That is a good book which is opened with expectation and closed with profit.

Amos Bronson Alcott

Download ebooks
Ebook "Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Ái Ước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 467 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 14: Duy Y Bị Thương
gày hôm sau, Kiều Y mang khuôn mặt gấu mèo đến lớp. Thấy Ngô Soái, Tiểu Cương ngồi cười, Duy Y càng thêm khẳng định hôm qua cô ấy lại suy nghĩ lung tung đến điên rồi.
Kiều Y thật điên, vì anh Ưu Thần, ngay cả thân thể của mình sa sút cũng không quan tâm. Chắc chắn cô ấy rất thích anh Ưu Thần.
“Ngày mai là thứ bảy, bọn mình đi pic nic được không? Đi thăm thành phố G” Ngô Soái đề nghị rồi thét lớn hai tiếng trong lớp, kết quả chỉ có Duy Y cùng hai người kia đồng ý mà thôi. Mặc dù không nhiều người, nhưng dầu gì cũng coi như là có bạn rồi.
Ngô Soái thích đi xe đạp, đặc biệt là đạp xe đi dạo. Vừa đến thành phố này không lâu, hắn đều đã đi quanh khu phố này một lần, hơn nữa còn là tự mình đi, cầm theo bản đồ, một bình nước cùng một chút lương khô là có thể đi. Hắn thích hoạt động bên ngoài như vậy, nhưng bởi vì mới tới nơi này, chưa quen được nhiều người, lúc trước khi còn ở nhà hắn còn có một cái xe lớn.
Xem ra đã tìm được bạn đi chơi cuối tuần này.
Quan hệ của Duy Y, Kiều Y, Ngô Soái cùng Tiểu Cương rất tốt, ở trong trường học bốn người cũng rất tốt. Hơn nữa Ngô Soái cùng Tiểu Cương rất dí dỏm và vui vẻ.
Đặc biệt là Ngô Soái, khi ở bên cạnh hắn cảm thấy rất nhẹ nhõm, thư thái.
“Ba bạn có xe không?”
“Mình ngồi xe đi được không?” Kiều Y nhìn thấy ánh mắt khi dễ của Ngô Soái, giọng nói càng nói càng nhỏ.
Cô là đại tiểu thư từ bé đến lớn không học qua đi xe đạp, trong nhà có bốn chiếc xe chuyên đưa đón, cô còn phải học đi xe đạp sao? Nhưng bây giờ nhìn thấy ánh mắt khi dễ của ba người, Kiều Y cảm thấy thật là xấu hổ.
“Dĩ nhiên là không được…….như vậy là có ý gì, hoặc là bạn không tham gia, hoặc là bạn đi mua ngay một chiếc xe đạp. Duy Y, bạn thì sao?” Ngô Soái trời sanh là người lãnh đạo, chỉ một chút hắn liền có thể nắm quyền chỉ đạo.
“Mình có xe đạp, nhưng không giống loại của bạn, của mình là xe dành cho con gái đi, không bền chắc lắm!”
“Cái này khó lắm! Nếu không hai người các bạn đi thuê một chiếc xe đạp đôi thôi. Chính là loại hai người cùng đạp, như vậy Kiều Y cũng có thể tham gia.” Tiểu Cương đề nghị. Tiểu Cương giống như con khỉ, học tập không ra gì nhưng đầu óc rất nhanh nhạy.
“Chủ ý này không tệ, đề nghị kia hay lắm, hẹn sáng ngày mai gặp nhau tại trước cổng trường!”
Sau mọi người lại hẹn buổi tối đi mua đồ ăn thì tốt hơn, lại đi thuê một chiếc xe đạp, bởi vì Kiều Y phải về nhà, mà nhà Tiểu Cương cách trường học cũng khá xa, công việc chuẩn bị liền do hai người Duy Y cùng Ngô Soái làm. Ai bảo bọn họ cùng ở khu chung cư?
Trong lúc thuê xe đạp, Duy Y đụng phải Cát Phàm. Cái kẻ sinh viên năm thứ hai đại học trầm ổn thế nhưng cũng là kẻ yêu thích xe đạp, hơn nữa còn làm trong tiệm xe đạp này. Nghe Cát Phàm giới thiệu, hắn rất biết độ xe, ngay lập tức có thể cùng Ngô Soái nói chuyện rất tự nhiên.
“Duy Y, thì ra bạn có bạn trai nha!” Trước khi chia tay Cát Phàm nói cứ như trước mặt Ngô Soái, biểu hiện vô cùng thất vọng. Xem ra là hắn thích Duy Y, hơn nữa còn hiểu lầm Duy Y cùng Ngô Soái là một đôi.
Ngô Soái cũng không phải là kẻ ngốc, liếc mắt nhìn có thể hiểu, đưa tay tùy tiện quàng qua vai Duy Y “Giống vậy sao?”
Duy Y xem ra rất gầy, lại biết cách ăn mặc, Ngô Soái cảm thấy cô như vậy rất tự nhiên, hơn nữa lại quá xinh đẹp, nhưng là hắn không muốn có quan hệ hữu nghị với cô. Thì ra cô bé này ở bên ngoài cũng có nhiều người thích như vậy.
“Cái gì, ai là một đôi với hắn. Tránh xa một chút…….” Duy Y giương một tay lên, đem Ngô Soái đẩy ra xa.
Nhìn bọn họ tự nhiên như vậy,Cát Phàm liền hiểu, bọn họ không phải quan hệ trai gái. Hơn nữa Duy Y và Ngô Soái trước mặt dáng vẻ cười rất vui vẻ, quan hệ của bọn họ làm cho nhiều người hâm mộ cùng ghen tỵ.
Tạm biệt Cát Phàm, hai người lại đi mau đồ ăn. Lúc này mới xách bao lớn bao nhỏ về nhà.
“Duy Y, ngày mai bạn đến nhà mình sớm một chút, một mình mình không thể giải quyết nhiều đồ như vậy.” Đưa Duy Y về tới dưới lầu, Ngô Soái không quên dặn dò.
“Biết rồi, bái bai!”
Thành phố G ở vùng ngoại thành, Duy Y, Ngô Soái, Kiều Y còn có Tiểu Cương, bốn người đạp ba chiếc xe chạy về hướng về khu Hồ Điệp Cốc.
Hồ Điệp Cốc không phải là nơi có rất nhiều bươm bướm, nơi đây là một thôn nhỏ, mà thôn nhỏ bị một công ty gì đó trồng rất hoa cỏ phong phú, hình như là dùng để làm khu nghiên cứu nông nghiệp.
Nơi này mặc dù đẹp vô cùng, đúng là chỗ du lịch rất tốt, là Ngô Soái vô tình phát hiện ra. Xem ra người biết chỗ này rất ít.
Chơi ở chỗ này hơn nửa ngày, cuối cùng phải trở về tronh thành phố trước lúc trời tối. Mọi người đều mang dáng vẻ chưa thỏa mãn.
Trên đường trở về thành phố, Tiểu Cương nói muốn đi thử xe đạp đôi, vì vậy liền đổi xe với Duy Y.
Không đổi thì thôi, khi đã đổi Duy Y liền xảy ra chuyện. Không biết tại sao lại như vậy, có lẽ là do đi không quen xe của Tiểu Cương, mới vừa đi chưa được bao xa liền ngã nhào. Bị trật mắt cá chân, lòng bàn tay cũng bị rách da, chảy máu, đau rát. Đầu gối giống như bị tảng đá cứa vào, tạo thành một vết rách.
Đau đến nỗi Duy Y khóc không thành tiếng.
Lần này thật sự là hỏng rồi.
Mặc dù Ngô Soái là người lanh lợi nhưng lần này đụng phải chuyện này khó tránh khỏi hoảng loạn. Trên người lại không mang theo đồ dùng cứu thương.
Những vết thương trên người Duy Y không có vấn đề gì lớn, chỉ là miệng vết thương trên đầu gối không ngừng chảy máu. Ngô Soái thấy như vậy không ổn, liền cuống quýt dùng khăn tay màu trắng của mình băng vết thương lại, mục đích là không muốn vết thương chảy máu nữa. Nhưng bởi vì là mùa hè, khăn tay thật ra thì nhiều mồ hôi, mang theo các loại vi khuẩn khi đi dã ngoại, không nên dùng để băng vết thương.
“Trước hết chúng ta chờ một chút, Duy Y bạn che vết thương lại chớ lộn xộn, ngồi ở chỗ này nghỉ ngơi, đợi máu ngừng chảy.”
“Duy Y, có đau không? Bạn kiên nhẫn một chút nha…….” Kiều Ý gấp đến nỗi thiếu chút nữa là khóc.
“Có đau một chút, đau…….”
Bởi vì lúc đi bọn họ đi xe đạp, mặc dù trong đó thỉnh thoảng có người đi ngang qua, nhưng đều là đi vào trong thôn. Không có ai có định dừng lại giúp bọn họ. Bất đắc dĩ, Ngô Soái vội vàng rút điện thoại kêu xe cứu thương.
Nửa tiếng trôi qua, mặt trời từ từ lặn, xe cứu thương vẫn chưa thấy tới, mà lại thấy anh trai Kiều Y là Kiều Ngự Diễm tới.
Lúc Kiều Ngự Diễm xuống xe, chỉ thấy ba đứa trẻ choai choai vây xung quanh Duy Y…….
Bình thương Kiều Ngự Diễm đã đủ dọa người rồi, vậy mà hôm nay phải hình dung khuôn mặt của hắn đầy âm khí. Nếu như không phải vừa lúc hắn xuống máy bay, nếu như không phải hắn cài vào vòng tay của Duy Y, mọi lúc có thể nghe được mọi âm thanh của cô, Duy Y của hắn có phải kêu trời không thấu, kêu đất chẳng hay rồi sao?
Ánh mắt lạnh lùng quét qua Ngô Soái. Hắn nên cho tên kia một chút cảnh cáo. Để tránh cho hắn lại đưa bảo bối vào nguy hiểm.
“Anh hai, sao anh lại ở đây?”
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả - Ái Ước