Love, like a mountain-wind upon an oak, falling upon me, shakes me leaf and bough.

Sappho

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 414 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 95: Không Có Hắn Bên Cạnh
m muốn di thăm con bé, anh dẫn em đi.......” Duy Y kéo cánh tay Kiều Ngự Diễm nói, sắc mặt khẩn trương.
“Y Y, em yên tâm, bác sĩ nói đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, đầu con bé bị thương nặng nhưng cũng may đã lấy máu bầm trong não ra, ngày mai sẽ tỉnh lại. Trên người em bị thương rất nhiều nên cố gắng nghỉ ngơi một chút.” Kiều Ngự Diễm đẩy Duy Y nằm xuống giường. Mặc dù bệnh viện không phải là bệnh viện hàng đầu nhưng thiết bị rất đầy đủ, tạm thời không thể di chuyển Nicole cho nên hắn đã an bài tất cả xong xuôi.
”Con bé thật sự không sao? “ Nghe thấy Nicole đã qua nguy hiểm, lúc này Duy Y mới thả lỏng một chút.
“Không sao, em nhanh nằm xuống đi!” Kiều Ngự Diễm nhìn cánh tay quấn băng gạc của cô đau lòng, hắn hận những mảnh kính vỡ kia không bắn lên người hắn mà làm cô bị thương. Mặc dù hắn cũng không khá hơn là bao.
“Mẹ có nấu ít cháo gà, em ăn một chút đi! Vẫn còn nóng lắm!” Kiều Ngự Diễm xoay người đi múc cháo gà nhưng trên tay không có chút hơi sức nào, dừng lại một chút, không thể làm gì khác hơn là múc từng thìa từng thìa nhỏ ra chén.
Nỗi khổ của hắn ai có thể hiểu? Cháo này cũng không phải mẹ nấu, khi vừa nghe thấy Nicole không phải là con gái hắn, sắc mặt cả nhà thay đổi,mặc dù không bỏ đi ngay lập tức nhưng cũng không hỏi tới chuyện của Duy Y cùng Nicole nữa.
Mẹ Duy Y cũng không thể tiếp nhận sự thật này, ba Duy đưa mẹ Duy về nhà nghỉ ngơi.
Cho nên chỉ còn lại hắn với Duy Y ở đây.
“Anh Kiều.......” Duy Y nhìn Kiều Ngự Diễm không khỏi cảm động “Không phải anh bị thương sao?”
Bởi vì là mùa đông ngoại trừ vết thương trên mặt Kiều Ngự Diễm không thể bao lại, trên người đều bị quần áo che lại, Duy Y thấy rõ ràng trên mặt hắn có băng gạc mà không chỉ có một vị trí.
“Vết thương nhỏ này không có gì đáng ngại!” Kiều Ngự Diễm xoay người quay lại giường đưa chén cháo cho cô.
“Anh Kiều, thật xin lỗi, em không nên gây gổ với anh, không nên không tin anh......” Duy Y đặt chén cháo trên đùi, cúi đầu giống như đứa bé làm sai việc gì đó.
Quả thật cô làm sai. Nước mắt cô rơi trên băng gạc ở cánh tay làm Kiều Ngự Diễm cực kỳ chói mắt.
“Y Y, anh phải làm sao với em bây giờ?” Kiều Ngự Diễm đưa tay lau nước mắt cho cô “Trừ nhận sai, em còn điều gì muốn nói với anh không?” Hắn cảm thấy sự lo lắng trong cô nhưng hắn không có cách nào thay đôi tất cả.
Bỏ qua chuyện Nicole không nói, hắn đối với cô còn chưa đủ tin tưởng sao? Tại sao cô không thẳng thắn với hắn một chút.
Hắn là một người đàn ông không thể thờ ơ với chuyện này, thật ra thì hắn không dễ tác động bởi ba mẹ, hắn vẫn rất tin Nicole là con gái hắn, càng thương con bé nhiều hơn. Chẳng lẽ như vậy vẫn không đủ để cô có thể thẳng thắn với hắn sao? Có phải cô muốn hắn móc tim hắn cho cô thì cô mới vừa lòng?
“Có, em có rất nhiều điều muốn nói với anh nhưng em không biết nên bắt đầu từ đâu.”
“Em không biết nói từ đâu hay là không muốn nói?”
Hai người lại rơi vào trạng thái trầm mặc, Kiều Ngự Diễm im lặng đợi cô mở miệng giải thích với mình.
Nhưng mãi đến ngày hôm sau Duy Y vẫn không chịu giải thích với hắn.
Ngày hôm sau mẹ Duy Y mới tới thăm cô, ba Duy không xuất hiện nói là công ty có việc cần phải xử lý.
Sáng sớm Kiều Ngự Diễm liền đi, hôm nay hắn phải đi Anh khoảng mấy ngày mới về.
Duy Y cảm thấy đau lòng, cô bị thương phải nằm viện, con gái hôn mê chưa tỉnh nhưng hắn lại đi công tác chẳng lẽ bây giờ không thể ở nhà cùng mẹ con cô sao?
Vậy là hắn không yêu cô rồi, có phải cảm thấy cô quá phiền?
Mẹ Duy nhìn con gái không có tinh thần trong lòng cũng không dễ chịu vì vậy đưa cô đi thăm Nicole, lúc này Duy Y mới yên lòng.
Nhìn Duy Y thương Nicole như vậy mẹ Duy không biết hỏi Duy Y thế nào nhưng chuyện này Kiều Ngự Diễm cùng người nhà hắn cũng đã biết làm sao có thể giấu được?
Nicole đã tỉnh lại rồi nhưng bởi vì thuốc mê vẫn còn nên nói chuyện với Duy Y được mấy câu lại ngủ.
"Y Y, mẹ hỏi con, năm nay Nicole mấy tuổi mấy tháng?”
“Sắp ba tuổi rưỡi rồi, sao mẹ lại hỏi vậy?” Duy Y đang nhìn con gái không hiểu nhìn về phía mẹ.
“Con bé có phải là con của Kiều Ngự Diễm không?” Lúc mẹ Duy hỏi câu này có chút khẩn trương, bà luôn tin tưởng con gái nhưng sự thật trước mắt, điệp khúc hôm qua cô y tá nói vẫn còn vang bên tai làm cho bà tối ngủ không ngon.
“Mẹ......”
“Lời này không phải là mẹ nói, con nói thật ẹ, rốt cuộc con bé là con ai?"
“Con bé đương nhiên là con gái con.”
“Mẹ hỏi ba con bé là ai?” Mẹ Duy nhìn con gái có chút tức giận, chẳng lẽ cô cũng muốn giấu bà sao?
Phải biết rằng chuyện này không phải chuyện nhỏ, mặc dù nhà họ Kiều dễ nói chuyện nhưng cũng không đại biểu rằng họ đồng ý. Nhất là thái độ của mẹ Kiều tối qua, vừa nghe thấy lời tá nói sắc mặt bà liền thay đổi.
“Ba con bé đương nhiên là anh Kiều! Sao mẹ lại hỏi thế?” Duy Y không hiểu nhìn về phía mẹ.
“Con còn không nói thật? Tối qua lúc bác sĩ cấp cứu cho Nicole, kho máu bệnh viện không đủ, sau đó mọi người xét nghiệm máu, Nicole không phải con ruột của Kiều Ngự Diễm. Con nói thật ẹ biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”
“Mọi người thử máu rồi sao?” Duy Y giống như bị dọa sợ ngã ngồi trên giường. Sắc mặt đột nhiên trắng bệch.
“Bác sĩ nói Nicole không phải con gái Kiều Ngự Diễm sao.”
“Đúng vậy! Lúc đó mặt mẹ Kiều xám ngắt, sắc mặt chồng con cũng rất khó nhìn, tối qua cậu ta không nói gì với con sao?”
“Không, anh ấy không nói gì với con.” Sáng sớm nay lúc hắn đi còn dặn cô phải chăm sóc bản thân cho tốt giống như mọi ngày không có gì khác biệt.
Không đúng, tối qua hắn có gì đó không đúng nhưng cô không biết là chỗ nào.
“Con bé thật sự không phải của cậu ta sao?”
“Con cũng không biết, mẹ đừng hỏi nữa, con mệt quá muốn về nghỉ ngơi.” Duy Y né tránh câu hỏi của mẹ rời khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.
“Y Y......Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, nói ẹ biết đi!”
Bạch Trạch Vũ biết mấy ngày nay Kiều Ngự Diễm ra nước ngoài cũng biết được từ mẹ Duy là Duy Y nhập viện, vì vậy đem trái cây đi tới bệnh viện thăm.
Duy Y ở một mình trong phòng bệnh hơn nữa chỗ này tương đối yên tĩnh, thích hợp để dưỡng thương.
“Duy Y, vết thương của em sao rồi?” Bạch Trạch Vũ đến thăm cô khi Kiều Ngự Diễm đã đi công tác được ba ngày, Duy Y đã đỡ hơn rất nhiều.
Chẳng qua là khi hắn nhìn thấy mấy vết thương trên mặt cô không khỏi đau lòng, hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, có lúc cãi nhau ầm ĩ, có lúc bị người khác bắt nạt nhưng hắn chưa bao giờ để cô bị thương nặng như vậy. Tại sao có thể không đau lòng chứ?
“Anh Trạch Vũ? Sao anh lại tới đây?” Duy Y đang ở bên cạnh Nicole bởi vì bị thương mặc dù Nicole đã tỉnh lại nhưng còn rất yếu phần lớn thời gian con bé đều ngủ, đói bụng mới tỉnh lại ăn.
Thấy Nicole như vậy Duy Y không biết lén khóc bao nhiêu lần.Nhưng người đàn ông để cô dựa vào không có ở đây, lúc uất ức, mệt mỏi cũng không có bờ vai của người đàn ông để dựa vào. Bất lực giống như bốn năm trước.
“Anh nghe nói em xảy ra tai nạn, ở trong bệnh viện cũng không có người chăm sóc cho nên anh đến xem có giúp được gì không.”
“Cám ơn anh Trạch Vũ! Em không sao nhưng Nicole.......” Nói không cảm động là giả, ở bất cứ thời điểm nào anh Trạch Vũ xuất hiện nói muốn giúp cô nhưng anh Kiều thì sao? Ngày thứ hai sau khi cô xảy rq chuyện bọn họ rõ ràng thoát khỏi tai nạn, tại sao vết thương chưa lành liền vội đi?
Chẳng lẽ anh ấy đểý đến thân thế của Nicole sao?
Đây là lý do hắn bỏ mẹ con cô lại sao?
“Nicole sao rồi?” Bạch Trạch Vũ ngồi bên cạnh cô.
“So với hai ngày trước đỡ hơn nhiều rồi chỉ là còn mệt, ăn xong rồi liền ngủ. Em thật sự lo lắng......."
“Không có chuyện gì, mọi chuyện sẽ ổn, Nicole là một đứa bé kiên cường.” Bạch Trạch Vũ rất tự nhiên vỗ vai Duy Y bày tỏ sự an ủi.
“Anh Trạch Vũ.......Em không biết phải làm sao, anh Kiều không có ở đây, em cảm thấy rất rối bời.......”
Nhìn Duy Y khẽ nấc, Bạch Trạch Vũ không khỏi đau lòng, Duy Y mới hai mươi hai tuổi đáng lẽ phải giống những sinh viên khác hưởng thụ cuộc sống đại học nhưng cô thì sao, cô đã làm mẹ.......
Như vậy đối với cô quá không công bằng, tại sao Kiều Ngự Diễm lại làm tổn thương cô như vậy? Nếu đã cưới Duy Y thì phải chịu trách nhiệm đối với thân thể cô ấy chứ
Tại sao lúc cô cùng con gái bị thương không nói tiếng nào đã bỏ đi?
Anh ta nhẹ nhàng để đầu Duy Y dựa vào vai mình để cô thoải mái. Cô nhất định rất khó chịu khi phải đè nén như vậy?
Sau khi từ bệnh viện đi ra, Bạch Trạch Vũ cũng không về nhà mà đến chi nhánh tập đoàn công ty Rayne, anh ta gặp Sultana, hai người nói chuyện hai tiếng đồng hồ sau đó anh ta liền đáp chuyến bay đi Anh.
Có một số việc cần phải giải quyết dứt khoát, ân oán bốn năm trước còn có tổn thương đối với Duy Y hiện nay đủ để cho hắn chết nghìn vạn lần rồi.
Nước Anh là địa bàn của anh ta, giống như Kiều Ngự Diễm đứng đầu băng nhóm xã hội đen, chỉ cần Kiều Ngự Diễm chưa rời khỏi Anh anh ta có thể làm cho hắn vĩnh viễn cũng không rời đi được
Tất cả các đại ca của băng đảng bây giờ đều phải nghe lời anh ta. Anh ta muốn kết thúc ân oán giữa hai người tại Anh.
Mà khi anh ta đến Anh, tình hình ở thành phố G xảy ra chuyện gì anh ta không cách nào nắm trong tay được. Bạch Trạch Vũ trăm tính ngàn tính, tất cả chỉ hướng về Kiều Ngự Diễm nên để lọt mất Sultana vừa mới ra tù.
Sau khi Bạch Trạch Vũ đi được hai ngày có hai tốp khách không mời mà đến bệnh viện bởi vì bọn họ đến làm Duy y phản ứng không kịp, đồng thời cũng trong ngày này thay đổi cuộc sống của bọn họ.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước