Đừng để tâm đến thất bại mà chỉ nên nhìn vào những sai sót của mình.

Ngạn ngữ châu Phi

Download ebooks
Ebook "Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù )"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 23:17:27 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 08
ụ hôn của Đường Diệc Diễm trở nên bức thiết, bên tai tôi đều là tiếng thở dốc dồn dập của anh, anh điên cuồng hôn tôi, mặt, môi, cổ, ngực.
Bàn tay nóng bỏng lần lượt mơn trớn lưng tôi, sau đó chui vào trong, âu yếm.
Anh nhắm mắt lại, liều lĩnh cùng tôi dây dưa, tôi thở dốc, vô lực ngồi phịch trong lòng hắn, thừa nhận sự vỗ về chơi đùa của anh. Trong đầu không ngừng phát ra cảnh cáo, nhưng thân mình lại không tự chủ được mà tiếp nhận cơ thể nóng bỏng kia.
Chúng tôi giống như hai ngọn lửa nóng cháy, thiêu đốt lẫn nhau, gắt gao dây dưa, liều chết triền miên.
“Duyệt Duyệt…” Giọng anh khàn khàn khẽ gọi bên tai tôi, anh khẽ cắn vành tai của tôi, trong mắt tràn đầy nhu tình, tôi nhìn anh một cách thâm tình…
Mãi đến khi… tôi nhìn thấy vết sẹo dữ tợn trên khuỷu tay anh, thân mình mới cứng đờ,  théo phản xạ đẩy Đường Diệc Diễm đang thở dốc trên người tôi ra!
Anh trở tay không kịp, lảo đảo lui về phía sau vài bước, đôi mắt bỗng chốc nheo lại, bi thương nhìn tôi. Tôi vội nhắm mắt, tay gắt gao chạm vào vết sẹo trên cỏ tay, Diệp Sương Phi, mày đang làm cái gì đây, sao mày có thể…
Tôi cắn răng, không nói gì.
Thân mình cao lớn của Đường Diệc Diễm vẫn đứng yên ở phía trước, không nhúc nhích.
Trong phòng lại trở về trạng thái yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến người ta không thở nổi, chỉ có tiếng thở dốc của chúng tôi.
“Theo anh đi…” Đường Diệc Diễm dùng lực bắt lấy tôi, kéo tôi đi ra ngoài.
“Đường Diệc Diễm, anh muốn làm gì?” Ánh mắt của anh làm tôi sợ hãi, bước chân quá dài, tay lại dùng thêm sức. Tôi giãy dụa không ra, đành phải bất đắc dĩ theo anh đi tới sảnh lớn.
“Đường Diệc Diễm, anh buông ra!” Khi anh kéo tôi đến thành bể bơi, tôi rốt cuộc cũng khong thể nhịn nổi mà hét lên, anh muốn làm gì, làm gì đây?
“Là em đến trêu chọc tôi!” Đường Diệc Diễm nghiến răng nghiến lợi, trong mắt là sự thô bạo quen thuộc. Anh khẩn trương cầm lấy tay tôi, chạm vào khuôn ngực nóng bỏng của anh.
“Đường Diệc Diễm!” Tôi vặn vẹo, nhưng lại bị anh dùng tay kìm lại, trước mắt là Đường Diệc Diễm quen thuộc, Đường Diệc Diễm của ba năm trước đây, không còn lạnh như băng nữa, chỉ có phẫn nộ.
“Nhìn đi, nhìn khối cơ thể nóng bỏng này trở nên lạnh lẽo!” Dứt lời, anh quỷ dị cười, khi tôi nhận thấy có chút không thích hợp, anh đã đẩy tôi ra, “Bành” một tiếng nhảy xuống bể bơi!
“Diệc Diễm…”
Đường Diệc Diễm nhảy xuống bể bơi, rồi dần chìm xuống đá, biến mất ngay trước mắt tôi.
Tôi chết lặng nhìn chằm chằm mặt nước, nước hồ bơi gợn sóng từng vòng, sau đó chậm rãi trở về trạng thái tĩnh. Đường Diệc Diễm vẫn chưa trồi lên, đêm tối làm tôi không nhìn rõ đáy hồ, cũng không tìm thấy bóng dáng anh đâu.
Qua một lúc lâu sau, tôi bắt đầu sợ hãi, nhìn mặt hồ, giọng trở nên run run: “Diệc Diễm… Đường Diệc Diễm!”
Tất cả đều là tĩnh mịch, ngoài thanh âm trống trải của tôi đang vang vọng.
“Đường… Đường Diệc Diễm!” Tôi lo lắng đứng bên bể bơi, hoảng loạn kiếm tìm. “Diệc Diễm, Diệc Diễm!”
Đầu lại bắt đầu đau, không ngừng hồi tưởng lại ánh mắt bi thương của Đường Diệc Diễm, anh bi thương, anh bất đắc dĩ, anh đau khổ, anh rống giận, anh tính toán.
Không, sẽ không, anh sẽ không ngốc như vậy, không đâu!
“Diệc Diễm, Diệc Diễm…” Tôi la lên, nhưng chỉ có những tiếng vọng nặng nề đáp lại lời tôi!
Không…
Tôi cắn răng, nhanh chóng nhắm mắt lại, nhảy xuống trong hồ.
Cảm giác lạnh như băng đánh vào hai chân, tôi trồi lên trên mặt hồ, tay vội vã rẽ nước, kêu gọi.
Lâu như vậy rồi, đã quá lâu, không!
Sự sợ hãi làm mắt tôi đỏ lên, giọng run rẩy. Không, tôi không muốn!
“Diệc Diễm, Diệc Diễm!”
Không đươc, tôi không thể mất anh, không thể!
“Đường Diệc Diễm, Đường Diệc Diễm!” Thanh âm của tôi mang theo cả tiếng khóc nức nở, thê lương vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Không, Diệc Diễm, anh trả lời em đi, mau trả lời em, em sai rồi, em sai rồi…” Tôi không nên lừa mình dối người, tôi không nên thương tổn anh, không nên.
“Diệc Diễm… Anh…. trả lời em đi… Anh đừng làm em sợ, đừng doạ em!” Nỗi sợ hãi không ngừng vờn quanh tôi, cơn khủng hoảng sẽ mất anh cắn nuốt tôi. Loại cảm giác đau thấu tim gan này tôi không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa.
“Đường Diệc Diễm… Diệc Diễm!”
“A…” Thân mình bỗng nhiên bị người nào đó ôm lấy, Đường Diệc Diễm đột nhiên từ trong nước trồi lên trước mặt tôi, làm tôi sợ tới mức vô thố kêu lên. Tôi nhìn anh, bức tường trong tim cuối cùng cũng đổ sụp, nước mắt từng dòng lăn xuống.
“Anh điên rồi, anh điên rồi phải không?” Tôi khóc, tay đánh liên tiếp đánh lên bả vai đang ướt đẫm của anh.
“Sao em lại khóc dễ dàng như vậy!” Anh gắt gao ôm tôi, biết rõ mà còn cố hỏi. Giọng an chua xót. “Không phải là em không cần anh hay sao? Sống cùng anh không phải rất khó chịu ư? Tại sao lại khóc?”
“Đồ tồi…” Tôi hét lên, nhưng lại gắt gao ôm đầu vai anh. Không có việc gì, may mà anh không sao!
Diệc Diễm…
“Tôi là đồ tôi, lúc đó em không phải sao?” Tay anh mơn trớn mái tóc rối ướt của tôi, nước hồ và nước mắt thấm ướt khuôn mặt tôi, Đường Diệc Diễm nhẹ nhàng giúp tôi lau đi, khàn khàn thì thào:
“Rõ ràng anh đã nhìn thấy sự đau đớn trong mắt em, tại sao vẫn không thừa nhận?” Anh vuốt tóc tôi, trong mắt tràn đầy sự chua xót. “Duyệt Duyệt, yêu anh khó đến vậy sao?”
Tôi lắc đầu, siết chặt hai tay. Không khó, không khó, em yêu anh, Diệc Diễm, em yêu anh! Nhưng..
“Duyệt Duyệt…” Đường Diệc Diễm ôm tôi, khẽ thở dài bên cổ tôi, anh nhẹ nhàng gọi  tên tôi, chua xót đến mức trái tim của tôi giống như bị kim đâm.
Diệc Diễm, em không thể lại làm liên lụy đến anh. Em nợ anh quá nhiều!
“Ai?” Đúng lúc này, đèn pin bỗng chiếu thẳng lên người chúng tôi, kèm theo một giọng nam sợ hãi, cùng với tiếng bước chân sốt ruột.
“Đường… Đường quản lí?” Có người chậm rãi tới gần, sau khi nhìn rõ Đường Diệc Diễm với khuôn mặt lo lắng, thân mình sợ tới mức run lên, ngây ra ở đó, quên cả cử động.
Đường Diệc Diễm bỗng ôm chặt tôi trong lòng, ngăn trở dòng ánh sáng đang chiếu lên, che khuất thân mình ướt đẫm của tôi, gầm nhẹ: “Còn không chuyển hướng đèn pin qua chỗ khác…”
“À… à…” Người đàn ông đó quá sợ hãi, tay chân luống cuống, không sao ấn nổi nút tắt.
Không thể trách anh ta, anh ta chỉ làm tròn phận sự trông giữ nơi này, ai mà đoán được quá nửa đêm lại có người dây dưa trong này, mà nhân vật chính còn là ông chủ của công ty!
“Cút…” Đường Diệc Diễm không chút khách khí gào lên, dọa người đàn ông kia đến choáng váng. Anh ta hoảng sợ, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra ngoài!
“Buông… Buông ra!” Nước hồ lạnh lẽo và sự hỗn loạn vừa rồi khiến tôi từ thanh tỉnh lại từ chỗ ý loạn tình mê, chống đẩy anh, nhưng lại bị gắt gao cố định trong ngực, không thể động đậy.
“Thế nào, lại muốn trốn hả?” Giọng Đường Diệc Diễm có chút thất bại, còn cả bất đắc dĩ. “Vừa rồi là ai ôm anh khóc, bây giờ lại muốn trốn tránh sao?” Anh tăng thêm lực. Tôi cố gắng lui thân mình về, tránh để ngực kề sát với khuôn ngực nóng bỏng của anh.
Tôi không thể hô hấp, cũng chẳng dám nhìn thẳng vào ánh mắt nóng như lửa của anh.
“Đổi thành…. Đổi thành bất cứ ai, tôi cũng.. sẽ làm vậy!” Không nên, không nên, Diệp Sương Phi, vừa rồi mày đã sai, không thể tiếp tục sai nữa!
“Em còn muốn nói dối à?” Đôi ngươi màu nâu nheo lại, Đường Diệc Diễm kéo mạnh  cổ tay tôi, hơi thở nóng bỏng phả trên mặt tôi. “Diệp Sương Phi, em rốt cuộc muốn che giấu cái gì với anh? Em nghĩ anh là kẻ ngốc sao?”
Tôi nhắm mắt lại, nhưng cằm lại bị anh kéo qua, đôi ngươi âm trầm của Đường Diệc Diễm bắt lấy ánh mắt của tôi, gắt gao nhìn chằm chằm.
Anh đã phát hiện gì rồi sao? Đã biết bao nhiêu?
Tôi ngây dại nhìn anh, Đường Diệc Diễm nhìn tôi rất lâu, cuối cùng đành thở dài. “Trước tiên đi lên đã!” Có lẽ anh cảm giác được cơ thể tôi đang dần lạnh lẽo.
Anh ôm tôi, bước ra khỏi bể bơi, tôi muốn giãy khỏi sự kiềm chế của anh, nhưng tay anh lại ôm lấy tôi không chịu buông, khiến tôi không thể rời khỏi vòng ôm của anh!
Về tới văn phòng, Đường Diệc Diễm thẳng tay cởi quần áo ẩm ướt trên người, tôi khốn quẫn nghiêng đâu, đứng một bên. Quần áo trên người dính sát vào cơ thể, nước dọc theo đó từng giọt rơi xuống, ướt đẫm sàn nhà!
Ngoài cửa sổ, gió đêm đánh úp lại. Một trận lạnh buốt thấm vào người, tôi lạnh đến phát run, cánh tay ôm chặt lấy thân mình.
Một đôi tay bỗng nhiên từ phía sau vươn tới, ôm lấy thân thể của tôi, những ngón tay thon dài bắt đầu cởi cúc áo của tôi ra.
“Làm… gì vậy!” Tôi ngẩng đầu, Đường Diệc Diễm đã thay một bộ quần áo khô, nhíu mi nhìn tôi. Tay anh vẫn tiếp tục động tác. Tôi vội lùi lại, túm lấy vạt áo, cắn chặt môi, bối rối theo dõi anh.
“Em định mặc quần áo ướt mà đứng như vậy à?”Anh trào phúng nhíu mi, nhìn tôi, sau đó lại đẩy tay tôi ra, cố chấp tiếp tục động tác vừa rồi!
Đầu ngón tay nóng bóng của anh chạm vào da thịt tôi.
“Tôi… Tôi tự mình… tụ làm!” Bên tai nóng lên, tôi cầm lấy quần áo của mình, bối rối lách người, trốn tránh ánh mắt thiêu đốt của anh. Trong lòng kinh hãi giống hệt một chú nai con, hô hấp dồn dập!
“Không ngờ rằng, bây giờ mới được nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của em!” Giọng nói nặng nề truyền từ phía sau đến, mang theo chút trêu chọc.
Đúng vậy, thân thể đã dây dưa vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đỏ mặt ở trước mặt anh.
Tôi vụng trộm xoa hai má nóng bừng của mình, không có gương nên tôi không thấy được.
Thật sự rất đỏ sao?
Một chiếc khăn được đắp nhẹ lên đầu vai của tôi, cảm giác ấm áp lập tức vây quanh, mang theo mùi hương của anh.
Ấm áp!
“Mau thay quần áo ra, trong phòng có máy hong khô!” Đường Diệc Diễm lại đưa cho tôi một chiếc áo sơ mi to và dài. Là của anh.
Tôi nhận lấy, sau đó đưa lưng về phía anh, không thể trông thấy vẻ mặt lúc này của anh. Sau đó tôi nhanh chóng thay ra, mồ hôi đầm đìa, cuối cùng cũng mặc xong áo sơ mi.
Tôi xoay người, đem quần áo của mình đưa cho anh.
Khi Đường Diệc Diễm cầm lấy quần áo của tôi, trong mắt bỗng lộ ra ý cười, khóe miệng cong lên. Là cười nhạo sự chật vật vừa rồi của tôi sao?
Ta nghĩ rằng ngay cả khi tôi lich sự hỏi anh, liệu anh có thể tránh đi không, chỉ e anh vẫn sẽ thờ ơ.
Anh là ai chứ, Đường Diệc Diễm.
Ác ma!
Cho dù bề ngoài có thay đổi, tính cách có biến hóa, nhưng bản chất của anh, nội tâm của anh vẫn không có chút thay đổi.
Làm theo ý mình, không hơn không kém.
Nhưng trái ngược là, tôi cũng đã yêu ác ma này! Đường Diệc Diễm mang quần áo của tôi vào bên trong. Trong đó truyền ra thanh âm nhè nhẹ của máy hong khô.
Tôi co người lại trong chiếc áo quá rộng này. Áo sơ mi dài bó sát vào người, tôi mặc lên trông rất buồn cười.
Tôi bọc chặt mình trong chiếc khăn, thân dưới có chút ẩn hiên, vội vàng tiến đến  sô pha.
Lúc này, Đường Diệc Diễm đã đi ra, tao nhã ngồi vào vị trí đối diện với tôi, hai chân điềm nhiên vắt lên nhau, thân mình dựa vào lưng ghế, nhìn tôi!
Tôi nuốt nước miếng, quấn chặt khăn, trên quần áo, trên khăn, khắp không gian đều tràn ngập mùi hương của anh, nó tản khắp xung quanh, thâm nhập cả vào tim phổi
Ánh mắt của anh khiến tôi có cảm giác như mình đang trần trụi đứng trước mặt anh.
Đường Diệc Diễm vẫn nhìn tôi chằm chằm, không kiêng nể gì!
“Anh nghĩ, em hẳn là có nhiều chuyện cần giải thích cho anh một chút!” Đi một vòng, anh vẫn cố nhắc lại.
Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm đệm ghế. “Giải thích cái gì, ba năm trước không phải đã nói rõ ràng rồi sao?” Tôi tìm lại quyết tâm của mình. Không thể dao động! Nếu không, ba năm ẩn nhẫn của tôi, kế hoạch của tôi sẽ bị uổng phí. Ứớc nguyện đầu tiên không phải là vì muốn bảo vệ anh, không cho anh can thiệp hay sao? Bây giờ, điều tôi làm có thể đẩy anh xuống vực sâu.
“Đường Diệc Diễm, tôi hy vọng anh hãy hiểu rõ, đừng tưởng rằng vừa rồi tôi hoảng sợ đã cảm thấy gì đó. Chúng ta hiện tại, ba năm trước đây, và cả trước đó đều giống nhau. Chỉ có yêu và hận!”Tôi trói chặt trái tim, lại một lần nữa ác ngôn với anh, muốn chọc giận anh.
Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) - Tử Tử Tú Nhi