This will never be a civilized country until we expend more money for books than we do for chewing gum.

Elbert Hubbard

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 457 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 76: Nguy Cơ
ôm nay Duy Y có ba tiết học, buổi chiều còn một tiết, cho nên không có cách đi Thượng Đức làm việc. Mà buổi sáng và buổi chiều đều có tiết nên chị Phương sẽ không sắp xếp cho cô đến công ty.
Cho nên tính toán ra, một tuần Duy Y chỉ đi ba ngày, thứ bảy trợ lý đều không đi làm, chị Phương vẫn làm như bình thường, Duy Y cũng sẽ đi theo để học tập.
Hôm nay là thứ tư, buổi chiều có một tiết, liền cùng Kiều, Ngô Soái hẹn nhau đến thăm Tiểu Cương, bởi vì Tiểu Cương không thi lên đại học, trường chuyên cậu cũng không chịu học, nên bị bắt học bổ túc một năm.
Lúc đi ngang qua một cửa hàng vàng bạc nhỏ, Duy Y dừng lại. Đứng ở bên ngoài nhìn trái nhìn phải, cuối cùng dưới sự hướng dẫn của Ngô Soái đi vào tiệm vàng kia.
Ông chủ tiệm vàng giống như rất khinh người, nhìn thấy sinh viên như bọn họ đi vào, cũng không đứng dậy mời hàng, để tùy ý bọn họ nhìn.
Duy Y nhớ tới yêu cầu đeo nhẫn đính hôn của Kiều Ngự Diễm, nhưng hắn đưa cô chiếc nhẫn cô không thể đeo, tối hôm qua lúc ăn cơm hắn thấy hai tay cô trống trơn, biểu hiện có chút dọa người. Cho nên muốn mua hai cái giống nhau như đúc, hắn cũng sẽ không tức giận.
“Duy Y, bạn vào đây tìm gì vậy?” Ngô Soái thấy Duy Y nhìn trái rồi nhìn phải, nhìn xong rồi không nỡ rời đi. Nếu như không phải biết tính cách cô, sẽ cho rằng cô là người ham tiền.
“Mình muốn mua một đôi nhẫn tình nhân.” Nói xong, cô dừng lại một chỗ trong góc. Đây là chỗ sản phẩm bằng bạc. Cô còn là sinh viên, căn bản mua không nổi vàng, chỉ có thể mua bạc. Dù sao nhẫn tình nhân là cô mua, cũng sẽ đưa cho hắn, hắn đeo hay không cũng không liên quan đến cô.
“Ông chủ, tôi muốn xem một chút đôi nhẫn kia.” Duy Y chỉ vào một đôi nhẫn nói.
Chiếc nhẫn này cũng không đẹp lắm, đặt bên cạnh những món trang sức kia không nổi bật cho lắm. Duy Y đặc biệt thích độ sáng của đôi nhẫn.
Ông chủ mập mạp đến gần chỗ bọn họ, lấy ra đôi nhẫn, nhưng không nói gì.
Duy Y liếc mắt nhìn giá, cô đối với giá vàng bạc không có kinh nghiệm, tìm ở phía xa Kiều Y.
“Kiều Y, bạn xem giá tiền chiếc nhẫn này hợp lý không?”
“Bạn muốn mua?” Kiều Y liếc nhìn đôi nhẫn, chân mày không khỏi nhíu lại, nếu như là bình thường cô cũng sẽ không để ý. Nhưng nếu Duy Y hỏi giá tiền, cô liền miễn cưỡng nhìn.
“Muốn tặng anh Trạch Vũ sao?” Phản ứng đầu tiên của Kiều Y là nghĩ đưa cho Bạch Trạch Vũ, dù sao cũng là nhẫn đôi, không thể một người đeo. Mà Duy Y không thể nào đưa cho anh trai, vậy chỉ có thể là Trạch Vũ.
“Bạn đừng xía vào, giúp mình nhìn xem!”
“Hơi đắt!”
“Giá tiền như vậy còn đắt sao, tôi nói này em gái, em không mua cũng đừng nói càn.” Ông chủ tiệm vàng thấy ba người là sinh viên, lại thấy một trong ba người nói đắt, xem ra bộ dáng vừa muốn mua lại vừa muốn ép giá.
“Tôi không nói càn, với giá tiền này tôi có thể mua được bốn đôi như vậy. Ông chủ, ông cũng ăn lời quá……”
“Ai, rốt cuộc các người đến có mua đồ hay không mà còn chửi người!” Ông chủ vốn không muốn quan tâm đến bọn họ, dù sao hàng bạc rất khó kiếm tiền, bọn họ còn chê đắt, rốt cuộc có hiểu giá vàng bạc hay không.
“Mua, mua.” Duy Y thấy Kiều Y giống như muốn cãi nhau với người ta, vội vàng giảng hòa “Làm ơn giúp tôi bọc lại, tôi lấy nó.”
Mặc dù Kiều Y nói không đáng đồng tiền, nhưng số tiền này cô thấy đáng.
Sau khi trả tiền, ba người rời đi. Lúc đi ra Kiều Y còn hung hùng hổ hổ, thật là không đễ cho người ta yên, Kiều Y tới chỗ nào, chỗ đó sẽ bốc hỏa…….
Bởi vì là thứ tư, Tiểu Cương vẫn phải đi học, bọn họ chỉ nói chuyện một chút, liền về.
Duy Y nghĩ dù sao nhẫn cũng đã mua, sẽ đưa cho hắn. Vì vậy liền hẹn Kiều Ngự Diễm ăn cơm, nhưng không biết thế nào, nghe giọng hắn trong điện thoại giống như không vui, lạnh như băng, không dịu dàng như bình thường. Nhưng vẫn đồng ý tới đón cô đi ăn cơm.
Vừa lên xe Kiều Ngự Diễm, Duy Y thấy sắc mặt hắn không tốt, cũng không dám nói chuyện.
Kiều Ngự Diễm vẫn giữ bộ mặt đó, bởi vì biết cô mua nhẫn đôi, hơn nữa nghe Kiều Y nói là đưa Bạch Trạch Vũ, lúc ấy Duy Y cũng không phản bác lại.
Đến phòng ăn, thừa dịp món ăn chưa được đưa lên, Duy Y lấy chiếc nhẫn ra, đặt trước bàn, “Đây là của anh!” Chiếc nhẫn cùng với cái hộp đẹp nhìn không hợp nhau cho lắm, nhưng Duy Y không biết nhiều, chỉ biết quà tặng là quà tặng, có nhận hay không, có đeo hay không là chuyện của hắn.
“Đây là cái gì?” Kiều Ngự Diễm có chút sửng sốt, nhìn cái hộp hình tròn trong suốt, bên trong lại là một chiếc nhẫn.
“Chiếc nhẫn, cái nhẫn kia anh đưa em không đeo được, cho nên hôn may em mua một cặp nhẫn tình nhân, nếu như anh không thích có thể không đeo…….” Duy Y còn chưa nói hết, Kiều Ngự Diễm đã cầm lên, mở hộp ra, đem chiếc nhẫn bạc đeo vào ngón tay đeo nhẫn cưới, đáng tiếc chiếc nhẫn hơi nhỏ, chỉ đeo vào được hai đốt ngón tay liền không cách nào vào thêm được nữa.
Kiều Ngự Diễm không nghĩ tới, chiếc nhẫn này là tặng cho hắn, nháy mắt trong lòng không biết có tư vị gì.
“Hình như hơi nhỏ!” Duy Y nhìn hắn muốn đeo chiếc nhẫn vào trong cùng, nhưng không cách nảo đeo được “Đành phải đeo ngón út thôi.”
Kiều Ngự Diễm không thể làm gì khác hơn là lấy ra, đeo vào ngón tay út, không lớn không nhỏ, vừa vặn.
Duy Y không nghĩ tới hắn sẽ đeo, bởi vì hắn là người đàn ông cao ngạo như vậy làm sao có thể để ý tới nhẫn bạc chứ?
“Cám ơn, rất đẹp, rất thích hợp!” Kiều Ngự Diễm thế nhưng lại nói cảm ơn Duy Y, hơn nữa còn lộ ra khuôn mặt tươi cười.
Không phải hắn mới vừa tức giận sao? Sao lại thay đổi nhanh như vậy…….Cô thắc mắc trong lòng cũng không dám nói ra ngoài.
Kiều Ngự Diễm lại trở về dáng vẻ bình thường, lại bắt đầu đối xử nhẹ nhàng với cô.
Sau khi ăn tối, Kiều Ngự Diễm thấy thời gian còn sớm, liền đưa cô đi dạo phố. Thật ra thì Duy Y cũng không muốn đi dạo phố với một người đàn ông lớn như vậy, nhất là cảm thấy hai người chênh lệch như vậy, nắm tay đi trên đường sẽ dễ bị người ta hiểu lầm.
Cho nên sau khi ăn cơm xong Duy Y muốn về nhà nhưng Kiều Ngự Diễm không chịu, thật vất vả mới có thể làm cho cô thay đổi cái nhìn với hắn, không chỉ quan tâm hắn, còn chăm sóc hắn say rượu cả đêm, hôm nay lại mua quà cho hắn.
Không khí tốt như vậy, Kiều Ngự Diễm làm sao có thể bỏ qua.
Vì vậy liền lấy bình rượu đỏ, đưa Duy Y về nhà.
Duy Y cũng không thích tới đây, dù sao đây cũng là nơi làm cho cô có những ký ức không tốt. Nhưng Kiều Ngự Diễm lại cố đưa cô tới đây ngắm cảnh đêm, hắn nói mặc dù nhà hắn không phải là tòa nhà cao nhất thành phố G, nhưng cũng cao không kém, hơn nữa hắn cố ý đem ban công sửa lại, biến thành một vườn hoa nhỏ, bọn họ có thể ngồi ở đây ngắm cảnh đêm, một bên hưởng thụ rượu ngon.
Trên sân thượng có hai ghế nằm, giống như ghế dựa ở bãi biển, nhưng thiết kế vườn hoa nhỏ ở đây cũng cực hay. Chỗ này còn có một đài phun nước nhỏ, tiếng nhạc leng keng tuyệt vời, không thể không nói, Kiều Ngự Diễm là người lãng mạn rất biết hưởng thụ.
Lúc này, hai người nằm trên hai ghế dựa, cái bàn nhỏ ở giữa để rượu đỏ và thức ăn.
Duy Y nhìn cảnh đêm phía xa, Kiều Ngự Diễm lại nhìn cô chằm chằm, giống như hắn nhìn cô vĩnh viễn cũng không đủ. Làm Duy Y cảm thấy ngại.
Đột nhiên, hắn đứng dậy đi về phía cô, điều này không khỏi làm Duy Y khẩn trương, cũng may, hắn chỉ rót rượu đỏ mà thôi. Duy Y thở phào nhẹ nhõm. Thưởng thức cảnh đem ở đây, rõ ràng là hành hạ tinh thần cô, nhưng cô không dám phản kháng, không thể làm gì khác hơn là nghe theo sự sắp xếp của hắn.
“Y Y, thưởng thức rượu đỏ này xem, đây là thức uống anh thích uống nhất, mùi vị rất ngon.” Kiều Ngự Diễm đưa ly rượu tới trước mặt cô.
“Em…….Không muốn uống rượu!” Rượu, là một ký ức xấu cô không muốn nhớ lại.
“Uống một chút thôi, xem như vì anh!” Kiều Ngự Diễm đứng bên người cô, chờ Duy Y nhận lấy ly rượu, hail y rượu cụng nhẹ vào nhau.
Duy Y bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng uống một ngụm nhỏ. Phát hiện ra rượu này cũng không nặng lắm, hơn nữa rất nhẹ. Uống xong có thể làm cho người ta buông lỏng không ít.
“ Y Y, chúng ta kết hôn đi!” Kiều Ngự Diễm thả ly rượu trong tay, nắm bàn tay nhỏ bé của cô nói.
Chuyện hôm nay Duy Kiến Quốc đến từ hôn hắn định sẽ không nói cho cô biết, hắn vất vả cô gắng vừa mới có chút tiến triển, tại sao có thể vì ngoại lực mà chết non như vậy? Ông ấy nói hủy là có thể hủy sao? Ông ấy nghĩ Kiều Ngự Diễm hắn là người như thế nào? Dù sao đến lúc đó hắn sẽ có biện pháp làm cho ông ấy thu hồi lại lời hủy hôn.
“Kết hôn?”
“Đúng, dù sao chúng ta sớm muộn gì cũng kết hôn, chưa tới hơn một tháng là em được nghỉ rồi, nhân dịp em được nghỉ, chúng ta còn có thể đi du lịch, có được không?” Kiều Ngự Diễm nói giống như hắn đã sắp xếp xong hết mọi chuyện, hỏi như vậy chỉ là thông báo mà thôi.
“Nhưng mà em không muốn kết hôn sớm như vậy!” Duy Y rút bàn tay nhỏ bé của mình về, cúi đầu nhẹ nhàng nói, không dám nhìn hắn.
“Kết hôn rồi em vẫn có thể đi học, cuộc sống vẫn như trước đây! Anh thề, anh sẽ không can thiệp vào cuộc sống của em.”
“Nhưng mà…….”
“Tốt lắm, cứ như vậy đi, hai ngày nữa anh nói ba mẹ chọn ngày, tốt nhất là vào ngày em được nghỉ. Em thấy thế nào, không vui sao?” Kiều Ngự Diễm cúi đầu, cố gắng nhìn rõ nét mặt cô, từng tâm tình của cô với tâm tình của mình cùng chung một nhịp thở.
“Không có…….” Rõ ràng là mất hứng, nhưng trong miệng không dám thừa nhận. Cô nghĩ có lẽ cô không có tình cảm, thật là tốt biết bao, niềm vui cơ bản cũng không có.
Nhưng Kiều Ngự Diễm rất thật lòng, giống như chuyện hao tổn của công ty cũng không làm ảnh hưởng đến hắn.
“Y Y, tối nay đừng về.” Đó là tín hiệu dụ dỗ rõ ràng, làm sao Duy Y có thể không nhận ra.
Không đợi cô lấy lại tinh thần, Kiều Ngự Diễm dã hôn lên môi cô. Hắn đã đè nén quá lâu, một người đàn ông bình thường làm sao có thể kiềm nén được một tháng, nhưng hắn nhịn được, hơn nữa nhịn vô cùng khổ cực. Bởi vì hắn biết rõ bây giờ Duy Y vẫn chưa tiếp nhận hắn. Hơn nữa trên phương diện riêng tư mà nói, Duy Y có chút không chịu nổi sự đòi hỏi mãnh liệt của hắn.
Đối với hắn mà nói, Y Y thật sự quá gầy, mới cao có một mét sáu, mà hắn ột mét chín, tố chất thân thể lại tốt, mỗi lần Y Y đều chịu không nổi. Mà hắn cũng không chịu nổi hấp dẫn, không biết kiềm chế đòi lấy. Làm cô bị thương không nhẹ.
Chênh lệch chiều cao khiến cho sự phối hợp không đều, hơn nữa cô không biết nên phối hợp với hắn thế nào, nếu tiếp tục lâu dài như vậy, Y Y nhất định sẽ bài xích quan hệ tình dục. Trước đó, hắn muốn từ từ hướng dẫn cô, ít nhất không để cô khiển trách mỗi lần quan hệ với hắn.
Kiều Ngự Diễm hôn rất dịu dàng, nhẹ nhàng ôn nhu thưởng thức, nhưng vẫn bị cô cự tuyệt.
Duy Y chuyển đầu, muốn đứng dậy, nhưng Kiều Ngự Diễm liền đứng trước người cô, đè chân cô, hai cánh tay cường tráng vây ở bên hông của cô, nghiêng người cô, không để cho cô đứng dậy. Động tác như vậy quá thân mật.
“Y Y, đừng cự tuyệt anh!” Hơi thở nóng rực phun trên sườn mặt cô, lần này hắn không muốn cưỡng bách cô, mà là dụ dỗ cô.
Nhẹ nhàng hôn trên mặt cô, từ từ kéo dài đến cổ, tai.
“Em muốn về nhà!” Bàn tay nhỏ bé của Duy Y đặt trên vai hắn, từ chối nói.
“Vậy anh đưa em về muộn một chút, chúng ta lâu rồi chưa có làm, cho anh được không?” Lời nói nhẹ nhàng dụ dỗ quanh tai, Kiều Ngự Diễm vì muốn cô tiếp nhận hắn, nên rất công phu.
Nói xong, hắn đứng dậy ôm cô lên, nhưng lại ngồi vị trí cũ của cô, mà Duy Y ngồi trên đùi hắn. Duy Y ngoài ý muốn ngồi vào một vật thô sáp gì đó.
Cô không phải là cô gái cái gì cũng không biết, biết đó là vật gì, lúc này đỏ mặt. Nhưng khi cô giãy giụa, lại phát hiện cơ thể mình có gì đó không đúng, không làm được gì…….
“Anh…….lại bỏ thuốc vào trong rượu…….” Ánh mắt Duy Y kinh ngạc nhìn hắn, không nói ra được hết lửa giận trong lòng.
“Không sao, một chút xíu mà thôi, anh cũng uống. Đối với em mới có lợi, nếu như em không đủ ướt, khi anh tiến vào sẽ làm em bị thương.” Kiều Ngự DIễm nói bên tai cô, trong lời nói đều là trêu đùa. Nhẹ nhàng hôn bên tai cô, thậm chí ngậm vành tai đỏ của cô vào trong miệng. Hai lần tiếp xúc thân mật, hắn biết vành tai của cô là nơi nhạy cảm nhất.
Đúng lúc Kiều Ngự Diễm trêu chọc cô, một ý nghĩ mãnh liệt hiện ra trong đầu hắn. Nếu như Y Y mang thai, như vậy không phải hủy hôn rồi.
Suy nghĩ như vậy thoáng qua, ánh mắt Kiều Ngự Diễm đột nhiên híp lại. Đôi môi mỏng khêu gợi đè quanh cổ cô, nhẹ nhàng ngậm cắn…….Y Y, đừng trách anh, là bởi vì cnh quá yêu em, anh không muốn mất em mới lảm thế…….
Lúc này Duy Y chỉ cảm thấy thân thể nóng ran lên, hai má càng thêm hồng không dứt. Cô đã không thể khống chế tâm tình cùng hành động của mình, chỉ có thể để mặc cho bàn tay người đàn ông luồn vào bên trong quần lót…….
Lại nói sau khi Duy Kiến Quốc phá hủy hợp đồng với Kiều Ngự Diễm, liền bắt đầu liên lạc với quản lý phụ trách hoàn tất thủ tục của Kiều Thị, đem tất cả nghiệp vụ giải quyết sạch sẽ, chấm dứt tất cả.
Sau đó lại tìm Bạch Trạch Vũ bàn về hạng mục hợp tác, nhưng bởi vì ông Jayson đi công tác, chỉ có thể đợi ông ấy quay lại mới có thể ký hợp đồng.
Mà chờ đợi rất lâu, ông Jayson đi công tác đã nửa tháng.
Ngày ông Jayson về cũng không trực tiếp về công ty, mà là đi tham gia một tiệc rượu. Ở đây, ông vô tình lại gặp Sultana.
“Ngài Jayson, ngài khỏe chứ!” Sultana ở xa nhìn thấy ông Jayson, thấy ông cùng với mấy người cấp cao khác đang nói chuyện, liền đi tới.
“Cô là?” Jayson nhìn cô gái chào mình, không khỏi nhìn một cái. Ở Trung Quốc có rất nhiều cô gái hấp dẫn đến gần ông, chỉ có cô gái này là mê người nhất, không chỉ ở bề ngoài, Jayson là người Mỹ, từ trước đến giờ ông là người biết thường thức phụ nữ.
“Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Sultana, ngài có thể gọi tôi là Dana, là quản lý tập đoàn Kiều Thị, may mắn có thể gặp ngài Jayson ở đây, chỉ là ngài hay quên, không nhớ tôi thôi.” Thật ra thì căn bản bọn họ chưa từng gặp mặt, xem như mấy lần tham gia tiệc rượu cùng Bạch Trạch Vũ, Bạch Trạch Vũ cũng sẽ không giới thiệu cô ta cho ông ấy biết.
Bạch Trạch Vũ đáp ứng cô ta sẽ đem cô ta giới thiệu với ngài Jayson, nhưng vẫn chưa có cơ hội. Cho nên chắc chắn hắn cũng ở đây.
Hôm nay cô ta tới đây với hai mục đích, một là nhìn ngài Jayson, hai là về việc hợp tác của Nam Cảng với Rayne, cô quyết không để cho việc đó thành công. Mà mấu chốt là ở ngài Jayson. Mặc dù ngài Jayson chính là cấp dưới của ngài Terry, nhưng cũng là người phụ trách ccao nhất tại Hoa Nam, cũng chính là giám đốc của Hoa Nam, ông ấy có quyền quyết định hợp tác với ai và không hợp tác với ai.
“Ha ha…….Thật là vô cùng xin lỗi, tôi lại quên mất tiểu thư xinh đẹp như vậy, thật là có lỗi.”
“Đâu có, đâu có, ngài Jayson bận rộn như vậy, không nhớ rõ là rất bình thường.”
Sau nửa giờ, Sultana cùng ngài Jayson nói chuyện rất hợp nhau, thậm chí quên mất đây là một tiệc rượu, mà bọn họ giống như là bạn thân nhiều năm không gặp, nói chuyện thật lâu.
Ngài Jayson rất thích Sultan, không chỉ vì cô ta xinh đẹp, mà bởi vì cô ta rất thông minh, Jayson cảm giác như bị hấp dẫn.
Sau đó, Sultana lơ đãng tiết lộ về chuyện công ty Nam Cảng phá hợp đồng với Kiều Thị, hơn nữa còn lơ đãng tiết lộ công ty Nam Cảng chịu trách nhiệm bồi thường cho Kiều Thị, Jayson là người thông minh thì sẽ hiểu tình hình hiện tại của Nam Cảng như thế nào.
Jayson là một thương nhân, mục tiêu của ông vĩnh viễn là theo đuổi lợi ích, nếu như công ty kia không thể đem lợi ích về ình, lại không có thành ý hợp tác, sao ông có thể hợp tác với công ty như vậy chứ?
Nhìn thấy gương mặt Jayson suy nghĩ sâu xa, Sultana mượn cớ rời khỏi tiệc rượu.
Mục đích của cô ta đã đạt được, xem ra hôm nay cô ta thu hoạch không ít, không chỉ khiến Jayson nghi ngờ Nam Cảng, càng làm cho ông ta có cảm tình tốt với cô ta. Nếu như hôm nay cô ta tiết lộ những tin tức này với Jayson, cũng coi như là có công lớn. Đến lúc đó Bạch Trạch Vũ tiến cử cô ta phần thắng không phải lớn hơn sao?
Sau khi Jayson tham gia tiệc rượu, lại đi du lịch hơn một tuần lễ, thật ra thì hơn một tuần lễ này, mặc dù không ở Trugn Quốc, tuy nhiên có người giúp ông điều tra về tình trạng kinh tế Nam Cảng.
Quả nhiên, tra được tin tức rõ rệt, sau khi ngưng hẳn quan hệ hợp tác với Kiều Thị, thị trường chứng khoán của Nam Cảng tương đối giảm, cuối cùng gần như ngừng hẳn. Tự nhiên ông nghĩ không hiểu sao Duy Kiến Quốc có tiền mà không kiếm, lại ngưng hẳn quan hệ hợp tác?
Đó cũng không phải là mấu chốt, mấu chốt là hiện tại Nam Cảng đang trống rỗng, ông ta lấy cái gì để hợp tác với Rayne?
Nghĩ đến việc này, sau khi Jayson về công ty việc đầu tiên là tìm Bạch Trạch Vũ nói chuyện.
Thật ra thì cho tới nay, Jayson cũng có chút kiêng kỵ Bạch Trạch Vũ, sợ hắn đoạt vị trí của ông, đừng nhìn hắn ta còn trẻ tuổi, nhưng mới tốt nghiệp đã ngồi vào vị trí phó tổng, hơn nữa không phải bám gia đình hay bám váy đàn bà để thăng chức. Có thể thấy được tên nhóc này có thực lực không tầm thường.
Hơn nữa chuyện hắn làm công ty con của Kiều Thị tổn thất nặng đã lan truyền trong khắp giới kinh doanh, không ít người nhắc tới Bạch Trạch Vũ, đều là đưa lên ngón tay cái.
Lấy lợi thế của hắn bây giờ, sớm hay muộn cũng có thể thay thế vị trí của ông. Cho dù quan hệ của hai người là cấp trên cấp dưới, nhưng trên thực tế ông thường phủ quyết tất cả quyết định của hắn, cho nên hai người là bằng mặt chứ không bằng lòng.
Trong công ty cũng chia làm hai phe, không ngừng đấu đá lẫn nhau, trước mắt mà nói ông vẫn có thế lực hơn một chút, cho nên có rất nhiều chuyện hắn phải thông qua sự đồng ý của ông mới có thể áp dụng, ví dụ như quan hệ hợp tác của Nam Cảng với Rayne.
Dĩ nhiên, việc hợp tác này lúc trước ông cũng không tán thành, bây giờ Nam Cảng đã không như lúc trước, cho nên…….
Cũng bởi vì vậy, Duy Kiến Quốc chờ đợi cả tháng vẫn chưa có quyết định. Mà công ty của ông đã không còn sức chống đỡ.
“Ba nói sao, công ty sắp phá sản?” Trong phòng khách nhà Duy Y, một nhà ba người ngồi cùng nhau, Duy Kiến Quốc tuyên bố tin tức xấu.
“Y Y, con không nghe lầm, công ty ba thật sự sắp phá sản.” Mẹ ngồi một bên cũng nói, bà đều trải qua tất cả mọi chuyện cùng chồng.
“Cái này, không thể nào, không thể nào, sao lại như vậy, anh ấy đã đồng ý không đụng tới Nam Cảng…….” Duy Y không tiếp thu nổi sự đả kích này. So với ba vẫn sốc hơn. Bởi vì Kiều Ngự Diễm đã đáp ứng cô, chỉ cần hai người kết hôn, hắn sẽ giữ vững Nam Cảng.
Hắn nói mà không giữ lời…….
“Y Y, con bình tĩnh một chút, ngồi xuống nghe ba nói.” Mẹ Duy kéo tay con gái, để cô ngồi cạnh bên bà.
Sau đó lại quay sang phía ba Duy, để cho ông nói tiếp.
“Y Y, ba đã hủy bỏ hôn ước của con với Kiều Ngự Diễm.” Duy Kiến Quốc nói với con gái, phát hiện ra cô hơi kinh ngạc.
“Cho tới giờ, chuyện của con ba và mẹ đều biết, nhìn con chịu uất ức, ba và mẹ không có cách nào giúp con, cho nên ít nhất không muốn thành gánh nặng cho con, đây mới là điều chúng ta muốn. Hiện tại thì tốt rồi, công ty không có, người cũng tự do. Chúng ta hy vọng, Y Y có thể quay lại là Duy Y hồn nhiên như trước kia…….”
“Ba……” Duy Y khóc lớn. Bởi vì cô rất cảm động, chưa bao giờ nghĩ đến ba sẽ vì mình mà hy sinh cả công ty. Đây tất cả đều là vì Kiều Ngự Diễm…….Vì để cho cô thoát khỏi hắn, ba lại có thể quyết định như vậy, ngay cả tâm huyết cả đời c ũng có thể mất.
Ở trong lòng Duy Y, đã sớm định tất cả lỗi lên người Kiều Ngự Diễm, bởi vì cũng chỉ có hắn mới có bản lĩnh như vậy, trong một đêm có thể đem công ty san thành bình địa.
“Đừng lo lắng, sẽ khá hơn, chỉ cần con có thể thoát khỏi người đàn ông kia, làm gì ba cũng thấy đáng.” Duy Kiến Quốc đến gần Duy Y, ôm cô thật chặt vào lòng, giống như khi còn bé cô bị người khác bắt nạt, ông an ủi cô lúc cô khóc chạy về tố cáo giống nhau.
Con gái có lớn hơn nữa thì trong mắt ba mẹ vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Hơn ba năm, đây là lần đầu tiên Duy Y ở trong lòng ba mẹ khóc như một đứa trẻ. Kiều Ngự Diễm trước kia là kẻ bại hoại, khi dễ cô, nhưng cô không dám khóc, càng không thể nào núp vào lòng ba mẹ khóc.
Nhưng mà bây giờ tại sao lại khóc như vậy, so với thời điểm kia không biết khổ sở hơn biết bao nhiêu lần.
Ba nói hủy bỏ hôn ước, nhưng trong khoảng thời gian này Kiều Ngự Diễm vẫn thu xếp chuyện cưới hỏi. Không chỉ mang cô đi thử áo cưới, vì cô mà hắn mời nhà thiết kế nổi tiếng đặt áo cưới, đặt nhà hàng chuyên lo tiệc cưới thu xếp tất cả. Tại sao ở Kiều Ngự Diễm thậm chí là nhà họ Kiều thì gia đình hài hòa mà nhà mình lại sầu thảm như vậy?
Hôm nay là thứ sáu, Duy Y học xong liền đi đến công ty luật cin phép chị Phương nghỉ, bởi vì hôm nay cô muốn đi cao ốc Kiều Thị tìm Kiều Ngự Diễm hỏi cho rõ.
Thông qua tiếp tân, Duy Y thuận lợi tiến vào phòng làm việc của Kiều Ngự Diễm, Kiều Ngự Diễm đang trong phòng họp, thư ký để cô ngồi chờ trong phòng làm việc.
Thật ra đây không phải lần đầu tiên Duy Y đến đây, ba năm nay, có những lúc Kiều Ngự Diễm muốn gặp cô, những khi quá vội hắn sẽ gọi cô tới phòng làm việc của hắn, thư ký sẽ mua cơm đưa đến cho hai người.
Cho nên đối với Duy Y thư ký không còn lạ gì.
Không biết hội nghị diễn ra bao lâu, Duy Y ngồi trong phòng làm việc thấp thỏm, đi tới đi lui, lơ đãng nhìn thấy phần văn kiện Kiều Ngự Diễm để trên bàn, tên tài liệu là: Kế hoạch thu mua tập đoàn Nam Cảng.
Lúc này Duy Y hóa đá. Cầm văn kiện kia lên nhìn, thời gian là khoảng hơn một tháng trước. Điều này có nghĩa gì, một tháng trước Kiều Ngự Diễm đã lên kế hoạch thu mua công ty ba cô sao?
Tại sao, tại sao hắn lại lừa gạt cô. Rõ ràng đã tính xong, nhưng vì cái gì mặt khác lại chuẩn bị hôn lễ? Nếu muốn phá vỡ công ty ba, hắn còn mặt mũi nào yêu cầu cô lấy hắn?
Tức giận hầu như thiêu đốt lý trí cô. Tên lường gạt, hắn còn không bằng tên lường gạt.
Đúng lúc này cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Kiều Ngự Diễm đi vào, thấy Duy Y ở đây, không khỏi vui mừng. Thì ra khuôn mặt âm u lạnh lẽo của hắn vì nhìn thấy cô mà ôn hòa không ít.
“Y Y, sao em lại tới đây?”
Duy Y thấy người đi vào là hắn, cũng không kiêng dè, cầm văn kiện trong tay từ từ đi về phía hắn.
“Cái này là anh làm phải không?” Đưa văn kiện trong tay lên, Duy Y chăm chú nhìn hắn chất vấn.
Kiều Ngự Diễm nhìn chữ trên văn kiện, lập tức hiểu ý, Y Y nhìn thấy văn kiện này, khó trách cô ấy tức giận như vậy.
“Công ty ba tôi phá sản, lần này anh hài lòng chưa?”
“Có lẽ anh nói em sẽ không tin, nhưng ý định ban đầu của anh không phải vậy.” Một tháng trước Duy Kiến Quốc tìm hắn muốn ngưng hẳn quan hệ hợp tác, hơn nữa lúc ông ta muốn từ hôn hắn đã biết số mạng Nam Cảng thế nào, cho nên mới phải soạn bản kế hoạch kia.
Nếu như công ty Nam Cảng thật sự phá sản, hắn sẽ thu mua ngay lập tức, dù đến lúc đó Duy Kiến Quốc không muốn công ty như vậy, hắn sẽ tìm đến hợp tác. Hắn nghĩ ít nhất hắn còn có thể giữ được tên của Nam Cảng, nhưng nếu như thật sự bị người khác bán đi, vậy Nam Cảng ngay cả cặn bã cũng không còn.
“Tôi sẽ không tin tưởng anh nữa! Tôi muốn từ hôn!” Dù sao cô cũng không thích hắn, hiện tại cụng không còn nhược điểm gì trong tay hắn, cô không hề sợ hắn nữa.
“Y Y, em tỉnh táo một chút, đừng bảo là không chịu trách nhiệm.” Kiều Ngự Diễm đột nhiên nhíu chặt chân mày, sắc mặt vô cùng khó coi, giống như trong hầm băng ngàn năm.
“Trước kia cái gì tôi cũng quan tâm, mới có thể chịu sự uy hiếp của anh, hiện tại trong tay anh không có nhược điểm của tôi nữa, tôi muốn sống tự do, tôi muốn ở chung một chỡ với người trong lòng của tôi chứ không phải kết hôn với anh.”
“Em nói cái gì?” Đôi mắt Kiều Ngự Diễm đầy lửa giận, văn kiện trong tay bị hắn bóp thành giấy vụn.
“Tôi nói anh không thể uy hiếp được tôi, kiều Y đã giúp tôi lấy đĩa CD, công ty ba tôi cũng sắp phá sản, anh còn cái gì có thể uy hiếp tôi?” Duy Y cho rằng hắn không biết máy CD đã tơi vào tay cô. Giận giận nói cho hắn nghe, giống như muốn trả thù hắn.
“Uy hiếp, bởi vì điều này nên em mới chịu ở chung với anh?” Mặc dù đáp án dĩ nhiên là khẳng định, hơn nữa trong lòng chính hắn cũng rất rõ ràng, nhưng không có một chút dung khí lúc chân chính đối diện với đáp án.
Hơn một tháng nay, cô giống như có thay đổi cái nhìn với hắn, không còn xa lánh hắt như lúc trước, hắn cho rằng mùa xuân của hắn sắp tới, xem ra là hắn nghĩ sai rồi, hiểu sai ý…….Tất cả đều là hắn tự mình đa tình mà thôi……
“Cho tới bây giờ tôi cũng không thích anh. Cho tới nay đều là anh thích trâu già gặm cỏ non…….”
“Câm mồm, anh cho em biết Duy Y, đừng cho là anh đã hết cách với em. Anh sẽ dùng thế lực của Kiều Ngự Diễm, muốn một người bất tri bất giác biến mất, đó là chuyện dễ dàng, cho nên tốt nhất em không cần khiêu chiến sức chịu đựng của anh. Nếu không anh sẽ không đảm bảo em sẽ mất cha mẹ hay Bạch Trạch Vũ.” Giọng nói Kiều Ngự Diễm càng ngày càng nhẹ, lúc nói chuyện hắn đã cách Duy Y rất gần, tất cả mọi hô hấp đều tụ trên khuôn mặt cô.
Mà càng nghe Kiều Ngự Diễm nói, sắc mặt Duy Y càng tái nhợt.
“Ngoan ngoãn trở về làm cô dâu, nếu không anh dám cam đoan, nhất định em sẽ hối hận.”
“Anh…….” Duy Y không khóc, nhưng trong lòng buồn bực, nói đúng hơn là khó chịu.
Kiều Ngự Diễm có bản lĩnh lớn như vậy sao? Chẳng lẽ ngay cả giết người hắn cũng có thể thoát tội an toàn sao?
Cô không dám nghĩ, nếu như cô phản kháng hắn, ba mẹ có thể gặp chuyện không may không, anh Trạch Vũ có thể gặp chuyện không hay không?
“Cô Nhâm, gọi điện thoại chuẩn bị x echo tôi, tôi muốn đưa vị hôn thê của tôi về nhà.” Tuy lời nói là nói với thư ký nhưng ánh mắt Kiều Ngự Diễm dừng trên mặt Duy Y.
“Được.”
Kiều Ngự Diễm rất đáng sợ, nhưng cô vẫn muốn sống, vẫn muốn đi làm, vẫn muốn đến trường.
Cho nên khi chị Phương gọi điện thoại nói cô đến công ty, cô còn thay quần áo trước khi đi. Bởi vì là chủ nhật nên ba mẹ đều ở nhà.
Lúc đến công ty, phát hiện trong công ty không có nhiều người làm thêm giờ, trừ khi có chuyện gấp, nếu không bình thường bọn họ cũng sẽ không xuất hiện ở đây.
Chị Phương là đặc biệt, nghe nói bất luận là ngày nghỉ hay không, chị Phương cũng sẽ có mặt ở công ty đúng giờ, nếu như phải đi ra ngoài, cô cũng sẽ không bỏ việc ở công ty ngày nào.
Điều này không khỏi làm cho Duy Y nhìn cô ấy bằng con mắt khác.
“Duy Y, mấy ngày trước chị nhờ em tìm đĩa CD, em đã tìm thấy chưa?” Chị Phương hỏi, cô cũng là cần dùng gấp nên mới gọi Duy Y đến công ty.
“Dạ rồi, đây ạ!” Duy Y nói xong liền mở túi của mình ra.
Đây là tư liệu của vụ án ly hôn gần đây của chị Phương, bởi vì tài liệu quá nhiều, lại phức tạp, cho nên Duy Y đem về nhà làm.
“Ah? Sao lại không thấy rồi? Đúng rồi, em quên ở nhà.” Duy Y ảo não nhìn chị Phương, gương mặt xin lỗi.
Hai ngày nay bởi vì chuyện Kiều Ngự Diễm, tinh thần cô luôn hoảng hốt, vứt bừa bãi. Giống như hôm nay chị Phương muốn cô cầm tài liệu đến, cô lại quên mất mục tiêu đến công ty. Tới nơi mới phát hiện không mang theo đĩa CD.
“Ai, sao lại sơ ý như vậy, thôi, trước tiên em giúp chị soạn đống tài liệu này. Chút nữa quay về chị cần dùng, những thứ này đều cần dùng gấp.” Chị Phương đem một chồng giấy A4 đưa cho Duy Y, xoay người lại trở về phòng làm việc.
“Dạ!” Duy Y ngồi xuống chuẩn bị sắp xếp tài liệu.
Nghĩ tới ba mẹ ở nhà, liền muốn nhờ mẹ đưa đĩa CD đến công ty cho cô.
Vì vậy liền gọi điện nhờ mẹ đưa đĩa CD đến.
Mẹ Duy nghe con gái nói, ở trên kệ sách vẫn không tìm thấy đĩa CD của cô, kéo ngăn kéo ra mới thấy một cái CD kẹp trong sách, suy nghĩ một chút là nó liền đem tới cho con gái.
Lúc mẹ Duy đến văn phòng lại không gặp được con gái, chỉ thấy một cô gái kiều diễm ngồi trước quầy.
“Xin chào tiểu thư, xin hỏi một chút, Duy Y ở đâu?”
“Bác là?” Chu Mẫn Sắc nhìn người phụ nữ trước mặt, cô ta tới chờ ba đi ăn cơm, không nghĩ tới người phị nữ này vừa vào đã nói chuyện với mình, đoán rằng nghĩ cô ta là tiếp tân.
Hôm nay chủ nhật làm gì có tiếp tân đi làm chứ.
Nhưng nghe thấy người được nhắc tới là Duy Y, Chu Mẫn Sắc không khỏi tò mò.
Phát hiện ra là giáo viên trong trường mình, nghe nói mẹ Duy là giáo viên của trường.
Nghĩ như vậy Chu Mẫn Sắc mỉm cười với mẹ Duy.
“Tôi là mẹ Duy Y, tôi mang đồ tới cho con bé, con bé vừa gọi điện thoại nói là cần dùng gấp.”
“A, mới vừa rồi cô ấy có nói qua với cháu, chỉ là bây giờ cô ấy vừa đi ra ngoài, bác đưa cho cháu, cháu chuyển cho cô ấy là được.”
“Vậy làm phiền cháu!” Mẹ Duy đưa đĩa CD cho Chu Mẫn Sắc xong liền về nhà.
Bà không biết rằng, bởi vì đĩa CD đó đã phá hủy cả đời Duy Y.
Chu Mẫn Sắc đen đĩa CD bỏ vào trong túi, Duy Y liền từ bên trong đi ra, nhìn ra cửa lại thấy Chu Mẫn Sắc đang ngồi ở đó “Bạn học, vừa rồi có ai tới hay không?” Duy Y nói chuyện khá lịch sự.
Ai biết Chu Mận Sắc lườm cô một cái, tiếp tục lật báo xem. Hừ, cô cần dùng gấp, tôi không đưa cho cô, xem cô làm sao, nếu như xảy ra chuyện, đối với thái độ hà khắc của chị Phương đối với cô, nhất định cô sẽ bị mắng, suy nghĩ một chút trong lòng Chu Mẫn Sắc cười thầm.
Ai bảo cô là vợ chưa cưới của Kiều Ngự Diễm, tôi không ưa tính của cô, cái gì mà vợ chưa cưới của Kiều Ngự Diễm chứ?
“Nếu có người tìm tôi, cô kêu tôi một tiếng được không?” Chu Mẫn Sắc thế nhưng không để ý tới cô.
Duy Y cũng bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là quay trở về phòng làm việc. Cầm sách tham khảo lên, không nghĩ tới tìm thấy CD trong sách, thì ra là mấy ngày trước bỏ vào trong sách tham khảo.
Vì vậy vội vàng đưa vào phòng làm việc cho chị Phương, sau khi đi ra lại vội vàng làm việc, nhất thời quên mất chuyện của mẹ.
Lại nói Chu Mẫn Sắc, vốn là cầm đĩa CD của Duy Y, cô ta vốn dĩ muốn vứt vào thùng rác nhưng lại vẫn cầm.
Nhưng lại nghĩ nếu như cô quay đầu lại tìm, lại gây chuyện lớn hơn, bị ba cùng chị Phương biết, người bị chửi nhất định là cô ta. Vì vậy sau khi cùng ba ăn cơm xong, Chu Mẫn Sắc cầm đĩa CD về nhà, định xáo trộn nội dung trong đĩa CD, sau đó trả lại Duy Y, nhìn cô ta không tức chết mới lạ.
Cứ như vậy, đĩa CD không bị ném, chỉ là nội dung lộn xộn, ai cũng không trách cô ta. Là Duy Y không cẩn thận mà thôi…….
Nhưng khi đĩa CD vừa được mở ra, Chu Mẫn Sắc tròn mắt. Trong đìa CD làm gì có tài liệu, căn bản là một cảnh tượng hết sức kinh hoàng.
Bên trong lại là hình ảnh của Duy Y cùng Kiều Ngự Diễm, không nghĩ tới con tiện nhân Duy Y kia đã lên giường cùng Kiều Ngự Diễm, hơn nữa còn lưu trữ những thứ này lại, cô ta thật là không biết liêm sỉ.
Mặc dù cô ta thành thục có nhiều bạn trai, hơn nữa còn lên giường, nhưng lại không lớn mật đến nỗi dám làm bản sao. Nhìn cô ta bình thường nhã nhặn, không nghĩ tới lại là người như thế, tất cả chỉ là giả vờ mà thôi.
Hừ, rất tốt, nhìn cô ta không khác lắm, vậy truyền lên trang web thôi, dù sao cô ta cũng không biết xấu hổ, Chu Mẫn Sắc cô cần gì giúp cô ta giữ bí mật.
Nghĩ vậy, Chu Mẫn Sắc mở website ra, truyền đoạn video lên tất cả các trang web, dĩ nhiên không thể thiếu được mạng lưới trường đại học G…….
Internet là một thứ rất đáng sợ, nó rất to lớn nhưng đồng thời cũng rất yếu ớt.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước