A book is like a garden carried in the pocket.

Chinese Proverb

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 457 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 62: Bộc Phát (3)
uy Y, mẹ con nói có đúng không?” Duy Kiến Quốc nhìn vợ, trong lòng cũng tức giận. Con gái nhìn thuần khiết như vậy, lại hiểu chuyện, làm sao lại có thể qua lại với Kiều Ngự Diễm được? Hai người nhìn qua không xứng đôi.
Duy Y một bũng uất ức, nhưng vẫn không dám nói sự thật cho ba mẹ biết, chỉ có thể để cho bọn họ nghĩ rằng mình thật lòng qua lại với hắn, nếu không, chuyện xấu đó, đĩa CD sợ là sẽ đến tay ba mẹ.
“Ba, con…….Con không có gì để nói!” Duy Y cúi đầu, đem khuôn mặt nhỏ cúi đi hướng khác, hình ảnh phản nghịch như vậy cô chưa từng làm.
Duy Kiến Quốc nghe vậy lửa giận không nén được nữa, người làm cha ai cũng không muốn con gái qua lại với người đàn ông lớn tuổi mà có tiền như vậy, huống hồ Duy Kiến Quốc lại yêu thương con gái như vậy.
Nhà bọn họ không thiếu tiền, càng không cần con gái bọn họ phải dựa vào đàn ông có tiền như vậy. Duy Y làm sao có thể làm như vậy? Luận thân phận, mặc dù Kiều Ngự Diễm là anh trai Kiều Y, Duy Y gọi một tiếng anh cũng đúng, nhưng bàn về tuổi, Kiều Ngự Diễm có thể làm chú Duy Y rồi, huống chi ông cùng hắn có quan hệ hợp tác làm ăn, nói thế nào Kiều Ngự Diễm đối với Duy Y cũng là trưởng bối. Nhìn động tác phản nghịch của cô như vậy, Duy Kiến Quốc vung tay lên, một cái tát liền rơi trên mặt con gái.
“Con rõ là…….” Thái độ Duy Y chấp nhận sự thật, Duy Kiến Quốc không còn lời nào để nói.
“Duy Kiến Quốc, sao ông lại đánh con!” Mẹ Duy ngồi một bên nhìn con gái bị đánh một bạt tai, đau lòng không dứt. Mặc dù con gái làm sai, nhưng cũng không thể nào đánh, nói thế nào thì cũng là con mình…….
Ba Duy không để ý tới mẹ Duy, tức giận nhìn con gái nói “Con có biết Kiều Ngự Diễm là hạng người thế nào không? Hai đứa tuổi chênh lệch gấp đôi, làm sao con có thể qua lại với hắn!” Nói đi nói lại, ba Duy là chê tuổi của Kiều Ngự Diễm so với con gái lớn hơn nhiều. Hơn nữa cuộc sống của hai người cũng khác nhau, con gái ông thuần khiết như vậy, hắn từng tiếp xúc với Kiều Ngự Diễm, người đàn ông kia thật đáng sợ.
Nói không chừng hắn chỉ vui đùa với Duy Y, nếu như hắn thật lòng thích Y Y, vậy tại sao không ình biết, không ọi người biết? Mà lại lén lút qua lại với Duy Y.
Biểu hiện như vậy không phải là không muốn chịu trách nhiệm sao?
Càng nghĩ, Duy Kiến Quốc càng không muốn con gái qua lại với người đàn ông kia. Trạch Vũ vẫn tốt hơn, bọn họ xem Trạch Vũ lớn lên từ nhỏ, biết rõ mọi thứ, tính tình cũng tốt, gia đình không tồi…….
“Không được, ngày mai con hãy nói rõ ràng với hắn, con không thể ở chung một chỗ với hắn được!”
Nhìn thái độ kiên quyết của ba, Duy Y cũng không dám nói chuyện, che khuôn mặt nhỏ nhắn, nhỏ giọng khóc.
“Y Y, nghe lời ba nói, hắn thật sự không thích hợp với con, con nghĩ xem thời gian này trong khu chung cư người ta đồn thế nào. Dù nói thế nào, tuổi cùng với điều kiện của con có thể tìm ngột người con trai giống như Trạch Vũ cũng không tồi, Ngô Soái cũng không tệ. Tại sao phải là Kiều Ngự Diễm!” Mẹ Duy tình ý sâu xa nói.
“Ba mẹ, hai người đừng nói nữa…….Con biết rõ mình đang làm gì!”
“Con thật không phân biệt phải trái?”
“Con…….” Đúng lúc này chuông cửa vang lên. Mẹ Duy nhìn ba Duy một cái, muộn như vậy còn ai tới đây?
Tình huống trong nhà như vậy căn bản không ai muốn tiếp khách.
Mẹ Duy đi mở cửa, mà đứng ngoài cửa là đối tượng mà bọn họ đang bàn luận Kiều Ngự Diễm.
“Kiều Ngự Diễm!” Mẹ Duy không biết làm thế nào, bình thường đối mặt với người đàn ông nhỏ hơn mình mười tuổi không có gì, nhưng lại có chuyện với Duy Y như vậy, bà không biết đối mặt với hắn như thế nào. Mặc dù biết hắn rất tốt, nhưng đáy lòng bà không muốn con gái qua lại với hắn.
“Bác Duy, tôi muốn nói chuyện với hai người về chuyện của tôi và Duy Y.” Kiều Ngự Diễm đứng trước cửa, lễ độ khiêm tốn, phong độ giống thân sĩ không ít.
Mẹ Duy nhìn người đàn ông hồi lâu mới nghiêng người cho hắn vào nhà, người đàn ông này, rốt cuộc thì phải cho bọn họ một câu trả lời thỏa đáng.
“Tổng giám đốc Kiều, cậu…….” Duy Kiến Quốc nhìn người đàn ông đi vào phòng, không khỏi giật mình, nhưng suy nghĩ một chút sao lúc này hắn có thể xuất hiện, xem trước thái độ của hắn thế nào rồi nói.
Dù sao lấy năng lực của mình bây giờ, hắn không thể chọc vào Kiều Ngự Diễm. Chỉ có thể tìm mọi cách khiến cho con gái tránh xa hắn một chút, nếu không thể ông sẽ trở mặt với hắn.
Kiều Ngự Diễm nhìn Duy Y đang cúi đầu, ngay cả nhìn mình cũng không nhìn, trong lòng cũng biết cô uất ức. Nhưng nếu không làm như vậy, nếu không đem mọi chuyện ra ánh sáng, hắn có thể lấy thân phận gì tiến vào nhà này đây?
Duy Y nghe được là Kiều Ngự Diễm, cuống quýt ngẩng đầu nhìn hắn, hoảng sợ thiếu chút nữa trốn sau lưng ba Duy. Nhưng cô nhớ tới không thể để cho ba mẹ biết chuyện mình bị khi dễ, chỉ cần cố nén nỗi sợ hãi là được.
Ánh mắt nhìn Kiều Ngự Diễm không thể tin được. Không phải hắn đi rồi sao? Tại sao đột nhiên quay trở lại, hơn nữa nhìn vẻ mặt của hắn giống như biết cô xảy ra chuyện gì ở nhà.
Tại sao lại như vậy? Hắn theo dõi mình sao? Hoặc là…….
Đúng rồi, hành động vừa rồi trước cửa khu chung cư, chẳng lẽ bởi vì thấy mẹ cho nên mới có cử chỉ thân mật như vậy với mình?
Kiều Ngự Diễm đi tới bên cạnh Duy Y, rất tự nhiên đưa tay khoác lên vai cô, động tác nhẹ như vậy giống như cho cô an ủi cùng khích lệ. Tiếp theo tầm mắt chuyển sang Duy Kiến Quốc.
“Tổng giám đốc Duy, tôi muốn nói chuyện với ông về chuyện của tôi và Duy Y.”
Nhìn người đàn ông bình tĩnh cùng tự tin, mà khí thế của hắn so với bình thường lớn hơn rất nhiều. Mặc dù Duy Kiến Quốc không đồng tình chuyện hắn và con gái, nhưng dù sao hắn cũng là Kiều Ngự Diễm, một người có địa vị gọi gió hô mưa trên thương trường quốc tế. Như thế nào cũng phải nể mặt hắn.
Ba mẹ Duy nhìn thái độ của hắn đối với con gái, rất dịu dàng, rất chăm sóc, cũng không muốn Duy Y bị ủy khuất. Nhưng như vậy thì nói lên được gì? Giữa bọn họ không chỉ là chênh lệch tổi tác, bọn họ không thể tiếp nhận con rể như vậy.
Duy Kiến Quốc ngồi xuống, Kiều Ngự Diễm kéo Duy Y ngồi cùng hắn ở phía đối diện trên ghế sa lon, mẹ Duy ngồi bên cạnh ba Duy.
“Cậu muốn nói gì?”
“Tôi nghĩ hai người đã biết quan hệ của tôi với Y Y! Vậy tôi cũng không vòng vo nữa, tôi muốn kết hôn với Y Y!” Kiều Ngự Diễm kéo bàn tay nhỏ bé của Duy Y đặt trong lòng bàn tay, không để cho cô tránh, mà bởi vì ba mẹ bên cạnh nên cô không dám có hành động gì.
“Cái gì?” “Duy Y.
“Cái gì?” Ba Duy.
“Cái gì” Mẹ Duy.
Ba người cùng lên tiếng, bọn họ đều không ngờ Kiều Ngự Diễm sẽ nói như vậy.
Duy Y biết hắn muốn xác định rõ quan hệ của hai người, nhưng không nghĩ tới đột nhiên lại như vậy, hắn cũng chưa nói với cô. Hơn nữa cô cũng chưa từng nghĩ rằng mình với hắn sẽ có kết quả.
“Thật ra thì tôi và Duy Y đã chúng sống hai năm rồi, chỉ là do Duy Y tuổi còn nhỏ, chúng tôi không dám nói cho người khác biết mà thôi. Chưa tới hai tháng nữa, Y Y tròn mười tám tuổi, tôi muốn lúc đó sẽ định ngày kết hôn, công bố quan hệ của chúng tôi với mọi người. Cho nên, trước đó muốn hai người chuẩn bị tâm lý. Có lẽ hai người sẽ thấy tôi đường đột, nhưng đối với tôi và Duy Y mà nói là đã đợi hai năm rồi. Hy vọng hai người có thể chúc phúc cho chúng tôi!”
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước