Books can be dangerous. The best ones should be labeled "This could change your life."

Helen Exley

Download ebooks
Ebook "Bộ Ba Tiểu Thư Rắc Rối"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: uriboo
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 62 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 774 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 05:41:57 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 47:
Ở chỗ Tiểu An
- Anh thấy chưa?_ sau một lúc chạy mệt lữ Tiểu An và Tuấn Anh chống gối thở.
- chưa._Anh lắc đầu.
- hộp thuốc!_ bỗng nhiên Tiểu An nhìn thấy hộp thuốc của Tiểu Đan nằm lăn lốc đằng xa. Cô vội vàng chạy đến nhặt lên.
- chẳng lẽ..._ 2 người nhìn nhau rồi nhanh chóng men theo con đường xuống dưới vực.
- TIỂU ĐAN!_ Tiểu An la lớn khi thấy Hàn Phong và Tiểu Đan đằng trước.
- mày sao vậy??_ Tiểu An phát khóc đến cạnh nhỏ bạn.
- đau... _nghe tiếng Tiểu An, cô mở mắt nhìn
- thuốc này, sẽ không sao cả, tao sẽ ày uống thuốc_ Tiểu An vừa khóc vừa nói, tay trút nhanh mấy viên thuốc.
- không có nước!_ Tuấn Anh lên tiếng.
- đưa đây!
Chưa kịp để Tiểu An suy nghĩ gì Hàn Phong đã giật lấy chúng cho vào miệng nhai. Thuốc tan ra đắng ngắt cả cổ họng. Sau đó Anh kề vào môi Tiểu Đan.
Cô nhăn mặt vì đắng. Một lát sau đó Tiểu Đan có vẻ ổn, sắc mặt đã đỡ hơn. Nhưng do quá mệt cô lịm đi. Hàn Phong bế cô lên cùng 2 người kia trở về khách sạn.
Nhóm Anh Kiệt vẫn còn lang thang trên từng nẻo đường.
- hết cách rồi_ Anh Kiệt chán nản lên tiếng_ có lẽ Chúng ra nên về khách sạn gọi người đến giúp
- không! tôi sẽ không về_ Tiểu San quả quyết
- Tiểu San à chúng ta đã đi 2 tiếng rồi!_ Tú Quỳnh khuyên bảo
- 2 người muốn về thì cứ về đi, tôi sẽ tự đi tìm_ Tiểu San nói
- Tiểu San à....
- IM ĐI!_ Cô gắt lên làm Quỳnh im bặt.
- cô đừng cố chấp mà Tiểu San như vậy không phải là cách giải quyết đâu_ Anh Kiệt hạ giọng.
Cô im lặng không trả lời.
- nghe tôi một lần đi, tôi cũng rất lo cho Hàn Phong và cả Tiểu Đan nhưng....
- dừng xe lại_ Tiểu San ra lệnh.
- làm gì?_Anh thắc mắc
- tôi nói dừng xe lại_ cô nhắc lại lần thứ 2
- cô đang muốn gì vậy?
- này....
Két....
Anh Kiệt thắng gấp khi Tiểu San định mở cửa nhảy ra ngoài.
Xe dừng lại Tiểu San phóng ra ngoài chạy đi. Anh Kiệt vội vàng chạy theo.
- Tiểu San!_ Anh với tay kéo cô lại
- buông tôi ra,tôi muốn đi tìm Tiểu Đan. Anh về đi, tôi không muốn thấy anh..._ Tiểu San vùng vằng.
- nghe tôi nói đi!_anh Kiệt vẫn cố giữ cô lại
- Không nghe, tôi không nghe tránh xa tôi ra_ cô hét lớn đẩy Anh Kiệt ra xa.
Anh vòng tay ôm lấy cô. Ôm thật chặt sợ rằng cô sẽ biến mất.
- Tiểu San à! đừng như vậy, về rồi chúng ta gọi thêm người giúp. Tôi sẽ không bỏ mặt họ đâu_ Anh Kiệt nói đều đều.
Một ánh nhìn họ chằm chằm đầy túc giận.
Thấy Tiểu San chẳng nói gì, cô òa khóc trong vòng tay anh. Cô mệt rồi, rất mệt.
Cuối cùng cô cũng chịu nghe lời Anh Kiệt.
Khi về đến khách sạn, Hàn Phong đưa Tiểu Đan lên phòng rồi bước ra ngoài để Tiểu An thay quần áo cho cô.
- chuyện gì xảy ra với 2 người thế?_ Tuấn Anh lên tiếng hỏi anh
- tụi tao bị lạc đường
- lạc đường???
- ừ
- vậy tại sao bị rơi xuống vực đó!
Tuấn Anh hỏi tiếp. Anh chỉ cần cần cầm thêm quyển sổ và cây viết thì có thể trở thành một phóng viên săn tin mà người ta thường gọi một cái tên rất dễ thương mĩ miều là chó săn.
- có ai đó muốn hại Tiểu Đan!_ Hàn Phong nói làm Tuấn Anh trợn tròn mắt.
- hại???
- ừ. Thằng Kiệt đâu?
- ấy chết! tao quên mất, nó cùng Tiểu San và Tú Quỳnh đi tìm mày. Chưa gọi điện báo cho nó nữa.
- vậy gọi đi. Tao về phòng tắm cái đã
Tiểu San vừa về đến đã nhanh chân bay lên phòng Tiểu Đan.
- sao rồi, nó bị gì vậy, tìm được khi nào sao không nói tao biết?_ miệng cô hoạt Động hết công suất khi vừa thấy Tiểu An làm nhỏ ngơ ngơ và không kịp trả lời.
- nhỏ tiếng để cho nó ngủ. Lúc nãy bệnh tim tái phát. Giờ thì không sao rồi_ Tiểu An ra dấu im lặng.
- ừ tao quên hí hí_ Tinh thần cô đã thoải mái hơn khi thấy Tiểu Đan bình an vô sự.
- thôi mày cũng mệt rồi về nghỉ ngơi đi.
- mày cũng vậy đi, mọi chuyện ổn rồi haizzz!
- thằng âm binh đó đâu rồi, để tao chơ nó một trận_ Anh Kiệt hùng hổ xoắn tay áo nói với Tuấn Anh.
- nó về phòng tắm rồi, muốn kiếm nó thì vô WC á_ Anh Kiệt trả lời.
- hừ để cho anh em lo lắng đi kiếm như vậy đợi sáng mai tao xử nó mới được!_ Anh Kiệt hầm hừ nói. (Chứ hổng phải nhờ vậy mà anh lợi dụng được con gái người ta à)
- mày nữa, sao không báo cho tao biết sớm hả (báo hại tao được ôm người ta phải hôn?)
- ủa tao có nói với Tú Quỳnh rồi mà!_ Tuấn Anh lảm nhảm
- mày nói gì?_ Anh Kiệt không nghe nên hỏi lại
- Á Á Á_2 anh la lên như heo bị thọc tiết vì thấy bà lao công lù lù đằng trước. Tóc dài trong bóng tối mặc bộ đồ trắng toát. Ôm lấy nhau co rúm
- hai cậu trai này.khuya rồi sao chưa ngủ mà đứng đây la làng thế?_ Bà bước gần đến lên tiếng.
- làm hết hồn!_ hai anh nuốt nước bọt nói.
- bộ làm chuyện mờ ám hay sao mà giật mình khi thấy già hả? Đừng nói với già là 2 cậu làm chuyện...._ Bà lấp lửng câu nói làm hai người thắc mắc
- làm gì? Tụi cháu chỉ đứng nói chuyện thôi.
- già không biết, thời này nhiều người đồng tính lắm, thôi ta đi nghỉ ngơi đây.
- nè... nè bà già... cái gì đồng tính hả???_ 2 anh bức xúc gọi lớn.
- xích ra, làm gì ôm tao vậy thằng quỷ_ Tuấn Anh đẩy Anh Kiệt ra.
- mày ôm tao trước mà, đừng có nói là có tình cảm với tao à, thằng bệnh hoạn_ Anh Kiệt trả lời.
- mày bệnh hoạn thì có!
- mày á
- mày mới bệnh
- mày bệnh
- tao nói mày bệnh
-......
Tuấn Anh và Anh Kiệt cải nhau um sùm cả lên.
- Á Á _ hét lần hai khi bà già lúc nãy lại xuất hiện
- 2 cậu chưa bệnh đâu, nhưng cứ làm ồn như vậy thì lát nữa sẽ mang bệnh tật thật đấy.
-!!!!!??????
Thế là kết thúc một ngày đầy mệt mỏi. Đêm nay chắt sẽ là đem khó ngủ cho cả đám đây khi nhớ lại những hành vi thân mật của ngày hôm nay.
Bộ Ba Tiểu Thư Rắc Rối Bộ Ba Tiểu Thư Rắc Rối - uriboo