Vấn đề không phải ở chỗ bạn đang gặp khó khăn mà chính ở chỗ bạn xem khó khăn là một vấn đề.

Theodore Rubin

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Dịch giả: Mặc Giang
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 804
Phí download: 23 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 10841 / 495
Cập nhật: 2015-11-14 01:57:31 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5: Tước Vị
ại Học viện Ma pháp Ân Tư Đặc, Ma pháp chú ngữ của Thất Cấp và những tầng cao hơn vốn không hề được công khai. Sau khi hoàn thành Lục cấp, muốn tu luyện lên cao hơn người ta phải chọn một chi hệ nhất định, các bậc Pháp giả theo thỉnh cầu mới xem xét truyền cho chú ngữ của chi hệ ấy.
“Đa tạ nhị vị Đại nhân!” Lâm Lôi cảm kích.
Hắn chợt nhớ ra, trong một số sách vở từng đọc có miêu tả về ma pháp uy lực mạnh mẽ của Phong Hệ. Phong Hệ Ma Pháp càng luyện lên cao, uy lực càng khủng khiếp, đặc biệt Đơn Thể Công Kích Ma Pháp có thể nói là đứng đầu trong tất cả các Tu luyện chi hệ, còn vượt cả “Thứ Nguyên Chi Nhẫn” trong Cấm Kỵ Ma Pháp hay “Chân Không Tuyệt Sát Thuật” trong Cửu Cấp Ma Pháp...
“Lâm Lôi, thế này đi, về Quang Minh Giáo Đình ta sẽ lập tức cho người sang báo với Khắc Lai Đức. Tin rằng trong một thời gian ngắn Khắc Lai Đức sẽ trực tiếp phong tước và ban tặng phủ đệ cho ngươi!” Cát Nhĩ Mặc cười.
Lâm Lôi vòng tay cám ơn.
“Lâm Lôi...” Lan Phổ Sâm vỗ vai hắn: “Có một số chuyện quan trường ngươi không cần bận tâm, điều mà ngươi tuyệt đối nên làm là yên tĩnh tu luyện. Ta rất mong trong vòng năm mươi năm tới, Quang Minh Giáo Đình sẽ lại có một vị Thánh Vực Cường Giả!”
Năm mươi năm?
Lâm Lôi dám chắc trong vòng năm mươi năm tới hắn sẽ trở thành Thánh Vực Long Huyết Chiến Binh, còn trở thành Thánh Vực Cường Giả thì sẽ khó khăn hơn nhiều.
“Hãy cố gắng!” Cát Nhĩ Mặc nhiệt tình vỗ vai Lâm Lôi.
Đoàn xe sang trọng chạy như bay trên con đường quê nhỏ hẹp, hàng cây Thủy Sam hai bên đường vun vút lùi lại phía sau. Hai đội kỵ binh dũng mãnh hộ tống hai đầu, chỉ đến giữa trưa xe đã về đến Phần Lai Thành.
....................
Phần Lai Thành, đại sảnh trong phủ đệ Đức Bố Tư gia tộc.
“Ngải Lệ Tư, nàng có thể tha thứ cho ta không?” Cáp Lam cầm tay Ngải Lệ Tư, mắt chăm chú nhìn nàng.
Ngải Lệ Tư bất đắc dĩ gật đầu... Nàng còn có thể làm thế nào được nữa?
“La Lâm sẽ tới ngay thôi...” Ngải Lệ Tư khẽ nói: “Thiếp về trước đây...”
Dù đã đính hôn nhưng Ngải Lệ Tư và Cáp Lam vẫn chưa chính thức thành phu thê, chỉ sau lễ đại hôn hai người họ mới được tự do sum họp. Còn trước đó thì theo tục lệ Ngải Lệ Tư phải tránh mặt, hàng ngày đều về nhà mình.
“La Lâm...!” nghe cái tên ấy Cáp Lam không khỏi chau mày.
La Lâm, chính là chính thê của hắn...
Bởi bức thạch điêu “Mộng Tỉnh” khiến cho cả thiên hạ quan tâm chú ý, hễ Cáp Lam đính hôn thì e rằng rất nhiều người sẽ nhận ra Ngải Lệ Tư. Vì vậy trong một thời gian ngắn, gia tộc Đức Bố Tư đã chọn cho Cáp Lam một chính thê...
“Cáp Lam!”
Giọng nói vui vẻ vang lên, một thiếu nữ tóc dài màu kim khoan thai bước tới. Thiếu nữ này dáng vẻ vô cùng thuần khiết, khí chất quý tộc thanh cao, đặc biệt đôi mắt long lanh rất đáng yêu.
“La Lâm, nàng tới đó à?” Cáp Lam cố nở một nụ cười. Gã không thể không thừa nhận La Lâm là một nữ tử rất đáng yêu, nam nhân thiên hạ e rằng hầu như không ai có thể cự tuyệt nàng, nhưng người Cáp Lam thực lòng thương yêu lại là Ngải Lệ Tư...
“Bá Nạp Đức thúc thúc đâu?” La Lâm không ngừng ngó nghiêng xung quanh.
“Cha ta đi có việc, chắc một lát nữa sẽ về” Cáp Lam trả lời.
Cáp Lam rất biết phụ thân gã đang bận việc gì. Do sự cạnh tranh gay gắt của Đạo Sâm Thương Hội mà các mối làm ăn của gia tộc Đức Bố Tư đều sa sút, ngày nào cũng phải bù lỗ. Tình hình như thế chừng một năm thì còn được, nhưng nếu kéo dài thì gia tộc có vững vàng thế nào cũng không tránh khỏi sụp đổ.
Hơn nữa Phần Lai Thành không chỉ có một Đao Sâm Thương Hội, các gia tộc khác lúc nào cũng lăm le dòm ngó. Cho nên… Bá Nạp Đức đã phải ra một quyết định rất mạo hiểm...
Buôn lậu Thủy Ngọc Thạch Khoáng!
Thuỷ ngọc là một tinh thạch quý, thường dùng để nạm trên Ma Pháp Trượng, rất thuận lợi cho những Thủy Hệ Ma Pháp Sư. Dưới lòng đất Phần Lai Thành có một trữ lượng khá lớn thủy ngọc, Phần Lai Vương quốc chính là dựa vào đó mà phồn vinh giàu có như ngày nay. Do sự quý báu của nó nên không ít người có ý định buôn lậu thủy ngọc...
Nhưng việc buôn lậu Thủy ngọc thạch khoáng bị Quốc vương Khắc Lai Đức cấm ngặt, người buôn lậu nào bại lộ lập tức sẽ bị xử tử, nhưng bởi lợi nhuận do buôn lậu Thủy ngọc thạch khoáng quá lớn, gấp năm sáu lần so với hàng hóa bình thường nên không ít người vẫn liều mạng.
Trước đây thì gia tộc Đức Bố Tư đâu cần phải mạo hiểm, nhưng hiện nay họ đã không còn cách nào khác. Con đường buôn bán chính đáng đã bị Đạo Sâm Thương Hội chặn mất, gia tộc Đức Bỗ Tư chỉ còn một lựa chọn duy nhất là buôn lậu!
“Không có chuyện gì xảy ra đâu...” Cáp Lam thầm nhủ: “Đối tác của phụ thân lại là Tài vụ đại thần, thân đệ của Quốc vương bệ hạ, Công tước Bạc Đức Sâm, hợp tác với ông ta thì khả năng đổ bể là không thể...”
Bạc Đức Sâm chính là Tài vụ đại thần của Phần Lai Vương quốc. Quản lý tài chính của cả Vương quốc, đương nhiên phải là người tin cậy nhất của Quốc vương rồi.
“Bá Nạp Đức thúc thúc về kìa!” Giọng nói trong trẻo của La Lâm vang lên.
Cáp Lam nhìn ra, quả nhiên Bá Nạp Đức đang tươi cười từ ngoài cửa đi vào. Thấy La Lâm ông ta cười thân mật: “La Lâm đến đấy à? Ăn tối chưa?”
“Điệt nữ còn chưa ăn” La Lâm đáp. Bá Nạp Đức gật đầu: “Vậy ở lại ăn cơm với Cáp Lam ca ca của con đi... À, ta có việc muốn bàn với Cáp Lam, con hãy sang trò chuyện với Ngải Lệ Tư trước, lát nữa Cáp Lam sẽ quay lại với con...” Bá Nạp Đức nói rồi nháy mắt với La Lâm.
Cáp Lâm theo sau Bá Nạp Đức vào trong mật thất.
Đóng cửa, châm nến xong, Cáp Lâm sốt ruột hỏi ngay: “Phụ thân, sao rồi?”
Bá Đức Nạp nở nụ cười thoả mãn: “Ta đã thương lượng chi tiết với Bạc Đức Sâm, ông ta đồng ý với chúng ta, lần buôn bán này lợi nhuận chia năm năm!”
“Năm năm?” Cáp Lam trợn tròn mắt: “Bạc Đức Sâm này thật tham lam, tiền đều do chúng ta bỏ, đến người ngựa cũng là của chúng ta. Ông ta chỉ việc bố trí đường đi, đảm bảo cho hàng hóa vận chuyên an toàn, thế mà đòi chia những một nửa lợi nhuận?”
Cáp Lam không phải không hiểu tầm quan trọng của việc dọn đường. Nhưng gia tộc Đức Bố Tư bọn họ đã tốn bao nhiêu vốn liếng, trong khi Bạc Đức Sâm không hề chi ra một đồng nào, chỉ với chút mánh lới mà thu cả núi tiền về tay!
“Năm năm là vẫn còn chấp nhận được...” Bá Đức Nạp cười nhạt: “Không chỉ là chuyện bố trí đường đi, quan trọng nhất là Bạc Đức Sâm làm như vậy đồng nghĩa với phản bội Vương quốc và đại ca của ông ta. Nếu Khắc Lai Đức phát giác vụ này, e rằng có là thân đệ thì ông ta cũng không nương tay đâu!”
Cáp Lam khẽ gật đầu.
Đối tác vụ buộn lậu này là một Công tước, hơn nữa lại là Tài vụ đại thần. Phải mạo hiểm đến thế nào mới dám chuẩn bị đường vận chuyển, nghĩ kỹ ra thì một nửa lợi nhuận cũng xứng đáng!
… Bá Nạp Đức cùng Cáp Lam rời mật thất. Về đến phòng khách, thấy La Lâm đang nói chuyện với Ngải Lệ Tư.
“Phải rồi Cáp Lam, cha vừa nghe Công tước Bạc Đức Sâm nói, ba ngày nữa Quốc vương bệ hạ sẽ đích thân phong tước cho Lâm Lôi...” Ba Nạp Đức dặn dò: “Con hãy chuẩn bị cho cha một món quà để cha tặng cho anh ta.”
Cáp Lam gật đầu ứng tiếng. Ngải Lệ Tư đang ngồi nói chuyện với La Lâm bất chợt ngước lên nhìn.
“Lâm Lôi đại ca được phong tước sao?” trong lòng Ngải Lệ Tư thoáng qua chút tư vị.
........................
Hoàng cung đại điện Phần Lai Thành, mười đại thần quý tộc đứng xếp hàng theo thứ tự, Quốc vương Khắc Lai Đức ngự trên ngai vàng, cúi nhìn xuống đám cận thần phía dưới.
“Các vị, hôm nay ta có một chuyện lớn muốn công bố...” Khắc Lai Đức cười tươi tỉnh, nói lớn.
Các đại thần hầu như đã biết rõ ông ta sắp nói tới chuyện gì. Khắc Lai Đức nhìn người hầu bên cạnh, hầu cận đó xướng lớn: “Truyền Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc vào điện!”
Lệnh vừa truyền đi, Lâm Lôi mặc lễ bào màu đen điểm vàng từ từ bước vào, mọi con mắt trong đại điện đều nhìn theo hắn.
“Bái kiến bệ hạ!” Lâm Lôi khom người cung kính.
Khắc Lai Đức nhìn hắn tươi cười: “Lâm Lôi, ngươi tình nguyện phục vụ cho Vương quốc, trẫm rất mừng. Nay ta phong cho ngươi chức Đệ Nhất Cung Đình Pháp Sư của Vương quốc, tặng cho ngươi tước Hầu...”
“Chư vị, có ý kiến gì không?” Khắc Lai Đức nhìn quanh một lượt.
Các vị quý tộc đại thần đều nhìn Lâm Lôi vẻ ngưỡng mộ, không ai lên tiếng.
“Thần tạ ơn bệ hạ” Lâm Lôi lập tức cúi mình tạ ơn.
Thực ra thì sau khi Cát Nhĩ Mặc có lời, Khắc Lai Đức sẵn sàng phong cho Lâm Lôi thành Công tước, nhưng hắn cho rằng làm như vậy sẽ kinh động đến nhiều người. Nói cho cùng thì trước đây Lâm Lôi chỉ là một quý tộc rất nhỏ, nháy mắt leo lên quá cao cũng không không phải là khôn ngoan.
Cho nên hãy lùi một bước, làm Hầu tước trước cũng không thừa...
“Lâm Lôi, ngươi thân là Đệ Nhất Cung Đình Ma pháp sư, lại là Hầu tước của Vương quốc, đương nhiên không thể tiếp tục sống trong Đạo Sâm Thương Hội. Ta đã chuẩn bị một tòa phủ đệ yên tĩnh trên đường Lục Diệp cách Hoàng cung không xa..” Khắc Lai Đức mỉm cười.
Lâm Lôi lại tạ ơn lần nữa. Thực ra tất cả những chuyện này đã được Khắc Lai Đức nói trước tối qua, hôm nay chỉ là công khai tuyên bố trước bá quan đại thần mà thôi.
Rời đại điện, Lâm Lôi đến chuyện vãn với mấy quý tộc đại thần.
Tầng lớp cao nhất trong Vương quốc Phần Lai bao gồm một số ít người như Quân đoàn trưởng, Hữu tướng, Tả tướng, Tài vụ đại thần và Giám sát đại thần, những người này nắm giữ toàn bộ những vấn đề cơ mật trong Vương quốc.
Tước vị của họ hầu hết đều là Công tước, thấp nhất là quan Giám sát đại thần cũng là Hầu tước.
Trên đường tới phủ đệ, Lâm Lôi ngồi trong xe, nhắm mắt tĩnh tu...
“Lâm Lôi đại nhân, đã đến nơi!” Tiếng người hầu thông báo. Lâm Lôi mở mắt, nhảy xuống xe, Bối Bối cũng nhảy xuống bám vào vai hắn.
“Ồ, phủ đệ to quá!” Mắt Bối Bối lấp lánh nhìn khối kiến trúc phía trước.
Lâm Lôi cũng quan sát kỹ tòa phủ đệ được Bệ hạ ngự ban, quả thực là vô cùng rộng lớn, chỉ riêng cánh cổng thôi cũng tới hơn mười mét. Bước qua cánh cửa mở rộng, đập vào mắt hắn là rất nhiều nô bộc nữ tỳ, lại còn có không ít kỵ sỹ bảo vệ.
“Không tồi!” Lâm Lôi gật đầu, bước tiếp vào trong.
“Đại nhân!” người hầu giữ của cung kính cúi mình, lập tức tấp cả người trong phủ đệ đều dừng lại, rạp người hành lễ.
Lần gặp đầu tiên phải lưu lại ấn tượng tốt cho chủ nhân, những người hầu ở đây đều biết rất rõ sự thần thông của Lâm Lôi.
“Lâm Lôi đại sư, chúc mừng chúc mừng!” một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên.
Lâm Lôi quay lại nhìn: “Ô, Bá Nạp Đức tiên sinh!”
Bá Nạp Đức vốn là tộc trưởng của Đức Bố Ân gia tộc, ông ta cười với Lâm Lôi: “Thật là vừa hay, phủ đệ của chúng ta cũng nằm trên đường Lục Diệp, chỉ cách phủ đệ của Đại sư có một nhà, sau này càng dễ dàng qua lại...”
“Ồ.. ra vậy!” Lâm Lôi nhớ lại lần đầu tiên đến cứu Ngải Lệ Tư và Cáp Lam, khi đưa Cáp Lam về nhà, đúng là dường như cách đây không xa.
“Nhưng phủ đệ của Đại sư lớn hơn phủ đệ của gia tộc chúng ta nhiều. Đây chính là nơi khi xưa bệ hạ từng sống!” Bá Nạp Đức giọng cung kính.
Lâm Lôi cũng cảm thấy tòa phủ đệ này to lớn khác thường, lớn hơn nhà hắn ở Ô Sơn Trấn rất nhiều. Trong thành Phần Lai đất quý hơn vàng này, không phải chỉ cần có tiền là có thể mua được tòa phủ đệ đồ sộ thế này. Nguyên lai đây từng là nơi mà Khắc Lai Đức Bệ hạ sống, chả trách…
“Bá Nạp Đức tiên sinh, ta phải vào xem sao, lúc khác chúng ta nói chuyện được không?” Lâm Lôi mỉm cười, đoạn bước vào trong phủ đệ.
Lúc này trước cổng gia tộc Đức Bố Ân, cả Cáp Lam, La Lâm và Ngải Lệ Tư đều đang chăm chú nhìn sang...
Bàn Long Bàn Long - Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long