The act of love . . . is a confession. Selfishness screams aloud, vanity shows off, or else true generosity reveals itself.

Albert Camus

Download ebooks
Ebook "Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù )"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 23:17:27 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 05
ếu vậy, trước hết chị hãy khẳng định lại lòng mình đi đã!” Giang Minh liếc nhìn tôi một cái, xoay người châm một điếu thuốc, tránh qua một bên.
“Ba…” Tôi nghe được tiếng trượt của bật lửa vang lên giữa hành lang.
Có cái gì đó đang nặng nề va chạm vào trái tim tôi. Tôi lấy nước vỗ đều lên khắp mặt, nhìn mình trong gương, nặng nề mà thở dốc. Bọt nước theo hai bên má tôi chảy xuống, trang sức lấp lánh phản chiếu, mơ hồ làm cho tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt mình. Có lẽ, tôi vẫn còn có trái tim.
Ba năm qua, thù hận khiến tôi trở nên lạnh lùng, tôi ép bản thân mình phải trở nên mạnh mẽ, không lúc nào là không nghĩ đến việc đẩy Đường Tỉ Lễ vào chỗ chết. Nhưng linh hồn bởi vì thù hận mà biến thành vặn vẹo thì làm sao có nổi một chút bình yên đây?
Vất vả quá!
Thật ra Giang Minh đã nói đúng, tôi thật sự thấy quá vất vả, mệt mỏi muốn chết! Tôi vẫn luôn bắt mình phải nhớ kỹ mối thù của Việt Phong, bắt mình quên đi tình yêu dành cho Diệc Diễm.
Mà tất cả sự ngụy trang này, vào khoảnh khắc nhìn thấy Đường Diệc Diễm đã lập tức sụp đổ. Là tôi, là tôi đã nhất quyết khiến cho Đường Diệc Diễm trở nên lạnh lùng, bi ai như vậy!
Việt Phong, em đã sai sao? Thật sự sai ư? Hoá ra cảm giác bị thù hận bủa vây lại khó chịu như vậy, trong lòng phải hận một người lại áp lực đến thế!
Việt Phong, trước kia anh cũng như vậy sao?
Tôi nâng mi mắt lên, yên lặng nhìn chính mình, ánh mắt dần trở nên kiên định.
Không được, tôi không thể dao động!
Chỉ cần một ngày còn chưa đạp đổ Đường Tỉ Lễ, linh hồn áy náy của tôi vẫn không thể bình tĩnh lại, Việt Phong cũng sẽ không ngủ yên! Tôi tin nhất định là vậy, nhất định!
Hít mạnh một hơi, tôi rút khăn tay ra, bắt đầu thong dong chà xát những giọt nước còn đọng trên mặt, sau đó thuần thục trang điểm lại, lông mi, son môi, má hồng…
Trở lại phòng, Giang Minh đang hăng say chơi đùa, vừa nhìn thấy tôi bước vào, hắn lập tức cười đến sáng lạn: “Duyệt Duyệt, còn thiếu mình chị thôi đấy, lại đây!”
Tôi liếc nhìn Đường Diệc Diễm, anh đang cúi đầu, loạng choạng quơ quơ ly rượu trong tay, tiếng thủy tinh gõ lên vách tường sôi vang.
Ngồi xuống cạnh Giang Minh, tôi dùng ánh mắt cảnh cáo nhắc cậu ta không cần hồ nháo. Cậu ta khẽ nhún vai tỏ vẻ vô tội, hướng về phía mọi người vỗ tay: “Mọi người, chúng ta chơi trò ‘nói thật và đại mạo hiểm’ đi!”
Cái gì? Tôi bất khả tư nghị quay đầu trừng cậu ta, ngoài cười nhưng trong không cười uy hiếp: “Cậu… đừng… quá đáng!” Xú tiểu tử!
Cậu ta vẫn nhếch môi cười với tôi.
“Giang quản lí, rất hay, tôi tham gia!”
“Tôi cũng vậy!”
“Mọi người đều đến chơi đi!”
Tôi bất đắc dĩ chống trán, những người đó ồn ào hoàn toàn không đếm xỉa gì đến sự kháng nghị của tôi.
Vì thế, một vỏ chai rượu nhanh chóng được đặt lên giữa bàn. Mọi người lập tức xúm quanh.
Giang Minh cười, nói: “Hắc hắc, luật chơi mọi người đều biết cả rồi, đầu chai chỉ vào ai thì người đó được lựa chọn, tương ứng, người được đáy chai hướng tới sẽ ra yêu cầu. Nếu đối phương hoàn thành nhiệm vụ, thì người kia sẽ nhận trừng phạt. Tất nhiên, nếu đối phương cố ý không thỏa hiệp, vậy thì đành phiền họ uống hết chỗ này!” Dứt lời, Giang Minh chỉ vào 12 cốc bia đã được đặt sẵn một bên. “Một lần uống hết đó nha!”
“Ây da, Giang quản lí, anh thật chơi hiểm nga!”
“Ui, người ta sợ rồi đó!”
“Làm sao bây giờ, vấn đề gì cũng có thể hỏi sao?”
Trong phòng lập tức ồn ào, không biết khi nào thì Giang Minh đã ngồi xuống vị trí đối diện với tôi, ngay cạnh Đường Diệc Diễm, nghịch ngợm nháy mắt mấy cái.
Tôi nhếch môi, khuôn mặt không có chút hoà nhã.
“Thùng thùng đông…” Chai rượu bắt đầu chuyển động mỗi lúc một nhanh trên mặt bàn gỗ trơn nhẵn, mỗi người dường như đều ngừng thở, trơ mắt nhìn chai rượu xoay chậm dần, rồi dừng ở…
“A, làm sao bây giờ!” Đầu chai chỉ thẳng vào Tiểu Trương- trợ lý của chúng tôi, một cô gái hay thẹn thùng. Chiếc kính to bản được đặt ngay ngắn trên sống mũi, che đi hơn một nửa khuôn mặt. Mà đầu còn lại hướng vào đồng nghiệp Tiểu Lí. Cậu ta đã xoa xoa tay: “Tiểu Trương, xin lỗi nha, cô chọn cái gì đây?”
“Đại… Đại mạo hiểm!”
“Được, nếu vậy thì mời cô đi đến quầy bar bên ngoài, tiến về chỗ có vị khách nam tính nhất đang ngồi ở đó, mang số điện thoại của anh ta về đây, nhớ là phải chuẩn nha!”
“A, Tiểu Lí, anh thật nham hiểm!”
“Đúng vậy, chơi ác quá đi!”
Các cô gái đều bênh vực kẻ yếu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Trương đã biến thành đỏ bừng.
“Đâu có, như vậy mới kích thích chứ!”
“Đúng rồi, đổi lại là các cô, các cô còn không phải cũng như vậy!”
Nam nữ lập tức chia làm hai phái, khẩu chiến lẫn nhau.
“Tôi… Tôi đi!” Tiểu Trương ngượng ngùng đẩy gọng kính lên, đứng dậy!
Một lúc lâu sau cô ấy mới trở lại, khuôn mặt lại càng đỏ hơn, đưa ra một tờ giấy. “Anh ta đưa cho tôi này!”
“Yeah!” Các cô gái đã nhao nhao đưa bia đến.“Tiểu Lí, phạt rượu!”
Tiểu Lí bĩu môi, sảng khoái ngửa đầu uống cạn.
Lượt tiếp theo lại bắt đầu!
“Chọn cái gì đây?”
“Nói thật!”
“Được, một tuần cậu có mấy lần cao trào hả?”
Không khí càng ngày càng náo nhiệt, sự câu nệ lúc mới đầu đã không còn sót lại chút gì. Mọi người cũng dần trở nên không kiêng nể ai.
Trương Tuyết Ngưng bị buộc phải uống rượu giao môi cùng một đồng nghiệp nam. Đường Diệc Diễm nói thế nào cũng là quản lí, cho nên đến phiên hắn, mọi người cũng chỉ lấy lệ, yêu cầu hắn nhảy một bài với một đồng nghiệp nữ.
Lại thêm mấy lượt chơi nữa trôi qua, thần may mắn có vẻ như vẫn mỉm cười với tôi. Nhìn trong mắt Giang Minh chợt loé ra một tia giảo hoạt, tôi chỉ có thể cầu nguyện trò chơi ma quái này mau chóng chấm dứt!
“Tạp!” Ngay khi đầu chai thẳng tắp hướng tới trước mặt tôi, tôi biết là lời cầu nguyện của mình đã trở nên vô dụng. Giang Minh hướng về phía tôi, nhẹ nhàng nhấc ly rượu trong tay lên, kính tôi, sau đó ngửa đầu uống cạn, hắn nuốt xuống, đá lông nheo trêu tức tôi, gian kế hiện rõ mồn một trên khuôn mặt: “Diệp tiểu thư, chọn cái gì đây?”
“Đại mạo hiểm!” So với việc bị làm khó bởi mấy câu hỏi của cậu ta, tôi nghĩ vẫn nên lựa chọn làm mấy việc kia, uống chén rượu giao môi, khiêu vũ đại khái một chút, tôi không muốn để cậu ta thể hiện trình độ võ mồm cực nhanh!
Nhưng khoé miệng Giang Minh lại cong lên, làm tôi cảm giác như mình bị đi guốc trong bụng!
“Nếu Diệp Sương Phi tiểu đã có đảm lượng như thế, vậy thì hãy lựa chọn… hôn tôi hoặc là Đường quản lí, lưỡi hôn nha!”
Quả nhiên!
Lời nói của Giang Minh tựa như một trái bom phát nổ, trong phòng bỗng chốc yên tĩnh lại, tất cả mọi ánh mắt đều nhắm tới tôi.
Xú tiểu tử! Tôi phẫn hận trừng mắt nhìn cậu ta, siết chặt tay lại. Đường Diệc Diễm lại thản nhiên tựa lưng vào sô pha, nhấc ly rượu lên nhấp một ngụm, ung dung nhìn tôi.
Một bên là Trương Tuyết Ngưng với sắc mặt xanh mét.
“Nghĩ xong rồi chứ? Diệp tiểu thư!” Giang Minh hai tay ôm ngực, biểu tình tựa như mỏi mắt mong chờ!
“Thật sự là rất khó chọn, đều…”
Bắt đầu có những tiếng nói nhỏ sợ hãi. Tôi đứng phắt dậy, quyết định lựa chọn.
“Bành” Mười hai cốc bia nặng nề đặt trên mặt bàn, tôi lưu loát nhấc lên một cốc, ngửa đầu, từ từ uống…
Bốn phía vang lên những tiếng than khiếp sợ, tôi từng cốc từng cốc một uống cạn, nhìn Giang Minh trong mắt có kinh ngạc, còn cả ánh mắt phức tạp của Đường Diệc Diễm. Tôi khép mắt lại, càng dùng sức để uống!
Giang Minh, cậu muốn làm khó tôi phải không? Không có cửa đâu!
Mọi thứ trước mắt bắt đầu nghiêng ngả, ý thức cũng dần mơ hồ. Dòng bia đang nuốt xuống dường như dần chuyển động ngược lại, khóe miệng cũng đã tràn ra một ít.
“Ba” Tôi lại buông xuống một chiếc cốc rỗng nữa, lau quệt khóe miệng, nhíu mi, đang định tiếp tục cầm lấy một cốc bia khác thì tay lập tức bị đè lại. Trước mắt, Giang Minh dùng vẻ mặt chật vật nhìn tôi, hắn thở dài, yên lặng tiếp nhận cốc bia trong tay tôi, ngửa đầu uống cạn.
Mọi người đều tròn mắt nhìn hắn thay tôi uống hết số bia còn lại. Ai cũng không nói được tiếng nào.
“Tôi… đi trước!” Cảm giác khó chịu trong dạ dày làm tôi thấy không khoẻ, loạng choạng chen qua đám người, đi ra ngoài. Tôi mất thăng bằng lảo đảo bước về phía trước, bỗng có người tay mắt lanh lẹ đỡ lấy thân mình đang trượt xuống của tôi, ôm vào trong ngực.
Diệc Diễm, tôi nhìn đôi mắt màu nâu thẫm kia, ánh sáng trong đó khẽ lóe ra, lưu chuyển, vòng tay đang ôm tôi của anh bỗng buộc chặt thêm một chút, hơi thở nặng nề phất trên cổ tôi. Diệc Diễm, Diệc Diễm… nỗi chua xót trong lòng từng chút một lan tràn, tôi si ngốc cười, muốn nâng tay lên ôm anh, nhưng thân mình lại bị một lực khác kéo lại. Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói của Giang Minh: “Đường quản lí, tôi sẽ đưa thư kí của tôi về, không nhọc anh lo lắng!”
Bàn tay đang đặt trên lưng tôi nhanh chóng siết lại, sau đó suy sụp buông ra. Tôi bị Giang Minh mạnh mẽ ôm vào trong lòng, hắn đỡ lấy tôi, nghiêng ngả lảo đảo bước ra quán bar.
Gió đêm hỗn loạn mơn trớn hai má tôi, dạ dày lại cuộn lên, tôi đẩy Giang Minh ra, vịn vào tường nôn khan.
Nước mắt tràn ra khỏi khoé mắt.
Có người nào đó ở phía sau nhẹ nhàng vỗ lưng cho tôi, hắn thở dài: “Tội gì đâu, tội gì phải như vậy, Duyệt Duyệt!”
Buông tay, Đường Diệc Diễm cuối cùng vẫn buông tay tôi ra, vì không thương cho nên không cần!
Tôi thống khổ dựa vào tường, né tránh ánh mắt của Giang Minh, nghiêng đầu, khóc rống!
Diệc Diễm, anh vẫn là buông em ra!
Buông tay!
Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) - Tử Tử Tú Nhi