Cơ hội luôn đến vào lúc bạn không ngờ nhất.

Khuyết danh

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 190 - chưa đầy đủ
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 515 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 02:25:56 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15+ 16
hương 15: Sao mày lại ở trong phòng anh tao?
Nhan Nghiên bị một trận âm thanh the thé đánh thức!
“Nhan Nghiên, sao mày lại ở trong phòng của anh tao?”  Lúc cô tỉnh lại, liền nhìn thấy khuôn mặt tức giận của Lập Hạ. Nó đang đúng trước mặt cô, đôi mắt rất hung ác. Bộ dạng của Lập Hạ và mẹ nó rất giống nhau, đặc biệt là cặp mắt xếch kia, lúc giận dữ nhìn rất đáng sợ.
Nhan Nghiên ngồi bật dậy, cô còn nằm trên ghế xô pha, giường của Tư Kình Vũ đã sắp xếp ngay ngắn, hắn đã đi rồi.
“Nhan Nghiên, sao mày lại không có liêm sỉ, chạy đến phòng anh tao để dụ dỗ anh vậy?” Tư Lập Hạ còn nhìn thấy trên người cô đang mặc áo sơ mi của anh trai, lập tức nổi trận lôi đình, một tay nắm lấy tóc cô, “Mày là con tiện nhân hèn hạ, chỉ bằng mày, mà cũng muốn dụ dỗ anh trai tao. Mày là cái loại mặt hàng gì, mày chính là con hầu của nhà tao, loại thấp hèn mà thôi! Mày cút ra cho tao, không được phép ngủ trên xô pha của anh trai tao!”
Nhan Nghiện bị cô ta giật tóc sinh đau, nhất thời cô không chống lại. Tư Lập Hạ căm ghét, hận thù cô đến nhường nào, không phải là cô không biết, bây giờ trán của nó còn có một vết sẹo ngắn, làm lúc này cô nhớ đến chuyện mình đã từng làm nó bị thương. Cô bắt lấy tay của Tư Lập Hạ nắm ở trên tóc nói: “Lập Hạ, trước tiên mày thả tao ra đã!”
“Mày đừng giả bộ nữa!” Một tay Lập Hạ kéo cô xuống dưới xô pha, “Tao đã nhìn ra từ lâu, đúng là mày có mơ tưởng hão huyền, muốn dụ dỗ anh trai tao. Mày cho rằng thân phận của mày là gì, chưa cần nói anh trai tao đã có chị Văn Vi rồi, cho dù không có chị Văn Vi. So với bất cứ cô gái nào bên cạnh anh tao, thì mày xách dép cho người ta cũng không không xứng.”
“Xứng hay không không xứng không phải là mày nói!” Nhan Nghiên cũng là bị nhục nhã đến cực điểm, kích động phát ra câu trả miếng. Cô ngẩng đầu, đột nhiên khóe miệng lộ ra ý cười, “ Mày cho rằng nếu không được sự đồng ý của anh trai mày, tao có thể đi vào căn phòng này sao?”
Trên mặt Lập Hạ cứng ngắc, anh trai là người không sơ suất. Bình thường, ngay cả cô và mẹ đều hiếm khi được phép vào phòng của anh. Người hầu quét dọn phòng cũng phải cẩn thận, thư phòng của anh, thậm chí giường của anh cũng không khiến người hầu động vào. Nghĩ vậy một lát, Lập Hạ lại tức giận, nó kéo tóc trên đầu của cô lên làm cô ngửa đầu đối mặt với nó: “Mày đùng đắc ý, dựa vào mày bây giờ mà dụ dỗ sao, chẳng qua là anh tao nhất thời muốn cái mới mà thôi! Loại người kỹ nữ như mày, anh trai tao không có khả năng để ý đến mày.”
“Các người ở đây cãi lộn cái gì?” Không biết Tư Kình Vũ đã đứng ở cửa từ khi nào? Ánh mắt hắn vô cùng lạnh lùng giống như băng, “Lập Hạ, em vào phòng bằng cách nào, anh có cho phép em vào phòng của anh sao?”
Lập Hạ nhìn thấy anh trai, bản năng có chút sợ hãi, cô ta buông Nhan Nghiên ra, chỉ vào cô chua ngoa quát hỏi: “Đó là con đĩ hèn hạ phải không? Anh, sao anh có thể cho nó ngủ trên sofa của anh, loại người đê tiện này vì sao có thể đi vào phòng của anh, ngủ trên xô pha của anh!”
“Chuyện này là chuyện của anh, không liên quan đến em.” Tư Kình Vũ tối sầm mặt, đôi mắt quét đến Nhan Nghiên trên mặt đất. Em đi ra ngoài, sau này em không được phép vào phòng của anh.”
“Anh, anh sẽ không thật sự coi trọng con đàn bà đê tiện này rồi chứ?” Tư Lập Hạ không vui đi tới trước mặt anh trai, “Anh đã quên chị Văn Vi rồi sao? Nếu chị ấy biết anh cùng con đàn bà này ở cùng nhau, nhất định chị ấy sẽ rất đau lòng.”
“Em có quan hệ tốt với Văn Vi như thế từ khi nào vậy?” Khóe miệng của Tư Kình Vũ cong lên vẻ giễu cợt rất khó nhận ra, từ trước đến nay Lập Hạ luôn có địch ý với Văn Vi rất sâu. Phải nói là đối với phụ nữ bên cạnh hắn, nó đều có địch ý sâu đậm.
Nhan Nghiên không muốn nghe anh em bọn họ cãi nhau nữa, cô kéo thân thể mệt mỏi đi vào phòng tắm.
Lập Hạ hết sức chột dạ, cô không thích Văn Vi, lúc ở trước mặt Văn Vi, cô giống như một cô gái bé nhỏ, cô chán ghét Văn Vi dùng cái loại ánh mắt bao dung yêu thương của người lớn nhìn cô!
Bây giờ, anh đi ra ngoài. Nếu em còn tự tiện vào phòng của anh, thì để xem anh sẽ dạy dỗ em như thế nào.” Tư Kình Vũ nghiêm khắc cảnh cáo lần nữa.
“Vậy, con đàn bà đê tiện kia sao lại được ở đây? Dựa vào cái gì nó có thể đi vào phòng của anh, ngủ trên xô pha của anh, còn dùng phòng tắm của anh nữa?” Lập Hạ nhìn Nhan Nghiên đi vào phòng tắm, hận không thể đi vào kéo cô ra dạy dỗ một lần nữa.
“Không liên quan đến việc của em, đi ra ngoài!” Tư Kình Vũ đã chuẩn bị đi làm, không có tâm tình nói chuyện với cô ta, ánh mắt đương nhiên vô cùng ác liệt.
Lập Hạ không còn dám phản kháng, mắt cô ta oán hận nhìn về phòng tắm, không cam lòng ra khỏi cửa phòng. Cô sẽ không bỏ qua như vậy, Nhan Nghiên xem tao giáo huấn mày như thế nào!
Chương 16:  Còn nhớ rõ là ba tôi sao.
Nhan Nghiên từ phòng tắm đi ra, Lập Hạ đã đi ra ngoài, còn Tư Kình Vũ đã sửa sang chuẩn bị đi làm. Hắn liếc nhìn đồng hồ: “Cô chậm chạp quá, cô cũng không cần đi học rồi sao!”
Nhan Nghiên cả kinh, bây giờ học cấp 3, buổi chiều còn có một kỳ thi. Lúc này cô mới luống cuống, vội vàng xuống lầu để thay quần áo.
“Tôi cho cô mười phút, tôi chờ cô ở cửa.” Tư Kình Vũ nói xong, cầm túi công văn đi ra ngoài trước.
Đầu tiên Nhan Nghiên không phản ứng lại, không rõ hắn có ý gì? Ngay lập tức nghĩ ra, hắn nói có thể đưa cô đi học. Hắn muốn đưa cô đến trường khiến cô thấy bất ngờ, không ngờ cô được chiếu cố nhiều đến vậy. Thời điểm bây giờ, ngồi xe bus đến trường chắc chắn sẽ muộn. Cô vội vội vàng vàng xuống lầu, không nghĩ ở tầng dưới lại gặp Tư Thành Đống đang ngồi trên ghế sofa. Nhan Nghiên rất sợ hãi, ký ức đáng sợ tối hôm qua lại ập đến, nhất thời chân tay cô lạnh như băng. Bước chân cũng chậm lại, ngơ ngác không biết nên làm gì bây giờ?
“Nhan Nghiên, mày ngây ngẩn ở đây làm cái gì?” Giọng nói của vú Bảo vọng đến, bà ta đi tới vài bước, véo tai của cô, “Tất cả mọi người bận tối mày tối mặt, con nhỏ thối tha, đêm qua mày lêu lổng ở đâu? Còn không đến giúp đỡ!”
“Cháu, cháu đi ngay lập tức!” Nhan Nghiên bị đánh sinh đau, bắt lấy cổ tay vú Bảo xin khoan dung, “Vú Bảo, trước tiên xin bác hãy để cho cháu về thay quần áo đã có được không? Bây giờ cháu bị muộn rồi!”
Tư Thành Đống khẽ buông tờ báo xuống, nhìn Nhan Nghiên vẫn còn mặc đồ ngủ hôm qua, vừa rồi cô còn đi xuống từ trên lầu. Ông ta vừa ngẩng đầu, liền thấy đứa con mặc âu phục giày da đàng đứng trên hành lang nhìn ông ta, ánh mắt thâm trầm. Ông ta nói: “Vú Bảo, sáng sớm kêu la cái gì! Không nghe thấy Nhan Nghiên nói muốn đến trường đi học hay sao? Bà còn không quay về phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.”
Vú Bảo hèn nhát, không ngờ tới Tư Thành Đống lại giúp Nhan Nghiên nói chuyện, lời nói của chủ nhân bà ta không dám không nghe. Bà buông lỏng tay ra, trừng mắt ác độc nhìn Nhan Nghiên, như thể cô làm chuyện phạm phải mười tội nặng nhất không thể tha thứ.
Nhan Nghiên vừa nghe thấy giọng nói của Tư Thành Đống, cơ thể khẽ run rẩy sợ hãi, theo bản năng nắm lấy áo mình, giọng nói không thể khống chế được gượng gạo: “Bác, bác Tư, cháu về phòng trước!”
“Đi nhanh lên nhé, đừng để đến trường muộn!”
Giọng nói của Tư Thành Đống yêu thương thân thiết, Nhan Nghiên dựng hết cả tóc gáy, cũng không dám liếc ông ta một cái, vội vàng đi về phòng.
Tư Kình Vũ từ từ đi xuống từ trên lầu, Vú Bảo đã như một người hầu, bưng bữa sáng ra, ngoài miệng ngoan ngoãn nói: “Ông chủ, thiếu gia, bữa sáng được rồi, xin mời qua dùng cơm!”
Tư Thành Đống buông tờ báo đi tới dùng cơm, thấy Tư Kình Vũ đã đi ra về phía cửa, ông ta mất hứng nói: “Vội cái gì, ăn sáng rồi hẵng đi!”
Tư Kình Vũ buồn cười quay đầu lại, nhìn vào mắt ba hắn: “Không cần, đêm qua, vẫn còn chưa tiêu hóa được. Tôi sợ ngồi đối diện với ba, cơm lại không nuốt trôi được!”  Hắn nhấn mạnh mấy chữ này, hết sức đùa cợt.
Sắc mặt Tư Thành Đống trong nháy mắt liền trắng xanh, đương nhiên biết chuyện con ông ta nói chính là chuyện xảy ra trong phòng bếp đêm qua. Buông bát đũa xuống, miệng mắng: “Cái thằng hỗn láo! Mày đứng lại đó cho ba!”
Tư Kình Vũ vẫn đứng lại thật, sắc mặt Tư Thành Đống vừa  xanh vừa đỏ, trong ánh mắt còn khó giấu được vẻ không chịu đựng nổi. Hắn không ngại lại kích động ba hắn: “Ông đừng gọi tôi ăn sáng cùng ông là tốt nhất! Nếu không, tôi sợ sẽ liên lụy bản thân ông không ăn uống được.”
“Hỗn láo, đừng quên tao là ba mày!”  Càng không cần phải nói tới, hiện tại ông ta vẫn còn đương là chủ tịch CEO của tập đoàn Thao Thiết, quyền to còn nằm trong tay ông đó!
Khóe miệng Tư Kình Vũ càng thêm cười lớn hơn nữa, giống như người trước mắt tự xưng là cha hắn là một thằng hề của đoàn xiếc thú vậy, hắn nói từng chữ một: “Thì ra ông còn nhớ rằng, ông là ba của tôi! ” Nói xong, không để ý tiếng của Tư Thành Đống, hắn cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.
Cục cưng kiêu ngạo PK Tổng tài Papa Cục cưng kiêu ngạo PK Tổng tài Papa - Nhược Trữ Trữ