If you love someone you would be willing to give up everything for them, but if they loved you back they’d never ask you to.

Anon

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 33 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 794 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 02:33:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 26
"... Sau này con hứa sẽ không đánh nhau với Thi Vương nữa! Cũng không bao giờ dùng vũ lực với bọn con gái nữa.”
“Ngoan lắm!’
“Nhưng mà... con không muốn lấy nó làm vợ đâu.”
Dung Lỗi sững ra một lúc rồi phá lên cười. Tiếng cười giòn tan sảng khoái vọng vào tĩnh lặng cửa màn đêm.
Thấy bố cười, Dung Dịch cũng cười theo. Thằng bé nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi quay trở về với vấn đề đang nói dở, “Bố, sao bố biết hôm nay con dỗi mẹ”
Dung Lỗi đưa tay lên vỗ đầu con trai, "Tiếng Trung có câu, suy bụng ta ra bụng người, bởi vì bố cũng thường xuyên dỗi mẹ nên bố nhận ra Dung Dịch cũng thế ”
"ố ồ...” Bố vừa dứt lời, Dung Dịch mừng như vớ bở, nó hí hứng lớn giọng bảo, “Mẹ con là một phụ nữ vô cùng xinh đẹp! Bố dỗi mẹ, lại không phải đàn ông chân chính!”
Dung Lỗi nhoẻn cười, đoạn ngồi xuống sửa lại cổ áo của con trai. Anh vỗ vai nó, thở dài bảo: “Khi nào bước sang tuổi hai mươi, con sẽ hiểu, trên đời này luôn có một người phụ nữ không cần con phải sắm vai người đàn ông chân chính, cô ấy cũng giống như một cái tôi khác của con, vui buồn cùng hưởng, sống chết có nhau. Đối với bố, mẹ con là người phụ nữ duy nhất ấy. Dung Dịch, tình cảm có rất nhiều loại, người ta gọi thứ tình cảm này là tình yêu.”
Dung Dịch nửa hiểu nửa không song vẫn cảm thấy thật mới lạ.
Lần đầu tiên trong thời ấu thơ của nó, có một người đàn ông chuyện trò với nó như giữa những người đàn ông bình đẳng. Lần đầu tiên, trong tâm hồn non nớt của nó có cảm giác được làm người đàn ông vĩ đại.
Nhiều năm về sau, khi Dung Dịch đã trở thành một người đàn ông thực thụ, cứ mỗi lần nhớ lại bóng dáng cao to của bố cùng những lời răn dạy trong đêm trăng mờ ảo kia, là nó lại thấy một bầu máu nóng chảy tràn trong từng huyết quản cùng với một cảm giác sùng bái và ngưỡng mộ.
"Bố, sau này con sẽ không bao giờ giận dỗi mẹ nữa!” Sau một hồi suy tư, thằng bé nghiêm túc hứa với bố.
Dung Lỗi đã đạt được mục đích của cuộc nói chuyện, anh nựng má con trai, ôm nó lên, chầm chậm thả bước trở về. Dung Dịch nhoài người trên vai bố, ôm cổ và đếm những sợi tóc trên đầu bố, lát sau nó nghiêng đầu nhũn nhặn hỏi: “Bố ơi, hôm nay mẹ có chuyện gì mà buồn thế, bố nói con biết đi. “
“Bà ngoại của mẹ qua đời.” Dung Lỗi luôn cho rằng sinh ly tứ biệt là chuyện mà bất cứ ai cũng phải trải qua trong đời, thế nên không nhấc thiết phải giấu thằng bé, “Với cả, ông ngoại đang bệnh nặng, dì Cố Yên của con có chút chuyện cần mẹ giải quyết.”
“Sao bố không giúp me? ”
“Những gì có thể giúp thì bố đã làm cả rồi, nhưng con người ta có rất nhiều việc phải tự mình giải quyết.”
"Ví dụ như đi vũ trụ phải không ạ? “
Nghe đâu, vào đêm đầu tiên rời khởi trần gian, linh hồn con người vẫn chưa tìm được đường xuống cõi âm, thế nên trước linh cữu phải chong đèn, cửa luôn để mở, con cháu họ hàng thay nhau túc trực bên linh cữu, có thế thì linh hồn của người quá cố còn dừng chân nơi dương gian mới nhẹ lòng ra đi.
Cả đêm ấy, Cố Minh Châu và hai đứa em gái luân phiên túc trực bên linh cữu bà ngoại. Cô thu xếp từ trong ra ngoài, kể từ lúc ngồi xuống, người rệu rã chẳng thiết nói nhiều. Còn Cố Yên với bản tính chậm chạp hời hợt nên con bé cũng chỉ lặng lẽ cúi mặt nước mắt chảy dài, nom bề ngoài chẳng thấy đau lòng là mấy.
Riêng Nguyễn Hạ thì khác. Người bà máu mủ ruột rà duy nhất của nó đã ra đi. Suốt từ rạng sáng hôm qua cho đến tận tinh mơ hôm nay, nó khóc đến mòn cả người.
Chỉ có Cố Minh Châu là phát hiện ra, kể từ lúc chập tối, ánh mắt đong đầy đau khổ của nó đã đượm thêm nhiều nỗi bi thương, nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Mỗi lần nhìn sang con bé, lòng cô chỉ càng thêm xót xa, quặn thắt. Cứ đinh ninh Nguyễn Hạ đang bùi ngùi nghi về quãng đời bơ vơ không nơi nương tựa sau này nên cô cũng không đả động hỏi han.
Quãng hơn ba giờ sáng, trời rét căm căm, Trình Quang mang canh nóng và bữa sáng tới cho ba chị em. Tối qua Lương Phi Phàm phải về thành phố giải quyết công việc quan trọng, đến khoảng năm giờ sáng hôm nay mới trở lại. Cậu ta nhăn mày xót xa khi thấy đôi mắt đã mọng sưng húp của Cố Yên.
Thấy trời đã hửng sáng, Cố Minh Châu liền bảo hai em đi nghỉ ngơi. Cố Yên và Nguyễn Hạ không muốn nhưng một người bị Lương Phi Phàm bế thốc đưa đi, còn người kia được Trình Quang dìu lên lầu.
Tám giờ hơn, Dùng Lỗi đưa Dung Dịch tới.
Cố Minh Châu sững sờ trước sự xuất hiện đường đột của cậu con trai, nhân lúc mọi người chỉ thằng bé cách khấu đầu trước linh cữu, cô kéo Dung Lỗi ra một chỗ, “Tiểu Hạ đang ở trên gác, sao anh...”
Dung Lỗi dùng ánh mắt không hài lòng ngắt lời cô. Nom sắc mặt cô hốc hác tiều tụy, anh mở miệng như định nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, thay vào đó anh kéo cao chiếc áo măng tô trên người cô như một hành động an ủi, “Lát nữa anh sẽ đưa con về. Nói gì thì nói, nó cũng là đứa chắt đầu tiên của bà, nó cũng nên đến khấu đầu lạy bà chứ. ”
Cố Minh Châu cụp đôi mắt xuống, vẻ mệt mỏi gật đầu.
“Em thức trắng từ đêm qua tới giờ à, sắc mặt em nhìn tệ lắm.” Dung Lỗi cau mày, nựng má cô.
“Đợi hai chị em nó xuống rồi em đi nghĩ.” Cố Minh Châu day huyệt thái dương, bải hoải, “Hôm nay anh ghé chỗ kia không? Có cần đàm phán lại với người ta không? Hợp đồng lớn thế mà để lỡ thì tiếc lắm.”
“Kinh doanh có bao giờ là hết việc, huống hồ em đang bận bịu ở đây, anh về đó cũng không yên tâm.” Nói đoạn, anh liền bế bổng đứa con vừa chạy tới. Trong vòng tay cùa bố, Dung Dịch chồm người thơm lên má mẹ. Cố Minh Châu xoa tóc và mặt con trai, thấy lòng dịu đi phần nào.
“Mấy ngày này anh sẽ năng qua chỗ bố em, phía Vi Bác anh cũng dặn dò Jessica và nhân viên rồi, anh sẽ giúp em để ý công việc đằng đó. Em đừng lo lắng nhiều, nhớ chú ý nghĩ ngơi.” Anh lên tiếng bảo, vẫn cái giọng trầm trầm, từng câu từng chữ chứa chan nồng nàn. Thấy bố mẹ đang nói chuyện, Dung Dịch chỉ biết chớp mắt trong yên lặng, hết liếc nhìn mẹ, lại quay sang ngó bố.
Hai gương mặt một to một nhỏ, kề sát nhau của bố con nó đã mang lại cho Cố Minh Châu cảm giác êm đềm ấm áp đến khó tả. Lúc này, cô chỉ muốn ôm chầm lấy anh, nhưng giữa chốn đông người, cô chỉ lén lút luồn tay vào áo anh, khẽ đẩy yêu anh một cái, "... Em biết rồi.”
Hôm đưa tang bà, cảnh trời quang đãng, nắng ráo.
Từ nghĩa trang đi ra, mấy người họ hàng xa đều lần lượt cáo từ ra về, ban tang lễ cũng lục tục giải tán.
Cố Yên được cấp dưới của Lương Phi Phàm đưa thẳng về thành phố. Lúc đi một đoàn người rầm rộ, lúc về chl lèo tèo vài mạng gồm Cố Yên, Nguyên Hạ, Trình Quang, Dung Lỗi, có cả Diên và Hải Đường.
Lều bạt ngoài sân đã được gỡ xuống, để lại cho khu vườn một vẻ trống trải tiêu điều.
Nguyễn Hạ lặng lẽ đi đầu, suốt chặng chẳng nói với ai câu nào, vừa đẩy cửa,cảnh vườn không nhà trống dội vào mắt, cô ngấn ngơ mấy giây,sau một hồi dáo dác tìm kiếm trong vô thức, thế rồi không nén nổi mình,cô nghẹn ngào bật khóc.
Cố Minh Châu đau đớn khôn nguôi. Cô ôm chầm lấy em gái, không ngớt an ủi.
”Tiểu Hạ…Tiểu hạ” Cố Minh Châu vừa ôm vừa cố gắng đỡ cô bé.Trình quang chạy tới giúp một tay những Nguyễn Hạ chẳng chịu ai,từ đầu đến cuối vẫn bám rịt chị Sở Sở,tiếng khóc vang lên đầy não nùng,đau khổ.
Bên tai Cố Minh Châu chỉ còn tiếng ù ù,lòng thêm nặng nề,“Tiểu Hạ,em phải mạnh mẽ lên! Em cứ thế này bà ngoại không yên tâm ra đi đâu,Tiểu Hạ,nghe không Tiểu Hạ!”
“Chị! “ Nước mắt trong Nguyễn Hạ lại vỡ òa lên thành những tiếng khóc nức nở, “Em xin lỗi! Em xin lỗi!”
Mấy ngày không nghỉ ngơi,đầu óc choáng váng,mình mẩy bải hoải,chừng như Cố Minh Châu không ôm nổi một Nguyễn Hạ đang gào khóc thảm thiết.
Đúng lúc ấy,một đôi tay mạnh mẽ vươn ra nâng khủy tay cô,đỡ cả cô lẫn Nguyễn Hạ.
An ủi người khác vốn không phải sở trường của Dung Lỗi nên anh chỉ giữ yên lặng.Nguyễn Hạ vùi đầu vào ngực anh bật khóc ngon lành.Anh bối rối đứng thẳng lưng,một tay vỗ nhẹ lên lưng cô ấy nhưng ánh mắt vẫn đau đáu nhìn Cố Minh Châu.
Cố Minh Châu mệt bã người.Cô cúi đầu buông tiếng thở dài,tay day huyệt thái dương.
Đời người có bát khổ bát nạn,có lẽ đỗi với nhiều người,chữ “ly” là khổ nhất.
Nguyễn Hạ khóc đến lả người rồi được dìu lên xe.Ngồi ở băng ghế sau,cô bé nhắm nghiền mắt tựa như một con thú bị thương, cơ thế run lên bần bật trong tiếng nức nở.
Diên và Hái Đường đi một xe. Dung Lỗi lái xe mình. Ớ ghế sau, Cố Minh Châu và Trình Quang mỗi người một bên kẹp Nguyễn Hạ ngồi giữa.
Chương 17: Chúng mình lấy nhau rồi về sống chung, để hàng đêm anh được ôm em ngủ
Quãng đường về thành phố dài lê thê mà im lìm không một tiếng động. Khóc chán khóc chê, Nguyễn Hạ uể oải dựa vào lưng ghế.
Cố Minh Châu và Trình Quang biết ý quay mặt đi, để dành cho cô bé một không gian riêng tư yên tĩnh.
Trong lúc tập trung lái xe, thỉnh thoảng Dung Lỗi lại liếc nhìn người ngồi sau qua tấm gương chiếu hậu. Cố Minh Châu vừa chợp mắt được một chốc, lúc tỉnh dậy tình cờ bắt gặp cái nhìn sâu thăm thẳm của anh, cô nhoẻn miệng cười đáp lại. Lúc ấy, ánh mắt trìu mến của anh bỗng nhiên chan chứa yêu thương.
Trong gương, Cố Minh Châu để ý thấy Nguyễn Hạ đang thất thần nhìn về phía trước. Cô giật thót mình, đoạn quay sang quệt nước mắt cho con bé, “Cố Yên dọn về nhà chồng sắp cưới rồi, em dọn đến sống với chị nhé?” Cô dịu giọng hỏi Nguyễn Hạ.
Nguyễn Hạ không ngoảnh mặt đi, mắt vẫn đau đáu nhìn vào gương chiếu hậu. Con bé nhìn cô qua tấm gương rồi lắc đầu, “Thôi chị Lộ Lộ có phân cho em một phòng ở ký túc xá, trước kia thỉnh thoảng em vẫn về đó ngủ, giờ em dọn đến đó luôn.”
“Không có người chăm sóc em, chị không yên tâm. Thôi cứ về sống với chị một thời gian, bao giờ tâm trạng khá hơn, em hẵng dọn đi.” Nguyễn Hạ lắc đầu nguầy nguậy. Sau sáu năm, cô bé yếu đuối của ngày xưa đã có sự kiên cường mang dấu ấn của Cố Minh Châu, “Chị... em tự chăm sóc mình được. Em không sao.”
Cố Minh Châu xoa đầu em bằng vẻ xót xa nuối tiếc, đoạn kéo con bé vào lòng mình.
Khoảnh khoắc chạm vào cơ thể mềm mại của cô lại khiến giọt nước mắt lăn dài trên má Nguyễn Hạ.
Đưa Nguyễn Hạ về ký túc xá, Cố Minh Châu cũng tranh thủ làm qua một vòng kiểm tra xung quanh. Điều kiện vật chất và an ninh của ký túc xá khá tốt, hơn nữa đồng nghiệp kiêm bạn cùng phòng với Nguyễn Hạ lại là một cô bé hết sức nhiệt tình. Thấy Nguyễn Hạ và bạn tỏ ra thân thiết, tự nhiên cô cũng an tâm phần nào.
Ngồi một lúc, đến khi bọn họ dợm đứng dậy ra về thì Nguyễn Hạ bỗng nhiên ngẩng đầu sau quãng thời gian dài không nói năng gì, đôi mắt long lanh nhìn Dung Lỗi, “Kevin, em có thể nói chuyện riêng với anh không?”
Dung Lỗi nhìn Cố Minh Châu ướm hỏi. Song cô lại ngoảnh mặt đi nơi khác cốt lảng tránh ánh mắt anh. Anh chau mày, quay sang trả lời Nguyễn Hạ, “Được chứ.”
“Vậy bọn em về trước, Lục Lục, đi thôi.” Nghe được câu trả lời của anh, lòng cô bỗng dấy lên nỗi chua chát mơ hồ, rất khó diễn tả, đoạn kéo Trình Quang mau mau chóng chóng rời đi.
Về nhà cất hành lý, rửa mặt mũi, sau đó Cố Minh Châu lại lái xe đến nhà họ Dung.
Nhắc thấy mẹ, Dung Dịch liền rơm rớm nước mắt, cắm đầu cắm cổ chạy đến nũng nịu như một chú cún con. Cố Minh Châu cũng nhớ thằng bé xiết bao, tuy mệt bã người nhưng cô vẫn bế con lên.
Bà Dung sợ cô mệt nên nói ngon nói ngọt bảo cháu qua bà bế, “Cháu bà mỗi ngày một lớn, bà sắp không bế nổi rồi nàyl”
Dung Dịch lập tức cười tít mắt, xun xoe bảo, “Bà nội nấu toàn đồ ngon nên Dung Dịch mới mau ăn chóng lớn!”
“Chao ôi, thằng cháu bà.” Mẹ Dung Lỗi thơm chụt mấy cái lên má Dung Dịch. Nhìn cảnh ấy, Cố Minh Châu chợt nhớ tới bà ngoại, cầm lòng không đặng nỗi cảm thương.
Ba người ngồi xuống ghế sofa nói chuyện, mẹ Dung Lỗi kéo tay Minh Châu, bùi ngùi bảo, “Sao mới ba ngày không gặp mà cằm con đã nhọn hẳn ra thế này!”
Cố Minh Châu cười, “Chắc Dung Dịch béo hết cả phần của con rồi, bác xem mông nó núng nính thế này cơ mà!”
Dung Dịch dẩu môi ra chiều khó chịu. Bà Dung nhéo môi nó, đoạn bảo Cố Minh Châu: “Hôm nay con ở đây ăn cơm nhé, bác làm mấy món bồi bổ cho con!”
Cố Minh Châu đang mải nghĩ sao mãi chưa thấy Dung Lỗi về nên bụng dạ cũng chẳng thiết ăn uống, song cô vẫn gượng cười, “Bác làm món canh gà hoành thánh bác nhé! Con thèm món đó quá.”
“Ừ, ừ, ừ! Món tủ của bác đấy!” Mẹ Dung Lỗi mừng rơn, bà ừ mấy câu liền. Thân là bậc bề trên, đã bước sang cái tuổi “cho nhiều hơn nhận”, có thể đỡ đần hộ con cháu âu bà cũng thấy mừng, “Ơ thế Dung Lỗi đâu? Nó không qua chỗ con à, sao hai đứa không về cùng nhau?”
“Anh ấy... có việc đột xuất, tối mới về ạ.” Nói đến đó tự nhiên Cố Minh Châu lại sinh ra bực dọc.
“Vậy con lên gác nghĩ ngơi trước đi, về phòng nó chợp mắt một lát đã. Bác ra chợ mua rau, bao giờ đến bữa, bác gọi con! Thằng cháu bà ngoan, không quấy mẹ nữa, cháu lên thư phòng chơi với ông nội nhé!”
“Vâng!” Dung Dịch ngoan ngoãn buông mẹ ra rồi ôm đồ chơi chạy rầm rầm về phía phòng đọc sách.
Bữa cơm bày biện thịnh soạn, nhà Dung Lỗi ai cũng nhiệt tình quan tâm Cố Minh Châu, về phần Dung Dịch, kể từ sau buổi tối hai bố con trút bầu tâm sự đến nay, thằng bé tỏ ra chững chạc hơn, mấy lần nó còn gắp thức ăn cho mẹ. Cả nhà hòa thuận vui vẻ, không khí quây quần ấm cúng.
Mãi chưa thấy Dung Lỗi về, cũng chẳng có lấy một cuộc điện thoại dặn dò. Cố Minh Châu đành miễn cưỡng cười nói với người trong nhà, ăn cầm chừng mười miếng hoành thánh.
Cơm nước đâu vào đấy, cô đưa Đá nhỏ về nhà Dung Lỗi. Tắm rửa, dỗ con lên giường đi ngủ xong, cô cũng đi ngâm nước nóng, suýt thì ngủ quên trong đó, lê lết đến tận bảy rưỡi mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh đâu.
Bụng dạ chộn rộn như bị mèo cào, Cố Minh Châu sốt ruột bốc điện thoại gọi cho anh nhưng anh lại tắt máy. Cô chẳng thiết ngủ nghê, ngồi đóng đô ở phòng khách, mình mẩy run lẩy ba lẩy bẩy vì lạnh.
Tám giờ năm phút, cuối cùng thì tiếng chìa khóa lạo xạo cũng chịu vang lên. Tim cô giật thót, kéo theo đó là cơn giận từ từ ùa đến.
Dung Lỗi bước vào nhà, thấy vẻ mặt nặng như chì của cô trên ghế sofa, vừa thay dép, anh vừa bảo: “Sao em chưa ngủ à?”
“Tại sao anh lại tắt máy?” Cố Minh Châu đáp lại câu hỏi của anh bằng một câu căn vặn, giọng điệu hằm hè.
Dung Lỗi lấy điện thoại ra xem rồi bảo: “Ờ... hết pin rồi.”
Có điều trong con mắt hằn học của cô thì rõ là anh đang giả vờ giả vịt.
Anh thay xong dép liền đứng lên, tiếc thay đón tiếp anh lại là một cái gối ôm lao vút đến. Dung Lỗi giật lùi về sau đỡ cái gối, cầm nó trên tay, anh dở khóc dở cười nhìn thủ phạm đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa, “Em sao thế?”
“Anh đoán xem?” Cố Minh Châu nén cơn giận, lạnh lùng hỏi vặn lại.
Vẫn biết giữa bọn họ không xảy ra chuyện gì, nhưng cô vẫn thấy khó chịu, khó chịu kinh khủng.
Dung Lỗi cầm cái gối, lại gần ngồi xuống cạnh cô. Anh véo yêu vào đùi cô, “Sao nào? Ghen à?”
Câu nói của anh khiến Cố Minh Châu nhảy chồm lên như một con mèo xù lông, cô sấn sổ lao vào anh đòi “ăn thua đủ”. Sau hai phát đánh, Dung Lỗi bực mình kìm cô lại, chân tay kết hợp đè nghiến con mèo hoang đang lồng lộn này xuống, “Em không thể đổi cách biểu lộ nào dịu dàng hơn được à? Anh mà có lỡ tay làm em bị thương thì biết ăn nói làm sao?”
Cố Minh Châu sừng sộ trợn mắt. Cô cả nhà họ Cố lại trở về với cái tính nóng nảy bộp chộp cố hữu rồi đây, “Bỏ, tay, ra.”
Dung Lỗi nửa cười nửa không nhìn cô, vòng tay vẫn siết chặt.
Hai người mải giằng co qua lại, căn phòng chỉ mới vừa yên tĩnh được một lúc, lát sau bỗng vang lên tiếng trẻ con đầy e dè khiến cả hai giật thót mình: “Bố mẹ đang làm gì thế?”
Trong bộ áo ngủ liền thân có in hình bò sữa ở yếm quần, thằng bé xuất hiện lù lù trước cửa phòng ngủ, mắt nhắm mắt mở nhìn hai bậc phụ huynh đang xoắn lấy nhau trên ghế sofa.
Dung Lỗi vội vàng buông Cố Minh Châu ra. Cố Minh Châu cũng ngượng ngùng, hậm hực quay mặt đi. Anh đành đứng lên, bước đến bên con trai, quỳ xuống kéo tay nó hỏi, “Bố mẹ làm con giật mình à?”
Dung Dịch nhìn bố, rồi lại nhìn sang bà mẹ đang sưng sỉa mặt mày, “Bố mẹ đang cãi nhau à? Sao lại cãi nhau?”
Dung Lỗi đăm chiêu, sắp xếp câu chữ trong đầu rồi bảo, “Thỉnh thoáng ở trên lớp, mọi người làm bài ra đáp án khác nhau nên mới phải tranh luận, người lớn cũng vậy, thỉnh thoảng gặp chuyện bất đồng quan điểm thì cùng nhau, tranh luận. Chuyện này rất đỗi bình thường, thế nên gia đình nào cũng có, đây là chuyện hết sức bình thường, con hiểu không?”
Dung Dịch như vỡ lẽ, nó gật đầu nói, “Con biết rồi. Vậy bố mẹ nhỏ tiếng thôi nhé!”
Dung Lỗi nhéo mông con trai, “Con trai bố ngủ ngon nhé!”
“Chúc bố mẹ ngủ ngon.” Giọng thằng bé líu lại bởi cơn buồn ngủ díp mắt, thế rồi nó ngoe nguẩy cái mông tròn mũm mĩm bò đi ngủ.
Bị thằng bé cắt ngang giữa chừng, cả hai quay ra nhìn nhau có vẻ thẹn thùng. Dung Lỗi thở dài rồi vươn tay ôm chầm lấy cô nàng rõ mười mươi là đang ghen, Cố Minh Châu lạnh lùng hất anh ra, đoạn đứng dậy toan quay người bỏ đi.
Đương nhiên là Dung Lỗi phải đuổi theo rồi.
Thư phòng lặng ngắt như tờ, cô không ở đây. Gian phòng nhỏ kế bên có tiếng động khe khẽ. Anh đẩy cửa bước vào, thấy Cố Minh Châu đang rầu rĩ buộc gọn tóc tai. Trên mặt bàn làm việc trước mặt cô là một bộ váy cưới còn dang dở.
Đám cưới của Cố Yên đã cận kề ngay trước mắt, váy cưới của con bé đã bảo sẽ để Cố Minh Châu tự tay may.
Dung Lỗi lại gần giúp cô buộc lỏng phần tóc đằng sau. Cô không chịu, vùng khỏi tay anh rồi đi thẳng đến bên bàn, cầm bút chì lên và bắt đầu sửa sang bản thiết kế, như thể xung quanh vắng tanh chẳng có một ai.
Ngón tay anh vẫn còn sót lại cái cảm giác mềm mại trơn trượt khi tóc cô lướt qua, đoạn nhìn sang khuôn mặt nghiêng nghiêng đang chăm chú cắt may của cô ấy, dường như thời gian đang lội ngược dòng, quay về cái thời mà họ mới quen nhau.
“Thực ra lần đầu tiên thấy Fay, anh cũng có cảm giác ấy, lúc đó anh nghĩ tính con bé này quen ghê. Sau này mới biết là em gái em. Giống em thật đấy.” - Dung Lỗi bất ngờ lên tiếng cảm khái.
Đang bận đính hạt cườm lên áo cưới, chiếc dùi trên tay cô bỗng khựng lại, “Anh muốn nói gì?” Cô đặt đồ đạc xuống, ưỡn thẳng lưng, nhìn chằm chằm vào mắt anh, “Thích cải tà quy chính, đi theo tiếng gọi của tình yêu chứ gì?”
Dung Lỗi mỉm cười, lòng đã sẵn tính toán. Nụ cười anh đập vào mắt Cố Minh Châu... sao lại đáng ghét thế không biết.
Cố gắng kìm nén cái ý muốn phi thẳng chiếc dùi vào mặt anh, thay vào đó, cô cáu kỉnh cầm đống bản thảo gần đó lên đập bộp xuống đất, mắt long lên sòng sọc, “Em đang nói chuyện với anh đấy!”
“Trong mắt anh còn ai sáng chói hơn em?” Trong vẻ dịu dàng của anh thoáng chút nịnh bợ.
Cố Minh Châu đã hơi xuôi xuôi, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười khẩy, “Tiểu Hạ trẻ trung xinh đẹp, hai người ở bên nhau đã sáu năm, anh có đổ rầm trước con bé thì em cũng chẳng lấy làm lạ.”
Dung Lỗi sán lại gần, ôm chầm lấy cô, “Ôi trời ơi, nói thật là anh thấy thích nhìn em lúc ghen lồng ghen lộn đấy!”
“Cút đi!”
“Yên nào!” Dung Lỗi cười nói oang oang, “Em mà khiêu khích anh là anh giải quyết luôn em bây giờ!”
Mắt cô bừng bừng tóe lửa, đáng yêu đến nỗi làm anh phải cúi xuống hôn chụt lên môi cô, “Anh mà trốn tránh thì bà chị tốt bụng là em lại trách anh hời hợt không quan tâm đến em nó. Còn anh đi an ủi con bé với tư cách là ông anh rể tử tế thì em lại ghen bóng ghen gió. Em nói xem, như thế có phải kiểu gì em cũng nói được không hả?”
“...Nhưng anh cũng phải tranh thủ gọi điện về chứ!”
“Trước mặt Fay mà anh lại bảo, Minh Châu ơi anh không về ăn cơm đâu, em và con cứ ăn trước đi, nói thế ấy hả?”
“... Chỉ giỏi cãi!”
Dung Lỗi phá lên cười, tinh thần anh như phấn chấn hơn hẳn. Kể từ lúc bước chân vào nhà, bắt gặp vẻ mặt hằm hè của cô, tự nhiên thấy vui vui lạ, “Lừa em làm gì, điện thoại hết pin thật mà. Mấy hôm em vắng nhà, anh toàn phải ngủ một mình, người buồn bực bứt rứt nên cũng quên béng phải sạc điện thoại.”
Cố Minh Châu bĩu môi, hừ mũi, rõ ràng vẫn chưa tin lắm.
Dung Lỗi cười ngặt nghẽo, “Ờ thì... được rồi, anh xin được thú thực, đúng là anh cố tình khiêu khích làm em ghen. Tai nghe chỉ là phù phiếm, mắt thấy mới là hiện thực, anh chỉ muốn xem xem, Ỉn con yêu anh nhiều thế nào mà thôi.”
“Bỏ cái tay xấu xa đang sờ mó, bỏ vuốt của anh xuống!” Cố Minh Châu giận điên lên được. Nói chẳng được anh, cô đành đẩy anh ra rồi hậm hực cúi đầu, quay phắt người.
Nhưng Dung Lỗi nào chịu buông tay, anh ghì cô vào lòng, liếm khóe môi, bắt đầu giở trò cợt nhả, “Muốn biết gì thì cứ hỏi thẳng anh, Minh Châu này, em nên học cách mở lòng. Thẳng thắn với người yêu thôi, chứ có phải chuyện gì khó khăn to tát đâu.”
“Fay buồn lắm, anh nán lại đó lâu là bởi con bé cứ rấm rứt khóc suốt. Sau đó, bọn anh nói chuyện, anh dẫn con bé đi ăn tối và tiễn về tận nhà, thành thử anh mới bị muộn. Điện thoại hết pin thật, mà không có em cạnh bên làm anh mất ngủ cũng thật luôn.”
“Vậy... hai người đã nói gì?” Cuối cùng thì cô cũng thốt được ra câu đó.
“Anh nói với Fay một số chuyện thật lòng.” Tường trình sự việc đúng là thế mạnh của Dung Lỗi, “Fay rất giống em ngày xưa, con bé có tài, có ước mơ. Còn hai chúng ta, dù bây giờ đã đủ khả năng... nhưng tiếc thay chẳng còn mơ mộng gì nữa. Hễ gặp Fay là anh lại thấy tiếc cho hai đứa, thành thử anh rất muốn giúp đỡ con bé. Đấy, chỉ thế thôi, vì anh từng nghĩ sẽ lợi dụng con bé để chọc tức em nên có lẽ việc anh gọi Fay về là chút cỏn con mập mờ duy nhất giữa anh và Fay, ngoài ra chẳng còn gì. Em đừng nói những chuyện kiểu như thế thân hay khỏa lấp này nọ, nói thế là sỉ nhục con bé. Huống chi, nếu có ai thế chỗ được em, thì mấy năm qua anh đã chẳng khổ.”
Anh nói có tình có lý quá, đâm ra Cố Minh Châu thấy chột dạ, trong lòng buộc phải thừa nhận, rõ ràng là mình vô lý. Miệng anh nói lời chân thành, kết hợp với động tác chăm chút của đôi tay, khiến cơ thể cô như tê dại hẳn đi, có cảm giác ướt át hơn. Cô vươn tay ôm chầm lấy anh, miệng câm như hến, không nửa lời bắt bẻ.
Dung Lỗi thơm lên cần cổ cô, song thấy vậy không đã ghiền, anh bèn bế cô ngồi lên bàn. Tay đỡ hai bên hông, anh trao cô những nụ hôn tràn trề sự ướt át. Cố Minh Châu có ý lảng tránh, anh cũng không cưỡng ép. Nhưng kệ cô bối rối né tránh, anh vẫn ung dung truy đuổi đến cùng.
Chỉ Vì Yêu Chỉ Vì Yêu - Sói Xám Mọc Cánh