He who lends a book is an idiot. He who returns the book is more of an idiot.

Arabic Proverb

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 432 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 93: Dương Dương
uy Y tắm xong đi ra ngoài Kiều Ngự Diễm cũng đã chuẩn bị xong bữa tối.
Thật ra thì bình thường hắn sẽ không làm những chuyện này nhưng kể từ khi Duy Y cùng Nicole về ở hắn liền bắt đầu học nấu cơm, làm việc nhà mà công việc chính của Duy Y là ở bên cạnh Nicole mà thôi.
Bây giờ ba người ngồi trên bàn ăn cơm, mặc dù tay nghề Kiều Ngự Diễm không cao nhưng cũng không đến nỗi.
Nicole vui vẻ nhất bởi vì lúc nấu cơm Kiều Ngự Diễm sẽ để cô bên cạnh, mỗi đứa bé đều sẽ tò mò đối với những việc mới mẻ cho nên khi Kiều Ngự Diễm không đuổi cô bé ra khỏi phòng bếp thì cô bé cứ quấn lấy.
“Y Y, sao vậy?Món ăn không ngon sao?” Kiều Ngự Diễm nhìn Duy Y có tâm trạng, không khỏi có chút bận tâm.
“A......A, không có, món ăn rất ngon!” Duy Y lấy lại tinh thần phát hiện ra Kiều Ngự Diễm cùng Nicole đều nhìn mình. Không hỏi cười duyên, hai người con gái có động tác giống nhau, cùng ánh mắt, thật là vô cùng đáng yêu, nếu như trong tay có máy chụp hình cô nhất định chụp lại.
“Vậy thì ăn cơm đi, nếm thử món sườn này một chút xem, hôm nay anh mới học được, ăn thử xem có được không?” Kiều Ngự Diễm gắp thức ăn vào chén cho Duy Y, có chút mong đợi nhìn cô vợ bé nhỏ của hắn.
“Ừ, ngon lắm!” Duy Y thử một miếng, cảm thấy mùi vị cũng không tệ lắm đồng thời tán dương hắn.
“Vậy thì ăn nhiều một chút!”
“Được!” Duy Y nhìn Kiều Ngự Diễm đối xử dịu dàng với mình vô cùng cảm động.
Người đàn ông này thực sự như chị Sultaa nói sao?Hắn che chở cho cô, có thể hy sinh tính mạng vì cô còn quan tâm con gái. Một chút cũng không nhìn ra được hắn độc ác chỗ nào.
Có lẽ từng như vậy một hai lần, giống như bốn năm trước video của hai người truyền trên mạng, sau đó Kiều Ngự Diễm xử lý cô gái kia. Đến nay cô còn có chút run sợ, bây giờ cô gái kia thế nào? Cô ta còn là bạn học của cô, không nghĩ tới bởi vì ghen tỵ mà hãm hại cô, lúc ấy Kiều Ngự Diễm trừng phạt cô ta cô cũng không có cầu xin giúp, cảm thấyco6ta bị trừng phạt như vậy là đúng tội.
Trong ấn tượng của cô chỉ có duy nhất lần đó là hắn hung dữ, bình thường lúc hắn trước mặt cô đều rất dịu dàng.
Có lẽ chỉ có lúc chọc giận hắn thì hắn mới có thể làm ra những chuyện kinh khủng. Trước kia cho dù hắn uy hiếp cô thế nào cũng chỉ là muốn giữ cô lại bên mình.......
Có thể tin tưởng hắn sao?
Sau khi ăn cơm xong Duy Y vẫn ngồi trong phòng khách xem phim, thật ra thì tâm tư của cô không ở trên ti vi.Kiều Ngự Diễm đưa Nicole đi tắm rửa sau đó dỗ cô bé ngủ rồi mới ra phòng khách.
Hắn cảm thấy buổi chiều Duy Y phải gặp ai đó mới có bộ dáng như vậy.
Đi tới ngồi xuống bên cạnh cô,đem cô ôm vào lòng, lúc này Duy Y mới phục hồi lại tinh thần.
“Em yêu, em làm sao vậy, cả đêm mất hồn, Nicole cũng nhìn thấy em không bình thường.” Hắn vừa mới hỏi Nicole buổi chiều cô đã gặp ai.
Nicole nói cũng không rõ ràng lắm,chỉ nói một chú cùng một cô.
Câu trả lời mập mờ như vậy cũng không giúp hắn được gì.
“Em.......” Duy Y ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, không biết nên nói gì.Vì vậy thu hai chân lại,lần đầu tiên chủ động chui vào ngực hắn, ngồi trên đùi hắn, đôi tay ôm quanh người hắn.
“Chúng ta là vợ chồng, có việc gì đều có thể chia sẻ.” Kiều Ngự Diễm vuốt tóc cô, bao quanh cơ thể bé nhỏ của cô. Khi nào thì cô mới có thể mở rộng cánh cửa lòng mình với hắn, cái gì cũng có thể nói chứ?
“Em có rất nhiều điều muốn nói nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu.”
“Vậy để anh hỏi em là được. Buổi chiều có phải em gặp ai đó không?” Kiều Ngự Diễm dễ dàng lấy quyền chủ động. Khi hắn hỏi vấn đề này rõ ràng hắn thấy Duy Y khẽ run.
“Làm sao anh biết?” Duy Y không ngẩng đầu nhưng cô cảm thấy Kiều Ngự Diễm nên biết chuyện này bởi vì không có chuyện gì là anh không biết.
“Anh cảm thấy em buồn buồn không vui, nhất định là có ai đó làm em không vui cho nên anh đoán là em đã gặp ai đó.”
“Ừ, em gặp anh Trạch Vũ cùng chị Sultana! Anh.......Là anh đưa chị Sutana vào tù sao?” Duy Y không muốn giấu diếm hắn vì vậy đem chuyện lúc chiều kể cho hắn nghe. Cô quyết định tin tưởng hắn nên thẳng thắn nói ra.
“Không phả!Em cũng biết lúc đó anh mất trí nhớ,mọi chuyện trong công ty đều do ba xử lý.”
“Vậy chuyện này anh có biết không?”
“Anh cũng mới biết gần đây.” Kiều Ngự Diễm nhìn ánh mắt chờ mong của Duy Y cũng biết tâm tư cô nếu như không giải thích rõ chuyện này chỉ sợ cô lại hiểu lầm.
“Sultana là quản lí của Kiều Thị nhưng lại đưa tài liệu mật của công ty cho công ty khác tạo nên tổn thất lớn cho công ty. Lúc ấy chi nhánh công ty tại Mỹ bị tổn thất lên đến mười tỷ đô la cũng là lúc chúng ta đính hôn. Sau đó tra ra cô ta có liên quan, em học luật nên hiểu hành động của cô ta là tội phạm buôn bán bất hợp pháp, ba không thể bỏ qua cho cô ta. Nếu như lúc đó là anh thì anh cũng sẽ làm như vậy.”
“Từ góc độ của anh, em nói xem anh có nên làm như vậy không?” Kiều Ngự Diễm nhìn cô vợ bé nhỏ trong ngực hỏi. Hắn hy vọng cô có thể đứng ở góc độ của hắn mà suy nghĩ.
“Ừ, anh không làm sai. Là em hiểu lầm anh, thật xin lỗi!” Thiếu chút nữa cô liền trở mặt với hắn, nếu như không phải hắn chủ động nói, nếu như không phải hắn giải thích.
Hắn là chồng cô, bọn họ ở chung đã ba năm, ba năm này cái gì cô cũn không hiểu vẫn là hắn chăm sóc cô. Mặc dù xa nhau bốn năm nhưng cũng bởi vì xa cách này cô mới có thể nhìn rõ.
“Không sao, anh chỉ hy vọng em có thể đứng ở góc độ của anh mà suy nghĩ, hơn nữa nếu như có chuyện gì phải nói trước với anh được không? Em phải tin tưởng anh, bất luận là chuyện gì anh cũng chỉ muốn tốt cho em.”
“Ử, em biết rồi, em sẽ không suy đoán lung tung.”
“Vậy thì tốt nhưng lần thứ nhất em hiểu lầm anh phải bồi thường thế nào đây?” Kiều Ngự Diễm nhìn người con gái trong ngực, bàn tay đã không an phận,ai bảo cô tự động đưa tới chứ? Nếu như không ăn chẳng phải có lỗi với bản thân?
“Em không có hiểu lầm.......Chỉ là thiếu chút xíu nữa thôi, sau đó không phải cái gì em cũng nói với anh sao?” Duy Y xấu hổ vùi vào ngực hắn.
“Nếu anh không chủ động hỏi em, chỉ sợ em lại hiểu lầm cho nên phả phạt!” Kiều Ngự Diễm rõ ràng đã thấy cơ thể mình rục rịch, bàn tay hắn từ bắp chân cô trượt vào trong váy ngủ “Em yêu, hôm nay chúng ta làm ở chỗ này vậy.”
Hắn muốn lưu giữ kỷ niệm với cô mọi chỗ, đáng tiếc bọn họ đã bỏ lỡ mất bốn năm, bây giờ lại có Nicole không thể tùy tiện hành động.
“Cái gì?.......Đừng........Nicole đi ra sẽ thấy!”
“Không sao, hôm nay con bé chơi mệt, sẽ không ra đâu!”Nói xong người đàn ông đã cởi váy ngủ của cô ra để lộ ra chiếc quân lót......
Người đàn ông thấy vậy đã không kiềm chế được đầu óc nữa rồi........
Mấy ngày nữa Kiều Ngự Diễm phải đi Anh nhưng trước khi đi hắn muốn cho cô cùng Nicole một câu trả lời thỏa đáng.
Lúc ấy Duy Y cũng cảm thấy rất kỳ quái, tại sao hắn dùng từ “giao phó” chứ không phải quà tặng hay là vui mừng? Sau đó cô mới biết,chỗ mà cô đi cũng không phải chỗ gì tốt.
Đi tòa án tham dự cùng Kiều Ngự Diễmvới tư cách nguyên cáo.
Quan tòa này là kiện Dương Dương bởi vì thiếu chút nữa cô ta hại cô mất con gái. Lúc bấy giờ mẹ Kiều đột ngột thay đổi quyết định đưa băng ghi hình cho cô, sau đó lại không tìm thấy người giúp việc đã chứng kiến, cô quyết định tạm thời không tố cáo Dương Dương.
Không nghĩ tới hắn giúp cô sắp xếp xong rồi.
Hầu tòa này tốn không ít giấy mực của báo chí, dĩ nhiên đều hướng về phía nhà họ Kiều, tình sử của Kiều Ngự Diễm cũng bị khui ra, mọi người cũng đều biết người thứ ba kia, người thứ ba ganh tỵ muốn hại con gái của nguyên cáo, đủ loại phỏng đoán được đưa ra.
Mà sự thật đúng là như thế, mẹ Kiều đưa cuốn băng ghi hình này cho con trai làm tang chứng, lại tìm được cô người làm chứng kiến sự việc lúc đó cho nên mọi chuyện đều thuận lợi.
Ra khỏi tòa án bốn người vây quanh cả nhà Duy Y, bọn họ vừa nói chuyện vừa trả lời phóng viên.
Đúng lúc này một âm thanh nhanh chóng truyền tới chỗ bọn họ, chỉ thấy một người đàn ông tức giận chửi mắng bọn họ, nói Kiều Ngự Diễm không phải người tốt, mọi chuyện kết thúc không có trách nhiệm đối với con gái ông ta, đem con gái ông ta vứt bỏ.......
Nói cực kỳ khó nghe, thật may là trước tòa án có bảo vệ, kịp thời đến ngăn cản ông ta.
“Đi thôi, chỗ này không an toàn.” Kiều Ngự Diễm che chở Duy Y đi về phía xe.
“Mày đừng đi, có gan thì đừng đi, cái loại lòng lang dạ sói đáng chết,rốt cuộc con gái tao làm gì có lỗi với mày mà mày lại vứt bỏ nó như vậy lại còn hãm hại nó còn trẻ như vậy đã phải ngồi tù.......”
“Đó là trừng phạt đúng tội của cô ta, cô ta hại cháu gái tôi,đáng đời!” Mẹ Kiều ở một bên chịu không được tức giận chửi, bà cũng biết Dương Trung Dân, chồng bà không thích ông ta mà bà thì không thích Dương Dương.
“Xử cô ta mười năm là còn nhẹ nếu như tôi là chủ tòa có thể là mười lăm năm.” Mẹ Duy ở một bên cũng nói xem vào.
Kể từ sau khi Duy Y cùng Kiều Ngự Diễm về nhà xin tha thứ quan hệ hai nhà đã chầm chậm thay đổi.
“Ông ấy là ai?” Duy Y cùng Kiều Ngự Diễm đã đi xa náo loạn.
“Ba của Dương Dương.”
“Cô ấy không phải người yêu anh sao? Sao lại làm như vậy?” Duy Y cho rằng chuyện này hắn sẽ không giúp cô. Dù sao đó cũng từng là người yêu hắn.
“Cô ta làm em tổn thương hơn nữa làm Nicole tổn thương, anh sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai làm em tổn thương.” Ánh mắt bảo vệ của Kiều Ngự Diễm nhìn Duy Y, hơn nữa hắn muốn cho cô cảm giác an toàn.
“Nếu như.......Một ngày kia anh không yêu em nữa, anh có đối xử với em như cô ta không?” Duy Y trong lòng không khỏi sinh ra ý nghĩ như vậy, hôm nay hắn đối xử với Dương Dương như vậy, một ngày nào đó có thể là kết quả của cô hay không?
“Y Y sao em lại nghĩ như vậy?” Từ lời nói của Duy Y, Kiều Ngự Diễm có thể thấy cô chưa có cảm giác an toàn cùng tin tưởng hắn.
Hắn phải làm sao mới có thể để cho cô cảm nhận trái tin hắn đây?
Chẳng lẽ đây là di chứng cho sự ép buộc của hắn đối với cô lúc trước sao? Cho nên nây giờ cô không hoàn toàn tin tưởng hắn?
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước