You practice mindfulness, on the one hand, to be calm and peaceful. On the other hand, as you practice mindfulness and live a life of peace, you inspire hope for a future of peace.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 862 / 5
Cập nhật: 2019-01-21 18:03:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.2 - Chương 26: Hai Vua Tranh Giành Người Đẹp
àn đêm buông xuống, mọi âm thanh đều yên lặng. Trăng tròn treo cao sáng ngời trong trời đêm, ánh sáng như bạc chiếu nghiêng xuống, tràn đầy cả Phi Phượng cung. Trong phòng chỉ còn lại một chiếc đèn cung đình thuỷ tinh, ngọn đèn nhu hòa như nước thản nhiên, ấm áp, lượn lờ, quang sắc mê ly.
Gió đêm bồi hồi, lay động màn sa mỏng hơi lộ ra dưới ánh trăng, nhẹ nhàng mà dịu dàng. Ánh trăng dịu dàng chiếu rọi lên dáng người tuyệt mỹ đang nhíu mày ở trên giường gấm, soi sáng vẻ mặt bất an của nàng.
Người đàn ông áo trắng quen thuộc kia lại xuất hiện trong mộng của Tống Vãn Ca, bóng dáng thon dài tuấn dật của hắn cô độc thê lương đón gió mà đứng, cả người tản ra khí chất cao nhã phiêu dật như tiên. Tống Vãn Ca không thấy rõ diện mạo của hắn lắm, chỉ biết là hắn có một đôi tròng mắt màu băng lam sâu thẳm trong vắt như biển rộng, hơn nữa trong mắt của hắn đã tràn ngập u buồn và bi thương, cùng nhung nhớ dày đặc.
Chẳng biết tại sao, nhìn thấy bóng dáng như vậy trong lòng Tống Vãn Ca luôn có một loại đau nói không nên lời, loại cảm giác này ép nàng sắp không thở nổi.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Tống Vãn Ca rốt cục nhịn không được hỏi ra tiếng.
Người đàn ông áo trắng cũng không đáp lại, chỉ dùng đôi mắt màu băng lam tràn đầy nhung nhớ và đau thương nhìn nàng thật sâu. Tống Vãn Ca bước lên phía trước muốn xem rõ dáng vẻ của hắn. Rốt cuộc hắn là ai vậy? Tại sao phải có vẻ mặt u buồn bi thương như vậy? Nhung nhớ sâu đậm đến xương tủy như thế là vì ai? Vì sao hắn lại xuất hiện trong mộng của mình? Một lần lại một lần... làm ình cũng u buồn bi thương như hắn.
Không ngừng bước tới phía trước, nhưng bất luận Tống Vãn Ca đi về phía trước như thế nào, thủy chung cũng không thể tiếp cận người đàn ông áo trắng kia. Tầng tầng sương trắng tràn ngập chung quanh, khí trời lượn lờ, bát ngát khôn cùng. Dần dần, bóng dáng của hắn càng ngày càng xa, dần dần trở nên mơ hồ, cuối cùng biến mất ở trước mắt Tống Vãn Ca.
Thanh âm mờ mịt hư vô của người đàn ông áo trắng vang lên bên tai, sâu xa và ngân nga "Ca Nhi, chờ ta, chờ ta, ba năm sau ta sẽ trở về. Ca Nhi, xin nàng chớ quên ta, nhất định đừng quên ta nữa.....” Lời kia như ánh mắt của hắn, dung hợp dày đặc nhung nhớ và ưu thương, khiến nàng đau lòng đến hít thở không thông
“Không, ngươi đừng đi! Van xin ngươi nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc là ai? Nói cho ta biết...” Tống Vãn Ca bối rối chạy về phía trước, muốn truy tìm bóng dáng biến mất không thấy của người đàn ông áo trắng kia, vội vàng thất thố không khỏi rơi lệ. "Van xin ngươi đừng đi đi, nói cho ta biết ngươi là ai... Còn Ca Nhi ngươi nói nàng ấy là ai, tại sao phải chờ ngươi ba năm... “
Khí lạnh và âm hàn mờ mịt khôn cùng bao quanh Tống Vãn Ca, bốn phía không có một bóng người. Nàng còn muốn chạy ra ngoài, nhưng tìm thế nào cũng không tìm được đường ra. Khắp nơi đều là sương trắng, không thấy được bất luận kẻ nào, một loại cảm giác cô độc bất lực bi thương trong nháy mắt lan khắp toàn thân, khiến nàng sợ hãi lạnh run.
“A!” Giật mình từ trong mộng tỉnh dậy, tay phải Tống Vãn Ca mạnh che ngực không ngừng hít thở, trên trán hiện đầy mồ hôi.
“Vãn Nhi, nàng làm sao vậy? Có phải mơ thấy ác mộng hay không?”
Lời nói vội vàng mà lo lắng của Vũ Văn Huyền Băng bỗng nhiên vang lên bên cạnh, khiến Tống Vãn Ca cả kinh, thiếu chút nữa kêu ra tiếng. Vội vàng ngẩng đầu, thấy là Vũ Văn Huyền Băng đang nói chuyện với mình, thế này mới âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
“Hoàng thượng, sao người lại tới đây?” Tống Vãn Ca lăng lăng nhìn Vũ Văn Huyền Băng đang cúi người ngồi ở bên giường mình, hắn đến đây đã bao lâu? Mấy ly trà Long Tĩnh cũng đã lạnh, là cung tỳ chuẩn bị cho hắn, sao hắn cũng chưa uống? Mình đã ngủ lâu rồi sao, hắn đến đây vì sao cũng không gọi mình dậy? "Hoàng thượng không phải đến đây đã lâu rồi ư? Vì sao không gọi ta dậy!”
“Vãn Nhi, thực xin lỗi, mới vừa rồi không phải ta hù đến nàng chứ?” Vũ Văn Huyền Băng không trả lời Tống Vãn Ca… trái lại vươn tay giúp nàng lau mồ hôi lạnh đi, trên khuôn mặt tuấn tú tràn đầy đau lòng, cùng với tự trách.
“Không có" Tống Vãn Ca tránh khỏi tay Vũ Văn Huyền Băng, nhẹ nhàng lắc lắc đầu. "Hoàng thượng, ta là bị cơn ác mộng vừa rồi hù dọa, không liên quan đến người.”
“Ác mộng gì? Lại khiến Vãn Nhi sợ tới mức đầu đầy mồ hôi lạnh?” Vũ Văn Huyền Băng theo sát sau hỏi, lại cố ý đưa tay xoa gò má nàng, dịu dàng nhưng lại không tha cho kháng cự của nàng.
“Không nhớ rõ lắm, chỉ là ác mộng mà thôi, hoàng thượng hỏi làm gì.” Tống Vãn Ca thản nhiên cười cười, đáy lòng lại không lý do dâng lên một cảm giác đau đớn và ưu thương không thể ức chế, khiến nàng nháy mắt khó chịu, thân mình cũng nhịn không được nhẹ nhàng run rẩy.
Vừa rồi đó thật sự chỉ là một ác mộng sao? Vì sao nó chân thật như vậy? Chân thật đến khiến lòng nàng cảm giác rất áp lực, rất trầm trọng. Mộng như vậy từ nửa năm trước hàng tháng nàng đều mơ một lần, nàng không biết tại sao mình lại mơ giấc mộng kỳ quái như thế, cũng không biết tại sao mộng này lại làm ình cảm thấy hoảng hốt, tâm loạn, đau lòng. Tóm lại, bi thương và đau buồn của người đàn ông áo trắng trong mộng kia rất sâu, lây nhiễm sang nàng, nhất là đôi tròng mắt màu băng lam tràn đầy nhung nhớ và đau thương kia, làm cho lòng nàng thật đau, khiến nàng ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.
Người đàn ông áo trắng kia rốt cuộc là ai? Hắn tại sao một lần lại một lần xuất hiện trong mộng của mình? Còn có trong mộng hắn nói với mình những lời kia là ý gì?
“Vãn Nhi, nàng rốt cuộc làm sao vậy? Sao sắc mặt tái nhợt như thế?” Vũ Văn Huyền Băng thấy Tống Vãn Ca run run, cuống quýt đem nàng ôm chặt vào lòng, nhìn mặt nàng trắng bệt ra như thế, hắn cảm thấy rất đau lòng.
“Ta không sao, hoàng thượng không cần lo lắng.” Tống Vãn Ca miễn cưỡng cười, không muốn tiếp tục rối rắm đề tài ác mộng này. Vội đẩy lồng ngực Vũ Văn Huyền Băng ra, nói sang chuyện khác, “Hoàng thượng, tiệc tối đã xong sao?”
“Đã xong lâu rồi.” Hơn nữa còn là tan rã trong không vui, Vũ Văn Huyền Băng mặt không chút thay đổi trả lời. "Tiệc tối đêm nay có chút không thoải mái, không ít sứ thần suốt đêm về nước sau khi rời tiệc.”
“Vậy hắn đâu rồi, hắn thế nào? Cũng trở về nước sao?” Tống Vãn Ca mạnh nhớ tới vua Long Đằng quốc, bất giác theo bản năng vội hỏi ra tiếng, sau khi hỏi ra mới ý thức được nàng thất thố. Nhanh chóng cúi đầu, không dám nhìn mặt Vũ Văn Huyền Băng.
“'Hắn trong miệng Vãn Nhi là chỉ ai?”Vũ Văn Huyền Băng vươn tay nâng cằm Tống Vãn Ca lên, ánh mắt dịu dàng của hắn dần dần thấm vào mấy phần cô đơn và buồn bã, cùng với một chút khủng hoảng cùng bất đắc dĩ. "Vãn Nhi muốn hỏi là quân vương Long Đằng quốc Long Ngự Tà sao?”
“Uh.” Khẽ lên tiếng, Tống Vãn Ca rũ mắt xuống, cực lực tránh đi ánh mắt thâm sâu khó hiểu phức tạp của Vũ Văn Huyền Băng.
“Hắn cũng đi rồi, quay về chính địa bàn của hắn.” Vũ Văn Huyền Băng âm thầm cười lạnh một tiếng, vừa nghĩ tới Long Ngự Tà lại nhịn không được tức giận nghiến răng nghiến lợi. Hừ, một mình chạy tới Hổ Khiếu quốc của hắn lại còn dám ra dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo như vậy, lớn mật làm càn, thậm chí ở trong Càn Khôn điện ra tay đánh nhau với mình! Hừ, nếu không phải e ngại trước mặt sứ thần các nước khác, hắn sớm đã bắt hắn ta lại nhốt vào Thiên Lao rồi, làm sao dễ dàng chỉ đuổi hắn ta ra hoàng cung như vậy, để hắn ta trở về Long Đằng quốc của mình, đừng đến trêu chọc Vãn Nhi nữa?
Bất quá, hắn tin chắc Long Ngự Tà rất nhanh sẽ đến nữa, lại sẽ xung đột vũ trang với mình. Những ngày yên tĩnh của hắn và Vãn Nhi sợ là không còn nhiều lắm. Xem ra, từ ngày mai trở đi, hắn cần phải tăng cường thủ vệ hoàng cung, nhất là Phi Phượng cung. Hắn tuyệt đối không cho phép Long Ngự Tà bắt đi Vãn Nhi từ bên cạnh hắn, dù là chết, hắn cũng phải cố gắng đến cùng!
“Hắn đi thật sao? Hắn dường như thật sự rất sủng ái Luyến phi kia của hắn!” Tống Vãn Ca nhỏ giọng nỉ non, giống như đang tự nói.
“Hoàng thượng, hắn còn có thể đến nữa không?” Tống Vãn Ca bỗng nhiên hỏi nữa, không rõ tại sao mình lại ẩn ẩn chờ mong nhìn thấy hắn lần nữa. Hắn với mình mà nói chỉ là một người đàn ông xa lạ không chút liên quan nào không phải sao? Chỉ là dáng vẻ của mình giống với ái phi của hắn thôi, ngoài ra cũng không có gì liên quan đến hắn.
Nhưng vì cái gì mình lại sinh ra một cảm giác quen thuộc và thân thiết không hiểu đối với hắn? Thậm chí còn có từng đợt từng đợt yêu say đắm tràn đầy lồng ngực? Vì sao nhìn khuôn mặt tuấn tú như thiên thần kia, nghe nhiều tiếng vội vàng lại bao hàm tình yêu gọi mình ‘Ca Nhi’ Thì trong lòng dâng lên rung động và đau đớn khó hiểu?
“Vãn Nhi, nàng có phải nhớ ra cái gì hay không?” Vẻ mặt Vũ Văn Huyền Băng thật cẩn thận, tâm cũng nhảy dựng lên.
Chuyện hắn lo nhất có phải đã xảy ra hay không? Vãn Nhi có phải đang nhớ lại Long Ngự Tà hay không?
“Vãn Nhi dường như rất chú ý Long Đằng đế kia.” Vũ Văn Huyền Băng có chút khẩn trương nói, hai mắt thâm sâu phức tạp yên lặng nhìn mắt long lanh của Tống Vãn Ca, như muốn nhìn vào chỗ sâu trong lòng nàng.
“Hoàng thượng, ta... Ta không có...” Tống Vãn Ca né tránh ánh mắt của hắn, bị ánh mắt bức người của Vũ Văn Huyền Băng nhìn qua có chút khó chịu nói.
“Không có vậy là tốt rồi.” Vũ Văn Huyền Băng giương khóe môi lên, trầm ngâm một hồi nói, “Vãn Nhi, sau này đừng nhắc tới Long Ngự Tà trước mặt ta nữa, bằng không ta sẽ tức giận. Nàng là thê tử của ta, trong mắt và trong lòng của nàng chỉ có thể nghĩ đến phu quân ta đây, biết không?”
“Ta... Ta đã biết.” Tống Vãn Ca có chút chua xót gật gật đầu, vốn định phản bác, nhưng không biết phản bác từ đâu. Nàng đã là hoàng hậu một nước, có phu quân lại có đứa nhỏ, sao có thể đi chú ý người đàn ông khác? Nói nghiêm trọng, là nàng không tuân thủ nữ tắc. Nghĩ đến chính mình từ nay về sau cùng với vua Long Đằng quốc vô duyên gặp lại, đáy lòng bất giác có chút cảm thấy buồn, đau lòng khó chịu muốn rơi nước mắt.
Cực lực ngăn cản xúc động muốn khóc lên, Tống Vãn Ca nhắm mắt lại, có chút mệt mỏi nói: “Hoàng thượng, ta mệt mỏi. Đêm đã rất khuya rồi, người cũng sớm quay về tẩm cung nghỉ ngơi đi.”
“Vãn Nhi, đêm nay để ta ở lại tẩm cung của nàng được không?” Vũ Văn Huyền Băng sửng sốt một lát, dịu dàng ra tiếng, tiếng nói có chút trầm thấp, giống như đang đè nén thứ gì.
“Hoàng thượng, đêm nay không phải là ngày một hoặc mười lăm, người... làm sao người có thể” Thân mình Tống Vãn Ca cứng đờ, bất giác kinh hoảng.
“Vãn Nhi, ta muốn ngủ chung với nàng, đừng từ chối ta, được chứ?” Vũ Văn Huyền Băng nhẹ nhàng ôm Tống Vãn Ca, thân hình cường kiện lập tức che lên. Hai tay ôm lấy khuôn mặt thanh tuyệt của nàng, môi mỏng phun ra lời nói khiến nàng kinh hồn táng đảm hơn, “Vãn Nhi, chúng ta sinh một hoàng Nhi hoặc là tiểu công chúa nữa được không?”
“Không, ta... Hoàng... Hoàng thượng, chúng ta đã có Hi Nhi.” Tống Vãn Ca cương cứng thân mình, thanh âm khẩn trương mà run run, hai tay chống đỡ trong ngực Vũ Văn Huyền Băng, muốn chống đẩy lại không dám làm quá rõ ràng.
“Vãn Nhi, chỉ có một hoàng tử là Hi Nhi làm sao đủ? Con nối dòng của hoàng gia sao có thể ít như vậy? Ít nhất cũng phải có năm hoàng tử mới có thể ngăn chặn miệng của văn võ đại thần trong triều này, mà những đứa trẻ, ta hy vọng toàn bộ từ Vãn Nhi sinh cho ta!”
Lời nói của Vũ Văn Huyền Băng có chút vội vàng, bàn tay một đường dọc trượt từ mi tâm của Tống Vãn Ca, theo mũi, dao động tới môi cánh hoa của nàng, sau đó đến cổ của nàng, sau một lúc lâu lưu luyến không rời. Ngón tay hơi thô ráp qua lại vuốt ve da thịt ở cổ nàng, khiến cả người nàng nhịn không được sợ run.
“Vãn Nhi, ta đã đợi lâu lắm, đừng để cho ta chờ đợi nữa được không? Nàng cũng biết hàng tháng ngày đầu và mười lăm, với ta mà nói thật giống như Thiên đường Địa Ngục giao nhau. Vãn Nhi, ta có thể cùng giường cùng gối với nàng, lại không thể có đụng chạm tiến thêm một bước với nàng, nàng có biết loại cảm giác khó thể thực hiện đối với nàng khiến ta có bao nhiêu dày vò?” Vũ Văn Huyền Băng vừa nói vừa kéo chặt thân mình càng ngày càng kháng cự của Tống Vãn Ca vào lòng, khiến thân thể mềm mại của nàng không hề khoảng cách nhích lại gần mình. "Vãn Nhi, nàng sờ sờ tim ta đi, nàng có thể cảm nhận được khát vọng của nó đối với nàng không?”
Vũ Văn Huyền Băng nói xong, kéo tay phải Tống Vãn Ca đặt lên lồng ngực của mình, khiến nàng cảm nhận được nó kịch liệt nhảy lên.
“Hoàng thượng, xin người đừng như vậy, ta.... Ta còn chưa chuẩn bị.... Khuôn mặt Tống Vãn Ca kinh hoảng thất thố, dùng sức muốn rút tay mình về, nhưng cũng chỉ phí công, lại còn bị hắn cầm chặt hơn.
“Vãn Nhi, ta yêu nàng, ta không muốn chờ đợi thêm nữa, bây giờ ta nhất định muốn nàng!” Vũ Văn Huyền Băng không tha kháng cự đặt ở trên người Tống Vãn Ca, tiếng thở dốc dần dần trở nên vừa nặng lại thâm sâu, hơi thở nóng rực cứ như vậy thẳng tắp phun ở hai má của nàng, trong mắt hắn nóng rực dục vọng mãnh liệt lại nhìn nàng một trận run rẩy khủng hoảng.
“Vãn Nhi, đừng kháng cự ta nữa. Nàng cũng đã biết mỗi một lần nàng kháng cự đều là tổn thương đối với ta? Bỏ qua thân phận đế vương tôn quý, ta cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, ta cũng cần yêu, cần nhu tình, càng khát vọng nữ tử mình yêu đáp lại cùng nhiệt tình. Vãn Nhi, ta đây yêu nàng như vậy, xin nàng đừng phụ ta, cũng đừng coi thường thật tình của ta, lại càng đừng làm tổn thương ta, nếu chưa từng gặp qua nàng, ta sẽ vĩnh viễn vô tâm vô tình, không ai có thể tổn thương ta. Nhưng ông trời lại cứ muốn an bài như thế, để cho ta gặp nàng, càng động tâm đối với nàng. Ở trước mặt nàng, lòng ta không hề có bất kỳ che giấu hay đề phòng, cho nên thực dễ dàng bị thương. Ở trước mặt nàng, ta cũng không còn là một đế vương, mà là một người đàn ông bình thường khát vọng được có tình yêu.”
Vũ Văn Huyền Băng thâm tình kể ra, mỗi một từ mỗi một câu đều giống như lôi điện lớn gõ ở trong lòng Tống Vãn Ca, khiến nàng cảm thấy lòng tràn đầy chua xót cùng bi ai, thật sâu không nhường nhịn nàng chậm rãi thả lỏng thân thể trước đó luôn luôn giãy dụa cực lực kháng cự, nhưng khóe mắt không tự chủ được lướt qua hai hàng nước mắt.
“Vãn Nhi, Vãn Nhi, Vãn Nhi của ta....” Vũ Văn Huyền Băng mềm giọng nỉ non, một lần lại một lần thâm tình thấp giọng gọi tên nàng. Nàng dần dần thả lỏng thân mình làm cho hắn vui vẻ kích động không thôi, Vãn Nhi cuối cùng không kháng cự hắn nữa sao?
“Vãn Nhi, ta yêu nàng, cả đời cũng chỉ yêu nàng...” Tiếng nói trầm thấp mà gợi cảm của hắn, mang theo dày đặc thâm tình cùng mê hoặc. Ánh mắt của hắn sáng mềm vô cùng, đưa tình ẩn ý, mang theo từng đợt sóng mãnh liệt. Môi của hắn đi vào bên tai nàng, cực lực khắc chế lửa cháy lan ra giống như dục hỏa trong lòng, thật cẩn thận hôn nhẹ vành tai nàng.
“Hoàng thượng, đừng...” Tống Vãn Ca nhẹ nhàng quay đầu đi, cực lực áp chế bản năng kháng cự cùng với bài xích nơi đáy lòng, khóe mắt chảy xuống càng nhiều nước mắt.
“Vãn Nhi, đừng khóc, ta sẽ đối với nàng thật tốt, tin ở ta!” Vũ Văn Huyền Băng đau lòng lại luyến tiếc hôn hết mỗi một giọt nước mắt trên mặt nàng, một lát qua đi, đôi môi của hắn lại chụp lên cánh môi của nàng, kích cuồng mãnh liệt mút hôn, mang theo hơi thở tình dục dày đặc và khát vọng thật sâu. Bức thiết như vậy, điên cuồng như vậy, dường như mấy vạn năm tình cảm mãnh liệt cùng nhung nhớ chôn sâu ở đáy lòng, muốn thông qua phương thức như thế phát tiết ra.
Nụ hôn của hắn thật sâu, thật gấp, thật cuồng ngạo, thật bá đạo. Bàn tay to của hắn cũng không nhàn rỗi nữa, mà là theo cổ Tống Vãn Ca. Một đường xuống phía dưới, trượt vào từ vạt áo của nàng, cách cái yếm mỏng manh sờ lần toàn thân của nàng.
Hắn yêu nàng, cho nên hắn muốn nàng, muốn đến sắp nổi điên. Hắn biết giờ phút này Vãn Nhi còn đang không tiếng động kháng cự mình đụng chạm nàng, nhưng hắn chỉ có thể lựa chọn không nhìn, không nhìn đến kháng cự của nàng, không nhìn đến nước mắt của nàng. Hắn không thể đợi được nữa rồi, không phải hắn không muốn, mà là hắn đã không còn thời gi¬an.
Long Ngự Tà đã biết Vãn Nhi bị mình cướp đi, y với cá tính cường bá cuồng nịnh, hắn ta chắc chắn sẽ bằng tốc độ nhanh nhất mang theo đại quân nguy cấp, toàn lực tranh giành Vãn Nhi với mình.
Hắn chỉ sợ đến lúc đó hắn thất bại, sẽ trơ mắt nhìn Vãn Nhi bị Long Ngự Tà cướp đi, mà mình lại bất lực. Cho nên, hiện giờ hắn mới có thể cấp bách muốn có được Vãn Nhi như vậy. Có lẽ chỉ có ở trên người Vãn Nhi để lại dấu ấn của mình, nàng mới có thể vĩnh viễn nhớ kỹ mình. Còn bên kia, hắn lại hy vọng Long Ngự Tà sẽ vì Vãn Nhi từng bị mình giữ lấy mà ghét bỏ nàng, không còn muốn nàng nữa, như thế sẽ không có người đến cướp đi Vãn Nhi.
Bất quá, hắn biết loại hi vọng này không có khả năng trở thành sự thật, Long Ngự Tà làm sao có thể ghét bỏ Vãn Nhi? Mình cũng chưa từng thế mà? Cho dù biết Vãn Nhi là sủng phi của Long Ngự Tà, còn sinh một đứa con trai cho hắn ta, nhưng mình chưa từng có một chút ít nào chán ghét hay ghét bỏ với Vãn Nhi? Vãn Nhi đáng giá để bất kỳ người đàn ông nào toàn tâm toàn ý yêu nàng, bất kể như thế nào đều đáng giá.
“Vãn Nhi, bất kể thế nào, ta cũng sẽ không buông tay đối với nàng!” Môi mỏng của Vũ Văn Huyền Băng bám vào bên tai Tống Vãn Ca, kiên định tuyên bố lời thề của mình. Tay hắn đã dời đến cổ của nàng, đang muốn cởi bỏ đồ lót của nàng thì phía sau mạnh mẽ truyền đến một tiếng rống giận không kềm được.
“Vũ Văn Huyền Băng, ngươi dám nhúng chàm Ca Nhi, ta sẽ giết ngươi!!”
Lời còn chưa dứt, Vũ Văn Huyền Băng chỉ cảm thấy một luồng chưởng mạnh mẽ thẳng tắp đánh úp tới sau lưng của mình. Cảm thấy cả kinh, nhanh chóng ôm lấy Tống Vãn Ca nghiêng người tránh đi.
“Long Ngự Tà, sao ngươi nhanh như vậy đã tới rồi? Ngươi muốn chết sao? Có phải muốn trẫm bắt ngươi nhốt vào Thiên Lao ngươi mới chịu hay không?!” Vũ Văn Huyền Băng nhẹ nhàng buông Tống Vãn Ca ra, động tác mau lẹ nhảy xuống giường, hai mắt sắc bén như ưng đón đôi mắt đỏ đậm như có thể phun ra lửa của Long Ngự Tà. "Cứu binh cũng chưa có một người, ngươi còn dám lẻ loi một mình xâm nhập hoàng cung của trẫm? Thật sự cho là trẫm sẽ một lần lại một lần bỏ qua cho ngươi?”.
“Vũ Văn Huyền Băng, hôm nay nếu không giết ngươi, ta thề không bỏ qua!” Long Ngự Tà không nhìn Vũ Văn Huyền Băng… thoáng nhìn quần áo có chút hỗn độn của Tống Vãn Ca, cùng với giữa cổ lộ ra nhiều vết đỏ, chỉ hận không thể lập tức bầm thây vạn đoạn, thiên đao vạn quả Vũ Văn Huyền Băng. "Ngươi cũng dám chạm vào Ca Nhi, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi! Hôm nay nhất định phải cho ngươi chết không có chỗ chôn.”
Gân xanh trên trán Long Ngự Tà nổi lên, trong hai tròng mắt đỏ đậm lộ vẻ hung ác tàn nhẫn khát máu như dã thú. Dứt lời, lập tức rút ra roi bạc bên hông, dùng nội lực mạnh mẽ phá không chém ra, mau lẹ tựa như tia chớp vung về phía Vũ Văn Huyền Băng.
A, hắn chưa tìm được cứu binh, nhưng hắn mới ra hoàng cung Hổ Khiếu không bao lâu đã gặp được một người, một người có thể chống đỡ trên trăm vạn hùng binh. Có sự tương trợ của hắn ta, cho dù hắn không về nước điều động quân đội, cũng có thể lông tóc không tổn hao gì mang Ca Nhi đi.
“Hừ! Muốn giết ta, không dễ dàng như vậy đâu!” Vũ Văn Huyền Băng lạnh quát một tiếng, mũi chân nhẹ điểm, thân thể nhanh chóng nhảy về phía trước, tránh đi roi bạc tàn nhẫn công kích của Long Ngự Tà. Ngay sau đó, hắn cũng rút ra nhuyễn kiếm bên hông, cũng vận nội lực hùng hậu vào trong nhuyễn kiếm, kịch liệt đấu với Long Ngự Tà.
Võ công của hai người chẳng phân biệt được cao thấp, trong lúc nhất thời thắng bại khó phân. Người ngoài chỉ nhìn thấy bóng dáng của bọn họ như tia chớp dao động chung quanh, cùng với ánh lửa chỗ nhuyễn kiếm và roi bạc va chạm kịch liệt.
Roi bạc của Long Ngự Tà càng rất nhanh, roi pháp tàn nhẫn, roi bạc nhấc lên một dòng khí mãnh liệt, quất vào da lập tức thấy đau. Mà kiếm pháp của Vũ Văn Huyền Băng cũng múa đến kín không kẽ hở, biến hoá kỳ lạ, kiếm khí sắc bén khiếp người, giống như bão táp tia chớp trong đêm thanh, như tuyết trắng trong cánh đồng tuyết rậm rạp. Toàn bộ trong phòng giống như sương bay khắp nơi, khí lạnh gắn kết, khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo tận cốt tủy.
Tống Vãn Ca đứng ở một bên lăng lăng nhìn hai người đàn ông giờ phút này đã muốn đánh cho chết đi sống lại, khó hoà giải, không biết nên phản ứng thế nào, nhưng đáy lòng vì Long Ngự Tà xuất hiện lần nữa mà ẩn ẩn kinh hỉ. Nhưng vì sao hắn ta vừa thấy Vũ Văn Huyền Băng đã liều lĩnh xông lên liều chết với hắn? Nàng nên làm thế nào mới có thể khiến hai người bọn họ dừng lại?
Ngay lúc Tống Vãn Ca ngây người suy tư, Vũ Văn Huyền Băng đã dần dần ở thế hạ phong, võ công của Long Ngự Tà đúng là vẫn còn cao hơn hắn một tầng. Một chút sơ sẩy, cánh tay phải của hắn bị đầu roi của Long Ngự Tà quét đến, lập tức da tróc thịt bong, máu tươi chảy ròng.
Long Ngự Tà thừa dịp thắng truy kích, tụ lên nội lực toàn thân, thả người một cái vọt đến trước mặt Vũ Văn Huyền Băng, vung roi đánh về phía mặt của hắn ta.
Tống Vãn Ca thấy thế, phục hồi tinh thần lại, lập tức kinh hoảng hét lớn: “Đừng làm hại Huyền Băng!!”
Long Ngự Tà nghe tiếng, thân mình mạnh mẽ dừng lại, ánh mắt bị thương hình như có chút không dám tin nhìn về phía Tống Vãn Ca vẻ mặt lo lắng. A, Ca Nhi lại lo lắng vì người đàn ông khác? Nàng lo lắng vì người đàn ông khác? Là hắn nghe lầm sao? Ca Nhi chỉ nên lo lắng ình mới đúng!
“Long Ngự Tà, ngươi chịu chết đi!” Vũ Văn Huyền Băng thừa dịp Long Ngự Tà giật mình ngây người hết sức, lập tức xoay cục diện, mũi chân điểm một cái, nhảy lên không. Tùy cơ nhanh chóng bay về phía Long Ngự Tà, kiếm dài trong tay thẳng tắp đâm tới ngực hắn.
Long Ngự Tà kịp phản ứng thì muốn tránh đi cũng đã không kịp. Hắn bằng tốc độ nhanh nhất cúi người, một kiếm trí mạng kia không đâm trúng ngực, mà là đâm trúng vai trái của hắn, máu tươi đỏ sẫm nhất thời nhuộm dần áo vàng đẹp đẽ quý giá của hắn.
“Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, tiểu nhân hèn hạ!” Long Ngự Tà mắng một tiếng, lập tức dùng sức chém ra một chưởng, khiến cho Vũ Văn Huyền Băng nhanh chóng thối lui.
Kiếm bén một khi rút ra, vết thương của Long Ngự Tà lập tức máu tươi văng khắp nơi, bắn tung tóe đầy đất. Hắn nhíu lại mày, vươn tay nắm chặt vai chảy máu không ngừng, lảo đảo lui về sau hai bước. Đụng cây gỗ ngã lăn một bên, người cũng theo sát sau dần dần ngã xuống.
Cục diện đột nhiên xoay chuyển này làm cho Tống Vãn Ca kinh hãi rất nhiều, lại cảm thấy tình cảnh như thế rất quen thuộc rất quen thuộc. Người đàn ông tuấn tú cuồng bá như thiên thần trước mắt, hắn bị trọng thương đầy người máu tươi ngã trước mặt mình, tình cảnh như thế nàng thật sự ở lúc nào chỗ nào đã trải qua một lần, rốt cuộc là lúc nào đây?
Chân mày kẻ đen của Tống Vãn Ca nhíu chặt, trong đại não không ngừng nhớ lại, dùng sức muốn nhớ lại quá khứ bị nàng quên lãng. Bỗng dưng, hình ảnh quen thuộc như một bộ phim, từng màn rõ ràng hiện lên trong đầu nàng.
“A! Long Ngự Tà, chàng cảm thấy sao rồi?!” Trong giây lát Tống Vãn Ca nhớ lại tất cả, cuống quýt chạy tới đỡ lấy Long Ngự Tà đang ngã nhào trên đất, nhìn thấy máu tươi đỏ sẫm chói mắt đầy người hắn, trong hai tròng mắt rất nhanh đã tràn đầy nước mắt. "Long Ngự Tà, chàng không có việc gì đúng không? Chàng sẽ không giống như lần trước sau khi bị thương lại vĩnh viễn rời khỏi thiếp đúng hay không? Hu hu hu..... Long Ngự Tà, thiếp không cho chàng có chuyện, lại càng không cho chàng bỏ thiếp..... Hu hu hu......”
Tống Vãn Ca vừa nói vừa nhịn không được đau lòng sợ hãi khóc lên, nghĩ đến hai năm trước ở phía sau núi Thiên Ma Cung, Long Ngự Tà vì mình cản một kiếm, cũng là dùng chính sinh mệnh của hắn trả giá. Nếu không phải sau đó Mặc cứu hắn, nay nàng chỉ sợ đã sớm âm dương xa cách với Long Ngự Tà rồi.
Nghĩ đến Mặc, Tống Vãn Ca trong nháy mắt càng đau đớn càng khổ sở, giống như bị người mạnh mẽ bóp chặt cổ họng, khó chịu gần như muốn hít thở không thông.
Mặc, chàng ở đâu? Chàng rốt cuộc đi đâu? Chàng thật sự vĩnh viễn rời ta mà đi sao?
Không, ta không tin! Mặc, chàng đã nói đời đời kiếp kiếp đều không rời không ta, chàng yêu ta như vậy, sao có thể bỏ ta mà một mình ra đi?
Mặc, chàng mau trở lại, ta rất nhớ chàng......
Mặc... Mặc...
Tống Vãn Ca không nói gì ngoài gào thét, vô cùng đau xót, nước mắt liên tục chảy xuống hai gò má, cho đến khi bị Long Ngự Tà ôm chặt vào lòng, vươn tay mềm nhẹ giúp nàng lau nước mắt thì nàng mới từ trong đau đớn phục hồi tinh thần lại.
“Long Ngự Tà... Mặc không thấy nữa.... giúp thiếp tìm huynh ấy... trở về được không?” Tống Vãn Ca nhanh chóng nắm chặt áo ở ngực Long Ngự Tà, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, nghẹn ngào đứt quãng nói. Cúi đầu lại thấy vết thương của hắn không ngừng trào ra máu tươi, ngay cả tay mình cũng bị dính đầy, lại sợ tới mức ức chế không nổi nức nở. "Long Ngự Tà, chàng có sao không? Mặc đã không thấy đâu, chàng không thể có chuyện gì được, chàng không thể lại bỏ thiếp mà đi... "
“Ca Nhi, nàng nhớ ra ta rồi sao? Nàng rốt cục nhớ tới tất cả quá khứ của chúng ta rồi?” Long Ngự Tà nghe xong nửa ngày, cũng sửng sốt nửa ngày, rốt cục ý thức được Tống Vãn Ca dường như đã nhớ lại tất cả, cảm thấy kinh hỉ kích động không thôi.
“Uh, thiếp nhớ ra rồi, thiếp đã nhớ ra rồi.” Tống Vãn Ca nghẹn ngào gật gật đầu, lập tức lấy khăn lụa đè lại vết thương của Long Ngự Tà, lại giúp đỡ hắn thật cẩn thận đi đến bên giường. "Long Ngự Tà, chàng trước tiên ngồi ở trên giường trong chốc lát, thiếp đi tìm thuốc ngoại thương và mang băng gạc lại đây.”
“Không cần, Ca Nhi, ta không sao, chút vết thương nhỏ này còn chưa đến mức lấy mạng của ta.” Long Ngự Tà giữ chặt tay Tống Vãn Ca, không cho nàng đi. "Ca Nhi, ta rất nhớ nàng, sau này chúng ta không bao giờ rời xa nữa được không? Ca Nhi, sau này ta nhất định phải một tấc cũng không rời đi theo bên cạnh nàng, không cho nàng rời khỏi tầm mắt của ta.”
Dứt lời, Long Ngự Tà lại ôm chặt Tống Vãn Ca vào lòng, nửa phần cũng không muốn buông ra, hai người quên mình thâm tình ôm nhau, dường như sớm đã quên mất bên người còn có người thứ ba ở đây.
Mà lúc này Vũ Văn Huyền Băng vẫn còn ở trong giật mình sững sờ, vì Tống Vãn Ca chợt đột nhiên nhớ lại tất cả mà sững sờ xuất thần, trong lồng ngực thật lớn khủng hoảng tràn ngập, giống như nữ tử mình yêu nhất đã bị người khác mạnh mẽ cướp đi rồi.
“Người đâu! Bắt Long Ngự Tà lại cho trẫm, sau đó nhốt vào tử lao!!” Vũ Văn Huyền Băng hồi phục tinh thần, lập tức lớn tiếng ra lệnh. Nhưng hô nửa ngày, không thấy một thị vệ tiến vào.
“Người đâu! Không nghe thấy mệnh lệnh của trẫm sao?!”Vũ Văn Huyền Băng lại lớn tiếng hô một tiếng, vẫn như trước không thấy nửa bóng thị vệ, bất giác có chút tức giận không kềm được.
“Đừng hô nữa, cổ họng kêu hỏng là chuyện nhỏ, nếu dọa đến vật nhỏ của bổn toạ yêu, ta nhất định không buông tha ngươi!” Lời còn chưa dứt, Hàn Kỳ Hiên mặc áo xanh đã tiêu sái tiến vào, dung nhan đào hoa của hắn vẫn diêm dúa lẳng lơ tà mị, nhưng trên vầng trán gọt giũa kéo dài sầu tương tư vô tận. Thân thể của hắn vẫn tuấn dật cao ngất, chỉ có ốm yếu tàn bạo không ít. Đầu đầy tóc đen của hắn....
Không, tóc đen của hắn vì sao biến thành tóc bạc rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
“Hiên, tóc của huynh?” Tống Vãn Ca thẳng tắp nhìn đầu đầy tóc bạc của Hàn Kỳ Hiên, kinh ngạc hỏi ra tiếng.
“Vật nhỏ, đừng kinh ngạc như vậy, biểu tình này của nàng sẽ làm ta đau lòng.” Hàn Kỳ Hiên cười tà nhún vai, bước đến trước giường, dùng lực một chút lập tức giành lấy Tống Vãn Ca mà Long Ngự Tà ôm chặt trong lòng, vẫn không quên hướng về phía hắn quăng qua một ánh mắt hung tợn.
“Hiên, tóc của huynh rốt cuộc sao thế này? Vì sao toàn bộ biến thành trắng rồi?” Tống Vãn Ca có chút đau lòng vuốt ve vài sợi tóc bạc rơi trước ngực hắn ta, đỏ vành mắt hỏi. Trực giác được Hàn Kỳ Hiên từ tóc đen biến thành tóc bạc, có liên quan với nàng.
Quả nhiên, ngay sau đó Hàn Kỳ Hiên trả lời lập tức xác nhận ý nghĩ của nàng.
“Vật nhỏ, nàng còn hỏi, ta biến thành dáng vẻ này tất cả còn không phải vì nàng sao. Bắt đầu từ ngày ta không thấy nàng, ta lập tức liều lĩnh tìm nàng khắp nơi, nhưng tìm suốt hai năm vẫn không tìm thấy nàng. Ngày ngày đêm đêm bị tơ vương, lo âu và lo lắng giày vò, nháy mắt mà tóc đã trắng, nàng nên may mắn ta không bởi vì lao lực quá độ, tương tư quá độ mà chết đi đó.” Hàn Kỳ Hiên bĩu môi, không thèm quan tâm nói. Một đôi mắt đào hoa xinh đẹp cũng là một cái chớp mắt cũng không chớp nhìn mặt Tống Vãn Ca, chuyên chú như vậy thâm tình như vậy, dường như muốn một lần xem đủ nàng. Sau đó, hắn lại nhíu mày kiếm, ra vẻ tự kỷ nói, “Vật nhỏ, tuy rằng tóc ta biến trắng rồi, nhưng nàng không thấy là ta đầu đầy tóc bạc so với trước kia có vẻ càng thêm tà khí tuấn tú, mị lực mười phần sao? Cho nên, nàng cũng không thể vì vậy mà ghét bỏ ta, càng không thể vứt bỏ ta. Vật nhỏ, nàng nên chịu trách nhiệm đối với ta, bất kể nói thế nào, ta biến thành dáng vẻ này tất cả đều là vì nàng. Ta mặc kệ, nàng nhất định phải chịu trách nhiệm đối với ta.”
Lời của Hàn Kỳ Hiên chưa dứt, chợt nghe đến một tiếng rống giận không kềm được của Long Ngự Tà: “Chịu trách nhiệm cái rắm!!!”
Long Ngự Tà vừa rống xong, giọng nói lạnh lẽo vô cùng của Vũ Văn Huyền Băng vang lên tiếp theo: “Tên quái vật lông trắng ngươi từ đâu chạy tới, lại còn dám cùng chúng ta tranh giành Vãn Nhi, quả thực là muốn tìm đến cái chết!!”
Nghe vậy, Hàn Kỳ Hiên mạnh mẽ xoay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng như kiếm thẳng tắp bắn về phía Vũ Văn Huyền Băng, trong mắt thoáng hiện hàn quang âm tàn khủng bố đến nỗi khiến người ta như rơi xuống địa ngục, sát khí làm cho người ta sợ hãi nháy mắt tràn ngập toàn thân hắn.
“Vũ Văn Huyền Băng, ta thấy người muốn chết hẳn là ngươi!”
Dứt lời, Hàn Kỳ Hiên mạnh mẽ buông Tống Vãn Ca ra, mắt đào hoa mỹ lệ không hề sáng trong trong suốt, mà là bị lây khát máu giống như màu đỏ diêm dúa lẳng lơ. Nội lực hùng hồn mạnh mẽ chậm rãi tụ trong lòng bàn tay, chỉ chốc lát sau, một quả cầu lửa nóng cháy ở lòng bàn tay của hắn biến ảo mà ra, biến hoá kỳ lạ thấm người.
“Vũ Văn Huyền Băng, bổn tọa nhớ rõ trước kia từng nói với ngươi, nếu ngươi còn dám động đến vật nhỏ cho dù là chút ít, bổn tọa cũng sẽ lấy mạng ngươi!”Hàn Kỳ Hiên lạnh lùng nhìn Vũ Văn Huyền Băng, lời nói âm trầm khiến lòng người phát lạnh. "Bất quá, ngươi nên may mắn, ngươi vẫn là người đầu tiên chết dưới thiên ma công của bổn toạ!”
Dứt lời, cầu lửa trong tay lập tức bay ra, dùng tốc độ sấm sét thẳng tắp đánh úp về phía Vũ Văn Huyền Băng, trong khoảng thời gi¬an ngắn muốn tránh cũng không thể tránh được.
“Hiên, đừng! Đừng giết hắn!” Tống Vãn Ca kinh hãi kêu to, mặc dù khi Hàn Kỳ Hiên phóng ra đồng thời dùng sức toàn lực đẩy hắn xuống, nhưng cầu lửa này vẫn đánh trúng vai trái của Vũ Văn Huyền Băng.
“Phụt!” Vũ Văn Huyền Băng bị cầu lửa đánh trúng, nháy mắt phun ra một miệng lớn máu tươi, thân hình cường tráng thẳng tắp ngã xuống.
“Không!!”Tống Vãn Ca hô to một tiếng, lập tức không để ý Hàn Kỳ Hiên và Long Ngự Tà ngăn cản, khóc chạy về phía hắn.
Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên