Where the sacred laws of honour are once invaded, love makes the easier conquest.

Addison

Download ebooks
Ebook "Ảnh Hậu Tái Sinh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mĩ Bảo
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 620 / 11
Cập nhật: 2017-09-24 23:01:14 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12
hương 12: Khác biệt
Khi Minh Vi từ máy bay xuống, trời đang có mưa nhỏ. Trong những hạt mưa còn lẫn cả những bông tuyết bé li ti, khi rớt xuống chiếc áo lông vũ của cô lập tức tan thành nước. Minh Vi hắt hơi một tiếng, cùng Lý Trân đi vào nhà chờ lấy hành lý.
Xếp hàng suốt nửa giờ đồng hồ, hai cô gái cuối cùng cũng đón được một chiếc taxi. Trời mưa nên đường sá khó đi hơn, sau khi vào trong thành phố liên tục gặp đèn đỏ, chốc chốc lại dừng. Minh Vi đưa Lý trân về nhà trước, đến khi quay lại công ty trời đã tối đen.
Minh Vi xuống xe, đội mưa kéo hành lý đi vào khu kí túc. Bên đường có hai nam sinh nhận ra cô bèn ngăn lại xin chữ kí và chụp ảnh cùng.
Minh Vi cố chịu rét để đáứng đề nghị của người hâm mộ, không quên dặn dò: “Trời khá lạnh đấy, mau về nhà sớm nhé!”
Hai nam sinh đó lấy được chữ kí thì mừng rỡ chạy đi.
Minh Vi mỉm cười quay người lại, đã thấy một bóng người vụt qua trước mắt, chặn ngang đường.
Người con trai đó cao lớn, mặc chiếc áo khoác dày, chiếc mũ len và khăn quàng cổ ôm kín lấy mặt, chỉ có đôi mắt để lộ ra nhìn cô chằm chằm.
Minh Vi bật cười.
- Đừng tưởng rằng anh ăn mặc như phụ nữ Hồi giáo là tôi không nhận ra.
Đường Hựu Đình kéo khăn quàng cổ xuống qua cằm, nói:
- Quay xong hết rồi à?
- Xong rồi. Công ty cho tôi nghỉ phép, Tết Dương lịch có thể chơi suốt ba ngày rồi. – Minh Vi vui vẻ. – Trời lạnh thế này đừng đứng ngoài đường nói chuyện, tôi về đến phòng sẽ gọi điện cho anh.
- Cứ thế mà đi sao? – Đường Hựu Đình oán trách Minh Vi. –Mấy tháng không gặp, nỡ đuổi tôi đi thế sao?
Minh Vi nói:
- Hôm nay quả thực không có thời gian. Tôi xếp hành lý xong lập tức về nhà ngay. Mẹ tôi đã làm một nồi lẩu đợi tôi về ăn rồi.
Đường Hựu Đình lẩm bẩm:
- Cô thật biết hưởng phúc. Lưu Triệu với Tiểu Hoàng nghỉ lễ cả rồi, đến cả một bát canh nóng tôi còn không được ăn nữa.
Minh Vi đang kéo hành lý đi tiếp, nghe không sót một từ nào trong câu nói của Đường Hựu Đình, bèn dừng lại, nói với vẻ đầy bất lực:
- Nếu như muốn rủ tôi đi ăn cũng phải chờ đến ngày mai.
Đường Hựu Đình nhìn Minh Vi oán thán, sau đó quay người đi.
Minh Vi không biết làm thế nào với tính cách trẻ con của Đường Hựu Đình, đành gọi anh lại:
- Được, được, để tôi gọi điện bảo mẹ tôi chuẩn bị thêm một bộ bát đũa, đã được chưa?
Đường Hựu Đình từ từ quay đầu lại, giành lấy va ly trong tay Minh Vi, sau đó kéo về kí túc. Anh còn không quên nói:
- Tôi nhắc cho cô biết trước, tôi làm như vậy là để lấy tiền công trả tiền ăn, chứ không phải vì tôi thích cô đâu.
- Anh có thôi đi không? –Minh Vi dở khóc dở cười đi theo sau lưng Đường Hựu Đình.
Kí túc xá không có thang máy, Đường Hựu Đình đóng tay kéo va li vào, sau đó vác lên vai, đi thẳng lên tầng. Minh Vi nhìn động tác nhanh nhẹn, mạnh mẽ đó, trái tim bất giác hơi thắt lại.
Người ta thường nói người đàn ông hấp dẫn nhất khi thể hiện sức mạnh của mình một cách oai phong(*), nhưng không thấy ai nói khi người đàn ông khom lưng để vác valy ột cô gái, các đường cong trên cơ thể nổi bật lên trông quyến rũ vô cùng.
(*) Nguyên văn: dùng một tay lật đổ chiếc xe
Cuối tuần ở kí túc xá không có ai, nên Minh Vi cũng bớt việc phải giải thích phiền phức. Theo chỉ dẫn của Minh Vi, Đường Hựu Đình để chiếc va ly xuống cạnh giường trong phòng ngủ, sau đó đứng khoanh tay nhìn ngó căn phòng của đám con gái.
Đường Hựu Đình nhìn qua hai chiếc giường, chỉ vào chiếc được trải chăn ga tối màu kê sát bên trong tường nói:
- Chiếc này chắc chắn là giường của cô.
- Sao anh không nghĩ là tôi ngủ ở bên này? –Minh Vi dẩu môi về phía chiếc giường của Chung Thiên Dao.
- Làm sao cô có thể là người dùng ga giường màu phấn hồng được? –Đường Hựu Đình cười giễu. –Con người của cô từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều toát ra một phong cách của bà mợ cũ kỹ. Uống trà thay vì sinh tố, cà phê, mặc quần áo cũng toàn là màu đen trắng xám, nói năng hay thuyết giáo, khuôn mặt luôn nghiêm trang chín chắn như một bà cô.
Minh Vi vừa thấy tức vừa buồn cười, ném găng tay vào mặt Đường Hựu Đình:
- Đi đi, tôi không mời anh ăn cơm nữa.
Đường Hựu Đình bắt lấy đôi găng tay, uể oải nói:
- Cô đừng đắc ý. Bên ngoài mưa tuyết như vậy khó bắt xe lắm, cô lại chẳng phải nhờ tôi lái xe đưa cô về ấy chứ?
- Còn lâu!
- Vậy cô đừng có xin tôi nhé. Nhớ là đừng có xin tôi đấy.
Kết quả là Minh Vi đứng chờ đến nửa giờ đồng hồ bên đường nhưng vẫn không đón nổi một chiếc taxi nào. Khi cô cáu tới mức nhảy lên rồi, một chiếc xe bốn chỗ từ từ trượt đến trước mặt. Đường Hựu Đình mở cửa kính, nhe hàm răng trắng ra cười.
- Tôi đã nói rõ từ trước rồi, tôi chỉ vì một bữa cơm thôi, không phải thích cô đâu…
- Im ngay! –Minh Vi lên xe, lập tức tăng máy sưởi thêm hai độ. –Đến nhà tôi thì ngoan ngoãn mà ngồi ăn, không được nói lăng nhăng gì hết.
- Thừa hơi, tôi đâu có mọc hai cái miệng. –Đường Hựu Đình đắc ý đạp chân ga.
Bà Vương nghe con gái nói sẽ đưa bạn về nhà ăn cơm liền lập tức chuẩn bị thêm một bàn đầy đồ ăn ngon, gà rang muối, váng đậu hầm, tôm sú chiên dầu, sườn xào chua ngọt… giống hệt như bữa cơm chuẩn bị chiêu đãi con rể vậy.
- Ăn nhiều một chút, nếu thấy thiếu thì nói nhé, cô sẽ bổ sung ngay. –Bà Vương lấy thêm cho Đường Hựu Đình một bát tướng.
Đường Hựu Đình đang gặm cổ gà, vội vàng cảm ơn:
- Không cần đâu dì, đủ ăn rồi ạ. Phải làm phiền dì thật là ngại quá.
- Không phiền gì đâu! –Bà Vương càng nhìn Đường Hựu Đình càng thấy vui sướng trong lòng. –Lúc Minh Vi nói là có đưa bạn về nhà ăn cơm, cô còn không biết là cháu. Những món ăn này đều đơn giản quá, sợ cháu ăn không quen.
- Anh ấy ăn có gì mà không quen. –Minh Vi cảm thấy khó coi, nói. –Anh ấy chỉ đến ăn chực thôi, có phải là bạn trai con đâu.
Bà Vương đưa tay sang véo Minh Vi một cái làm cô kêu lên oai oái. Đường Hựu Đình thấy vậy cười hả hê.
- Cô xem phim cháu đóng rồi. Trong “Cố viên xuân thu”, cháu và Minh Vi còn là một đôi, có đúng không? Cô với mấy bà bạn trong khu đều thấy cháu quả rất tuyệt. Vừa đẹp trai, lại diễn xuất tốt. Bây giờ gặp người thật, thấy còn lễ phép nữa.
Đường Hựu Đình giở giọng ngọt xớt:
- Trông dì vẫn còn trẻ thật, nhìn thoáng qua cứ như là chị gái của Minh Vi. Rất ít người ở tuổi dì lại giữ được vóc dáng đẹp như vậy. Cuối cùng cháu cũng biết Minh Vi xinh thế là được hưởng di truyền của ai rồi.
Bà Vương nở hoa trong bụng, lập tức gắp cho Đường Hựu Đình một miếng đùi gà.
Minh Vi liếc xéo Đường Hựu Đình nhưng anh làm như không biết, vẫn thản nhiên nói cười.
Ăn xong Minh Vi giúp mẹ dọn dẹp, sau đó mang rác xuống dưới tầng vứt. Khi cô quay lên nhà, đã thấy Đường Hựu Đình đang cầm xem cuốn album của gia đình.
- Cô mau lại đây xem này, hồi bé trông cô xấu thật đấy.
Minh Vi hơi chột dạ. Cô không hiểu mấy về hồi nhỏ của Chu Minh Vi, nên không biết hoàn cảnh chụp những bức ảnh trong album đó.
Đường Hựu Đình chỉ vào một bức ảnh chụp Chu Minh Vi hồi cấp hai, cười nói:
- Xem chừng hồi đó ít nhất cô cũng phải nặng đến sáu mươi cân. Sau này làm thế nào gầy đi được?
Minh Vi pha trò:
- Bị gột rửa qua lần thi đại học nên đầu thai, thay da đổi thịt, còn hiệu quả hơn đi phẫu thuật thẩm mĩ.
Đường Hựu Đình vừa xem ảnh vừa cười, đột nhiên chỉ vào một bức ảnh chụp tập thể hồi trung học, hỏi:
- Trong này có bạn trai của cô không?
Minh Vi nhanh trí trả lời:
- Hiện giờ tôi vẫn độc thân, ai cũng là bạn hết.
- Ngang ngạnh nhỉ! –Đường Hựu Đình chỉ vào một nam sinh mặt dơi tai chuột nói. –Cậu này lúc nào cũng đứng cạnh cô, nói không chừng, chắc là bạn trai cô rồi.
- Anh thích kiểu như vậy đúng không? –Minh Vi cười mắng –Có cần tôi giới thiệu cậu ấy cho anh không? Hồi trung học tôi có tới ba mươi bạn nam, ai cũng có thể giới thiệu cho anh hết.
- Tôi kén chọn lắm. –Đường Hựu Đình cũng cười. –Những hạng phàm phu tục tử làm sao lọt vào mắt tôi được?
- Anh cũng chẳng phải bậc thần tiên giáng trần cao sang quý phái gì đâu. –Minh Vi cười giễu. –Anh chỉ ăn no uống say rồi bừa bãi, làm đầy những chuyện xấu mặt thôi.
Đường Hựu Đình thấy chột dạ.
- Uống say? À, hôm đó… Cô đã thấy được những chuyện gì rồi?
Minh Vi giật lấy quyển album.
- Diêu Cánh đưa anh về mà. Anh ấy nhìn còn cao hơn ở trong TV…
- Là tôi nói sau đó kìa.
- À, anh say rượu nên chạy loạn lên trong phòng, anh Lưu Triệu đến mới giữ anh lại được.
- Chỉ có vậy thôi ư? –Đường Hựu Đình hỏi thăm dò.
- Chỉ thế thôi chưa đủ hả? –Minh Vi nói. –Tôi thấy anh sém chút nữa là châm lửa đốt nhà rồi.
- Có thật là không còn gì không? –Đường Hựu Đình vẫn chưa yên tâm.
Minh Vi nhìn xoáy vào anh.
- Lẽ nào tôi bỏ sót điều gì?
- Không! Không! Không có gì!
Xem chừng Minh Vi vẫn chưa chứng kiến những biểu hiện mang tính điển hình của mình lúc say rượu, Đường Hựu Đình thở phào một hơi. Anh lập tức chuyển chủ đề.
- Vậy bây giờ cô đóng xong phim rồi, đã có công việc tiếp theo chưa?
- Trong tay cũng đang có mấy kịch bản. –Minh Vi nói. –Đều là những kịch bản cổ trang nói chuyện trong cung đình, tôi thấy hơi chán, muốn thử những phim khác về đề tài hiện đại. Song hiện nay phạm vi được lựa chọn của tôi không nhiều, công ty cũng không sắp xếp cho tôi thử vai.
Đường Hựu Đình cầm lấy một món đồ chơi trên bàn của Minh Vi rồi tung lên nghịch, nói với vẻ thờ ơ:
- Nếu có hứng thì cộng tác với tôi.
- Gì cơ?
- Có một kịch bản gửi cho tôi, bối cảnh là thời Dân quốc. –Đường Hựu Đình trở nên nghiêm túc. –Một câu chuyện tình yêu vượt lên thế tục nhưng không có hồi kết giữa một diễn viên nổi tiếng và con gái một gia đình quyền quý. Tôi đã xem kịch bản rồi, rất nhẹ nhàng tình cảm, hình tượng nhân vật rõ nét, lại khá lắt léo nên dễ giành được sự yêu thích của người xem. Cô thấy thế nào?
Minh Vi nghĩ ngợi nghiêm túc, sau đó nói:
- Để tôi suy nghĩ thêm một chút.
- Suy nghĩ? –Đường Hựu Đình cau mày tỏ vẻ không vui. –Có thể cộng tác để đóng phim cùng với Đường Hựu Đình tôi là may mắn ba đời của cô, cô còn định năm lần bảy lượt làm cao nữa. Tôi cảnh cáo cô…
- Anh định thế nào? –Minh Vi tỏ ra không sợ. –Nếu tôi không nhận anh sẽ phóng human canon chắc?
Mặt Đường Hựu Đình ngay lập tức chuyển từ đỏ sang trắng, từ trắng thành xanh, sau đó lại từ xanh thành đỏ, màu sắc thay đổi vô cùng thú vị. Minh Vi nhìn vậy cảm thấy khoái chí trong lòng, cố nhịn nhưng không thể nào nhịn được, bật ra một tiếng rồi cười ha ha lên.
Đường Hựu Đình tức tới mức nghiến răng.
- Hóa ra là cô đã thấy rồi.
- Đừng nói bậy, tôi chẳng trông thấy gì hết. –Minh Vi ngẩng đầu lên ngạo nghễ. –Tôi không có sở thích vào nhà vệ sinh cùng với đàn ông. Cứ cho là anh muốn cho tôi xem, tôi cũng không dám xem đâu.
- Cô… –Đường Hựu Đình làm bộ dáng sắp nhào tới.
Minh Vi lùi lại phía sau cười ha ha.
- Tôi đã bảo người nổi tiếng luôn có gì đó kì quái, hóa ra lại hợp với anh. Human canon à? Ha ha ha.
- Cái con bé này. –Đường Hựu Đình nhảy vọt tới.
Phòng ngủ của Minh Vi chỉ rộng chừng sáu, bảy mét vuông, trên sàn được trải thảm. Đường Hựu Đình không để ý nên bị thảm vướng vào chân, mất thăng bằng nên ngã luôn vào người Minh Vi, đè cô xuống giường.
Cơ thể mềm mại như không có xương của cô thiếu nữ bị Đường Hựu Đình đè nghiến xuống, một mùi hương ấm áp xộc vào mũi. Mắt Minh Vi mở to hết cỡ, con ngươi đen láy phản chiếu khuôn mặt đang đờ đẫn của Đường Hựu Đình. Môi cô màu hồng nhạt, mềm mại và đầy đặn giống như cánh hoa đào. Đường Hựu Đình hồn xiêu phách lạc, cúi đầu xuống khẽ chạm vào đôi môi mềm mại đó.
Đầu Minh Vi nổ bùng một tiếng rồi nhão ra như nồi cháo, vội vàng đẩy Đường Hựu Đình ra. Đường Hựu Đình ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt vẫn đang mở to của cô, đưa tay ra khép đôi mắt đó lại rồi tiếp tục cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn mềm dịu và triền miên, nhẹ nhàng xoắn quyện, một sự tiếp xúc vô cùng thận trọng và dè dặt, một sự thưởng thức tinh tế. Minh Vi mới uống sinh tố xong, trên môi vẫn còn lưu lại vị ngọt thanh của nước cam, đầu lưỡi cô nhỏ xinh cuống cuồng né tránh. Đường Hựu Đình không định ép quá, nên anh bỏ cô ra. Minh Vi cuối cùng cũng từ từ mở mắt ra. Đường Hựu Đình mỉm cười nhìn cô, khẽ hỏi:
- Cảm thấy thế nào?
Minh Vi không biết nên trả lời sao.
Cô nhớ lại nụ hôn đầu tiên của mình với Cố Thành Quân. Cũng dịu dàng êm ái như vậy, dường như cả thế gian đã ngừng thở trong giây phút ấy.
- Anh như vậy … là ý gì?
Đường Hựu Đình cười cười, bỏ Minh Vi ra. Cô ngồi dậy, máu bắt đầu trở lại trên khuôn mặt. Đường Hựu Đình thấy má Minh Vi dần ửng hồng vô cùng đáng yêu.
- Có thích không?
Minh Vi nhìn Đường Hựu Đình.
- Rốt cuộc là anh có ý gì?
Đường Hựu Đình cảm thấy thú vị với vẻ nghiêm túc đó của Minh Vi, bèn đưa tay ra vò tóc cô.
- Đừng giận. Là tôi thích cô.
- Mỗi cô gái anh thích anh đều hôn như vậy à?
Đường Hựu Đình tắc tị, ấp a ấp úng:
- Không phải vậy. Cô thì khác… Ôi trời, ở bên tôi làm gì có nhiều con gái đâu.
- Vậy ý anh là gì? –Minh Vi quay mặt đi. –Anh thích hôn các cô gái một cách tùy tiện vậy à?
Đường Hựu Đình cảm thấy mình bị oan uổng.
- Cái gì mà bảo là tùy tiện? Cô cảm thấy tôi tùy tiện lắm sao?
Minh Vi lập tức nghiến răng.
- Vậy anh được lợi như thế, cũng phải giải thích thế nào chứ.
- Chẳng phải tôi đã nói là tôi thích cô à?
Minh Vi im lặng một lúc, sau đó mới nói nhỏ:
- Thích kiểu gì?
Đường Hựu Đình lại tắc tị. Anh không nghĩ ngợi nhiều lắm về một nụ hôn không kiềm chế nổi đó, nhưng anh vẫn có thể giải thích về nó. Chỉ có điều, anh cảm thấy hơi sợ tình cảm lạ lẫm đó, sợ rằng mình sẽ không kiểm soát nổi nó, sẽ bị nó làm tổn thương, đồng thời cũng làm tổn thương người khác.
- Minh Vi, cô có thích… tôi như vậy không?
Minh Vi cũng thấy mù mịt. Bị chọc ghẹo nên đòi phải nói rõ ra là một chuyện, nhưng muốn cô cam kết lại là một chuyện khác. Cô vẫn chưa chuẩn bị tốt để sẵn sàng đón nhận tình cảm mới mẻ này.
Đường Hựu Đình khẽ vuốt mái tóc Minh Vi, kéo cô lại, sau đó hôn lên trán.
- Không sao, cứ để cả hai chúng ta suy nghĩ cho kỹ càng.
Minh Vi ngạc nhiên khi nhận ra rằng mình không hề kháng cự trước hành động thân mật đó của anh, trái lại, cô còn cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Sau tết Dương lịch, bộ phim truyền hình “Cuộc chiến hậu cung” mà Minh Vi đóng bắt đầu khởi chiếu. Vì là một bộ phim với hầu hết các gương mặt mới nên hồi đầu chiếu cũng không được mấy chú ý. Nhưng sau khi phát sóng được sáu, bảy tập, vì sự phát triển của tình tiết trong phim, cộng thêm những khuôn mặt mới xinh đẹp nên bộ phim dần dần thu hút được khá đông khán giả, tỷ lệ xem phim cũng từ từ tăng lên.
So với một Tô Khả Tinh nổi tiếng vì các scandal, Minh Vi, người đã từng xuất hiện trong bộ phim trước đó, thu hút được nhiều sự quan tâm hơn. Nhân vật nữ chính dù có hóa trang thế nào cũng vẫn mang một chút già dặn, trong khi đó cô em gái Minh Vi lại dịu dàng thanh thoát, xinh đẹp trẻ trung, đương nhiên khiến cho khác giải thích hơn. Thêm vào đó vai diễn của Minh Vi lại đau khổ vì tình nên rất đáng thương, đã khiến bao nhiêu khán giả cùng giới hết sức cảm thông.
TV đang chiếu tiết mục mổ xẻ về phim “Cuộc chiến hậu cung” trong chương trình giải trí, người dẫn chương trình thao thao bất tuyệt khen ngợi các diễn viên đã nỗ lực như thế nào. Người quay phim thỉnh thoảng lại lia máy đối diện với khuôn mặt Minh Vi, tả thực từng cử chỉ nụ cười của cô.
Chân Tích tắt ti vi, vứt cạch chiếc điều khiển xuống mặt bàn, quay sang nhìn Cố Thành quân cười nhạt.
- Anh nói gì? Anh không làm hả?
Cố Thành Quân nhìn tập bản thảo trong tay, còn không ngẩng đầu lên.
- Anh bận thế nào em cũng thấy rồi. Hiện giờ anh không có hứng thú làm mấy bộ phim võ thuật thương mại đó.
Chân Tích cười mỉa mai.
- Ảnh đế bệ hạ cơ mà, đương nhiên phải kén cá chọn canh rồi. Dù sao anh cũng là ông chủ lớn, cho dù bây giờ có rút khỏi điện ảnh thì người khác cũng chỉ nghĩ anh rút lui trên đỉnh thành công để mà ngưỡng mộ, ghen tị hơn thôi. Em không được may mắn như vậy. Nói ra thật khiến người ta bực mình. Vì sao lại để danh hiệu Nữ diễn viên xuất sắc nhất cho Tôn Thục Trân?
Cố Thành Quân nói một cách nhẫn nại:
- Tôn Thục Trân là bậc tiền bối, đức cao vọng trọng. Bộ phim “Mẹ câm” chị ấy đóng năm ngoái được tất cả các giới đều đánh giá cao.
- Lẽ nào em phải đợi đến khi bằng tuổi chị ta mới giành được giải thưởng Nữ diễn viên xuất sắc nhất hay sao?
- Chẳng phải em đã nhận giải Nữ diễn viên được yêu thích nhất trong năm rồi sao?
- Cái giải thưởng mang tính an ủi đó em đã được tới ba lần rồi. –Chân Tích tỏ thái độ coi thường. –Nhận cái giải đó cũng giống như nói với mọi người rằng em chỉ là diễn viên thần tượng, còn ủy ban bình xét không hề công nhận tài năng diễn xuất của em.
Cố Thành Quân bị Chân Tích quấy rầy tới mức không thể đọc tiếp được, hơi tỏ ra mất kiên nhẫn.
- Em đã là diễn viên hàng đầu trong nước rồi, cát sê hay làm đại diện quảng cáo đều đứng ở đẳng cấp cao nhất, lại còn được bao nhiêu giải thưởng. Em thử nhìn xem có nữ diễn viên nào ở độ tuổi em đạt được nhiều thành tựu như vậy hay chưa?
Bị Cố Thành Quân mắng như vậy Chân Tích trái lại còn thấy vui, nghe giọng nói mềm hẳn.
- Phải rồi, nghe nói không biết anh dùng cách nào mà lấy được một kịch bản rất hay ở chỗ Hứa Nhã Vân có đúng không?
- Là cô ấy chủ động đưa ra. –Cố Thành Quân nói.
- Nghe nói là phim về gián điệp thời Dân quốc, chủ đề đang hót.
- Em không thích hợp đâu. –Cố Thành Quân đương nhiên hiểu được ẩn ý của Chân Tích. –Nhân vật nữ chính được thiết kế cho thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi.
Sắc mặt Chân Tích lập tức trở nên hết sức khó coi. Cô ta im lặng để chờ Cố Thành Quân an ủi, song Cố Thành Quân lại chú tâm vào đọc tài liệu, còn không ngẩng đầu lên. Chân Tích làm điệu bộ hồi lâu, tới lúc không kéo dài được thêm nữa, cuối cùng đành tự xuống nước.
- Vậy anh định dùng ai?
- Trong công ty có nhiều diễn viên trẻ như vậy, muốn chọn một người phù hợp có khó gì đâu.
- Đừng nói là anh vẫn chưa nhắm vào ai nhé. –Chân Tích cười. –Là Chu Minh Vi chứ gì?
Cố Thành Quân lại ngẩng đầu lên. Anh cảm thấy ánh mắt soi mói như loài rắn đó của Chân Tích vô cùng phản cảm.
- Vì sao em lại không thích Minh Vi như vậy?
- Thế sao anh lại thích con bé đó như vậy? –Chân Tích nhướn mày. –Vì cái tên của nó, ngoại hình của nó, hay vì nó biết làm ra vẻ thông minh ngoan ngoãn?
- Vì cô ấy là một diễn viên giỏi, là một nghệ sĩ xuất sắc của công ty. –Cố Thành Quân đáp lại với vẻ hết sức nghiêm túc.
Chân Tích cười khẩy.
- Đừng chiếu lệ như vậy. Anh bị tình yêu sét đánh rồi. Anh đã đem gửi gắm những tình cảm vốn dành cho Minh Vi lên một người tương tự cô ta.
- Cái suy nghĩ hoang tưởng thiếu căn cứ đó đều là vì em nghĩ ngợi quá xa thôi. –Cố Thành Quân nói điềm nhiên.
- Anh không cảm thấy con bé đó giống Minh Vi hả? –Mắt Chân Tích lóe lên những ánh nhìn lạnh lẽo. –Đừng trách em không cảnh báo anh, con bé đó rất có dã tâm. Em còn nghe nói nó đã đổi tên. Nó cố tình tìm cách tiếp cận với anh, lại còn bắt chước theo nhất cử nhất động của Trương Minh Vi, chính là muốn dụ dỗ anh thôi…
Cố Thành Quân cười ngất.
- Sao em không đi viết kịch bản nhỉ?
- Đừng có hiểu sai lòng tốt của em. –Chân Tích nổi cáu. –Anh muốn đặt sự khôn ngoan sáng suốt của mình vào một bàn tay non nớt đó là việc của anh. Em khuyên anh một câu là vì nghĩ đến tình cảm trước đây.
- Đã bảo là em nghĩ quá nhiều rồi. –Cố Thành Quân không mấy tán thành. –Cô ấy vào công ty đã được hai năm, vẫn luôn giữ đúng bổn phận của mình. Trái lại cô bé Tô Khả Tinh đó, cứ vài ngày lại gây chuyện ầm ĩ cả lên.
- Chó sủa thì không cắn, chó cắn thì không sủa.
Cố Thành Quân mím môi, nhìn Chân Tích lạnh lùng, không nói thêm gì nữa.
Chân Tích rốt cuộc cũng đã qua lại với Cố Thành Quân mười mấy năm, biết anh đã bực mình thật. Nghĩ bụng vì một diễn viên bé xíu không đáng kể đó mà anh cũng có thể giận mình, không biết rốt cuộc trong trái tim anh mình nằm ở vị trí nào?
Chân Tích rời khỏi văn phòng của Cố Thành Quân với bộ mặt xám ngoét. Dọc đường đi, các nhân viên nhìn thấy cô ta như vậy đều phải tránh sang một bên, sợ giẫm phải chânKhi đến bên cửa hông tòa nhà, liền trông thấy một đám người ngay phía ngoài, một cô gái đang hét toáng lên:
- Chu Minh Vi, cô đừng có ức hiếp người quá đáng.
Đúng là nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
Tô Khả Tinh có trợ lý và hai chuyên viên hóa trang chống lưng, tỏ ra mạnh bạo, vênh mặt hất hàm lên nói:
- Bất kể chuyện gì cũng phải có trước có sau, tôi đến trước phải dùng chiếc xe này.
Thấy Tô Khả Tinh vô cớ ầm lên, Chu Minh Vi chỉ cười, không tỏ ra khó chịu chút nào.
- Đó là xe bảo mẫu của tôi, đã hẹn đúng giờ này đến đây đón tôi rồi. Nếu như cô muốn dùng xe có thể bảo công ty sắp xếp ột chiếc khác là được.
Tô Khả Tinh hắng giọng.
- Xe của công ty chứ không phải xe chuyên dụng của cô, đắc ý cái gì?
Minh Vi cười.
- Cô có xe chuyên dụng rồi à? Vậy việc gì phải tranh giành với tôi?
Tô Khả Tinh bị mắc vào tròng, sắc mặt tím ngắt khó coi.
Chân Tích đứng đó bàng quan xem cuộc đấu võ mồm, lập tức thấy được cao thấp rõ ràng. Chu Minh Vi ngoài miệng thì cười nhưng bên trong có giấu đao, thong dong bình tĩnh, ít tuổi nhưng đã thành thục. So ra Tô Khả Tinh rõ ràng thua Minh Vi cả một quãng xa. Minh Vi khi đó không muốn làm ảnh hưởng đến người khác, nên kín đáo tránh né. Nếu như cô ta phản công diện, chắc chắn Tô Khả Tinh đã thảm bại tơi bời hoa lá.
Một cô gái thông minh như vậy, lại còn đầy tài năng, sau khi nổi tiếng chắc chắn không nghi ngờ gì sẽ là kẻ địch của Chân Tích.
- Ồn ào gì vậy? –Chân Tích đi tới đó.
Minh Vi nhìn thấy người đi tới là Chân Tích nên nụ cười chững lại rồi biến mất.
- Chẳng phải chỉ là một chiếc xe thôi sao, làm ầm lên cho cả thế giới đều biết, người khác lại tưởng công ty Vĩnh Thành của chúng ta sắp sập đến nơi rồi, ngay cả một chiếc xe cho nghệ sĩ đi ra ngoài cũng không lo nổi.
Tô Khả Tinh vừa xấu hổ vừa không đành lòng, cúi đầu nói:
- Xin lỗi chị Chân Tích, em sai rồi.
Khóe miệng Chân Tích nhếch lên:
- Cô muốn đi đâu? Ngồi cùng xe tôi đi. Cũng đang không bận lắm, đưa cô đi cũng được.
Tô Khả Tinh mừng vui ngoài sức tưởng tượng, hai mắt sáng lên.
Chân Tích khinh miệt Tô Khả Tinh, song vẫn đắc ý mỉm cười.
- Đi thôi, chẳng phải cô đang vội hay sao?
Từ đầu chí cuối Minh Vi vẫn không nói câu nào. Khi Chân Tích đã ngồi yên trong xe nhìn ra, vẫn thấy Minh Vi bình thản đứng nguyên tại chỗ, trong ánh mắt lạnh giá còn có một vẻ bỡn cợt như đã nhìn thấu mọi điều. Chân Tích quay mặt đi, đóng cửa kính lại. Tô Khả Tinh ngồi bên cạnh nịnh nọt đủ điều, song đều bỏ hết ngoài tai.
Minh Vi nhìn theo Chân Tích bằng ánh mắt lạnh lùng. Lý Trân tức giận nói:
- Tô Khả Tinh đúng là số may, toàn gặp phải những nhân vật lớn. Hồi xưa người cất nhắc cô ta cũng chính là Chủ tịch Cố Thành Quân còn gì. Nịnh chỗ này nọt chỗ kia, nổi tiếng cũng chẳng qua là nhờ mấy vụ scandal mà thôi.
Lý Trân còn đang oán thán chợt tiếng chuông điện thoại vang lên. Cô nhận máy, vừa nghe mấy câu mặt đã biến sắc, nói với Minh Vi:
- Chủ tịch đang tìm chị đấy, bảo chị đến văn phòng ngay.
Khi Minh Vi bước vào văn phòng của Cố Thành Quân, đúng lúc Hứa Nhã Vân đang quay đầu lại.
- À, là cô đấy à –Hứa Nhã Vân nhìn Minh Vi gật đầu, sau đó nói với Cố Thành Quân. –Người mà tôi nói chính là cô bé này. Anh cảm thấy thế nào?
Minh Vi không hiểu, dùng ánh mắt để hỏi Cố Thành Quân.
Cố Thành Quân ngồi trước bàn, hai tay đan vào nhau chống cằm, nhìn Minh Vi bằng ánh mắt sáng rực, hỏi:
- Chu Minh Vi, công ty đang có kế hoạch quay một bộ phim. Em có đủ tự tin để nhận vai nữ chính không?
Chiếc xe lao nhanh trên đường cao tốc dẫn từ sân bay vào thành phố. Đường Hựu Đình nhìn qua cửa kính ra ngoài. Sau khi vào trong nội thành, anh đã trông thấy vô số những tấm hình quảng cáo sữa chua của Minh Vi dán trên các nhà chờ xe buýt. Dù trên các tấm poster quảng cáo đó có tới bốn người chụp cùng, nhưng khuôn mặt xinh xắn của Minh Vi vẫn bắt mắt nhất.
- Chu Minh Vi là tuýp người càng nhìn càng thấy xinh. –Chuyên gia hóa trang nói. –Thoạt tiên nhìn thấy thanh tú đáng yêu, nhìn lâu lại cảm thấy vô cùng quyến rũ.
Tiểu Hoàng lén nhìn sang Đường Hựu Đình, thêm vào:
- Đúng đấy, tính tình cũng được, diễn xuất cũng được. Thảo nào công ty lại ra sức lăng xê cô ấy như vậy.
Chuyên gia hóa trang nói tiếp:
- Tôi thì luôn nghĩ đến bộ phim “Cuộc chiến hậu cung”. Minh Vi ở trong đó đẹp quá, tôi thấy cư dân mạng đều nói cô ấy còn đẹp hơn nhân vật nữ chính gấp trăm lần. Mỗi lần cô ấy khóc trông như những đóa hoa lê thấm mưa xuân, khiến ai cũng thấy xót thương.
Đường Hựu Đình bĩu môi:
- Toàn là gặp dịp mua vui. Trông giả lắm.
- Lẽ nào anh được thấy thật rồi?
Chuyên gia hóa trang hỏi một câu vốn không có ý gì, nhưng lại trúng vào tâm sự của Đường Hựu Đình. Anh hơi căng thẳng, lại vừa có một chút đắc ý, trông giống như đang nếm trộm mật ong.
Lưu Triệu đột nhiên nói:
- Nói đến Chu Minh Vi à, có câu chuyện thú vị đây. Hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi hai của cô ấy, công ty đã phối hợp với ê kíp làm chương trình “Ái tình thiên sứ”, định tổ chức cho cô ấy một bữa tiệc sinh nhật hết sức bất ngờ.
- Tiệc gì? –Đường Hựu Đình nhướn mày lên.
- Là tiệc sinh nhật bất ngờ. –Lưu Triệu liếc nhìn Đường Hựu Đình. –Trước tiên là gây khó khăn cho cô ấy khiến, cô ấy không vào nhà được, sau đó đưa cô ấy vào phòng rồi tất cả cùng nhảy ra dọa cho cô ấy một trận, chúc mừng sinh nhật. Dù là trò cũ ở nước ngoài, nhưng nghe ra cũng thú vị đấy chứ.
- Thế à? –Đường Hựu Đình lẩm bẩm, nhìn đồng hồ.
Trong khi đó Minh Vi đang cố gắng an ủi mẹ mình qua điện thoại:
“Con biết rồi, con cũng muốn về nhà sớm một chút, nhưng công việc vẫn còn rất nhiều. Khi làm xong cũng đã nửa đêm, mẹ đừng đợi cơm con làm gì. Khi con về sẽ ăn bữa đêm với mẹ, có được không?”
Quả thực là ngày hôm đó Minh Vi làm việc gì cũng trục trặc.
Đầu tiên là vừa sáng ra đã bị gọi đi dự một buổi lễ cắt băng khai trương. Vì cô không phải là ngôi sao được Giám đốc công ty đó chỉ định đến dự nên khi giới thiệu bị gọi sai tên. Minh Vi vẫn bình tĩnh giữ nguyên nụ cười, đợi tới lúc nói riêng với công ty bên đó mới cải chính sai sót này.
Sau đó, buổi trưa về đến công ty, lại phải ghi âm sớm hơn kế hoạch. Ở trong phòng ghi âm, không thiết bị có vấn đề thì lời thoại bị in sai. Kỹ thuật viên ghi âm từ trước đến nay vốn rất thoải mái với cô bỗng nhiên thay đổi tính khí, bắt bẻ đủ kiểu, yêu cầu ghi đi ghi lại mấy lần, đến cuối cùng thì vứt tai nghe xuống đất rồi tức giận bỏ đi.
Minh Vi từ chối ý định đi xin lỗi giúp của Lý Trân, tự mình đi mua đồ uống rồi tìm tới chỗ kỹ thuật viên, xin lỗi với thái độ rất thành khẩn. Anh ta quở trách cô một hồi, sau đó mới miễn cưỡng làm nốt cho xong.
Kết thúc việc ghi âm, Minh Vi tưởng rằng đã có thể về nhà, kết quả là Lý Trân lại nhận được lệnh phải đưa Minh Vi đến thu hình ột tiết mục.
- Tiết mục gì mà gọi tôi đi ghi hình ngay lập tức? –Minh Vi mệt mỏi rã rời, tính kiên nhẫn sắp cạn kiệt mất rồi.
Lý Trân nói:
- Công ty sắp tổ chức lễ kỷ niệm mười năm thành lập, nói cần ghi hình một số diễn viên để phát trong chương trình kỉ niệm.
Khi đó Minh Vi mới nhớ ra Vĩnh Thành thành lập đã được mười năm.
Còn nhớ mười năm trước, khi bố thành lập công ty, đã cầm tay cô kí tên đóng dấu, bảo: “Công ty được thành lập là vì con, hy vọng con sẽ biến tất cả những ước mơ của mình thành hiện thực ở đây. Vĩnh Thành chính là món quà lớn nhất mà bố tặng cho con.”
Vĩnh Thành giống như một vương quốc ông Trương tặng cho Minh Vi. Ngày đó cô mới ít tuổi, đã làm nữ vương, nắm giữ vận mệnh của người khác trong bàn tay non nớt của mình, cho đến khi chính mình bị số phận trêu đùa.
- Đường Hựu Đình. –Lý Trân chợt khẽ reo lên.
Minh Vi sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Đường Hựu Đình đã đứng ngay trước mặt cô.
Người đàn ông trẻ tuổi mặc một chiếc áo jacket và quần bò không có gì nổi bật, chiếc mũ kéo xuống thấp quá nên che mất nửa khuôn mặt, đúng là kiểu ngụy trang chuẩn để tránh các fan hâm mộ và phóng viên.
- Hôm nay chẳng phải sinh nhật của cô hay sao, còn không về nhà sớm đi? –Đường Hựu Đình hỏi.
- Còn có một việc nữa, ghi hình cho chương trình kỉ niệm mười năm thành lập công ty. –Minh Vi đưa tay ra. –Đừng nói nhiều nữa, quà của ti đâu?
- Quà gì cơ? –Đường Hựu Đình giả bộ ngốc ngếch.
- Quà sinh nhật của tôi ấy.
- Tôi về tay không, có mua gì đâu.
Tiểu Hoàng tất tả chạy đến, hét toáng lên:
- Anh Hựu Đình, anh để quên chiếc túi Tiffany này trên xe, may mà em còn kiểm tra lại đấy...
Vừa dứt lời đã có hai bóng người nhào đến phía Tiểu Hoàng. Đường Hựu Đình nhanh chân hơn một bước, giật phăng chiếc túi rồi giấu ra đằng sau lưng.
Minh Vi đứng khoanh tay, cười mà như không.
- Hào phóng nhỉ, mua đồ châu báu gì của Tiffany vậy? Bỏ ra đây cũng khiến cho những đứa con nhà nghèo như tôi đây được mở rộng tầm nhìn.
- Có phải để cho cô đâu. –Đường Hựu Đình nói cứng.
- Nhìn một cái cũng có thiếu mất một viên kim cương đâu.
- Đi! Đi! –Đường Hựu Đình đuổi Minh Vi. –Chẳng phải cô đang đi ghi hình hay sao? Mau đi đi. Để các nhân viên phải đợi mình là cái thái độ gì hả? Ra dáng Diva à?
Minh Vi cũng không để bụng. Đường Hựu Đình chắc chắn đã mua quà rồi, đến lúc lại tự khắc ngoan ngoãn đưa ra, cô chỉ cần đợi là được.
Đường Hựu Đình thấy Minh Vi đi xa rồi, mới túm lấy Tiểu Hoàng ra sức lắc.
- Thằng này…
- Á ôi, là em lắm điều! –Tiểu Hoàng cười ha ha lên rồi vỗ đốp tay một cái. –Em nghe ngóng được rồi, chương trình làm ở phòng thu số hai.
Đường Hựu Đình bỏ Tiểu Hoàng ra, sau đó hai người đi theo một lối khác chạy thẳng đến phòng thu.
Minh Vi và Lý Trân khi đó cũng tất tả chạy đến trước cửa phòng thu số hai. Đẩy cửa ra thấy bên trong tối om.
- Mọi người còn chưa đến nữa. –Minh Vi đi vào trong buồn bực hỏi. –Kỳ lạ…
Bất chợt đèn sáng bừng lên, pháo giấy nổ bụp, một rừng bóng từ trên không rơi xuống. Mọi người bước ra khỏi các ngóc ngách, vỗ tay ầm lên. Chung Thiên Dao khoác tay bà Vương đi từ giữa đám người ra.
- Minh Vi, chúc sinh nhật vui vẻ.
Minh Vi như vừa bước chân vào chốn thần tiên, người cứ ngớ ra. Phải mất một lúc cô mới phản ứng lại được, ngay lập tức hiểu ra sự đen đủi của cả ngày hôm nay là ở đâu ra.
Bà Vương tươi cười nói:
- Các bạn của con muốn mang đến cho con một sự bất ngờ, nên nhờ mẹ giấu con.
Minh Vi đứng lặng yên, nước mắt trào ra.
- Này, này, đừng có khóc. –Bà Vương cười rồi ôm lấy con gái.
Hai cô gái trong câu lạc bộ người hâm mộ điện ảnh bưng một chiếc bánh ga tô lên, đi tới trước mặt Minh Vi nói:
- Vi Vi, bọn em rất thích xem phim chị đóng. Chị hãy cố gắng lên, bọn em sẽ luôn ủng hộ chị. Chúc sinh nhật vui vẻ.
Chung Thiên Dao hô lên:
- Mau ước đi rồi thổi nến.
Minh Vi vừa phấn chấn vừa cảm động, choáng váng quay sang thổi tắt nến rồi ôm chầm lấy Chung Thiên Dao khóc.
Minh Vi lần lượt ôm từng người, khi đến lượt Đường Hựu Đình, đối mặt với nhau cả hai bỗng hơi lúng túng. Nhân lúc này, mấy fan hâm mộ đã ào ào xông tới, bao vây quanh Minh Vi. Đường Hựu Đình suýt bị xô ngã, va đổ cả cốc cô-ca trong tay người bên cạnh.
Chung Thiên Dao nhìn thấy cười ầm lên, chỉ vào Minh Vi nói với anh:
- Anh chủ động đến đó đi.
Đường Hựu Đình phẩy tay.
- Con gái đáng sợ nhất khi đang khóc lóc đấy.
Cố Thành Quân dẫn theo thư kí cùng hai Giám đốc điều hành hàng đầu công ty bước vào phòng thu. Các fan hâm mộ nhìn thấy anh kêu ré lên, xông tới vậy chặt lấy. Việc Cố Thành Quân tham dự tiệc sinh nhật của một diễn viên mới trong công ty đúng là mang lại thể diện rất lớn cho Minh Vi. Vậy nên việc công ty Vĩnh Thành sẽ lăng xê Chu Minh Vi càng rõ ràng hơn bao giờ hết.
Đường Hựu Đình đứng uống bia, nhìn Minh Vi đang chuyện trò cười nói với Cố Thành Quân. Trên khuôn mặt Minh Vi là dáng vẻ thường thấy ở cô, nụ cười mà các nữ diễn viên thường dùng trong các nghi thức xã giao, giống y như khi cô đi dự tiệc cùng với gã đại gia họ truyền thông họ Tôn lần trước. Nói chung có các fan hâm mộ ở đó nên Cố Thành Quân tỏ ra sôi nổi và dễ gần hơn nhiều.
Minh Vi quay người lại kí tên ột fan hâm mộ. Cố Thành Quân tiện tay đón lấy ly rượu trong tay cô, mỉm cười nhìn cô chăm chú. Nụ cười đó khiến cho lông mày Đường Hựu Đình khẽ nhíu lại.
Cảm nhận thấy ánh mắt của Đường Hựu Đình, Cố Thành Quân quay lại gật đầu với Đường Hựu Đình qua đám đông náo nhiệt.
Đường Hựu Đình đặt lý rượu xuống rồi quay người đi. Chưa được nổi hai bước, anh đã bị mấy fan hâm mộ bao vây lại. Đang đối phó với mấy người đó, anh chợt thấy xung quanh yên tĩnh hẳn. Cố Thành Quân mở to âm lượng giọng nói: “Hôm nay tôi thay mặt công ty tặng cho Chu Minh Vi, người đã luôn cố gắng nỗ lực suốt hai năm qua để đạt được những thành tích nổi bật, một món quà lớn. Bộ phim về đề tài chiến tranh chống Nhật do cô Hứa Nhã Vân biên kịch mà công ty dự định đầu tư khởi quay vào cuối năm nay, hiện đã quyết định chọn Chu Minh Vi làm nhân vậy nữ chính.”
Tay Đường Hựu Đình run bắn lên, chiếc bút vạch thành một nét xiêu vẹo trên cuốn sổ mà fan hâm mộ đưa ra xin chữ kí.
Các fan hâm mộ không để ý. Thực ra khi Cố Thành Quân vừa dứt lời, tất cả mọi người đã ồ lên với vẻ ngạc nhiên, sau đó thì vỗ tay. Biết bao nhiêu sự ngưỡng mộ, biết bao nhiêu sự ghen tị tất cả đều bao hàm trong tiếng vỗ tay rần rần đó.
Minh Vi bị những tiếng vỗ tay và ánh mắt thiêu đốt vây quanh, khó khăn lắm mới giữ được nụ cười. Những lời chúc mừng thật tâm hoặc mang theo cả sự đố kị khiến tai cô ù đi, không nghe thấy những âm thanh khác nữa.
Cô đưa mắt tìm Đường Hựu Đình trong đám đông ồn ào, cuối cùng nhìn thấy anh đứng bên cửa sổ. Anh đứng tựa lưng vào tường đang cười, song nụ cười đó không hề ăn nhập với ánh mắt của anh. Ánh mắt anh nhìn cô mỗi lúc thêm lạnh lẽo hơn, nó mang theo sự lạnh nhạt, nghi ngờ, thậm chí là khinh thường.
Minh Vi thấy trái tim mình co thắt lại, không thể duy trì nụ cười như cũ được nữa.
Cuối cùng Đường Hựu Đình nhìn cô thờ ơ rồi quay người bỏ đi.
Chung Thiên dao gọi Minh Vi đến chụp ảnh, song cô đã giật tay ra rồi đuổi theo Đường Hựu Đình.
Đường Hựu Đình đi ra, khi ngang qua một thùng rác bèn vứt chiếc túi Tiffany đã bị xoắn lại tới mức biến dạng vào trong đó.
Ở phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
- Hựu Đình …
Đường Hựu Đình dừng lại, quay đầu nhìn khuôn mặt căng thẳng của Minh Vi, cười nhạt.
- Chúc mừng cô nhé. Lần này được chuyển sang màn hình lớn rồi.
Môi Minh Vi hơi run lên trong giây lát, sau đó mới trấn tĩnh lại.
- Là do Hứa Nhã Vân và Cố Thành Quân tự bàn bạc xong với nhau mới thông báo cho tôi biết. Đây là do công ty sắp xếp, tôi không…
- Tôi biết rồi. –Đường Hựu Đình lạnh lùng cắt ngang lời Minh Vi. –Có thể đóng cùng một bộ phim điện ảnh với Cố Thành Quân là một cơ hội hiếm có, cô nên cố mà trân trọng. Còn về bộ phim truyền hình tôi nói, thực ra phía nhà đầu tư cũng đã có ý định về nhân vật nữ chính rồi… Như vậy lại hay.
- Vậy …ư? –Minh Vi cười miễn cưỡng.
- Tôi lừa cô làm gì? –Đường Hựu Đình lại cười vui vẻ. –Tôi vốn đang lo không biết giải thích với cô thế nào. Bây giờ đã được chọn đóng phim điện ảnh với Cố Thành Quân, vậy tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Được rồi, nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước đây.
Những lời nói nhẹ nhàng thoải mái của Đường Hựu Đình như từng mũi kim đâm vào toàn thân Minh Vi đau nhói. Cô đuổi theo kéo tay áo Đường Hựu Đình lại.
- Chờ một chút, Hựu Đình. Tôi…Anh đang giận à?
- Tôi không giận. –Đường Hựu Đình vẫn cười nhạt. –Cô không cần phải nghĩ ngợi nhiều. Đây là một việc tốt, tôi rất vui mừng cho cô.
Minh Vi kéo Đường Hựu Đình lại nhưng không biết có nên buông tay ra hay không. Đường Hựu Đình đưa tay cầm vào tay Minh Vi rồi từ từ gỡ ra.
- Cô không mau quay lại đi, mọi người đều đang chờ cô.
Miệng nói như vậy nhưng Đường Hựu Đình lại không buông tay Minh Vi ra. Minh Vi cảm giác thấy hơi ấm trong lòng bàn tay anh nên cũng để yên không động đậy. Cô lo lắng nhìn Hựu Đình, cố gắng đọc được suy nghĩ thật trong đôi mắt của anh.
- Tôi biết anh đang giận, Hựu Đình. Bởi vì tôi không nói trước với anh. Tôi… việc này là tôi sai. Tôi giải quyết mọi việc một cách thiếu suy nghĩ, không quan tâm đến cảm nhận của anh. Nhưng tôi nói thật lòng, tôi muốn được đóng phim cùng với anh hơn. Được làm cùng với anh sẽ nhẹ nhàng, thoái mái hơn.
Ánh mắt Đường Hựu Đình dần dần nhìn lên khuôn mặt Minh Vi.
Trong mắt cô loáng nước, mũi đã ửng đỏ, trông rất tội nghiệp, lại vô cùng tha thiết. Đứng trước một bông hoa hải đường ngậm s như vậy, không người đàn ông nào có thể nỡ lòng giận nổi cô.
Đường Hựu Đình đã bước chân vào giới giải trí nhiều năm như vậy, kiểu phụ nữ nào cũng đều gặp qua, song anh vẫn không thể nào nhìn thấu được Minh Vi. Người con gái này thực sự giản đơn và thuần khiết, hay vì mưu kế quá sâu? Anh thà tin cái trước.
- Tôi biết rồi, tôi không giận đâu. –Đường Hựu Đình nói. –Cô quay vào đi, trong bữa tiệc không thể thiếu được nhân vật chính được. Lần sau… lần sau chúng ta đi ăn cùng nhau.
Bóng Đường Hựu Đình nhanh chóng khuất sau góc cuối hành lang. Minh Vi thất thểu chậm rãi quay vào.
Khi đi ngang qua thùng rác, mắt cô bắt gặp ngay chiếc túi giấy vẫn lộ ra ngoài. Minh Vi nhặt chiếc túi đã bị vò nhau nhĩ lên, lấy ra một chiếc hộp. Trên nền nhung đen bên trong chiếc hộp là một đôi khuyên tai bằng vàng trắng có dát kim cương.
Đối với thu nhập của Đường Hựu Đình, đôi khuyên tai này chỉ là một vật rất nhỏ. Nhưng đối với Minh Vi, ý nghĩa của nó không hề bình thường.
Cô cầm chiếc hộp lên, ánh mắt bắt đầu nhòe đi.
- Mò thùng rác mà cũng nhặt được đồ quý giá. Vận số của Chu Minh Vi đúng là đỏ đến tới mức khác thường.
Trong số những người Minh Vi quen biết, người có thể nói ra những lời chua cay khắc nghiệt một cách công nhiên như vậy không nhiều.
Tô Khả Tinh đứng dựa vào tường, cười giả lả, đôi mắt không ngừng liếc đi liếc lại giữa khuôn mặt và chiếc hộp trong tay Minh Vi. Chắc chắn cô ta đã chứng kiến gần hết cảnh tượng vừa rồi.
Minh Vi kiềm nước mắt lại, nhìn Tô Khả Tinh cười nhạt.
- Phải đấy, có một số người luôn gặp vận may.
Tô Khả tinh cười mỉa mai.
- Còn tưởng rằng cô là một đóa hoa sen trắng, hóa ra chỉ là một chiếc giày rách mà thôi. Bản lĩnh của cô đúng là cao siêu, cùng một lúc có thể dụ dỗ được cả Cố Thành Quân và Đường Hựu Đình. Tôi không khâm phục cũng khó.
- Cô định biến công ty thành lầu xanh thật đấy à? –Minh Vi ngẩng đầu lên, nhìn Tô Khả Tinh bằng ánh mắt gần như cao ngạo. –Tôi không giống cô đâu, tôi không có khả năng trong việc đó.
Tô Khả Tinh tức tới mức nghiến răng, nhưng lại sợ có người nghe thấy tiếng cãi nhau nên không dám quát to lên. Minh Vi cũng biết sự hèn nhát của cô ta không dám, đánh một đòn trúng mục tiêu liền nghênh ngang bỏ đi.
- Cứ không thùa nhận thì người khác sẽ tưởng cô là trong sạch hay sao? –Tô Khả tinh nhìn theo Minh Vi với vẻ vừa ghen tức vừa oán hận. –Kỹ nữ còn mong được lập miếu thờ, làm gì có chuyện tất cả lợi ích trên thế gian này đều rơi vào tay cô? Đóng phim điện ảnh sao? Cứ oai phong đi. Xem cô còn đắc ý được đến lúc nào?
Ảnh Hậu Tái Sinh Ảnh Hậu Tái Sinh - Mĩ Bảo