Những nỗ lực của bạn chỉ có thể đơm hoa kết trái nếu bạn quyết không bỏ cuộc.

Napoleon Hill

 
 
 
 
 
Tác giả: Thi Định Nhu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 45 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 759 / 11
Cập nhật: 2017-09-25 06:14:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 19: Buổi Party Của Nhóm Hồ Ly
nh ngẩng đầu nhìn chung quanh, nghĩ rằng anh đang tìm nước uống, Bì Bì vội ném chai nước suối trong tay về phía anh.
Đồng thời, không biết cô bị ma xuôi quỷ ám gí mà kêu lên một câu, giọng rất lớn:
“Gia Lân! Bắt lấy!”──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────
Các cô gái này, cô nào cũng xinh đẹp diễm lệ, cách ăn mặc trang điểm cũng thật lộng lẫy, mỗi người đều đang bưng một đĩa đồ ăn, vừa ăn vừa cười đùa buôn chuyện xì xào. Thấy Bì Bì đến đều quay về phía cô, cười chúm chím chào hỏi.
Bì Bì cảm thấy hơi hồi hộp, giọng điệu không tránh được sự dè dặt câu nệ: “Chào mọi người, tôi là Quan Bì Bì.”
Mọi người đều nhao nhao tự giới thiệu tên mình. Đều là những cái tên rất thanh lịch, phổ biến, chẳng hạn như “Phương Cận Tuyết”, Lý Thanh Thanh”, Phùng Hiểu Nguyệt” vv..
Một người trong số đó hỏi: “Bì Bì, cô bao nhiêu năm rồi?”
Bì Bì cho rằng cô ấy muốn hỏi tuổi mình nên vội nói: “Tôi hai mươi hai.”
Nhóm người kia đều cười: “Vậy em là người nhỏ nhất rồi.”
Lại có một người nói nhỏ: “Hạ Lan thích các cô gái trẻ.”
Bì Bì hơi xấu hổ. Xem ra các cô ấy đều rất thân thuộc với Hạ Lan Tĩnh Đình. Liền tỉ mỉ đánh giá từng cô, các cô tuy rằng mỗi người đều có trăm nghìn kiêu kỳ quyến rũ, nhưng tuổi trông cũng không lớn, đều chỉ chừng ngoài hai mươi. Có người nhìn có vẻ còn nhỏ hơn, chỉ độ mười bảy mười tám tuổi. Bèn cảm thấy buồn bực, tự hỏi vì sao lại nói cô là nhỏ nhất? Vóc người của cô cũng không phải thấp bé, cao hơn so với phân nửa những người đó.
Nghĩ đi nghĩ lại, lòng cô chợt lóe lên một tia sợ hãi.
Có thể nào điều đó ngụ ý rằng, những người này … tất cả đều là hồ ly?
Bì Bì cảm thấy trong đầu bùng lên một tiếng, mém nữa là ngất đi.
“Này, Bì Bì, em ổn không?” Là Lý Thanh Thanh hỏi, “Hạ Lan có sở thích phóng xe trên đường, em có bị say xe không?”
“Không … không có.” Tuy rằng đã cố gắng tư trấn định, nhưng lưng Bì Bì đã ướt đẫm mồ hôi.
“Bì Bì số cô thật tốt, mới có hai mươi hai năm đã có thể luyện thành hình người, chắc đã nhận không ít sự giúp đỡ từ Hạ Lan đúng không?” Có một cô gái mặc đầm lụa dạ quang nói chen vào.
“À … đúng.” Giọng Bì Bì hơi run run, “Cô thì sao? Cô bao nhiêu năm rồi?”
“Những người đến tham dự party này, tu hành ít nhất đều hơn năm trăm năm, bằng không đều không có tư cách. Tôi năm nay vừa tròn.” Cô gái biểu hiện rất hưng phấn, “Tôi mới bay từ Thẩm Dương đến đây.”
Hóa ra là buổi tụ họp của các cấp cao.
Bì Bì lo đến độ chỉ biết lau mồ hôi. Tốt rồi, giờ đã được đến đúng một tổ hồ ly rồi.
Thấy đĩa của nhiều người đều có cánh gà, chân gà, hiễn nhiên không ai trong số họ ăn chay, Bì Bì lại nổi lòng tò mò: “Cánh gà có ngon không? Sao Hạ Lan lại không thích ăn nhỉ?”
“Ở đây chỉ có một mình Hạ Lan ăn chay. Chúng tôi đạo hạnh nông cạn, không thể chống lại sự cám dỗ của thịt gà.” Cô gái có đôi mắt to Phương Cận Tuyết đứng bên cạnh nói, “Trời ạ, tôi không biết tôi đã ăn bao nhiêu cánh gà rồi, có thể béo lên không?”
“Tăng cân thì không, nhưng mọc thêm cánh gà thì có thể.” Một cô gái khác trêu chọc cô ấy.
“Cô nàng chết dầm kia, đợi lát nữa xem tớ bắt cóc tiểu Ngô của cậu về thế nào.”
“Bắt cóc gì mà bắt cóc, cậu mang anh Băng Tuyền đến thế là được rồi.”
Mọi người cùng cười lớn, trong đó có một người cười quá mức, cánh gà trên đĩa bị rơi xuống đất.
“Ôi, không biết tối nay có chơi trò đó không.” Trong đám người chợt có một tiếng thở dài sâu kín, “Thủ lĩnh lần nào cũng lừa chúng ta …”
Lời kia vừa thốt ra, ánh mắt của mọi người đều nhất tề hướng về phía Bì Bì, muốn nói gì lại thôi.
Bụng Bì Bì vốn ban đầu còn đói, bị các cô ấy nhìn trái nhìn phải, bên nào cũng khó chịu, hai chân lại cảm thấy nhũn ra, đành bám vào một cành liễu, mở to mắt nhìm chằm chằm vào họ: “Sao thế? Có chuyện gì liên quan đến tôi sao?”
Đột nhiên, có người nào đó thì thầm nói: “Trời ạ, các cô nhìn kìa, cổ tay của cô ấy có Mị Châu của Hạ Lan!”
Tức khắc có mấy người ôm ngực than thở: “A! Trời ơi! Thánh thần ơi! Đây là sự thật chăng? Đây là sự thật chăng?”
Chắc chắn là của anh ấy. Hương vị còn có thể giả sao? Hơn nữa chỉ có hạt châu của một mình người ấy có màu đỏ.”
“Ôi trời, Bì Bì cô thật là may mắn. Cô làm cách nào có thể khiến Hạ Lan coi trọng cô vậy? Kể cho chúng tôi nghe với?” Phùng Hiểu Nguyệt bi ai kêu lên: “Chúng tôi cố gắng nỗ lực mấy trăm năm cũng không làm được điều đó!”
“Anh ấy không hề coi trọng tôi.” Bì Bì thề thốt phủ nhận, “Tôi cảm thấy anh ấy không có coi trọng tôi đâu.”
“Mị Châu cũng đã tặng cô rồi, đó là điều tất nhiên. Bì Bì cô rõ là tu hành đoản, sao cái gì cũng chẳng biết?”
“Uh …” Trong lòng Bì Bì thầm nói, anh ấy đâu có coi trọng tôi, chẳng qua là coi trọng lá gan của tôi thôi. Nhưng dưới tình huống này, cô cho rằng không nói gì là tốt nhất.
Lại có người hỏi: “Thế nhưng, Bì Bì, Mị Châu của cô ở đâu?”
Người vừa cất lời liền bị một người khác đẩy đẩy, giọng điệu có phần khinh thường: “Đừng là khó cô ấy, tu hành không đến trăm năm thì làm gì có Mị Châu chứ.”
“Này, đừng bắt nạt người mới như vậy!” Có người sửa chữa.
“Hạ Lan ngốc rồi mới có thể vừa ý cô ta,” Người nọ không chịu thua, hai hàng lông mày nhướng lên, “niên đại kém xa như vậy, ở bên cạnh cô ta chỉ lãng phí công phu!”
Người nói là một cô ả xinh đẹp mặc đầm tím, đeo một chuỗi ngọc trai sáng lấp lánh trước ngực, dáng người cao, có một mái tóc rất dài, nhìn qua có vẻ rất dịu dàng, không thể tưởng tượng được lại có những lời bới móc gay gắt như vậy.
Đây chính là hồ ly tinh mà người ta thường nói sao. Bì Bì thở dài, chưa nói được vài câu mà đã bắt đầu tranh giành, ghen tuông. Cô cũng chẳng thèm tức, chỉ đứng một bên cười tủm tỉm nhìn họ giành giật. Sau đó cô chỉ lên ánh trăng trên trời: “Trăng đêm nay thật tròn, là thời gian rất quý báu, mọi người phải trân trọng khoảnh khắc này cho tốt đó!”
Đám đông bỗng nhiên im lặng.
Có người khẽ nói: “Hạ Lan đến rồi.”
Cô quay lại, quả nhiên trông thấy Hạ Lan Tĩnh Đình đang bưng đĩa đi về phía cô. Sau khi mỉm cười chào hỏi với mọi người xung quanh, mới đưa cho cô một đĩa có chân gà và trái cây. Dường như phát giác ra bầu không khí có chút gì đó không tự nhiên, anh bèn quay sang Bì Bì khẽ đề nghị: “Em có muốn đến chỗ lửa trại ngồi một lúc không?”
Bên cạnh đống lửa có mấy người đàn ông đang ngồi uống rượu, khiến Bì Bì càng cảm thấy khủng bố hơn, vội nói: “Tôi ở đây trò chuyện một lát.”
“Họ gọi tôi đi đánh bóng chuyền, tôi đi trước.”
Hạ Lan Tĩnh Đình vừa đi khỏi, các cô gái lại bắt đầu ríu rít.
“Xong rồi, xong rồi, Tế ti đại nhận chắc chắn là yêu cô rồi. “Phùng Hiểu Nguyệt nói, “Tôi quen anh ấy mấy trăm năm nay, cũng chưa từng được anh ấy lấy thức ăn ột lần.”
“Chúng tôi thật sự chỉ là quen biết bình thường thôi.” Bì Bì đã phí công giải thích một cách vô ích.
“Đáng thương cho Thiên Hoa …” Trong nhóm người có một tiếng than nhỏ.
Đám người lại bắt đầu một hồi im lặng ngắn ngủi.
Sau một lút lâu, lại có người thì thầm: “Hôm nay Thiên Hoa không tới.”
“Nhất định là do Hạ Lan không mời cô ấy.”
“Cũng tại Thiên Hoa quá kiêu ngạo.”
“Đừng nói vậy. Nói về tư cách, cô ấy đều cao hơn chúng ta. Ngay cả Hạ Lan khi nói chuyện với cô ấy cũng rất khách sáo.”
“Hạ Lan nói chuyện với ai chẳng khách sáo chứ? Tôi rất thích anh ấy mặc bộ quần áo bằng lanh này, quyến rũ chết đi được.”
“Các cô gái, đợi lát nữa anh ấy cởi áo đánh bóng chuyền, đến lúc đó chúng ta tha hồ mà chiêm ngưỡng nhé!”
“Bì Bì đang ở đây, các cô đừng có nói lung tung. Dọa người ta sợ bây giờ.”
“À … Bì Bì, chúng tôi thích nói đùa, cô đừng để bụng được không?”
Bì Bì đang chuyên tâm gặm cánh gà: “Không để bụng, tuyệt đối không để bụng.” Mới vừa tính tấn công sang miếng thứ hai, Phương Cận Tuyết chợt hỏi: “Bì Bì … thế chuyện đó, hôm nay cô có cùng Hạ Lan đi rừng dâu không?”
“Rừng dâu? Rừng dâu gì?” Bì Bì rõ là chẳng biết gì.
Có người chỉ đến rừng cây tối tăm thiếu ánh sáng bên trái: “Chính là nơi đó.”
Rừng dâu ven hồ Quan Âm là một thắng cảnh nghỉ mát rất thu hút. Đặc biệt vào hạ hằng năm, đến mùa dâu chín, rất nhiều người đưa gia đình con cái đến đây hái dâu, ăn đến nỗi tím cả miệng. Sau lưng rừng dâu chính là một ngọn núi lớn. Trong màn đêm chỉ thấy một đường phác thảo đen ngòm sâu thẳm, nhưng có thể dễ dàng phân biệt được mái hiên thấp thoáng của thiền viện trên đỉnh núi, thỉnh thoảng truyền đến một hồi chuông, kéo dài rất xa xăm, tựa như nó truyền đến từ thế giới khác, một khoảng thời gian khác.
Bì Bì khó hiểu hỏi: “Đi vào đó? Để làm gì?”
Mọi người đều không ai lên tiếng.
Qua vài giây, có một cô gái nói nhỏ: “Bì Bì là người mới, chắc Hạ Lan chưa nói những tập quán của chúng ta với cô ấy. Cận Tuyết, cô nói cho cô ấy nghe đi.”
Cận Tuyết vội lắc đầu: “Tôi không nói đâu. Muốn biết có đi hay không, mọi người cứ dõi theo Hạ Lan chẳng phải sẽ biết sao?”
“Hạ Lan lúc nào cũng không đi. Đã nhiều năm nay rồi không phải sao?”
“Nhưng mà … bao nhiêu năm rồi nhỉ? Chí ít cũng đã hơn trăm năm. Giờ đã là thời buổi nào rồi. Lúc ấy chúng ta vẫn còn ở phái Thanh Giáo (giáo phái ở nước anh, thế kỉ XVI – XVII) cơ!” Có một người cầm lòng không đậu mở miệng than thở.
“Haiz, cũng không thể trách được. Dính đến những chuyện này chẳng tốt chút nào cho tu hành. Hạ Lan có làm sai đâu?”
“Amis cô chỉ biết nói tốt cho Hạ Lan. Sao không thấy anh ấy nhìn đến cô một lần.”
“Nhìn ư, anh ấy hôm nay nhìn về phía tôi mấy lần cơ đấy.” Có một giọng nói thỏ thẻ vang lên, đợi đến khi Bì Bì thật sự chăm chú tìm kiếm người đang nói thì chẳng còn tung tích.
Lòng hiếu kỳ của Bì Bì lại dâng lên: “Không phải các cô gặp khó khăn cần đến sự giúp đỡ của tôi đấy chứ?”
Mọi người nhất tề gật đầu.
“Vậy nói đi, rốt cuộc thì rừng dâu là chuyện gì?” Bì Bì hỏi.
“Ừ thì … Bì Bì cô biết Hạ Lan là Tế ti đại nhân, đúng không?” Cận Tuyết nói.
“Biết.”
“Tế ti đại nhân chính là thủ lĩnh.”
“Đúng.”
“Theo tập quán của chúng ta, nếu thủ lĩnh không … chuyện kia. Chúng tôi cũng không thể … chuyện kia.”
“Xin lỗi, tôi không nghe rõ lắm,” trong lòng Bì Bì xuất hiện một từ, lại không dám thừa nhận, “Chuyện kia … là chỉ chuyện gì?”
Vẻ mặt mọi người đều tỏ ra rất quái lạ, có một người nói: “Các cô gái, tôi vẫn không tin có khoảng cách về thế hệ, bây giờ thì tin rồi. Khó trách Hạ Lan thích cô ấy, cô ấy rất tân thời, ngay cả chuyện về rừng dâu cũng không biết.”
Bì Bì nhanh nhạy nói: “Tôi biết tôi biết. Chẳng qua muốn xác nhận lại thôi. Chuyện kia là chỉ … uhm, là mây mưa, mây mưa ân ái, đúng không?”
Có người gật đầu, có người nở nụ cười ái muội.
“Thế nhưng, các cô nếu như muốn ân ái, lúc nào mà chẳng được? Cần gì phải chờ lâu như thế? Gặp phiền phức gì sao?”
“Chính là phiền phức thế đó.”
“Trong liêu trai cũng không có tình tiết như thế này …”
“Lão Bồ Tùng Linh kia, ông ta thì biết cái gì! Những gì ông ta viết chẳng qua chỉ là nói về những cô gái trẻ còn non, tu hành vừa mới năm mươi năm, biến được thành người thì đã vui mừng không nói nên lời rồi, ngoài việc thấy đàn ông là cười ngây ngô như trẻ nít ra thì biết cái gì chứ!”
“Ra là vậy ….” Bì Bì bất giác lại đổ mồ hôi.
“Ở trước mặt thủ lĩnh cố gắng đừng tạo áp lực. Em chỉ cần đi theo anh ấy đến rừng dâu là được rồi. Phần sau em muốn làm thế nào thì tùy em.” Lý Thanh Thanh nói, “Cho dù hai người có thật hay đùa, chúng tôi đều có thể … chuyện kia rồi.”
Mấy người đồng thanh phụ họa: “Đúng đúng, Bì Bì cô giúp chúng tôi đi. Tu hành rất khổ, chúng tôi mười năm mới tụ họp một lần, cũng chỉ chờ đợi một cơ hội này thôi.”
Bì Bì cười nói: “Chẳng phải là đi theo anh ấy vào rừng dâu thôi sao, điều này không khó!”
Mọi người liên tục vỗ tay: “Bì Bì cô thật tốt! Thảo nào Hạ Lan lại thích cô!”
“Á, các cô gái, trận đấu bóng chuyền bắt đầu rồi kìa!”
Ngoài tán đả và chạy bộ ra, Bì Bì còn biết rất nhiều môn thể thao khác. Theo cô thấy, môn thể thao mà Hạ Lan Tĩnh Đình và họ chơi chỉ là một môn bóng chuyền bãi biển bình thường, có điều không phải mỗi đội hai người, mà đến sáu người. Ở giữa có một cái lưới, bề rộng sân lớn hơn rất nhiều lần so với trong TV, Hạ Lan Tĩnh Đình nhảy lên phát bóng, bóng xoáy tròn bay sang biên lưới, thành viên đội bạn đưa tay tiếp bóng, nhưng không tiếp được, bóng bay ra ngoài.
“Hạ Lan tuyệt vời!” Nhóm các cô gái đồng thanh hét lên.
Thực ra các cầu thủ cũng đều là những anh chàng đẹp trai, tất cả đều để trần thân trên, mặc quần đi biển rộng thùng thình. Nếu so sánh với những người này, Hạ Lan Tĩnh Đình không phải cao nhất, cũng không phải đẹp trai nhất. Thế nhưng, nếu quan sát tỉ mĩ, Bì Bì lại cảm thấy trên những gương mặt kia đều mang dấu ấn của một nam minh tinh điện ảnh hay nam ca sĩ thần tượng nào đó. Ví dụ có một anh chàng, nụ cười tỏa nắng của anh ta rất giống Châu Nhuận Phát lúc còn trẻ. Một người khác lại có đôi mắt giống hệt Trương Quốc Vinh (Leslie). Chỉ riêng Hạ Lan Tĩnh Đình là mang vẻ tự nhiên trọn vẹn, một vẻ đẹp ý vị sâu xa, hấp dẫn, không giống bất kỳ ai. Hơn nữa, anh còn gầy hơn so với đa số, nhưng lại có khuôn ngực đẹp và rắn chắc như các đấu sĩ La Mã. Các múi cơ bụng khỏe khoắn chặt chẽ xếp lại như hoa văn mai rùa, cũng không giống những múi cơ quá nhấp nhô, lớn một cách phóng đại của các vận động viên thể hình, khe giữa các múi chỉ hơi lõm xuống, phần eo cũng được khắc gọt thon gọn hơn.
Bì Bì nhìn mà ánh mắt ngẩn ngơ.
Gia Lân cũng có cơ bụng như vậy. Gia Lân cũng thích chơi bóng chuyền như vậy.
Vào học kỳ hai lớp 11, trường nhất trung thành phố C từng liên kết với trường khác tổ chức một giải thi đấu bóng chuyền rất lớn. Gia Lân chính là đội trưởng đội bóng của trường, công khai trước mặt mọi người lập lời hứa sẽ đoạt giải quán quân, Bì Bì trận nào cũng đi cỗ vũ, vì để chiếm được hàng ghế đầu còn trốn mấy tiết học quan trọng. Đi cùng cô còn có Bội Bội và Điền Hân. Chỉ nhớ Điền Hân bao giờ cũng không chịu ngồi cùng cô, lúc nào cũng lặng lẽ ngồi sau cô. Hơn nữa cô ta cũng không tập trung tinh thần xem thi đấu, trong tay luôn có một quyển bài tập, lúc rảnh thì tranh thủ làm bài tập Tiếng Anh. Trận chung kết ngày đó, trong sân vận động chật ních người, không có nhiều chỗ trống lắm, Điền Hân đành phải ngồi bên cạnh Bì Bì. Đó là một trận ác chiến đầy gian nan, đối thủ là đội liên tục sáu lần giành cúp vô địch của thành phố C. Cả hai giằng co rất kịch liệt. Tỷ số vẫn rất sít xao. Đến hiệp cuối cùng, cầu thủ hai bên đều đã bắt đầu cạn kiệt sức lực. Chính nhờ có cú đánh úp bóng tuyệt đẹp của Gia Lân đã phân định thắng bại.
Sau khi trận đấu kết thúc, có rất nhiều nữ sinh chạy đến đưa nước cho các cầu thủ. Điền Hân vẫn rất bình tĩnh giơ hai bình màu xanh xinh đẹp trong tay lên, vui vẻ nói: “Bì Bì, cậu không đến đưa nước cho Gia Lân sao? Cậu xem cậu ấy mệt như thế, đến độ cạn khô cả người rồi.”
Bì Bì vì ngượng ngùng trước đám đông đang xum xoe săn đón, tuy rằng chính cô đã chuẩn bị hai chai nước khoáng, nhưng bần thần nửa ngày vẫn lắc đầu nói không đi.
Điền Hân sửa sang lại váy áo rồi nhẹ nhàng nói: “Vậy mình đến đó đây. Mình đi đưa nước cho Vương Côn, tiện thể đưa cho Gia Lân một chai luôn.” Vương Côn cũng là một nam sinh ban 7 lớp 11.
Bì Bì không suy nghĩ nhiều, còn cảm thấy vui mừng vì có người giúp mình: “Vậy cám ơn cậu nha!”
Kết quả Điền Hân không chỉ đưa nước cho Gia Lân mà còn dùng khăn tay lau mồ hôi giúp anh. Lại ở cùng anh mãi cho đến lúc nhận giải. Lúc đó Bì Bì có hơi khó chịu, nhưng lập tức cười bản thân mình hẹp hòi, sao lại có thể nghi ngờ bạn tốt chứ, sau rồi cũng chẳng để chuyện ấy trong lòng nữa.
Sự thật là không phải chỉ có chán nản bình thường đâu! Sao lại có thể ngu ngơ như vậy chứ! Bì Bì hối hận đến nỗi hận không thể đập vào đầu mình một cái.
Những băn khoăn trong lòng lại dấy lên, luẩn quẩn mãi không dứt. Cô càng nghĩ lại càng nhiều nghi vấn, càng nghĩ càng giận bản thân, tâm đau đến nỗi nước mắt suýt tuôn trào.
Ngay thời điểm đó, bỗng có tiếng còi vang lên, đoán là hiệp đấu đã kết thúc.
Hiển nhiên đây cũng là một trận ác đấu, mọi người hai bên đều mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển. Tiếng thét cỗ vũ của các cô gái liên tục vang lên không ngừng. Bì Bì chỉ lo trầm tư suy nghĩ, nên chẳng biết bên nào thắng. Chỉ thấy Hạ Lan Tĩnh Đình cả người ướt đẫm mồ hôi, nhặt một chiếc khăn trắng trên đất lên lau mồ hôi. Sau đó anh ngẩng đầu nhìn chung quanh, nghĩ rằng anh đang tìm nước uống, Bì Bì vội ném chai nước suối trong tay về phía anh.
Đồng thời, không biết cô bị ma xuôi quỷ ám gí mà kêu lên một câu, giọng rất lớn:
“Gia Lân! Bắt lấy!”
End chương 19
Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ: Vạn Kiếp Yêu Em - Thi Định Nhu