To read a book for the first time is to make an acquaintance with a new friend; to read it for a second time is to meet an old one.

Chinese Saying

Download ebooks
Ebook "Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Dịch giả: Thanh Loan
Biên tập: Nguyen Thanh Binh
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 22
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2258 / 13
Cập nhật: 2015-11-28 04:13:33 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4 : Trăng Hạ Huyền - Phần 3
Trần Chỉ Tình, trên đời này chỉ có những kẻ xấu xa, không có hoàng tử.
- Em nghe anh giải thích... - Cố Từ Viễn cuống đến toát mồ hôi.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta. Khoảnh khắc này, thật sự tôi rất muốn lột chiếc mặt nạ giả tạo của anh ta xuống, thật sự rất muốn đâm một nhát vào ngực anh ta!
- Anh và cô ta thật sự không có gì, không nói với em chính là sợ em nghĩ nhiều...
Những lời nhảm nhí của anh ta nghe thật đáng thương, nhìn vẻ mặt của tôi, lẽ nào anh ta còn không hiểu cho dù bây giờ có nói gì thì cũng vô ích sao?
- Cô ta thích anh. Lần trước em bảo anh đưa cô ta về nhà, cô ta đã nói với anh... Nhưng anh đã nói với cô ta rất rõ ràng là anh không thể có gì với cô ta, anh chỉ thích em, anh chỉ muốn ở bên em... Lần này cô ta nhìn thấy status của anh nói là muốn đi hóng gió nên cô ta đi theo. Thật sự anh không biết gì cả!
Lúc anh ấp a ấp úng, viện mọi lý do để giải thích thì tôi đã tắt máy điện thoại, lấy sim, sau đó đặt điện thoại trước mặt anh ta:
- Trả anh.
Anh ta gần như không dám tin vào những gì đang xảy ra trước mắt. Một lúc rất lâu sau, anh ta mới run rẩy hỏi tôi:
- Sơ Vi, em muốn thế thật chứ?
Tôi không trả lời thẳng câu hỏi của anh ta:
- Cố Từ Viễn, tôi không có dũng khí như Trần Chỉ Tình, cũng không ngốc như thế. Tôi sẽ không dùng sai lầm của người khác để trừng phạt bản thân. Ở bên nhau bao nhiêu lâu nay, ngoài chiếc điện thoại này, tôi không nợ anh bất cứ thứ gì. Bây giờ điện thoại cũng trả anh rồi, chúng ta cắt đứt từ đây.
Anh sững người nhìn tôi. Tôi ngoan cường ngẩng mặt nhìn ánh mắt của anh ta. Thật nực cười, người bị phụ bạc là tôi, vì sao người khóc lại là anh ta?
Lúc ấy thời gian đã hoàn toàn mất đi ý nghĩa. Đèn ở khu ký túc bật sáng, anh ta đứng ngược sáng, tôi không nhìn rõ nét mặt của anh ta.
Ánh đèn loang lổ chiếu sáng màn đêm, nhưng cuối cùng vẫn bị bóng đêm vô tận nhấn chìm.
Một lúc rất lâu sau, anh ta khẽ nói:
- Sơ Vi, thật sự không có chuyện gì xảy ra... Sơ Vi, em tha thứ cho anh...
Thật chưa gặp kẻ nào ngu ngốc, trì độn như vậy, tôi đứng lâu đến tê cả chân, kiên quyết không nói gì mà nhét điện thoại vào tay anh ta:
- Xin lỗi, vốn dĩ tôi muốn trả tiền cho anh nhưng anh biết đấy, tôi không có tiền, tôi chẳng có gì cả.
Khi quay người chạy về ký túc, tôi nghe thấy một âm thanh rất vang, là âm thanh của một vật gì đó bị ném rất mạnh.
Chiếc điện thoại này đúng là gặp nhiều tai nạn... Lần này thì không cần phiền đến đồng nghiệp của Viên Tổ Vực rồi... Tôi buồn rầu nghĩ.
Đã là ngày thứ mấy rồi? Quân Lương vẫn chưa về ký túc. Nhìn thấy tôi xách hai chai rượu loạng choạng đẩy cửa, Đường Nguyên Nguyên đang vừa nghe nhạc vừa đắp mặt nạ ngạc nhiên đến nỗi rút tai nghe lột mặt nạ xuống, chần chừ một lúc rất lâu mới hỏi tôi:
- Tống Sơ Vi, cậu sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi?
Tôi không trả lời cô ta. Tôi không muốn nói một câu nào. Thậm chí tôi còn hi vọng hai chai rượu mình mua là rượu giả, để sau khi uống xong tôi chết đi cho rồi, sau đó mẹ tôi còn có thể nhận được món tiền bảo hiểm lớn.
Vì sao lúc này tôi lại nhớ đến mẹ?
Buổi chiều khi nhìn thấy album của Lâm Mộ Sắc, nhìn thấy những bức ảnh chụp ở thành cổ, tôi đã rơi vào trạng thái khép kín.
Không tức giận, không kinh ngạc, cũng không đau.
Tôi lưu một bức ảnh trong số đó ngoài màn hình, sau đó mở photoshop... Phần mềm này là Cố Từ Viễn download giúp tôi. Mặc dù những thứ anh ta dạy tôi không học hết được nhưng một vài chức năng cơ bản tôi vẫn nắm được.
Cấu hình laptop của tôi không cao lắm, mở photoshop cần một chút thời gian. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, tôi thầm cầu nguyện trong lòng: Xin đừng, xin đừng, xin đừng...
Nhưng sự thật hoàn toàn khác với ước muốn, cuối cùng tôi vẫn nhìn thấy tham số của bức ảnh ấy, trên cột máy ảnh có viết rất rõ: Nikon D700...
Tôi gấp laptop đánh "rầm" một tiếng. Khoảnh khắc ấy, bỗng nhiên tôi cảm thấy tim mình không còn đập nữa.
Nhưng cứ nghĩ đến mẹ, bỗng nhiên nước mắt tôi lại tuôn trào.
Giống như sau khi trải qua một cơn phẫu thuật, tác dụng của thuốc gây mê trong cơ thể đã hết, cơn đau đớn dữ dội đến lúc này mới phát tác. Thì ra có thể hận đến thế. Thì ra tôi không thể chịu đựng được.
Tôi ôm mặt, nước mắt không ngừng tuôn qua kẽ tay.
Vì sao có cảm giác như không còn thở nữa? Vì sao có cảm giác như có một đôi tay to lớn đang xé nát khoang ngực? Vì sao phải gặp người này? Vì sao lại yêu anh ta? Vì sao anh ta phản bội tôi?...
Quá nhiều quá nhiều cái vì sao nhưng không ai có thể cho tôi một câu trả lời rõ ràng.
Lúc gặp anh ta, anh ta vẫn còn muốn lừa gạt tôi, nói cái gì mà quên mang theo sạc điện thoại, nhà nghỉ ở thành cổ không có dây mạng... Thật nực cười, thật nực cười, anh ta định lừa tôi?
Tôi ngửa đầu, nước mắt đầm đìa nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ đang tỏa ánh sáng mềm mại.
Từ khi còn rất nhỏ tôi đã biết, con người có lúc buồn vui ly hợp, trăng có lúc tròn lúc khuyết.
Từ xưa tới nay, mặt trăng ở trên cao, chứng kiến biết bao sự thật xấu xa, tàn ác trên cõi đời.
Tình yêu? Trên thế gian này có còn thứ gọi là tình yêu?
Đường Nguyên Nguyên tỏ ra sợ hãi trước dáng vẻ của tôi. Từ khi biết nhau đến nay, cô ta chưa bao giờ thấy tôi buồn như thế. Đâu phải chỉ có cô ta, trong ký ức của tôi, chưa bao giờ tôi vì chuyện gì mà khóc đến nỗi đau lòng, tuyệt vọng đến thế.
Trên đời này người có thể khiến bạn đau khổ nhiều nhất, làm tổn thương bạn nhiều nhất không phải kẻ thù của bạn mà là người thân của bạn.
Đường Nguyên Nguyên đặt một hộp giấy ăn trước mặt tôi rồi lại luống cuống rót cho tôi một cốc nước, cuối cùng mới ngồi xuống trước mặt tôi, giương mắt nhìn tôi rồi hỏi:
- Rốt cuộc là làm sao, cậu nói đi, cãi nhau với bạn trai à?
Không biết vì sao tôi lại khóc đến nỗi bắt đầu nấc. Sau khi uống cốc nước cô ấy rót cho, tôi vẫn chưa kịp nói gì thì cánh cửa bị đẩy ra.
Mấy hôm không gặp, Quân Lương hốc hác đến nỗi như biến thành người khác. Cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi, cuối cùng cũng lấy lại chút tinh thần như hồn vía đã quay về. Nhìn đống giấy ăn mà tôi đã dùng để lau nước mắt nước mũi trong thùng rác, cô ấy im lặng rất lâu rồi mới nói:
- Sơ Vi, Cố Từ Viễn tìm mình nói chuyện rồi...
Đột nhiên tôi đứng phắt dậy, ngay cả Đường Nguyên Nguyên ngồi cạnh cũng giật nảy mình.
Tôi chỉ tay vào người Quân Lương, kìm nén tiếng nghẹn ngào trong lời nói của mình:
- Cậu đừng có nhắc đến người ấy trước mặt mình, cả đời cũng đừng nhắc đến người ấy trước mặt mình.
Quân Lương dõi theo ngón tay của tôi, ánh mắt hướng lên trên, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi nhìn Quân Lương, những giọt nước mắt khó khăn lắm mới kìm nén được lại tuôn như mưa.
Cô ấy lặng lẽ thở dài:
- Sơ Vi, mình không biết rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì nhưng cậu nên cho cậu ấy một cơ hội giải thích. Biết đâu sự việc không tồi tệ đến mức như cậu đã tưởng thì sao?
Tôi cười khẩy. Phải tồi tệ đến mức nào mới được coi là tồi tệ đây? Nhìn vết thâm dưới đôi mắt của Quân Lương, suy cho cùng không phải mười sáu tuổi rồi, vết tích của việc thức đêm đã không thể che lấp.
Sau đó tôi nghe thấy giọng nói của mình:
- Mình không giống cậu. Cậu muốn cho Đỗ Tầm cơ hội... Mình không muốn cho Cố Từ Viễn cơ hội, một lần không chung thủy, suốt đời không chung thủy. Quân Lương, cậu nghe đây, hôm nay Đỗ Tầm có thể vì cậu mà đối xử như thế với Trần Chỉ Tình, sau này cậu ta cũng có thể vì một người khác mà đối xử với cậu như thế!
Quân Lương cũng bất chợt đứng dậy, vẻ mặt ẩn chứa sự tức giận không thể che giấu:
- Tống Sơ Vi, bây giờ nói chuyện của cậu. Mẹ kiếp! Đừng có mà kéo sang chuyện của mình.
Đường Nguyên Nguyên vốn định kéo tôi, sau đó lại muốn kéo Quân Lương nhưng cuối cùng vẫn rụt rè đứng sang một bên.
Cô ấy cũng hiểu trận cãi nhau hôm nay không ai có thể khuyên được.
Không khí ngột ngạt, tôi và Quân Lương nhìn nhau chằm chằm. Bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên chúng tôi nhìn đối phương bằng ánh mắt như thế. Bởi vì lập trường không giống nhau nên ánh mắt này toát ra hơi lạnh, không thể cảm thông và bao dung.
- Hai chuyện này không hề có một chút khác biệt về bản chất, vốn dĩ là có. Trong trường hợp cậu không biết Đỗ Tầm có bạn gái, cậu vốn là người vô tội nhưng quyết định cuối cùng của cậu khiến người ta rùng mình. Mình thật không ngờ đây là chuyện mà Quân Lương mà mình quen đã làm. Sau khi biết rõ chân tướng, cậu không những không tỉnh ngộ mà còn kiên quyết ở bên kẻ bội ước kia, hoàn toàn không bận tâm đến cảm nhận của Trần Chỉ Tình, đến tận khi tạo thành bi kịch vẫn không biết hối cải... Cậu thật khiến người ta thất vọng. - Tôi nói rất chậm nhưng rất lưu loát.
Tôi đã từng nói tôi rất dễ nói năng không suy nghĩ, những lời nói vô tình này giống như đã được nói hàng nghìn hàng vạn lần trong lòng, ngay cả bản thân tôi cũng có chút ngạc nhiên. Lẽ nào tôi đã muốn trách móc Quân Lương từ lâu rồi?
Trong vài phút ngắn ngủi, khuôn mặt của cô ấy đỏ bừng rồi lại tái nhợt, cuối cùng ngoài sức tưởng tượng của tôi, cô ấy trở nên rất bình tĩnh.
Cô ấy chỉ nói một câu, một câu rất ngắn nhưng từng chữ giống như lưỡi dao đâm vào tim tôi:
- Tống Sơ Vi, nói hay lắm... Cậu biết ăn biết nói như vậy nhưng cũng không thấy cậu hạnh phúc hơn ai.
Dường như đó là đêm dài nhất mà tôi đã trải qua trong cuộc đời của mình.
Quân Lương ném lại một câu rồi bỏ đi:
- Chúng ta hãy bước tiếp theo cách nghĩ của mình, xem xem cuối cùng ai sẽ đến gần với hạnh phúc lý tưởng hơn.
Tôi gục xuống giường, ngửa đầu nhìn trần nhà, không nhúc nhích.
Vì sao lại có nhiều nước mắt như thế? Vì sao khóc lâu như vậy mà vẫn không hết nước mắt?
Đường Nguyên Nguyên khẽ hỏi tôi:
- Tống Sơ Vi, cậu vẫn ổn chứ?
Tôi khịt mũi, âm mũi rất nặng, nghe có vẻ rất khó chịu:
- Mình không sao, cậu ngủ đi.
Tắt điện chưa bao lâu, Đường Nguyên Nguyên đã phát ra tiếng thở khe khẽ. Tôi biết mình không thể ngủ được nên quyết định ngồi dậy, khẽ đóng cửa lại, ra ngoài đi dạo.
Không có điện thoại, không biết có thể tìm ai, đành phải đi lang thang dưới ánh trăng, sau đó không kìm được chế nhạo mình, cho dù vẫn còn điện thoại thì lúc này mày có thể tìm ai đây?
Bỗng nhiên tôi rất muốn gọi điện cho mẹ. Không hiểu vì sao, chỉ là rất muốn nghe giọng nói của mẹ, cho dù là bị mắng cũng không sao.
Nhưng muộn thế này rồi, cho dù mẹ chịu nghe điện thoại, chưa chắc tôi đã tìm được bốt điện thoại công cộng gọi cho mẹ.
Cứ đi lang thang như thế, lên taxi, đờ đẫn nói một địa chỉ, đợi đến khi xuống xe mới phát hiện tôi đã đến bệnh viện mà mấy hôm trước Trần Chỉ Tình nhập viện.
Tôi đứng ngoài phòng bệnh, bên trong tối om. Tôi không nhìn thấy cô ấy, cũng không biết tình hình của cô ấy.
Cô ấy vĩnh viễn sẽ không biết rằng trong đêm tối yên tĩnh này, người bạn thân nhất của người đã cướp người yêu của cô ấy đã đến thăm cô ấy.
Thực ra tôi biết chuyện này không liên quan đến mình nhưng tôi rất muốn, rất muốn thay Quân Lương nói lời xin lỗi cô ấy.
Trần Chỉ Tình, trên đời này chỉ có những kẻ xấu xa, không có hoàng tử.
Sáng sớm hôm sau, tôi mượn điện thoại của Đường Nguyên Nguyên gọi điện cho mẹ. Bình thường Đường Nguyên Nguyên vốn rất tiết kiệm nhưng có lẽ là tối hôm qua chứng kiến tình cảnh thê thảm của tôi nên đem lòng trắc ẩn, vui vẻ đưa điện thoại cho tôi:
- Gọi thoải mái đi.
Mới sáng sớm đã nhận được điện thoại của tôi, mẹ tôi có chút ngạc nhiên. Mẹ còn tưởng là tôi lại gây ra chuyện gì, kết quả vừa nghe tôi nói là bị mất điện thoại, mẹ thở phào nói:
- Được rồi, của đi thay người, lát nữa mẹ gửi tiền cho con mua cái khác là được.
Tôi "vâng" một tiếng rồi cúp máy. Đường Nguyên Nguyên cảm thấy kỳ lạ:
- Mình đâu có giục cậu, nói thêm hai câu đi.
- Không cần đâu, chẳng có gì để nói cả. - Tôi mỉm cười lắc đầu.
Bao nhiêu năm nay, sự phản kháng của tôi và sự bất lực của mẹ khiến chúng tôi bị ngăn cách bởi một con sông không thể vượt qua. Tôi không biết lúc mẹ còn sống, hoặc là lúc tôi còn sống có thể bắt tay giảng hòa được không.
Không chỉ với mẹ, còn có Quân Lương... Nhớ đến Quân Lương, tôi lại chìm trong im lặng.
Tối hôm qua lúc tôi ở bệnh viện, Quân Lương và Đỗ Tầm uống rượu cùng với Cố Từ Viễn ở một quán bar.
Vốn dĩ Cố Từ Viễn vẫn còn ôm chút hy vọng nhưng khi nhìn thấy một mình Quân Lương đứng ở cửa, anh ta tức đến nỗi ngửa cổ uống hết cả một chai rượu. Sau khi Quân Lương ngồi xuống, Đỗ Tầm nhìn thấy mắt cô ướt nhòa.
Thực ra sau khi đóng cửa ký túc, cô đã khóc.
Người bạn thân nhất đã nói với cô những lời nói cay nghiệt, hà khắc. Người mà cô đã từng ngỡ rằng cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng sẽ đứng bên cạnh cô không chút do dự đã lên tiếng chỉ trích cô.
Người ấy đã giống như con nhím xù lông, tấn công người bạn thân nhất của mình. Cảm giác đau đến xé lòng này, những người chưa tự mình trải qua vĩnh viễn sẽ không hiểu được.
Đỗ Tầm thở dài, không biết là nên quan tâm đến người yêu trước hay là an ủi người anh em.
"Choang" một tiếng, một chai rượu rơi xuống đất. Hai mắt Cố Từ Viễn đỏ lừ, anh ta gào lên với Tống Sơ Vi trong tưởng tượng:
- Mẹ kiếp, cô đúng là đồ óc ngắn, sớm biết ngay cả lời giải thích cô cũng không nghe mà đòi chia tay, chi bằng tối hôm ấy tôi cùng với cô ta cho rồi!
Đêm tối ở thành cổ, Lâm Mộ Sắc hai mắt ướt nhòa, giống như bông hoa hồng đỏ rực nở giữa cánh đồng nóng ẩm.
Cô ta lại gần anh, cởi áo khoác nhưng cuối cùng đã bị đôi tay anh ngăn lại.
Anh giữ lấy bàn tay đang từ từ kéo xuống, khẽ nói:
- Không được.
Tối hôm ấy, anh đứng ở hành lang hút thuốc. Chiếc MP3 phát đi phát lại bài hát trong chiếc đĩa đầu tiên phát hành năm 1992 của nhóm The Cranberries với cái tên rất dài Everybody else is doing it, so why can't we, có nghĩa là: Người khác đều làm như vậy, vì sao chúng ta không thể?
Hút hết một điếu thuốc, Cố Từ Viễn thay dấu hỏi ở câu nói ấy thành dấu chấm: Người khác đều làm như vậy, chúng ta không thể.
Sau khi nghe Cố Từ Viễn kể, Đỗ Tầm và Quân Lương đều tròn mắt nhìn. Bỗng nhiên họ cũng thấy có chút hổ thẹn.
Cố Từ Viễn không chú ý đến sự thay đổi trên nét mặt của họ. Anh đấm ngực kêu gào:
- Tống Sơ Vi, đồ ngốc, đồ đại ngốc...
Quân Lương vốn im lặng bỗng nhiên cầm cốc Bloody Mary trên bàn, uống một hơi cạn sạch.
Thực sự có một số cảm xúc đè nén quá lâu trong lòng khiến cô ấy có tỉnh táo, có lý trí đến thế nào thì cũng có lúc không thể chịu đựng được.
Nhảy từ tầng sáu xuống mà không bị thương, đó chỉ là tình tiết trong tiểu thuyết võ hiệp. Trên thực tế, Trần Chỉ Tình bị thương rất nghiêm trọng.
Mặc dù không phải là đầu chạm đất nhưng xương sống bị gãy, dẫn đến liệt nửa người. Điều này khiến người ta sống không bằng chết. Chỉ trong một đêm, bố mẹ cô ấy như già đi mấy chục tuổi.
Bố Trần Chỉ Tình là giáo sư. Lúc chú ấy nhận được điện thoại là lúc ở trong văn phòng, có sinh viên đang nhờ chú giảng giải một số vấn đề. Khuôn mặt hiền từ của chú bỗng trở nên nhợt nhạt khi nghe thấy tin ác mộng này.
Đợi đến khi chú ấy hốt hoảng chạy đến bệnh viện, mẹ của Trần Chỉ Tình đã ngất đi vì quá đau đớn.
Đỗ Tầm đứng bên ngoài phòng cấp cứu, nhìn thấy chú ấy bước lại, không nói một lời nào mà quỳ xuống...
Quân Lương đứng sau lưng Đỗ Tầm, giương mắt nhìn anh bị giáo sư Trần đang nổi giận đánh đập. Ngoài bịt miệng khóc, cô không thể làm được gì.
Việc đầu tiên mà cô Trần làm sau khi tỉnh lại là tìm Đỗ Tầm để liều mạng. Tiếng gào thét đến rát cổ bỏng họng của cô ấy khiến rất nhiều bệnh nhân và nhân viên trong bệnh viện phải chú ý.
Mang theo tâm trạng nhục nhã, Đỗ Tầm đi qua đám đông đang chỉ trỏ, đi đến trước giường bệnh của cô Trần, vẫn chưa lại gần đã bị cô ấy lấy chiếc cốc của bệnh nhân bên cạnh đập vào đầu.
Máu chảy xuống mặt anh, nhỏ từng giọt. Khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy trái tim mình teo lại, thậm chí biến mất.
Lúc ấy Quân Lương đã bước ra, đứng chắn trước mặt anh, ngẩng đầu ưỡn ngực nói với bố mẹ của Trần Chỉ Tình:
- Hãy đánh cháu đi này, có chuyện gì hai người cứ tìm cháu đây này!
Cô Trần bị người mà mình chửi là "đồ vô giáo dục, vô đạo đức" làm cho tức đến nỗi ngất đi lần nữa. Giáo sư Trần đã lấy lại thần trí, đuổi Đỗ Tầm và Quân Lương đi. Đỗ Tầm nhìn thấy sống lưng bỗng chốc trở nên gù gập của chú ấy, chỉ thấy tâm trạng rối bời.
Quân Lương lấy giấy ăn đưa cho Đỗ Tầm rồi lại quay người chạy ra cửa hàng tạp hóa bên đường mua hai chai nước khoáng cho anh rửa vết thương.
Vết thương không sâu nhưng động tác của Quân Lương rất mạnh. Đỗ Tầm nghiến răng nghiến lợi muốn tránh tay của cô nhưng phát hiện miệng cô đang lẩm nhẩm điều gì đó. Nghe kỹ mới thấy thì ra cô ấy đang gọi tên của chính mình:
- Tô Quân Lương, không được khóc, mày là con ngốc, không được khóc...
Đỗ Tầm thấy sống mũi cay cay, không rửa vết thương nữa mà ôm Quân Lương vào lòng, sợ cô ấy nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.
Cho dù nước mắt đã chảy xuống nhưng Quân Lương vẫn kìm nén, nói từng chữ:
- Đỗ Tầm, chẳng có gì to tát cả. Chúng ta kết hôn, ngày mai chúng ta kết hôn...
Một Quân Lương ngoan cường là vậy, kiêu ngạo là vậy cuối cùng cũng bị cuộc đời tàn khốc nhấn chìm sự kiêu ngạo và trầm tĩnh.
Cốc Bloody Mary như ngọn lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của cô. Bỗng nhiên cô đứng dậy, loạng choạng bước ra ngoài, Đỗ Tầm đuổi theo nhưng cô xua tay mỉm cười:
- Em muốn về nghỉ một chút. Anh ở lại với Cố Từ Viễn đi, em không sao.
Cố Từ Viễn đã ngà ngà say, nếu không có ai ở cạnh thì không được. Đỗ Tầm thở dài, đành để Quân Lương giơ tay vẫy taxi rồi phóng đi.
Ngồi trên taxi, Quân Lương rút điện thoại định gọi cho người bạn thân nhất đã bị cô làm tổn thương để nói lời xin lỗi nhưng bỗng nhiên nhớ ra điện thoại của cô ấy đã bị hỏng. Ngón tay bất giác tìm trong danh bạ điện thoại, cuối cùng dừng lại ở tên của Thẩm Ngôn.
Cô nghĩ một lúc rồi nhấn nút gọi, sau đó một giọng đàn ông dịu dàng nhấc máy:
- A lô?
- Á... - Đầu óc của Quân Lương bỗng trở nên trống rỗng. - À... Tôi tìm Thẩm Ngôn.
- Cô ấy để quên điện thoại ở chỗ tôi, cô có chuyện gì có thể nói với tôi, nhất định tôi sẽ nói lại với cô ấy.
- Anh là...
Đột nhiên Quân Lương nhớ ra là đã từng nghe Tống Sơ Vi nói Thẩm Ngôn đã có bạn trai. Một giây sau cô nhớ ra tên của người ấy, đúng lúc ấy đối phương cũng nói tên của mình:
- Tôi là Lê Lãng.
Buổi trưa sau khi tan học, tôi nhét thẻ vào máy ATM, con số trên đó khiến tôi cảm thấy khó chịu.
Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị tinh thần, tưởng rằng ngày mai mẹ sẽ gửi tiền cho mình, không ngờ lại nhanh như vậy. Bản thân tôi cũng không hiểu vì sao mẹ làm như vậy lại khiến mình không thấy dễ chịu chút nào.
Tôi nhìn tập tiền trên máy, tâm trạng vốn đã rất nặng nề dường như càng nặng nề hơn.
Lúc ngồi trên xe bus, bỗng nhiên tôi nghĩ đến Viên Tổ Vực. Kể từ sau hôm chia tay không mấy vui vẻ, tôi không liên lạc với anh ta. Anh ta cũng rất được, không liên lạc với tôi.
Cũng đúng, người ta cũng nói rồi, tôi đâu phải là cái gì của anh ta, việc gì phải liên lạc với tôi.
Tôi chính là người vô liêm sỉ như thế, rõ ràng câu nói này là do tôi nói trước nhưng tôi cứ muốn đổ món nợ ấy lên đầu anh ta.
Chỉ là cái hôm xem album của Lâm Mộ Sắc, vô tình nhìn thấy status của Viên Tổ Vực có viết điện thoại của anh ta có chút vấn đề, tin nhắn bị loạn số, nếu mọi người có chuyện gì thì gọi thẳng cho anh ta.
Tôi không nhìn thấy anh ta ở chỗ làm. Sau khi chọn một chiếc điện thoại rồi thanh toán, tôi hỏi người lần trước đã sửa điện thoại cho tôi:
- Viên Tổ Vực đâu rồi?
Anh ta cười đểu và nói:
- Cô hỏi tôi á, chúng tôi đang muốn hỏi cô đây!
Nhớ lại lời nói đùa mà lần trước Viên Tổ Vực đã nói, mặt tôi đỏ bừng. Đúng là không chấp nhận được, đâu còn là thiếu nữ ngây thơ mà lại đỏ mặt.
Tôi đang định đi thì người đó nói với tôi:
- Hình như mấy hôm nay cậu ấy bị ốm.
Đứng ở ngã tư, tôi nhìn cột đèn trước mặt không ngừng biến đổi màu sắc, những người bên cạnh đi sang rồi lại đi lại. Đã mấy vòng rồi nhưng tôi vẫn đứng im.
Thế giới cứ bon chen như thế nhưng không liên quan đến tôi.
Cầm chiếc điện thoại mới, tôi nghĩ một lúc.
Tin nhắn đầu tiên là nhắn cho Viên Tổ Vực, cứ coi là tôi tự lừa mình lừa người, biết anh ta không đọc được tin nhắn nên mới dám làm như vậy:
- Nghe nói anh bị ốm, chắc bây giờ khỏi rồi chứ. Thực ra em biết anh không đọc được tin nhắn nên mới nói những điều này... Lần trước là do em sai, em ghét anh cứ nói thẳng như thế... Bây giờ em rất buồn. Em đã chia tay với anh ta rồi. Anh ta đã phản bội em...
Nhắn đến đây, thật sự tôi buồn đến nỗi không viết thêm được chữ nào nữa, quyết định nhấn nút gửi.
Nhắn xong tin nhắn này, tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị đi siêu thị mua chút đồ dùng sinh hoạt. Vừa đi được vài bước thì điện thoại đổ chuông.
Viên Tổ Vực ho hai tiếng rồi ngượng ngùng nói:
- Anh biết sửa điện thoại, đã sửa được rồi.
Lúc gặp lại nhau, dù ít hay nhiều thì hai người cũng có chút không tự nhiên. May mà từ trước tới nay anh là người rất phóng khoáng, sau khi trêu tôi vài câu, chẳng mấy chốc đã xoa dịu tình hình. Nhưng tôi vẫn cảm thấy không vui vì hành vi lỗ mãng của mình. Anh đập tay lên đầu tôi:
- Được rồi, mất mặt trước mặt anh đâu phải là lần đầu, đừng ra vẻ nữa.
Nói cũng phải, vì sao vận mệnh lại sắp đặt để anh chứng kiến mặt không tốt của tôi như vậy. Thi thoảng tôi cũng rất nổi bật mà!
Anh nhún vai:
- Hôm nay không đi ăn McDonald nữa, đi ăn sủi cảo!
Không biết có phải vì nhân viên phục vụ nói quá to còn không gian trong quán sủi cảo thì lại nhỏ hay không, tóm lại tôi có cảm giác dường như trong tai có vô số con ruồi đang kêu ong ong.
Viên Tổ Vực cầm menu lật đi lật lại, hỏi tôi muốn ăn nhân gì. Tôi nói tôi không muốn ăn gì, anh cầm đũa gõ vào đầu tôi:
- Vờ ra vẻ đau khổ cái gì hả? Sủi cảo ở đây rất ngon, ăn đi!
Anh gõ rất nhẹ, thú thực lúc ấy tôi thật sự có chút cảm động.
Lúc bánh được bưng lên vẫn còn bốc hơi. Anh lấy ớt, giấm và xì dầu trộn gia vị cho tôi rồi đẩy đến trước mặt tôi, còn mình thì rất đắc chí:
- Trời ơi, tỷ lệ rất hoàn mỹ!
Ăn miếng bánh đầu tiên, bỗng nhiên hai mắt của tôi giống như hai dòng suối tuôn ào ào. Viên Tổ Vực vừa nhìn thấy dáng vẻ ấy của tôi, có lẽ lại tưởng rằng tôi nhớ đến Cố Từ Viễn, vì thế làm ra vẻ muốn cầm đũa gõ vào đầu tôi.
- Khoan đã... - Tôi ngăn anh lại. - Không phải là vì người ấy. Em... nghĩ đến... bố em.
Đây là lần đầu tiên tôi nhắc đến cái xưng hô này với một người sau bao nhiêu năm. Cái cách gọi mà người khác nói trôi chảy như thế, vì sao khi tôi nói lại cần nhiều dũng khí như thế?
Tôi nhìn chằm chằm vào những miếng bánh trắng muốt trên đĩa, không thể kiềm chế được những giọt nước mắt:
- Viên Tổ Vực, chắc anh không biết, đã rất nhiều năm, rất nhiều năm rồi em chưa ăn sủi cảo.
Đó là cái thời mà thực phẩm đông lạnh vẫn chưa thịnh hành, ở một nơi nhỏ bé như thành phố Z, ngay cả khái niệm "siêu thị" vẫn chưa được đưa vào. Hồi ấy, chúng tôi đi mua đồ đều nói là "đi cửa hàng".
Thời ấy, rất nhiều người đều mua bột mỳ và thịt lợn xay, mang về làm sủi cảo. Đối với trẻ con mà nói, được người lớn cho phép gói bánh là một niềm vui không gì diễn tả được.
Tôi còn nhớ hồi ấy bà nội vẫn còn khỏe. Bà thường gói mấy đồng tiền xu vào trong bánh sủi cảo, sau đó vờ làm ra vẻ thần bí nói với tôi rằng nếu ăn được chiếc bánh có đồng xu thì sẽ rất may mắn.
Mẹ tôi không biết làm thế nào với cách làm này của bà, lúc nào cũng nói:
- Mẹ, tiền rất bẩn, có vi khuẩn!
Lúc ấy bà nội sẽ lườm mẹ và nói:
- Rửa sạch rồi!
Tôi và bố đều không đáp lời. Mối quan hệ giữa mẹ chồng với con dâu rất khó hòa thuận. Tôi là một đứa trẻ thông minh, tôi chỉ quan tâm khi nào sủi cảo chín, khi nào thì ăn được.
Người phụ trách luộc bánh là bố. Mỗi lần tôi đứng bên cạnh bố, dáng vẻ liếm mép thèm thuồng của tôi lại khiến bố bật cười:
- Sơ Vi à, không được vội, cho thêm ba lần nước lạnh bánh mới ngon.
Nước mắt của tôi rơi xuống đĩa, Viên Tổ Vực tỏ ra rất nghiêm túc, anh hỏi:
- Sau đó thì sao?
Sau đó bố tôi mất tích trong cuộc sống của tôi. Có một lần tôi đi siêu thị mua bánh sủi cảo đông lạnh, cho thêm ba lần nước lạnh giống như bố đã làm nhưng toàn bị nát. Tôi nhìn nồi bánh mà khóc rất lâu...
Từ đó về sau, tôi rất ít khi ăn sủi cảo.
Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên - Độc Mộc Châu Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên