When you reread a classic you do not see more in the book than you did before; you see more in you than was there before.

Clifton Fadiman

 
 
 
 
 
Tác giả: Độc Cô Hồng
Thể loại: Kiếm Hiệp
Upload bìa: Thái Long
Số chương: 52
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3516 / 50
Cập nhật: 2017-08-29 15:38:32 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7 - Tần Á Mỵ
òa thủy xá tọa lạc giữa đầm nước, ngập ánh trăng vàng. Một khung cảnh vừa thơ mộng vừa huyền hoặc, đứng trong tòa thủy xá đó chính là Thượng Quan Đại Phu. Chấp tay sau lưng ngắm nhìn hồ nước trong vắt như một tấm gương phẳng lì, phản chiếu ánh trăng, vị kỳ nhân của Trung Thổ có vẻ trầm tư mặc tưởng theo dõi hững tư tưởng của mình vào ánh trăng.
Tần Á Mỵ theo chiếc cầu kiều kiến tạo bằng đá, thả những bước chân uyển chuyển bước về tòa thủy xá… nàng dừng chân ngoài mái hiên tòa thủy xá đứng ngắm nhìn sau lưng vị Thượng Quan Đại Phu mà cả Dương Châu và Trung Nguyên đều ngưỡng mộ như một vị Phật sống.
Á Mỵ nhủ thầm trong đầu: “Không biết Thượng Quan Đại Phu có tin vào những lời của mình không?”
Nàng suy nghĩ nhưng vẫn im lặng, vì không dám lên tiếng vì sợ làm phá hỏng những suy nghĩ của vi võ lâm kỳ nhân kia đang suy nghĩ. Trong tâm Á Mỵ cũng không dám làm kinh động đến người.
Thượng Quan Đại Phu bất chợt lên tiếng:
- Tần tiểu thư đến rồi sao lại không vào…
Á Mỵ không ngờ Thượng Quan Đại Phu đã sớm biết được sự có mặt của nàng. Nàng bối rối nói:
- Tiểu nữ không dám làm kinh động đến Thượng Quan tiên sinh.
Thượng Quan Đại Phu quay lại, hai ánh mắt như hai ánh sao đêm rọi vào nàng. Nụ cười hiền hòa tỏ vẻ đạo mạo như một bậc tiên ông ở thượng giới. Vuốt chòm râu đen mượt Thượng Quan Đại Phu từ tốn nói:
- Tần tiểu thư đừng nên khách sáo như vậy…
Lão chỉ vào chiếc đôn kế bên chiếc bàn bằng đá hoa cương.
- Tần tiểu thư hãy đến đây.
Được phép, Tần Á Mỵ mới bước vào gian thảo xá, ôm quyền, hơi cuối lưng nhỏ nhẹ nói:
- Tiểu nữ không dám ngồi.
Thượng Quan Đại Phu cười khẩy một tiếng rồi nói:
- Ngoài kia lão phu là một Thượng Quan Đại Phu được mọi người kính nể, nhưng trong này chỉ có lão phu và tiểu thư. Tiểu thư đừng ngại cứ xem ta là trưởng bối của tiểu thư là được rồi.
Vừa nói Thượng Quan Đại Phu vừa ngắm nhìn nàng từ đầu đến chân. Lão từ tốn nói:
- Lão không ngờ Tần giáo đầu lại có con gái xinh đẹp như vậy. Đúng là hổ phụ sinh anh thư.
Tần Á Mỵ nhỏ nhẹ nói:
- Tiên sinh quá khen tiểu nữ. Khiến tiểu nữ hổ thẹn vô cùng.
Lão bước đến trước mặt nàng vuốt râu nói.
- Ta nói thật lòng đó. Tần tiểu thư đúng là một trang kỳ nữ hiếm có trên đời.
Nghe Thượng Quan Đại Phi khen mình, Á Mỵ sắc diện ửng hồng. Nàng e thẹn đáp lí nhí:
- Tiểu nữ đa tạ lời khen của tiên sinh.
Lão ngồi xuống chiếc đôn nhìn Á Mỵ từ tốn nói:
- Lão nghe Tần giáo đầu bẩm báo là tiểu nữ có điều hệ trọng cần bẩm báo với ta… và chỉ nói riêng một mình mà thôi. Chẳng hay chuyện đó là chuyện gì.
Tần Á Mỵ từ từ ngẩn lên tiếp nhận hai luồng nhãn quang của vị cao nhân. Bất giác Á Mỵ quỳ xuống.
Thấy vậy Thượng Quan Đại Phu vội đỡ nàng đứng dậy nói:
- Tiểu thư sao làm vậy… Nào… đứng lên nào.
Hai cánh môi của Thượng Quan tiên sinh lắng đầy chất xạ hương từ người Á Mỵ toát ra. Lão vuốt râu từ tốn nói:
- Chuyện gì hệ trọng mà Tần tiểu thư lại làm vậy?
Tần Á Mỵ lưỡng lự rồi nói:
- Tiểu nữ muốn cho tiên sinh biết ai là Đạo vương.
Đôi chân mày của Thượng Quan Đại Phu chợt nheo lại. Lão nhìn vào mặt nàng bằng ánh mắt khe khắt. Tiếp nhận ánh mắt đó Á Mỵ không khỏi bối rối.
Nàng nhỏ nhẹ nói:
- Tiểu nữ ngưỡng mộ hành vi của tiên sinh và căm phẫn hành vi bại hoại của Đạo vương.
Thượng Quan Đại Phu vuốt râu nói:
- Tiểu thư đúng là một trang anh thư, Một người biết trọng đạo lý, mà đã biết trọng đạo lý và nhân nghĩa thì ai ai cũng phải căm phẫn với hành vi của Đạo vương.
Buông tiếng thở dài rồi nói tiếp:
- Lão phu biết tại Dương Châu này Đạo vương không phải chỉ một mình mà còn có thêm đồng bọn nữa. Đồng bọn của Đạo vương đều là những tay cao thủ Hắc Đạo có võ công cao cường. Chắc hẳn Tần giáo đầu đã nói với tiểu thư rồi.
- Thân phụ có nói với tiểu nữ về gã sát thủ Ma Kiếm Vương Tạo.
- Y cũng là một đồng đảng của Đạo vương……
Buông tiếp một tiếng thở dài Thượng Quan Đại Phu nói tiếp.
- Lão phu chỉ tiếc là chưa thấy được mặt gã Đạo vương băng hoại khốn kiếp kia.
Á Mỵ nhìn lão ôn nhu nói:
- Tiểu nữ biết Đạo vương là ai.
- Vậy y là ai?
- Y là… Bằng hữu của tiểu nữ.
Mặt của Thượng Quan Đại Phu đanh hẳn lại. Lão nói lại tục danh của Vị Phong
- Khắc Vị Phong…
Á Mỵ gật đầu:
- Đạo vương là Khắc Vị Phong.
Thượng Quan Đại Phu vuốt râu nhìn nàng nói:
- Sao Tần tiểu thư lại biết Đạo vương là Khắc Vị Phong?
Nàng lộ vẻ bối rối.
Thượng Quan Đại Phu mỉm cười.
- Tiểu thư đừng ngại… Lão phu sẽ không thố lộ mối quan hệ giữa tiểu thư và Khắc Vị Phong đâu
Á Mỵ lắc đầu:
- Tiểu nữ chẳng có quan hệ gì với Khắc Vị Phong cả… nếu có thì cũng chỉ là mối quan hệ bình thường thôi. Mối quan hệ trên phương diện quen biết nhau mà thôi, nhưng mà Khắc Vị Phong thì yêu tiểu nữ.
- Y yêu Tần tiểu thư?
Á Mỵ gật đầu, nàng hít một luồng chân khí rồi nói:
- Tiên sinh… Đạo vương Khắc Vị Phong sắp rời khỏi Dương Châu. Y hẹn với tiểu nữ tại ghềnh Dạ Tình để từ giã.
Thượng Quan Đại Phu nhìn nàng khẽ gật đầu.
- Hóa ra y cũng nặng tình. Thế nàng có đến gặp y không.
- Ơ… tiểu nữ đã báo cho tiên sinh… có lẽ tiểu nữ sẽ không đến gặp gã.
Thượng Quan Đại Phu khẽ gật đầu. Lão nhìn Tần Á Mỵ trang trọng nói:
- Lão phu hỏi thật điều này nhé. Ta rất mong tiểu thư trả lời thật lòng.
Nàng gật đầu nhỏ nhẹ đáp:
- Vâng.
- Hãy cho ta biết… nàng vì cái gì mà đến báo tin cho ta?
Á Mỵ ôm quyền:
- Tiểu nữ ngưỡng mộ tiên sinh.
- Ngưỡng mộ ta à?
- Dạ. Không chỉ một mình tiểu nữ mà cả bá tánh Dương Châu và khắp Trung Nguyên ai ai cũng ngưỡng mộ tiên sinh.
Lão vuốt râu cười khẩy rồi nói:
- Ta thật là hổ thẹn vì sự ngưỡng mộ đó. Ta hổ thẹn vì chưa làm được gì cho bá tánh Dương Châu, chưa tạo đức gì cho nàng. Khi ta đến Dương Châu lại chứng kiến cảnh Diệp Diệp tiểu thư ái nữ của Vạn Xuân trang chủ bị hại.
Lão thở hắt ra một tiếng rồi nói:
- Tên Đạo vương băng hoại đó còn hại Diệp Diệp tiểu thư ngay trước mặt ta.
- Tiên sinh… ai cũng căm phẫn Đạo vương cả… kể cả tiểu nữ.
Thượng Quan Đại Phu chấp tay sau lưng, nhìn vào mắt nàng, ánh mắt sắc như bảo đao bảo kiếm của lão khiến cho Á Mỵ không khỏi lúng túng. Thượng Quan Đại phu từ tốn nói:
- Đạo vương Khắc Vị Phong còn nói gì với tiểu thư nữa không?
Á Mỵ suy nghĩ một chút rồi đáp lời:
- Khắc Vị Phong khẳng định mình không phải là hung thủ tạo ra cái chết của Diệp Diệp tiểu thư.
- Nàng tin lời gã không?
- Nếu tin thì Á Mỵ đã không đến gặp tiên sinh.
Thượng Quan Đại Phu khẽ gật đầu:
- Không thể nào tin lời gã được. Một tên băng họai như Đạo vương không đáng tin.
- Á Mỵ sẽ ghi tạc lời nói này của tiên sinh.
Thượng Quan Đại Phu vuốt râu nói:
- Tần tiểu thư… hôm nay tiểu thư cho ta biết Đạo vương là ai thật là một việc làm khiến cho trời đất hoan hỷ. Một việc làm mà khiến cho bản thân ta phải ngưỡng mộ. Không chỉ người này ngưỡng mộ và cả hậu thế phải ngưỡng mộ.
Lão nhìn nàng:
- Tiểu thư muốn ta ban thưởng gì nào?
Á Mỵ quỳ xuống trước mũi giày vị tiên sinh.
- Tiểu nữ không dám đòi hỏi gì. Nếu tiểu nữ làm được một việc lớn mà có ước nguyện thấu đến trời cao… thì cũng chỉ có một nguyện ước mà thôi.
Thượng Quan Đại Phu nhìn nàng.
- Nàng có ước nguyện gì hãy nói ra đi. Dù cho ta có bất tài cũng sẽ cố gắng hết sức mình để chu toàn nguyện ước cho tiểu thư.
Tần Á Mỵ từ từ ngẩng mặt nhìn lên. Nàng nhỏ giọng từ tốn:
- Nếu trời cao có mắt, nếu tiên sinh có lòng đại lượng thì tiểu nữ chỉ mong được làm nghĩa nữ của tiên sinh.
Chẳng biết lời nói của Tần Á My có tác động thế nào đến tâm tư của vị đại nhân đầy uy quyền mà khiến cho chân diện của lão sững sờ. Nét sững sờ thoát hiện qua ánh mắt rồi biến mất. Thượng Quan Đại Phu phá cười khanh khách rồi nói:
- Đứng lên… đứng lên…
Á Mỵ từ từ đứng lên đối diện với Thượng Quan Đại Phu. Lão nhìn ngắm nhìn Á Mỵ rồi nói:
- Á Mỵ nghĩa nữ…
Lời nói này của Thượng Quan Đại nhân tạo lên vẻ phấn khích trên mặt của Á Mỵ. nàng quỳ xuống dập đầu hành lễ. Vừa hành lễ Á Mỵ vừa nói:
- Á Mỵ đội ơn nghĩa phụ.
Lão lại đỡ nàng đứng lên:
- Nghĩa nữ… đứng lên… đứng lên…
Á Mỵ vừa đứng lên vừa nói:
- Nghĩa nữ đa tạ nghĩa phụ.
Thượng Quan Đại Phu mỉm cười vuốt râu rồi nói:
- Á Mỵ ta nhận con làm nghĩa nữa đâu có đơn giản vậy. Con hãy quay về nhà của mình. Mai nghĩa phụ sẽ đích thân tuyên cáo với bá tánh Dương Châu và rước con về phủ của nghĩa phụ.
- Nghĩa nữ đa tạ thịnh tâm của nghĩa phụ.
Thượng Quan Đại Phu nhìn nàng khẽ vuốt râu gật đầu:
- Từ lâu lắm rồi ta vẫn thường ao ước được một nghĩa nữ như Á Mỵ, nhưng không ngờ đến Dương Châu lần này ta lại hoan hỷ như vậy.
Lão ôm quyền hướng thẳng lên vầng trăng nghiêm gịong nói:
- Trời cao có mắt, đã cho lão phu người nghĩa nữ như Á Mỵ.
Lão nhìn lại nàng nói:
- Kể từ bây giờ ta sẽ cho con cái họ mới là Thượng Quan Á Mỵ.
- Đa tạ nghĩa phụ.
Thượng Quan Đại Phu vuốt râu khẽ gật đầu.
- Á Mỵ cáo lui.
Lão gật đầu nhỏ giọng nói:
- Sẽ có người đến gặp con để bàn kế sách về gã Đạo vương.
Á Mỵ chờ.
- Nghĩa nữ bảo trọng.
- Nghĩa phụ bảo trọng.
Nàng nói rồi mới ôm quyền xá Thượng Quan Đại Phu sau đó mới rời khỏi gian thảo xá, Thượng Quan Đại phu nhìn theo sau lưng Tần Á Mỵ vuốt râu đỉêm nụ cười mỉm.
Lão nhẩm nói:
- Đúng là một ả nha đầu hám danh và nhiều tham vọng.
Nói xong câu đó Thượng Quan Đại Phu hừ nhạt một tiếng. Nếu tần Á My nghe được câu nói này của Thượng Quan Đại Phu không biết nàng sẽ nghĩ gì. Nhưng lúc này Tần Á Mỵ đang nghĩ tới những điều nghịch lý có thể xảy ra, theo mỗi bước đi nàng miên mang suy nghĩ đến ngày mai của nàng. Một ngày mai mà nàng nghiễm nhiên trở thành nghĩa nữ của Thượng Quan Đại Phu. Một ngày mai mà có nằm mơ nàng cũng không có thể có được.
Nàng sẽ trở thành vị tiểu thư cành vàng lá ngọc mà tất cả các trang vương tôn công tử để mắt đến, bởi vì nàng là nghĩa nữ của Thượng Quan Đại Phu.
Nàng dừng bước trên cấu kiệu quay mặt lại nhìn Thượng Quan Đại phu. Lão vẫn đứng trong gian thủy xá chắp tay theo dõi nàng.
Á Mỵ nghĩ thầm trong đầu khi nhân dạng của Thượng Quan Đại phu đập vào mắt nàng: “Nghĩa phụ đúng là oai phong thần cốt nhất trên đời.Trên đời này đâu mấy ai được như nghĩa phụ. Phải chi…”
Nàng không dám nghĩ nữa bởi hai má nàng đã đỏ ửng. Nàng nhẩm nói:
Biết đâu chừng mình có thể trở thành Thượng Quan Đại Phu phu nhân.
Nàng nói dứt câu thả bước đi tiếp. Vừa đi Tần Á Mỵ vừa nghĩ đến Khắc Vị Phong. Miệng nàng mỉm nụ cười nghĩ thầm: “Nếu như không có Khắc Vị Phong thì Á Mỵ đâu có được những gì như ngày hôm nay. Xem như Á Mỵ nợ Vị Phong trong kiếp này vậy.”
Rời tòa biệt phủ Á Mỵ không đi thẳng về nhà mà đi đến Hoàn Mai Trang. Hoàn Mai Trang thật ra chẳng phải là tòa trang gì cả thật ra chỉ là một ngôi nhà hoang, phía trước có một gốc mai to sần sùi theo năm tháng.
Nàng vén rèm kiệu đi thẳng vào trong Hoàn Mai Trang.
Tiểu Bạch bước ra đón nàng:
- Tần tỷ tỷ.
Á Mỵ nhìn Tiểu bạch nhạt nhẽo nói:
- Vị Phong có ở đây không?
- Tỷ chưa gặp Khắc đại ca à?
- Ta đã gặp rồi.
Tiểu Bạch nhìn nàng hỏi:
- Tần tỷ tỷ đã nghe Khắc đại ca nói rồi phải không. Huynh ấy không phải là hung thủ tạo ra cái chết cho Diệp Diệp tiểu thư.
Á Mỵ buông một câu thật nhạt nhẽo:
- Ai có thể tin lời của Khắc Vị Phong này.
Tiểu Bạch sững sờ.
- Tỷ tỷ không tin huynh ấy à?
- Làm sao mà có thể tin được.
- Tỷ tỷ và huynh ấy…
Á Mỵ khoát tay:
- Ta chỉ ghé qua đây thôi. Ghé qua đây để nói cho các ngươi biết từ nay Tần Á Mỵ và Khắc Vi phong không còn quan hệ gì nữa. Các người đừng đến tìm Tần Á Mỵ nữa.
Tiểu Bạch mở to mắt hết cỡ nhìn Á Mỵ. Tiểu bạch ngơ ngác hỏi:
- Tỷ tỷ… sao tỷ tỷ đòi cắt mối quan hệ với Tiểu Bạch, Đại Thủ và các tiểu đệ khác.
Tiểu Bạch lắc đầu nhìn nàng:
- Muội hiểu rồi.
Á Mỵ nghiêm gịong nói:
- Ngươi muốn hiểu sao cũng được. Ta chỉ yêu cầu các ngươi từ nay đừng gọi ta là tỷ tỷ nữa.
Tiểu Bạch cắn răng trên vào môi dưới. Nàng nhỏ nhẹ nói:
- Tỷ tỷ không nghĩ đến Vị Phong đại ca à?
Á Mỵ lắc đầu:
- Ta… ta có nghĩ đến cũng bằng thừa, lưới trời lồng lộng Vị Phong không thoát nổi đâu.
- Chẳng lẽ tỷ tỷ tin Khắc đại ca là người băng họai.
Á Mỵ gật đầu:
- Ta tin Vị Phong là người băng họai đã hại Diệp Diệp tiểu thư.
- Tỷ tin?
- Ngoài Vị Phong ra đâu còn ai nữa. Vả lại…
Á Mỵ ngập ngừng nói tiếp:
- Với lại Khắc Vị Phong đã thú nhận với ta rồi.
Tiểu Bạch lắc đầu:
- Không… không bao giờ Khắc đại ca lại thú nhận mình là hạng người đốn mạt bỉ ổi đó.
Á Mỵ cau mày nhìn Tiểu bạch:
- Hôm nay Khắc Vị Phong không nhận nhưng ngày mai phải nhận… Á Mỵ không muốn liên can vào chuyện này.
Tiểu Bạch miễn cưỡng nói:
- Tỷ muốn để mặc Khắc đại ca ra sao thì ra ư?
- Y gây ra thì y phải chịu.
Nàng quay bước trở ra nàng vừa đi vừa nói.
- Ta nghĩ các ngươi khó tránh khỏi liên can nếu không chịu từ bỏ Dương Châu.
Á Mỵ dừng bước quay lại rồi nói với Tiểu Bạch:
- Tiểu Bạch ngươi báo cho những gã tiểu tử kia biết… Đừng bao giờ đến gần Á Mỵ nữa đó. Ta giờ không còn là tỷ tỷ của các ngươi nữa. Mà ta giờ đã là nghĩa nữ của Thượng Quan Đại Phu.
Nói xong Á Mỵ mỉm cười.
Lời nói vừa rồi của Á Mỵ khiến cho Tiểu Bạch cứ ngây người ra nhìn Á Mỵ.
Tần Á Mỵ dợm bước định bỏ đi thì Tiểu Bạch gọi giật lại:
- Tần tỷ tỷ Tiểu Bạch có điều muốn nói với tỷ tỷ.
Á Mỵ nhướng mày.
- Ngươi đâu có gì để nói với Á Mỵ. Thế ngươi muốn nói gì nào.
Tiểu Bạch bước đến trước mặt Á Mỵ.
Nàng nghiêm giọng nói:
- Phải chăng tỷ tỷ nghĩ Khắc đại ca gây ra cái chết với Diệp Diệp tiểu thư mà cắt tình nghĩa.
- Nếu ta nghĩ vậy thì sao. Không chỉ mình Tần Á Mỵ này nghĩ vậy mà cả Dương Châu đều nghĩ vậy. Ngoài Khắc Vị Phong ra thì không còn ai khác.
Tiểu Bạch lắc đầu, nàng nhìn vào mắt Á Mỵ nghiêm giọng nói:
- Tỷ sai rồi.
- Ta sai chỗ nào?
- Vụ huyết án ly kỳ của Diệp Diệp tiểu thư mà đổ lên đầu cho Khắc đại ca thì quả là oan cho huynh ấy. Bởi vì trong đêm đó không chỉ có Khắc Vị Phong trong Vọng Nguyệt lâu mà còn có hai người khác nữa.
Á Mỵ nheo mày:
- Hai người khác nữa là Tiểu Bạch và Đại Thử hay là hai gã tiểu tử nào khác nữa.
Tiểu Bạch cau mày bất nhẫn nhìn Á Mỵ. Nàng nghiêm giọng nói:
- Tỷ tỷ vừa nói mình là nghĩa nữ của Thượng Quan Đại Phu tiên sinh.
- Tiên sinh đã nhận ta làm nghĩa nữ của người.
Tiểu Bạch cau mày:
- Tự dưng tiên sinh nhận tỷ tỷ à?
- Ơ….
Á Mỵ vừa bối rối vừa lúng túng.
Tiểu Bạch rít giọng nói:
- Phải chăng tỷ đến chỗ Thượng Quan Đại Phu tiên sinh để nói cho tiên sinh biết Đạo vương là Khắc Vị Phong đại ca.
Á Mỵ lưỡng lự một chút rồi gật đầu.
- Ơ… ta đã đến nói với Thượng Quan Đại Phu tiên sinh.
Vẻ hằn học lộ hẳn trên mặt Tiểu Bạch. Nàng lắc đầu nói:
- Tỷ sai rồi… sai lắm rồi.
- Ta sai cái gì ngươi nói thử xem.
- Dương Châu chưa biết ai là Đạo vương cả nhưng mà tỷ lại bán đứng đại ca báo cho Thượng Quan Đại Phu.
- Ta chỉ làm theo cái tâm của mình thôi. Ta không muốn để tâm ray rứt bởi cái chết của Diệp Diệp tiểu thư.
Tiểu Bạch gắt giọng nói:
- Tỷ nói không thật lòng, chẳng qua tỷ chỉ muốn làm nghĩa nữ của Thượng Quan tiên sinh mà thôi… Khắc đại ca không nói với tỷ trong hôm xảy ra vụ huyết án của Diệp Diệp tiểu thư tại Vọng Nguyệt lầu không chỉ có một mình Khắc đại ca mà còn có cả Thượng Quan tiên sinh nữa.
Tiểu Bạch hít một luồng chân khí gắt giọng nói tiếp:
- Nếu như tỷ nghi ngờ Khắc đại ca thì cũng phải nghi ngờ Thượng Quan tiên sinh.
Tần Á Mỵ trừng mắt nhìn Tiểu Bạch:
- Tiểu Bạch… ngươi đừng hồ đồ nói càn, nói bừa. Cho dù nghĩa phụ của ta có mặt trong Vọng Nguyệt Lâu thì danh tiếng của người cũng đủ để chứng minh cho sự minh bạch và trong sạch của người. Ngươi liệu mà giữ miệng đó.
Nàng nói rồi đột ngột quay bước ra cửa bỏ đi.
Tiểu Bạch nhìn theo nhìn theo Tần Á Mỵ nàng nghẹn lời, mỗi một lúc sau nàng mới thốt được một câu.
- Tần tỷ tỷ đó ư… phải Tần tỷ tỷ đó không… Phải người mà hôm nào Khắc đại ca đã cứu trên sông Dương Tử không…
Nàng lắc đầu. Rồi sực nhớ ra điều gì. Nàng nhẩm nói:
- Không thể nào được… Phải báo cho Khắc huynh biết… người ta đã biết Đạo vương là huynh ấy rồi… nhưng biết tìm huynh ấy ở đâu bây giờ?
Tiểu Bạch vội vã rời Hoàn Mai Trang. Nàng vừa đi vừa chạy khắp những con đường trong Dương Châu trấn, nhưng chỉ nhận được sự thất vọng não nề vì chẳng hề thấy bóng dáng của Khắc Vị Phong.
Chẳng màn đến màn đêm Tiểu Bạch rảo bước đi tìm Khắc Vị Phong với hy vọng báo cho chàng biết, cho đến khi chân nàng rã rời mới nhận ra là mình đã đứng trước nhà của Tần Á Mỵ
Nàng nhủ thầm:
- Sao ta lại đến đây?
Ý niệm còn đọng trong tâm thức của Tiểu Bạch thì cửa nhà Á Mỵ dịch mở.
Một trang nho sinh công tử đang cầm quạt, thả bước rời khỏi nhà Tần Á Mỵ. Y đi ngang qua Tiểu bạch mà không để ý đến nàng, bởi vì lúc đó Tiểu Bạch cúi gầm mặt, dấu vào hai gối.
Tiểu Bạch loáng thoáng nghe công tử đó nói:
- Một lũ nho sinh đáng chết.
Cửu Chưởng Huyền Công Cửu Chưởng Huyền Công - Độc Cô Hồng Cửu Chưởng Huyền Công