This nice and subtle happiness of reading, this joy not chilled by age, this polite and unpunished vice, this selfish, serene life-long intoxication.

Logan Pearsall Smith

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 432 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 80: Bước Ngoặt
rực giác nói cho hắn biết người gặp chuyện là Duy Y.
Nhưng khi hắn trượt thẳng một đường đến sườn dốc phía dưới chỉ thấy mấy nhân viên đang cấp cứu ột cô gái. Kiều Ngự Diễm vội vàng xông tới đẩy mấy người đàn ông kia ra, đáng tiếc cô gái kia không phải Duy Y.
Y Y của hắn đâu rồi, cô vợ bé nhỏ của hắn đâu rồi? Tại sao hắn không tìm được cô?
Kinh hoàng, đôi tay Kiều Ngự Diễm không ngừng run rẩy.
Lúc này dưới chân núi có một nhân viên cứu hộ hướng về hắn quát to:"Còn một cô gái không tìm thấy, nhanh phái thêm người xuống đây.”
“Cái gì? Còn một cô gái dưới đó?” Kiều Ngự Diễm kích động níu lấy một người trong đội cứu hộ, người nhân viên này không cao, bị hắn níu lấy. Thấy vậy, những người Nhật Bản vội vàng chạy tới khuyên, những này cũng là những người có kinh nghiệm, biết lúc này trong lòng Kiều Ngự Diễm hỗn loạn, lại cũng chỉ có thể không ngừng khuyên.
Kiều Ngự Diễm vô lực đứng một bên, hiện tại hắn cũng chỉ có thể cầu xin trời cao, hy vọng cô gái dưới kai không phải là Duy Y của hắn…….
“thưa ngài, xin hỏi ngài là người Trugn Quốc sao?” Một người trong đội cứu viện nghe điện thoại xong đi tới bên cạnh Kiều Ngự Diễm hỏi.
“Đúng vậy!” Ánh mắt Kiều Ngự Diễm nhìn người nhân viên cứu hộ đầy chờ mong, nói không chừng chỉ là không thấy Duy Y mà thôi, cô gái dưới chân núi kai nhất định không phải là cô. Sẽ không như vậy.
“Đồng nghiệp vừa ccho tôi biết tận mắt nhìn thấy cô gái kai lăn xuống, hơn nữa trong miệng nói ngôn ngữ chúng tôi không hiểu, là một cô gái Trung Quốc. Mà tổng đài vừa xác định, hôm nay tới khu trượt tuyết chỉ có một cô gái Trung Quốc, chính là Duy Y tiểu thư.”
“Anh nói gì? Cô gái phía dưới thật sự là Duy Y?”
“Xác suất 90%.” Nói xong người nhân viên chạy về bên cạnh đội cứu hộ, tiếp tục công việc.
Sau đó từ bên kia lại truyền đến tiếng thảo luận.
“Chỗ đó thật sự rất nguy hiểm, tỷ lệ còn sống không lớn!”
“Đúng vậy, hơn nữa trời cũng sắp mưa, đội trưởng, chúng ta làm gì đây?Còn phải gọi thêm người sao?”
“Đương nhiên là phải gọi thêm người, càng kéo dài thời gian đối với người bị nạn càng bất lợi, nhanh tăng thêm người xuống.” Người đội trưởng kia nói.
Lúc này Kiều Ngự Diễm đã sớm không để ý đến khu vực nguy hiểm, liền nâng ván trượt trượt xuống. Đội cứu hộ ở trên muốn ngăn cản đã không kịp, suy nghĩ một chút người ta thân hình tráng kiện như vậy chắc sẽ không gặp chuyện gì. Hơn nữa lại đang thiếu người.
Vì vậy cũng rối rít tìm người gia tăng tìm kiếm.
Kiều Ngự Diễm một đường trượt xuống cũng không thuận lợi lắm, đây là cuối con đường, độ dốc lại cao, ở dưới bắt đầu xuất hiện nhiều tảng đá, tuyết cũng nhiều hơn trên núi. Đối với việc đi lại của hắn rất bất lợi, trượt không bao xa liền té.
Nhưng hắn không từ bỏ, một đường tìm, kêu gào, mắt đỏ vẫn không tìm thấy bóng dáng Duy Y.
Trời càng lúc càng âm u, bắt đầu mưa lớn. Đối với hành động của đội cứu hộ càng ngày càng bất lợi, những nhân viên cứu hộ khác nhận được lệnh dừng tìm kiếm, bởi vì thời tiết này ở trong khu vực nguy hiểm tìm kiếm càng nguy hiểm hơn, sơ ý một chút sẽ bị thương hoặc xảy ra án mạng, đến lúc đó không cứu được người lại hại cả nhân viên cứu hộ, điều đó không đáng.
Nhưng Kiều Ngự Diễm không chịu, lại không thể ngăn cản những người đó quay về.
Vừa rồi hắn đã gọi điện thoại kêu người tới, nhưng tại khu vực nguye hiểm như vậy tìm kiếm một cô gái cũng không phải việc đơn giản. Huống gì bọn họ đối với địa hình này cũng không quen thuộc.
Đội nhân viên cứu hộ đã quay về, chỉ còn lại Kiều Ngự Diễm cùng người của hắn. Ban đầu còn có máy bay trực thăng bay ở trên tìm kiếm, nhưng trời mưa máy bay trở thành gánh nặng nên chỉ có thể tìm kiếm trên mặt đất.
Cuối cùng Kiều Ngự Diễm tìm thấy Duy Y hôn mê bên phiến đá, mà Duy Y khi đó đã ngất xỉu không biết bao lâu, đôi môi bầm đen đến đáng sợ, khuôn mặt tái nhợt, không còn tí máu nào.
Nơi Duy Y ở đã là chỗ cuối cùng sâu nhất, cũng là nơi bí ẩn, cho nên bọn họ tìm nhiều giờ cũng không tìm thấy.
“Y Y, Y Y…….tỉnh dậy…….” Kiều Ngự Diễm bỏ tất cả mọi thứ chạy tới quỳ bên cạnh Duy Y, cũng không dám bế cô lên, chỉ sợ làm bị thương đến cô.
“Tỉnh lại nhìn anh được không Duy Y…….” Kiều Ngự Diễm gấp gáp, quên mất phải kiểm tra vết thương trên người cô, trên đất đều là máu, còn có trên người có nhiều phần gãy xương, trời tối như mực, rất nhiều thứ không thể thấy rõ,chỉ có thể mượn những tia chớp để nhìn, Duy Y lăn xuống theo chiều thuận ngửa mặt lên trời, cho nên trời mưa khuôn mặt cô bị mưa tạt vào.
Hắn luống cuống tay chân, hắn chưa bao giờ nghĩ sẽ bị lăn từ chỗ cao xuống như vậy, lại nằm ở chỗ lạnh băng như vậy, hắn chỉ biết không thể để Duy Y có chuyện gì. Việc cấp bách là tìm một chỗ tránh mưa, không thể để Duy Y bị tạt ướt, cũng may trên người cô mặc áo khoác dày không thấm nước, nhưng mặt cô và đầu cô bị mưa tạt ướt.
Kiều Ngự Diễm cởi áo khoác trùm đầu cô lại, toàn thân hắn đều bị tạt ướt. Sau đó bế cô lên, núp ở dưới tảng đá lớn, bởi vì không thấy rõ, Kiều Ngự Diễm không biết khối đá vuông này có rất nhiều tuyết đọng lại, có thể bị đè rất nguy hiểm.
“Y Y, đừng sợ, đừng sợ, anh ở đây. Có anh ở đây rồi, anh sẽ không để chuyện gì không may xảy ra với em.” Kiều Ngự Diễm ôm Duy Y, ra sức hà hơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cố gắng sưởi ấm cô. Nhưng toàn thân hắn cũng lạnh, làm sao có thể khiến người trong ngực ấm áp chứ?
Không biết trải qua bao lâu, mưa rốt cuộc cũng ít dần, nhưng vẫn không ngừng rơi, tiếp tục như vậy nữa Duy Y không bị đông cứng cũng sẽ không kịp thời được cứu chữa.
Lúc này Kiều Ngự Diễm bế Duy Y vẫn còn hôn mê lên đi về phía trước. Người của hắn cũng ở gần đây, chỉ là không biết ở chỗ nào, chỗ này quá nguy hiểm, đi một đoạn đường có thể sẽ thấy người.
Bởi vì đi quá nhanh, mà buổi tối căn bản không nhìn rõ đường, Kiều Ngự Diễm lảo đảo một cái, vấp ngã, cơ thể Duy Y cũng vì thế mà rơi khỏi người hắn, hai người đồng thời lăn xuống. Dù sao người Kiều Ngự Diễm cũng có luyện tập qua, bản lĩnh lớn, hai ba lần đem Duy Y ôm vào ngực, tuy nhiên trong tình trạng này thân thể cùng hành động đều bị hạn chế, không thể dừng lại, không biết bị đá đập đầu tay chân cùng cơ thể, nhưng hắn không lo những thứ này, chỉ là dùng cơ thể mình bảo vệ người trong ngực, không để những vật cứng phía dưới làm cô đau.
Rốt cuộc một tiếng nhỏ vang lên, lưng Kiều Ngự Diễm nặng nề đụng vào một tảng đá lớn làm hắn phát ra tiếng rên nặng nề, hắn cảm giác xương sườn mình đau đớn. Toàn thân bắt đầu toát mồ hôi lạnh, không thể tiếp tục nhúc nhích.
Nhưng tại thời điểm quan trọng này hắn không quên Duy Y trong ngực, chỉ có thể dùng động tác kéo áo khoác trùm lên đầu cô, không để nước mưa tạt vào.
“Y Y không sao đâu, sẽ có người đến cứu chúng ta.” Cuối cùng không chịu nổi đau đớn ngất xỉu đi.
Bệnh viện Tokyo, Sultana mặc quần áo nhàn nhã, đầu đội một chiếc mũ to, còn có một cái khăn che kín nửa khuôn mặt bước ra từ bệnh viện. Bên cạnh còn có người đàn ông rất quen, nhìn kỹ lại là giám đốc điều hành Rayne Jayson.
Sao hai người lại xuất hiện ở đây, thật khó giải thích.
Hai người bọn họ bắt đầu mối quan hệ từ sau buổi tiệc rượu đó.
Kể từ sau tiệc rượu lần đó, ngài Jayson đối cới Sultana nhớ mãi không quên, ông có cảm tình với cô ta. Mà Sultana đối với người đàn ông có thực lực như vậy cũng sẽ có vài phần kính trọng. Chỉ là, mặc dù người đàm ông này không tệ nhưng đã hơn năm mươi tuổi, hơn nữa ngài Jayson cũng đã có gia đình, trong mắt người ngoài, hắn có một người vợ hoàn mỹ cùng hai con trai.
Cho nên Sultana chưa từng nghĩ sẽ có kết quả với Jayson.
Nhưng qua hai lần gâp gỡ, dĩ nhiên không thể thiếu những đụng chạm mập mờ của nam nữ, đối với đàn ông phương tây mà nói, tình dục đối với họ đơn giản giống như ăn cơm, chỉ là thỉnh thoảng đổi món ăn mà thôi.
Đối với Sultana mà nói, Jayson là người có thể đưa cô ta lên vị trí cao, trước kia cô ta có thể lợi dụng cấp trên để thăng chức. Thế nhưng những người đàn ông đó không thể so sánh với Kiều Ngự Diễm, mặc dù Kiều Ngự Diễm cự tuyệt cô ta, nhưng có nhiều cô gái vẫn khao khát có được hắn, xem như hắn kết hôn, cũng có thể ly hôn, có người đàn ông nào chung tình chứ, cô ta không tin Kiều Ngự Diễm sẽ mãi yêu Duy Y. Cho nên, mục tiêu cuối cùng của cô ta vẫn là Kiều Ngự Diễm, cô ta muốn làm phu nhân tổng giám đốc.
Ở lần hẹn thứ ba, cô ta và Jayson liền xảy ra quan hệ thân thiết, không thể không phủ nhận, năng lực của người đàn ông phương tây mạnh hơn đàn ông Trung Quốc nhiều, mấy lần sau cô ta liền có cảm giác si mê, hơn nữa muốn ngừng mà không được.
Chỉ là cô ta cảm thấy không được bình thường, đầu tiên là chưa tới kỳ kinh nguyệt của cô ta, hơn nữa còn buồn nôn. Cô ta là một người có kinh nghiệm, lập tức liền biết chuyện gì xảy ra. Vì vậy liền nói cho Jayson biết, cũng may Jayson là một người đàn ông tốt, biết cô ta mang thai cũng không bỏ đi, nguyện ý đi theo cô ta bỏ đứa bé đi.
Chỉ là ở thành phố G họ có quá nhiều người quen, hơn nữa Jayson lại là người nổi tiếng, nếu chuyện này đến tai vơ ông sẽ không tốt. Vì vậy hai người hẹn gặp nhau ở Nhật Bản để làm tiểu phẫu.
Đây cũng là lý do cô ta không xuất hiện tại hôn lễ của Kiều Ngự Diễm. Cô ta nói là đến Nhật Bản công tác, nhưng thật ra là đi cùng Jayson để bỏ đứa bé.
Hôm nay là ngày kiểm tra cuối cùng, nếu như không có chuyện gì ngày mai có thể về thành phố G rồi.
Đúng lúc hai người đi ra khỏi bệnh viện, một chiếc xe dừng trước cửa bệnh viện, chỉ thấy bác sĩ cùng y tá vội vàng chạy lên. Đúng lúc các bác sĩ đưa bệnh nhân ra thì bọn họ đi ngang qua, Sultana thấy rõ ràng dung mạo người đàn ông nằm trên giường bệnh.
Người đàn ông kia chính là người dưới núi tuyết Kiều Ngự Diễm, mà người còn lại là Duy Y.
Sao lại là hai người đó?
Không phải bọn họ đã kết hôn rồi sao? Sao lại xuất hiện ở Nhật Bản, hơn nữa nhìn có vẻ bị thương không nhẹ, hai người đều đã bất tỉnh không còn ý thức.
“Jayson, anh về trước đi, em còn có chuyện?” Sultana nói với Jayson.
“Sao thế?”
“Đó là ông chủ của em, không biết có chuyện gì xảy ra!”
“Có cần anh ở cùng em không?”
“Không, không cần, anh về trước đi, không phải anh nói có chuyện quan trọng cần làm sao?”
“Đúng vậy, nhưng mà em…….” Jayson có chút bận tâm nhìn cô ta, mặc dù không phải là vợ ông, nhưng dù sao cũng là người phụ nữ ông đã quan hệ thân thiết, ông không khỏi quan tâm.
“Em không sao, có thể sẽ về nhà muộn mấy ngày, sau khi em về sẽ liên lạc với anh.”
“Vậy cũng được, anh đi đường cẩn thận.”
“Ừ.”
Sau khi tạm biệt Jayson, Sultana đi tới phòng cấp cứu, đợi người trong phòng cấp cứu đi ra.
Qua ba bốn giờ, Duy Y được đi ra trước, được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, một tiếng sau Kiều Ngự Diễm cũng được đưa ra.
Khi Kiều Ngự Diễm tỉnh lại đã là ba ngày sau, mặc dù bị thương nhẹ ở đầu nhưng không nghiêm trọng lắm, chủ yếu là chân hắn, xương sống cùng với vô số vết thương ở cánh tay. Cho nên hiện tại hắn không nhúc nhích được.
Việc đầu tiên sau khi Kiều Ngự Diễm tỉnh dậy là tìm Duy Y, nhưng hắn không nhúc nhích được, bác sĩ cùng y tá không cho hắn đứng dậy, hắn náo loạn, tâm tình vô cùng kích động, không ngừng mắng chửi bác sĩ cùng y tá. Những người đó thấy ánh mắt lạnh lùng cùng với khí thế của hắn không ai dám đến gần.
Bởi vì lúc hắn được đưa tới không có người hộ tống, chỉ có hai nhân viên cứu hộ.
Khi Sultana xuất hiện, nhân viên cứu hộ mới thở phào nhẹ nhõm. Đưa người đàn ông khó chịu ném cho Sultana.
“Tổng giám đốc Kiều, đỡ hơn chút nào chưa?” Sultana đem đồ cầm trong tay đặt lên bàn, sau đó đến bên cạnh giường.
“Duy Y đâu rồi, mau dẫn tôi đi thăm cô ấy, cô ấy thế nào rồi?” Kiều Ngự Diễm nhất thời kích động, níu lấy cánh tay Sultana không ngừng hỏi. Trong đầu hắn bây giờ đều là Duy Y, căn bản không ý thức được tại sao Sultana lại xuất hiện ở đây, hơn nữa còn là ở bệnh viện này. Nếu như thông báo về nhà hắn, vậy phải là người nhà bên cạnh hắn mới đúng.
“Tổng giám đốc Kiều đừng kích động, tỉnh táo lại tôi mới có thể nói cho anh biết!” Hiển nhiên, Sultana suy nghĩ cho hắn, trên người hắn có nhiều chỗ gãy xương, không thể tùy ý lộn xộn, nhưng tâm tình hắn thật sự không khống chế được……..
Sultana khổ sở nhìn Kiều Ngự Diễm, nhưng trong lòng đã tính toán hết tất cả chỉ chờ Kiều Ngự Diễm tỉnh lại.
“Cô nói gì, Y Y có chuyện gì?” Kiều Ngự Diễm rống giận.
“Tổng giám đốc Kiều, xin nén bi thương!” Sultana rũ mắt xuống, giống như rất đau lòng.
“Nén bi thương? Có ý gì? Cô nói tôi nén bi thương?” Kiều Ngự Diễm không thể tiếp nhận tin tức này, đột nhiên đẩy Sultana ra, Sultana mất thăng bằng, ngã xuống ghế phía sau.
Không thể nào, tuyệt đối không thể, Y Y không thể nào gặp chuyện không may, hắn nhớ trước khi hôn mê đã ôm Y Y trong ngực mình, chẳng lẽ khi đó cô……
“Dẫn tôi đi gặp cô ấy, tôi muốn thấy cô ấy…….” Kiều Ngự Diễm không để ý cơ thể bị thương, muốn đứng dậy, nhưng sau lưng đau nhói hắn không cách nào đứng dậy, nhưng vết thương đó không đau bằng vết thương lòng, nơi đó giống như đã chết…….
Không thể nào, hắn không tin Y Y bỏ hắn đi như vậy, cô còn trẻ như thế, tại sao lại có thể bỏ đi như vậy?
“Tổng giám đốc Kiều, anh tỉnh táo một chút, bây giờ toàn thân anh đều bị thương, không thể xuất viện!”
“Sultana cô tránh ra!”
“Kiều Ngự Diễm, tôi cho anh biết, anh không thể bò đến đó.” Sultana tức giận, tại sao hắn không để ý cô ta, vì Duy Y hắn có thể đẩy cô ta ra, có nghĩ tới cảm giác của cô ta không, cô ta cũng là phụ nữ, tại sao Duy Y có thể cô ta lại không thể.
Chỉ bằng một điểm này cô ta sẽ không bỏ qua cho Duy Y.
“A………” Người đàn ông phía sau phát ra tiếng kêu tuyệt vọng, tại sao lúc này hắn lại bị thương, tại sao hắn lại vô dụng như vậy?
Bàn tay bị thương không ngừng đáng lên giường bệnh. Nhưng bản thân giày vò như thế nào cũng không thể đứng dậy được.
“Tổng giám đốc Kiều anh như vậy không phải khiến cho Duy Y đi không an lòng sao?”
“Tôi muốn thấy cô ấy!”
“Không tìm thấy xác cô ấy, xem như bây giờ tìm đến đó cũng không thể thấy.”
“Cô nói cái gì? Không tìm được xác?” Rốt cuộc thì Kiều Ngự Diễm tỉnh táo lại, không, không phải tỉnh táo mà là bị kinh hoảng nói không nên lời.
Sao lại không tìm được? Rõ ràng trước khi ngất đi hắn ôm cô trong ngực.
“Tôi không biết chuyện gì xảy ra, tôi vô tình gặp anh, chuyện xảy ra với hai người không biết gì.” Sultana cũng không biết bọn họ bên nhau. Cọ ta cho rằng Duy Y trượt xuống chân núi, sau đó Kiều Ngự Diễm xuống tìm. Cho nên mới nói láo như vậy.
“Cô gọi những người kai tới đây, tôi muốn hỏi bọn họ.”
“Mọi người vẫn còn tìm Duy Y, những người kai không ngừng tìm năm đêm rồi, anh còn muốn thế nào nữa?”
“Cô cút ngay cho tôi, tọi không muốn gặp cô.”
“Nếu anh không phải ông chủ của tôi, tôi đã không để ý anh, nếu Duy Y biết anh như vậy, cô ấy đi cũng sẽ không yên lòng.”
Rốt cuộc Kiều Ngự Diễm yên lặng, giống như một vũng nước nằm im trên giường không nhúc nhích.
Sultana thấy vậy cũng không nói nữa, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh hắn.
Không biết hắn đang nghĩ gì, Sultana ngồi hồi lâu, rốt cuộc không chịu được sự trầm mặc đó, đi ra khỏi phòng bệnh.
Một lúc sau đi tới một khu nội trú khác, vào phòng săn sóc đặc biệt của bệnh viện.
Cô gái trong phòng bệnh chưa tỉnh lại, bình dưỡng khí bên cạnh giường, mọi thứ trên người đều gắn máy móc.
Bác sĩ nói cuộc giải phẫu đã thành công nhưng do cấp cứu trễ, cho nên muốn tỉnh lại thì phải đợi một thời gian. Hơn nữa tỉnh lại có khả năng sẽ quên hết mọi chuyện lúc trước. Não cô có một khối máu tụ đè vào dây thần kinh, mặc dù đã được lấy ra một ít nhưng phần còn lại phải đợi chính nó tiêu tan.
Sultana ngồi bên giường nhìn cô gái đang nằm, bọn họ lớn lên cùng nhau, nhưng tại sao cô ấy lại ưu tú như vậy lại còn làm vợ một người đàn ông tử tế như vậy.
Hơn nữa cô còn mang thai con của Kiều Ngự Diễm, đây là sự thật cô không thể tiếp nhận. Cho nên khi bác sĩ hỏi muốn giữ lại đứa bé hay không, cô ta chọn giữ lại đứa bé. Bác sĩ nói thuốc trị liệu sẽ ảnh hưởng đến đứa bé, cho nên nếu muốn giữ lại đứa bé, người mẹ sẽ gặp nguy hiểm.
Như vậy cô ta sẽ biến mọi chuyện thành sự cố. Nếu như không dùng thuốc trị liệu cô vẫn còn sống vậy xem như mạng cô lớn.
Duy Y không nên trách chị, ai nói số em tốt như vậy, làm cho cô ta đố kỵ, đố kỵ đến nổi phát điên. Cô ta đã vì danh lợi mà hy sinh bao nhiêu thứ, bao gồm cả tuổi thanh xuân. Cô ta thừa nhận cô ta không phải là người chị tốt, nhưng cũng không thể trách cô ta.
Người phụ nữ ai chẳng ham tiền, không ham lợi…….
Đúng lúc này, ý tá phụ trách phòng bệnh xuất hiện “Thưa cô, xin lỗi, tôi có chuyện muốn nói với cô, là vấn đề tiền viện phí, phiền cô có thể đi thanh toán được không?”
“Được, tôi sẽ đi thanh toán!” Chế độ Nhật Bản không giống với Trung Quốc, mọi chế độ đều dành cho công dân Nhật Bản, Duy Y là người Trung Quốc, không thể hưởng thụ những đãi ngộ của người Nhật, chỉ có thể đóng lệ phí, cho nên đối với Sultana mà nói là gánh nặng.
Thật xin lỗi Duy Y, chị chỉ có thể làm cho em được đến như vậy, về sau em tự lo thôi. Từ trong túi xách cô ta lấy ra hộ chiếu cùng vé máy bay đặt trong ngăn kéo cạnh giường.
Cuối cùng Sultana liếc nhìn Duy Y rồi đi nộp viện phí.
Một tháng sau Kiều Ngự Diễm ôm tro cốt cô vợ bé nhỏ về thành phố G.
Mà mẹ Duy nhận được tin tức khóc đến hôn mê, một tháng trước, chuyện Duy Y gặp sự cố đã được thông báo về nhà, một tháng nay mẹ Duy gầy hẳn.
Ở sân bay bọn họ thấy Kiều Ngự Diễm cùng tro cốt của Duy Y, mẹ Duy đoạt lấy hủ tro cốt trong tay Kiều Ngự Diễm, ôm thật chặt trong ngực, không muốn trả lại cho hắn.
Nếu như Duy Y không lấy hắn thì tốt bao nhiêu, không lấy hắn sẽ không có tuần trăng mật, không đi tuần trăng mật sẽ không gặp sự cố…….
Mẹ Duy ôm tro cốt con gái được Duy Kiến Quốc dìu về nhà.
Mà hai người nhà họ Kiều cũng không có lời nào để nói, dù sao bởi vì con trai mình đưa con gái người ta đi, lúc về lại thành một hủ tro cốt, cho dù là ai cũng không tiếp nhận nổi.
Kiều Ngự Diễm trở về nhà, trốn trong phòng không chịu bước ra khỏi cửa, chuyện công ty đều cho ba hắn xử lý.
Hắn vẫn không hiểu, rõ ràng Y Y nằm trong ngực hắn nhưng những người đó lại nói chỉ tìm được hắn mà không thấy Duy Y.
Hơn nữa thi thể Duy Y một tuần sau mới được tìm thấy, hơn nữa bọn họ còn đem cô đi hỏa tang, hắn không được nhìn cô dù chỉ là lần cuối.
Đã ba tháng Kiều Ngự Diễm vẫn chưa để ý tới bất kỳ việc gì, chỉ trốn ở trong phòng, có lúc ở trên sân thượng, trở về chỗ có cảm giác Duy Y đang bên cạnh. Nếu như cô còn sống, sẽ biết mình có thai, cô sẽ có biểu hiện thế nào?
Cô sẽ thích đứa bé này sao? Hay là ưu sầu gọi điện thoại cho Bạch Trạch Vũ?
Cô không thích hắn uống rượu nhưng hắn thích nhìn bộ dáng cô uống rượu bởi vì bộ dáng nhăn mày vì mùi rượu cay nồng. Cô không thích hắn cọ mặt vào cô bởi vì trên mặt hắn có râu sẽ làm cô đau, cho nên hắn cạo râu sạch sẽ…….Nhưng bây giờ đã mấy tháng hắn chưa cạo râu, không soi gương, nếu như cô xuất hiện còn có thể nhận ra hắn không?
Hắn không có nàng lại vẫn có thể sống sót thật là kỳ tích.
Bốn năm sau ở sân bay thành phố G.
Một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện trước, trên đầu mang theo một cái mũ thật to, áo rộng, quần bò ôm, tạo nên vóc người hết sức tinh xảo. Trong tay còn kéo theo một hành lý to, đang cố gắng kéo.
Mọi người thấy cô gái đang cố gắng kéo, muốn hướng về phía cô giúp đỡ một tay, đột nhiên sau lưng cô gái xuất hiện một bàn tay to, kịp thời đỡ hành lý trong tay cô.
“Haiz, anh đã nói rồi…….nhìn em khổ cực, anh sẽ đau lòng.” Một người đàn ông cười dịu dàng nhìn cô, dùng tiếng anh lưu loát nói.
Dáng dấp người đàn ông cao lớn, ột mét tám, đeo mắt kính, khuôn mặt có chút giống con lai. Nhìn thái độ của hắn với cô gái có thể thấy cô gái đó trong lòng hắn chiếm một vị trí rất quan trọng.
“Cám ơn Bill! Không có aanh, thật sự không biết em phải làm sao!” Cô gái cười cám ơn, hơn nữa đi song song cạnh hắn.
Đúng lúc này, giữa hai người đột nhiên thò ra một cái đầu nhỏ “You can marry daddy!”
Đột nhiên một cô bé xuất hiện, hơn nữa chen vào vị trí ở giữa, đi cùng bọn họ.
Cô bé khoảng ba tuổi, dáng dấp vô cùng xinh đẹp, tóc ngắn vừa đen vừa sáng, toàn thân mặc quần áo cao bồi, nhìn rất tinh quái, nhìn biểu tình của cô cũng có thể biết cô là một cô bé bướng bỉnh.
Bảo bối xuất chúng như vậy, cô phải ưu tú như thế nào mới sinh được.
Mọi người lại dừng tầm mắt trên hai người lớn, gia đình này thật hạnh phúc.
Duy Y nhìn cô nhóc đột nhiên xuất hiện, không tự chủ cười lên, Nicole không lúc nào là không tác hợp cho người khác. Cho nên cô bé đã gọi Bill là ba. Loại cảm giác này gống như một gia đình ba người.
Nhưng thực tế bọn họ không phải.
Không sai, đây chính là Duy Y bốn năm trước suýt chết ở khu trượt tuyết.
Khi cô tỉnh lại ở bệnh viện thì đã là một tuần sau, khi tỉnh lại cái gì cô cũng không nhớ, ngay cả cô tên gì, xảy ra chuyện gì, bên cạnh có bạn nào, trong nhà có những ai đều không nhớ.
Nhưng bệnh viện có ghi chép, cô tên Duy Y, hơn nữa còn là Hoa Kiều. Đồ vật mang theo còn có hộ chiếu cùng với chứng minh nhân dân, còn có vé máy bay đến Anh, dấu hiệu đó cho thấy cô đến từ Anh.
Vì muốn tìm ra thân thế của mình, cô cầm vé máy bay đến Anh, nhưng đáng tiếc là trong người không có tiền, đứng ở góc sân bay, tiền đi xe cũng không có, đói bụng cũng chỉ có thể ăn bánh mì hoặc canh thừa của mọi người, lúc cùng đường là Bill cứu cô, bởi vì cô thấy Bill ăn còn dư bánh bao, cho rằng anh không ăn, cho nên mới để trên ghế, vì vậy cô nhặt ăn, nhưng không nghĩ tới anh chỉ đứng dậy đi ném đồ thôi, quay lại liền nhìn thấy cô ăn đồ ăn của mình. Sau đó Bill mua đồ cho cô ăn, cho cô chỗ ở lại giúp cô tìm thân thế của bản thân.
Hai người bọn họ quen nhau như vậy, cho nên đối với cô mà nói Bill là người quan trọng sau con gái cô.
Vậy sao cô lại không lấy Bill, đó là bởi vì Nicole, về nhà cùng Bill không lâu cô liền phát hiện mình mang thai. Lúc đó cô có bao nhiêu mệt mỏi không ai biết được.
Cô không có bất kỳ người thân nào, không có bạn bè, chỉ có Bill, cho nên cô khát vọng có một người cùng chảy chung một dòng máu với mình. Bill từng phản đối đứa bé này, nhưng cô bướng bỉnh, không thể làm gì khác là cùng cô nuôi con.
Đoạn thời gian đó, cái gì cô cũng không biết, cũng không có gì cả, chỉ là tới Anh tìm người thân mà thôi mà cũng mang thai. Cô có địa chỉ Bill giúp cô điều tra, nhưng địa chỉ đó vừa đúng lúc đổi chủ, nghe nói lúc trước ở đó là chỗ ở của một đôi vợ chồng già và một cô con gái người Trung Quốc ở, sau đó bố mẹ cô qua đời cô liền bán nhà đi nơi khác.
Cuối cùng không có biện pháp gì Bill đành đưa cô đến nhà mẹ mình, nhờ mẹ chăm sóc cô. Mà anh trừ công việc ra còn giúp cô tìm người thân.
Bởi vì không biết thân thế cô lúc trước, lại thấy tuổi cô còn trẻ, vì vậy nhờ vào mối quan hệ của mình mà sắp xếp cho cô vào trường đi học, không biết sao Duy Y đặc biệt rất thích luật, học xong tất cả các môn trong hai năm, hơn nữa hắn còn giúp cô làm việc trong một văn phòng luật ở Anh.
Khi đó Nicole đã hai tuổi, người khác rất thích, Nicole vẫn cho rằng Bill là ba ruột của cô bé, nhưng không biết sao, ba mẹ lại không kết hôn.
Cho nên cô bé vẫn nghe lời bà nội, cố gắng tác hợp ba mẹ mình thành một đôi. Nhưng bởi vì Duy Y dựa vào lý do trước khi gặp Bill đã có thai, vì suy nghĩ cho Bill, cô không thể không rõ thân phận của mình như thế nào mà gả cho anh, nói không chừng cô đã kết hôn với người khác, như vậy đối với anh một chút cũng không công bằng.
Về lý do bọn họ xuất hiện ở thành phố G, bởi vì bọn họ nghĩ có thể tra ra thân thế của cô. Ba tháng trước, bạn của Bill ở Nhật Bản tra được Duy Y là người thành phố G cho nên bọn họ sắp xếp thời gian đến thành phố G xem có tiến triển gì không.
“Dear Nicole, You’re just in time. (Con yêu, con tới thật đúng lúc)” Bill dùng cánh tay còn trống ôm Nicole để lên xe đẩy.
“Why?” Giọng nói non nớt của Nicole hỏi, nghiêng đầu nhìn hết sức đáng yêu.
“Because there’re many men peepaty our mother (Bởi vì ở đây có rất nhiều người đàn ông dòm ngó mẹ con)”
“I catch it (Con biết rồi)” Nicole bò xuống xe đẩy, đôi chân ngắn chạy lên trước mấy bước chạy về phía các nam sinh viên đang nhìn bọn họ nói “She’s my mother, he’s my father, so you far away from us (Đó là mẹ tôi, kia là ba tôi, cho nên các người tránh xa họ ra một chút)”
Rất dễ nhìn thấy Nicole đang bảo vệ nhà mình. Đây là hình ảnh đầu tiên mọi người thấy.
Bộ dạng cao ngạo như vậy là do Bill.
Kết quả Nicole vừa ồn ào gọi liền hối hận, bởi vì mấy sinh viên nam đó không sợ, ngược lại còn lại gần cô, nói rằng “thật đáng yêu, thật xinh”…..làm cho Nicole vội càng trốn sau lưng Bill, lộ ra một cái đầu nhỏ nhìn trộm mấy sinh viên nam đó.
Cử chỉ đáng yêu như vậy làm ọi người buồn cười.
Duy Y cảm thấy nơi này rất quen thuộc, cô nghĩ cô đã từng ở đây, đối với ngôn ngữ này, cô vô cùng thân thiết, có thể nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, so với bốn năm trước tới Anh hoàn toàn khác nhau, lúc mới tới Anh mặc dù nghe được bọn họ đang nói cái gì, nhưng trao đổi cũng có chút khó khăn.
Nếu như không phải là Bill giúp có lẽ cô đã chết ở Anh.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước