Có tiền và có những thứ tiền có thể mua được là điều tốt, tuy nhiên, đôi khi cũng nên xem lại và đảm bảo rằng mình không mất những thứ mà tiền không mua được.

George Horace Lorimer

Download ebooks
Ebook "Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Dịch giả: Thanh Loan
Biên tập: Nguyen Thanh Binh
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 22
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2239 / 13
Cập nhật: 2015-11-28 04:13:33 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5 : Trăng Tàn - Phần 3
Đứa trẻ đói khát bị bỏ rơi ấy chưa bao giờ trưởng thành.
Ăn được nửa bát cháo, Thẩm Ngôn không thể ăn thêm được nữa. Khi bị ốm, người ta chẳng muốn ăn gì. Cô thở dài, thanh toán tiền rồi lại đeo khẩu trang. Lúc đứng bên đường vẫy xe, cô lại liếc nhìn ban công phía đối diện.
Ngồi trong taxi, hai bàn tay cô run rẩy đan vào nhau. Vì động tác quá mạnh nên khiến các khớp trắng nhợt. Trong lòng vang lên âm thanh nho nhỏ: "Thẩm Ngôn, mày sẽ không thua bất kỳ ai".
Tối hôm ấy, trên bầu trời đêm chỉ có vầng trăng khuyết. Cô ngắm nhìn nó, cảnh tượng trước mắt dần dần chồng lên buổi tối của bao nhiêu năm về trước trong ký ức.
Phải ngồi mười sáu tiếng trên tàu, hơn nữa lại phải ngồi ghế cứng. Vì chuyến đi gian khổ này, lúc ở trong nhà vệ sinh bẩn thỉu, Thẩm Ngôn đã thề rằng sau này chỉ cần đi đến nơi nào quá năm tiếng đi xe thì cô có chết cũng phải đi máy bay!
Sau sáu tiếng ngồi trên xe thì trời tối. Thẩm Ngôn lấy hộp mỳ ăn liền trước đó đã chuẩn bị trong ba lô, do dự một lúc rồi lại nhét vào.
Cô không có nhiều tiền, không thể lãng phí một đồng nào, chỉ được tiêu vào những lúc thực sự cần thiết.
Đêm đã về khuya, những người trên khoang tàu đều chìm vào giấc ngủ, tiếng thở rất nhịp nhàng. Cô không ngủ được, không chỉ vì nóng bức, ngột ngạt mà còn vì đói.
Khoảnh khắc ấy cô rất muốn khóc.
Cô rất đói, càng những lúc đói càng dễ nghĩ đến những đồ ăn ngon.
Cô nghĩ đến hàng bánh mỳ ở cổng trường. Mùi vị hấp dẫn ấy ngày nào cũng lan tỏa trong không khí. Trong tủ kính có bày rất nhiều loại bánh bơ sữa mà chỉ cần nhìn một cái là biết có quá nhiều phẩm màu, còn có những chiếc bánh mỳ được trang trí thêm những dải dừa sợi kém chất lượng. Bạn ngồi cùng bàn với Thẩm Ngôn là một cô gái nhà giàu. Bữa sáng của cô ấy thường là trứng gà, sữa tươi và bánh mỳ bơ.
Hằng ngày, mùi thơm tỏa ra từ ngăn kéo của bạn cùng bàn đều kích thích cái dạ dày yếu ớt và lòng tự trọng của Thẩm Ngôn.
Sau khi có tiền, ngày nào cô cũng mua bánh ngọt phô mai tươi.
Lần đầu tiên mua bánh ngọt phô mai, Thẩm Ngôn ăn ngấu nghiến như hổ đói. Vì ăn quá nhanh nên bị nghẹn, cuối cùng đành phải chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, nôn đến chảy nước mắt mới dễ chịu hơn một chút.
Cô ngồi dưới sàn nhà vệ sinh lát đá Mosaic, vừa lấy giấy lau nước mắt vừa nói với mình, sau này mày có thể ăn từ từ, sẽ không phải nhìn từ xa nữa, cũng sẽ không có ai tranh giành với mày nữa, không có ai khiến mày tự ti nữa...
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình, cô hiểu rằng đứa trẻ đói khát bị bỏ rơi ấy chưa bao giờ trưởng thành.
Giọng nói của tài xế kéo cô về với hiện thực. Sau khi trả tiền, cô chầm chậm bước vào khu phố nhỏ, đi về phía căn hộ của mình.
Lúc này cô đã bình tĩnh trở lại. Bắt đầu từ cái ngày mang theo chút hành lý ít ỏi rời khỏi căn nhà không một chút hi vọng kia, cô đã là người phụ nữ trưởng thành biết tính toán sâu xa, bất cứ lúc nào cũng phải bảo đảm mình sẽ không bị mất kiềm chế.
Lê Lãng, anh không được rời xa em, không ai có thể bắt anh rời xa em.
Bước ra từ quán "Phi", Quân Lương cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều so với lúc bị hắt nước hoa quả. Cô thật lòng nói với Lê Lãng:
- Cám ơn anh!
Lê Lãng cầm chìa khóa xe, nhíu mày:
- Em không cần phải khách sáo như vậy, nghe xa lạ quá, Thẩm Ngôn coi em là em gái. Anh cũng vậy.
Quân Lương khẽ mỉm cười, nhìn Lê Lãng nói:
- Em gặp anh hai lần, hai lần anh đều nhắc đến em gái anh, chắc chắn là anh em anh rất tình cảm. Lần sau, chị ấy đến đây chơi, anh có thể đưa chị ấy đến gặp em.
Chỉ là một câu khách sáo mà thôi. Trong lòng Quân Lương biết thực ra cô đã không còn nhiều nhiệt tình như thế để kết bạn mới. Lê Lãng cũng hiểu rất rõ điều này. Anh không khẳng định cũng không phủ định, chỉ tay về phía xe của mình và nói:
- Anh đưa em về trường nhé!
Quân Lương gật đầu:
- Vâng.
Khoảng thời gian này, Quân Lương và Đỗ Tầm sống trong căn hộ theo kiểu nhà nghỉ cách trường không xa. Mặc dù chỉ có mấy chục mét vuông nhưng dường như là nơi duy nhất trên thế giới không có những lời công kích họ.
Cho dù là ở trường của Đỗ Tầm hay trường của Quân Lương, câu chuyện của họ đã được truyền khắp nơi, sau khi được thêm thắt, nó đã biến thành phiên bản khiến bản thân họ cũng không thể chấp nhận được.
Trong phiên bản này, Quân Lương là kẻ thứ ba tội ác tày trời. Đỗ Tầm là kẻ phụ bạc, lạnh lùng vô tình. Chính hai người đã ép Trần Chỉ Tình yếu đuối đáng thương phải nhảy từ tầng sáu xuống.
Ngày Quân Lương về trường học, vừa ngồi xuống chỗ, mọi người xung quanh đã lập tức tránh xa cô như nhìn thấy ma. Họ tránh rất xa, lại còn chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng cô.
Cô mở sách ra, yên tĩnh ghi chép bài, khuôn mặt hết sức bình thản. Trong khoảng thời gian ấy, Đỗ Tầm lái xe đón Trần Chỉ Tình ra viện.
Ngồi trên xe của Lê Lãng, Quân Lương nhắm mắt nghe nhạc. Cô không biết rằng Lê Lãng ngồi bên cạnh đang liếc nhìn mình.
Khoảnh khắc cố sức ném thật mạnh hộp Durex, tôi cảm thấy linh hồn của mình đã bị xé thành những mảnh vụn, rơi từ trên cao xuống, bị gió cuốn bay đi khắp nơi.
Không thể kìm nén được nữa, không thể chịu đựng được nữa, tôi bất chấp lòng tự trọng, ngồi xuống, ôm đầu, nước mắt tuôn như mưa.
Lâm Mộ Sắc không nói gì nữa. Cô ta định đi nhưng Cố Từ Viễn và Viên Tổ Vực đều chạy lại, một người ngăn cô ta, một người đỡ tôi dậy.
Giọng nói của Cố Từ Viễn nghe có vẻ như đang sốt ruột đến phát điên lên:
- Lâm Mộ Sắc, mẹ kiếp, rốt cuộc cô đã nói gì với cô ấy? Cô không thể cho tôi một con đường sống sao?
Lâm Mộ Sắc không nói một tiếng nào, hai mắt cô ta ngấn lệ. Khoảnh khắc đẩy Cố Từ Viễn ra, nước mắt cô ta lăn dài trên má.
Sau khi đuổi theo cô ta vài bước, Cố Từ Viễn quay lại tìm tôi. Tôi đã khóc đến nỗi không thể nói được một câu hoàn chỉnh.
Viên Tổ Vực ôm tôi rất chặt. Anh nói với Cố Từ Viễn hai mắt đang rực lửa:
- Nếu lúc nào cậu cũng khiến cô ấy phải đau lòng như thế này, vậy thì đừng xuất hiện trước mặt cô ấy nữa.
Giọng nói của anh rất bình tĩnh, không hề giống với anh chàng nóng nảy thường ngày một chút nào. Ngược lại, một người vốn rất chuẩn mực như Cố Từ Viễn thì lại rối bời. Anh ta thô bạo kéo tôi lại, nâng cằm tôi lên, lo lắng hỏi:
- Rốt cuộc cô ta đã nói gì với em? Cô ta đưa cho em cái gì? Em nói đi, Tống Sơ Vi, em nói đi!
Được, anh bắt tôi nói, vậy thì tôi sẽ nói.
Tôi không khóc nữa, từ từ lấy lại nhịp thở bình thường. Tôi nhìn chằm chằm vào người đang đứng trước mặt mình, người mà tôi đã quen từ năm mười sáu tuổi. Tôi nói với anh ta rất rõ ràng:
- Tôi hận anh, Cố Từ Viễn, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Tôi sẽ không tha thứ cho anh. Chính anh đã khiến tôi phải chịu nỗi nhục này.
Tôi không nhớ tối hôm ấy ba người chúng tôi đã giằng co bao lâu. Sau khi tôi nói xong câu ấy, Cố Từ Viễn khẽ buông tay tôi ra. Có lẽ anh ta cũng nhận ra rằng duyên số giữa tôi và anh ta đã hết. Cho dù anh ta có nói thêm điều gì nữa, làm thêm điều gì nữa, cho dù là tìm Lâm Mộ Sắc để thanh minh một lần nữa thì cũng không thể cứu vãn được tình hình.
Tôi ngồi xuống, ra sức lắc đầu với Viên Tổ Vực đang muốn kéo tay tôi. Tôi khóc lóc cầu xin anh:
- Anh đi đi. Anh về đi. Để mặc em, cầu xin anh hãy để mặc em...
Trong đêm tối ồn ào ấy, trái tim của tôi cô đơn như hang vắng.
Rất lâu sau, Cố Từ Viễn gọi điện cho Đường Nguyên Nguyên:
- Phiền bạn đến đón cô ấy.
Nhưng tôi không ngờ đến cùng Đường Nguyên Nguyên còn có Quân Lương.
Lúc này Quân Lương đã tắm xong, thay chiếc áo trắng bị hắt nước. Lúc cô ấy chạy lại kéo tôi, tôi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của sữa tắm. Cô ấy cúi đầu, khẽ nói:
- Sơ Vi, chúng ta về rồi nói chuyện.
Mặt tôi căng lặng, lúc đi qua người Cố Từ Viễn, anh ta quay lại nhìn tôi, vẻ mặt hết sức u buồn. Anh ta hỏi tôi:
- Sơ Vi, vì sao em không tin anh?
Nhưng tôi thật sự không muốn trả lời nữa.
Viên Tổ Vực đứng chắn trước mặt tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, chưa đợi tôi nói gì, Quân Lương đã nói trước:
- Tôi không biết anh là ai nhưng xin anh hãy tránh ra. Có chuyện gì hôm khác anh hãy đến tìm cô ấy, được không?
Mặc dù cách dùng từ của Quân Lương rất khách khí nhưng giọng nói thì bày tỏ rất rõ ràng sự khó chịu của cô. Viên Tổ Vực biết ý tránh ra, nói với tôi:
- Em nghỉ ngơi đi, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.
Tôi rất muốn nói với anh rằng tôi sẽ không tự sát vì thất tình. Nhưng thật sự tôi không còn chút sức lực nào nữa, ngay cả là sức để gật đầu với anh.
Về ký túc, tôi nằm vật ra giường, toàn thân cứng đờ như xác chết.
Quân Lương không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì. Cô ấy bình tĩnh lẩm nhẩm:
- Muốn khóc cũng đừng khóc trước mặt người khác, tìm chỗ nào đó trốn đi rồi khóc.
Nếu không phải vì chuyện xảy ra vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi. Nếu căn cứ vào khả năng lý giải thường ngày của tôi, tôi nên hiểu rằng Quân Lương đang tìm cách để hòa giải với tôi. Nhưng lúc ấy tôi không thể căn cứ vào cách suy nghĩ thường ngày để hiểu lời nói của cô ấy. Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là: "Cậu đang chế nhạo tôi!".
Một người bị câu nói này làm cho tổn thương như tôi vội bật dậy khỏi giường:
- Cậu đừng có mà nói lời cay nghiệt, không đâm vào tim cậu, dĩ nhiên cậu không đau rồi!
Cô ấy đang dọn dẹp bàn ghế, bỗng toàn thân đông cứng, quay người lại ngẩng đầu nhìn tôi, khuôn mặt ẩn chứa sự kiên cường và hờ hững. Còn tôi vì quá tức giận nên toàn thân run lên.
Lần này, Đường Nguyên Nguyên học cách ngoan ngoãn. Cô ấy cầm mặt nạ lặng lẽ rời khỏi ký túc, nhân tiện đóng cửa lại, để lại không gian nhỏ này cho hai chúng tôi.
- Tống Sơ Vi, cậu đừng có làm ra vẻ cả thế giới này chỉ có cậu là thảm hại nhất! - Quân Lương cũng tức giận.
Tôi nhìn cô ấy đầy kiêu ngạo, không sai, tôi nghĩ mình không nhìn nhầm, tối nay cô ấy cũng khóc. Chỉ là trước đó khi ở bên hồ, ánh sáng không tốt, tôi lại không nhìn kỹ cô, vì thế nên mới không để ý đến đôi mắt sưng đỏ của cô.
- Tối nay ở nhà ăn, mình bị Trần Chỉ Tình hắt nước vào người trước mặt bao nhiêu người. Mình không khóc trước mặt cô ta...
- Cậu im miệng cho tôi. Cậu không khóc là chuyện của cậu. Tôi muốn khóc là chuyện của tôi, liên quan gì đến cậu?
Đây là lần đầu tiên chúng tôi nảy sinh mâu thuẫn dữ dội như vậy kể từ khi quen nhau. So với lần trước thắng lợi dễ dàng, lần này dường như chúng tôi đều cố hết sức để đưa đối phương vào chỗ chết.
Ngay cả chúng tôi cũng không ý thức được rằng những lời buột miệng gây tổn thương như thế nào.
Tôi hét lên với cô ấy:
- Đáng đời cậu. Ai bảo cậu cướp bạn trai của người khác. Cậu nên cảm thấy may mắn vì hôm nay cô ấy hắt nước hoa quả vào người cậu, không biết chừng lần sau sẽ là axit!
Cô ấy cười khinh miệt:
- Tống Sơ Vi, cậu gào lên như vậy với tôi có ích gì? Cậu có bản lĩnh thì đi tìm Lâm Mộ Sắc mà gào thét! Đâu phải tôi cướp bạn trai của cậu, cũng đâu phải tôi vượt nghìn trùng xa xôi để ngủ cùng Cố Từ Viễn...
Không kịp nữa rồi, không kịp nữa rồi, những lời nói ra không thể nào rút lại được. Tôi và Quân Lương vừa ra công ra sức đào bới, miệt thị đối phương vừa buồn rầu nghĩ, chúng tôi không thể trở lại như xưa được nữa.
Không thể trở lại như xưa được nữa, đây là điều tàn khốc nhất.
Cuối cùng cô ấy đóng rẩm cửa lại rồi bỏ đi, cả căn phòng cũng rung lên.
Khoảnh khắc ấy chúng tôi hiểu rất rõ, cho dù sau này quan hệ của chúng tôi vẫn có thể được xoa dịu nhưng cuộc giao chiến tối hôm nay vĩnh viễn không thể nhận được sự tha thứ của đối phương.
Lúc tôi và quân Lương chửi nhau không chút nể mặt, Cố Từ Viễn và Viên Tổ Vực đánh nhau bên bờ hồ. Cố Từ Viễn ra tay trước, vốn dĩ ngay từ giây đầu tiên nhìn thấy Viên Tổ Vực, anh đã muốn trút cơn giận này, chỉ là bị chuyện xảy ra sau đó cản trở mà thôi.
Hai người không ai chịu nhường ai nhưng suy cho cùng, về mặt này Cố Từ Viễn không thể sánh được với Viên Tổ Vực, chẳng mấy chốc anh đã bị đánh bại. Vốn dĩ Viên Tổ Vực muốn đánh thêm vài quả nhưng đột nhiên anh thu cú đấm của mình lại.
- Sao không đánh nữa? Có giỏi thì đánh tiếp đi! - Cố Từ Viễn tỏ ra bất cần.
Có lẽ vì quá mệt nên Viên Tổ Vực ngồi xuống, không nói gì.
- Đánh đi, đứng dậy đánh đi! - Cố Từ Viễn không chịu buông tha.
Viên Tổ Vực ngẩng đầu nhìn anh ta. Một lúc sau anh mới nói:
- Bây giờ có đánh chết cậu cũng không giải quyết được gì, người đang đau lòng chẳng phải vẫn đang đau lòng?
Cố Từ Viễn kích động đến nỗi như bị tiêm thuốc kích thích:
- Thế thì cũng không đến lượt anh giáo huấn tôi. Anh là cái gì của cô ấy, anh quen cô ấy được bao lâu?
- Vốn dĩ tôi không là gì của cô ấy, nếu như cậu không làm chuyện có lỗi với cô ấy thì quả thực cũng không đến lượt tôi nói gì, có điều... - Viên Tổ Vực đứng dậy, nhìn Cố Từ Viễn và nói. - Nếu cậu không thể đối xử tốt với cô ấy, vậy thì đừng làm phiền cô ấy.
Lê Lãng rón rén mở cửa, lúc thay giày, anh vô tình nhìn thấy đôi giày cao gót của Thẩm Ngôn đặt ở vị trí khác, không giống với lúc anh đi ra ngoài. Anh thấy ngạc nhiên, không kìm được khẽ gọi tên Thẩm Ngôn.
Đèn trong phòng ngủ của Thẩm Ngôn vẫn sáng. Lê Lãng bước vào, thấy cô đang ngồi trên giường đọc sách. Lại gần mới phát hiện đó là quyển Thánh kinh màu đen, bìa mềm.
Thấy anh bước vào, Thấm Ngôn mỉm cười:
- Anh về rồi à? Đi đâu vậy?
Không biết vì sao bỗng nhiên Lê Lãng quyết định giấu chuyện tối hôm nay. Anh mỉm cười:
- Một đồng nghiệp của anh làm thêm, anh mang tài liệu đến cho cậu ấy, sao em không ngủ?
Gió đêm thổi bay rèm cửa, Thẩm Ngôn đặt quyển Thánh kinh lên chiếc tủ ở đầu giường, kéo tay Lê Lãng:
- Em tỉnh dậy không thấy anh nên một mình đi ra ngoài, nhân tiện mua chút đồ ăn ở cửa hàng tạp hóa.
- À, bây giờ em cảm thấy đỡ hơn chưa? - Lê Lãng không hề nghi ngờ lời nói của cô.
- Đỡ hơn nhiều rồi, anh đừng lo lắng, mau đi đánh răng đi.
Trên bệ có hai bộ bàn chải đánh răng. Bàn chải của Thẩm Ngôn màu cam, của Lê Lãng màu xanh lam, trông rất hài hòa. Lúc Lê Lãng cúi đầu đánh răng, bỗng nhiên Thẩm Ngôn đi đến sau lưng anh như một âm hồn, cô khẽ nói:
- Lê Lãng, chúng mình kết hôn nhé!
Bị giật mình, Lê Lãng chưa kịp lau sạch bọt trên miệng đã ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Thẩm Ngôn trong gương.
- Chúng mình kết hôn nhé. - Không đợi Lê Lãng hỏi, cô lại thay đổi ngữ khí, lặp lại câu nói vừa nãy một lần nữa.
Cô ngẩng đầu, khuôn mặt ẩn chứa sự mong đợi. Lê Lãng cúi đầu đánh răng, sau đó quay sang ôm cô, ngắm nhìn khuôn mặt đẹp như tranh vẽ trước mắt. Một lúc rất lâu sau anh khẽ nói:
- Thẩm Ngôn, có lẽ anh... cần một chút thời gian để chuẩn bị.
Sáng hôm sau, lúc tôi thức dậy, Quân Lương không ở ký túc, chỉ có Đường Nguyên Nguyên vẫn trang điểm trước gương như mọi ngày. Thấy tôi dậy, cô ấy ân cần hỏi:
- Nếu cậu không có tinh thần thì hôm nay đừng đi học nữa. Nếu điểm danh thì mình xin phép hộ cậu là được.
- Không cần đâu. Mình cũng không muốn làm khó Lương Tranh nữa.
Từ sau lần cùng cô ấy đi tẩy nám, quan hệ giữa hai chúng tôi thân thiết hơn trước rất nhiều.
Đôi khi tôi cảm thấy trò đời đúng là thật nực cười. Người bạn mà bạn tưởng rằng đáng tin nhất, có lẽ sẽ đâm bạn một nhát vào lúc mà bạn không thể ngờ tời. Còn người mà bạn tưởng rằng không thể chơi với họ được lại có thể an ủi bạn lúc bạn cảm thấy không như ý.
Tôi vã nước lạnh lên mặt, nhìn thời khóa biểu, lấy sách rồi cùng Đường Nguyên Nguyên đến phòng học. Lúc đi qua hồ, cô ấy lén nhìn tôi nhưng tôi vờ như không phát hiện ra điều gì, tiếp tục ăn sáng.
- Tống Sơ Vi, cậu và Tô Quân Lương quen nhau rất nhiều năm rồi đúng không? - Ánh bình minh chiếu vào khuôn mặt của cô ấy, không thể không thừa nhận, thực ra những đường nét trên khuôn mặt Đường Nguyên Nguyên rất đẹp.
Tôi mỉm cười với cô ấy nhưng không nói gì.
Cho dù quan hệ giữa tôi và Quân Lương đã rạn nứt đến mức ai ai cũng biết nhưng không có nghĩa là tôi sẽ nói xấu cô ấy với bất kỳ ai. Hơn nữa, tôi tin rằng cô ấy cũng thế.
Đây là một giao ước kỳ lạ: Người đã từng thân thiết với cậu nhất là mình. Ngoài mình ra, không có bất kỳ ai có tư cách đứng trên vạch cao nhất của đạo đức để chỉ trích cậu. Họ không xứng.
Hết tiết một, Lương Tranh chạy lại muốn nói với Đường Nguyên Nguyên đang ngồi cạnh tôi điều gì đó. Nhưng chưa đợi cậu ta lại gần, Đường Nguyên Nguyên đã nhanh chóng chuồn đi. Cậu ta ngượng chín mặt. Vì muốn chữa cháy, cậu ta đành phải bắt chuyện với tôi:
- Tống Sơ Vi, sao mắt cậu lại sưng thế kia?
Thực ra cả tiết học tôi cứ ngồi ngây ra, không nghe cô giáo giảng một câu nào, đến tận khi Lương Tranh ngồi xuống bên cạnh, gọi tên tôi, tôi mới bừng tỉnh từ trạng thái hồn bay phách lạc.
Cậu ta tỏ ra rất tò mò:
- Hỏi cậu đấy, sao mắt cậu lại sưng húp thế kia?
Thực ra không chỉ một mình Lương Tranh cảm thấy ngạc nhiên về bộ dạng của tôi. Buổi sáng, trên đường đến lớp, những người biết tôi khi nhìn thấy tôi đều tỏ vẻ như vậy. Tôi thật hối hận vì đã không đeo kính râm đi học giống năm tôi bị mẹ đánh.
Đang nghĩ đến mẹ thì mẹ gọi điện. Tôi giật nảy mình, nhìn điện thoại không ngừng lóe sáng, trong lòng tôi vẫn do dự không biết có nên nghe hay không.
Nếu nghe điện, chỉ cần mẹ nghe thấy giọng nói của tôi, chắc chắn sẽ nghi ngờ. Tôi đang đấu tranh tư tưởng thì điện thoại ngắt.
Chưa đầy một phút sau, điện thoại lại đổ chuông. Đây là lần đầu tiên xảy ra tình huống này từ khi tôi học đại học đến nay. Trước đây nếu mẹ có chuyện gì, nếu tôi không nghe điện được thì mẹ cũng chỉ nhắn một cái tin thông báo. Tình huống bất thường này khiến tôi có linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên mẹ tôi chỉ nói một câu:
- Con mau về đi, bà nội không qua khỏi được rồi.
Tôi bịt miệng, nước mắt lã chã.
Tôi hốt hoảng đứng dậy, không cẩn thận làm rơi sách vở và bút xuống đất. Tôi cũng chẳng buồn nhặt. Lương Tranh vừa giúp tôi thu dọn sách vở vừa hét lên sau lưng tôi:
- Tống Sơ Vi, đi đường cẩn thận.
Không còn một chút sức lực nào để nói tiếng cảm ơn, thậm chí tôi còn không kịp về ký túc lấy đồ mà chạy thẳng ra cổng bắt một chiếc taxi, ra thẳng bến xe.
Vì từ nhỏ đã bị say ô tô nên bình thường tôi rất ít khi đi xe khách. Nhưng hôm nay tôi mặc kệ tất cả. Tôi lao đến quầy bán vé, mua một vé về thành phố Z, còn mười lăm phút nữa là đến giờ xe chạy.
Dường như đây là mười lăm phút dài nhất mà tôi đã từng trải qua. Tôi đứng ngồi không yên, lo lắng nhìn thời gian hiển thị trên góc màn hình, cảm giác nghẹn ngào trào dâng trong cổ họng.
Khó khăn lắm mới lên được xe, nhân viên kiểm vé bắt đầu lề mề kiểm số người. Chú lái xe với chiếc dây chuyền rất to trên cổ vẫn thư thả hút thuốc. Nếu là bình thường, chắc chắn tôi sẽ dồn hết chú ý vào chiếc dây chuyền đó rồi đoán xem đó là vàng tây hay vàng ta, nhưng hôm nay tôi không có tâm trạng để làm chuyện đó.
Lên xe năm phút rồi mà xe vẫn chưa chuyển bánh, tôi không kìm nén được, cuối cùng hét lên với họ:
- Xin các chú hãy cho xe chạy đi, bà cháu không qua khỏi được rồi.
Nói xong câu ấy, nước mắt tôi tuôn trào như mưa. Không gian trên xe chìm trong tĩnh lặng.
Hai giây sau, chiếc xe lăn bánh.
Từ bến xe của thành phố Z đến bệnh viện trung tâm thành phố phải đi qua năm cột đèn xanh đèn đỏ. Chưa có lần nào xui xẻo như ngày hôm nay.
Ngã tư đầu tiên là đèn đỏ. Ngã tư thứ hai là đèn đỏ. Ngã tư thứ ba vẫn là đèn đỏ...
Tôi ngồi ở hàng ghế sau, nước mắt cứ tuôn trào không sao kìm nén được. Người lái xe nhìn tôi qua gương chiếu hậu, có lẽ cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Anh ta nhấn ga rồi nói:
- Em gái, đừng khóc, anh sẽ cố gắng.
Nhưng vô ích, ngã tư thứ tư vẫn là đèn đỏ.
Vận mệnh là một đoàn tàu không thể quay đầu. Trong tiếng ầm ầm khi bánh xe ma sát với đường ray, tôi đã nhìn thấy kết cục của một số chuyện.
Đến cửa bệnh viện thành phố, lái xe phanh kít một tiếng. Tôi giật mình bừng tỉnh trong mớ hỗn độn, ngay cả tiền thừa cũng không nhận, mở cửa xe chạy thẳng vào bệnh viện.
Nhưng sau khi thở hổn hển chạy lên tầng năm, đến bậc thang cuối cùng, bỗng nhiên tôi không thể nhấc chân được nữa... Toàn bộ phần thân dưới giống như bị đúc chì. Từ cầu thang đến phòng bệnh chỉ còn vài mét ngắn ngủi, nhưng dường như đây là đoạn đường khó khăn nhất, nặng nề nhất trong cuộc đời của tôi.
Đến cửa phòng bệnh, tôi nhìn thấy một đám người đang vây quanh chiếc giường ở giữa. Trong đó có một hình bóng rất quen thuộc.
Đó là mẹ tôi, dáng người run rẩy của mẹ cho tôi biết rằng mẹ đang khóc.
Cảm giác tanh nồng từ khoang ngực trào lên trên cổ họng. Vốn dĩ tôi muốn gọi một tiếng bà nội nhưng răng, lưỡi, miệng, tất cả các cơ quan phát âm đều không nghe theo sự chỉ huy của bộ óc.
Ký ức quay trở về. Đó là vào mùa xuân. Hồi ấy, tôi còn rất nhỏ, sống cùng bố mẹ và bà nội. Hồi ấy, vận mệnh tàn khốc vẫn chưa bủa vây chúng tôi.
Cả nhà quây quần trong bữa cơm tất niên. Bà gắp một miếng sủi cảo cho tôi. Tôi cắn một miếng, suýt nữa thì gãy răng. Mẹ vội vàng chạy lại, thì ra tôi đã cắn vào đồng xu trong chiếc bánh.
Hồi ấy, khuôn mặt bà nội có rất nhiều nếp nhăn nhưng bà vẫn còn khỏe, trông bà rất hiền từ. Bà lấy đũa gõ vào bát của tôi và nói, ăn được chiếc bánh có tiền xu, năm sau sẽ rất may mắn. Hồi ấy, tôi ngây thơ tin rằng vì mình may mắn nên mới ăn được chiếc sủi cảo có tiền xu. Tôi thật ngốc! Nhiều năm sau nghĩ lại tôi mới biết thực ra bà làm vậy là có dụng ý.
Bà muốn cố gắng hết sức mình, cho tôi những thứ tốt nhất, cho dù chỉ là một chiếc bánh sủi cảo.
Vì sao bà không thể đợi cháu thêm một chút? Tôi nằm bò bên cạnh giường, gục mặt vào chiếc chăn đầy mùi thuốc sát khuẩn. Tôi nắm chặt đôi bàn tay dần mất đi hơi ấm. Trên mu bàn tay có những vết đồi mồi màu nâu, lòng bàn tay có vết chai tay sần sùi.
Trước đây tôi là người rất sợ chết, rất sợ ma nhưng lúc này, khi nắm đôi bàn tay của bà, tôi không sợ chút nào.
Khuôn mặt vùi trong chăn đã bị biến dạng, tôi không dám ngẩng đầu lên khóc, cũng không còn sức để ngẩng đầu lên.
Nếu có thể, hãy để tôi làm một con đà điểu có được không? Để tôi vùi đầu trong sa mạc, coi như chuyện gì cũng không hề hay biết, có được không? Đừng bắt tôi phải trải qua những chuyện này. Tôi không cần nội tâm sâu sắc. Tôi cũng không cần trí tuệ cuộc đời gì hết... nếu để có được những thứ ấy buộc phải trả cái giá đắt như thế này...
Tôi có thể không trải qua những chuyện này được không?
Tôi có thể từ chối trưởng thành không? Tôi có thể cố chấp sống trong hồi ức không có sự đau khổ được không?
Peter Pan là câu chuyện tôi không dám đọc hai lần. Trong câu chuyện có một câu nói khiến mỗi khi nhớ đến tôi cảm thấy rất buồn: "Nơi đó chúng ta cũng đã từng đến, đến tận bây giờ vẫn có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ vào bờ, chỉ là chúng ta không lên bờ nữa".
Trong lúc mơ màng có rất nhiều đôi tay dìu tôi, rất nhiều người đến để tách bàn tay của tôi ra khỏi bàn tay của bà. Họ tách từng ngón tay của tôi, ra sức kéo tôi ra khỏi giường bệnh.
Tôi không còn sức để vùng vẫy, cũng không còn sức để phản kháng. Họ muốn làm thế nào với tôi thì làm.
Thế giới này muốn đối xử với tôi như thế nào cũng được...
Vì sao không đợi cháu? Bà nội, cháu đã trên đường đi rồi, vì sao bà không đợi cháu thêm một chút nữa?...
Khoảnh khắc tận mắt chứng kiến y tá đậy tấm khăn trắng lên mặt bà nội, tiếng khóc xé tim gan bật ra từ trong cơ thể tôi, từ nơi sâu nhất của linh hồn.
- Bà nội...
Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên - Độc Mộc Châu Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên