Books are lighthouses erected in the great sea of time.

E.P. Whipple

Download ebooks
Ebook "Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù )"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 23:17:27 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27 + 28
hương 27 – Thỏa Hiệp
Tôi đương nhiên muốn biết, nhưng tôi không thể biểu hiện ra bên ngoài, đành làm ra vẻ trấn tĩnh tựa lưng vào sô pha, thong dong nói: “Không cần tôi phải hỏi, cậu cũng sẽ nói cho tôi biết, không phải sao? Không nói ra, cậu làm sao có thể uy hiếp đến tôi đây?” Hắn để tôi gặp Lí Hồng, để tôi biết toàn bộ âm mưu, không phải là vì hắn cam đoan tôi sẽ ở lại bên người hắn hay sao? Hắn và mẹ của hắn đã sớm dự mưu, chờ cơ hội, rốt cuộc cũng đợi được đến lúc Đường Diệc Diễm vồ lấy Đường Triết Lý.
“Duyệt Duyệt, có đôi khi, chị thật sự bình tĩnh làm cho người ta đau lòng!” Giang Minh tự giễu hừ một tiếng. “Chị không cần làm bộ như vậy, tôi cũng sẽ nói cho chị biết. Giống như chị đã nói, tất cả đều là vì khiến cho chị có thể ở lại bên tôi!” Trong ánh mắt Giang Minh nhìn tôi tất cả đều là bất đắc dĩ còn có… nhu tình?
Tôi khép mắt lại, nhắc nhở chính mình, đây không phải tình yêu, chỉ biết giữ lấy, đoạt lại!
“Nếu muốn Đường Triết Lý sụp đổ, như vậy nhất định phải thu nhỏ quyền lợi của hắn ở Đường thị. Đường Diệc Diễm đã lợi dụng chức vụ hiện tại của hắn, tiến cử các nhà đầu tư bên ngoài, đem cổ phần của Đường thị vốn dĩ đã được khống chế mở rộng ra, khiến cho cổ phần và quyền hành của các cổ đông thu hẹp lại. Nói đơn giản, hắn chính là để cho người khác đến chia xẻ “giang sơn Đường thị”, dẫn sói vào nhà!”
Thân mình tôi run lên, trong đầu hiện lên câu nói trước đây của Đường Diệc Diễm “lưỡng bại câu thương”?
Sao anh lại ngốc như vậy! Xúc động đến thế chỉ vì muốn lật đổ Đường Triết Lý, bảo vệ sự an toàn của tôi?
“Mà tất cả những điều này, Đường Diệc Diễm xúc động, quyết tuyệt như vậy, không phải đều là bởi vì cô sao? Diệp tiểu thư!” Lí Hồng nhíu mày, cầm cây bút lên, di di trên mặt bàn. “Ngay cả con trai của tôi… Tiểu Phi, cô thật sự là thần thông quảng đại!”
Tôi ngồi im, không nói gì. Mi mắt hạ xuống, bởi vì tôi, vẫn là bởi vì tôi. Cho đến cuối cùng, tôi vẫn trở thành sự trói buộc của Đường Diệc Diễm, là gánh nặng của anh. Tôi tự giễu cười cười, đờ đẫn lắc đầu, ngốc, thật là khờ qúa!
“Đại hàn điện tử hiện tại đang nắm giữ 20% cổ phần của Đường thị, có khả năng nắm quyền khống chế. Chỉ cần ông ta liên hợp với một cổ đông nữa của Đường thị, hoặc là mua thêm được cổ phần của Đường thị là có thể dễ dàng đạp Đường Diệc Diễm xuống đài. Hoặc là, Đường thị sẽ đổi chủ, sửa thành họ Giang!”
Tôi trừng lớn mắt. Giang? Chẳng lẽ?
“Không sai, Đại hàn điện tử Phác Tín Dũng quả thật là “minh hữu” của tôi. Lần này ông ta thịnh tình tương trợ chính là kế hoạch chúng tôi đã dự mưu từ lâu, kế hoạch thôn tính Đường thị!” Nhìn thấu sự suy đoán trong mắt tôi, Giang Minh chủ động đưa ra lời giải thích, thong dong cười.
Tôi hừ lạnh. Không tệ, thật là càng ngày càng phấn khích, thấy hết âm mưu này đến âm mưu khác xuất hiện sau lưng, còn cả những tâm địa đang cất giấu bao nhiêu toan tính.
“Vậy thì sao còn chưa ra tay đi?” Không phải đều lên kế hoạch ổn thoả lắm rồi sao? Biến tôi thành một quân cờ, khiến cho Đường Diệc Diễm phải lao xuống vực, anh cũng đã trúng kế, sao hắn còn chưa ra tay?
Trên mặt Giang Minh hiện lên một tia bất đắc dĩ, hắn lắc đầu. “Tiếc là, lại vì một chữ ‘tình’. Đường tổng thần thông quảng đại của chị không biết đã dùng thủ đoạn gì, mà khiến cho Phác Mĩ Thiện mê mệt đến nỗi thần hồn điên đảo. Phác Tín Dũng vốn dĩ sủng ái cô con gái duy nhất có tiếng, thậm chí, có thể vì của hạnh phúc của con gái yêu mà từ bỏ kế hoạch lâu năm, bỏ luôn cả nguồn lợi khổng lồ lẽ ra có thể thu vào. Yêu, thật đúng là rất lợi hại, không phải sao?” Nói xong, hắn có chút đăm chiêu nhìn tôi, chua xót cười.
“Tại sao cậu lại nói hết cho tôi biết, không sợ tôi sẽ nói cho Đường Diệc Diễm sao?” Hắn không phải kẻ ngốc, trái tim của tôi vẫn luôn hướng về Đường Diệc Diễm, tôi nhất định sẽ nói cho anh.
“Diệp Sương Phi, chị cho là Đường Diệc Diễm ngu ngốc sao? Nếu không phải hắn đã cảm thấy được điều gì, hắn rõ ràng yêu chị yêu phải chết, còn mạo hiểm nguy cơ sẽ mất chị mà đi kết hôn với người phụ nữ khác chắc? Trong mắt hắn cho tới bây giờ cũng chỉ nhìn mỗi mình chị, vậy mà lại có ý định đi tiếp cận người phụ nữ khác ư? Làm tất cả những việc này, nếu không phải bởi vì hắn đã phát hiện ra điều gì, thì hắn chính là ngu ngốc!”
Không sai, Đường Diệc Diễm nhất định đã phát hiện ra cái gì đó, âm mưu của bọn họ, nhưng lại không có cách nào quay đầu, kế bất đắc dĩ duy nhất đó là phương pháp cuối cùng.
Chữ “tình” thật sự là hại người, làm cho người ta phải tính kế, đoạt lấy, không từ thủ đoạn, thậm chí là vì tình yêu của bản thân mình mà vô tình đi thương tổn người khác! Tôi nên cảm động vì mối tình thắm thiết Đường Diệc Diễm dành cho tôi sao?
Hắn nói đúng, tất cả những gì anh ấy đang làm bây giờ đều là vì tôi, nhưng hắn hiểu được sao? Tôi đã khiến cho anh đánh mất chính mình, anh ở giữa vòng lốc xoáy của dục vọng và quyền thế càng không ngừng lún sâu. Nếu là ba năm trước, anh có thể không chút để ý mà mang tôi rời khỏi đây. Nhưng hiện tại, anh sẽ không, anh muốn dùng mọi thủ đoạn để bảo trụ “giang sơn” của mình, bảo trụ Đường thị.
Giữa tôi và cái “giang sơn” ấy, anh đã lựa chọn. Anh không bao giờ còn là chàng trai vì tôi mà quỳ xuống, mang tôi bỏ trốn đi thật xa. Trong lòng anh nếu như vẫn còn nỗi băn khoăn gì đó, thì hẳn là quyền thế.
Như Đường Triết Lý mong muốn, hư vinh tâm muốn được bành trướng của anh đã khiến anh trở nên liều lĩnh. Ông ta nói đúng, Đường Diệc Diễm của hiện tại xác thực có thể làm cho ông ta yên tâm “công thành lui thân”.
Xem ra, những người có thể toàn thân trở ra một cách hoàn hảo chính là Đường Triết Lý và Giang lão gia tử. Hai người đó mới là kẻ chiến thắng.
Bọn họ đã muốn lui về phía sau bức màn, thích ý nhìn trận tranh đấu này. Tận mắt chứng kiến người mà bọn họ đích thân bồi dưỡng đấu đá lẫn nhau! Tại cái xã hội nhược nhục cường thực này, kẻ phải đau khổ giãy dụa vẫn là chúng tôi!
Thật sự là buồn cười!
“Giang Minh, Đường Diệc Diễm đã bị cậu nắm trong tay. Nếu tôi đoán không lầm, cậu cũng là thông qua Phác Tín Dũng mới nắm giữ được cổ phần của Đường thị đi, cho dù không có Phác Tín Dũng cậu vẫn hoàn toàn có thể uy hiếp đến Đường thị, chẳng qua là vấn đề thời gian mà thôi. Đây là lợi thế mà cậu chặt chẽ nắm trong tay, lợi thế cậu có thể dùng để uy hiếp tôi. Chỉ có điều… cậu cảm thấy tôi còn có giá trị lợi dụng sao? Dùng tôi để đả kích Đường Diệc Diễm?” Tôi quay đầu nhìn hắn, cười khổ. “Anh ấy cho dù có yêu tôi giống như cậu nói, nhưng đến cuối cùng, anh ấy vẫn lựa chọn sự nghiệp, cậu cho rằng anh ấy còn có thể vì tôi mà từ bỏ Đường thị hay sao? Tôi đối với cậu mà nói, còn có giá trị lợi dụng?”
“Duyệt Duyệt, ngày nào chị vẫn còn tồn tại thì vĩnh viễn vẫn là nhược điểm của Đường Diệc Diễm. Chị không cần phải làm tổn hại địa vị của mình trong lòng hắn. Còn tôi, quả thực đã muốn thành công một nửa, dùng lý do này để lưu lại chị, chính là muốn chị công bằng một chút, ở lại bên cạnh tôi, chị cũng thử nhìn tôi xem. Trước kia, chị cũng xem nhẹ Đường Diệc Diễm giống như tôi bây giờ, hắn cường bức lưu giữ chị lại bên người, mà nay, chị không phải cũng yêu hắn rồi sao!” Giang Minh nắm lấy bả vai tôi, nhìn tôi, ánh mắt vội vàng lưu chuyển.
“Chúng ta từng cùng nhau ở một chỗ suốt ba năm, thậm chí so với thời gian chị ở cùng hắn còn lâu hơn. Những gì Đường Diệc Diễm làm cho chị, tôi cũng có thể làm được, tại sao, chị không chịu thử nhìn nhận tôi?” Cuối cùng, Giang Minh tăng thêm âm lượng, gần như biến thành van xin. Trong ánh sáng mờ ảo, tôi có thể cảm nhận được trái tim đang đau đớn, thương tâm kia.
Lí Hồng đứng lên, hờ hững đi vào cùng thư phòng kế bên. Bà ấy hẳn là không muốn nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của con trai, không đành lòng nhưng lại vô lực ngăn cản.
Tôi vẫn để mặc hắn nắm chặt hai đầu vai, không nói gì, khép mắt lại. Tội gì đâu phải vậy? Giang Minh, tôi sẽ không quên những ngày tháng chúng ta đồng cam cộng khổ. Cho dù khi đó mẹ con cậu đã có âm mưu khác, nhưng ba năm chung sống, rõ ràng là không thể dễ dàng xoá sạch. Chỉ là tình yêu không phải dùng thời gian dài ngắn để cân nhắc, trái tim tôi đã bị chiếm cứ, không thể nào dung nạp người khác. Tôi thà rằng phải đối mặt với âm mưu của cậu, cũng không có cách nào nhìn thẳng vào nhu tình cậu dành cho tôi. Như vậy, tôi sẽ trở nên ngoan độc, ngoan độc đối phó với cậu, biến thành kẻ địch của cậu!
“Giang Minh, khi cậu yêu cầu tôi làm như vậy, sao cậu không thử nhìn người bên cạnh cậu xem!” Còn có một người rất tốt, rất đáng để cậu quý trọng!
“Đừng lấy Qua Nhan ra làm cái cớ!” Giang Minh kích động, rống giận bên tai tôi. “Diệp Sương Phi, nếu như nhiều năm trước Đường Diệc Diễm giam cầm chị bên người có thể khiến chị khuất phục, vậy thì bây giờ tôi cũng có thể không để ý bất cứ điều gì mà làm như thế!”
Tôi trừng lớn mắt, nhìn Giang Minh đang xúc động, biết là không nên chọc giận hắn, nhưng tôi muốn hắn hiểu được, muốn hắn bỏ cuộc. “Có lẽ ngay từ đầu là khuất phục, nhưng sau đó chính là yêu. Cậu hận hắn như vậy, lại muốn bắt chước hắn hay sao?”
“Diệp Sương Phi!” Giang Minh quả nhiên đã hết kiên nhẫn với sự đùa cợt của tôi, thân mình khẽ động, nghiến răng nghiến lợi. “Chị đang ép tôi làm khó chị hay sao?”
“Nếu cậu làm như vậy, tôi cam đoan ngày mai cậu sẽ đối mặt với một khối thi thể lạnh lẽo!” Hắn uy hiếp làm cho trái tim tôi run lên, không cam lòng yếu thế, quay ra phản kích.
“Lấy cái chết để bức tôi phải không? Yên tâm, tôi còn khinh thường dùng thủ đoạn ti bỉ như vậy. Có điều, sớm hay muộn chị cũng phải cam tâm tình nguyện ở lại bên tôi!” Giang Minh khinh thường hừ lạnh, buông tôi ra, đứng lên. Bóng hắn cao lớn gắn trên đầu tôi. “Hơn nữa, ngày nào đó sẽ không lâu nữa đâu!”
Giang Minh! Tôi ngẩng đầu, lo lắng theo dõi vẻ mặt của hắn.
“Nếu chị còn để ý đến Đường Diệc Diễm, tốt nhất là ngoan ngoãn ở lại chỗ này, như vậy, có lẽ thời gian hắn thất bại sẽ chậm lại. Không biết chừng kẻ bất tài như hắn còn có cơ hội phản kích?”
“Giang Minh, vì tôi, để cho Đường Diệc Diễm có cơ hội thở dốc, đáng giá sao?” Giữ tôi lại bên người, không thể nghi ngờ là một qủa bom hẹn giờ, tôi có thể mật báo cho anh bất cứ lúc nào, tùy thời có thể đẩy hắn lâm vào vạn kiếp bất phục, tất cả những điều này đáng giá sao?
“Duyệt Duyệt, tôi tính toán tất cả, lại không nghĩ rằng bản thân mình sẽ không thể kìm lòng mà yêu chị. Tôi muốn, tuyệt sẽ không buông tay!”
Tôi trừng lớn mắt, nỗi chua xót trong lòng không ngừng lan tràn. Có một người đã từng nói với tôi như vậy, nhưng anh đã phải trả giá bằng cả mạng sống! Còn cậu, lại muốn dùng cái gì để đặt cược đây? Tôi có tài đức gì mà có thể khiến cho nhiều đàn ông phải đau khổ dây dưa, vây quanh tôi, thề sống chết tranh đấu như vậy.
Cả đời này tôi muốn bình tĩnh, có lẽ, chỉ có lúc chết mới có thể thực hiện được!
Chương 28 – Ngoài ý muốn
“Chị Duyệt Duyệt!” Lúc Qua Nhan tới, tôi vẫn còn ngồi trên ghế trúc ở hoa viên, ngẩn người. Tôi đã thỏa hiệp, ở lại nhà Giang Minh, huống chi… vì Đường Diệc Diễm mà tranh thủ một chút  thời gian, may ra còn có cơ hội giành chiến thắng.
“Qua Nhan!” Tôi cười gượng, sao con bé lại đến đây? Giang Minh gọi đến sao? Nếu không được hắn đồng ý,  nha đầu này tuyệt đối tìm không thấy nơi này, một nơi ngay cả Đường Diệc Diễm cũng không thể động đến, tôi hoàn toàn tin tưởng, giờ đây Giang Minh quả thực có năng lực khiến Đường Diệc Diễm không tìm được tôi, hơn nữa, lúc này anh đang trong tình trạng ốc không mang nổi mình ốc, làm sao có thể lo cho tôi được đây?
“Chị Duyệt Duyệt, sao chị gầy nhiều như vậy?” Qua Nhan ngồi xuống cạnh tôi, nhìn khuôn mặt tiều tụy của tôi, con bé đau lòng nhíu mi, nắm chặt lấy tay tôi.
Tôi cười nhẹ nhõm, vuốt ve hàng lông mày đang nhíu lại kia. “Nha đầu ngốc, là do em nghĩ nhiều thôi, nơi này rất tốt!” Qua Nhan à, em phải đứng ngoài vòng hỗn loạn này, tuyệt đối không nên bị liên lụy vào!
“Anh Minh nói chị rất nhớ em… Chị Duyệt Duyệt, không phải chị đang ở bên Đường Diệc Diễm sao? Tại sao lại tới đây? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi, dì Lí sao lại…” Qua Nhan khẩn trương nhìn tôi, mắt mở mắt, tràn đầy khẩn cầu, sự hoang mang khiến con bé trở nên bối rối. Nhất định là con bé đã gặp Lí Hồng, quả nhiên họ cũng gạt Qua Nhan. Như vậy cũng tốt, ít nhất, chúng tôi đều là vì muốn bảo hộ con bé, che chở công chúa của chúng tôi.
“Qua Nhan, mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, Giang Minh đều là vì muốn cho em có cuộc sống tốt nhất, không bị người khác bắt nạt như trước đây! Về phần Đường Diệc Diễm… Bây giờ anh ta muốn kết hôn với người phụ nữ khác, cho nên chị đã rời khỏi!” Tôi trấn an con bé, cố ý nhẹ nhàng bâng quơ.
Qua Nhan không dám tin nhìn chằm chằm tôi. “Đường Diệc Diễm anh ta… Tại sao lại như vậy, không phải hai người rất yêu nhau sao? Sao lại biến thành như vậy?”
“Qua Nhan, có đôi khi, tình yêu rất mong manh!” Tôi chua xót thở dài, trong lòng dâng lên một trận đau đớn, không phải cứ yêu nhau là nhất định có thể ở cùng một chỗ, có quá nhiều cố kỵ, quá nhiều chướng ngại, chỉ cần ở trên thế gian phiền nhiễu này, không thể nào tùy ý được!
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chị Duyệt Duyệt, chị nói cho em biết đi, mọi chuyện là thế? Anh Giang Minh, chị, ngay cả dì Lí cũng “chết đi sống lại”, mọi người rốt cuộc đang gạt em chuyện gì, em cũng là người một người cơ mà, mọi người có hiểu được cảm xúc của em hay không?” Qua Nhan liên tục lắc đầu, cảm xúc bắt đầu kích động. “Em không phải trẻ con, em không thể làm bộ như cái gì cũng không biết!”
Con bé nắm lấy tay tôi, nước mắt trong suốt, toàn bộ sự uất ức và bàng hoàng hiện lên trong đó.
Tôi ôm con bé, cảm nhận được những cơn run nhè nhẹ, nghẹn ngào. “Qua Nhan!”
Cuộc sống còn có nhiều điều ngoài ý muốn, không nằm trong tính toán của em, mọi thứ sẽ không bao giờ giống như trong kế hoạch, số phận sẽ luôn nảy sinh những vấn đề khác, như Giang Minh trong tranh đấu lại lỡ yêu tôi, như Qua Nhan, một bé gái mồ côi xâm nhập cuộc sống của mẹ con họ, tất cả đều không có trong kế hoạch của họ, nhưng nó vẫn tồn tại.
“Qua Nhan, tin chị được không? Tất cả đều không liên quan đến em, đây chỉ là tranh đấu của bọn họ, em đương nhiên là người trong nhà, Giang Minh vẫn là người thân của em, thậm chí còn tốt hơn so với chị, hiểu không?”
Qua Nhan ngẩng đầu, hoảng hốt nhìn tôi, thì thào: “Người thân? Người thân?… Vĩnh viễn cũng không thể là người yêu đúng không?” Con bé bỗng buồn bã cười, bất đắc dĩ, nước mắt rơi xuống, nhưng dáng vẻ lại vô cùng bình tĩnh.
Trái tim bỗng thấy đau đớn, tôi không nói gì,  hạ mí mắt xuống, cầm chặt lấy tay con bé. Qua Nhan nói đúng, Giang Minh vĩnh viễn sẽ không yêu con bé, trước kia tôi đều lừa mình dối người, tràn đầy lòng tin nghĩ rằng có lẽ hắn sẽ từ từ cảm nhận được, nhưng không, không có khả năng!
“Nhưng vị trí của em  ở trong lòng Giang Minh là hết sức quan trọng!” Hắn vẫn luôn tỉ mỉ che chở cô em gái nhỏ, đối chọi với cuộc sống khó khăn.
“Nếu vậy, em nên buồn bã hay là cảm thấy may mắn với kết cục đó? May mắn là em vĩnh viễn chiếm một vị trí trong lòng anh Minh? May mắn là em yêu một người con trai vĩnh viễn chỉ coi em như em gái, giữa chúng em không thể có tình yêu?” Qua Nhan chua xót lắc đầu, nhìn tôi, trong mắt là sự thâm trầm tôi chưa từng thấy bao giờ. Từ khi nào, tiểu nha đầu trong lòng tôi cũng đã có biểu tình nghiêm trọng như vậy, giống như toàn bộ sự đau thương trên thế giới này đều bám trên người con bé, bất lực, bi thương, đau khổ!
“Qua Nhan, bọn chị cũng không muốn em bị tổn thương, chị Duyệt Duyệt nhất định sẽ bảo vệ em, cho đến khi em tìm được hạnh phúc của mình!” Qua Nhan, chị vẫn luôn coi em là em gái, em cũng là công chúa trong lòng chị. Ba năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy cô gái bé nhỏ dùng thân mình gầy yếu quật cường giúp Giang Minh cầu xin tôi giúp đỡ, thì trong lòng chị, em vĩnh viễn là công chúa. Chị sẽ dùng sinh mệnh để che chở cô công chúa ấy, cho nên, chị nhất định sẽ không để em  bị tổn thương!
“Chị Duyệt Duyệt, trong lòng em, chị vĩnh viễn là chị gái của em, chị đau, em cũng sẽ đau, em không thể không nhận ra sự mệt mỏi của chị, tóm lại, em cũng sẽ ở bên cạnh chị, bảo vệ chị! Mặc kệ là ai, cũng không được phép thương tổn chị!” Qua  Nhan lau nước mắt, cười khổ, thể hiện sự đau lòng.
Qua Nhan, tôi cảm động ôm chặt con bé.
Qua Nhan, em nhất định phải hạnh phúc!
oOo
Từ sau khi Qua Nhan tới đây sống cùng, tôi cũng vui lên không ít. Tiểu nha đầu này luôn dùng trăm phương nghìn kế làm tôi vui vẻ, nhìn nụ cười của con bé, tâm tình dường như  cũng không quá nặng nề, may là trên thế giới này còn có chuyện có thể an ủi tôi. Từ ngày đó, Giang Minh không thấy xuất hiện nữa, Lí Hồng cũng không thấy bóng dáng đâu. Vậy cũng tốt, giữa chúng tôi đột ngột xảy ra mâu thuẫn, mỗi lần gặp nhau đều như giương cung bạt kiếm, khi nào thì đã biến thành kẻ thù rồi? Khi nào thì trở nên xa cách như thế? Tóm lại, hắn không xuất hiện, tôi ngược lại càng vui vẻ!
“Chị Duyệt Duyệt, hôm nay chúng ta làm vằn thắn ăn đi?” Qua Nhan tràn đầy hứng khởi, mặc tạp dề vào, đặt thịt lên bàn, tôi buông điều khiển từ xa trong tay, đi tới bàn ăn.
Đến gần, mùi thịt gay mũi cùng với trứng đột nhiên chui vào mũi, dạ dày tôi gần như ngay lập tức nôn nao. Tôi vội che miệng lại, nhanh chóng chạy về phía toilet, cố gắng nôn ra, cho đến khi nôn hết dịc vị trong dạ dày mới ngừng lại.
Tôi từ từ nâng cơ thể vừa đổ sụp của mình dậy, dựa vào tường thở dốc, trong lòng vẫn thấy khó chịu, cảm giác này quá quen thuộc…
Tôi nhíu mi, nhìn khuôn mặt tái nhợt trong gương, bỗng nhiên nghĩ đến… Giật mình!
Chẳng lẽ…
Cảm giác này, chẳng lẽ tôi…
“Chị Duyệt Duyệt, chị không sao chứ?” Qua Nhan cũng chạy lại đây, lo lắng nhìn tôi.
Tôi kích động lắc đầu, đảo mắt nhìn ra ngoài cửa, cố bình tĩnh lại. “Không việc gì, có thể là tối hôm qua cảm lạnh, uống thuốc vào là khỏi ngay ấy mà!”
Không thể để những người đó nghi ngờ, bọn họ mà biết chẳng khác nào Giang Minh cũng biết, không thể, tuyệt đối không thể!
“Chị Duyệt Duyệt…” Qua Nhan nghi hoặc nhìn tôi, hoang mang với hành động kỳ quái của tôi, tôi để ngón tay lên môi, ý bảo chớ có lên tiếng, con bé lập tức hiểu được, gật đầu.
“Đi thôi, chúng ta ra ngoài nào!” Tôi hướng nháy mắt, Qua Nhan theo tôi đi ra ngoài.
Tôi bình tĩnh trở lại bàn ăn. “Qua Nhan, em muốn ăn vằn thắn thì bảo cô Lí làm giúp em là được rồi, gần đây thành tích học tập của em sút đi không ít rồi đấy, đến thư phòng đọc sách đi!”
“Dạ!” Qua Nhan nghe lời gật đầu, kéo tay tôi lên lầu.
“Cô Lí, phiền cô rồi, nha đầu này toàn như vậy, rất rắc rối, cháu đi thư phòng với con bé đã!”
“Vâng, tiểu thư!” Cô Lí lặng lẽ gật đầu. Tiểu Linh cũng nhìn tôi từ phía xa, bắt gặp ánh mắt của tôi, cô bé đó vội vàng quay đầu qua một bên.
Tôi mím môi, kéo Qua Nhan lên lầu!
Tôi nhẹ nhàng mở cửa thư phòng, thở dài, nhìn khuôn mặt hoang mang của Qua Nhan, đành mở miệng: “Qua Nhan, ngày mai, lúc em đến trường, giúp chị một việc nhé! Nhớ là không được để bị người ở Giang gia nhìn thấy!” Người tôi có thể tín nhiệm lúc này cũng chỉ có Qua Nhan.
“Xảy ra chuyện gì sao chị?” Qua Nhan cẩn thận hỏi, mày nhăn lại, chần chờ nhìn tôi.
Tôi gật đầu. “Ngày mai, em đến hiệu thuốc, giúp chị mua que thử thai!”
oOo
Tôi lo lắng đi đi lại lại trong phòng, gắt gao cầm que thử thai. Mang thai rồi, tôi thật sự đã mang thai, tôi nhẹ nhàng xoa bụng, nơi này đã có một sinh mệnh nhỏ, của tôi và Diệc Diễm!
Hạnh phúc, nhưng tình hình bây giờ, tôi đang ở chỗ này, không thể che giấu với Giang Minh được bao lâu, một khi hắn biết… Không được, tôi nhất định phải bảo vệ đứa nhỏ, không thể để nỗi đau của ba năm trước tiếp diễn, tôi không thể lại mất một đi lần nữa. Nhưng tôi nên làm cái gì bây giờ? Trở lại bên người Đường Diệc Diễm, để đứa nhỏ thành con ngoài giá thú ư? Tình trạng của anh hiện nay có thể bảo vệ mẹ con tôi sao? Không lẽ để đứa nhỏ phải lớn lên trong hoàn cảnh tranh đấu kia, giống như ba của nó?
Tại sao, sao con lại đến trong hoàn cảnh không thích hợp này?
Tôi ngồi ở mép giường, nhíu mi.
Bây giờ… phải làm thế nào đây?
Mặc kệ ra sao, lần này mẹ nhất định phải bảo vệ con, bất chấp tất cả để bảo vệ con!
“Chị Duyệt Duyệt! ” Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa.
Tôi bước tới, mở cửa ra. Qua Nhan nhìn tôi với vẻ mặt ngượng nghịu. “Anh Minh… anh Minh đã đến, bảo em gọi chị xuống dùng cơm!”
Tôi ngẩn ra, sao Giang Minh lại đến đây, mà còn đột ngột như vậy, chẳng lẽ? Không đâu, chỉ là trùng hợp mà thôi, hắn đến nhất định là có mục đích, Diệp Sương Phi, mày nhất định phải vững vàng bình tĩnh, trước hết cứ suy nghĩ đối sách đã, tuyệt đối không được để Giang Minh nghi ngờ.
Tôi tự nhủ trong lòng, ổn định tinh thần đang bối rối. “Được rồi, Qua Nhan, em xuống trước đi, chị sẽ xuống ngay đây!”
Qua Nhan khẽ gật đầu, lo lắng nhìn tôi, tôi động viên con bé. “Không sao đâu, em cứ xuống trước đi!”
Qua Nhan đi rồi, tôi lập tức đến bàn trang điểm, cầm lấy đồ trang điểm trên bàn, hồi hộp lấy một tờ giấy ướt lau mặt, sau đó đánh má hồng, tô son, sau khi nhìn thấy sắc mặt của mình trong gương không còn tái nhợt nữa, mới cảm thấy an toàn mà đứng lên, chú ý đến quần áo. Không sao, Diệp Sương Phi, mày sẽ làm được!
Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) - Tử Tử Tú Nhi