Bạn bắt đầu từ đâu không quan trọng, quan trọng là kết thúc ở chỗ nào.

Dorothy Fields & Coleman

Download ebooks
Ebook "Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 839 / 5
Cập nhật: 2019-01-21 18:03:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 56: Tình Loạn (1)
gay lúc Phong Linh Tuyết và Tống Vãn Ca hoàn toàn chìm xuống, biến mất trên mặt hồ, hai bóng dáng lập tức bay vút tới, bối rối mà lại cấp bách. Còn chưa kịp hỏi rõ Lộng Ảnh và Tâm Vân tình huống, trong chốc lát cũng không dám chậm trễ nhảy vào trong hồ nước lạnh như băng.
Hai bóng dáng, một đang mặc long bào màu vàng, bay nhanh bơi về phía Phong Linh Tuyết, một đang mặc áo gấm dài màu trắng trăng non, lo lắng bơi về phía Tống Vãn Ca.
Khi Long Ngự Tà cứu lên Phong Linh Tuyết, đầu óc của nàng ấy vẫn còn có vẻ thanh tỉnh, cũng không sặc bao nhiêu nước.
"Tuyết Nhi nàng không sao chứ?" Long Ngự Tà đem Phong Linh Tuyết đông lạnh đến lạnh run ôm chặt thật lâu trong ngực vẻ mặt lo lắng cùng ân cần.
"Hoàng thượng thần thiếp không sao khụ khụ... Khụ khụ khụ... “ Phong Linh Tuyết suy yếu cuống quít ho khan vài tiếng, con ngươi long lanh sâu kín nhìn Long Ngự Tà một cái, rồi sau đó rũ mắt xuống tựa vào trong lồng ngực của hắn, che đậy đi mất mát cùng đau lòng dày đặc trong mắt.
Long Ngự Tà thương tiếc vỗ vỗ phía sau lưng Phong Linh Tuyết, vừa nghĩ đến Ca Nhi của hắn cũng rơi vào trong nước, không khỏi cực kỳ hoảng sợ. Đem Phong Linh Tuyết một phen giao vào lòng Tần Phi Vũ chậm chạp vừa tới, đang chuẩn bị nhảy vào trong ao lần nữa để cứu Ca Nhi, quay đầu đã chứng kiến Phong Thanh Dương cả người ướt sũng ôm Tống Vãn Ca lộ ra mặt nước.
Nhìn cô gái nhỏ mình yêu mến bị người đàn ông khác ôm chặt trong lòng, cho dù người đàn ông kia là tướng phụ hắn kính yêu nhất, Long Ngự Tà cũng cảm thấy trong lồng ngực nháy mắt tích đầy tức giận, sắc mặt trở nên tương đối khó coi. Nhưng không nói gì lập tức vươn bàn tay to, ý bảo Phong Thanh Dương giao Ca Nhi cho hắn.
Thần sắc Phong Thanh Dương phức tạp nhìn Long Ngự Tà một cái, chần chờ chốc lát nhưng vẫn đem nữ tử trong lòng giao cho hắn, mang theo một chút không muốn, rồi sau đó lập tức bò lên.
"Ca Nhi thế nào rồi?” Long Ngự Tà cởi long bào bao trùm Tống Vãn Ca thật chặt chẽ, giọng nói êm ái hỏi một câu, nhưng hồi lâu không nghe thấy hồi âm.Cảm giác có chút không thích hợp, đem những sợi tóc hỗn độn trên mặt nàng đẩy qua bên tai, lúc này mới phát hiện Tống Vãn Ca sớm đã đông lạnh đến sắc mặt trắng bệch, môi xanh tím, không có chút dấu hiệu của sự sống.
Trong nháy mắt Long Ngự Tà cứ như vậy ngây ngốc ôm Tống Vãn Ca, bàn tay áp vào trên lưng nàng không cảm giác được sinh mệnh dao động chút nào.
Máy móc ôm chặt nàng, căng thẳng càng chặt, thẳng đến không chặt thêm được nửa phần. Dường như làm vậy, sẽ không ai có thể cướp đi Ca Nhi của hắn.
Hắn không dám tới gần hơi thở của nàng sợ không cảm giác được bất kỳ hơi thở nào. Nhưng ngây ngốc chỉ chốc lát, hắn vẫn là áp lực khủng hoảng cùng e ngại tràn đầy trong lòng, ngón trỏ run rẩy tìm đến dưới mũi Tống Vãn Ca, nhưng ngay cả nửa điểm hô hấp cũng không có rồi.
"Ca Nhi!", Long Ngự Tà phát ra một tiếng hét điên cuồng đau đớn thấu tim, hai tròng mắt trong nháy mắt trở nên đỏ đậm, giống như muốn nổi giận. "Khônggggg"
"Hoàng thượng Luyến phi nương nương làm sao vậy?" Đáy lòng Phong Thanh Dương hồi hộp, dự cảm đến không phải là chuyện gì tốt, chẳng lẽ Luyến phi nàng ấy...
"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Long Ngự Tà dường như không nghe thấy câu hỏi của Phong Thanh Dương, con ngươi đỏ thẫm hung ác đáng sợ như dã thú bỗng nhiên bắn về phía Lộng Ảnh và Tâm Vân, giận không thể át dữ dội quát. "Ca Nhi làm sao mà rơi xuống nước? Hai người các ngươi chăm sóc chủ tử như thế nào vậy? Nếu Ca Nhi có gì không hay xảy ra, trẫm chắc chắn sẽ tru cửu tộc các ngươi!"
"Hoàng thượng, chúng nô tỳ cũng không biết nương nương tại sao rơi xuống nước, hu hu hu" Lộng Ảnh và Tâm Vân sớm sợ tới mức không làm chủ được tinh thần, khóc đến khóc không thành tiếng.
"Hoàng thượng, Luyến phi nương nương còn thở. Nhưng nếu trì hoãn tiếp, có thể sẽ thật sự không cứu được.” Phong Thanh Dương trong lúc Long Ngự Tà nổi giận đã bắt mạch cho Tống Vãn Ca. Mạch mặc dù yếu, nhưng vẫn là có thể cảm giác còn dường như nhảy lên.
"Tướng phụ, huynh nói Ca Nhi không sao?" Long Ngự Tà nghe vậy, kịch liệt bi thống trong mắt nháy mắt biến thành mừng như điên.
"Hiện giờ tình huống còn chưa chắc chắn, nhưng hiện giờ hô hấp của Luyến phi nương nương bị nghẽn, cần hoàng thượng tiếp khí cho nàng ấy, để hô hấp của nàng được thông lại.” Phong Thanh Dương tỉ mỉ nói, lo lắng trong đáy lòng làm trở ngại khiến hắn hít thở không thông, nhưng nét mặt cũng không dám biểu hiện ra ngoài nhiều. Đồng thời, Hoàng thượng bởi vì Luyến phi mà thất thố như thế khiến cho hắn kinh hãi, cũng khiến cho hắn không hiểu sao xúc động.
"Được, trẫm lập tức tiếp khí cho Ca Nhi.”
Nói xong, Long Ngự Tà đem Tống Vãn Ca đặt ngang trên một tảng đá lớn trơn nhẵn, hít sâu một hơi, cúi đầu miệng đối miệng tiếp khí cho Tống Vãn Ca, hai tay cũng đang không ngừng ấn đè nặng lồng ngực của nàng.
"Ca Nhi, không cho phép nàng có chuyện, ta cũng không chuẩn nàng có bất cứ chuyện gì, ta thật vất vả tìm về trái tim của mình làm sao có thể khiến cho nó bị đánh rơi lần nữa được! Nàng phải tốt, có nghe không, nàng phải thật tốt! Không có ta cho phép nàng đừng mong rời khỏi ta nửa bước, trừ đứng ở bên cạnh ta, nơi nào nàng cũng đừng mong đi!"
Dưới đáy lòng Long Ngự Tà yên lặng nói, vừa một lần lại một lần tiếp tục làm những động tác hít vào, chuyển khí cùng ấn đè.
Phong Thanh Dương một mực bên cạnh Long Ngự Tà lẳng lặng nhìn chăm chú tất cả, hắn chưa từng thấy Hoàng thượng thất thường như thế. Hắn nghĩ Hoàng thượng nhất định là yêu thảm Luyến phi nương nương rồi. Nhưng nếu như vậy, thì hắn nên làm gì bây giờ?
"Tần đại nhân, ngài để ta xuống dưới đi. “ Phong Linh Tuyết dịu dàng cười cười, ý bảo Tần Phi Vũ bỏ nàng xuống.
"À, được.” Lúc này Tần Phi Vũ mới phát giác có chút xấu hổ vội vàng bỏ Phong Linh Tuyết trong lòng xuống. Hắn đang suy nghĩ biểu huynh ác ma của hắn có phải điên rồi không, lại đem Hoàng phi mình luôn luôn sủng nhất yêu nhất ném cho hắn. Theo như vậy xem ra, trong đáy lòng huynh ấy, người chiếm cứ vị trí quan trọng nhất là biểu tẩu nhỏ nhắn hắn chưa từng gặp mặt này rồi. Bởi vì hắn so với ai khác đều hiểu rõ, nếu là người biểu huynh chính thức quan tâm thương yêu, huynh ấy không có khả năng đem giao cho người đàn ông khác. Hắn còn nhớ rõ, lần trước thay biểu tẩu nhỏ nhắn bắt mạch, biểu huynh ở trước mặt hắn biểu hiện ra tham muốn giữ lấy không biết có bao nhiêu mạnh mẽ, ngay cả để hắn nhìn một chút cũng không cho.
Nhưng, nếu như người biểu huynh yêu nhất quan tâm nhất thật sự là biểu tẩu vậy huynh ấy tại sao lại cứu Hoàng phi trước mà không phải là biểu tẩu trước chứ?
Còn có, hành vi của tướng phụ Phong Thanh Dương hôm nay dường như cũng có chút thất thường. Ai cũng biết, hắn ta luôn luôn thương yêu muội muội Phong Linh Tuyết của mình đến tận xương tuỷ, nhưng tại sao mới vừa rồi hắn ta trước tiên đi cứu lại không phải muội muội của mình, mà là biểu tẩu nhỏ nhắn của hắn. Hỗn loạn thật hỗn loạn, tướng phụ biểu huynh, còn có biểu tẩu nhỏ nhắn, ba người bọn họ trong lúc đó có chuyện gì mà hắn không biết sao?
"Ca ca"
Phong Linh Tuyết đi tới bên cạnh Phong Thanh Dương, dịu dàng gọi một tiếng. Nàng nhìn ra ưu thương và cô đơn của ca ca, nhưng ca ca lại vĩnh viễn cũng nhìn không ra ưu thương và cô đơn của nàng. Dương ca quả nhiên đối với Ca Nhi muội muội có tình cảm không bình thường sao? Nhưng gần đây bọn họ chỉ mới gặp mặt một lần hơn nữa Ca Nhi muội muội vốn là phi tử của Hoàng thượng, ca ca làm sao có thể...
"Tuyết Nhi, muội không sao chứ?" Phong Thanh Dương phục hồi tinh thần lại, vội vàng giấu đi vẻ cô đơn và u buồn trong mắt, bàn tay to xoa gương mặt tái nhợt gần như trong suốt của Phong Linh Tuyết, trên trán tràn đầy ân cần cùng đau lòng.
"Ca ca muội còn tốt, chỉ là…" Phong Linh Tuyết cắn cắn môi, do dự một hồi lâu, vẫn là nhỏ giọng hỏi ra. "Ca ca có phải huynh thích Ca Nhi muội muội rồi hay không. Nếu không, mới vừa rồi huynh sao lại…" vừa tới đã đi cứu nàng ấy, mà không phải muội, đứa em gái từ nhỏ được huynh thương yêu trong lòng bàn tay này?
Nghe vậy, thân thể Phong Thanh Dương chấn động, sắc mặt cũng trở nên có chút mất tự nhiên, nhất thời cũng không biết trả lời như thế nào. Qua một hồi lâu, hắn mới hơi nhíu rồi duỗi mày, buông tay thở dài xoay người sang chỗ khác, thanh âm có chút bất đắc dĩ lại có chút trách cứ truyền đến: "Tuyết Nhi, lần sau đừng hồ đồ nữa, có thể có chút vui đùa nhưng không nên quá mức.”
Nghe hắn nói vậy, trong lòng Phong Linh Tuyết mạnh lộp bộp một chút, ‘Chẳng lẽ ca ca đã biết mưu kế nhỏ của mình? Sẽ không đâu, mìnhg làm không dấu vết như vậy làm sao ca ca biết được chứ?’
"Ca ca Tuyết Nhi nào có hồ đồ?" Phong Linh Tuyết có chút quật cường nói, nàng hy vọng chỉ là mình suy nghĩ nhiều.
"Tuyết Nhi muội biết bơi có phải không? Vì cớ gì? Toan tính ở trong nước giãy dụa còn chìm vào trong nước, tuyết Nhi, muội cũng là cố ý nhảy vào trong nước?" Phong Thanh Dương quay đầu thần sắc phức tạp nhìn sắc mặt Phong Linh Tuyết càng lộ vẻ tái nhợt một cái, sau đó hai câu cũng không nói ra. Có một số việc, hắn không muốn vạch trần, cũng không thể vạch trần, như vậy đối với ai cũng không tốt. Hắn chỉ cần biết rằng, tuyết Nhi không phải cố ý muốn đi hại người là được. Những cái khác, hắn không muốn đi tìm tòi nghiên cứu cũng không muốn làm rõ. Tuyết Nhi, chỉ là muội muội của hắn, vĩnh viễn cũng chỉ là đứa em gái hắn thương yêu nhất.
"Ca ca huynh làm sao biết muội biết bơi? Muội... “
Phong Linh Tuyết còn chưa dứt lời, đã bị thanh âm sâu kín của Phong Thanh Dương gián đoạn.
"Tuyết Nhi huynh là ca ca của muội có phải không? Muội là do huynh từ nhỏ chăm sóc lớn lên, tất cả tập tính trong cuộc sống của muội không có gì là huynh không biết.”
Dứt lời, Phong Thanh Dương lắc đầu thở dài lần nữa, lập tức hai bước đi tới bên cạnh Long Ngự Tà. Ngẩng đầu, chỉ thấy ánh mắt phức tạp và mê muội của Tần Phi Vũ ở trên người mình, trên người Hoàng thượng cùng với Luyến phi dao động qua lại. Không khỏi cau mày cúi đầu, tiểu tử này cũng nhìn ra được cái gì sao? Ánh mắt hồ nghi vừa rồi của hắn ta là có ý gì.
Long Ngự Tà vẫn như cũ không hề ngừng lại động tác ngoài miệng và trên tay, giống như tất cả chung quanh cũng đã biến mất, chỉ còn lại có hai người là hắn và Ca Nhi. Không biết lặp lại như vậy bao lâu, ngay lúc môi và hai tay của Long Ngự Tà đều sắp cứng ngắc tê dại, Tống Vãn Ca rốt cục có phản ứng mạnh phun ra mấy ngụm nước, lập tức chậm rãi mở ra hai mắt đóng chặt.
"Lạnh quá. Mình làm sao vậy?" Tống Vãn Ca chỉ cảm thấy toàn thân lạnh như băng thấu xương, giống như ở trong hầm băng. Nhìn gương mặt tuấn tú như thiên thần phóng đại trước mắt mình, trong lúc nhất thời khiến cho không rõ ràng lắm rốt cuộc xảy ra chuyện gì. "Người trước mắt chính là bạo quân ác ma sao?" Khuôn mặt đau lòng và ánh mắt đầy nhu tình kia là vì mình sao?
"Ca nhi rốt cục tỉnh lại rồi", chứng kiến Tống Vãn Ca tỉnh táo lại, Long Ngự Tà cũng không nhịn được một tay ôm lấy Tống Vãn Ca vào lòng, lập tức đem mặt của mình chôn vào trước ngực của nàng, hai vai run rẩy không tiếng động nghẹn ngào, đem kinh hoàng, hoảng hốt, còn có sợ hãi trong lòng tất cả đều tiết hết ra.
Người khác không biết Long Ngự Tà đang làm gì, chỉ tưởng rằng hắn là bởi vì Luyến phi tỉnh lại quá mức kích động mà hai vai run rẩy. Nhưng Tống Vãn Ca biết, hắn không chỉ bởi vì kích động, còn bởi vì sợ hãi cùng hốt hoảng, nàng cảm thấy có chất lỏng nóng rực thấm ướt lồng ngực của mình. Bạo quân ác ma kia, hắn, hắn lại khóc!
Tại sao hắn lại chảy nước mắt, là vì mình mà chảy sao? Giờ phút này, lòng của nàng có chút rung động. Ác ma tàn nhẫn khát máu lại lãnh khốc vô tình như Long Ngự Tà, lại cũng có lúc rơi lệ, nàng thật sự rất khó tưởng tượng.
"Hoàng thượng”, Tống Vãn Ca đẩy đẩy Long Ngự Tà trong lòng, hắn như vậy khiến cho chân tay nàng luống cuống, càng làm cho nàng bối rối bất an. "Hoàng thượng, ngài không nên như vậy?" Nếu bị những người khác ở đây biết hoàng thượng anh minh vĩ đại mà lãnh khốc vô tình trong mắt bọn họ ngay lúc này đang dựa vào trong lòng nàng khóc, không biết bọn họ có thể bị doạ sững sờ hay không.
"Ca Nhi ta thật cao hứng, nàng không có vứt bỏ ta, ta thật sự rất cao hứng.” Một hồi lâu Long Ngự Tà mới ngẩng đầu lên, hốc mắt hồng hồng. Bạo quân này, hắn, mới vừa rồi quả nhiên khóc.
"Hoàng thượng, có phải thần thiếp rơi xuống nước không? Được rồi, Tuyết Nhi thế nào rồi?" Tống Vãn Ca không muốn đối mặt với Long Ngự Tà như vậy, vừa nói vừa vươn tay đẩy hắn ra giãy dụa đứng lên.
"Ca Nhi đừng lo lắng, Tuyết Nhi đã được ta cứu rồi, tình huống của nàng ấy tốt hơn nàng nhiều lắm.” Long Ngự Tà dịu dàng dứt lời, cũng vội vàng đứng lên, đau lòng đem thân thể có chút lung lay lắc lắc của Tống Vãn Ca đỡ xuống trong lòng mình.
"Ca Nhi muội muội, muội có khỏe không?" Phong Linh Tuyết ân cần hỏi một câu, đáy lòng tràn đầy áy náy cùng tự trách. Nàng không nên thất thường như vậy, cũng không nên đi thử dò xét trong lòng ca ca rốt cuộc ai là người quan trọng nhất. Bây giờ nàng chẳng những làm hại Ca Nhi muội muội suýt nửa đánh mất tính mạng này, hơn nữa kết quả thử dò xét cũng càng khiến cho nàng mất mát cùng đụng chạm tới vết thương trong lòng, mình là một muội muội được huynh ấy thương yêu hơn mười năm rồi còn chưa quan trọng bằng Ca Nhi muội muội huynh ấy chỉ mới gặp mặt một lần.
Hơn nữa, nàng dường như ngay cả sự thương yêu của Hoàng thượng cũng đều mất đi. Nàng biết, có Ca Nhi muội muội sau này mình không bao giờ là người hoàng thượng thương yêu nhất trong lòng nữa. Đời này của nàng cũng chưa từng hối hận như thế. Nếu thời gian có thể chuyển đổi, nàng thật sự hy vọng không có thử rơi xuống nước dò xét như vừa rồi. Nàng biết, cuộc đời này của nàng không có hy vọng có được tình yêu của ca ca, nàng vẫn luôn biết rõ. Nàng chỉ muốn cả đời này ca ca cũng không yêu người phụ nữ nào khác, chỉ yêu một mình nàng mà thôi, cho dù chỉ là quan tâm che chở giữa huynh muội, nàng cũng sẽ thỏa mãn.
Nhưng, bây giờ, ca ca thích Ca Nhi muội muội. Từ nhỏ đến lớn, chuyện nàng sợ hãi nhất và gánh nặng nhất rốt cục xảy ra, ca ca thật sự yêu người phụ nữ khác. Nàng nên làm gì bây giờ? Mà nên làm cái gì bây giờ? Ngay cả Hoàng thượng cũng yêu Ca Nhi muội muội, Hoàng thượng vô tâm vô tình cũng bởi vì Ca Nhi muội muội mà động tâm động tình rồi.
Từ trước tới nay, ở trong mắt người khác, mình đều là người trong lòng Hoàng thượng yêu nhất. Nhưng chỉ có chính nàng biết, chuyện vốn không phải như thế. Hoàng thượng chỉ là thích mình mà thôi, gần như thích, nhưng thích không phải yêu. Hoàng thượng thương yêu sủng nịch mình như vậy, nguyên nhân do nhiều phương diện, có lẽ bởi vì mình và hắn là thanh mai trúc mã từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cũng bởi vì ca ca của mình là tướng phụ hắn kính yêu nhất, cũng có thể là bởi vì diện mạo của mình và tỷ tỷ đã chết của hắn có chút giống nhau, có lẽ...
Tóm lại, nguyên nhân có rất nhiều rất nhiều, nhiều đến nỗi nàng không muốn đi tìm tòi nghiên cứu. Nhưng nhiều năm như vậy, nàng cũng tập yên ổn xem mình vốn là người trong lòng hoàng thượng yêu nhất hiểu rõ nhất, quen được Hoàng thượng sủng nịch, quen được Hoàng thượng chiều chuộng, càng quen ánh mắt dịu dàng của Hoàng thượng chỉ độc thuộc về mình.
Nhưng, sau này không bao giờ có nữa rồi, không bao giờ còn nữa rồi, bởi vì Ca Nhi muội muội mới là người tồn tại đặc biệt nhất trong lòng Hoàng thượng, cũng là người yêu nhất trong lòng Hoàng thượng. Nàng, mất tình yêu của ca ca, cũng mất đi tình yêu của Hoàng thượng, trái tim, đau quá, đau quá.
Phong Linh Tuyết vươn tay xoa ngực mình, đột nhiên một trận gió mát thổi đến, quả nhiên còn lạnh hơn trong nước, nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng một trận, trước mắt tối sầm lập tức mềm nhũn té xuống.
"Tuyết Nhi!" Tống Vãn Ca, Long Ngự Tà và Phong Thanh Dương đồng thời kinh hô một tiếng, vội vàng hướng tới nàng ấy vọt lên.
Còn chưa đi được hai bước Tống Vãn Ca cũng cảm thấy đầu óc đau đớn kịch liệt choáng váng không kịp hô đau đã thẳng tắp ngã về sau.
Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên