậy được chưa?"
Liễu Ám thò đầu ra nói: "Dung cô nương, cô nương thật sự không thể mắc phong hàn lần nữa."
Lâm Thiếu Từ bỗng nhiên nói: "Tùy nàng đi."
Tôi cùng Yến Phù Phong nói chuyện phiếm một lúc, chợt nghe đằng sau có tiếng vó ngựa dồn dập, có người kêu lớn: "Bằng hữu đằng trước, xin hãy nhường đường."
Tôi chui vào trong xe nhìn ra đằng sau. Wow! Thật là khí thế, đằng sau chừng một đội ước chừng ba bốn mươi người cưỡi ngựa, toàn mặc trang phục màu vàng, người nào cũng rất cường tráng. Ở giữa có một chiếc xe ngựa rất xa hoa, bên cạnh xe ngựa là một con tuấn mã màu nâu, bởi vì ở phía trước có hơn hai mươi kỵ mã chắn ngang nên không nhìn rõ mặt, chỉ thấy anh ta mặc trang phục màu trắng, tro bụi cuốn tung mù trên đường, vô cùng ô nhiễm.
Lúc này, Yến Phù Phòng đã đánh xe ngựa vào ven đường để nhường đường cho nhóm người này. Lâm Thiếu Từ và Tống Thanh Ca hai người cũng lập tức nhìn xem.
Xe ngựa và hơn hai mươi người cưỡi kỵ mã đi qua, tôi lúc này mới thấy rõ người đàn ông này, lập tức tôi như hụt hơi, người này mặt mũi miệng, thần thái ăn mặc chẳng khác gì diễn viên điện ảnh trong vai Vô Hoan trong phim Vô Cực.
Yến Phù Phong nói: "Kỳ lạ, bọn họ là ai? Lão Tống, kiến thức của ngươi rộng rãi..."
"Không biết!" Tống Thanh Ca cắt ngang: "Trên giang hồ nếu có nhân vật nổi tiếng, ta tuyệt không thể không biết."
Lâm Thiếu Từ thản nhiên nói: "Người không phạm ta, ta cũng không phạm người. Thôi đi đi."
Thời tiết Giang Nam hay thay đổi, đang hoàng hôn bỗng nhiên lại có mưa. Đoàn người vội đi thật nhanh, nửa tiếng sau mới đến một trấn nhỏ. Trong trấn nhỏ chỉ có một khách điếm là Quang Vinh Phúc khách điếm, tấm biển màu đỏ đã sớm bạc màu, loang lổ.
Chúng tôi tiến vào đại sảnh, chỉ thấy trong điếm cho hơn mười bàn đã ngồi đầy khách, toàn mặc quần áo minh hoàng, tuyệt nhiên không thấy công tử áo trắng kia đâu. Người tuy nhiều nhưng lại không hề có một tiếng động, nhìn thấy chúng tôi bước vào, ngay cả mí mắt cũng không hề nhúc nhích.
Chỉ một lát, đám người kia ăn uống xong. Đám người hoàng y nhân kia chia làm hai đội, một đội vào phòng nghỉ ngơi, một đội khác đi ra ngoài khách điếm để thủ vệ, hai người một tổ bảo vệ bốn phương tám hướng. Không cần có người sai khiến, bọn họ hành động rất có trật tự đâu vào đấy, hiển nhiên là chủ nhân rất biết cách huấn luyện.
Không biết người trong xe kia là thần thánh phương nào mà lại dẫn theo nhiều hộ vệ xuất hành như vậy!
Yến Tống hai người nhìn thoáng qua, vẻ mặt kinh ngạc, chỉ có Lâm Thiếu Từ là vẫn tỏ vẻ lãnh đạm.
Bởi vì tối qua có mưa, đường vô cùng lầy lội, phải mất một ngày mới tiến vào được thành Vô Tích, Tống Thanh Ca chọn một khách điếm khá xa hoa.
Tôi ăn cơm chiều, tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo, rồi đi ra ngoài chợ đêm cổ đại để shoping, vừa mới mở cửa ra, liền nhìn thấy Lâm Thiếu Từ ở ngay dưới hành lang, giống như tòa băng sơn chắn ở cửa, vẻ mặt chẳng chút thay đổi, hỏi: "Muốn ra ngoài phải không?"
Tôi cười gượng, nói: "Đang muốn ngủ, chỉ ra xem cửa phòng có đóng chắc chắn không thôi."
"Vậy thì muội cứ nghỉ ngơi đi, ta vốn định đưa muội ra ngoài một chút." Lâm Thiếu Từ nói xong xoay người muốn bỏ đi.
Tôi vội giữ chặt lại, cười làm lành nói: "Trời vẫn còn sớm, đi ra ngoài cũng tốt."
Lâm Thiêu Từ cười ẩn ý: "Vậy đi thôi."
Ra khỏi khách điếm, rẽ bên trái là đến một đường cái lớn rất náo nhiệt, cũng không khác với mỗi lần tôi đi dạo trong thành phố với Văn Thù Viện, không có gì đáng ngạc nhiên cả, nhưng phía trước có một tòa nhà lại giăng nhiều đèn kết hoa rất bắt mắt, bên trong có tiếng ca hát không ngừng, khiêu khích người khác có tâm lý ngứa ngáy.
Tôi chắc chắn đó chính là thanh lâu, cái này chẳng phải là sự nghiệp giải trí của Trung quốc bắt nguồn từ rất lâu đời, trải qua một thời gian rất dài, tôi há có thể bỏ qua cơ hội mở mang kiến thức hay sao, chẳng chờ Lâm Thiếu Từ lên tiếng, tôi cất bước đi về hướng đó. Đến khi Lâm Thiếu Từ trấn tĩnh được thì tôi đã bị một đám oanh oanh yến yến bao quanh không thoát ra được rồi.
"Ta không biết thì ra ngươi cũng có ham muốn này?" Lâm Thiếu Từ kỳ quái nhìn tôi, rồi cũng thản nhiên ngồi xuống, hiển nhiên đối với những nơi này không hề xa lạ.
"Nhạc khúc Vô tích rất nổi danh, không được nghe thì thật đáng tiếc." Tôi cười gượng, quay lại nhìn tú bà, dùng những lời lẽ y hệt như trong ti vi thường có: "Hãy đưa cô nương đứng đầu thanh lâu ra đây đàn hát cho chúng ta nghe."
"Văn Quân cô nương đêm nay người không được khỏe, ngài muốn nghe khúc gì, Tú Châu cô nương chúng ta..."
Tôi vỗ bàn, giận giữ nói: "Sợ chúng ta không có bạc hay sao?"
Tú bà chẳng chút sợ hãi, cười nói: "Chắc công tử là người mới. Ngài không biết, Văn Quân cô nương tuy là người đứng đầu thanh lâu chúng ta, nhưng nói về xướng khúc thì phải nói đến Tú Châu cô nương."
Lâm Thiếu Từ nói: "Vậy thì mời Tú Châu cô nương lại đây."
Tôi trừng mắt nhìn theo bóng dáng của tú bà, không cam lòng nói: "Vào kỹ viện thì đương nhiên phải tìm cô nương giỏi nhất rồi."
Lâm Thiếu Từ nhìn về phía đối diện, thản nhiên nói: "Chỉ e cái cô Văn Quân kia không phải là trong người không khỏe, mà là đã bị người khác nhanh chân đến trước rồi."
Tôi nhìn theo ánh mắt của Lâm Thiếu Từ, thấy đối diện là các tấm rèm rủ xuống, trước cửa là hai tên hoàng y, đứng thẳng tắp, hai mắt sáng quắc nhìn xung quanh, rõ ràng là đám hộ vệ gặp trên đường.
Lòng hiếu kỳ của tôi nổi lên mãnh liệt, tôi ghét sát vào hỏi: "Huynh nói xem, bọn họ rốt cuộc là ai, bang phái có lớn không?"
Lâm Thiếu Từ bưng chén trà lên uống một ngụm, cười nhạt nói: "Mặc kệ nó, dù sao muội cũng không phải là nam nhân, mà chỉ là nữ cải nam trang thôi."
Tôi sửng sốt, cái tên cả ngày không mở miệng nói lời nào, nhưng hễ mở miệng là có thể gây chết người. Lúc trước thì chẳng khác gì tòa băng sơn, giờ lại mở miệng trêu trọc được, con người này thật chẳng thể đoán được tâm ý.
Đúng lúc này, tú bà dẫn theo ra một cô nương mặc trang phục màu xanh ôm cây đàn tỳ bà tiến đến, dáng vẻ cực kỳ đoan chính, nhã nhặn lịch sự, đôi mắt to sáng, nếu khuôn mặt này mà không trang điểm thì tuyệt không nhìn ra đây là cô gái phong trần.
Nàng vừa ngồi vào chỗ của mình chuẩn bị dạo đàn thì phía đối diện nàng cất ra một giong hát: "Đi về phía Trường Giang..." tiếng ca trong trẻo, xuyên vào đám đông ồn ào. Đám đông ồn ào bỗng nhiên yên tĩnh, người nào người nấy cũng ngẩng đầu lên nhìn căn lầu kia.
Tôi hé mắt nhìn Lâm Thiếu Từ, thấy vẻ mặt anh ta đăm chiêu, nhưng cũng không hoàn toàn là sự hiếu kỳ.
Tôi đang chuẩn bị trêu chọc anh ta hai câu để hòa nhau, bống nhiên thấy hoa mắt, hai tia chớp màu đen bắn về phía lầu các kia, ngay sau đó tiếng đao kiếm va vào nhau, hai bóng người đen vàng lẫn lộn. Lan can của lầu các bỗng nhiên tách ra, có người rơi xuống dưới, các phòng xôn xao, tiếng người hét to bỏ chạy ra cửa, vô cùng nhốn nháo...
Tôi thấy kinh hoảng. Chẳng kịp hỏi gì liền kéo Lâm Thiếu Từ chạy ra bên ngoài, chợt thấy cô Tú Châu kia vẫn ngồi ngây ra đó, tôi cũng kéo cô ta chạy theo luôn.
"Có thích khách, chạy mau!
Lời chưa kịp dứt tôi đã thấy toàn thân tê rần, không thể cử động được. Trên mặt Tú Châu lộ vẻ ngoan độc lạnh lẽo, cô ta đưa tôi và Lâm Thiếu Từ vào một góc phòng, nghiêng người đến sau rèm rút ra một thanh loan đao...
Đúng là cảnh tượng mà tôi thường gặp trong tiểu thuyết võ hiệp, bản thân mình cũng từng viết chuyện nữ sát thủ thanh lâu, không ngờ bản thân mình lại trải qua như vậy, dưới tình thế cấp bách này tôi vô cùng hoảng hốt, chuyển ánh mắt sang Lâm Thiếu Từ, đột nhiên cảm thấy kỳ quái, tôi không có võ công, nhưng anh ta là Thiếu trang chủ của Ngự trì sơn trang mà, sao chẳng thể hiện chút võ công gì vậy? Trừ phi là giả trang...
Đúng lúc này, hai gã hắc y nhân đã bị chế phục, tấm rèm được vén lên, người đi ra là người thiếu niên áo trắng, đúng là người đã gặp trên đường.
Phía sau anh ta còn có một vị công tử áo xanh, khoảng chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, hai mắt sáng ngời, cũng anh tuấn chẳng kém gì, còn có khí độ cao quý hơn.
"Nói! Ai phái các ngươi tới?"
Thiếu niên áo trắng sắc mặt như tuyết, cầm kiếm dí sát vào cằm tên sát thủ. Ai ngờ tên sát thủ đang bình thường bỗng như nổi điên, đột nhiên giãy dụa lao tới hướng thanh kiếm. Vị thiếu niên kia muốn lưu lại người sống, kiếm phong đánh lệch qua mặt tên đó. Tên sát thủ kia không hề sợ chết, lấy tay cầm chặt thanh kiếm ...
Trong nháy mắt, lầu các yên tĩnh mang nội khí hừng hực!
Tú Châu ra tay! Thanh kiếm nàng cầm trong tay khá mỏng, là thanh loan đao mỏng tinh tế như lá liễu, với một tốc độ tinh diệu bay ra ngoài!
Nhưng luồng sát khí này lại không phát ra từ riêng trên người nàng. Đồng thời cùng ra tay còn có một người khác nữa, đó là tú bà thanh lâu. Bà ta rõ ràng có một thân hình mập mạp, nhưng lúc này lại trở nên vô cùng linh hoạt, giống như loài cá quẫy đuôi dưới biển sâu, tư thế vô cùng tao nhã dùng một quyền móc ra sau gáy....
Tôi nghĩ mục tiêu của hai người này chính là vị công tử áo xanh kia, hiển nhiên là anh ta đã được bảo hộ. Nhưng tôi sai lầm rồi, mục tiêu của họ lại là thiếu niên áo trắng đang bị tên sát thủ nắm chặt thanh kiếm kia..
Trong khi tôi đang cảm thấy xấu hổ bởi sự phán đoán thì Lâm Thiếu Từ đột nhiên ra tay, mạnh mẽ như hải triều, một luồng khí màu xanh trắng đánh thẳng vào quý công tử lịch sự nho nhã kia.
Tôi không dám tin vào mắt của mình. Chẳng lẽ sát thủ là do Lâm Thiếu Từ phái tới?
"Nơi này nguy hiểm, ngươi về khách điếm trước đi."
Lâm Thiêu Từ ra tay trong nháy mắt, tốc độ như tia chớp, rồi đem tôi bay ra ngoài cửa sổ mà không để tôi kịp dị nghị gì.
Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký - Thẩm Thương My Đại Minh Giang Hồ Trạch Nữ Ký