Chướng ngại chỉ đe dọa được bạn một khi bạn rời mắt khỏi mục tiêu.

Henry Ford

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 432 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 97: Gặp Tập Kích
iện thoại thông rồi bên kia có chút ầm ỹ, giống như đang ở một nơi náo nhiệt. Duy Y không biết sao lòng chìm xuống.
"Anh Kiều!”
“Y Y?” Giọng nói Kiều Ngự Diễm từ bên kia truyền tới giống như hắn không nghĩ tới Duy Y sẽ gọi điện thoại cho hắn, bên kia rất yên tĩnh.
“Anh Kiều, anh về đi!” Giọng Duy Y có chút nghẹn ngào. “Em nhớ anh lắm, có rất nhiều điều muốn nói với anh.”
“Anh cũng nhớ em!” Đầu bên kia truyền đến giọng nói hùng hậu của người đàn ông, mặc dù là câu nói đơn giản nhưng Duy Y cảm động đến khóc, giọng nói kia làm giảm nỗi lo láng nhiều ngày trong cô.
“Y Y đừng khóc, mọi chuyện sẽ ổn, chờ anh về được không?”
“Anh Kiều trên người anh bị thương nặng như vậy sao không nói cho em biết lại còn đi Anh? Có phải có chuyện gì quan trọng không?” Duy Y cảm thấy nhất định là có chuyện gì xảy ra.
“Không có việc gì, em yên tâm, mấy ngày nữa anh sẽ về.”
“Vậy anh phải chú ý đến thân thể. Em ở đây chờ anh về. Còn nữa, chuyện của Nicole em cũng không biết chuyện gì xảy ra, em.......” Duy Y còn chưa nói hết đầu giây bên kia đã truyền đến tiếng rên của người đàn ông.
“Anh Kiều, anh Kiều.......Anh có nghe không?” Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời, điện thoại giống như rơi xuống đất, không lâu sau liền không có âm thanh gì.
Tại sao lại như vậy, anh Kiều ở đó xảy ra chuyện gì? Tại sao lại không có âm thanh gì. Còn có tiếng rên kia là sao?
Duy Y không khỏi lo lắng trong lòng ngổi ở bên giường Nicole, lòng bàn tay tuốt ra mồ hôi.
Trên đường phố ở Anh.
Nơi này vắng vẻ, hai người đàn ông mặc đồ tây màu đen đi trên đường giống như đang tìm kiếm gì đó.
Mà đúng lúc này, bọn họ đi qua một ngõ sâu, chỗ đó đột nhiên xuất hiện hai ba giọt máu tươi, tiếp tục tìm kiếm, vết máu ngày càng nhiều, khi đến cuối đường, vết máu cũng biến mất.
Đây là hẻm cụt. Nếu bọn họ muốn tìm người phải leo tường vào khu dân cư.
Đúng lúc này sau tường nhảy ra một bóng dáng màu đen, tốc độ nhanh làm bọn hắn phản ứng không kịp, đối phương đã đến gần trước mặt hai người, một người bị ngươi đàn ông đó đá trúng tim nhưng không có cách nào đánh trả, chỉ sợ trái tim đã bị đánh nát, chỉ thấy hắn không thể đứng dây, vuốt tim hộc ra máu. Nội tạng bị thương nặng rồi.
Mà người đàn ông còn lại đang muốn rút súng ra nhưng đáng tiếc súng chưa kịp rút ra đã bị giáng một cú vào đầu.
Mặc dù đầu bị đánh nhưng hắn ta cũng không bị thương nghiêm trọng, quay lại đánh nahu với người đánh lén bọn chúng. Trong ngõ sâu cho dù có đánh nhau cũng là chuyện bình thường.
Một phút sau người đàn ông to lớn từ trong hẻm đi ra.......Kiều Ngự Diễm.
Xa xa nhìn hắn không có gì khác thường chỉ khi nhìn kỹ, áo sơ mi bên trong bộ đồ tây màu đen cách trái tim năm ngón tay, chỗ đó máu đang chảy. Mà lúc này hắn đang dùng tay che vết thương, từng bước từng bước đi ra ngoài.
Vết thương không ngừng chảy máu nhưng hắn chỉ lấy áo khoác che vết thương lại, ngăn máu chảy.
Trở lại cuộc điện thoại vừa rồi, đột nhiên điện thoại của hắn bị rớt bể. Chịu đựng đau đớn hắn cúi người nhặt điện thoại lên nhưng bởi vì động tác này mà ngã xuống không dậy nổi.
Y Y.......Trước khi hôn mê trong đầu hắn đêu là cái tên này.
“Cái gì? Mày nói thất bại?”
Phong cách màu cà phê trong phòng làm việc, một người đàn ông hung hăng dập điếu thuốc trong tay, xoay người một cái nhìn hai người đàn ông bị thương trước mặt. Hai người đàn ông này vô cùng nhếch nhác.
“Thật xin lỗi, anh Bạch, hắn đã bị chúng tôi bắn trúng nhưng không nghĩ đến hắn còn có thể đột kích chúng tôi, là chúng tôi khinh thường địch. Chỉ là nhìn vết thương hắn nhất định phải đi bệnh viện, vậy chúng tôi sẽ đến bệnh viện giải quyết hắn.”
“Các người muốn cảnh sát chú ý tới tôi sao?” Giọng người đàn ông lạnh lùng truyền tới.
“Không, không phải vậy,chúng tôi chỉ muốn giúp anh Bạch giải quyết phiền toái!” Người đàn ông bị thương bị Bạch Trạch Vũ hù sợ, trên mặt toát ra mồ hôi hột. Có thể thấy hắn là người lạnh lùng như thế nào trong lòng bọn họ.
“Không cần, tôi sẽ nghĩ cách khác,các người đi ra đi.”
“Dạ!” Hai người đàn ông như được phóng thích, không khỏi lén thở phào nhẹ nhõm, từ trong phòng làm việc đira ngoài.
Sau khi hai người đàn ông đi ra ngoài lại có một người mặc đồ bác sĩ đi vào “Anh Bạch!” Bác sĩ nay hết sức cung kính với Bạch Trạch Vũ. Chưa ba giờ ngẳng mặt nhìn hắn ta.
“Bệnh của ba tôi thế nào?” Bạch Trạch Vũ ngồi trên ghế sa lon hút thuốc.
“Cái này.......Bệnh của ngài Terry không có gì thay đổi, anh cũng biết bệnh đó không thể chữa khỏi chỉ có thể dùng thuốc khống chế bệnh.”
Bạch Trạch Vũ liếc nhìn bác sĩ đang nói “Hả? Vẫn như vậy?”
“Đúng, đúng vậy!” Bởi vì một cái liếc nhìn của Bạch Trạch Vũ làm cho bác sĩ toát mồ hôi tay. Anh Bạch có ý gì, cảm thấy ông vô dụng, không cách nào chữa khỏi bệnh cho ngài Terry nên sẽ đổi người.......
Nghĩ tới đây bác sĩ càng thêm sợ.
Mọi người đều biết thủ đoạn của Bạch Trạch Vũ, bất luận là đối vớ người nhà hay người ngoài, lạnh lùng, hung ác, tuyệt không sai. Không ít lần phạm sai lầm cũng không có kết quả tót, vì vậy bây giờ mọi người trong Rayne đang đại chiến chỉ sợ sau này khi ngàu Terry chết mọi chuyện sẽ do Bạch Trạch Vũ chủ trì.
“Ở đây có một lọ thuốc, ông cầm đi, phải làm tốt đối với ba tôi!” Bạch Trạch Vũ lấy từ trong túi ra một chất lỏng màu trắng, không tới mười lăm mililiter.
“Đây là?” Bác sĩ nhận lấy bình thuốc nghi ngờ hỏi. Làm bác sĩ đối với loại thuốc dùng cho bệnh nhân ông cần phải biết đó là thuốc gì, có tác dụng gì đối với bệnh nhân.
“Ông không cần phải biết, đi đi.”
“Nhưng mà......” Bác sĩ do dự.
“Bác sĩ La Bá Đặc, chẳng lẽ ông không muốn làm việc ở đây nữa sao?” Ý của Bạch Trạch Vũ là tốt nhất ông nên biết điều.
La Bá Đặc hạng người nào cũng đã gặp qua ông đương nhiên biết hàm ý trong câu nói này.
Như vậy bình chất lỏng này không phải thứ tốt.
“Thật xin lỗi anh Bạch, tôi biết rõ nên làm gì rồi, tôi đi trước!” Bác sĩ mang theo bình thuốc nhỏ rời khỏi tầm mắt Bạch Trạch Vũ.
Không gian đột nhiên an tĩnh, Bạch Trạch Vũ tựa đầu vào ghế sa lon nhẹ nhàng nhắm mắt. Hắn đã không còn là Bạch Trạch Vũ không biết gì của năm đó. Bây giờ hắn nắm trong tay quyền sát sinh mọi thứ, không lâu nữa tất cả Rayne sẽ thuộc vể hắn.
Đến lúc đó còn sợ đấu không lại Kiều Ngự Diễm sao? Hừ, bây giờ hắn ở Anh, đây là địa bàn của hắn, chỉ cần Kiều Ngự Diễm không rời đi, hắn ta có cơ hội thủ tiêu Kiều Ngự Diễm. Duy Y là của hắn ta, Kiều Ngự Diễm dám cướp cô vậy sẽ phải nhận được quả báo.
Duy Y cúp điện thoại thấp thỏm trong lòng, âm thanh vừa rồi bên kia điện thoại truyền đến, anh Kiều sẽ không có chuyện gì chứ?
Càng nghĩ càng lo lắng lại gọi điện thoại một lần nữa nhưng vẫn không gọi được. Bất đắc dĩ Duy Y đành phải thôi.
Mang theo tâm trạng thấp thỏm Duy Y đi ra khỏi phòng bệnh của Nicole lại gặp Sultana đang đi vào thăm bệnh.
“Chị Sultana!”
“Duy Y, chị đến thăm em một chút!” Sultana cười nhẹ nhàng, trải qua một thời gian tu dưỡng bây giờ tinh thần cô ta đã tốt hơn, mặc dù trước kia mỹ lệ đoan trang, không giống như lúc mới ra tù.
Hôm nay Sultana mặc đồ công sở, tóc búi cao, trên mặt trang điểm nhưn vẫn không giấu được dấu vết của năm tháng.
Hai người vào phòng bệnh của Nicole, Sultana đem hoa quả để lên bàn, au đó ngôi bên giường, nhìn thấy Nicole ngu say cũng không dám nói quá lớn “Tình hình Nicole sao rồi?”
Có thể thấy Sultana rất quan tâm Nicole. Từ trong ánh mắt cô ta có thể nhìn thấy tình mẫu tử.
Mặc dù cảm giác không thể tin được nhưng trong mắt cô ta không bình thường.
“So với hai ngày trước tốt hơn nhiều, chỉ còn hay mệt, mấy ngày nữa sẽ khá hơn. Cám ơn chị đã đến thăm, chị Sultana.”
"Sao phải khách sáo thế, nếu chị có thể giúp gì em cứ nói!”
“Cũng may ba mẹ thường tới đây cho nên em còn lo được.” Khuôn mặt Duy Y khổ sở không giống như bình thường.
Sáng sớm nay bị mẹ Kiều làm khó sao có thể bình thường được?
Chỉ là những lời này cô nói với chị Sultana ngay cả Kiều Y cô cũng không nói.......
“Nhìn sắc mặt em không tốt cho lắm, mình còn bị thương, làm sao có thể chăm sóc một đứa bé? Tổng giám đốc Kiều đâu? Anh ta không tới thăm hai người sao?” Sultana cố ý nhắc tới Kiều Ngự Diễm.
Duy Y lắc đầu không nói, làm sao có thể nói với chị Sultana chồng cô ngay sau ngày xảy ra tai nạn đã đi Anh công tác, đây là việc một người chồng sẽ làm sao? Chỉ sợ nói ra sẽ bị người ta chê cười mà thôi.
Nhớ bốn năm trước, chỉ cần cô hơi cảm một chút thôi hắn dù có đi công tác nước ngoài cũng sẽ chạy về bên cô.
Hắn thật sự để ý Nicole. Nhưng cô làm gì có cách nào, chính cô cũng không biết xảy ra chuyện gì?
“Em đừng đau lòng, như vậy đi, hôm nay em nên nghỉ ngơi cho tốt, chị sẽ giúp em chăm sóc Nicole một ngày.”
“Sao có thể như vậy được.”
“Duy Y, không phải em coi chị như chị gái sao? Trước kia chị vẫn chăm sóc em, bây giờ vẫn như vậy, em ngủ đi, sắc mặt thật khó coi. Nicole tỉnh lại chị sẽ gọi em.”
Duy Y lại nói mấy câu thấy từ chối không được, không thể làm gì khác hơn là trở về phòng mình nghỉ ngơi, bởi vì hai mẹ con ở khác khoa, cho nên phòng bệnh cũng không giống nhau, cũng may Kiều Ngự Diễm giúp bọn họ sắp xếp phòng đặc biệt nên cũng không có ai quấy rầy.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước