Người mà cố gắng rồi thất bại vẫn tốt hơn nhiều so với người không cố gắng gì cả và thành công.

Lloyd James

Download ebooks
Ebook "Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 98 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 839 / 5
Cập nhật: 2019-01-21 18:03:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 5: Liên Mặc
ặc kệ mình nghĩ như thế nào, hay mình muốn ra sao, nhưng xuyên qua rồi hồi sinh là sự thật, Tống Vãn Ca cũng chỉ có thể thở dài trấn an mình “Chuyện gì đến cũng đã đến rồi, không nên nghĩ nhiều nữa”. Nếu ba mẹ hy vọng mình dũng cảm kiên cường sống sót, vậy mình nhất định phải dũng cảm kiên cường sống sót.
Hai ngày qua, Tống Vãn Ca đã hiểu rõ hơn về thế giới nàng xuyên qua này. Cũng may công chúa Khuynh Thành cũng tên là Vãn Ca, chỉ khác là họ Nguyệt không phải họ Tống. Chỉ cần tên không đổi thì chuyện gì cũng tốt, tránh cho khi người khác gọi nàng, nàng lại phản ứng chậm. Hơn nữa nàng thích tên của mình, đó là cái tên ba mẹ đặt cho nàng, do đó nàng không hy vọng bị gọi bằng tên của một người xa lạ.
Nói đến việc này cũng khéo, tính tình và khí chất của công chúa Khuynh Thành rất giống Tống Vãn Ca, đều là người trong sáng nhưng lạnh lùng xa cách. Trừ những người thân cận thì không thích tiếp xúc vời người bên ngoài, chính là một mỹ nhân lạnh lùng điển hình.
Cũng bởi vì hai điều này, mọi người đều cho là công chúa của họ mê man ba ngày ba đêm nên nhất thời không nhớ rõ nhiều việc, hoàn toàn không nghĩ đến công chúa của họ đã bị một linh hồn từ thế giới khác chiếm cơ thể. Vậy nên cho dù nàng nói gì, hỏi gì cũng không có ai nghi ngờ.
Còn nơi nàng xuyên qua này có ba quốc gia khác nhau, trừ Tuyết Lân quốc là chỗ nàng ở, còn có Long Đằng quốc và Hổ Khiếu quốc. Trong ba nước này thì Tuyết Lân Quốc từ kinh tế, buôn bán cho đến quân sự đều là mạnh nhất.
Nhưng mấy năm gần đây, thực lực của Tuyết Lân quốc đang dần suy yếu. Nguyên nhân chính là hoàng thượng của họ, cũng là phụ hoàng của thân thể này. Ông ta phong lưu thành tính, hàng đêm ca hát, không quan tâm triều chính, suốt ngày nô đùa cùng chúng phi tần trong cung, triều đình hỗn loạn, tham quan ô lại hoành hành khắp nơi, khiến dân chúng vô cùng oán hận và bất mãn. Nhưng phụ hoàng của nàng tuyệt nhiên bỏ mặc chuyện này, lại dùng binh lính để áp chế những cuộc nổi dậy, còn giao cho các trọng thần trong triều toàn quyền xử lí, riêng mình thì vẫn đắm chìm trong hậu cung như trước.
"Haiz, sinh vào thời loạn, chết chính là giải thoát! Cứ thế này mãi chỉ sợ có ngày sẽ mất nước!” Tống Vãn Ca lắc đầu thở dài, ánh mắt xa xăm. Hoàng thượng Tuyết Lân quốc này làm nàng nhớ đến Thương triều Trụ Vương, vẻ mặt không khỏi hiện lên nét lo lắng.
Đang chuẩn bị ra ngoài thì ngoài cửa chợt truyền đến tiếng người nói lớn.
"Khởi bẩm công chúa, cầm sư Liên Mặc đang chờ triệu kiến ngoài phòng ạ!”
Liên Mặc?
Tống Vãn Ca sửng sốt, mới nhớ tới hoàng hậu đã đề cập với nàng về người này, hắn là đệ nhất cầm sư ở Tuyết Lân quốc, về âm luật không người nào có thể hơn. Hoàng hậu nghe vậy mới mời tới dạy cầm nghệ cho công chúa Khuynh Thành bảo bối của bà.
Ngừng suy nghĩ, Tống Vãn Ca quyết định tự đi gặp cầm sư của nàng một lần.
Tống Vãn Ca đi tới đình viện, đập vào mắt nàng là hoa anh đào rơi đầy trên tuyết trắng, rực rỡ hút vào mắt nàng. Khi gió thổi đến, cánh hoa lập tức rơi xuống, như bướm lượn, nhẹ nhàng xoay vòng, như bay như múa.
Đưa mắt nhìn qua, khắp nơi đều là cánh hoa đào đang tung bay theo gió.
Ba tháng mùa xuân là mùa hoa anh đào rực rỡ nhất. Tống Vãn Ca từ sau khi xuyên qua vẫn chưa từng bước ra khỏi điện của công chúa Khuynh Thành, cũng không biết hoa viên trong đình viện này có nhiều hoa anh đào như vậy.
Hương hoa ngọt ngào nồng nàn, thơm mát tràn ngập trong không khí, làm say đắm lòng người.
Dưới tàng cây anh đào là một người đàn ông tuyệt mỹ, áo trắng như tuyết, trong tay ôm một cây đàn phượng vĩ. Mái tóc đen như mực suông thả, chỉ tùy ý cài lại bằng một cây trâm ngọc, lay động trong không gian theo chiều gió.
Tay áo tung bay, những lọn tóc uốn lượn, phong thái nhẹ nhàng, như hoa sen nở trong bùn mà không hôi tanh mùi bùn, phiêu dật như tiên, phảng phất như trăng, độc nhất trong trời đất.
Áo bào của hắn bám đầy những cánh hoa tuyết trắng, trong không gian, vẫn còn từng cánh hoa đang từ từ rơi xuống, rơi trên mi mắt hắn, hắn chớp nhẹ mắt, cánh hoa cũng lướt xuống áo bào, một lần nữa rơi trên mặt đất.
Hoa anh đào rực rỡ, hoa rơi như mưa, người lạc vào mưa hoa, như một bức tranh tươi đẹp, đẹp không sao tả xiết.
Tống Vãn Ca đang nghĩ nên bắt chuyện như thế nào thì hắn đột nhiên xoay người, nhoẻn miệng cười với nàng. Cười như xuân rộ, muôn hoa đều bừng nở, đẹp đến khó thở, hương thơm thấm vào người. Cười như có ánh trăng thần thánh, thanh nhã mà nhuận sắc, chạm vào lòng Tống Vãn Ca, làm tim nàng đập mạnh.
"Huynh là sư phụ dạy cầm của ta sao?" Tống Vãn Ca nhẹ giọng hỏi, kinh diễm nhìn đôi mắt màu lam của hắn, cùng với da thịt trong suốt như thủy tinh.
Đôi mắt của hắn giống như được tiếp nhận linh khí trời đất, hấp thu tinh hoa vạn vật, như sắc ngọc trong suốt, trong trẻo mà sâu thẳm, như nước hồ trong vắt nhất thiên hạ, trong sáng như mặt nước tĩnh lặng, sáng ngời như trăng, không nhiễm chút bụi trần, vầng trán như có ánh sáng mờ nhạt, tao nhã vô song, làm người ta không thể dời mắt.
Làn da hắn trắng ngần mịn màng nhẵn nhụi. Làn da trong suốt bị ánh nắng ngày xuân chiếu sáng long lanh, mỏng manh, tựa như một cơn gió nhẹ cũng sẽ tan đi.
"Công chúa sao lại hỏi như vậy? Ta dạy người cầm nghệ đã ba năm rồi. “ Liên Mặc hơi nghi hoặc nói, giọng thật êm tai dễ nghe, rõ ràng, trong veo, ấm áp, dịu dàng, tựa như mang ánh sáng mùa xuân hòa vào lòng người nghe.
"Ồ, từ lúc ta tỉnh lại, đã quên rất nhiều việc, cũng có thể nói là mất một phần trí nhớ. “ Tống Vãn Ca thu hồi tầm mắt, thản nhiên nói.
"Sao? Công chúa mất trí nhớ?" Liên Mặc bất ngờ, đôi mắt cấp tốc nhanh chóng hiện lên nét đau đớn và hoang mang, làm cho trái tim Tống Vãn Ca không hiểu sao thắt lại. "Công chúa, vậy người có phải không nhớ rõ ta rồi không?"
"Ta nói rồi, ta mất một phần trí nhớ, mà huynh lại nằm trong phần trí nhớ đó, xin lỗi. “ Tống Vãn Ca hơi nhíu mày, không thích tâm tư của mình lại bị người đàn ông xa lạ trước mắt ảnh hưởng. Dứt lời lập tức xoay lưng, bước đến đình viện trước mặt.
"Ha ha, đúng vậy, công chúa mất trí nhớ rồi. “ Liên Mặc ánh mắt ảm đạm, khóe miệng cười khổ. "Công chúa trước khi mất trí nhớ đã quên ta ở kiếp trước, bây giờ công chúa mất trí nhớ lại quên ta ở kiếp này. Bất kể kiếp trước hay kiếp này, ta dường như đầu là người công chúa lãng quên!"
Liên Mặc nhẹ giọng thì thầm, miệng cười đầy chua xót.
"Hôm nay ta không muốn học, vậy huynh gảy một bài tùy ý cho ta nghe đi. “ Tống Vãn Ca ngồi xuống đối diện hắn mới giương mắt nhìn hắn nói.
"Vâng, công chúa. “ Liên Mặc nhẹ đáp một tiếng, đem cây đàn phượng vĩ để ra trước mặt. Đôi mắt sâu thẳm liếc nhìn Tống Vãn Ca, hai tay thon dài trắng ngần lập tức lướt qua dây đàn bắt đầu gảy.
Thoáng chốc, giai điệu uyển chuyển du dương, phảng phất như bóng trăng tràn trên mặt đất, khi thì êm dịu réo rắt, khi thì u oán thê lương, khi thì triền miên xót xa, khi thì mờ ảo thanh tịnh, ẩn tình mà gợi tình, ngọt ngào mê hoặc, dường như rơi vào tình yêu nhân gian, lại phải chịu cảnh sinh ly tử biệt, như oán như yêu, như khóc như kể, dư âm quấn quit, không ngừng bên tai, làm người nghe phải rơi lệ.
Đệm theo tiếng đàn bi thương đau khổ, Liên Mặc hát khẽ: "Nhớ hình bóng ai, đau từng khúc ruột, đời này chỉ mong làm chim liền cành, một ngày không gặp tim như lầm lạc! Nhớ hình bóng ai, đau tận tâm can, ngày thương nhớ như si, không làm được uyên ương ta nguyện chết! Nhớ hình bóng ai, lệ rơi dài, mặc cho ly biệt ngàn dặm, đêm nay sẽ hòa cùng trăng sáng! Nhớ hình bóng ai, lại nhớ ai, tương tư cùng cực. Tương tư một đêm, tình mấy ngày? Chân trời góc bể dài được thế chăng?”.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi, huynh về trước đi. “
Một khúc đàn này, trái tim Tống Vãn Ca lại có chút xao xuyến. Hờ hững bỏ lại một câu, bước chân không ngừng đến Khuynh Thành điện của mình.
Nàng tự hỏi nàng đã quên chuyện quan trọng gì sao? Vì sao Liên Mặc làm cho nàng có cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ? Vì sao ánh mắt, nét mặt bi thương của Liên Mặc làm nàng đau lòng, u buồn?
Không! Nàng không muốn điều này, không muốn nghĩ đến nhất!
Nàng là Tống Vãn Ca, không phải Nguyệt Vãn Ca!
Nàng đã sớm thề: đời này quyết vô tâm, tuyệt tình rồi!
Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên