Khi học trò đã sẵn sàng, thầy giáo sẽ xuất hiện.

Ngạn ngữ cổ Trung Hoa

 
 
 
 
 
Tác giả: vitconxauxi1995
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 28 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 441 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 22:43:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4
_
"cốc
"_trên đầu của Băng_cậu ngốc quá, cứ để mình lo, cậu chỉ cần đứng xem là được rồi.
Khi Băng len lét chạy ra xa thì trận chiến 1: 20 cũng bắt đầu nhưng...ở đâu trong nhóm học sinh chạy lại gần nó và ghé sát vào tay nó và nói nhỏ làm mặt mầy nó tối sầm lại
_cô nhớ về giao kèo chứ!!!_người con trai ghé sát vào tai nó nói nhỏ.
_nó hơi có chút ngạt nhiên, nhưng vài giây sao nó cũng biết rõ và bình tĩnh suy nghĩ:
" thì ra là người của ông già đây mà
"._nó xoay qua phía anh chàng kia nhưng không thấy rõ mặt vì bị che bởi đôi mắt kính và cái nón lưới trên đầu, nhưng nó không quan tâm mà hỏi tiếp:
"anh là người của pa tôi,....ông ấy sai anh đến giám sát tôi ư?
".
_tôi không phải là người của ông ấy và tôi đến đây không phải giám sát cô mà là
"bảo vệ
" cô._anh ta trầm tĩnh nói.
_nó có chút không hiểu và nhìn anh ta 1 cách ngơ ngát; anh ta biết nó có chút ngỡ ngàng nên quay sang bọn kia để lơ chuyện của mình._
" tôi không cho phép các cô đụng đến cô ấy
".
_all học sinh trong trường đều nhốn nháo lên vì lời nói của anh ta và còn xì xầm to nhỏ nữa.
-mầy có biết anh ta là ai hok?_con nhỏ thứ 1 nói.
-ai mà bít?_con nhỏ thứ 2 chen vào
-chắc anh ta là bồ con kia._thứ 3
-chắc là vậy._thứ 4....v...v...
_tất cả im lặng_con Ngân hét lên làm cho khu canteen trở nên im phăng phắt đến rợn người.
_nó quay sang chống nạnh nói với anh chàng kia._
" muốn làm anh hùng cứu mĩ nhân à
".
_anh ta không cần giải thích mà nói một lèo_
" thế thì sao, tại thấy 1 bọn khỉ ẻo lã mắt xanh mỏ đỏ tay đầy gậy gộc đến bắt nạt một cô bé hiền lành tay không có vũ khí thế này, thấy trướng tai gai mắt nên đến giúp thôi!
"
_lời nói của anh ta làm cả khu cười nghiêng ngã và cả nó thế.
_giờ đây mặt mày Ngân ta tím ngắt vì bị cho 1 vố mạnh, tay chân nắm chặt mà hét_
"mày là ai? tao sẽ ày tiêu đời!!!
"
_ố ồ lời nói này có phải do chị Ngân cao quý, con của chủ tập đoàn điện tử lớn thứ 3 của nước ta không đây? thật là bất lịch sự hết bít? chẳng có gia giáo gì cả?_nó từ phía sao phóng lên trước, làm mặt ngơ ngơ nói.
_cô Ngân nhà ta, chẳng biết nói thế nào, chỉ biết liếc nhìn nó và nói:_cô hãy chờ đó, thế này vẫn chưa xong đâu.
_nó thì trời không sợ đất không sợ, huống chi chỉ là 1 lời đe dọa của Ngân, nó vẫn chống nạnh vênh vênh cái mặt lên mà cười.
_con bạn thân của nó giờ đã thấy bớt nguy hiểm nên vội bay tới nó _ê ê mày có sao hok_vừa nói vừa sờ soạng trên người nó.
_ế ế mày làm cái quái gì thế, tao có bị làm sao đâu, chưa có rớt miếng thịt nèo hết, hehe
_còn ở đó cười nữa nãy giờ làm tớ lo muốn chết, tưởng có đánh nhau nữa òi chứ_Băng nói mà mặt hok còn miếng máu.
_lo gì, có đánh nhau thì càng vui chứ sao!!!_nó vẫn bình thản nói.
_đồ ngốc, hồi nãy hok nhờ cái anh kia thì tiêu rồi còn gì,...._Băng nói mà xoay xoay tìm anh chàng kia_ủa, mà anh ta đâu òi.
_giờ nó mới nhớ ra và loay hoay tìm kiếm ân nhân_ừa hé, mất tiu òi, đi đâu òi ta_nó không nhìn thấy anh ta nhưng nó nhìn thấy 1 cành bông hồng và 1 lá thư, nó mở ra....trong đó co 1 tấm hình có hình chim hải âu của băng nhóm nó và 1 lá thư. Hi nhox!
Chắc nhox hok bít anh là ai phải hok nè!!! nhưng đừng suy nghĩ quá nhìu cho căng thẳng đầu óc nhé! 2 chúng ta sẽ sớm gặp nhau thui,...à với lại anh sẽ giữ bí mật cho nhox, pipi nhox!!!
kí tên
thiên thần hộ mệnh của nhox
_nó vẫn đang suy nghĩ về danh tánh của người bí mật kia thì sao lưng có người kéo tay nó và nói với Băng_
"cho tôi mượn cô ấy chút nhé!!!_thế là người đó kéo nó tới sân thượng, chẳng hiểu mô tê gì mà bị kéo lên đây với lại đang mệt nên dồn hết sức mình mà hít hít lấy không khí, đến khi người kia lên tiếng.
_em là Băng phải hok?_người đó nói với giọng trầm trầm sâu lắng.
Nó quay lên nhìn thì mới nhận ra hok ai xa lạ mà chính là người mà cô cứu lần trước đây mà, nhưng tại sao anh ta lại biết tên nó, không khỏi thắt mắc thế là nó hỏi lun:
_Tại sao anh lại bít tên em thế?_nó hỏi mà mặt vẫn không khỏi vẻ khó hiểu.
_à, tại lần trước em nghe điện thoại á, rùi anh đứng gần nên cũng nghe lun._anh ta giải thik cặn kẻ cho nó nghe.
_ò ò thì ra là zậy!!!_nó gật gật đầu tỏ vẻ hỉu ý, trông cái mặt ngố kinh khủng.
_thế em gặp lại anh mà em hok vui à, thế thì anh đi zậy!_anh ta nói mà cái mặt cứ gụt xuống tỏ vẻ bùn tủi.
_hok hok fải zậy đâu, gặp lại anh em vui lắm chớ._nó vừa nói vừa làm động tác huơ huơ cái tay làm anh ta phì cười.
_nó thấy anh ta cười thì bít mình vừa bị lừa nên cái mặt đỏửng:
"anh giám lừa em, em hok thèm chơi với anh nữa đâu!!
"
_anh ta thấy thế, bít nó đang giận nên cũng xoa xoa đầu an ủi.
"thôi mà, cho anh sorry chuyện vừa nãy nhá, nhưng anh cũng có chuyện mún hỏi em này!
"
_nghe anh ta năng nỉ quá nên nó cũng thik thik mà cười toe miệng nhưng tại cái tính bướng bỉnh không bỏ được nên nó cũng bày đặt nói với giọng đầy cao thượng với anh:
" tại em thấy anh năng nỉ ie oi wa
nên em mới tha cho anh đó, gặp người khác là em hok dễ dàng bỏ qua như zậy đâu.
"
_dạ em bít rùi ạ, chị tha cho em nhá, mai mốt em hok giám làm chị iu quí của em giận nữa đâu._anh ta cũng giỡn lại với nó.
_hihi!!! mà anh định hỏi em cái gì thế?_nó đang cười híp mắt nhưng nhớ tới lời anh nói vừa nãy nên quay sang hỏi.
_à, tại sao hồi nãy gặp anh mà em làm như chưa quen thế, hok lẽ quen với anh thì mất mặt lắm sao?_anh hỏi mà khuôn mặt từ vui chuyển sang...mếu...
_hok phải, em hok có ý đó, tại em thấy anh có nhìu fan hâm mộ quá, với lại em cũng mới vào trường thôi nên hok mún ra đi hoặc bầm dập sớm đâu anh ạ!_nó nói ngoài mặt thế thôi chứ trong đầu lại nghĩ khác đấy nhé.
" chuyện tụi con gái giám kím chuyện với tôi thì tôi còn vui nữa là, tại vì nếu mọi người bít tôi quen anh thì tôi sẽ thành đồ nổi hay sao, nếu thế thì công sức tôi bỏ ra hóa trang nhẫn nhịn từ mấy bữa nay coi như trôi sông hết còn gì, tôi đâu có ngu mà tự chuốt họa chứ.
"
_à, em cứ yên tâm chuyện này anh cũng có nghĩ tới, cho nên em cứ tự nhiên nói chuyện với anh bọn họ không giám làm gì em đâu_anh ta nói như đinh đóng cột.
_nhưng...chuyện đó.._nó thấy anh ta hơi tự cao quá thì phải, nó chỉ nói chơi thui chứ nó có nghĩ thiệt sự như thế đâu chứ.
_hok nói gì cả, cứ thế mà làm, à, anh còn chuyện này nữa,...hình như em hóa trang đúng hok, lần trước em giúp anh, anh thấy rất rõ là khuôn mặt em rất đẹp mà.
_à, chuyện này khó nói lắm, nếu rãnh em sẽ kể cho anh nghe.
_thấy nó không mún nói nên anh cũng im lặng lun, chỉ xoay mặt về không gian xa xa tận hưởng không khí trong lành.
_anh ơi, gặp nhìu lần rùi mà em vẫn chưa bít tên anh nữa!!!_nó vừa nói vừa gãi gãi đầu, cười mỉm làm tim ai kia chợt xao xuyến.
_à anh tên Bảo. học cùng lớp với em đó, em hok bít à._anh quay sang nó với cái mặt khá ngạt nhiên.
_thiệt hả anh tại em hok để ý, thế fải thay đổi cách xưng hô òi._nó nói mà cái tay chà cái càm của mình tỏ vẻ tri thức.
_thôi đi nh0x kêu như thế là được rùi hok cần đổi đâu.
Renggg renggg....
_thôi vào lớp rùi 2 đứa mình vào thôi_Bảo nói rùi nắm lấy tay nó đi làm nó đỏ hết cả mặt mà anh ta hok bít.
Ở phía nào đó có người đã nghe từ đầu đến cuối câu chuyện và ở trên đầu người đó đang có 1 dấu hỏi lớn to đùng mà vẫn chưa có lời giải thik. Lớp 11b2:
_G.Minh ở đâu chạy thẳng xuống chỗ ngồi của Bảo hỏi tới tấp:
_Ê Bảo, bộ cậu quen với cái con heo xấu xí kia à? quen lúc nào thế? ở đâu?cậu đổi gu mới rồi sao tớ không bít zậy? với lại hồi nãy trên sân thượng 2 người đang....
_Stop, hỏi từ từ chứ, tớ có biến mất đâu mà hỏi lắm thế, à mà hồi nãy cậu nghe lén tớ nói chuyện à!!!
_hok hok, làm gì có, tại tớ đang ngồi trên sân thượng thì thấy cậu với con heo xấu xí đó nói chuyện thì....nghe thui._Minh nói với vẻ mặt hok khỏi lo lắng.
_thế cậu nghe được những gì?_bây giờ tới lượt Bảo trừng mắt lên nhìn Minh.
_tớ đứng xa quá nên nghe hok rõ lắm, chỉ nghe..à..gì là...sao hok nhận ra anh...à mà...em có lí do riêng..rùi..cái gì nữa á...nghe hok rõ._Minh vừa nói vừa chống càm suy nghĩ như ông cụ non.
_thế thì tốt, tôi mà biết cậu giám lừa tôi thì_Bảo vừa nói mà tay thì đang chọt lét Minh làm cậu ta chạy vòng vòng lớp, la hét toáng lên.
_cả lớp ai cũng ngạt nhiên về hành động trẻ con của 2 người, riêng nó thì lại thấy cái tên ác ôn đó cũng có chút gọi là đáng yêu.
_2 người vẫn chạy quanh lớp đến khi lớp trưởng hô, nghiêm thì 2 người họ mới biết sự có mặt của cô giáo.
2 tiết nữa trôi qua với nó như 2 tuần dài đăng đẳng, vì khi ở trường cũ nó đâu có chịu ngồi yên quá 30p, lúc thì chọc phá bạn phá cô hoặc bày ra mấy trò làm cho cả lớp không học yên được với nó, nhưng điều mà nó coi như là hình phạt nhẹ nhứt đó là lấy phone ra nghe và...ngủ, thế đấy, nhưng còn ở trong tình trạng này thì biết làm sao hơn khi bị ông pố giám sát chặt chẽ như thế. haizzz...chán...cuối cùng cũng lê lết được cái sát thân tàn ma dại này ra..cửa lớp. Đúng lúc Minh đi ngang nó, cậu đâu thể để nó yên mà khỏi trường, đúng như cậu đã nói là trả thù nó, thế là,....bụp...nó nằm dài xuống đất, môi nó hạ cánh 1 cách hoàn hảo, nó cố gượng đứng lên. Quay sang người đã hại cô và:
_Anh là người gạt chân tôi đúng không?_tay và môi nó giờ đây trầy trụa và...có máu.
_Minh biết mình đã làm quá trớn, nhưng vì chí khí nam nhi nên đâu chịu khuất phục, anh vẫn giữ thái độ kêu ngạo như ngày nào, tiến lại gần và nói với nó:
" tôi làm thì sao? cô làm gì được tôi nào?
"
_từ trước tới giờ nó chưa bị gụt ngã lần nào thế mà hôm nay nó lại..khóc..vì 1 lí do khá là đơn giản..và...chát...nó cho anh ta 1 cái tát thật đau và mạnh,giờ đây anh không còn thấy đau ở má vì 1 cái tát của nó mà anh thấy đau ở xâu thẳm trong tim vì khi thấy 2 hàng mi của nó đẳm nước mắt, con tim anh mách bảo hãy lau nước mắt cho nó và anh làm theo,...tuy nó hơi ngạt nhiên về hành đọng của anh nhưng nó vẫn cố bình tĩnh gạt tay Minh ra và tự lau nước mắt của mình, phán 1 câu rồi bỏ đi:
_tôi, ghét anh, tôi không muốn thấy mặt anh nữa.
_ giờ đây anh đứng chết lặng nơi này, chờ 1 lời giải thik từ con tim mình, cảm giác và hành động có nghĩ gì khi con tim này còn mách bảo anh phải chạy theo giữ nó lại,... khi thấy nó khóc tại sao anh lại đau lòng như thế, cảm giác ấy anh chưa từng có ở những cô gái khác, nhưng sao với nó, một con heo xấu xí anh lại như thế? không biết? không nghĩ ra? để con tim tự dẫn đường và anh sẽ làm theo nó!!! thế nhé.
" Những lúc em buồn anh ở bên cạnh, muốn cho em bờ vai, lúc em buồn anh tự trách mình chẳng che chở được em...
"
Đi theo sau nó nhưng không gọi lại,đi ngang qua quán cafe,tâm trạng Bảo giờ đây thật sự y như đút với bài hát, cả anh ấy cũng không biết, taịa sau lại có cảm giác đó, khi ra trước cổng trường anh đã thấy nó, thấy nó chạy đi trên mặt còn đầy nước mắt, anh cảm thấy không yên tâm về nó, thế là anh đuổi theo. Khi nó khóc anh chỉ muốn ôm lấy nó và dỗ dành nó, nhưng tại sau anh lại nghĩ ra những hành động dại dột đó chứ, anh chưa từng làm những hành động đó với ai ngoài em gái mình, nhưng thấy nó như thế anh không chịu được, không muốn nó xem anh như người ngoài cuộc. Vậy là đành phải làm theo như con tim mách bảo, anh chạy đến ôm nó từ phía sau, tựa đầu vào vai nó và khẽ nói:
_tại sao em lại khóc thế? sao không gặp anh mà kể lễ, như thế chẳng phải tốt hơn sau, còn đỡ hơn là khóc một mình, chôn dấu nỗi buồn tự mình gánh chịu chứ.
_một thoáng bất ngờ, nhưng nó nghĩ
" Bảo tốt thật
", nó xoay người lại ôm Bảo nói:
" Cảm ơn anh rất nhìu, vì đã quan tâm em
".
_nó đâu có hay hành động đó đã làm cho Bảo nhà ta mặt đỏ cấy lên, dù thường xuyên tiếp xúc với con gái nhưng cảm giác đối với nó lại khác.
" chẳng lẽ Băng thik mình
", Bảo tự nghĩ thầm và cũng ôm chặt nó.
_ 1 phút...2 phút...3 phút... bịch bịch, có tiếng bước chân từ xa nhưng rồi dần dần chậm lại, nó vẫn chưa biết ai đến nhưng thấy thái độ của Bảo nó mới thấy lạ và nó xoay lại nhìn, chân mầy nó đâu lại với nhau nhìn người trước mặt, đó không ai khác chính là G. Minh.
_cậu đến đây làm gì?_Bảo cất tiếng hỏi.
_đi ngang qua thôi._Minh nói với cái giọng rất ư là rùn người
_thế hok phải anh đổi theo tôi à?_giờ đây nó mới đưa cái miệng chót chét của nó lên.
_Minh có chút khựng lại nhưng rồi cũng đáp lại nó:
_tôi đâu có rãnh hơi mà đổi theo cái con heo xấu xí như cô chứ.
_xí, bộ tưởng mình đẹp lắm chắc xấu mà chảnh, hứ_nó liếc xéo Minh rồi nói.
_cô,..._Minh chưa nói hết câu đã bị Bảo chặn lại mặt có vẻ bực
_thế cậu đến đây làm gì, kiếm tôi à?
_à, uhm._Minh có vẻ thấy ý này hay nên trả lời đại.
_để tớ đưa Băng, à...nhầm, tớ đưa cô ấy về rồi quay lại với cậu nhá._Bảo luýnh quýnh xoay sang nó.
_à, hok cần đâu anh đi với hắn đi, em đi về 1 mình cũng được nhà em gần m0à.
_thế cũng được annh đi nhá, mai gặp em. bye._Bảo nói còn kèm cho nó nụ cười miễn phí.
_vâng ạ.
Khi 3 cái bóng dần xa khuất trong con hẻm nhỏ, ở đây, trong bụi bông hoa giấy, có 2 người trên tay đang cầm cái gì đó vàkhông hẹn mà gặp, họ cùng nở ra 1 nụ cười hết sức là Sáng tinh mơ, hoa lá hẹ nở rực, chim chít chen chút nhau cùng hát
"bài ca hok quên
" như ngày nào.
Nó uể oải bước zậy nhìn đồng hồ, chết cha 6h30
òi, lần này trể chắc òi, chắc phỉa leo tường zô wa
. Nó bay thẳng vào phòng vscn và thay đồ trong vòng 5
Nó ngoắc 1 chiếc taxi gần nhà và đi, nó hối hả kêu anh đi nhanh nhanh làm anh tài xế, phì cười.
_làm gì mà phải luýnh quýnh thế, không còn thấy vẻ đáng yêu ban đầu nữa òi.
_nó chẳng hiểu mô tê gì nhưng nó cũng lễ phép trả lời: dạ, tại em đi học trễ nên mới thế ạ.
_anh tài xế hiểu ra vấn đề và cũng gật gật đầu để xe chạy nhanh hơn tí.
Cuối cùng cũng tới trường, thanh toán tiền xong, nó chạy ngay vào cổng, hên là chưa đóng, nó bình thản đi vào trường, nó chợt nghe văng vẳng đâu đó vài tiếng khen ngợi.
_cô pé đó xinh nhỉ, hok bít học lớp nào ta.
_từ trước tới giờ tao chưa từng thấy cô pé đó mậy.
_h/s mới hả gì á mày ơi.
_nhưng tao có nghe gì đâu..v..v....
_nó nghe mà nhìn xung quanh đây đó, nhưng nó hok nhìn thấy ai nổi bật cả, bản tính hok nhiều chuyện thế là nó vẫn dửng dưng vào lớp, đi khoảng nữa đường, có 1 thanh niên cao to, khuôn mặt khá kute gọi nó:
_này bạn gì đó ơi, ình hỏi cái?_anh ta chạy lại phía nó.
_nó cũng hok bít anh ta gọi ai, thế là nó lại xoay ra đằng sau nhìn, nhưng chẳng thấy ai, nó xoay ngượt đầu lại, giờ anh ta đã đứng kế bên nó.
_nó chỉ 1 tay vào mặt mình rồi nói: anh gọi tôi à?
_anh ta khẽ cười rồi gật đầu.
_tôi quen anh sao_nó vẫn làm mặt ngố trước mặt anh làm anh cảm thấy vui vui.
_chúng ta không wen nhưng rồi sẽ quen, anh có thể làm pạn với em hok?_anh nói mà đôi mắt long lanh đầy hi vọng
_à, được em tên Hân, còn anh?
_anh tên Phong, chào em nhé, em học lớp nào thế
_à, em học lớp 11b2._nó nói cùng kèm theo nụ cười chít ngừ.
_ủa lạ nha, anh học 11b3 nà, sao hok bít em nhỉ, dễ thương thế mà sao anh hok nhớ ta._anh chàng chà càm suy nghĩ.
_dễ thương_nó vẫn chưa hiểu anh ta nói gì.
_ưk, em dễ thương mà_anh chợt nhéo má nó la lên vài tiếng ui da, ui da rùi xoa xoa mặt.
_bây giờ nó mới hiểu ra vì sao nãy giờ lại kó những câu lạ hoắt phán ra về nó và có cả câu nói của anh tài xế nữa....vì......nó chưa có hóa trang. Nó vội chạy đi vào phòng wc làm anh Phong nhà ở ngoài cứ tưởng nó ngượng khi anh chạm vào mặt nó, anh cười khúc khích 1 mình, chờ nó hồi lâu khoảng 15
mà nó vẫn chưa ra, anh bắt đầu lo lắng, chợt có 1 người bước ra nhưng hem fải nó, anh gọi lại hỏi.
_bạn ơi pạn có thấy ai khác trong phòng wc hok dạ._anh hỏi cô ta với vẻ mặt đầy lo lắng.
_à,... hok có ai trong đó cả, chắc đi ra ngoài rồi đó._ cô gái đó có vẻ lúng túng khi đáp lại
_uhm, zậy thanks pạn nha._anh ta nói xong rồi bước đi, trong đầu không khỏi suy nghĩ zề nó
" rõ ràng mình đứng ở ngoài nãy giờ mà có thấy ai đâu, sao biến mất nhanh zậy, chẳng vui chút nào
", anh ta tiếp tục ủ rủ đi zề lớp.
Cô Là Dân Chơi Hả ? Cô Là Dân Chơi Hả ? - vitconxauxi1995