It's so amazing when someone comes into your life, and you expect nothing out of it but suddenly there right in front of you, is everything you ever need.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 467 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 91: Đại Náo
gày mai Bill phải về nước, Duy Y đã khôi phục trí nhớ, thành phố G chính là nhà cô, ba mẹ cùng chồng cho nên anh sẽ không ở lại mà quay về Anh. Bill đồng ý giúp cô xử lý công việc bên kia.
Duy Y còn hẹn Bill đi mua đồ về tặng cho ba mẹ Bill, hơn bốn năm nay bọn họ đã chăm sóc cô, từ một cô bé không nơi nương tựa xa quê hương, vết thương trên người còn chưa chữa khỏi ại mang thai, tiền ăn cơm cũng không có, ba bữa đều dựa vào đồ ăn thừa của người khác mà sống. Làm phiền bọn họ, không chỉ chăm sóc cô còn cho cô học xong đại học cùng với đi làm. Ân tình như vậy cô không bao giờ quên được.
Cô cho rằng Bill sẽ là một thành viên trong gia đình, không nghĩ tới sau khi quay về thàn phố G cô nhớ lại tất cả, cho nên đối với nhà Bill, không chỉ có ân tình mà cũng thật sự xin lỗi bọn họ.
Sau khi cùng Bill mua quà xong, Nicole muốn đến khu vui chơi vì vậy ba người lại đến khu vui chơi, giống như trước kia, một nhà ba người vui chơi trong công viên.......
Có lẽ đây là lần cuối cùng ba người vui vẻ như vậy, về sau nếu muốn có cơ hội phải có sự đồng ý của Kiều Ngự Diễm.
Sau khi từ khu vui chơi về, Bill về nhà Duy Y mà Duy Y cùng Nicole đến công ty Kiều Ngự Diễm.
Ba mẹ chưa biết tin cô đã dọn về nhà Kiều Ngự Diễm, sau khi biết chỉ sợ sẽ phản đối. Cô nói dối ba mẹ đi du lịch với bạn học mấy ngày, cô nghĩ mấy ngày sau khi Bill về sẽ giải thích rõ.
Kiều Ngự Diễm nói muốn hai người tới công ty, vừa tới đại sảnh công ty lễ tân trực tiếp đưa cô lên lầu. Thư ký Kiều Ngự Diễm không đổi vẫn là cô Vi, trước kia Duy y gọi cô là chị Vi, bây giờ đã là mẹ một đứa trẻ nhưng vẫn trẻ như vậy.
Kiều Ngự Diễm đang họp, thư ký đưa Duy Y vào phòng làm việc của hắn.
Nicole đến chỗ lạ luôn tò mò, nhìn quanh phòng làm việc của Kiều Ngự Diễm, còn sờ đông sờ tây, chỉ là cô bé cũng không thích chỗ này lắm, bởi vì không có gấu cùng đồ chơi.
Hai ngày nay mặc dù Nicole không sợ Kiều Ngự Diễm nữa nhưng cô bé vẫn không chịu gọi hắn là ba. Kiều Ngự Diễm cho rằng Nicole còn nhỏ không biết ba có nghĩa gì, cho rằng dạy cô bé gọi hắn là ba được rồi, không nghĩ tới con bé lúc nghe Duy Y gọi ba Duy đã hiểu. Cho nên bất luận Kiều Ngự Diễm dụ dỗ thế nào cũng không thành công.
Duy Y thấy Nicole ở đây không có vấn đề gì vì vậy cô đến phòng trà lấy nước trái cây, thư ký rót sữa cho cô nhưng Nicole không thích.
Đúng lúc Duy Y đang lấy nước trái cây trong phòng làm việc có tiếng la hét ầm ĩ.
“Anh Kiều, em cầu xin anh, đừng lấy hết quyền lực của ba em, dù nói thế nào ba em cũng có nhiều cống hiến cho Kiều Thị, không có công lao cũng có công sức!” Dương Dương dây dưa với Kiều Ngự Diễm, đi theo phía sau Kiều Ngự Diễm là các cán bộ cấp cao của công ty.
“Chuyện này không phải do một mình tôi quyết định! Còn nữa, chuyện tình trong công ty không đến lượt cô lên tiếng!” Kiều Ngự Diễm vừa đi vừa kéo cà vạt, nếu như không phải nể tình cô ta bên cạn hắn một năm, hắn cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì.
Ban đầu tại sao hắn nghĩ cô ta giống Duy y chứ?
Chuyện của công ty quả thật không cần một cô gái xen vào, trước kia có mấy hội nghị cấp cao đều yêu cầu thay tổng giám đốc Nam Cảng DươngTrung. Bây giờ mặc dù là công ty riêng nhưng trên thực tế đã nhập làm một với Kiều Thị, xem như là chi nhánh của Kiều Thị, chính sách sai lầm làm ảnh hưởng đến những ngành khác của Kiều Thị.
Vì vậy những quản lý cấp cao đã trưng cầu ý kiến thay thế Dương Trung nhưng khi đó bởi vì Dương Dương hắn không đành lòng thấy đau khổ nên đều bỏ qua. Sau này khi hắn khôi phục trí nhớ, nhớ lại chuyện lúc trước nên hắn không muốn giúp bọn họ ra uy.
Lần này Dương Trung dùng cùng một chất liệu dùng trong sảm phẩm thương nghiệp liệt vào chất dùng trong thành phẩm, rồi tái sản xuất vào các sản phẩm gia công khác trong các ngành của Kiều Thị, cứ như vậy không chỉ có hao tổn chi phí công ty mà đã làm ảnh hưởng danh tiếng của Kiều Thị không ít.
Lần này hắn sẽ không bao che cho ông ta nữa. Cũng không biết hắn tốt như thế nào, hắn không tra xét Dương Trung là nhân nghĩa lắm rồi.
Từ trong phòng họp đi ra ngoài, Kiều Ngự Diễm đi về phía phòng làm việc, Dương Dương không buông đi theo.
“Anh Kiều, trước kia anh không như vậy, anh đã nói sẽ không để ai khinh thường em, tại sao bây giờ anh không để ý tới sống chết của em? Có phải bởi vì Duy Y đó không?”
“Không sai, cô ấy mới là người tôi yêu nhất, về sau cô cũng đừng đến tìm tôi nữa.” Kiều Ngự Diễm nói như đinh đóng cột.
“Cái gì? Anh thật quá đáng, trước kia anh cũng nói em là người anh thích nhất!”
“Tôi chỉ xem cô là người thay thế của cô ấy.”
“Anh Kiều, anh làm người ta tổn thương rồi. Làm sao anh có thể đối với em như vậy, anh có người mới nên không cần em nữa đúng không?” Dương Dương cố gắng nức nở lớn hơn nhìn qua thật điềm đạm đáng yêu.
“Dương Dương, cô còn trẻ, có thể tìm người đàn ông tốt hơn tôi, nếu như cô chỉ vì tiền của tôi, tôi sẽ cho cô một khoản xem như tiền bồi thường.”
“Hừ, ai muốn tiền bồi thường của anh, đừng tưởng rằng các người sẽ có kết quả tốt, tôi sẽ không cho các người yên.” Dương Dương thấy cầu cạnh không được liền lộ ra bộ mặt thật.
“Dương Dương, cô đừng có làm loạn.” Kiều Ngự Diễm hét lớn, bàn tay đập lên bàn làm Nicole núp trong gầm bàn hoảng sợ, chỉ nghe phịch một tiếng giống như đầu Nicole đụng phả bàn, đau đến nỗi khóc lên hơn nữa chậm rãi đi ra từ trong gầm bàn.
Kiều Ngự Diễm thấy Nicole đang ở phòng làm việc nghĩ tới Duy y cũng ở đây “Y Y, em ở đâu, đi ra đi.”
“Mẹ không ở đây! Hu.......” Nicole xoa chỗ đau đi tới bên cạnh Kiều Ngự Diễm “Đau quá.......” Kiều Ngự Diễm cúi xuống ôm Nicole ngồi lên chân mình, ôm vào ngực nhẹ nhàng dỗ, có thể thấy hắn cũng biết dỗ con nít.
Dương Dương thấy trong phòng làm việc không có người khác lập tức bốc hỏa “ Mày trốn đấy làm gì, chiếm đoạt đàn ông của người khác không biết xấu hổ sao?”
“Dương Dương, cô đừng quá mức!” Kiều Ngự Diễm giận dữ, hắn có thể dễ dàng tha tội cho ai bất kính với hắn nhưng không thể tha thứ cho ai nhục mạ Duy Y.
“Tôi làm sao, tôi làm gì quá mức, chẳng lẽ tôi nói không đúng? Rõ ràng cô ta quyến rũ anh làm anh bỏ tôi. Là cô ta không biết xấu hổ.”
“Câm mồm.” Kiều Ngự Diễm giận dữ, vung tay lên tát vào má Dương Dương “Cô đi ra ngoài cho tôi, tôi không muốn thấy cô nữa!”
“Anh đánh tôi?” Dương Dương không thể tin nhìn Kiều Ngự Diễm, trong mơ cô ta cũng không nghĩ rằng đây là Kiều Ngự Diễm đã từng che chở cô ta, chưa một lần nặng lởi với cô ta, càng không đánh cô ta.
Trong lòng người đàn ông này chỉ có Duy Y đó.
“Hừ,Kiều Ngự Diễm, một ngày nào đó anh sẽ hối hận vì ngày hôm nay, tôi chỉ muốn tiền của anh thôi. Anh có gì đặc biệt, chẳng qua chỉ là một người đàn ông lớn tuổi. Hừ.......”
Dương Dương nhìn chằm chằm hắn nói xong cuối cùng tức giận đẩy hắn một cái, sau đó hung hăng xoay người bỏ đi, không bao giờ lưu luyến hắn nữa.
Đúng lúc kéo cửa phòng làm việc của hắn ra thì thấy Duy Y đứng đó, cầm trong tay ly nước trái cây, giống như tới đã lâu chỉ đứng ngoài nghe bọn họ cãi nhau mà thôi.
Dương Dương nhìn cô một cái lại nhìn ly nước trái cây trong tay cô, tức giận đoạt lấy nhẫn tâm hất lên người Duy Y, sau đó hung hăng ném ly thủy tinh vào bên cạnh chân Duy y, thiếu chút nữa làm chân Duy Y bị thương.
“A.......” Duy Y sợ hãi kêu lên. Nhưng không tránh kịp, trên người toàn nước trái cây.
“Cô làm gì vậy?” Kiều Ngự Diễm thấy vậy tức giận gầm lên một tiếng, vội vàng để Nicole trong ngực xuống đi ra xem Duy Y thế nào nhưng Dương Dương đã đi ra thang máy.
“Chết tiệt, Y Y, em có sao không?” Kiều Ngự Diễm nhìn Duy Y, thấy mảnh kính vỡ cạnh trên, ánh mắt lập tức sắc lạnh, chỉ thiếu chút nữa là Duy Y bị thương, con bé kia dám phách lối như vậy, dám làm người khác bị thương ngay trước mặt hắn, có thể thấy bình thường lúc không có hắn cô ta có thể làm những việc không thể tưởng tượng được.
Phòng làm việc không ít người đến xem chuyện hay, thấy những việc như vậy cũng không dám lên tiếng, không nghĩ tới tổng giám đốc đào hoa như vậy, trước kia vẫn cho rằng hắn chỉ thích Dương Dương, thì ra trong nhà còn có một người vợ danh chính ngôn thuận cùng với một đứa con gái.
Những người biết sự thật cũng chỉ có hai ba người, bất bình thay Duy Y, bình thường bọn họ rất tức Dương Dương, chẳng qua chỉ là một đứa con nít, tuy nhiên lại la hét với những lớn tuổi hơn như bọn họ, động một chút là liếc bọn họ, tự ình là ta đây, tổng giám đốc Kiều cưng cô ta thì ngon lắm sao,, vừa nghe thấy tiếng tổng giám đốc chửi cô ta trong phòng làm việc, mặc dù nghe không rõ lắm nhưng trong lòng mọi người ai cũng rõ ràng người ở trong là Dương Dương, trong lòng không khỏi có chút hả hê.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Cô Vi, còn không mau gọi điện mời bác sĩ đến.”
“Không cần, không có bị thương chỉ có bị bẩn một chút mà thôi.” Duy Y không biết tâm tình của mình bây giờ thế nào, có hạnh phúc cùng ngọt ngào bởi vì người đàn ông cô yêu vẫn luôn bảo vệ cô. Gả cho người đàn ông như vậy cô còn mong gì hơn?
“Thật sự không có chuyện gì sao?” Kiều Ngự Diễm quan tâm hỏi lại nhìn khắp cơ thể Duy Y, thấy không có vết thương lúc này mới yên lòng.
Nicole thấy như vậy đã sớm bị hù sợ đến khóc.
“Thật sự không có sao!” Duy Y đi vào phòng làm việc, đi tới bên cạnh Nicole an ủi cô bé.
“Vậy em đi vào phòng tắm trong phòng tắm rửa thay đồ đi, anh nói cô Vi mua cho em bộ quần áo khác.”
Kiều Ngự Diễm dẫn Duy Y tới phòng nghỉ, Nicole cũng bị ôm đi vào mà hắn đi ra ngoài phòng thư ký giao phó công việc.
“Dennis, giúp tôi tìm Phổ Thụy, tối nay.......” Kiều Ngự Diễm cầm điện thoại ấn một chuỗi dãy số quen thuộc giao phó công việc.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước