If there's a book you really want to read but it hasn't been written yet, then you must write it.

Toni Morrison

Download ebooks
Ebook "Ảnh Hậu Tái Sinh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mĩ Bảo
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 620 / 11
Cập nhật: 2017-09-24 23:01:14 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13
hương 13: Chủ định
Thông tin Vĩnh Thành sẽ đầu tư ột bộ phim điện ảnh, Cố Thành Quân đóng vai trò nhà sản xuất, còn Hoa đán mới nổi của Vĩnh Thành là Chu Minh Vi sẽ vào vai nữ chính nhanh chóng được lan truyền. Ngay lập tức trên báo chí và các kênh truyền thông khác nhau đưa tin. Trước cái tên Chu Minh Vi còn được ghé thêm biệt danh “cô gái của Cố Thành Quân”, hình ảnh tràn ngập trên đủ mọi phương tiện, vô cùng sống động.
Cả mùa hè năm đó Minh Vi gần như ẩn dật, ngoài việc chụp ảnh quảng cáo, làm đại diện cho hàng mỹ phẩm ra, tất cả thời gian còn lại đều tập trung cao độ vào việc luyện tập, chuẩn bị cho bộ phim khởi quay. Đám phóng viên không kiếm được tin tức gì liên quan đến cô nên càng lúc càng tỏ ra hứng thú với bộ phim này.
Bộ phim Cố Thành Quân định làm có tên là “Bạch lộ”, một tác phẩm mà Hứa Nhã Vân rất hài lòng.
Câu chuyện xảy ra ở Nam Kinh và Thượng Hải bị chiếm đóng trong thời kì chiến tranh kháng Nhật đã bùng phát trên diện rộng. Cố Thành Quân vào vai nam chính, một sĩ quan cao cấp trong chính quyền bù nhìn của Uông Tinh Vệ, được cả Uông Tinh Vệ và người Nhật trọng dụng. Song thực ra anh là một gián điệp cao cấp của Quốc dân Đảng, nhận lệnh chui sâu vào nội bộ của chính phủ bù nhìn, nhằm thu thập tin tình báo.
Chu Minh Vi vào vai nữ chính, em gái vợ nhân vật nam chính. Cô gái xuất thân trong một gia đình thương gia người Mỹ gốc Hoa, song không may lạc gia đình trong thời gian ở Nhật. Tám năm sau nhân vật nam chính gặp cô gái đó ở Nhật Bản, thấy khuôn mặt rất giống người vợ đã chết của mình nên cho điều tra, kết quả xác nhận đối phương chính là em gái vợ mình.
Nhân vật nữ chính khi đó đã không còn nói được tiếng Trung, được anh rể đưa về Trung Quốc. Cô gái dần dần nảy sinh tình yêu với người đàn ông thường trầm mặc, sống nội tâm nhưng lại luôn bảo vệ cô một cách dịu dàng này.
Lúc này đất nước đã rơi vào cảnh nguy nan sống chết. Nhân vật nam chính nhận được chỉ thị của cấp trên phải ám sát Uông Tinh Vệ. Để giúp đỡ người đàn ông mình yêu, nhân vật nữ chính cũng quyết định gia nhập lực lượng của anh, tận dụng lợi thế lớn lên ở Nhật và nói tiếng Nhật trôi chảy của mình để trở thành một nhân viên trong chính phủ Uông Tinh Vệ, giúp đỡ các gián điệp của Quốc dân Đảng đưa tin tình báo.
Sau nhiều lần ám sát Uông Tinh Vệ không thành, cuối cùng nhân vật nam chính quyết định dùng bản thân làm mồi để đánh canh bạc sau cùng. Đúng vào lúc đó, để bảo vệ người đàn ông của mình, nhân vật nữ chính đã không may để lộ thân phận làm gián điệp…
Nhân vật nữ chính là một cô gái lớn lên ở Nhật Bản, nói tiếng Nhật trôi chảy, mọi cử chỉ hành vi đều mang đậm phong cách Nhật. Trước đây Cố Thành Quân đã định tìm một nữ diễn viên Nhật Bản để đóng vai này, song Hứa Nhã Vân lại chọn Minh Vi.
- Hình tượng phù hợp, con người lại thông minh nhanh nhẹn, diễn xuất tốt, sẽ dễ dàng khắc họa nhân vật. –Sự đánh giá cao của Hứa Nhã Vân đối với Minh Vi quả thực khiến Cố Thành quân cảm thấy không quen lắm. Cô bạn thân của người vợ quá cố của anh nổi tiếng về sự hà khắc, không biết Chu Minh Vi đã lọt vào mắt cô ấy ở điểm nào mà lại được nhìn bằng con mắt khác như vậy.
Sau khi biết được chuyện này, Chân Tích cũng oán thán Cố Thành Quân một chặp.
- Trong công ty có biết bao nhiêu cô gái có thể dùng được, vì sao cứ nhất quyết phải chọn Chu Minh Vi. Lẽ nào Hứa Nhã Vân cũng bị ám ảnh vì cái tên đó? Em thấy Tô Khả Tinh rất được.
- Tô Khả Tinh dính vào nhiều vụ rắc rối quá. –Cố Thành quân phản đối.
- Khi còn trẻ ai chẳng có nhiều vấp váp. –Chân Tích cười nhạt. –Phải rồi, anh nhất định phải đến dự buổi công chiếu đầu tiên phim em đóng đấy. Anh nhất định phải giữ thể diện cho em.
Rõ ràng Cố Thành Quân hơi miễn cưỡng.
- Em thừa biết anh và đạo diễn Triệu Phồn Lâm không hợp nhau, đến dự buổi công chiếu đầu tiên khác nào phá vỡ chương trình của ông ta? Sao em không bảo Tôn Hiếu Thành đi cùng em? Gần đây không gọi được em, anh ta toàn gọi vào điện thoại của anh.
- Sao anh ta lại phiền phức như vậy? –Chân Tích bực bội phàn nàn, song trên mặt lại là một nụ cười hết sức ngọt ngào. –Không biết anh ta bị kích động gì mà nói với em muốn qua lại nghiêm túc với nhau. Nói cứ như thể trước đây bọn em không nghiêm túc vậy. Em cũng chán nghe anh ta nói vớ vẩn rồi.
- Nghiêm túc không phải tốt hay sao? –Cố Thành Quân nói. –Em lấy anh ta, thích đóng phim thì đóng phim, mệt lại về nhà làm thiếu phu nhân.
- Hừm! –Chân Tích giận dữ trừng mắt nhìn Cố Thành Quân. –Ai lấy anh ta?
Cố Thành Quân cười mà như không, nói:
- Lẽ nào em vẫn muốn lấy anh?
Mặt Chân Tích đỏ bừng, rồi trắng nhợt, mãi sau mới nói:
- Thành Quân, rốt cuộc chúng ta…
- Thực tế một chút đi. –Cố Thành Quân ngắt ngang lời Chân Tích. –Giờ anh đã là một phế nhân, không còn tâm trạng nào nữa nên sẽ không toàn tâm toàn ý với em được. Em không thiếu tiền, không thiếu danh tiếng, càng không thiếu đàn ông. Vì sao lại để ý đến một mình anh? Lạnh lùng cũng là một kiểu hành hạ, em đừng có cố thử rồi mới thấy hối hận.
- Anh không phải dọa em. –Chân Tích nghiến răng. –Anh từng đối xử dịu dàng, quan tâm hết mực đến Trương Minh Vi trong suốt mười năm không hề thay đổi.
Cố Thành Quân ngước mắt lên nhìn Chân Tích, đầy vẻ bất lực.
- Minh Vi tính nết nhu mì, ở bên cô ấy dễ hơn ở bên em cả trăm lần. Hơn nữa sự yêu thương không thể làm bộ được. Anh yêu cô ấy.
Chân Tích đứng chết lặng trước mặt Cố Thành Quân một hồi lâu, tay vẫn cầm tách trà sắc mặt ảm đạm, trên môi không còn màu máu.
Có những chuyện dù tròng lòng ai cũng biết nhưng khi nghe người trong cuộc nói ra, vẫn cứ gây chấn động lớn hơn bất kì sự tưởng tượng nào. Niềm hy vọng giống như khu nhà kính trồng hoa bất thần đổ sụp xuống, những mảnh kính sắc nhọn cứa vào da thịt chảy máu, khiến cơ thể không còn nguyên vẹn.
Khi bình tĩnh lại, Chân Tích mới thấp giọng nói từng chữ một:
- Em biết cái gì miễn cưỡng cũng không tốt. Em cũng có cái giá của mình, không việc gì phải rẻ mạt đến vậy. Nhưng em, thực sự em không cam lòng.
- Em không nhất thiết…
- Anh thực sự đã bỏ qua những việc năm đó Trương Minh Vi làm với anh và gia đình anh hay sao? –Chân Tích hỏi dồn, sắc mặt lạnh tanh. –Bố anh đi xe va chạm với người ta, cả hai bên đều bị thương. Nếu như không phải nhà họ Trương đứng đằng sau xúi giục nhà kia đòi một khoản bồi thường lớn thì nhà anh đâu có phá sản? Còn nữa anh học giỏi như vậy mà sao không thể xin được học bổng, là ai đã cố tình sửa các thông tin trên đơn xin học bổng của anh? Khi đi làm thêm, vì sao anh thường xuyên bị ức hiếp, khốn khổ đủ đường? Vì sao em lại phải đối mặt với việc nếu không chia tay anh sẽ bị liên quan đến một vụ gian lận? Còn cô ta, Trương Minh Vi lại xuất hiện trong bộ dạng Chúa cứu thế, cứu độ con chiên đang lạc lối là anh, lại còn mở đường cho em. Chẳng phải cô ta có đồng tiền dơ bẩn hay sao? Chẳng phải cô ta mắc bệnh tim hay sao? Tùy anh nghĩ cô ta đẹp đẽ thế nào cũng được, nhưng trong lòng em, cô ta chính là một đứa con gái đạo đức giả, ác độc và thâm hiểm.
- Đừng nói nữa. –Cố Thành Quân nói một cách khó khăn. –Cô ấy đã chết rồi, nói những điều ấy thì có ý nghĩa gì?
- Chết đi hay thật! –Chân Tích cười nhạt đứng lên. –Làm cho cô ta tức chết, cướp được gia sản của cô ta, em vẫn còn tiếc là chưa đủ hả giận nữa kìa.
- Chẳng qua cô ấy chỉ đe dọa em. Còn sau đó cô ấy cũng không hề tiếc công để lăng xê em được như ngày nay. Vì sao em cứ phải so đo một chút chuyện cỏn con ngày trước đến tận bây giờ? –Cố Thành Quân nói. –Những thứ em đạt được còn chưa đủ sao?
- Anh nói xem. –Chân Tích thốt lên một tiếng chua chát. –Những thứ đã mất đi có lấy lại được không?
Nói xong, cô ta chộp lấy chiếc túi xách của mình rồi quay người đi ra khỏi văn phòng Chủ tịch.
Cố Thành Quân nhấp một hớp trà, từ từ thưởng thức vị đắng chát và ngọt dịu trong miệng. Trong bức ảnh hai vợ chồng chụp chung để trên bàn làm việc, Minh Vi vẫn cười hết sức hồn nhiên rạng rỡ. Một người con gái lương thiện, dịu dàng như vậy vì sao khi ấy lại có thể làm cái việc đe dọa trái lẽ thường đó?
- Rốt cuộc là vì sao? –Cố Thành Quân nhìn di ảnh của vợ, khẽ thì thầm. –Nói cho anh xem, giữa chúng ta rốt cuộc là như thế nào?
Minh Vi rùng mình một cái, tay run bắn lên, suýt làm đổ cốc trà xuống tấm nệm sàn.
- Em sao thế, Chu Minh Vi? –Giáo viên dạy trà đạo hỏi.
- Không sao ạ. –Minh Vi cười gượng gạo.
Khi đó cô đang mặc bộ kimono của Nhật, ngồi quỳ trên tấm nệm, học về trà đạo.
Để có thể tiếp cận với nhân vật nguyên mẫu một cách sát sao nhất, cô đã theo học các nghi thức truyền thống của Nhật Bản suốt hơn một tháng qua, đồng thời còn học tiếng Nhật, phấn đấu đến khi diễn có thể đọc lời thoại tiếng Nhật một cách lưu loát nhất.
Người dạy Minh Vi trà đạo là một phụ nữ Nhật Bản, họ Fujita, chừng bốn mươi tuổi, hành vi cử chỉ đều hết sức tao nhã. Nhà mẹ cô Fujita ở Nhật Bản có một cửa hiệu bán kimono, vậy nên rất hiểu về các nghi thức truyền thống của người Nhật Bản. Cô ấy đã theo người chồng đi làm kinh doanh sang sống ở Trung Quốc hơn mười năm nay, nói tiếng Trung rất lưu loát, tính tình ôn hòa dễ chịu nên quan hệ với Minh Vi cũng rất vui vẻ.
Minh Vi được cô Fujita hướng dẫn cho đầy đủ các nghi thức của người Nhật. Cô bắt chước theo cử chỉ, cách nói năng của cô Fujita, từ cách đi lại, tư thế khi ngồi xuống, đến các ngôn ngữ cơ thể khi trò chuyện nói cười, từ cách chào hỏi đến trà đạo. Chỉ riêng một động tác đơn giản như vén vạt áo lên để quỳ xuống, sau đó là làm lễ, Minh Vi cũng phải tập mất một tuần.
Vì luyện tập nghiêm túc và chăm chỉ, nên hiệu quả cũng rất rõ rệt. Khi dự án bắt đầu khởi động vào cuối năm, tất cả diễn viên cùng chụp ảnh chốt hình tượng, Minh Vi trong trang phục kimono trông đã gần như trở thành một cô gái người Nhật đích thực. Phong thái của cô khép nép nhưng lại không mất đi vẻ tao nhã, khi cúi đầu xuống trông rất duyên dáng. Kiểu tóc truyền thống càng làm tôn lên khuôn mặt trái xoan thanh tú và làn da trắng trẻo của Minh Vi. Một cô gái xinh đẹp như hoa.
Minh Vi chụp ảnh xong đã thấy Cố Thành Quân thay trang phục trong phim đi tới.
Cố Thành Quân mặc bộ quân phục thẳng tắp, cơ thể vốn đã cao lớn được bộ quần áo đó tôn lên càng làm nổi bật phong thái hiên ngang. Phong cách một quân nhân càng hiện rõ những đường nét trên khuôn mặt gần đây đã gầy hơn của Cố Thành Quân, từ con người anh toát lên một phong thái vô cùng sắc bén.
Sự quyến rũ của người đàn ông vốn được tích tụ lại qua thời gian. Độ sáng chói của tài năng Cố Thành Quân đã đạt tới ngày hôm nay chính là điều mà trong những tháng năm yêu anh say đắm Minh Vi hi vọng sẽ giúp anh có được. Có lẽ Cố Thành Quân không yêu Trương Minh Vi, nhưng anh cũng không thể nào phủ nhận được rằng, bất kể chỗ nào trên cơ thể anh cũng có dấu tích của cô.
Cố Thành Quân quay người sang theo yêu cầu của người chụp ảnh, cô thiếu nữ Minh Vi được trang điểm theo phong cách Nhật Bản lập tức lọt vào tầm mắt anh. Cô gái đang nhìn anh chằm chằm, trong con ngươi đen láy mang một ham muốn được nói ra, nhưng muốn nói rồi lại thôi, chứa đầy ẩn ý. Cố Thành Quân bị ánh mắt mê mải đó của cô làm cho ngơ ngẩn, khiến nhiếp ảnh gia phải mấy lần nhắc anh nhìn vào ống kính. Đến khi Cố Thành Quân quay lại nhìn Minh Vi, cô đã trở lại bình thường.
Đúng vào thời điểm mọi công tác chuẩn bị cho việc khởi quay “Bạch lộ” đang vô cùng gấp rút, thông tin về việc Đường Hựu Đình sắp tham gia một bộ phim truyền hình với vai trò nhân vật nam chính cũng xuất hiện mang tính áp đảo trên báo chí.
Với album solo đầu tiên giành được giải thưởng Đĩa vàng, việc Đường Hựu Đình bên cạnh vai trò sản xuất âm nhạc còn lấn sang điện ảnh cũng là điều được fan hâm mộ của anh vô cùng kì vọng. Đường Hựu Đình từ chối rất nhiều dự án phim truyền hình và phim truyện, chỉ chọn trong số đó một kịch bản về đề tài Dân quốc. Cộng thêm bộ phim mới của Cố Thành Quân, thành ra cùng thời điểm có hai bộ phim xoay quanh nội dung gián điệp chiến tranh, cho thấy đề tài Dân quốc vẫn là xu hướng thịnh hành của phim ảnh trong vài năm tới.
Minh Vi cầm cuốn “Ngôi sao điện ảnh” lên xem. Nhân vật trang bìa chính là Đường Hựu Đình. Anh vẫn để mái tóc ngắn gọn gàng, khuôn mặt rám nắng, mắt nhìn thẳng đầy thách thức, song ánh mắt lại trong như mặt nước. Đó là người đàn ông bên ngoài đẹp đẽ và cứng rắn nhưng bên trong có một trái tim yếu mềm.
Tạp chí kì này có bài phỏng vấn Đường Hựu Đình, nên đăng kèm khá nhiều bức ảnh đặc tả của anh cùng vô số những lời tán dương hoa mỹ. Nữ phóng viên rõ ràng rất tôn trọng Đường Hựu Đình, dùng mấy chữ “Anh là huyền thoại” làm tựa đề.
Bài phỏng vấn tập trung vào bộ phim mới mà Đường Hựu Đình sẽ tham gia. Lời của Đường Hựu Đình sau khi được phóng viên và biên tập gọt dũa lại cho nuột, trở thành thế này: “Tôi vẫn luôn hy vọng được làm một diễn viên, đóng nhiều vai diễn khác nhau để thể nghiệm đủ mọi trạng thái của đời người. Trước đây tôi cũng đã từng thử điều đó trong một ộ phim truyền hình và tôi thích cảm giác khi mình được diễn. Nó mang đến cho tôi một sự thỏa mãn khác với khi hát. Đây là lần đầu tiên tôi đóng vai chính trong một bộ phim, áp lực đương nhiên không hề nhỏ, tôi rất sợ mình không đạt được sự kì vọng của mọi người. Tuy nhiên tôi thực sự rất thích kịch bản này, cũng thích tất cả đoàn làm phim. Tôi hi vọng rằng, với sự nỗ lực của mình và tất cả mọi người, chúng tôi sẽ cho ra đời một bộ phim đặc sắc, được đông đảo khán giả truyền hình yêu thích”.
Bên cạnh đoạn phỏng vấn đó là một bức ảnh, đó chính là ảnh tạo hình của phim “Lê viên kinh mộng”. Đường Hựu Đình nho nhã trong bộ vest kiểu cũ đứng trong một căn nhà cổ, dáng người cao ráo, khuôn mặt tuyệt đẹp khác biệt hẳn con người ở chốn phàm trần.
Trong phim Đường Hựu Đình vào vai một diễn viên chuyên đóng vai nữ trong Lê viên(*). Người đó vốn là con nhà dòng dõi quý tộc triều Mãn Thanh, dù khi đó triều đình đã sụp đổ, nhưng gia cảnh cũng còn khá sung túc. Vì quá yêu thích Kinh kịch nên anh từ bỏ gia đình, đi theo sự nghiệp đàn ca hát xướng, sau đó trở thành một diễn viên nổi tiếng. Một lần quân Nhật mang theo súng xông vào kịch viện truy bắt một phạm nhân bỏ trốn. Anh che chở cho chàng trai đang bị thương đó tránh được sự truy đuổi của quân quan, sau đó tình cờ gặp gỡ vị hôn thê của chàng trai và lập tức nảy sinh tình cảm với người con gái khuê các dịu dàng ngay từ cái nhìn đầu tiên…
(*) Một loại ca kịch có nguồn gốc từ Phúc Kiến.
“Bất thi nhân gian phú quý hoa”(*), Minh Vi nhìn khuôn mặt hoàn hảo như một bức tượng điêu khắc của Đường Hựu Đình trên trang tạp chí, khẽ cười.
(*) Một câu trong bài “Thái tang tử kì” – chẳng phải hoa sang quý giữa đời.
- Em thích Đường Hựu Đình phải không?
Minh Vi giật thót người khiến cuốn tạp chí rơi xuống đất.
Cố Thành Quân cười với vẻ xin lỗi, đi gần tới.
- Xin lỗi. Là tôi tò mò thôi.
- Thầy… thầy Cố. –Minh Vi vẫn đang hốt hoảng, nhìn thấy Cố Thành Quân tự dưng xấu hổ hệt như đang làm chuyện bất chính bị chồng bắt gặp. Nghĩ tới đó, cô không thể không mắng mình một tiếng. Xương cốt cũng đã thành tro rồi, Cố Thành Quân còn bắt được cái gì nữa đây?
- Anh ấy vốn rủ em cùng tham gia bộ phim này, nhưng em lại nhận lời đóng “Bạch lộ” nên anh ấy có vẻ không vui.
- Ra thế. –Cố Thành Quân cúi xuống nhặt quyển tạp chí ở dưới đất lên. –Đường Hựu Đình không giống người đàn ông nhỏ nhen như vậy.
- Anh ta còn không nhỏ nhen? – Minh Vi cười giễu. –Con người anh ta vừa tự kiêu, tự mãn, lại độc đoán. Miệng lưỡi cay độc, nói năng đáng ghét, lại còn không cho phép người khác chê mình. Nhiều lúc giống hệt như một đứa trẻ con, luôn khiến cho người ta thấy phiền phức, vừa muốn đẹp mặt bên ngoài lại cũng muốn thỏa mãn cả bên trong, chỉ muốn cả thiên hạ phải vây lấy quanh mình. Đã vậy lại thù dai nhớ lâu, có những chuyện hết sức bình thường, người khác đã quên lâu rồi nhưng anh ta vẫn nhớ rõ từng tí…
Minh Vi đang kể tội, ngẩng đầu lên thấy Cố Thành Quân đang nhìn cô cười với ánh mắt đầy ẩn ý. Minh Vi chợt hiểu ra nên im bặt.
- Phụ nữ nhìn đàn ông quả là khác với đàn ông nhìn nhìn nhận đàn ông. –Cố Thành Quân cười nói.
Minh Vi nhìn nụ cười quen thuộc trên mặt Cố Thành Quân, nụ cười mà năm đó cô đã say đắm không sao dứt nổi, một nỗi đắng cay và oán hận lại trào dâng trong lòng. Cô mím môi, nở nụ cười duyên dáng, nói một cách ngoan ngoãn và dịu dàng:
- Sao lại thế được ạ? Bất kể là phụ nữ hay đàn ông thì trong mắt họ, thầy Cố cũng vẫn là một nhân vật có sức hấp dẫn, hoàn hảo không khiếm khuyết nhất mà.
Câu nịnh hót đơn giản đó nhưng lại hữu hiệu với Cố Thành Quân.
- Em quá khen rồi.
- Ngay cả là lời tâng bốc nhưng thực sự là như vậy mà. –Minh Vi thấy cơ hội đến bèn tung ra con át chủ bài. –Lấy được người đàn ông như thầy quả là điều hạnh phúc nhất trên đời của một người phụ nữ. Ngưỡng mộ phu nhân của thầy quá.
Nụ cười của Cố Thành Quân vụt tắt. Khóe miệng hơi mấp máy, anh nói một cách lạnh lùng mà cay đắng:
- Em thì biết gì? Cô ấy hạnh phúc ư?
Minh Vi tỏ ra ngây thơ.
- Dù không được sống cùng thầy đến cuối đời nhưng chắc chắn là chị ấy rất hạnh phúc. Sao thầy lại nghi ngờ điều đó?
Câu hỏi càng khiến cho sắc mặt của Cố Thành Quân nặng nề hơn.
- Xem cho kỹ kịch bản đi. –Cố Thành Quân dặn dò một câu đơn giản, sau đó quay người sải bước đi.
Minh Vi vẫn giữ nguyên nụ cười ngoại giao, nhìn theo Cố Thành Quân. Cho đến khi bóng anh hoàn toàn khuất hẳn, nụ cười trên môi cô cũng biến mất như lật lá bài.
Xem ra anh cũng biết cô không hạnh phúc.
Minh Vi cười mỉa mai, giống như kẻ báo thù đang tận hưởng sự nhếch nhác của kẻ thù khi trốn chạy.
Thời gian vùn vụt trôi qua. Nửa tháng sau “Bạch lộ” chính thức khởi quay.
Để kịp quay những cảnh mùa đông trước khi tuyết tan, ngày đầu tiên đã quay cảnh nữ nhân vật chính chạy trốn khỏi đám cưới nhưng bị bắt về.
Minh Vi mặc một chiếc áo kép màu xanh nhạt cùng chiếc váy dài màu xanh đá, chân đi một đôi giày vải đế dày, tóc tết thành hai bím, trông xinh đẹp và duyên dáng nhưng váy áo quả thực quá mỏng manh. Đạo diễn hô bấm máy, cô lập tức cùng với nữ diễn viên đóng vai mẹ mình chạy đi một cách vất vả trong tuyết, bị các gia đinh đuổi giết phía sau. Nhân vật nữ chính trèo qua cửa sắt nhưng khi chưa sang nổi bên kia đã bị các gia đinh giữ lại được, lôi xuống ngã, vào vào trong đống tuyết.
Dù Minh Vi đã mặc áo giữ ấm bên trong, nhưng lăn lộn một hồi trong đống tuyết nên tuyết gặp nóng tan thành nước thấm ướt hết vào người. Đám diễn viên đóng vai gia đinh lại diễn không chuẩn, động tác không khớp với hai nữ diễn viên nên chỉ một cảnh đơn giản như vậy phải quay đi quay lại đến năm lần mới được.
Khi quay về xe bảo mẫu, Minh Vi đã lạnh tê người. Lý Trân định cởi áo ướt ra nhưng Minh Vi vội vàng ngăn lại, “Cố Thành Quân đến rồi, đang xem lại băng với đạo diễn, nếu như không vừa ý sẽ phải quay lại nữa”.
Lý Trân thấy Minh Vi lạnh tới mức môi đã tím tái, ánh mắt hơi đờ đẫn, chỉ biết thầm chửi Cố Thành Quân lắm chuyện rồi điều chỉnh áy sưởi lên mức cao nhất, sau đó rót cho Minh Vi một cốc nước gừng nóng. Minh Vi bị lạnh suốt cả nửa ngày, cuối cùng lên cơn sốt. Tuy nhiên chưa phải là tên tuổi lớn, không thể vì bị sốt mà khiến cho cả đoàn phimchiếu cố, nên chỉ có thể uống thuốc, sau đó vẫn quay theo lịch đặt ra.
Buổi chiều quay cảnh nhân vật nam chính cứu thoát nhân vật nữ chính khỏi sự giam lỏng của người chị dâu.
Mãi buổi trưa Cố Thành Quân mới đến phim trường, hóa trang xong lập tức đứng ra trước ống kính máy quay. Anh mặc quân phục, đi giày cao cổ, bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo choàng dày. Hồi mới vào nghề, Cố Thành Quân vẫn đóng đinh với các vai thư sinh má hồng môi đỏ, chỉ sau hai năm đã rất thành công trong việc chuyển sang hình tượng những người đàn ông mạnh mẽ. Bộ quân phục này khiến cho phong cách đó của anh trong càng nổi bật.
Minh Vi đang sốt cao nên hai má đỏ ửng, môi nhợt nhạt không còn chút sắc hồng nào, trái lại, khiến cho chuyên gia hóa trang đỡ phải mất nhiều công. Cô đã thay một bộ đồ ngủ màu trắng, đầu tóc rối bù, tay quấn dải băng dính máu, vẻ yếu ớt tiều tụy không cần diễn cũng đã quá giống.
Cố Thành Quân tìm đến gian phòng nhốt Minh Vi, rút súng ra bắn nổ tung ổ khóa, sau đó đạp cửa xông vào. Minh Vi yếu ớt và bất lực đứng sau cánh cửa, nhìn Cố Thành Quân bằng đôi mắt chứa chan những điều muốn nói.
Đôi mắt sáng trong như đã được dòng nước từ tuyết tan ra rửa sạch, khi nhìn vào khiến cho Cố Thành Quân thấy trong lòng xao động. Cái gì mà kịch bản, cái gì mà quy tắc, trong khoảnh khắc đó đã hoàn toàn bị vứt lại phía sau. Anh sải bước tiến gần đến Minh Vi, bế thốc cô lên bằng một động tác nhanh gọn.
Qua làn áo mỏng manh anh có thể cảm nhận thấy cơ thể mềm mại và nóng rẫy của người con gái đó đang run lên, có lẽ do căng thẳng và xúc động. Anh đã lặn lộn nhiều năm trong nghiệp diễn, những người anh đã từng ôm, từng hôn không chỉ dừng lại ở hai con số, tới mức không còn cảm giác gì. Thế nhưng khi ôm người con gái này, trái tim đã chết cùng người vợ xấu số của anh bỗng đập trở lại. Anh thương xót cô, muốn được bảo vệ cô, muốn cứ ôm cô như vậy trong lòng, mãi mãi không bao giờ buông tay…
Minh Vi nằm gọn trong lòng Cố Thành Quân như một chú mèo con, được anh bế xuống lầu. Cô đang lên cơnốt dữ dội, trong cơn mê man cũng chợt nhớ ra rằng cũng đã ba năm nay cô chưa được một người đàn ông nào ôm như thế này.
Giữa hai người bọn họ cũng đã từng có những thời khắc vui vẻ bên nhau, thắm thiết ngọt ngào như vậy. Cố Thành Quân cũng từng bế cô lên giường, dịu dàng và quyến luyến. Bất luận khi đó anh đang nghĩ đến ai, nhưng ít ra cô cũng thấy vui lòng.
Có những khi Minh Vi nghĩ thà rằng cô không biết chuyện gì, cứ ngốc ngếch mà sống hết cuộc đời trong những ngày tháng vui vẻ cũng đâu có gì là xấu.
“Dừng! Rất tốt! Được rồi!”, đạo diễn hô lên với vẻ hết sức hài lòng.
Cả Cố Thành Quân và Minh Vi khi ấy mới hoảng hốt bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ của riêng mình. Anh vẫn bế cô, cơ thể gày gò của người con gái đó dường như không trọng lượng. Minh Vi bối rối cựa quậy, anh mới đặt cô xuống đất.
Minh Vi đặt chân xuống đất mà cảm giác vẫn như đang giẫm lên những đám mây bồng bềnh. Cô bám vào lan can, khó khăn lắm mới giữ ình đứng vững, nghe thấy tiếng trợ lý đạo diễn gọi mình. Cố gắng gượng đi tới, nhưng vừa đi được hai bước đã thấy đầu choáng váng, chân mềm nhũn, ngã lăn ra.
Mấy người nhìn thấy Minh Vi ngã xuống, nhưng chỉ có một người phản ứng nhanh nhất, lao tới đỡ lấy cô, tránh không để cho cô lăn xuống cầu thang.
Cố Thành Quân đỡ lấy cơ thể nóng hầm hập của Minh Vi, nhìn thẳng vào gò má trắng nhợt đang ửng đỏ của cô, con tim đang đập chợt co thắt lại. Một ý nghĩ hoang đường vụt thoáng qua, anh cảm thấy người con gái đó quả thực rất giống với người vợ đã mất của mình.
Minh Vi khi đó vẫn chưa hoàn toán mất hết ý thức, dù không biết ai là người đã đỡ mình, nhưng vẫn khẽ nói cảm ơn rồi định đứng lên.
Cố Thành Quân cau mày, cô lại.
- Em đang sốt cao, phải đi khám đã.
Minh Vi nghe được giọng nói đó cuối cùng cũng biết là ai. Cô vừa sợ vừa bối rối.
- Không… không cần đâu thầy. Em chỉ bị lạnh một chút thôi, nghỉ ngơi chốc lát là khỏe lại. Còn tiến độ quay…
- Em đang như thế này còn có thể diễn xuất tốt hay sao? –Cố Thành Quân giữ chặt lại không để Minh Vi cựa quậy như con mèo nhỏ, sau đó bế cô đi ra ngoài.
Mọi người ai cũng biết Cố Thành Quân đang rất coi trọng Minh Vi nên không thấy lạ về biểu hiện không bình thường đó giữa hai người, song việc một Cố Thành Quân vốn công tư rõ ràng lại bộc lộ cảm xúc cá nhân như vậy ngay trước mắt mọi người đúng là thấy lần đầu tiên. Đạo diễn cùng các thành viên trong ê kíp đều đứng yên xem.
Minh Vi vừa lo lắng vừa lúng túng, đầu càng choáng váng hơn. Dù không cần ai phải bảo cô cũng thừa biết, nếu được Cố Thành Quân đưa đến bệnh viện kiểu này thì ngày mai sẽ có ngay tin sốt dẻo trên trang đầu các báo. Việc này hoàn toàn không giống với phong cách bình thường của Cố Thành Quân. Hôm nay anh rốt cuộc đã uống nhầm phải thuốc gì mà lại điên rồ như vậy?
- Chủ tịch Cố đúng là tận tình với nhân viên. Nhân viên bị ốm tận tay bế đi bệnh viện.
Từ trước đến giờ Minh Vi chưa bao giờ cảm thấy giọng nói giễu cợt đầy vẻ quái đản đó lại vui tai đến vậy, liền nhìn ngay về phía phát ra giọng nói đó mà cảm động đến rơi nước mắt. Đường Hựu Đình mặc đồ thường phục đứng ngay ở một góc trường quay, nhe hàm răng trắng ra cười, trong bộ dạng ngang tàng phóng khoáng.
Không cần biết người đàn ông đó vì sao lại xuất hiện ở đây, nhưng Minh Vi vẫn thấy hệt như Chúa cứu thế giáng trần. Cô lập tức ra hiệu cho Lý Trân. Lý Trân hiểu ý chạy ngay lại, đỡ lấy Minh Vi khi đó vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo từ tay Cố Thành Quân. Minh Vi không chân chừ một giây, lập tức bám vào Lý Trân đi khỏi. Các thành viên đoàn làm phim áng chừng cũng nhận ra hết chuyện nên nhanh chóng quay về với công việc của mình.
Cố Thành Quân cũng thấy mình hơi thất thố nên ho khan một tiếng. Đường Hựu Đình nhìn theo bóng Minh Vi đi khuất thầm chửi một tiếng đồ phản bội, sau đó tiếp tục quay sang cười với Cố Thành Quân.
- Chủ tịch Cố, thật ngẫu nhiên. Ngày mai bộ phim “Lê viên kinh mộng” khởi quay, tôi cũng sẽ ở lại trong phim trường này luôn. Nghe nói các anh đang quay nên mới đến đây học hỏi.
Khi Đường Hựu Đình đang nói, Tiểu Hoàng đã hướng dẫn người đưa hàng ở bên ngoài mang vào mấy thùng trà sữa nóng và đồ điểm tâm. Cả đoàn phấn khởi, thi nhau nói cảm ơn Đường Hựu Đình. Đường Hựu Đình tươi cười niềm nở, đúng kiểu một bậc đàn anh hàng xóm.
- Không cần khách sáo như vậy. –Cố Thành Quân cũng cười hết sức tự nhiên. –Hy vọng cậu sẽ thể hiện thật tốt trong bộ phim mới này.
- Tôi có cưỡi ngựa cũng không theo kịp một bậc tiền bối như anh, chẳng qua cũng chỉ cố gắng hết sức để làm tốt nhất thôi.
- Làm diễn đúng là phải có tài năng, nhưng cậu đã có ngoại hình đẹp cũng coi như thêm được không ít điểm rồi.
- Chủ tịch Cố mới qua tuổi ba mươi, đừng vội nói những câu nhụt chí như vậy.
Người duy nhất không bị áp lực giữa hai người này làm cho phải tránh xa là Hứa Nhã Vân, khi nghe thấy câu đó của Đường Hựu Đình, phun ngay một ngụm trà sữa đang uống ra ngoài.
Minh Vi hoảng hồn một phen, khi về đến xe bảo mẫu liền uống tiếp thuốc với nước gừng nóng, lập tức toát mồ hôi đầm đìa. Dù còn cảm thấy nặng đầu, song nhiệt độ cũng đã hạ xuống nhiều.
Lý Trân ra sức đi nghe ngóng, tới lúc quay về nói: “Anh Hựu Đình nói chuyện với Chủ tịch mấy câu xong đi rồi. Phim của anh Hựu Đình ngày mai bấm máy, em nghe trợ lý đạo diễn nói sau này sẽ phải tranh giành địa điểm với bọn họ.”
Minh Vi nhớ ra phim Đường Hựu Đình tham gia cũng xoay quanh thời Dân quốc.
Lý Trân đi theo Minh Vi đã được ba năm, cho nên chuyện lấn cấn giữa Đường Hựu Đình và Minh Vi cô là người rõ nhất, song giờ có thêm một người nữa là Cố Thành Quân. Dù không biết sau này sự thể sẽ tiến triển tới đâu, nhưng cũng có thể nhận ra tình hình trở nên phức tạp hơn.
Chỉ một lát sau trợ lý trường quay đã đến hỏi Minh Vi diễn tiếp được hay chưa. Minh Vi lập tức xuống xe, đi tới chỗ chuyên gia trang điểm.
Khi trông thấy Minh Vi, Cố Thành Quân vẫn hơi lúng túng, khẽ hỏi:
- Đã thấy khá hơn chưa?
Xung quanh người qua người lại, thỉnh thoảng lại có người liếc nhìn về phía đó nên Minh Vi không thể không thận trọng, cúi đầu cười nói:
- Toát mồ hôi ra nên cũng đỡ nhiều rồi ạ. Đạo diễn nói hôm nay quay xong hai cảnh sẽ dừng, khi đó em về nghỉ được rồi.
Cố Thành Quân gật đầu.
- Đừng có cậy tuổi trẻ mà không biết giữ mình.
Minh Vi cảm thấy cuộc đối thoại hơi nhập nhằng này quả thực gây khó chịu nên vâng một tiếng cầm chừng.
Cố Thành Quân lặng lẽ nhìn cô trong một lát, sau đó khẽ nói: “Em…”, nhưng không nói tiếp nữa mà chỉ còn một sự lặng im khiến người ta phải suy nghĩ.
Như vậy tức là anh có tình cảm?
Một người đàn ông chín chắn, nổi tiếng trên cả phim trường và thương trường có tình cảm với một cô gái trông ngây thơ chưa biết mùi đời cũng không phải là chuyện kì lạ. Đàn ông dù ở tuổi nào cũng vẫn cứ thích những cô gái trẻ trung xinh đẹp, Cố Thành Quân dẫu sao cũng không phải thánh nhân. Tình cảm đó có mấy phần là thật lòng, có thể duy trì được bao lâu, không ai nói cho rõ được.
Thực ra Minh Vi cũng đã không còn giận dữ và oán hận như ba năm trước, song cô vẫn sung sướng khi thấy bộ dáng vướng víu vào tình cảm đó của Cố Thành Quân. Cô cũng không phải là thánh, nên không ngại tận hưởng niềm vui của mình trên nỗi đau khổ của anh.
Nghĩ đến đó, Minh Vi ngẩng đầu lên nhìn Cố Thành Quân mỉm cười.
- Vất vả một chút như vậy có là gì đâu, cơ hội được diễn chung với thầy quả thực rất hiếm có, dù vất vả hơn nữa em cũng cam tâm tình nguyện.
Nụ cười của cô ấm áp, hai mắt sáng trong, chứa đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Cố Thành Quân chợt nhận thấy cảm giác quen thân toát ra từ trong con người cô ngày càng mạnh mẽ hơn. Trương Minh Vi khi trước cũng vẫn hay nhìn anh cười như vậy, sau đó nói rằng chỉ cần được ở bên anh, dù có vất vả bao nhiêu cô cũng cam tâm tình nguyện.
- Đã chuẩn bị xong chưa? –Tiếng phó đạo diễn cắt ngang màn nhìn nhau của hai người.
Tiếp tục cảnh quay trước, Cố Thành Quân lại bế Minh Vi lên. Anh sải bước đi ngang qua phòng khách, hoàn toàn không để ý đến chủ nhân và đám khách khứa đang mắt tròn mắt dẹt, sau đó đi thẳng ra ngoài trời buốt giá.
Gió lạnh thổi vù vù như dao cắt, anh ôm chặt lấy người con gái trong lòng. Minh Vi rúc vào trong chiếc áo khoác của anh, hỏi yếu ớt:
- Chúng ta đi đâu đây?
- Về nhà. –Chỉ hai chữ chắc nịch và dứt khoát.
Bộ phim “Lê viên kinh mộng” của Đường Hựu Đình bấm máy đúng kế hoạch đề ra. Trong lễ khởi quay, anh cùng những diễn viên khác đứng trên sân khấu trải thảm đỏ để “rửa tội” cho ống kính.
Một nhân vật nam chính khác là Trần Thiếu Phong, mới nổi lên hai năm nay, so với vẻ đẹp tinh tế của Đường Hựu Đình cũng không kém phần phong độ. Hai người bọn họ đứng bên cạnh nhau trông rất cân xứng, trong phim vừa là bạn thân vừa là tình địch, các cảnh quay chung diễn xuất rất tốt. Hiện đang là thời kì hưng thịnh của các mỹ nam, các cơ quan truyền thông lập tức hướng tiêu điểm vào cặp đôi này, làm cho nhân vật nữ chính vì thế mà mờ nhạt đi nhiều.
Trần Thiếu Phong ít hơn Đường Hựu Đình một tuổi, tính tình khoáng đạt, cho nên hai người khá hợp nhau. Trong quá trình quay phim, hễ xong một cảnh là lại đi uống bia ăn đồ nướng, cùng tập lời thoại.
Sau khi uống hết một chai bia, Trần Thiếu Phong vỗ vai Đường Hựu Đình hỏi:
- Cái cô Minh Vi mà gần đây Cố Thành Quân đang ra sức lăng xê ấy, anh quan hệ thế nào?
Đường Hựu Đình hỏi lại với vẻ cảnh giác:
- Sao kia?
- Tôi mò thôi. –Trần Thiếu Phong cười hì hì. –Em xem phim cô ấy đóng rồi. Trong số các diễn viên mới cô ấy rất có bản sắc riêng, cũng khá nhiều tiềm lực. Đôi mắt đó là đôi mắt biết nói. Bất kể con người cô ấy có trong sáng hay không nhưng nhìn vào dáng vẻ đó quả thực cảm thấy trong sáng đến tận xương. Nhưng khi cô ấy diễn vai kỹ nữ cũng quyến rũ đên tận xương. Một người con gái như vậy đúng là báu vật.
Đường Hựu Đình ho khan mấy tiếng, tiếp tục uống một ngụm bia.
Trần Thiếu Phong nói tiếp:
- Thảo nào Cố Thành Quân lăng xê cô ấy như vậy. Anh nói xem, liệu cô ấy có trở thành phu nhân chủ tịch mới của Vĩnh Thành hay không?
Đường Hựu Đình sém chút nữa phun ngụm bia ra, hét toáng lên:
- Nói vớ vẩn gì vậy?
Trợ lý của Thiếu Phong thấy không ổn, lập tức chạy đến giải hòa:
- Tửu lượng của Thiếu Phong kém lắm, hễ uống nhiều lại nói năng lung tung, anh Hựu Đình đừng cho là nghiêm túc nhé.
Đường Hựu Đình lập tức kiềm chế lại, cười nói:
- Thằng nhóc này vô dụng thật. Anh đưa cậu ấy về nghỉ đi.
Trợ lý đưa Trần Thiếu Phong về khách sạn, vừa lấy khăn mặt ướt cho anh ta lau mặt vừa nói:
- Vợ chủ tịch hội đồng quản trị bên Vĩnh Thành chết được hơn ba năm nay, có biết bao nữ minh tinh xinh đẹp tranh nhau đến vỡ đầu để được làm Cố phu nhân mới, nhưng cậu xem đấy, Cố Thành Quân hoàn toàn có mảy may rung động gì đâu. Mấy năm nay anh ta toàn tâm toàn ý đầu tư cho Đường Hựu Đình, lăng xê cậu ấy trở thành ngôi sao trên cả sân khấu ca nhạc lẫn điện ảnh.
Trần Thiếu Phong hiểu láng máng.
- Là anh bảo Cố Thành Quân và. … Đường Hựu Đình ư?
- Tất cả chỉ là tin đồn thôi, cậu cũng hiểu mà. –Trợ lý cười ranh mãnh.
Phim quay được chừng hơn nửa tháng thì trời ấm lên, tuyết cũng tan hết, mùa xuân đã đến. Minh Vi và Cố Thành quân phối hợp với nhau suốt một tháng, những chuyện mập mờ bỏ qua không nhắc đến, riêng trong diễn xuất hoàn toàn ăn khớp với nhau đến mức không có một kẽ hở nào.
Trước mặt Cố Thành Quân đạo diễn cũng đã mấy lần khen ngợi Minh Vi. Ông ta vốn tưởng rằng Minh Vi cũng giống như những cô gái khác, chẳng qua cũng chỉ là một bông hoa đẹp trang điểm cho bộ phim, không ngờ sau một tuần, diễn xuất của Minh Vi đã khiến ông ta hoàn toàn thay đổi quan điểm của mình.
Cô gái này bề ngoài luôn tỏ ra khiêm tốn, trông tưởng yếu đuối và nhút nhát, nhưng hễ đứng trước ống kính máy quay liền lập tức toát lên một phong thái vô cùng mạnh mẽ. Cô giống như người sinh ra để thuộc về màn ảnh, sinh ra để đứng trước camera. Những kỹ năng diễn xuất đã bị khắc chế lại trong mấy bộ phim truyền hình thần tượng trước đó, giờ được Minh Vi thể hiện hết ra.
Kỹ năng diễn xuất của Cố Thành Quân đã được người trong giới thừa nhận là xuất sắc, phong cách diễn xuất vẫn luôn ổn định như trước, thế nên các nữ diễn viên khác khi đóng cùng luôn có cảm giác tự ti, vô hình chung đã bị anh cuốn đi theo. Tuy nhiên Minh Vi chỉ bị Cố Thành Quân dẫn dắt chừng nửa tháng đã có thể thoát ra khỏi cái bóng đó và dần dần thể hiện rõ phong cách của riêng mình.
Đặc biệt là cảnh nhân vật nữ chính bị quân Nhật bắt nên phải giả bộ cắt đứt với nhân vật nam chính, Minh Vi đã bộc lộ được tất cả khả năng của mình, thể hiện sự tuyệt vọng, bi phẫn và đau khổ một cách sinh động nhất, mạnh mẽ nhất. Đạo diễn hết sức ngạc nhiên, những người khác cũng phải nhìn Minh Vi với con mắt khác.
- Lúc đầu cũng tưởng anh lăng xê cho vui, ngờ đâu anh có con mắt nhìn xa trông rộng thật, chắc định gây dựng thành ảnh hậu sau này phải không? –Đạo diễn cười nói.
Cố Thành Quân chạm ly với đạo diễn, nhìn mặt cũng thấy thấp thoáng nét tự hào.
- Tôi vốn phân định rất rõ ràng đâu là đồ chơi, đâu là nhân tài. Anh đừng tưởng cô ấy còn ít tuổi mà xem thường, sau này có khi chính tôi cũng phải nghe lời cô ấy đấy.
- Tính tình cô ấy nền nã hơn Chân Tích nhiều. –Đạo diễn nheo mắt lại. –Tuy nhiên con người Chân Tích thẳng tính, có tâm tư gì đều bộc lộ hết ra mặt, nhìn cái thấy ngay. Còn cô Minh Vi này có chuyện gì cũng giữ lại trong lòng, gặp ai cũng giữ khuôn mặt tươi cười, song không thể biết được cô ấy nghĩ gì.
- Tôi biết không dễ kiểm soát được cô ấy. –Cố Thành Quân lắc lắc ly rượu, trong làn nước sóng sánh chợt hiện lên nụ cười yêu kiều nhưng hơi ranh mãnh của Minh Vi. Đôi mắt đen sẫm của cô sáng rực, từ trước đến nay chưa từng phải dùng đến kính áp tròng(*) mà vẫn đẹp tới mức say lòng người. Đôi mắt đó thỉnh thoảng vẫn lóe lên những ánh nhìn đầy ẩn ý mà con người cô, trái lại, không hề có ý định che đậy điều đó. Đối với một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi đã làm nghề hết sức thuận lợi trong gần bốn năm qua, xét về lý, không tội gì chịu vất vả như vậy, hoàn toàn có thể kiêu căng ngạo mạn như những diễn viên cùng lứa mới phải. Vậy mà Chu Minh Vi lại lão luyện hệt như một phụ nữ ba mươi tuổi đầy kinh nghiệm sống.
(*) Các diễn viên thường dùng một loại kính áp tròng chuyên biệt để khiến đôi mắt chông đẹp hơn
- Kiểm soát dễ thì giống như một con rối, khẽ động một chút nó cũng động theo. Chu Minh Vi là một con mèo, lanh lợi và nhạy cảm, thế nên cô ấy mới có hy vọng đi tới được đỉnh cao.
Đạo diễn nhìn đôi mắt đang mê mải của Cố Thành Quân, lắc lắc đầu. Tính cách của mèo vốn cao ngạo, mong là anh chọc vào mèo đừng để nó bắt được thóp.
Minh Vi khi đó đang quay một cảnh diễn chung với nhân vật nam phụ. Đó là một thanh niên người Nhật, tên là Sato Kichi. Sato đóng vai người bạn thanh mai trúc mã với nhân vật nữ chính, khi xảy ra chiến tranh đã theo quân đội Nhật Bản đến Thượng Hải. Sau này nhân vật nữ chính vận động được Sato giúp mình truyền tin tình báo. Sato du học ở Trung Quốc mấy năm, từng là sinh viên của trường đại học Ngoại ngữ Bắc Kinh, được tuyển vào vai nhân vật nam phụ số một là do ngoại hình đẹp và tiếng Nhật tốt. Sato đích thị là một fan hâm mộ truyện tranh, lúc nào cũng hơi lơ mơ, dường như không hề có cảm giác rằng đây là một cơ hội tốt cho bản thân để có được một tương lai tươi sáng, chỉ biết hễ có thời gian rảnh rỗi lại kéo Minh Vi đi đọc truyện tranh cùng.
Đường Hựu Đình cũng ở lại phim trường chừng hơn nửa tháng để quay phim, mỗi lần vô tình hoặc mượn cớ đi ngang qua đoàn phim “Bạch lộ”, mười lần phải đến tám lần thấy tên Sato đó đang quẩn quanh Minh Vi. Anh vốn đã có tâm sự trong lòng, trong khi đó Trần Thiếu Phong lại thường xuyên ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa, nói không thể để một cô gái xinh đẹp của Trung Quốc chúng ta rơi vào tay tên hải tặc người Nhật. Đường Hựu Đình nghĩ ngợi, nhưng thấy mình không có tư cách gì để quản lý người con gái đó, nên dường như cũng chán nản.
Hôm đó là lúc quay cảnh nhân vật nữ chính sau khi bị tra tấn được nhân vật nam phụ bế đi chữa trị vết thương. Đường Hựu Đình vừa ăn thịt xiên vừa lững thững đi tới đó. Các nhân viên trường quay nhận ra anh nên cũng không ngăn, cứ để vào. Đường Hựu Đình thò đầu ra khỏi đám đông lập tức trông thấy Sato đỡ lấy Minh Vi trong bộ dạng mê man, khẽ vuốt khuôn mặt cô với vẻ dịu dàng tha thiết, sau đó bế thốc cô lên rồi lao vụt ra ngoài.
“Dừng!”, đạo diễn không hài lòng, “Cô ấy đã bị thương, cậu phải nâng niu như đang nâng một búp bê bằng sứ ấy. Búp bê sứ, đã rõ chưa? Chạm mạnh như vậy làm gì?”
Sato lại phải diễn lại lần nữa. Lần này anh ta vuốt ve cực kì cẩn trọng, xong lại đưa tay từ mặt xuống hẳn dưới ngực.
Đường Hựu Đình cắn chiếc que tre xiên thịt đến rắc một cái.
“Dừng!”, đạo diễn lại kêu lên “Thời gian đụng chạm của cậu quá ngắn, sau này khó cắt gọt”.
Sato buộc phải làm lại từ đầu. Chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn, rồi dần đi xuống bờ vai, vuốt ve chán chê rồi mới bế Minh Vi lên rồi lao ra ngoài.
“Dừng!”, đạo diên cắt ngang một lần nữa.
Đường Hựu Đình quả thực rất muốn được cắm chiếc que trên tay mình vào đầu tên đạo diễn đó.
May mà đạo diễn lại nói: “Khi bế lên thì dừng lại một chút rồi mới lao ra ngoài”. Hóa ra là không bảo vuốt ve lần nữa.
Chỉ riêng một cảnh đó mà Sato đã phải bế Minh Vi chạy đi chạy lại tới mười lần, dù trời lạnh mà vẫn toát mồ hôi đầm đìa. Minh Vi đưa cho Sato chai nước trợ lý mang đến ình, mỉm cười động viên anh chàng người Nhật. Sato được người đẹp quan tâm chăm sóc như vậy chỉ biết cười, hai má hơi ửng hồng. Nụ cười này khi lọt vào trong mắt Đường Hựu Đình đứng ở đằng xa trông đầy vẻ dâm đãng.
Đúng lúc đó Minh Vi quay mắt sang nhìn thấy, Đường Hựu Đình không tránh kịp nên đành gật đầu chào, Minh Vi hơi ngẩn ra một chút rồi cười với anh. Đường Hựu Đình nhìn thấy tránh đi nơi khác, sau đó lắc lư quay người bỏ đi.
- Chị rất thân với Đường Hựu Đình có đúng không? –Sato ghé đến gần, nói bằng một thứ tiếng Trung Quốc cứng ngắc. –Em gái em, Reina rất thích anh ấy.
- Chúng tôi cùng trong một công ty. –Minh Vi cười khổ sở. –Trước đây rất thân, hiện giờ…
- Em biết rồi… –Sato ra vẻ người thạo tin trong giới. –Anh ấy là top star, còn chị sinh sau đẻ muộn, nên phải giữ khoảng cách chứ gì.
Phải rồi, lý do này không tệ.
Minh Vi cũng biết sự bế tắc trong quan hệ giữa cô và Đường Hựu Đình đã kéo dài quá lâu, nếu không hòa giải sẽ làm tổn thương đến tình cảm. Vậy nhưng cô lại không thể không nghĩ, giữa bọn họ thực sự có tình cảm hay không? Có lẽ Đường Hựu Đình cũng chỉ xem cô như một sư muội ngoan ngoãn nghe lời, một cô gái người ta có thể tán tỉnh qua loa mà không coi là thật. Thế nên tới khi cô không nghe lời nữa, anh sẽ không nghĩ ngợi gì nữa mà vứt bỏ cô ngay.
Một người chồng kết tóc xe tơ còn phản bội mình được, vậy thì một người đàn ông bèo nước gặp nhau thì đương nhiên càng không đáng tin cậy.
Quan hệ giữa hai bọn họ có thể đã trên tình bạn, nhưng chưa đủ mức tình yêu.
Mình có thích anh ây không? Minh Vi cũng từng tự hỏi bản thân như vậy.
Đối với cô, việc thích Đường Hựu Đình đồng nghĩa với việc phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn. Trong kế hoạch của cô khi được tái sinh trở lại ở kiếp này không bao gồm việc có quan hệ yêu đương với một ngôi sao lớn. Hơn nữa, liệu cô có thể được chấp nhận hay không, cô có thể nói với anh quá khứ của mình hay không…
Lúc này trợ ký đạo diễn đã tới gọiai người đi. Đạo diễn xem lại cảnh phim đã quay, cảm thấy đoạn nhân vật nữ chính bị tra tấn cần thêm một chút kịch tính nữa thế nên yêu cầu Minh Vi và Sato giữ nguyên hóa trang, lập tức quay bù.
Theo kịch bản, nhân vật nam phụ không nỡ nhìn thấy nhân vật nữ chính bị người ta hành hạ nên chọn cách tự mình ra tay. Minh Vi lại bị trói trên giá tra tấn, Sato cầm roi làm động tác đánh cô.
Nhưng không biết đạo cụ có vấn đề gì mà tuột khỏi tay Sato. Chiếc roi da lập tức quất thẳng lên người Minh Vi, kéo dài một đường kéo dài từ mặt xuống ngực, nghe rõ mồn một khiến tất cả những người có mặt ở trường quay lúc đó điếng người.
Sato sợ đến đờ đẫn cả người, đứng im không dám nhúc nhích. Một người đàn ông đứng ngay bên cánh liền xông ra, gạt Sato rồi lao ngay đến trước mặt Minh Vi.
- Cô có làm sao không? Có bị thương không?
Mặt Minh Vi đau như phải bỏng. Cô nhìn chằm chằm lên khuôn mặt lo lắng của Đường Hựu Đình, cũng không biết vì đau hay vì cảm động mà nước mắt ứa ra lăn xuống má như một dòng pha lê trong suốt.
Các nhân viên trường quay khi đó mới sực tỉnh vội chạy tới mỗi người một tay gỡ Minh Vi ra khỏi giá tra tấn. Minh Vi vừa chạm chân xuống đất đã có người ôm ngay vào lòng.
- Có đau không? Bác sĩ đâu? Mau gọi bác sĩ đến đây.
Tiếng nói của Đường Hựu Đình khi đó oang oang bên tai Minh Vi, khiến màng nhĩ của cô cũng ùng oàng rung lên bần bật. Cô muốn tránh đi nhưng bị anh giữ lại.
- Tôi không sao. –Minh Vi giật giật áo Hựu Đình. –Đừng hét to như vậy, xấu hổ quá.
- Mặt cô như vậy rồi mà còn sợ xấu hổ s? –Đường Hựu Đình mắng. Nước mắt Minh Vi vẫn tiếp tục rơi càng khiến Đường Hựu Đình hoảng hơn. –Sao lại khóc tới mức đó. Đau lắm hả?
Minh Vi lắc đầu, hơi xấu hổ.
- Cũng không đau lắm, chắc bị đánh trúng vào tuyến lệ thôi. Anh bỏ tay ra đi, co kéo thế này còn ra thể thống gì nữa?
Đường Hựu Đình giận dữ buông Minh Vi ra, nhưng không yên tâm nên vẫn dùng một tay giữ lấy vai cô.
Các nhân viên trường quay lúc trước trông thấy Cố Thành Quân bế Minh Vi, bây giờ lại được Đường Hựu Đình ôm gọn, ngay cả người vốn chẳng lạ gì với chuyện như vậy cũng không thể không nhìn ngó bằng ánh mắt tò mò.
Minh Vi cảm thấy khó chịu nên ngọ nguậy người. Đường Hựu Đình lập tức giữ chặt lấy cô, khẽ nói:
- Tránh cái gì? Cô đừng có mà mong đi đâu được.
Minh Vi dở khóc dở cười.
- Tôi không sao thật mà. Sato có vụt mạnh đâu.
Câu nói đó làm Đường Hựu Đình nhớ ra, anh quay đầu sang nhìn Sato đầy giận dữ khiến anh chàng người Nhật sợ cuống lên, vội cúi gập người xin lỗi. Minh Vi liền cười nói:
- Anh đừng trách cậu ấy, cậu ấy không cố ý làm vậy đâu.
Đường Hựu Đình không nói gì, sau khi bác sĩ xử lý xong vết thương, liền kéo Minh Vi đi thẳng vào xe bảo mẫu. Trên đường đi anh nắm chặt tay cô một cách hết sức tự nhiên, bàn tay anh rộng và ấm nóng, nắm gọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của Minh Vi. Minh Vi cảm thấy một sự ấm áp men theo cánh tay len vào đến tận trái tim mình, khiến toàn thân như chìm trong một dòng suối nóng.
Lên đến xe bảo mẫu Minh vi mới rút tay ra, lấy gương xem mặt. Khuôn mặt là huyết mạch sống còn của nữ diễn viên, Minh Vi làm sao không lo lắng được. Cũng may vết thương không quá nghiêm trọng, chỉ sưng tấy lên khủng khiếp.
- Để tôi xem nào. –Đường Hựu Đình giật chiếc gương ra khỏi tay Minh Vi, nâng khuôn mặt cô lên nhìn.
Đường Hựu Đình hôm nay không phải quay nên không hóa trang. Khuôn mặt không cần hóa trang cũng quá hoàn hảo đó ở ngay sát trước mặt Minh Vi, gần tới mức có thể đếm từng chiếc lông mày của anh, gần tới mức có thể nhìn thấy khuôn mặt cô đang ngẩn ngơ trong đôi mắt của anh. Mùi nước hoa nhè nhẹ phảng phất quanh cô, hòa lẫn với mùi hương của dầu gội đầu. Từ lâu Minh Vi đã biết Đường Hựu Đình không hút thuốc, không uống rượu, nên hơi thở của anh hoàn toàn sạch sẽ.
- Có thật không đau không?
Minh Vi bừng tỉnh lại, mặt nóng bừng.
- Ừm, không còn đau nữa.
- Bác sĩ nói nếu không muốn để lại sẹo thì không được rửa nước một tuần lễ. Cô xem làm thế nào? –Khi nói câu này, tay Đường Hựu Đình vẫn giữ dưới cằm Minh Vi. Hơi thở của anh phả lên khuôn mặt cô mang theo một mùi hương bạc hà thơm mát. Minh Vi cảm thấy mặt mình càng nóng hơn.
Cô lại nhớ đến nụ hôn hôm đó, nụ hôn mà đến ngày hôm nay vẫn chưa phai dấu. Đường Hựu Đình đã hôn cô một cách hết sức dịu dàng bằng mùi hương này.
- Tôi thấy có khi chúng ta phải đến bệnh viện kiển tra một chút thôi. Cô còn phải quay tiếp đúng không, cứ để thế này làm sao được Minh Vi? Sao không nói gì vậy?
Nam nghệ sĩ nhiều người muốn được hôn nhất” trong mấy năm liền. Vậy mà từ trước đến nay cô chưa từng để ý tới. Lúc này mới thấy đôi môi đó đẹp hơn nhiều đôi môi mỏng của Cố Thành Quân…
- Có phải đau lắm hay không? –Đường Hựu Đình nâng cằm Minh Vi lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình.
Tim Minh Vi đạp thình thịch, gần như không thấy anh hỏi điều gì, chỉ ừm bừa một tiếng.
Ánh mắt vụt sáng lên, Đường Hựu Đình ghé sát vào mặt Minh Vi rồi chùm miệng thổi vào vết thương. Làn hơi lành lạnh quả thực thổi bay đi cái đau ở đó, nhưng lại mang đến một sự thiêu đốt khác.
Khi Minh Vi còn chưa kịp phản ứng, đã cảm nhận thấy một sự đụng chạm khẽ khàng ngay bên cạnh vết thương.
“Không đau, không đau…”, Một nụ hôn rơi trên trán. Sau đó, lại một nụ hôn nữa đọng trên chóp mũi.
Tim Minh Vi đập nhanh tới mức như muốn vọt ra khỏi cổ.
Đường hựu Đình đột nhiên dừng lại, đẩy Minh Vi ra một chút, nhìn thẳng vào mắt cô sau đó cười ranh mãnh.
- Mặt cô đỏ thật. –Anh khoái chí nói.
Môi Minh Vi khẽ run rẩy, quả thực không biết nói gì lúc này. Ánh mắt cô lại dừng ở đôi môi vừa mới hôn mình.
Đôi môi đó nói:
- Tôi đã nghĩ kĩ rồi, cứ so đo với cô thì tôi cũng không cui vẻ gì. Cuộc sống con người ta ngắn ngủi, việc gì phải tự làm khó chính mình. Có thể vui vẻ một ngày thì vui vẻ một ngày là được. Thế nên tôi tha thứ cho cô. Tuy nhiên sau này cô không được làm tôi đau lòng nữa.
Minh Vi gào lên trong tâm trí: Rốt cuộc anh là phụ nữ hay tôi là phụ nữ vậy hả? Này, đừng có mà cướp lời thoại của tôi. Anh không kiêu ngạo như vậy thì sẽ chết à?
Đường Hựu Đình áng chừng như nghe được những lời nói trong lòng cô, bèn nở nụ cười, cúi người xuống, đặt môi mình lên đôi môi đang run rẩy của Minh Vi.
Trong đầu Minh Vi nổ oàng lên một tiếng, mọi tâm tư trong phút chốc bị bắn đi xa tới tận mười tám ngàn dặm nơi nào, cho dù lần này cô đã chuẩn bị đầy đủ về tâm lý.
Cố Thành Quân mỗi lần hôn cô đều hết sức thận trọng, dường như sợ bất cẩn một chút thôi sẽ làm cô vỡ vậy. Nhưng tên Đường Hựu Đình này hoàn toàn khác hẳn, lúc mới bắt đầu còn nhẹ nhàng êm dịu, chưa được bao lâu đã trở thành tên cướp vào làng, ra sức tước đoạt và xâm chiếm. khi đó Minh Vi mới nhận ra rằng kinh nghiệm của một người phụ nữ đã có chồng hoàn toàn không giúp đỡ được gì cho cô, chỉ được một lát cô đã buộc phải hạ vũ khí xin hàng, ngoan ngoãn để anh muốn làm gì làm nấy.
Khó khăn lắm mới thở lại được bình thường, Minh Vi đưa ánh mắt tán loạn của mình lên khuôn mặt đang gần trong gang tấc đó. Người đàn ông ấy đang mang bộ dáng cực kì đắc ý vì đạt được mục đích, nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực, cười ranh mãnh, thậm chí còn liếm khóe môi.
Minh Vi cảm thấy khí nóng hừng hực bốc lên đầu, môi vẫn còn tê tê, vết thương trên má còn đau hơn cả ban nãy. Kỳ thực để quay phim, hôm nay Minh Vi được hóa trang giống một người vừa mới bị tra tấn dã man, đầu tóc rối bù, người dính đầy máu. Đối với một bộ dạng như vậy mà Đường Hựu Đình vẫn có thể rung động thì cũng không hiểu khẩu vị của anh thế nào.
Nghĩ đến đây, Minh Vi không kiềm nổi, bật cười.
- Cô cười cái gì? –Đường Hựu Đình lại áp sát vào Minh Vi. –Thích đến thế cơ à? Có muốn thêm một lần nữa không?
Minh Vi đã bị Đường Hựu Đình dồn đến tận góc của chiếc sa-lông, nhốt chặt trong không gian chật chội bên dưới cơ thể anh. Cô dùng tay cố đẩy anh ra nhưng không được, chỉ cảm thấy hơi thở của anh đè nặng bên trên mình. Cảm thấy mình phải trốn chạy, nhưng cô không còn sức lực và cũng không muốn trốn chạy.
Minh Vi nhìn vào đôi mắt như loài sói của Đường Hựu Đình, nói khẽ:
- Vậy anh định làm gì?
- Cô nói định làm gì thì sẽ là như thế. –Đường Hựu Đình véo bên má không bị thương của Minh Vi. –Tôi nói rồi, được một thiên vương như tôi thích là một niềm vinh hạnh lớn của cô. Đừng có mà cự nự nữa, nào, cười một cái xem nào.
Minh Vi hoảng hồn tránh mặt đi, nói:
- Đừng có đùa cợt với tôi, tôi không có khả năng đó đâu.
Đường Hựu Đình im lặng một lúc, sau đó nhẹ nhàng tì trán mình lên trán Minh Vi, khẽ nói:
- Anh không đùa đâu. Anh đã nghĩ suốt hơn hai tháng qua. Trước đây anh cũng từng nghĩ tới nó, nhưng lại sợ khi đã bắt đầu thì bản thân mình sẽ không kiểm soát được đến tận cùng. Còn bây giờ anh nghĩ thấu đáo hơn rồi. Đời người ngắn ngủi, phải sống ngay lập tức. Ai biết chắc được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, thế nên không thể nào lãng phí thời gian ngày hôm nay.
Minh Vi cười cười, nhưng mắt lại ươn ướt. Lần này không phải vì vết thương trên da thịt, mà vì trái tim đau nhói. Cô bỗng cảm thấy mình vô cùng có lỗi với người đàn ông này. Anh vẫn luôn quan tâm chăm sóc đến cô, còn cô chưa bao giờ mở rộng lòng mình ra với anh. Cô không định nói với anh những chuyện xảy ra với mình trong quá khứ. Cô biết như vậy là không công bằng, cho nên vẫn luôn tìm cách né tránh anh.
- Anh, nghĩ kĩ rồi sao? –Minh Vi hỏi.
- Anh đã nghĩ kĩ rồi. Còn em thế nào? –Đường Hựu Đình nhìn Minh Vi bằng đôi mắt sáng long lanh.
Minh Vi khẽ cười, tiến tới gần hôn lên khóe môi anh.
Hãy sống với thực tại đi. Ai biết được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.
Đường Hựu Đình vui mừng khẽ rên lên một tiếng, ôm siết lấy Minh Vi, dấn sâu hơn vào nụ hôn.
Cánh cửa xe bỗng mở ra, ánh sáng bên ngoài cùng với không khí lạnh đều ùa vào.
Đường Hựu Đình bỏ Minh Vi ra, giận dữ quay đầu lại nhìn xem ai là kẻ đã phá vỡ giây phút tốt lành của anh. Cố Thành Quân đứng bên ngoài, mặt không bộc lộ chút cảm xúc nào.
Đường Hựu Đình cũng không cử động, vẫn ôm ghì lấy Minh Vi trong tay mình, nhìn Cố Thành Quân cười như không có chuyện gì xảy ra.
- Chủ tịch Cố, có việc gì à?
Lý Trân và trợ lý của Cố Thành Quân thấy hơi có chút lợn cợn bèn đưa mắt nhìn nhau rồi lập tức rút lui ra phạm vi an toàn.
Cố Thành Quân mím môi nói:
- Tôi nghe nói Minh Vi bị thương nên đến để xem thế nào.
Đường Hựu Đình khi đó mới buông tay để lộ Minh Vi ra. Minh Vi lúc này cũng trấn tĩnh lại, chỉ có hai má ửng hồng và ánh mắt long lanh là để lộ cảm xúc trong trái tim.
- Em không sao thưa thầy. –Minh Vi nói rồi chui ra khỏi xe. –Bác sĩ cũng khám cho em rồi, nói chỉ bị thương ngoài da. Đạo diễn cho em nghỉ hết hôm nay. Em cũng đang định tìm thầy để nói chuyện này.
Cố Thành Quân thấy vết sưng đỏ trên má Minh Vi, tim thắt lại, tay đưa lên định chạm vào đó. Không chờ Minh Vi tránh đi, Đường Hựu Đình đã nhanh chân bước tới kéo Minh Vi sang một bên không để lại dấu tích gì.
Cố Thành Quân bối rối thu tay về, sắc mặt nặng nề.
- Em cũng không cẩn thận gì cả. Mặt mũi thế này thì làm sao quay tiếp được?
- Đây cũng không phải lỗi của cô ấy. –Đường Hựu Đình nói thản nhiên. –Cái thằng nhóc người Nhật cầm cái roi cũng không chắc.
Cố Thành Quân lạnh lùng liếc nhìn Đường Hựu Đình.
- Tôi sẽ bàn bạc lại với đạo diễn để điều chỉnh kịch bản lại một chút. Tình hình thế này chắc phải quay đoạn cuối trước thôi.
- Cũng được. –Đường Hựu Đình nhìn Minh Vi với vẻ yêu chiều. –Thấy chưa, anh đã bảo không sao mà.
Cố Thành Quân dở khóc dở cười. Anh định tìm cách vãn hồi, không ngờ lại tạo lợi thế cho Đường Hựu Đình. Nói đi nói lại, anh so đo tính toán mấy chuyện này để làm gì?
Minh Vi ngoan ngoãn đứng lặng yên ở đó, nhìn Cố Thành Quân bằng đôi mắt đen láy như ngọc lưu ly không mang chút cảm xúc nào. Ánh mắt đó của cô quả thực rất giống, vô cùng giống ánh mắt của Trương Minh Vi khi trước.
Đến khi Cố Thành Quân đi rồi, Đường Hựu Đình mới hung hăng nói với Minh Vi:
- Điều khoản thứ nhất, sau này em tránh xa anh ta một chút.
Minh Vi cười giễu.
- Nếu như em có ý với anh ta thì dù có cách xa nhau cả một vạn năm ánh sáng cũng vẫn cứ hợp lại được với nhau, làm gì đến lượt anh ở đây.
- Không nói đùa đâu, anh ta có ý với em thật mà.
- Kỳ cục. –Minh Vi phản đối. –Chẳng phải anh ta và Chân Tích là một đôi sao?
- Chân Tích đã quay lại với bạn trai cũ Tôn Hiếu Thành rồi, em không biết à?
Minh Vi quả thực không biết.
- Thậm chí còn ra mắt bố mẹ Tôn Hiếu Thành rồi. –Ðường Hựu Ðình nói. –Xem chừng lần này chuẩn bị bước chân vào làm dâu nhà danh giá thật. Cũng phải, chị ta đã ba mấy tuổi rồi, còn trẻ nữa đâu.
Chân Tích phá hoại cuộc hôn nhân của Minh Vi và Cố Thành Quân tới mức tan tành, một người chết một người bị thương, giờ đây lại có thể ung dung thoải mái về làm dâu một nhà giàu có, như thể trong quá khứ chưa từng xảy ra chuyện gì. Bản thân cô ta còn vứt bỏ được cảm giác tội lỗi, lẽ nào Minh Vi cứ mang theo hận thù?
- Đi tẩy trang đi. –Đường Hựu Đình kéo tay Minh Vi. –Đợi lát nữa anh đưa em về khách sạn. Em thế này cũng không thể gặp ai… Anh biết một nhà nấu cháo ngon lắm, để anh gọi mang đến cho em.
Lần đầu tiên trong suốt ba năm trời quen Đường Hựu Đình, Minh Vi mới thấy anh tỏ vẻ quan tâm dịu dàng như vậy. Cô cứ mắt tròn mắt dẹt, thậm chí còn tưởng mình đang trong ảo giác.
Khi đi ngang qua chỗ cô, Tiểu Hoàng khẽ nói:
- Đừng có ngạc nhiên, khi anh Hựu Đình thương ai sẽ là như vậy đấy, sau này sẽ còn chiều chuộng hơn nữa kia, cô có phúc rồi.
Đường Hựu Đình vào xe lấy áo khoác mặc cho Minh Vi, sau đó còn cẩn thận cài từng chiếc cúc một. Minh Vi nhìn vẻ chăm chú của anh, cả khóe môi hơi mím lại của anh, mắt bắt đầu nóng nóng.
Cô có phúc phận gì mà được hưởng điều này?
Cố Thành Quân cùng đạo diễn, chuyên gia hóa trang và cả biên kịch Hứa Nhã Vân họp nhanh với nhau một lúc, cuối cùng quyết định sửa lại kịch bản, cho nhân vật nữ chính bị đánh tới mức hỏng cả khuôn mặt, Minh Vi có thể mang theo cả vết thương đó để tiếp tục diễn, không làm ảnh hưởng đến tiến độ quay.
Họp xong Cố Thành Quân còn gọi người phụ trách đạo cụ đến trách móc một hồi. Sato không phải người của công ty Vĩnh Thành nên Cố Thành Quân không tiện phê bình anh ta trước mặt, chỉ tặng ột ánh mắt lạnh lùng. Anh chàng người Nhật này vốn đã thiếu bản lĩnh, bị Cố Thành Quân nhìn cho hai ngày như vậy, cảm thấy xương cốt đều đông cứng cả lại, bèn xoắn chân vào đi tới chỗ Minh Vi nhận lỗi.
Minh Vi trông bộ dạng như sắp mổ bụng tự tử đến nơi của Sato nên rất thông cảm. Cô còn đang định an ủi mấy câu, đã thấy Lý Trân hung hổ chạy tới, ra sức nháy mắt với cô. Minh Vi đành phải bỏ Sato đáng thương đó lại, cùng Lý Trân đi ra chỗ vắng người.
- Làm sao thế? –Minh Vi còn tưởng Đường Hựu Đình có chuyện gì. Bọn họ vẫn chưa công khai chuyện yêu nhau. Đường Hựu Đình để tránh sự nghi ngờ nên cũng không ghé qua nữa, thỉnh thoảng mới nhờ Lý Trân mang đồ ăn đến cho Minh Vi.
- Chị có chuyện rồi. –Lý Trân nén giọng lại, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
–Em vừa được biết Giám đốc nghệ thuật gọi điện đến.
Minh Vi thấy sống lưng lạnh toát, liền hỏi:
- Nhưng làm sao?
Lý Trân lấy máy tính xách tay trong túi ra, sau đó truy cập vào một diễn đàn xã hội có lượng truy cập lớn nhất nhì Trung Quốc. Trên trang đầu tiên của diễn đàn có tới ba topic nhắc đến tên Minh Vi.
“Vạch trần chân tướng loại gái bao vô liêm sỉ Chu Minh Vi. Nổi tiếng bằng quy tắc ngầm vẫn làm ra vẻ trong sạch.”
“Chu Minh Vi đã ngủ với biết bao nhiêu người đàn ông để được lăng xê lên đến cao vậy? Mình thấy mặt cô ta đúng là hồ ly tinh.”
“Thậm chí còn ngủ với cấp trên. 818(*) toàn bộ quá trình biến thân của Chu Minh Vi, một kẻ đầy tâm địa”
(*)Một thuật ngữ hay dùng trên mạng, đọc đồng âm với “pa yi pa”, có nghĩa là đào bới, bóc dỡ.
Lý Trân tiện thể mở một topic ra, bên trong có đăng rất nhiều ảnh chụp Minh Vi ở những góc độ không mấy đẹp đẽ, bên dưới viết:“Trông ngoại hình thế này mà cũng có thể nổi tiếng, không đi cửa sau mới lạ”.
Trong đó nhiều nhất là bức ảnh Minh Vi chụp với Cố Thành Quân. Chuyện này không có gì lạ vì hiện tại Minh Vi đang được Vĩnh Thành lăng xê mạnh, Cố Thành Quân đi đến đâu mà chẳng đưa cô đi. Có một bức ảnh chộp được cảnh hai người bọn họ cùng đến dự bữa tiệc khai trương của một cửa hàng thời trang nổi tiếng, Minh Vi đang cầm ly rượu, ghé người vào nói chuyện với Cố Thành Quân. Vì bị chụp trộm nên vẻ mặt Cố Thành Quân rõ ràng đang bị phân tâm.
Người tải bức ảnh đó lên bình luận: “Các bạn trông bộ dạng đê tiện của cô ta này. Dính sát vào để ôm chân của Cố Thành Quân, thiếu nước bị người ta giũ ra thôi. Chắc chắn khi đó Cố Thành Quân cũng đang nghĩ cô ta thật đê tiện”
Xem tiếp bên dưới, thậm chí còn có một bức ảnh liên quan tới “Bạch lộ”. Cố Thành Quân nửa đỡ nửa bế Minh Vi, hai người cực kì gần gũi, ánh mắt miên man.
Minh Vi còn đang định xem những lời bình luận khác đã thấy Lý Trân kéo áo, khẽ nói:
- Chủ tịch đến đây.
Cố Thành Quân vừa gọi điện thoại vừa tìm kiếm xung quanh, sắc mặt nặng nề. Khi nhìn thấy Minh Vi, anh liền ngắt máy rồi sải bước đi tới chỗ cô.
- Đã biết rồi à? –Anh hỏi ngắn gọn.
Minh Vi gật đầu. Sắc mặt cô hơi tái, song vẫn rất bình tĩnh.
Cố Thành Quân đánh giá cao vẻ bình tĩnh của Minh Vi.
- Bộ phim chỉ mấy ngày nữa là đóng máy, em cứ yên tâm diễn xuất bình thường, những việc đo tôi sẽ xử lý xong ổn thỏa.
- Em biết rồi. –Minh Vi nói khẽ.
Cố Thành Quân dợm chân định đi, nhưng lại dừng bước.
- Hiện giờ quan hệ giữa em và Đường Hựu Đình là thế nào?
Minh Vi nghĩ việc này cũng không thể giấu giếm Cố Thành Quân nên trả lời thành thực:
- Bọn em đang qua lại với nhau.
Cố Thành Quân nhìn xoáy vào cô. Minh Vi nhìn lại một cách thẳng thắn, không hề tỏ ra sợ hãi. Bao nhiêu lời lẽ đã đến miệng nhưng cuối cùng không nói được lời nào vì thái độ đó của cô.
Theo lẽ thường, nếu các nghệ sĩ trong cùng công ty yêu nhau, công ty càng dễ dàng trong việc giám sát nên không thể ngăn cấm. Hơn nữa, hiện giờ Đường Hựu Đình đang là nhân vật nổi bật của công ty nên không ai có thể tự tiện xen vào chuyện riêng tư của anh ta. Minh Vi vốn luôn là người kín đáo và hiểu chuyện nên chắc sẽ còn thận trọng hơn cả Đường Hựu Đình.
Mãi lâu sau Cố Thành Quân mới lạnh lùng nói một câu:
- Tôi biết rồi, hai người kín đáo một chút, chuyện gì cũng phải tuân thủ theo sắp xếp của công ty.
Minh Vi cúi người tỏ ý phục tùng. Cố Thành Quân quay người đi thẳng.
Mấy ngày sau đó, những lời bình luận trên các trang mạng kịch liệt hơn, hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ được dẹp yên. Khi đó lại đang là cuối kì nên phần lớn các fan hâm mộ của Minh Vi đều phải lo chuyện thi cử, không rảnh rỗi để biện hộ cho thần tượng của mình. Mà nếu có biện hộ, cũng hoàn toàn không có cơ hội phản kích lại trước những sự tấn công mạnh mẽ như vũ bão đó.
Để dẹp những tin đồn cố ý bôi nhọ không hẳn là chuyện dễ dàng, Minh Vi từ trước đến nay luôn rất thận trọng, chưa từng để có thông tin bê bối nào, lần này đòn tấn công của đối phương đánh trúng mối quan hệ giữa Minh Vi và Cố Thành Quân, bởi vì có lục lọi chán họ cũng chỉ có thể tìm thấy mỗi đầu mối này.
Nhưng Cố Thành Quân chưa lấy vợ, còn Minh Vi cũng chưa lập gia đình. Cứ coi như Cố Thành Quân với nữ diễn viên có quy tắc ngầm, nhiều nhất cũng chỉ là tin đồn đoán, không phải scandal. Minh Vi xuất hiện hơi muộn, khi đó vợ Cố Thành Quân cũng đã chết nên không thể dựng đứng lên tin đồn ngoại tình. Vậy nên, để đạy được hiệu quả bôi đen, quá khứ của Cố Thành Quân cũng bị kéo vào cùng.
Bức ảnh Chân Tích chụp cùng Cố Thành Quân khi còn là một đôi ở trường đại học không hiểu vì sao được ai đó moi ra rồi tung lên mạng. Trong ảnh Chân Tích vẫn còn là một đóa hoa non mới nở non mướt, khác một trời một vực với người phụ nữ tinh nhanh lọc lõi, mặt mày u ám hiện nay. Fan hâm mộ của Chân Tich cũng chọn cách giả mù, một mặt gào lên người đẹp, một mặt ra sức thúc đẩy ối tình xưa cũ của cô ta với Cố Thành Quân. Do đó, Minh Vi bị coi là kẻ chen vào giữa, dụ dỗ Cố Thành Quân để được tiến thân.
Cứ như vậy ầm ĩ lên suốt một tuần, đến lúc các fan hâm mộ của Minh Vi thi xong mới bắt tay vào việc nỗ lực phản công. Bình thường Minh Vi vẫn khéo ăn khéo nói trên blog nên các fan hâm mộ mà cô thu hút đương nhiên cũng là những người khôn ngoan tinh quái. Đám fan hâm mộ này ai cũng nhanh mồm nhanh miệng, “một người một ngựa” cũng đã có thể khẩu chiến với cả đám người.
Các cô bé lên tiếng phản bác với khí thế mạnh mẽ: “Tình cũ sao? Có mà mấy người mới ngoại tình. Khi vợ của Cố Thành Quân vẫn còn sống, Chân Tích đã bám nhằng lấy Cố Thành Quân, chấp nhận làm kẻ thứ ba rồi. Tưởng người khác không biết sao? Bây giờ khó khăn lắm mới làm được cho Cố phu nhân chết đi, nhưng Cố Thành Quân lại chê cô ta là chiếc giày rách không cần đến nữa, cho nên cô ta gặp aicắn bừa như chó dại vậy. Cố Thành Quân và Minh Vi của chúng ta mới chỉ nói cười với nhau chốc lát mà đã bị bôi đen đến mức đó. Làm quái gì có nhân viên không vỗ đít ngựa cho lãnh đạo? Chẳng lẽ Minh Vi của chúng ta phải làm mặt lạnh với Cố Thành Quân mới được coi là liệt nữ hoàn toàn trong sạch? Còn Chân Tích của các người lại không tìm cách tán tỉnh Cố Thành Quân?”.
Fan hâm mộ của Minh Vi cũng không hề khách sáo, đưa ra một đống ảnh chụp Cố Thành Quân và Chân Tích, thậm chí còn chia thành hai loại, tấm nào chụp trước, tấm nào chụp sau khi tang vợ. Trước đây quan hệ giữa Cố Thành Quân và Chân Tích bị đồn là mập mờ cũng không phải không có căn cứ. Mức độ thân mật giữa Cố Thành Quân và Chân Tích trong không ít bức ảnh hoàn toàn vượt xa so với ảnh chụp Minh Vi và Cố Thành Quân.
Fan của Minh Vi cười nhạt: “Đây không phải là dụ dỗ người đã có vợ thì là gì?”
Fan của Chân Tích biện hộ: “Bọn họ vốn là bạn thân của nhau, lại cũng là người yêu cũ. Quan hệ thân mật hơn với những người khác cũng hết sức bình thường”
“Khi đó vợ Cố Thành Quân đã chết đâu. Cô ấy cũng không phải kẻ mù lòa. Cố phu nhân muốn cho êm đẹp nên mới không dìm Chân Tích xuống”
“Có khi Cố phu nhân là vì tức quá nên mới chết? Song như thế thì đã làm sao, đôi nam nữ chó má đó cũng chẳng dễ dàng hơn được. Mình còn hi vọng là Minh Vi đừng có dính dáng vào, cả hai người đó đều chẳng phải hạng tử tế gì.”
Fan của Chân Tích vẫn rắn mặt: “Đàn ông thường không bao giờ quên được tình đầu”.
Fan của Minh Vi phản kích: “Chuyện chúng tôi nói cơ bản không liên quan gì đến Tích nương nương nhà các người! Tin đồn Minh Vi và Cố Thành Quân chẳng qua cũng chỉ là một cách thức để quảng bá cho phim mới mà thôi. Ở mãi trong ngành giải trí mà còn không biết sao? Chân Tích đúng là một bậc “tiền bối lõi đời”, ăn nhiều lộc hơn Minh Vi đến cả chục năm chứ ít đâu. Không hiểu vì sao bỗng nhiên lại muốn chen chân vào, bôi xấu Minh Vi làm cái gì? Cố Thành Quân có thừa nhận quan hệ của anh ấy với Chân Tích không? Cô ta dựa trên cái gì mà cũng tham gia vào đây? Chân Tích là gì của Cố Thành Quân?”
Fan hâm mộ của Chân Tích bị đánh trúng tử huyệt, đành cắn răng nín nhịn.
Fan hâm mộ của Cố Thành Quân khôn ngoan đứng bên ngoài xem người khác đấu với nhau, lúc này mới tỏ thái độ để bảo vệ hình tượng anh hùng của mình: “Đây đều là những phương thức để quảng cáo cho bộ phim mới mà thôi, đã làm minh tinh thì làm gì có chuyện không cường điệu lên? Những bức hình đó trông cũng hết sức bình thường, là do có người cố tình bôi lem lên họ. Anh Thành Quân thường nói hợp tác với Minh Vi rất dễ chịu vì cô ấy vừa chăm chỉ lại tài năng. Thực ra chẳng có quy tắc ngầm nào hết, bọn họ là đồng nghiệp, cũng là quan hệ cấp trên cấp dưới với nhau. Hy vọng phim “Bạch lộ” sẽ kết thúc một cách thuận lợi, phòng vé đạt doanh thu lớn!”
Trận chiến hỗn loạn mịt mù cứ như vậy hạ màn. Danh tiếng của Minh Vi bị tổn hại đôi chút, Chân Tích thì thất bại thảm hại, người giành được thắng lợi duy chỉ có Cố Thành Quân, vừa giữ vững được danh tiếng, lại được làm sứ giả hòa bình, hơn nữa còn nhân tiện quảng cáo luôn cho phim “Bạch lộ”. “Bạch lộ” trở thành cái tên đứng trong top năm từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất trên Internet suốt hơn một tuần lễ.
Biểu hiện của Minh Vi trong thời điểm đó cũng khiến cho người ta phải kinh ngạc. Cô cực kì trấn tĩnh, hết thảy mọi việc từ quay phim đến sinh hoạt vẫn diễn ra bình thường, ngay cả trong quan hệ ứng xử với mọi người cũng không hề có chút thay đổi nào. Bất kể người khác nhìn mình bằng ánh mắt gì, cô vẫn nhẹ nhàng mỉm cười, lễ độ và lịch thiệp, cố gắng hết sức cho diễn xuất. Ngay khi đối mặt với Cố Thành Quân, cô vẫn như không hề có chuyện gì xảy ra.
Đạo diễn nghĩ thầm, thảo nào Cố Thành Quân lại ra sức lăng xê Minh Vi như vậy. Cô bé Chu Minh Vi này đúng thật là hào kiệt trong đám hồng quần.
Những lời đồn thổi trong giới giải trí thường chỉ tồn tại trong một thời gian, huống hồ đây là tin đồn hoàn toàn vô căn cứ. Một tuần sau khi mọi việc đã lắng xuống, phim “Bạch lộ” cũng hoàn tất việc quay.
Ở cảnh cuối cùng, sau khi trải qua bao nhiêu đau khổ, nhân vật nữ chính và nam chính cuối cùng cũng gặp lại nhau. Minh Vi mặc một bộ váy trắng, mái tóc buông xõa, quỳ trước chiếc xe lăn của nhân vật nam chính, giấu đi nước mắt để mỉm cười, khẽ vuốt ve gương mặt của anh, sau đó gục đầu trên gối của anh. Nhân vật của Cố Thành Quân khi đó đã bị mù hai mắt, trên mặt hằn đầy những dấu vết thời gian song lại mang một vẻ vô cùng bĩnh thản và thỏa mãn. Anh khẽ khàng vuốt tóc Minh Vi. Cảnh quay đó chỉ có động tác mà không kèm theo lời thoại nào.
Hai người diễn hết sức tròn trịa, thể hiện đầy đủ cảm xúc nên một đúp là xong.
Đạo diễn tự tay mở sâm-panh để chúc mừng việc quay hoàn tất, các fan hâm mộ cũng mang đến rất nhiều đồ ăn, cả đoàn làm phim tưng bừng náo nhiệt. Minh Vi trốn vào một góc gọi điện cho Đường Hựu Đình:
- Anh không đến à? Có bánh gato cam anh thích ăn nhất đấy.
- Vẫn còn hai cảnh nữa phải quay, hôm nay chắc thức hết đêm rồi. –Đường Hựu Đình khi đó đang ngồi trên ghế ngáp dài. Mặt anh vẫn còn nguyên các màu trang điểm khi diễn Kinh Kịch, trông giống như một cô gái xinh đẹp.
Minh Vi nghe thấy anh ngáp liền cười nói:
- Hay là em tẩy trang xong sẽ qua chỗ anh nhé. Anh muốn ăn gì?
- Mặt anh đầy màu vẽ, đến nước còn không được uống. Em trang điểm cho xinh xắn một chút rồi qua đây, nhìn thấy em là anh no rồi.
- Chỉ được cái dẻo miệng. –Minh Vi bật cười.
Từ trước đến nay Cố Thành Quân chưa bao giờ nói với cô như vậy. Giữa hai bọn họ luôn giữ vẻ nghiêm túc giống như cặp vợ chồng già, đã từ lâu không còn kiểu tán tỉnh chọc ghẹo nhau, cho nên cuộc sống không tránh khỏi những lúc buồn chán, thiếu hẳn sự vui tươi.
Thực ra Minh Vi cũng không muốn nghĩ đến những chuyện đó, chỉ có điều, vì bắt đầu một tình yêu mới nên khó tránh khỏi việc liên tưởng đến cuộc hôn nhân thất bại trước đây. Có những lúc cô thực sự muốn chui vào đầu Cố Thành Quân, hỏi xem rốt cuộc anh đã từng yêu Trương Minh Vi chưa? Nếu như chưa, tại sao anh vẫn ở vậy một mình sau khi Trương Minh Vi đã chết, không quay về với Chân Tích.
Cố Thành Quân là kiểu người như thế nào? Biết bao cô gái trẻ trung tranh nhau để được gần anh, còn anh, để kiếm một người chỉ cần động nhẹ tay là có. Một người đàn ông bình thường ở tuổi này tất nhiên có nhu cầu sinh lý, nhưng nhìn biểu hiện bên ngoài của Cố Thành Quân có vẻ như thực sự “thủ tiết” với Trương Minh Vi, làm một hòa thượng.
Minh Vi không thể không nghĩ, lẽ nào cảm giác tội lỗi đã khiến một người đàn ông trở nên như vậy?
- Nghĩ gì mà lơ đễnh vậy? –Đường Hựu Đình hỏi qua điện thoại. –Anh đang ở khu vực sân khấu. Trời lạnh đấy, em đến đây nhớ mặc thêm áo vào nhé.
- Em biết rồi. –Minh Vi cười ấm áp.
“Chu Minh Vi”, một giọng nói quen thuộc mang theo vẻ phẫn nộ vang lên.
Minh Vi ngẩng đầu lên, khi còn chưa nhìn rõ người đứng trước mặt là ai, đã bị ném một thứ gì đó vào mặt. Cô loạng choạng lùi về sau một bước, chiếc điện thoại rơi xuống đất.
Đường Hựu Đình đang định ngắt máy, chợt nghe thấy một tiếng bịch lớn vang lên, sau đó là tiếng kêu kinh ngạc của mọi người. Anh chết lặng.
“Minh Vi?”, máy bên đó đã vang lên âm báo bận.
Đường Hựu Đình đứng bật dậy, Lưu Triệu vội kéo anh lại.
- Cậu định đi đâu? Quay ngay bây giờ rồi.
- Hình như bên chỗ Minh Vi xảy ra chuyện gì, tôi phải đến đó xem sao. –Đường Hựu Đình vội đáp.
Lưu Triệu ấn Đường Hựu Đình ngồi xuống ghế.
- Cậu cứ ở đâu quay xong đi, để Tiểu Hoàng đi sang đó xem thế nào.
Tiểu Hoàng liền hiểu ý gật đầu rồi lao vụt đi ngay.
Ảnh Hậu Tái Sinh Ảnh Hậu Tái Sinh - Mĩ Bảo