Chỉ có một thành công mà thôi, đó là sống cuộc sống của mình theo cách của chính mình.

Christopher Morley

Download ebooks
Ebook "Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù )"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 23:17:27 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 04
hời gian gần đây, Giang Minh rất bận rộn, bởi vì lão gia đem dự án công viên giao cho hắn toàn quyền quản lý, người ngoài còn nghi ngờ đồn đại thanh danh mấy năm nay của hắn chẳng ra làm sao, một con người sống phóng túng!
“Hôm đó chị cả đêm không về là vì hắn sao?” Đứng ở chỗ cao nhất của công viên ven biển, Giang Minh chỉ ngón tay về phía đám người đang đi từ đằng xa về hướng này. Trong đó, Đường Diệc Diễm một thân âu phục sang quý chỉn chu đi ở chính giữa.
Tôi quay đầu nhìn phía hắn, nhíu mi.
“Người đàn ông mà Qua Nhan nói, chắc là hắn ta rồi!” Giọng điệu của Giang Minh bình thản làm tôi đoán không ra nội tâm của hắn thế nào, khuôn mặt không chút biểu tình, ánh mắt bắn một đường thẳng tắp về phía trước, hai tay đút vào trong túi quần.
Dáng vẻ của hắn khiến tôi không khỏi kinh ngạc. Biểu tình như vậy…
“Chuyện này không liên quan đến cậu!” Tôi lạnh lùng quay đầu đi, ngăn nỗi bất an trong lòng lại.
“Tôi chỉ là nhắc nhở chị, chớ quên mục đích trở về của chị!” Giọng điệu của Giang Minh đã nặng thêm vài phần, thân mình không hề động đậy, vẫn duy trì bộ dáng như cũ.
“Không cần cậu nhắc nhở, tôi nhớ rõ hơn bất cứ ai!”
“Vậy sao?” Giang Minh hừ hừ, rốt cuộc thì thân mình cũng giật giật, hắn nhìn tôi, khóe miệng cong lên.
“Nếu đã như vậy, chúng ta bắt đầu đi, Duyệt Duyệt!”
“Chủ đề công viên lần này lấy phiêu lưu kì diệu làm chủ đề. Trước hết, công viên vốn được xây dựng ở ven biển, chúng tôi quyết định bắt đầu thiết kế từ khu vực dưới cùng…” Kiến trúc sư thong dong dùng máy chiếu giảng giải ý tưởng của mình, bên dưới là những người phụ trách chủ yếu của tập đoàn Đường thị và tập đoàn Giang Nguyên, được chia làm hai bên, ngồi đối diện trên bàn hội nghị dài.
Giang Minh bắt đầu xoay bút. Tôi ngồi cạnh hắn, gõ lại nội dung của cuộc họp trên máy tính một cách thành thạo. Giang Minh chống cằm nhìn tôi, không chút để ý tới những ánh mắt khác thường này, bao gồm cả Đường Diệc Diễm đang ngồi ở phía đối diện chúng tôi.
Trương Tuyết Ngưng hình như vẫn là thư kí của anh. Khi làm việc thì giỏi giang, lúc bình thường lại quyến rũ, người con gái như vậy quả là hiếm có, hai người đó kết hợp lại nhất định sẽ tạo nên nghiệp lớn.
“Ấy kìa! Chị sai rồi!” Một giọng nói làm như không chút để ý vang lên ngay bên tai tôi. Giang Minh nghiêng người, đầu kê tới gần tôi, môi dừng bên tai tôi, hắn dùng chiếc bút trong tay chỉ vào màn hình máy tính, ngay phía trên biểu tượng thùng rác!
Mặt tôi bỗng chốc đỏ bừng, hoảng loạn nhấn backspace, đưa vào một lần nữa, tay tiếp tục gõ bàn phím nhưng lại run nhè nhẹ, tôi cảm giác được cái nhìn chăm chú của Đường Diệc Diễm từ phía đối diện.
Mặt anh không chút thay đổi, nhưng lại không chút kiêng kị mà nhìn tôi chằm chằm.
Giang Minh lạnh lùng nhìn bàn tay run run đang nhanh chóng sửa các lỗi sai của tôi.
Tình trạng như vậy gần như khiến tôi nghẹt thở. Một lần nữa phải đối mặt với Đường Diệc Diễm đã làm tôi đủ bối rối rồi, tên tiểu tử này lại còn cố ý gây thêm phiền phức, trái tim tôi thật sự không chịu nổi.
Tôi cố gắng tập trung tinh thần, tự nói với mình phải tập trung toàn bộ vào máy tính, nhưng mắt lại không khống chế được mà liếc về phía Đường Diệc Diễm.
Trái tim tôi nhảy múa điên cuồng, nhìn bộ âu phục bao lấy thân hình mình, đầu tôi lại hiện lên hình ảnh hôm đó trong khách sạn, tôi đã giúp anh chà lau cơ thể.
Tôi khẽ nuốt nước miếng, tay đặt trên bàn phím đã thất bại mà ngừng lại.
Diệp Sương Phi, trận chiến còn chưa bắt đầu mà mày đã rối loạn rồi sao?
Không thể bỏ cuộc được, mày quên ư? Quên mối thù của Việt Phong rồi sao?
Tôi nắm chặt chiếc dây chuyền, sắc mặt trầm xuống.
Việt Phong!
Hít sâu một hơi, tôi mở bàn tay đang nắm chặt ra, trái tim bối rối cố sức bình tĩnh buông lỏng, lại bắt đầu thong dong gõ bàn phím.
Giang Minh ngồi bên cạnh cũng đã nhích người ra một chút, tiếp tục quay bút, chiếc bút nhỏ dài đang không ngừng chuyển động trên tay hắn.
Hai giờ sau, hội nghị chấm dứt. Đường Diệc Diễm lễ phép bắt tay với Giang Minh: “Hợp tác vui vẻ!”
“Sau này mong được chỉ giáo nhiều hơn!” Giang Minh cười. “Đêm nay chúng tôi có bữa tiệc, Đường tiên sinh có hứng thú tham gia không?”
Thân thể tôi chấn động, hoang mang nhìn về phía Giang Minh, bữa tiệc nào cơ chứ?
“Được!” Tôi nghe thấy câu trả lời nặng nề phát ra trên đỉnh đầu, tôi vội ngẩng lên, Đường Diệc Diễm không nhìn tôi, chỉ có khóe miệng là nhẹ nhàng nhếch lên.
Quả nhiên, tôi biết ngay là Giang Minh sẽ không lựa chọn nơi tốt đẹp gì.Tiếng nhạc trong  đinh tai nhức óc, tất cả mọi người ở đây, ban ngày đều mang dáng vẻ nghiêm túc, còn đêm xuống lại điên cuồng mà vặn vẹo thân mình, tìm kiếm sự an ủi trong chốc lát.
Tôi thấy Giang Minh mời Đường Diệc Diễm uống một ly, hai người đàn ông chênh nhau sáu tuổi, nhưng thoạt nhìn đều mạnh mẽ ngang nhau. Giống nhau ở chỗ tuổi còn trẻ đã đứng trên đỉnh, và khác biệt là, Đường Diệc Diễm còn có thân phận chống đỡ, Giang Minh lại phải dựa vào chính mình, cả hai đều dốc sức phấn đấu để đổi lấy tất cả mọi thứ của ngày hôm nay, hy sinh qúa nhiều.
“Tôi ra ngoài một lát!” Tôi không thích không khí ngột ngạt trong căn phòng này.
“Duyệt Duyệt, tôi đi cùng chị!” Giang Minh buông chén rượu, đứng lên. Tôi thấy thân mình Đường Diệc Diễm chợt cứng đờ, tuy rằng chỉ là trong nháy mắt.
Tôi nhìn Giang Minh, hắn cố ý sao? Cố ý gọi tôi là Duyệt Duyệt ở trước mặt anh?
Trước đây, ngoài người nhà của tôi thì chỉ có hắn mới được gọi như vậy!
Tôi thở dài, không từ chối, nhìn Giang Minh theo tôi đi ra khỏi phòng, tôi cũng muốn nói chuyện với hắn một chút!
“Giang Minh, cậu rốt cuộc muốn làm gì?” Vừa ra khỏi phòng, tôi nhìn hắn đầy phẫn nộ.
“Cậu không nhầm đối tượng đấy chứ?” Đường Tỉ Lễ mới là mục tiêu của chúng tôi, hắn rõ ràng biết tôi và Đường Diệc Diễm đã quen nhau từ trước, vậy mà còn liên tục làm anh khó xử.
“Tôi không nhầm, mà là chị đã nhầm!” Giọng nói của Giang Minh nặng nề vang lên bên tai tôi. “Chị dám nói chị không hề dao động không?”
Tôi phức tạp liếc hắn một cái rồi cúi đầu.
“Tôi chỉ muốn chị xác định lại quyết tâm của chị, nếu sau này vì hắn mà chị tình nguyện từ bỏ tất cả kế hoạch, vậy thì chúng ta còn bắt đầu làm gì?” Giang Minh không còn giữ nét cười nữa, trên mặt hắn là thái độ nghiêm túc đến khác thường.
“Anh ấy là anh ấy, Đường Tỉ Lễ là Đường Tỉ Lễ!” Người Đường gia căn bản là không đoàn kết.
“Nhưng họ đều là người Đường thị,đối phó với Đường Tỉ Lễ, tất nhiên phải đánh vào chỗ xung yếu của tập đoàn Đường thị, chị dám nói, đến lúc đó còn không liên quan đến chuyện của Đường Diệc Diễm sao?”
Tôi không nói gì, yên lặng nhìn về phía hắn, Giang Minh nói đúng. Đến cuối cùng, tôi không thể không trở thành kẻ địch của Đường thị, nếu vậy, Đường Diệc Diễm phải làm sao đây!
“Duyệt Duyệt, chị mở to mắt được không?” Giang Minh bỗng nhiên nắm chặt bả vai của tôi, tôi ngẩng đầu, thấy được sự chua xót trong mắt hắn “Mở to mắt, trên đời này không phải chỉ có một mình Đường Diệc Diễm là đàn ông!”
Ánh mắt của hắn làm tôi bối rối, vọi đẩy hắn ra. “Giang Minh, đừng đùa nữa, bao nhiêu lần rồi, cậu không thấy mệt sao? Nhàm chán quá đấy!”
Tôi thật sự chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng này của hắn, sự nhiệt tình trong mắt hắn làm cho lòng tôi lo sợ. Không, không phải như tôi nghĩ đâu, hắn chính là kẻ bất cần đời, chỉ là thằng nhóc táo bạo như ba năm trước, ánh mắt thâm tình như vậy không nên xuất hiện trong đôi mắt hắn, lại càng không phải là lúc nên đối với tôi như vậy!
Giang Minh buông tay ra, trong đáy mắt hiện lên một tia đau xót.
“Cứ suy nghĩ lại đi, nếu chị thật sự không thể đối diện với trái tim của chị, làm sao chúng ta có thể tiếp tục được. Vừa mới bắt đầu đã yếu như vậy, nhất định sẽ thất bại. Có lẽ, Trần Việt Phong cũng không muốn chị thay anh ta báo thù, không muốn chị biến thành như bây giờ?”
Lời nói của Giang Minh giống một chậu nước lạnh, hắt thẳng lên người tôi, khiến thân thể tôi đau đớn. Tôi gắt gao cắn môi: “Không, ngày nào kẻ hại anh ấy còn chưa bị trừng phạt, anh ấy một ngày cũng sẽ không ngủ yên!”
Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) Cấm tình ( Tập 2 - Tội ác báo thù ) - Tử Tử Tú Nhi