Hope is important because it can make the present moment less difficult to bear. If we believe that tomorrow will be better, we can bear a hardship today.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Lâm Gia Thành
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 249
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 712 / 4
Cập nhật: 2017-09-25 08:26:38 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 147: Tàn Nhẫn 2
huyễn ngọc ôn hương vừa vào ngực, Lan Lăng Vương liền ôm thật chặt, thật chặt.
Cánh tay của hắn như sắt, siết chặt đến Trương Khởi thấy đau nhức, làm nàng không kiên nhẫn uốn éo.
Cánh tay Lan Lăng Vương chợt buông lỏng, khi nàng trượt thì lại vội vàng nâng nàng.
Đặt nàng trên mặt đất, hắn cúi đầu, đưa tay vén phần tóc rối bời trên trán nàng, nói nhỏ: "Sao lại lành lạnh?" Tiếp hắn lại nói: "Tối vậy, sao lại còn chưa ngủ? Nàng ngủ trễ thì dễ dàng mất ngủ, sao không chăm sóc ình thật tốt?"
Hắn mới vừa bày ra việc của A Lục và mười hộ gia đình, vừa uy hiếp vừa kêu đánh kêu giết, nàng ngủ được sao?
Trương Khởi nghĩ liền tức giận, nhưng chỉ cúi đầu.
Lúc này, thân thể nàng chợt nhẹ.
Cũng là Lan Lăng Vương ôm nàng, đi về phía sàng tháp.
Đặt nàng ở trên giường, hắn cúi đầu nhìn xuống nàng. Ánh nến mờ tối, tấm màn vàng nhạt, tiểu phụ nhân nằm đó, mềm mại đến mức hắn mà đưa tay liền có thể khiến nàng vạn kiếp bất phục.
...... Nếu không phải ép tới tình trạng này, hắn làm sao lại khiến trong ánh mắt nàng nhìn hắn lộ ra vẻ sợ hãi?
Hắn cúi đầu.
Cảm nhận nhiệt độ từ hô hấp của hắn, Trương Khởi muốn nghiêng đầu đi, cuối cùng vẫn là ra lệnh chính mình bất động.
Nàng nhắm hai mắt lại.
Lúc này, âm thanh của A Lục từ bên ngoài truyền đến, "Quận Vương, nước nóng đã chuẩn bị tốt."
"Bưng xuống đi."
Bỏ lại ba chữ này xong, môi Lan Lăng Vương che trên môi nàng. Hai môi kề nhau, hắn nói nhỏ: "Nàng đó....."
Đột nhiên, hắn đứng thẳng người, mỉm cười nói: "Nếu chưa chợp mắt, không bằng theo ta giục ngựa dong ruỗi đi."
Trễ như thế?
Trương Khởi nháy mắt nhìn hắn thì Lan Lăng Vương đã bế nàng từ trên sạp lên, thuận tay kéo cái áo khoác lên người nàng, Lan Lăng Vương nói: "Cưỡi ngựa trong đêm, cây cối trên núi ẩn ẩn hiện hiện, giống như tồn tại từ thời cổ, cảm giác kia thích lắm. A Khởi cũng thử một chút đi."
Hắn không phải hỏi thăm, mà là mệnh lệnh.
Mặc áo cho Trương Khởi xong, hắn ẵm Trương Khởi đi ra viện. Cưỡi ngựa, quát khẽ một tiếng con ngựa kia liền vọt ra khỏi cửa phủ.
Giờ này ở Nghiệp thành, an tĩnh đến không còn tiếng thở nữa. Tiếng vó ngựa đụng nhau trên ngã tư đường, phát ra vô cùng vang.
Trên bầu trời, trăng sao rực rỡ, rõ ràng rất náo nhiệt, nhưng lại thật vắng lạnh.
Tuấn mã chạy thẳng về phía thành tây.
Dưới ánh trăng, hai người cưỡi một con ngựa, chạy băng băng đung đưa trên đường phố, trong trời đất, trừ tiếng ca vui mơ hồ, trừ bọn họ ra, làm như không có người nào nữa.
Khi tuấn mã xông vào trong rừng cây ở thành tây thì Lan Lăng Vương đột nhiên siết chặt ngựa, ngừng lại.
Hắn ôm sát Trương Khởi, vung roi chỉ về rừng cây đằng trước, nói nhỏ: "A Khởi, khi ta còn bé chỉ thích tới nơi này." Hắn mỉm cười nói: "Khi đó không có A Khởi theo ta, ta chỉ có một mình. Thường ngồi ở trong rừng cây, ngồi đó qua cả một đêm."
Âm thanh của hắn ở trong gió xuân, rõ ràng nhẹ nhõm tươi cười, lại có một loại cô tịch nói không hết.
Trương Khởi nhìn qua theo ánh mắt của hắn, nhìn rừng cây rậm rạp kia, nàng giống như thấy được đứa bé cô đơn, co ro cúm rúm năm đó. Cắn môi, nàng nhỏ giọng nói: "Chàng cũng không dễ dàng."
"Giá ——" Lan Lăng Vương đập chân vào bụng ngựa, khiến con ngựa lao ra xong, hắn liền nói trong gió: "Uh, khi đó không có A Khởi, ngày không dễ chịu."
Phóng ngựa vọt tới trong rừng cây, hắn mới thả chậm tốc độ.
Trương Khởi chỉ là liếc mắt nhìn, liền cảm thấy hai bên rừng cây rậm rạp không biết giấu bao nhiêu quái vật đáng sợ, liền vội vàng vùi mặt trong ngực hắn.
Lan Lăng Vương cúi đầu xuống.
Nhìn Trương Khởi đang hơi sợ, ánh mắt của hắn lóe lóe. Cúi đầu nhìn nàng, hắn nhỏ giọng nói ra: "A Khởi, nàng xem bên kia."
Trương Khởi theo tay của hắn nhìn qua.
Phía trước chỉ có bóng đen sâu không thấy đáy, nơi đó có thứ gì?
Thấy nàng nghi ngờ, Lan Lăng Vương nhỏ giọng nói ra: "Năm đó ta tám tuổi, cũng là lúc này, ta ngồi ở trên đồi núi đó.... Tiểu nữ nhi nhà Hồ thượng thư - Hộ Nghiễm Tú năm ấy mười sáu tuổi, vẫn rất ngang ngược, đêm hôm đó, ta thấy nàng ta bị ba quân sĩ kéo dài tới nơi này, cưỡng gian rồi giết chết. Ta vẫn nhìn, nhìn từ đầu tới đuôi, mắt cũng không có nháy."
Sau khi kích cho Trương Khởi rùng mình một cái, hắn nhỏ giọng nói ra: "Khi đó Ngụy Quốc còn có dư nghiệt." Nói tới chỗ này, hắn hỏi: "A Khởi, nàng rất lạnh?"
Dĩ nhiên rất lạnh. Cho dù ai hơn nửa đêm bị mang tới loại địa phương này, nghe loại chuyện ma này, cũng sẽ rất lạnh.
Nhìn Trương Khởi rung động không ngừng, hắn càng ôm sát nàng. Dịu dàng vuốt ve mái tóc của nàng, Lan Lăng Vương ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn nhìn bầu trời, lại nói: "Nước Tề mặc dù lập quốc cũng lâu rồi, nhưng dư nghiệt nước Ngụy vẫn còn, hơn nữa hàng năm chiến loạn, giặc cướp đông đảo, từ Nghiệp thành đến Tấn Dương
Mấy trăm dặm, thương lữ đi qua có hơn 89 phần trăm bị cướp. Phàm có phụ nhân, không phải bị mấy chục hơn trăm người cưỡng gian rồi giết, chính là bị người đứng đầu bắt lấy dầy xéo.”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Trương Khởi, hắn chậm rãi nói: “A Khởi, nàng biết không, từ Nghiệp thành đến Kiến Khang, đường xá chừng hơn ba ngàn dặm, thực là xuyên qua nam bắc, phải đi qua cả ba nước Tề Chu Trần. Không có 1000 người tinh nhuệ bảo hộ, không ai có thể che chở mỹ nhân nàng xuyên qua con đường dài này.”
Nàng biết hắn muốn nói gì, hắn nói đúng lắm, một ngàn tinh nhuệ, Tiêu Mạc sẽ không có, quyền quý bình thường làm sao có chứ?
Thấy Trương Khởi lạnh vô cùng, cánh tay hắn giương lên, cởi áo khoác xuống khoác ở trên người của nàng.
Càng thêm ôm sát nàng, hắn vừa giục ngựa vừa tiếp tục hướng về phía trước, vừa nhỏ giọng hỏi: “A Khởi, rất lạnh sao?”
Trương Khởi gật đầu một cái, rốt cuộc nói: “Chúng ta trở về đi thôi.”
“A Khởi không muốn đi rồi hả?” Lan Lăng Vương cười một tiếng, hắn đặt ngón tay ở bên môi, huýt gió lên. Theo tiếng kêu của hắn, chỉ nghe rầm rập, trong rừng cây lại có một con ngựa cái nhỏ chạy ra.
Trong ánh mắt trợn to của Trương Khởi, Lan Lăng Vương ôm Trương Khởi nhảy xuống lưng ngựa, hắn đặt Trương Khởi trên lưng con ngựa cái kia, ngẩng đầu nhìn nàng, hé ra hàm răng trắng như tuyết dịu dàng hỏi “A Khởi có biết cưỡi ngựa?”
Cưỡi ngựa? Thật như biết chun chút… Đúng rồi, kiếp trước ở phương bắc mười mấy năm, đã học được lúc đó.
Xem hiểu vẻ mặt của nàng, Lan Lăng Vương cười nhẹ một tiếng, ánh mắt như sao, “Thì ra là A Khởi biết, vậy rất tốt đấy.”
Trương Khởi đang chuẩn bị hỏi hắn tại sao rất tốt thì trong lúc bất chợt nghe được hắn ra lệnh nói: “Ngồi đi!”
Âm thanh ra lệnh trầm mà có lực, Trương Khởi mới vừa theo bản năng ngồi xong. Trong lúc bất chợt, Lan Lăng Vương liền rút roi ngựa, quất một cái “bốp” mạnh mẽ vào trên mông ngựa, con ngựa cái chịu đau, hí dài một tiếng xong, liền điên cuồng gào théo phóng tới phía trước “A…”
Trương Khởi hét lên một tiếng, vội vàng ôm lấy cổ ngựa. Cho dù như thế, vọt mạnh thế, lắc cho dạ dày nàng nghiêng ngã, gió mạnh như dao thổi vào mặt của nàng, trên lưng ngựa, nàng lật nghiêng phập phồng, mỗi một cái lật nghiêng, đều khiến thân thể văng lên cao rồi ngã mạnh xuống. Chỉ một lát, Trương Khởi liền cảm thấy xương của mình rã cả rời, thân thể cũng sai lệch, cả người càng có xu thế trượt xuống. Giống như giây kế tiếp, nàng sẽ bị bỏ mạnh ra, bể đầu chảy máu, tứ chi không hoàn toàn.
Biết cưỡi ngựa chỉ là chuyện trong trí nhớ, huống chi nàng biết cưỡi ngựa thì cũng chỉ có thể chạy trên lưng ngựa chạy một vòng thôi. Cưỡi con liệt mã bị đau chạy như điên này, nàng nghĩ cũng không có nghĩ tới.
Chưa từng có một khắc như bây giờ mà Trương Khởi cảm thấy tử vong và tàn phế cách mình gần thế, trong khủng hoảng nàng chỉ thét chói tai.
Nàng vừa thét chói tai, vừa liều mạng quay đầu lại, khàn khàn kêu với Lan lăng Vương: “Trường Cung, cứu ta, cứu ta…” Âm thanh thổi tới trong gió mạnh, cả chính nàng cũng không nghe thấy.
Lan Lăng Vương thúc ngựa chạy kế nàng. Gió thổi khiến áo đen của hắn bay phất phới, trong ánh trăng, hai mắt hắn như sao. Dịu dàng nhìn Trương Khởi, hắn lộ ra hàm răng trắng như tuyết nói: “A Khởi, nàng như vậy tại sao có thể được? Giục ngựa chạy như điên, chỉ là chạy trối chết trong quá trình đơn giản nhất một vòng. Không phải nàng một lòng muốn tự do sao, có ta ở đây, nàng có thể rèn luyện một chút.”
Lời của hắn nói, Trương Khởi làm sao nghe được? Nàng chỉ cảm thấy, mình há to mồm liều mạng gọi ra tiếng, đảo mắt liền mất ở trong gió. Mặt của mình, thì bị gió mạnh quất tới quất lui, giống như một cái chớp mắt tiếp theo, sẽ thổi rớt cả đầu nàng. Nàng chỉ cảm thấy lưng ngựa càng ngày càng không bằng phẳng, cả người nàng cũng không chịu khống chế trượt xuống. Nàng chỉ cảm thấy con ngựa này nhảy lên thật cao, “bộp” một tiếng, cái mông của nàng rốt cuộc hoàn toàn lệch ra đến một bên, cả thân thể nghiêng đi, người của nàng không thể khống chế, đầu hướng xuống, trong lúc té xuống nguye hiểm, thấy mặt đất nhấp nhô, đất cát lẫn lộn dưới ảnh trăng lờ mờ thì Trương Khởi kêu thảm một tiếng: ta sắp chết rồi? Ta sắp chết rồi. Đang lúc này, “phịch” một tiếng, eo của nàng bị người ta mạnh mẽ chụp lấy, khi xiên áo rơi xuống đất thì trán của nàng lướt qua đất cát rồi cả người rơi vào một lồng ngực ấm áp.
Nàng bị Lan Lăng Vương ôm lấy.
Trương Khởi chưa hết kinh hoảng, sắc mặt còn trắng bệch, vừa mới thoát chết, làm cho cặp mắt nàng trợn trắng, tay chân co quắp một trận.
Lúc này, lòng bàn chân của nàng ấm áp, cũng là Lan Lăng Vương cởi giày của nàng xuống, hắn vừa dịu dàng mạnh mẽ xoa bóp lòng bàn chân nàng, vừa trầm thấp nói: “A Khởi, đừng sợ, không sao, đừng sợ…”
Trương Khởi từ từ tỉnh hồn lại, nàng trợn to cặp mắt nhìn Lan Lăng Vương một hồi, đột nhiên nâng đôi tay, vừa dùng sức đánh bả vai của hắn, vừa thét to: "Ngươi khốn kiếp, ngươi khốn kiếp"
Mắng xong, nàng há miệng, cắn mạnh lên má của hắn.
Hắn không có tránh né.
Trương Khởi hận hận lẩm bẩm ở má của hắn.
Lan Lăng Vương nghiêng đầu, ngưng mắt nhìn nàng.
Trong ánh trăng, hai mắt hắn trong suốt, thâm thúy, bất tri bất giác, Trương Khởi hả miệng.
Thấy nàng cúi đầu xuống, Lan Lăng Vương đưa tay vuốt mái tóc của nàng, uy nghiêm nói: "Không phải A Khởi vẫn nói, dân không sợ chết, làm gì lấy cái chết dọa sao? A Khởi, đây chính là cảm giác tử vong. Không, cái này cũng chưa tính, bởi vì chỗ sâu trong lòng nàng, chắc chắn ta sẽ cứu nàng."
Hắn nâng cằm của nàng lên, ngược ánh sáng, ánh mắt hắn tỉnh táo trầm lắng gần như người xa lạ, "Nếu như A Khởi nguyện ý, từ buổi tối hôm nay, ta có thể giống như huấn luyện binh sĩ của ta, mỗi tối để nàng trải nghiệm cảm thụ sống và chết một lần."
Thấy mặt Trương Khởi trắng bệch, cả người còn không chịu khống chế run rẩy co quắp. Hắn âm thầm thở dài một tiếng, siết cánh tay ôm chặt nàng.
Giờ khắc này, Trương Khởi an tĩnh khác thường.
Ôm Trương Khởi đang an tĩnh, Lan Lăng Vương giục ngựa trở về phủ.
Khi chúng tỳ nữ thay nước nóng lần nữa, Lan Lăng Vương ôm Trương Khởi chìm vào trong thùng tắm, vừa để cho nàng ngâm nước nóng, vừa dịu dàng xoa bóp bốn chân lạnh co của Trương Khởi. Cho đến khi nàng bị giật mình quá độ, dần ngủ thật say trong sự vuốt ve của hắn. Hắn mới dừng động tác lại.
Dịu dàng bế nàng lên, Lan Lăng Vương vừa thay áo mỏng mặc khi ngủ cho nàng, vừa nhẹ nhàng in lại nụ hôn rải rác lên môi nàng.
Lúc này trong giấc mộng, Trương Khởi nhắm mắt lại hét lên một tiếng, sau đó nàng nắm chặt ống tay áo của hắn, nắm đến đốt ngón tay nàng trắng bệch cũng không buông tay.
Lan Lăng Vương cúi đầu xuống, hắn mạnh mẽ gỡ từng ngón từng ngón tay trắng noãn của nàng ra. Nàng thấy mất chỗ dựa, đôi tay liền quơ múa lung tung, hai chân đạp loạn, kêu thảm thiết, nhưng hắn chỉ lẳng lặng ngồi tại bên cạnh, chưa từng đưa tay trấn an, cũng chưa từng lay tỉnh nàng
Tối nay, Trương Khởi gặp ác mộng cả đêm, vô số lần nàng bị cơn ác mộng cuốn lấy kêu thảm thiết, tay chân loạn vung.
Tối nay, Lan Lăng Vương vẫn lẳng lặng ngồi ở bên sập, nhìn nàng giãy giụa, nhìn nàng nhiều lần bị cơn ác mộng quấn người, càng không ngừng thét chói tai. Hắn bất động, không để ý tới, chỉ lẳng lặng nhìn nàng, chuyên chú nhìn nàng, cho đến trời sáng.
Trời vừa sáng, Lan Lăng Vương liền dậy. Tự mặc quần áo xong hắn liền cất bước rời đi. Mới vừa đi tới cửa, hắn lại quay đầu lại.
Trở lại trước giường, nhìn Trương Khởi rốt cuộc ngủ thiếp đi, đôi mày thanh tú hơi chau, hắn liền vươn tay, dịu dàng xoa mặt của nàng.
Xoa một cái xong, hắn vọt xoay người, ra khỏi gian phòng không quay đầu lại.
Đi ra viện, đối diện Phương lão nghênh đón, Lan Lăng Vương nhẹ giọng nói ra: "Trời sáng rõ thì đi tìm Lý đại phu lấy phương thuốc an thần cho Trương cơ uống."
"Vâng"
Thấy hắn nói xong câu đó, liền chắp hai tay nhìn về phía một luồng ánh mặt trời dần hiện ra ở phía đông, bóng dáng cao lớn như núi, Phương lão cẩn thận hỏi "Quận Vương?"
Gọi đôi câu, Lan Lăng Vương mới quay đầu lại, giọng hắn khàn khàn: "Phương lão."
"Vâng."
"Việc lớn việc nhỏ trong phủ, không cần gạt Trương cơ nữa.... Cũng phải để nàng trải qua mưa gió rồi."
"Vâng"
"Thu thập đủ việc bẩn thỉu ở các nhà quyền quý, giao hết vào tay Trương cơ."
"Vâng"
Khi Phương lão chờ hắn nói tiếp thì Lan Lăng Vương lại trầm mặc. Hắn cười khổ thầm nghĩ: ta vẫn không muốn làm cho nàng ấy trải qua những thứ này, không muốn làm cho ánh mắt của nàng ấy trở nên không còn tinh khiết trẻ con, nhưng nàng ấy ngây thơ tùy hứng như vậy.....
Suy nghĩ thật lâu, hắn khàn khàn nói: "Thôi, đừng cho nàng ấy. Có ta ở đây một ngày, sẽ không để cho nàng ấy bị người ta khi dễ. Nàng ấy chỉ suy nghĩ lung tung cáu kỉnh, chỉ cần ta không đồng ý, nàng ấy cũng không làm sao hơn."
"Vâng"
"Đi đi, ta có việc phải đi ra ngoài một lát."
Khi Lan Lăng Vương trở về phủ thì đã là buổi chiều. Vừa thấy Phương lão, hắn liền hỏi: "Có kêu đại phu chưa?"
Phương lão cung kính trả lời: "Đã kêu, chén thuốc cũng nấu rồi, nhưng Trương cơ nói nàng ấy không có bệnh, không chịu uống thuốc."
"Biết, hâm chén thuốc lại đưa tới."
"Vâng"
Lan Lăng Vương tiến vào viện thì Trương Khởi đang thêu dưới ánh mặt trời, hắn đứng ở sau lưng nàng, nhìn tay nàng run rẩy, đâm vài chục cái mới xỏ chỉ qua lỗ kim được.
Dưới ánh mặt trời, sắc mặt của nàng trắng như sứ, nhưng đáy mắt lại xanh xao, sắc môi cũng xanh nhạt.
Hắn đi tới.
Kéo nàng vào trong ngực, Lan Lăng Vương phất tay bảo hầu gái bưng thuốc tới.
Thấy thuốc, Trương Khởi cứng đầu nói: "Không cần, ta không cần an thần." Nàng mở to mắt nghiêm túc nhìn hắn, chỉ kém không thề, "Gan ta lớn lắm, ta không bị hù dọa."
Lan Lăng Vương liếc nàng một cái, giữ chặt cằm của nàng, mạnh mẽ tách cái miệng nhỏ nhắn của nàng ra, múc một muỗng nước thuốc, nhẹ nhàng rưới vào trong miệng của nàng.
Rót từng chút từng chút, mỗi một lần đều chờ đợi nàng nuốt xuống, hắn mới buông tay.
Vừa rót, hắn vừa nói nhỏ: "Chết không đáng sợ, chờ chết mới đáng sợ......" Cúi đầu, liếm đi tàn thuốc trên cánh môi xinh của nàng, hắn êm ái nói: "Trải nghiệm tối qua, dù là đại trượng phu, cũng sẽ rất sợ. A Khởi quả thật gan lớn."
"Phương lão, tự chúng ta đi thông báo Trường Cung là được." Trịnh Du nở nụ cười, ung dung thỏa đáng nói một câu xong, liền cùng mấy người Thu công chúa, Lý Ánh, uyển chuyển bước tới chánh viện.
Vừa vào viện, các quý nữ đang muốn kêu lên, nhưng khi ngẩng đầu thì toàn bộ đều choáng váng.
Dưới ánh mặt trời, Lan Lăng Vương ôm Trương Khởi vào trong ngực, hắn múc từng muỗng, cẩn thận đút thuốc cho nàng, thỉnh thoảng thì cúi đầu, hôn nhè nhẹ rải rác lên khóe môi nàng, liếm đi nước thuốc chảy ra.
Trong ánh mặt trời vàng sáng, phụ nhân xinh xắn hé miệng, mắt long lanh, thút thít nhìn nam nhân trước mặt. Nam nhân thì cúi đầu, kiên nhẫn và dịu dàng dụ dỗ phụ nhân.
..... Rất là tỉ mỉ, nhẫn nại, dịu dàng? Nhìn bộ dáng hắn, làm như hận người uống thuốc không phải mình.
Nhiều năm qua, hắn ít nói cười, giết người cũng không nương tay, nàng ta tật không biết, hắn cũng có lúc nhẫn nại vậy.
Bộ dáng kia, hắn thật chỉ là coi nàng ấy như sủng cơ?
Hắn là đã thương nàng ấy đến trong tâm can, hận không thể bị thương chịu khổ thay nàng ấy chứ?
Trịnh Du nắm lòng bàn tay, bị móng tay mình đâm vào đau đớn.
Các quý nữ cũng không nói chuyện
Họ kiêu căng, họ tùy hứng, họ có truyền thống và quyền lợi độc chiếm chồng, khi hoàng đế muốn ban chỉ tuyên bố cho các nam nhân có thể nạp thiếp thì họ có thể phách lối đánh tới trong đại điện, buộc hoàng đế bỏ thánh chỉ.
Nhưng các nàng chưa từng thấya, cha mẹ của các nàng, người thân, bằng hữu, đã từng chung đụng như vậy.
Một người thương một người khác đến tận xương tủy, chính là như vậy đi?
Ánh sáng mặt trời chiếu ở trên đầu, trên người bọn họ, dung nhan tuyệt thế của hai người này, giống như sẽ sáng lên, thật đẹp, thật chói mắt.
Cho dù ánh mắt người trong thiên hạ, không khỏi tự chủ nhìn về phía bọn họ, trong mắt của bọn họ, cũng chỉ có lẫn nhau.
Rõ ràng, giọng nói lúc họ đi vào cũng không nhỏ, rõ ràng, họ đi tới viện này lâu rồi. Tập võ nhiều năm, Cao Trường Cung tai thính mắt tinh, lại không chút nào phát hiện.
Hai người cũng không có phát hiện.
Bất tri bất giác, chúng quý nữ đều nhìn về Trịnh Du.
Trịnh Du xem hiểu thương hại và khuyến cáo trong ánh mắt họ.
Nàng cắn chặt môi.
Đúng như hôm qua nàng ta đã nói với Lý Ánh, nếu như có thể buông xuống, nàng ta đã sớm buông xuống. Nàng ta không bỏ được, kiếp này cũng không muốn buông xuống, vì vậy nàng ta nở nụ cười, cất cao giọng dịu dàng kêu: "Trường Cung? Trường Cung?"
Động tác mớm thuốc của Lan Lăng Vương hơi chậm lại.
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy chúng quý nữ, nghiêm túc gật đầu một cái, nói: "Thái hậu cho đòi à."
"Làm sao ngươi biết?" Thu công chúa trừng lớn mắt. Nửa đường họ cắt ngang thái giám tới truyền chỉ, tự động nhận lấy ý chỉ này liền đi rồi. Chuyện này sao hắn có thể biết?
Lan Lăng Vương không trả lời nàng. Hắn quay đầu lại nhìn chút thuốc còn dư lại ở đáy chén, giao phó: "Các ngươi ra ngoài chờ đi, ta cho uống thuốc xong, lập tức liền ra ngoài."
Cảnh Xuân Nam Triều Cảnh Xuân Nam Triều - Lâm Gia Thành