We don’t believe in rheumatism and true love until after the first attack.

Marie E. Eschenbach

Download ebooks
Ebook "Ảnh Hậu Tái Sinh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mĩ Bảo
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 620 / 11
Cập nhật: 2017-09-24 23:01:14 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 04
hương 4: Đường chân trời
Cậu đã gặp Đường Hựu Đình? – Tô Khả Tinh vừa nhảy vừa hét toáng lên. – Thật không?
- Lừa cậu làm gì chứ. – Minh Vi vừa gấp quần áo vừa cười. – Chính là khi làm trực nhật đó, nhưng chỉ chào hỏi một tiếng thôi.
- Trời ơi, nếu biết trước mình đã không đổi lịch với cậu. – Tô Khả Tinh hối hận. – Nhìn gần trông anh ấy thế nào? Da có đẹp không? Nghe giọng nói hay lắm đúng không?
- Cũng tạm được. – Minh Vi nhớ lại cảnh Đường thiên vương túm bức tượng chú bé đứng tè và cả bộ dạng ướt như chim sẻ đi mưa sau đó, không thể nhịn nổi cười. – Tính tình hơi kiêu ngạo một chút, nhưng cũng khá lịch sự.
- Các ngôi sao lớn có ai mà không kiêu ngạo? – Tô Khả Tinh bĩu môi. – Trước đây mỗi khi Legend biểu diễn, 50 nghìn vé bán có nửa ngày là hết veo, ngay cả mưa như trút nước mà các fan cũng sống chết không chịu về. Bất kể là bọn họ xuất hiện trong chương trình gì thì nơi đó cũng lập tức bị các fan vây kín. Mỗi khi họ ký đĩa bán hoặc làm đại diện thương hiệu, ở đó lập tức phải có cảnh sát giao thông đến điều tiết. Giọng ca của Đường Hựu Đình được fan hâm mộ mệnh danh là “Giọng nói Gabriel(*)”. Hiện giờ nhạc chuông báo thức trong điện thoại của mình cũng là đoạn ghi âm đặc biệt mà Đường Hựu Đình ghi cho các fan hâm mộ đấy, cậu nghe xem.
(*) Gabriel – một trong các Tổng lãnh Thiên thần, Theo Kinh thánh, Thiên chúa truyền lệnh xuống hạ giới qua giọng nói của một Tổng lãnh Thiên thần.
Tô Khả Tinh bật nhạc lên, Minh Vi lập tức nghe thấy giọng hát rất riêng vô cùng hấp dẫn, trong sáng nhưng có hồn của Đường Hựu Đình.
“Bạn thân yêu, đến giờ rồi. Đừng có mà ngủ nướng. Một ngày đẹp trời hãy mang một tâm trạng tốt. Tôi yêu bạn!”.
Minh Vi vuốt tay cho bớt nổi da gà.
- Chính xác, ừm, giọng hát rất truyền cảm.
- Đúng không? – Tô Khả Tinh hôn lên điện thoại, đột nhiên vẻ mặt trở nên buồn bã. – Tiếc là Legend nói giải tán liền giải tán ngay. Mà cũng phải thôi, không giải tán thì còn biết làm thế nào? Thừa Trác chết rồi còn gì.
- Thừa Trác là người chơi đàn đó phải không?
- Ừm, Triệu Thừa Trác. – Tô Khả Tinh giơ điện thoại lên trước mặt Minh Vi. – Khi trước anh ấy cặp đôi với Đường Hựu Đình.
Hình nền của điện thoại là một bức hình hai thanh niên đẹp trai đứng tựa vào nhau, trong đó người để tóc dài là Đường Hựu Đình, còn người kia Minh Vi cũng rất ấn tượng, là tay chơi đàn của Legend, Triệu Thừa Trác. Bức hình do hai người tự chụp, trông tư thế vô cùng thân thiết, đầu tựa vào nhau, nhìn thẳng vào camera cười rạng rỡ.
Đó là nụ cười mà chỉ những người đang sống trong những tháng năm tuổi trẻ, không biết buồn thương và chứa chan hi vọng mới có được. Thật không thể tưởng tượng nổi một người con trai đẹp và hồn nhiên như vậy lại chọn cách tự kết thúc đời mình.
- Cậu nói triệu Thừa Trác và Đường Hựu Đình là…
- Một cách thức để gây chú ý thôi. – Tô Khả Tinh cười ha ha. – Bọn họ đích thị là hai thành viên có mối quan hệ thân thiết nhất trong ban nhạc, đã quen nhau tới sáu năm, luôn ở sát bên nhau như hình với bóng. Trong cái chết của Triệu Thừa Trác, Đường Hựu Đình là người bị tác động nhiều nhất. Anh ấy ốm nặng một trận, người gầy rộc hẳn đi. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi tham gia chương trình gì, vẫn có vẻ buồn bã.
Tô Khả Tinh vừa nói hai tay vừa ôm lấy ngực, mặt nhăn mày nhúm lại.
- Linh hồn người chết đã mãi mãi cách xa, qua đá tam sinh ở đầu cầu Nại Hà để được tái sinh. Chuyện đau khổ nhất trên đời này là việc người đã chết còn ta vẫn còn sống.
Minh Vi ngẩn ngơ nhìn bộ dạng say sưa của Tô Khả Tinh, tim hơi thắt lại.
Cô chết đi nhưng Cố Thành Quân còn không rơi lấy một giọt nước mắt.
- Khả Tinh có ở đó không? – Một thực tập sinh ở phòng bên sang gõ cửa. – Thầy Cố gọi cậu đấy.
Minh Vi và Tô Khả Tinh quay sang đưa mắt nhìn nhau.
Người thư kí gõ cửa, sau đó dẫn Tô Khả Tinh vào:
- Chủ tịch, Tô Khả Tinh đã đến rồi.
Cố Thành Quân đặt tập kịch bản trong tay xuống rồi đứng dậy. Cô gái khép nép đứng ở cửa mang một khuôn mặt lạ lẫm khiến anh chững lại.
- Tô Khả Tinh à?
- Vâng ạ, thầy Cố. – Tô Khả Tinh lúng túng cúi người chào với vẻ thiếu tự nhiên, song lại không nén nổi ý muốn được nhìn thấy Cố Thành Quân, nên liếc mắt nhìn trộm anh ta với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Cố Thành Quân nghi hoặc:
- Hôm nay có phải em là người dọn vệ sinh ở giếng trời không?
- À! – Tô Khả Tinh chợt hiểu ra. – Không phải ạ… Em và bạn cùng phòng đã đổi ngày trực nhật cho nhau.
- Bạn cùng phòng với em họ Chu à?
Một ánh nhìn kì lạ lóe lên trong mắt Tô Khả Tinh.
- Vâng, bạn ấy tên là Chu Minh Vi.
Khuôn mặt Cố Thành Quân lập tức trở nên nghiêm khắc, toàn thân toát ra một luồng khí lạnh lung.
- Tên là gì?
Tô Khả Tinh hoảng hồn, ấp a ấp úng:
- Bạn ấy, bạn ấy nói tên là Chu Minh Vi, giống với vợ của Chủ tịch… Bạn ấy nói đó chỉ là một sự trùng hợp tình cờ… Em cũng không biết, em không thân với bạn ấy lắm.
Vẻ mặt Cố Thành Quân dịu xuống, nói nhẹ nhàng:
- Không phải sợ, chỉ là tôi thấy ngạc nhiên nên hỏi lại một chút thôi.
Tô Khả Tinh cố gắng nở nụ cười, nem nép nhìn Cố Thành Quân:
- Thầy Cố, từ trước đến nay em vẫn rất thích và ngưỡng mộ thầy. Là vì thầy nên em mới cố gắng để thi vào Vĩnh Thành đấy ạ.
Những lời bộc bạch như vậy Cố Thành Quân đã nghe không dưới cả vạn lần, nên không còn cảm thấy mảy may xúc động nữa. Song anh vẫn đáp lại bằng một nụ cười ấm áp.
- Mấy em đều là thực tập sinh được tuyển hồi tháng Chín đúng không?
- Vâng ạ.
- Đã quen chưa?
- Tất cả đều rất tốt ạ. – Tô Khả Tinh chứa chan hi vọng. – Các giáo viên rất quan tâm đến bọn em, dạy cho rất nhiều điều.
Cố Thành Quân gật đầu như đang nghĩ ngợi điều gì.
- Được rồi, em có thể về. Cố gắng lên nhé.
- Nhất định em sẽ cố gắng thưa thầy. – Tô Khả Tinh cao giọng đáp lại, cúi người xuống một cách trịnh trọng.
Sau khi Tô Khả Tinh ra về, Cố Thành Quân gọi người thư kí:
- Trong các thực tập sinh được tuyển năm nay có một người tên là Chu Minh Vi, hãy lấy hồ sơ của cô ấy cho tôi xem.
- Chủ tịch cũng lưu tâm đến Chu Minh Vi à? – Thư kí tỏ ra kinh ngạc.
- Anh cũng biết cô ấy sao?
Thư kí cười nói:
- Hồi đầu tôi để ý cũng vì cô ấy trùng tên với Chủ tịch Trương. Sau này nghe cô ta do chính thầy Đàm nhận vào, thầy Tôn dạy môn biểu diễn và thầy Vương dạy môn lý luận đều rất thích cô ta, lúc ngồi ở nhà ăn toàn nghe họ khen ngợi cô ta.
- Vậy ư? – Cố Thành Quân đưa mắt nhìn vào tấm ảnh trên bàn làm việc.
Minh Vi mặc một chiếc váy liền bằng sợi bông trắng, áo len màu xanh nhạt khoác ngoài, đội mũ vải mềm ngồi trên bãi cỏ dưới bóng cây, nhìn thẳng vào ống kính cười vui vẻ. Bức ảnh đó anh đã chụp cho cô khi hai vợ chồng tổ chức bữa ăn ngoài trời ở sân sau nhà.
Hai vợ chồng thường sống trong tòa biệt thự ở ngoại ô, sân vườn rất rộng. Minh Vi vốn thích nhiều cây cỏ nên trong nhà có hoa tươi nở quanh năm, không khi nào cảm thấy cô đơn vắng vẻ.
Sau khi Minh Vi qua đời, Thành Quân đã thuê một người làm vườn đến chăm sóc cây hoa. Bây giờ đang giữa mùa thu, ngân quế và cúc đều nở rộ, tiếc là Minh Vi sẽ không bao giờ còn thấy được nữa.
Sống với nhau bao nhiêu như vậy, những người khác nhìn nhận cuộc hôn nhân của họ thế nào không phải Thành Quân không biết. Không ai tin rằng anh yêu Minh Vi thật lòng, nên để cảm thấy ít ra anh cũng đối xử với cô rất tốt đã là điều vô cùng khó khăn.
Bởi anh sinh ra với một vẻ ngoài đẹp đẽ, thế nên tự nhiên cũng cao hơn người khác một bậc. Rõ ràng anh đã trèo cao khi lấy Minh Vi, nhưng vẫn có người nói là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.
Những năm đó Minh Vi đã nghĩ gì? Cô đã từng hối hận bao giờ chưa?
Thư kí làm việc rất hiệu quả, loáng cái đã lấy đủ bộ hồ sơ của Chu Minh Vi kèm theo một ly cà phê rồi đưa tất cả lên bàn làm việc của Thành Quân. Cố Thành Quân mở tập hồ sơ ra, rút từng tờ rồi xem tỉ mỉ.
Trên tờ phiếu đánh giá kết quả phỏng vấn, Đàm Lập Đạt viết hai chữ “xuất sắc” bằng nét bút rồng bay phượng múa. Một thành viên giám khảo chấm phỏng vấn khác cũng viết một đoạn dài với lời lẽ hùng hồn, khen ngợi tiết mục diễn xuất của Minh Vi thật xuất chúng rất có tiềm năng bồi dưỡng.
Cố Thành Quân bỗng cảm thấy hứng thú, bảo thư kí mang băng ghi hình phỏng vấn Chu Minh Vi đến ình xem.
Cũng giống hầu hết các cuộc phỏng vấn khác, không khí căn phòng mang một vẻ nặng nề khó tả, nhưng khi cô gái đó xuất hiện trước ống kính, lập tức mang lại cho người xem cảm giác mới mẻ vô cùng.
Đề bài Đàm Lập Đạt đưa ra đúng là gây khó cho thí sinh. Cô gái cau mày với vẻ khổ não, đưa ngón tay trỏ lên vuốt vuốt nhân trung.
Cố Thành Quân hơi chấn động. Trương Minh Vi cũng có thói quen day vào nhân trung khi gặp chuyện buồn bực.
Trong cuốn băng ghi hình, cô gái bắt đầu diễn xuất.
“Tôi có một đôi giày ba lê màu đỏ…”
Cố Thành Quân đứng bật dậy, ly cà phê đổ nghiêng sang một bên, chất lỏng màu nâu dần dần thấm ướt trên trang giấy trắng.
Ngày hôm sau mưa rả rích không ngừng.
Mưa thu mang theo cái lạnh lẽo và ẩm ướt, các sắc màu dường như bị rửa trôi đi hết, chỉ còn lại một màn cô đơn tĩnh mịch.
Minh Vi mặc áo khoác, đội mưa chạy băng qua sân cỏ trong khu nhà. Một lớp màu vàng kim trải đầy dưới gốc cây hoa quế, mùi hương mỏng manh vẫn còn lưu lại trong không gian mát lạnh.
Minh Vi bước vội vã, chỉ kịp liếc nhìn những cánh hoa rơi với vẻ tiếc nuối.
ĐẮ phòng học bị chậm mấy phút. May Minh Vi là cái tên xếp hàng đầu trong những học sinh được quý mến nhất của giáo viên, nên thỉnh thoảng đi muộn vẫn được bỏ qua.
Giáo viên dạy môn nghệ thuật biểu diễn rất thích Minh Vi, không chỉ cô có tài năng diễn xuất bẩm sinh, mà còn vì cô thông minh hiểu biết, thực sự có tư chất.
Khi ngồi uống trà với Đàm Lập Đạt, thầy dạy môn diễn xuất đã nhắc tới Minh Vi:
- Cô bé Chu Minh Vi mà anh tuyển vào còn chuyên nghiệp hơn cả sinh viên tốt nghiệp học viện điện ảnh ra, có phải trước đây cô ấy đã từng được đào tạo rồi không?
Đàm Lập Đạt ngạc nhiên:
- Chẳng phải cô bé đó mới tốt nghiệp trung học thôi hay sao?
- Rất nhiều kiến thức chuyên ngành không cần giáo viên hướng dẫn mà cô bé đó vẫn tự học được. Hơn nữa các kiến thức liên quan đến lý luận và lịch sử sân khấu cô ấy cũng đều thuộc làu làu. Tôi đã đào tạo thực tập sinh mấy năm rồi. Đây là lần đầu tiên gặp một học sinh như vậy.
Đàm Lập Đạt nhớ ra cô nữ sinh đó từng nhắc đến việc được Trương Minh Vi ượn sách lý luận sân khấu, vậy nên chuyện này cũng có thể hiểu được.
- Xem ra đó cũng là một người có mục tiêu. Chắc trước đây đã từng học về mảng lý luận sân khấu.
- Phải đấy. – Thầy dạy môn diễn xuất nói. – Chủ tịch Cố hôm nay cũng có hỏi tới Chu Minh Vi.
- Làm sao anh ta biết cô bé đó?
- Chu Minh Vi là một thực tập sinh xuất sắc nhất trong khóa này, chắc đã có người báo cáo với anh ta.
Khi đó Cố Thành Quân đang dẫn theo một đám nhân viên đi xem xét khu giảng đường của thực tập sinh. Thoát khỏi vòng hào quang sân khấu, trông anh kín đáo và bình thường với bộ vest màu tro sẫm, đi giữa một đám nhân viên dưới quyền trông giống hệt một vị vua đi vi hành quanh lãnh thổ của mình. Mọi người đều nhanh chân nhường lối đồng thời nhìn theo với ánh mắt đầy sùng bái.
Cố Thành Quân đi lướt qua các phòng học, thỉnh thoảng dừng chân lại trong giây lát, có khi chỉ liếc mắt nhìn qua.
Khi đến cửa phòng học ở tầng hai, anh dừng chân lại.
Trong phòng đang luyện vở “Lôi vũ”, vai diễn của Chu Minh Vi không phải là Tứ Phượng hay Phồn Nghi, mà là Lỗ Thị Bình.
Các tấm rèm cửa sổ đều được khép kín lại, trong phòng chỉ còn ánh sáng mờ mờ, khiến tầm nhìn trở nên không rõ.
Nam sinh đóng vai Chu Phác Viên đứng chắp tay sau lưng, quay mặt ra cửa sổ, trong tay cầm một điếu thuốc chưa châm lửa. Chu Minh Vi cúi đầu đứng phía sau, cách cậu ta trừng hai bước, vai buông thõng, hai tay khép lại, vẻ mặt yên ả dịu dàng.
- Đây là áo mưa phu nhân lấy ra à?
Minh Vi ngước mắt lên, nhìn nhanh cậu ta một cái rồi khẽ nói:
- Có lẽ là vậy.
Bàn tay của nam sinh để không làm động tác cầm chiếc áo mưa lên.
- Không phải, không phải, đây là áo mưa mới. Ta cần chiếc áo mưa cũ của ta, ngươi hãy ra nói lại với phu nhân.
Đầu Minh Vi càng cúi thấp hơn, vâng một tiếng rồi quay ra.
Lưng cô hơi cong lại một chút, cử chỉ đó vô cùng nhỏ và đơn giản nhưng lại cho thấy sự lúng túng và địa vị thấp hèn của Lỗ Thị Bình.
Giáo viên dạy môn diễn xuất quay đầu ra cửa, nhìn thấy Cố Thành Quân liền xua tay, tỏ ý bảo im lặng, sau đó tiếp tục đứng xem các sinh viên diễn.
Nam sinh đóng vai Chu Phác Viên là một thực tập sinh khóa trước, đã sắp sửa thành nghề. Kỹ năng diễn xuất của cậu ta thành thục, khi kết hợp với Minh Vi rất ăn khớp.
- Ai bảo mở của sổ ra? – Nam sinh chỉ vào cửa sổ, giọng nghiêm khắc.
Minh Vi dạ một tiếng, đi tới đóng cửa sổ lại bằng một động tác thuần thục, sau đó lại cúi đầu tránh ánh nhìn của nam sinh kia, chầm chậm đi ra cửa.
Nam sinh tỏ vẻ hơi nghi hoặc:
- Ngươi đứng lại.
Minh Vi dừng bước, đầu hơi nghiêng một chút, một vẻ hoảng sợ vụt lóe lên trong đáy mắt.
Nếu không phải đứng đối diện với cô, nếu không chú tâm quan sát biểu cảm của cô, sẽ không thể nào nắm bắt được cái khoảnh khắc lướt qua vô cùng nhanh ấy.
Cố Thành Quân không thể không gật đầu.
- … Ta đã cho người đi Vô Tích tìm hiểu. Tuy nhiên có lẽ ngươi cũng tình cờ biết được. Ba mươi năm trước có một gia đình họ Mai ở Vô Tích. – Giọng nam sinh lấp la lấp lửng. – Nhà họ Mai có một tiểu thư trẻ tuổi, rất thông minh, cũng biết lễ nghi khuôn phép, song một đêm nọ bỗng nhảy xuống sông tự tử. Sau này, sau này… ngươi có biết không?
Minh Vi đứng nghiêng người, một nửa khuôn mặt lộ ra ngoài ánh sáng còn một nửa chìm trong bóng tối. Cô cụp mặt xuống, vẻ mặt dửng dưng, giọng nói nghe nhẹ nhàng thong thả, nhưng lại toát ra một vẻ lạnh lẽo đến ghê người.
- Đó là một kẻ thấp hèn, không biết thân phận của mình. Nghe nói cô ta có dính dáng đến một vị thiếu gia họ Chu. Sinh được hai đứa con trai. Khi sinh đứa thứ hai được ba ngày, thiếu gia họ Chu kia đột nhiên không đoái hoài gì tới cô ấy nữa, thế nên cô ấy đã mang đứa lớn đến bỏ trước cửa dinh thự nhà họ Chu, còn đứa bé ôm trong lòng, nhảy xuống sông tự tận đúng ngày ba mươi Tết…
Nói xong, Minh Vi hơi nghiêng đầu sang một bên, mi mắt khép hờ. Ánh mắt của cô dường như đang nhìn về một nơi nào đó không sao nắm bắt được, giống như nhìn về một không gian và thời gian xa vời, thấy lại cảnh tượng bi thảm xảy ra năm đó.
Khuôn mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc, song nỗi oán hận sâu sắc và không quan tâm phút chốc đã ngập tràn trong đôi mắt đầy những tia nhìn lạnh lẽo.
Nỗi căm hận kẻ đã phụ lòng mình, khinh ghét sự vô tri của bản thân mình, kịch với đời bỗng chốc hòa làm một. Ngay trong giây phút đó, Minh Vi cũng không nhận ra nổi mình là ai.
Trong ngực lúc này đang có một cảm giác vui sướng tràn trề.
Minh Vi thực sự mong đợi một ngày như thế này. Cô có thể quang minh chính đại đứng trước mặt Cố Thành Quân, đối diện với anh nhưng anh lại không thể nhận ra cô, thế nên anh ngoài ánh sáng, còn cô trong bóng tối. Cô có thể mỉa mai, có thể trách cứ gần xa, có thể khiêu khích, có thể dọa cho anh sợ. Cô có thể trả lại cho anh tất cả nỗi đau mà anh đã mang đến cho cô.
Sau đó cô sẽ sung sướng đứng nhìn sự hoảng sợ và đau khổ, nhìn anh gỡ bỏ tất cả sự giả tạo và để lộ ra bộ mặt thật của mình. Cô sẽ xả thịt lột da, đạp anh xuống đất và mặc sức giày vò. Cô sẽ tận hưởng sự cầu xin của anh, cô sẽ cảm thấy một niềm vui từ trước đến nay chưa từng có trong sự đau đớn đó…
Dù đã nhập vai rất tốt, song nam sinh đóng vai Chu Phác Viên vẫn bị ánh mắt đó của cô làm cho hết hồn, bất giác bước giật lùi về phía sau.
- Dừng lại. – Tiếng giáo viên ngắt ngang đoạn kịch.
Minh Vi ngẩn người, nhất thời vẫn chưa thoát khỏi dòng suy nghĩ nên hơi hốt hoảng.
- Chu Minh Vi, em qua đây một chút! – Cô giáo tỏ ra kém vui.
- Phần trước em kiểm soát rất tốt, nhưng đến đoạn cuối cùng rõ ràng đã đi quá mất rồi. – Cô giáo chỉ vào mắt Minh Vi. – Không chỉ có sự tức giận, mà còn có cả sát khí nữa.
Đám thực tập sinh cười ầm lên.
Cô giáo ngoảnh sang lừ mắt:
- Cười cái gì mà cười? Trong các em có ai diễn tốt bằng một nửa của bạn ấy không?
Tất cả liền im bặt.
Cô giáo quay lại, nghiêm túc nói với Minh Vi:
- Em có thể nhập kịch một cách thuận lợi, về điểm này rất tốt. Nhưng em có vấn đề khá lớn về việc kiểm soát cảm xúc của mình. Cô không biết nói như vậy có chính xác không, nhưng cô cảm thấy em rất dễ bị đưa cảm xúc của cá nhân mình vào vai diễn.
Minh Vi bối rối cúi đầu, bởi vì chính cô cũng đã nhận ra điều đó.
Cô giáo vẫn luôn yêu quý một học sinh xuất sắc như Minh Vi nên không trách móc nặng nề, chỉ nói:
- Em hãy quay về tự gọt giũa thêm, điều chỉnh lại cảm xúc của mình. Hãy nhớ, khi diễn kịch em chỉ còn thân thể mà không có linh hồn. Linh hồn em khi đó chính là nhân vật em muốn tạo thành.
- Em cảm ơn cô. – Minh Vi thận trọng gật đầu.
Khi cô giáo quay ra phía ngoài lớp học, Cố Thành Quân và đám nhân viên đi cùng đã không còn ở đó.
Minh Vi đi một mình đến phòng thay quần áo, ngồi trên chiếc ghế dài uống từng ngụm nước lớn cho đến khi bị sặc, ho rũ rượi. Tiếng ho đầy khổ sở liên tục vang lên trong căn phòng trống tênh. Cô đặt chai nước xuống, cúi đầu. Một tiếng thở dài thườn thượt dường như đã giải tỏa hết tất cả những nỗi phiền muộn tích tụ trong người ra ngoài.
Minh Vi đưa tay vuốt nước ở cằm, cười đắng đót. Hóa ra nỗi oán hận của cô vẫn còn đầy như vậy. Nếu nó không được bộc lộ ra trong vai diễn thì ngay cả bản thân cô cũng không hay biết.
Từng lời nói của cô giáo môn diễn xuất đều rất đúng. Nếu cô không thể khắc phục được trạng thái cảm xúc của mình, cô sẽ mãi mãi không bao giờ đạt được một bước tiến lớn trong vai diễn của mình, cô sẽ mãi mãi không bao giờ đạt được một bước tiến lớn hơn trong diễn xuất. Bởi vì cô sẽ bị những cảm xúc đó trói buộc, vĩnh viễn không thể nào hóa thân vào nhân vật, vĩnh viễn lặp lại chính mình. Đây chính là tử huyệt của một diễn viên.
Cố Thành Quân ơi Cố Thành Quân, anh đúng là một nghiệp báo của tôi. Dù đã sang kiếp này rồi mà những sự phiền toái của tôi cũng vẫn cứ bắt nguồn từ anh.
Đường Hựu Đình theo sau nữ tiếp tân bước ra ngoài sân khấu. Một tràng pháo tay kèm theo những tiếng la hét đinh tai nhức óc lập tức vang lên bên dưới, khiến cho trần nhà như muốn lật tung.
Từ tầng một đến tầng ba của tòa nhà Trung tâm Thương mại Thiên địa tinh quang đều chật kín người. Các cô thiếu nữ hào hứng và kích động vừa gọi tên, vừa giơ cao tấm biển cầm trong tay.
Nhìn lướt qua một lượt có thể thấy ngay những dòng chữ viết trên đó “Hựu Đình”, “Thiên Hựu Đình Đình” hay Legend… Ở trong góc còn có một tấm biển ghi hai chữ “Đình Trác”, trông lẻ loi và bị ép chặt vào một chỗ, may mà dùng chữ đen trên nền vàng nên vẫn còn thấy rõ. Ít ra nó cũng khiến Đường Hựu Đình cảm thấy mắt mình đau nhói khi nhìn vào đó.
Người dẫn chương trình cười rạng rỡ bắt đầu giới thiệu sản phẩm theo đúng bài bản. Đường Hựu Đình nhanh chóng tập trung trở lại, phối hợp với người dẫn chương trình, cầm chiếc điện thoại màn hình cảm ứng kiểu dáng mới nhất lên.
Phía sau lưng anh là một tấm phông cỡ lớn in hình quảng cáo đầy màu sắc cho dòng sản phẩm mới này. Trong bức hình, Đường Hựu Đình cầm chiếc điện thoại cùng loại, khóe môi hơi hé mở, để lộ một nụ cười mờ mờ đầy mê hoặc.
- Xin hỏi bình thường anh Đường Hựu Đình thích dùng loại điện thoại nào? – Người dẫn chương trình là một cô gái xinh đẹp với chất giọng uyển chuyển, khi kết thúc mỗi câu thường dùng giọng mũi.
Đường Hựu Đình mỉm cười, hơi nghiêng người xuống trả lời:
- Tôi cũng giống các bạn trẻ hiện nay, đều thích dùng những dòng điện thoại đơn giản và cởi mở, có thể nghe nhạc chụp ảnh và truy cập mạng internet.
- Vậy thì mỗi loại mới mà chúng tôi đưa ra thị trương lần này phù hợp với yêu cầu của anh rồi.
Đường Hựu Đình đưa chiếc điện thoại lên, làm điệu bộ chụp ảnh các fan bên dưới. Các fan lập tức rộn lên, các bảng chữ cùng với những chiếc cờ nhỏ có hình cánh quạt màu tím hồng, màu Đường Hựu Đình thích, lắc điên cuồng.
- Anh Đường Hựu Đình quả là có nhiều fan. Anh xem, tầng trên của trung tâm thương mại cũng đã chật kín người.
- Các bạn ở trên tầng chú ý an toàn nhé. – Đường Hựu Đình mỉm cười rồi hướng lên tầng trên vẫy vẫy tay.
- Hựu Đinh! Hựu Đình! Giọng ca thiên sứ! – Các fan đồng thanh hét lên.
Người dẫn chương trình cười hỏi:
- Vậy lần này làm người đại diện cho dòng sản phẩm mới của chúng tôi, anh Hựu Đình có món quà bí mật nào để tặng cho các fan không?
Đường Hựu Đình nở một nụ cười láu cá, mắt nhìn lướt qua một lượt những khuôn mặt đang háo hức đợi chờ bên dưới sân khấu:
- Món quà bí mật đó là: Mười bạn rút được thăm trúng thưởng hôm nay, ngoài việc nhận được một chiếc điện thoại do công ty tặng, còn được tặng thêm một bản nhạc chuông báo thức độc quyền hoàn toàn mới mà tôi đã ghi âm bên trong điện thoại.
Tiếng vỗ tay sung sướng của các fan lại một lần nữa cuộn trào lên như nước thủy triều muốn nhấn chìm toàn khu đại sảnh.
Chương trình quảng bá sản phẩm mới diễn ra trong hơn một tiếng đồng hồ, đến pút cuối cùng các fan xếp hàng, lần lượt lên để Đường Hựu Đình kí tặng. Có người cầm các album của Legend, có người cầm ảnh chân dung mới phát hành của Đường Hựu Đình đứng chờ trong trật tự. Người hâm mộ của Legend và cá nhân Đường Hựu Đình có tiêu chuẩn chất lượng khá cao nên việc quản lý cũng không mấy khó khăn.
Đường Hựu Đình luôn mỉm cười, nhẫn nại ký tên và bắt tay các fan. Có fan còn yêu cầu được ôm, anh ta cũng thay đổi thanh cao lạnh nhạt trước đây mà ôm lấy họ một cách chân tình và thoải mái. Những hành động đó khiến cho những tiếng kêu thét bên dưới sân khấu không ngừng vang lên.
- Có vẻ như tách riêng ra lại hay ấy nhỉ. – Lưu Triệu nói với Tiểu Hoàng. – Trước đây Hựu Đình đâu có nói năng khéo léo như thế này, còn việc phối hợp với fan như vậy lại càng không thể.
- Chẳng phải Tổng giám bên bộ phận truyền thông của Vĩnh Thành đã nhắc đến việc thay đổi hình ảnh, muốn anh ấy gần gũi với mọi người hơn rồi hay sao.
- Cậu có đi với Hựu Đình ngày đầu không? – Lưu Triệu nói. – Từ trước đến nay cậu ấy vẫn còn coi mình là nhất, chưa bao giờ để ý đến lời nói của người khác? Trước đây cũng chỉ có Thừa Trác là có thể nói được cậu ấy vài câu. Ôi, nhắc đến cậu ấy làm gì chứ? Nói tóm lại, tôi thấy cậu ấy đã tự mình nghĩ thông suốt được rồi. Đương nhiên, phía bên công ty cũng đóng một vai trò nhất định trong sự thay đổi này.
Đến lượt một cô gái có mái tóc dài màu hạt dẻ, đeo kính gọng đen đi tới trước mặt Hựu Đình. Cô gái đưa ra một bức ảnh, chính là bức ảnh chụp Đường Hựu Đình với Triệu Thừa Trác khi cả hai cùng tham gia một nhạc hội mừng năm mới. Triệu Thừa Trác đánh đàn, Đường Hựu Đình ngồi bên cạnh hát một ca khúc trữ tình rất được chuộng của ban nhạc – “Nếu như tình yêu quay trở lại”. Hai người bọn họ nhìn nhau cười, ánh đèn sân khấu chiếu thẳng lên hai khuôn mặt trẻ trung tràn ngập niềm vui.
Nụ cười trên mặt Đường Hựu Đình đông cứng lại. Anh ngập ngừng giây lát rồi mới chầm chậm đưa bút lên tấm ảnh.
Cô gái nhìn Đường Hựu Đình chăm chú, giọng nói được truyền đến từng góc nhỏ trong đại sảnh thông qua chiếc micro đặt ngay bên cạnh:
- Hựu Đình anh còn nhớ Thừa Trác không?
Câu hỏi ấy khiến cho cả gian phòng đang huyên náo bỗng chìm vào tĩnh lặng, sau đó ào một cái, những tiếng thì thầm to nhỏ nổi lên tứ phía.
Sắc mặt của Đường Hựu Đình mỗi lúc đều trở nên nhợt nhạt. Người dẫn chương trình không rõ nội tình bên trong nên cũng không biết phải làm thế nào.
Cuối cùng, một fan hâm mộ thấy không ổn đã thét lên:
- Cô nói gì thế hả? Mau xuống đi.
- Có gì mà không thể hỏi chuyện đó chứ? – Một giọng nói khác trong đám fan hâm mộ vặc lại. – Triệu Thừa Trác mới chết được nửa năm, người còn chưa lạnh nữa kìa.
- Đây là chỗ của Hựu Đình, bọn fan Vương đạo(*) cút đi.
(*) Một loại fan hâm mộ có nguồn gốc từ Nhật Bản, sau đó lan sang Hàn Quốc và Trung Quốc. Nhóm fan này thông thường ủng hộ các cặp đôi đồng tính trong các ban nhạc mà họ thần tượng.
- Đồ phản bội!!
Lưu Triệu và Tiểu Hoàng lao như tên bắn lên sân khấu, đưa Đường Hựu Đình đi xuống.
- Hôm nay… chương trình hôm nay kết thúc tại đây, cảm ơn các bạn đã tham gia. – Người dẫn chương trì ấp úng nói. – Đề nghị các bạn rời đi trong trật tự, xin cám ơn đã hợp tác với chúng tôi.
Tuy nhiên đám đông fan hâm mộ ồn ào vẫn bỏ ngoài tai lời khuyến cáo, nhanh chóng chuyển từ những lời tranh cãi sang xô đẩy, tiếng kêu thét mỗi lúc một lớn hơn, cả khu vực dường như sắp mất kiểm soát.
Đường Hựu Đình không khỏi vùng tay Tiểu Hoàng, quay người trở lại sân khấu.
- Hựu Đình, đừng qua đó. – Lưu Triệu đưa tay ra giữ lại song không kịp.
Đường Hựu Đình quay lên sân khấu, cầm lấy chiếc micro trong tay người dẫn chương trình. Anh đứng thẳng giữa trung tâm, khuôn mặt phẳng lặng như nước, hai mắt sâu hút không nhìn thấy buồn vui hay mừng giận bên trong.
Cô gái gây ra vụ lộn xộn đó ngẩn người đứng nhìn Đường Hựu Đình. Sự hỗn loạn bên dưới cũng dần yên trở lại. Mọi người đều nhìn thẳng lên Đường Hựu Đình, im lặng lắng nghe.
Giọng nói của Đường Hựu Đình trầm thấp và thành thật, nhịp điệu nhẹ nhàng, giống như đang nói về một giấc mơ:
- Tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên. Mỗi ngày tôi đều nhớ đến cậu ấy.
Cô gái kia rùng mình, sau đó liền ôm miệng bật khóc.
Đường Hựu Đình buông thõng hai tay, lập tức được đưa ra khỏi sân khấu. Chiếc micro rơi trên mặt đất, phát ra một tiếng “Bịch” rõ to.
Ở bên dưới sân những tiếng khóc bắt đầu vang lên.
Ra đến đường vành đai chiếc xe tăng tốc.
Đường Hựu Đình ngồi cạnh cửa sổ xe đã được hạ thấp xuống, nhìn những tòa nhà bên ngoài đang vùn vụt lùi lại phía sau, không nói một lời. Gió thổi làm mái tóc hơi để dài của anh rối tung lên nhưng anh vẫn không hề cảm thấy.
- Anh Hựu Đình, đừng hóng gió nữa. – Tiểu Hoàng đang lái xe, thấy không đành lòng. – Giờ là tháng mười rồi, trời lạnh lắm. Nếu để trúng gió cảm lạnh là phiền đấy.
Đường Hựu Đình vẫn như không nghe thấy.
Lưu Triệu và Tiểu Hoàng nhìn nhau bất lực. Lưu Triệu hắng giọng rồi nói:
- Con bé đó chẳng biết cái quái gì nên mới nhắc lại chuyện đau lòng này. Bọn họ không có ý gì trách cậu đâu, chẳng qua là định bày tỏ sự tiếc nuối về chuyện của Thừa Trác và việc Legend giải tán thôi.
- Tôi biết. – Đường Hựu Đình nói với vẻ mệt mỏi cuối cùng cũng đóng bớt cửa kính vào.
- Nếu cậu có tâm sự gì trong lòng, cứ nói với chúng tôi. Những người trong xe này, kể cả tiểu Lý làm trang điểm nữa, đều đã đi theo cậu sáu năm, chẳng phải người ngoài. Cậu cứ giữ trong lòng như vậy bọn tôi cũng thấy không chịu nổi.
- Tôi biết rồi, anh Triệu. – Đường Hựu Đình cười nhạt. – Bây giờ chúng ta đi đâu đây?
Lưu Triệu biết Đường Hựu Đình không muốn nói đến chuyện đó nữa nên cũng không biết phải làm thế nào.
- Tôi chuyển buổi phỏng vấn chiều nay của cậu sang sáng mai rồi. Chúng ta về công ty đã, bàn chuyện Album với người ở bộ phận sản xuất, sau đó không còn việc gì nữa. Hôm nay cậu hãy cứ nghỉ ngơi một chút.
Khi Đàm Lập Đạt cùng với trợ lý đi vào phòng họp, mấy người trong ê kíp của Đường Hựu Đình đã ngồi sẵn đó, thấy ông đi vào liền đứng cả dậy, cúi người chào.
- Thầy Đàm.
Đàm Lập Đạt gật đầu. Đàm Lập Đạt là một nhân vật truyền kì trong giới âm nhạc, từ trước đến nay chưa có một nghệ sĩ nào lại không tỏ ra khiêm nhường, cung kính trước mặt ông.
- Những bài hát cậu viết ra tôi đều đã nghe rồi, cũng không tệ, tôi chọn được hai bài, có thể xem xét đưa vào album mới lần này.
- Cảm ơn thầy Đàm.
Đường Hựu Đình đưa tới mười bài ca khúc, song Đàm Lập Đạt chỉ chọn có hai bài. Tuy nhiên nếu nhìn vào tiêu chuẩn khắc nghiệt của ông, thì việc chọn được hai bài cũng đã cho thấy khả năng viết nhạc của Đường Hựu Đình xuất chúng rồi.
- Lần này gọi các cậu đến đây là muốn bàn đến việc ra single. – Ánh mắt sâu hút của Đàm Lập Đạt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ trung nhưng trầm lắng của Đường Hựu Đình. – Theo kế hoạch sẽ thu âm vào trước tháng sau, sau đó là quay MV để đĩa đơn có thể phát hành trước Giáng sinh. Tuy nhiên đến hôm nay cậu vẫn chưa giao lời bài hát. Nếu muộn hơn nữa là cả kế hoạch sẽ bị chậm lại hết. Thế nào? Có khó khăn gì à?
Đường Hựu Đình hơi lúng túng:
- Xin lỗi thầy Đàm, hiện tôi vẫn đang viết lời bài hát.
- Nói ra cứ như bị thầy giáo thúc nộp luận văn vậy. – Đàm Lập Đạt không nhịn nổi. Lưu Triệu đứng bên cạnh cũng cười theo.
- Hựu Đình ban đầu là do cậu nói muốn tự mình viết lời đấy. Nếu quả thực không thể viết được như ý muốn của mình, chúng tôi có thể mời Lâm Bạch viết lời giùm cậu.
Danh tiếng của Lâm Bạch, người chuyên viết lời bài hát vốn như sấm dậy bên tai, từng là người chuyên viết lời cho Thiên hậu Khâu Vĩnh Ân. Vô số ca sĩ tìm mọi cách lên trời xuống bể cũng chỉ để xin ông ấy viết ột bài hát mà thôi.
Lưu Triệu không kiềm nổi, quay sang ra hiệu bằng mắt với Hựu Đình.
Đường Hựu Đình làm như không thấy, sắc mặt vẫn thản nhiên, tay hơi siết lại:
- Cảm ơn ý tốt của thầy Đàm, nhưng đây là việc của tôi, không muốn để người khác làm thay. Tôi sẽ cố gắng hoàn thành trong thời gian sớm nhất, tuyệt đối sẽ không làm chậm trễ tiến độ của mọi người.
Đàm Lập Đạt khẽ thở dài một tiếng, đưa mắt nhìn Lưu Triệu. Lưu Triệu biết điều liền đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Đàm Lập Đạt mới nói:
- Hựu Đình, họ là thế hệ trước nên cố nhiên cũng có chỗ không phải, nhưng chuyện đó đã qua đi nhiều năm rồi. Lần này cũng là ông ấy chủ động tìm đến. Ông ấy biết album lần này của cậu rất quan trọng, nên hy vọng có thể giúp một tay.
Đường Hựu Đình cụp mắt xuống, khóe môi nhếch lên, sau đó lắc đầu đứng dậy.
- Cảm ơn thầy Đàm đã quan tâm. Dù rằng không dễ dàng gì, nhưng tôi có một ê kíp tốt như vậy, lại còn rất nhiều bạn bè, chắc có thể xử lý được thôi.
- Hựu Đình. – Đàm Lập Đạt nói. – Ông ấy còn muốn biết mộ mẹ cậu…
Hựu Đình đặt tay lên nắm đấm cửa, không quay đầu lại:
- Phiền thầy Đàm thay tôi nói với ông Lân, ông ấy và mẹ tôi chưa từng kết hôn, thế nên mộ mẹ tôi không tiện nói với người ngoài.
Nói rồi Đường Hựu Đình sải bước đi, để lại một cái bóng cô đơn và bướng bỉnh.
Minh Vi ăn mỳ trứng, vừa nghe bọn Tô Khả Tinh bàn tán đầy hào hứng.
- Thật không? Có thật là có fan hâm mộ hỏi Đường Hựu Đình như vậy không?
- Thật mà! Cậu xem các bức ảnh đăng trên mạng ấy, mọi người đều đang điều tra về con bé đó.
- Ái chà, đúng là to gan thật, dám hỏi Đường Hựu Đình câu đó ngay trước mặt mọi người. “Anh còn nhớ Thừa Trác không?”, ha ha, chắc lần này đám “Đôi cánh” phải gây bạo động mất.
- Đâu chỉ có thế, nào Đường Hựu Đình, nào Triệu Thừa Trác, lại cả Legend nữa, hiện giờ ầm ĩ hết lên. Các đôi cánh nhỏ chắc đang xòe cánh bay tứ tung.
Minh Vi không thể không chen vào hỏi:
- Đôi cánh nghĩa là gì?
- Là nhóm fan hâm mộ độc quyền của Đường Hựu Đình. – Tô Khả Tinh “lên lớp” cho Minh Vi. – Chẳng phải Đường Hựu Đình được bọn họ tôn xưng lên mệnh danh là Tổng lãnh Thiên thần Gabriel còn gì? Bọn họ bảo anh ấy là thiên thần gãy cánh, còn bọn họ là những đôi cánh của thiên thần, sẽ giúp Đường Hựu Đình quay về thiên đường.
Trước mắt Minh Vi hiện lên khuôn mặt của Đường Hựu Đình khi ra lệnh ình, cười nhạt. Chẳng phải khi thiên thần gãy cánh mặt sẽ cắm ngay xuống đất hay sao?
Một cô bạn khác cùng phòng bỗng kêu lên:
- Mau lên, trên mạng đang phát rồi đó.
Cả đám con gái liền vội vây quanh màn hình máy tính, ngay cả Minh Vi cũng thò đầu vào xem vì hiếu kỳ.
Trong đoạn video rung lắc vang lên những âm thanh hỗn tạp. Ban đầu tất cả đều hết sức bình thường, Đường Hựu Đình đứng trên sân khấu lần lượt ký tên cho fan hâm mộ, thỉnh thoảng lại bắt tay hoặc ôm fan hâm mộ. Khoảng chừng hơn một phút, một cô gái tóc dài đi tới, ngay sau đó một giọng nói vang lên: “Anh còn nhớ Thừa Trác không?”
Tất cả khán giả im lặng nhưng rồi nhanh chóng dậy lên một đợt sóng mạnh mẽ hơn. Các fan hâm mộ kích động kêu la ầm ĩ, hình ảnh càng lắc dữ dội hơn. Người cầm máy quay tiến đến gần sát, quay khuôn mặt của Đường Hựu Đình.
Sắc mặt Đường Hựu Đình đã trở nên tái nhợt, đứng im với đôi mắt đỡ đẫn, giống như linh hồn đã bay đi đâu mất.
“Mỗi ngày tôi đều nhớ đến cậu ấy”.
Anh ta nói vậy, dù rằng ngữ điệu nghe rất bình thản, song nhìn dáng vẻ như sắp phát khóc.
Tim chợt thắt lại, Minh Vi khẽ hít một hơi, đưa tay lên ngực trái.
Thật lạ lùng, rõ ràng đã thay đổi cơ thể khác, nhưng vì sao vẫn có cảm giác đau rất quen thuộc này?
Nỗi đau câm lặng.
Đường Hựu Đình đã đau đớn đến cực điểm.
Xem xong đoạn clip, đám con gái đều yên lặng một lúc.
- Gợi lại vết thương của người ta thật quá đáng.
- Triệu Thừa Trác tự sát vì chứng trầm cảm, có liên quan gì đến Đường Hựu Đình?
- Ai mà không đau lòng? Vì sao cứ nhất quyết ép cho anh ấy nói ra?
- Đường Hựu Đình chắc đã phải khó khăn lắm.
Minh Vi thở dài, dọn dẹp bát đũa vào:
- Khả Tinh, mình đến phòng tự tập một chút, cậu có đi cùng không?
- Thôi. – Tô Khả Tinh uể oải. – Hôm nay mình quyết định xem lại các video của Legend. Ôi, Thừa Trác bạc mệnh của tôi…
Minh Vi cười bất lực, ôm cặp sách rời khỏi ký túc xá.
Công ty trong đêm cuối tuần khá yên tĩnh. Có được một ngày nghỉ hiếm hoi nên phần lớn thực tập sinh đều nghỉ ngơi trong ký túc xá. Minh Vi đến phòng tập lại mấy điệu nhảy mới học, mồ hôi túa ra ướt đẫm, liền đi ra ban công khu phòng học hít khí trời.
Đêm cuối thu trời đầy sao lấp lánh. Nếu là khi trước vẫn còn ở nhà, những lúc thế này chắc chắn cô sẽ kéo Thành Quân ra cùng ngồi trên ban công tầng hai để ngắm sao.
Trương Minh Vi năm đó là một cô gái thông minh, gia thế tốt, dịu dàng đức hạnh, có niềm say mê cuộc sống. Nếu lấy một người đàn ông bình thường, có lẽ cũng sẽ được trải qua một niềm hạnh phúc đích thực.
Giá như…
Dòng suy nghĩ đầy phiền não của Minh Vi bất chợt bị cắt ngang bởi một cục giấy từ không trung rơi xuống.
Cô nghi hoặc xoa xoa đầu, nhặt cục giấy đó lên rồi mở ra xem.
Trên trang giấy viết nguệch ngoạc mấy câu bằng bút chì: “Nếu như một ngày kia chúng ta có thể gặp lại nhau, chắc chắn anh sẽ vì nó mà bất chấp tất cả… Nhớ một lần em từng nói với anh… không sao quên được đôi mắt dịu dàng của em.”
Thư tình??
Minh Vi ngẩng đầu lên nhìn, lại thêm một cục giấy nữa rơi xuống, trúng vào đầu cô.
Câu trong tờ giấy này ngắn gọn hơn: “Em ra đi như vậy, còn anh vẫn ở lại nơi đây”.
Trời ơi, nhật kí chia tay?
Lại một cục giấy nữa bay vèo một vòng rồi đáp lại bên cạnh chân cô.
Minh Vi ngước nhìn lên theo hướng đó, thấy trên tầng ba có một người con trai đang ngồi ngay trên thành ban công, đầu gục xuống vai, hai chân buông thõng ra bên ngoài khẽ lắc lư.
Nếu không biết tình cảnh này có nghĩa là gì, coi như Minh Vi đã sống lãng phí hai mươi tám năm.
Có người định tự sát vì thất tình?
Minh Vi hít sâu một hơi, thận trọng dè dặt lên tiếng:
- Này, anh gì trên tầng ơi.
Người đó ngẩng đầu lên, ánh đèn trong phòng chiếu lên khuôn mặt tuyệt đẹp không thể lẫn vào đâu của anh ta.
- Đường Hựu Đình à?
Đường Hựu Đình cau mày lại tỏ vẻ không vui:
- Kêu toáng lên cái gì vậy?
Minh Vi ấp úng:
- Đường… Ôi, anh Đường, anh đang định làm gì vậy?
Đường Hựu Đình cắn đuôi bút, đang bực bội vì lời bài hát nên không còn tâm trí đâu mà để ý đến Minh Vi.
- Không liên quan gì đến cô, đi chỗ khác đi, đừng làm phiền tôi.
Minh Vi cúi đầu nhìn những tờ giấy như di thư trong tay mình, lòng càng thấy lo sợ hơn.
Bộ não của cô lập tức chuyển động: Đường Hựu Đình và Triệu Thừa Trác là tri kỉ, Triệu Thừa Trác đã tự sát, Đường Hựu Đình lại bị các fan hâm mộ kích động, nên Đường Hựu Đình cũng định tự sát.
Cái gì mà “Nếu như một ngày kia chúng ta có thể gặp lại nhau, chắc chắn anh sẽ vì nó mà bất chấp tất cả”, bất chấp tất cả để theo xuống địa ngục hay sao?
Nghĩ tới đó Minh Vi rùng mình:
- Sư huynh, hay là anh xuống đây trước đi, chúng ta nói chuyện một lát.
Đường Hựu Đình nghi hoặc cúi đầu nhìn cô:
- Có chuyện gì cô lên đây nói, tôi không có thời gian.
Minh Vi lập tức chạy lên lầu ba, đứng ngay sau lưng Đường Hựu Đình lo sợ.
Đường Hựu Đình viết viết vẽ vẽ gì đó lên cuốn vở, không ngẩng đầu lên:
- Có chuyện gì thì nói đi, hiện giờ tôi đang bận lắm.
Minh Vi vò xoắn hai tờ giấy bỏ đi, đưa mắt nhìn biểu cảm của Đường Hựu Đình. Sắc mặt anh ta dù vẫn tệ như mọi khi, nhưng rõ ràng không có sự tuyệt vọng và sợ hãi thường thấy ở người sắp tự tử. Lúc đó cô mới yên tâm trở lại.
- Sư huynh đang làm gì vậy?
- Không nhìn thấy sao? – Đường Hựu Đình tỏ ra thiếu kiên nhẫn. – Việc này cô không giúp gì được nên đừng hỏi nhiều.
Minh Vi nghĩ bụng, nếu đúng là anh đang viết di thư thì quả thực tôi không giúp gì được.
- Sư huynh, hôm nay tâm trạng anh không tốt phải không? Có cần tôi nói chuyện với anh một lúc không?
Đường Hựu Đình dừng bút, nhìn sang Minh Vi với vẻ hồ nghi. Cô gái này khuôn mặt hiền lành, sao nói năng hệt như tiếp viên ở trong quán bar? Anh liền nở nụ cười mỉa mai.
Hóa ra là vậy. Cuối cùng cũng hiểu ra, đã bước chân vào cái thế giới này làm sao tránh được việc dựa vào người khác để tiến thân. Anh đang trong thời kì hoàng kim của sự nghiệp, nếu cô ta có thể dính dáng vào một chút, hẳn cũng đủ vốn liếng để đẩy mình lên.
Trông Đường Hựu Đình thoắt tỏ ra khinh ghét, thoắt lại cười mỉa mai khiến Minh Vi không hiểu ra làm sao.
- Sư huynh, anh ngồi ở đây rất thiếu an toàn, có thể qua đây nói chuyện được không? Chúng ta ngồi trên ghế từ từ nói nhé?
Đường Hựu Đình quay đầu không buồn nhìn cô nữa.
- Tôi đã nói là tôi rất bận, không có thời gian chơi trò tâm sự với cô. Cô phải làm gì thì làm đi.
Minh Vi làm sao dám đi?
Cô thận trọng đến gần Đường Hựu Đình, nhưng cũng không đến quá gần:
- Sư huynh, ở đây là tầng ba.
- Rỗi hơi. – Đường Hựu Đình di tẩy xóa mấy câu vừa mới viết ra. Thông thường tỷ lệ tử vong cũng không lớn, nhưng cũng rất có khả năng sẽ gãy tay gãy chân, thậm chí còn tàn phế suốt đời…
Đường Hựu Đình nhìn Minh Vi với vẻ kì quặc, tay xé một tờ giấy vo lại rồi vứt xuống dưới.
Minh Vi còn không đủ thời gian để nhắc Đường Hựu Đình về việc bảo vệ môi trường.
- Sư huynh, anh hãy nghĩ kỹ, đừng có làm bừa.
- Cái con nha đầu này đang nói linh tinh gì thế? – Đường Hựu Đình mất kiên nhẫn. – Vứt bừa giấy có gì mà lớn chuyện, nếu cô không chịu được thì đi nhặt giúp tôi là xong. Tôi còn đang bận viết lời bài hát, đừng làm phiền tôi nữa.
- Tôi không lo về chuyện anh vứt giấy lung tung, dĩ nhiên là việc đó cũng không đúng. Là tôi nói… ôi, anh đang viết bài hát?
Đường Hựu Đình nhìn Minh Vi đầy ý vị, sau đó vẫy vẫy tay:
- Qua đây.
Minh Vi miễn cưỡng đi tới.
- Ngồi xuống. – Đường Hựu Đình chỉ chỗ cạnh mình.
Minh Vi thận trọng ngồi xuống, gió trên ban công thổi mạnh mang theo hơi lạnh khiến Minh Vi rùng mình một cái, ngồi co rúm lại.
Đường Hựu Đình nhìn cô như rắn đang nhìn ếch rồi đột nhiên mỉm cười, từng đóa sen mỉm cười trên khuôn mặt. Minh Vi bị tác động bởi hành vi đó nên cũng cười một cách vô thức.
Nụ cười trên môi Đường Hựu Đình nhanh chóng biến mất, hệt như bị ai đó lấy tay lau đi. Anh ta vung tay đưa cuốn vở đến trước mặt Minh Vi.
Cô luống cuống đón lấy tập bản thảo.
- Cô tưởng tôi đang làm gì? Hả? – Đường Hựu Đình cười buồn, dùng tay gõ lên trán Minh Vi. – Cô cho rằng tôi đang nghĩ quẩn? Tưởng tôi sẽ nhảy từ chỗ này xuống đất sao? Hả? Nói đi!
Minh Vi bị một tên nhóc như vậy máy móc nên cũng mất kiên nhẫn, gạt tay anh ta ra.
- Đủ chưa vậy? Có lòng tốt lại bị cho là đồ ngốc! Ai bảo anh nửa đêm ngồi ở chỗ nguy hiểm như vậy, trên giấy lại viết những lời làm người khác hiểu lầm. Nếu không phải là quan tâm đến anh, dù cho anh có nhảy từ trung tâm thương mại quốc tế cũng không ai thèm để ý?
Đường Hựu Đình bị độp lại như vậy, không sao nói được những lời đang định nói:
- Tôi nói cô…
- Không có chuyện gì thì tôi đi đây. – Minh Vi nghiêm mặt sụt sịt mũi. – Ở đây gió to anh cũng nên về sớm, cẩn thận kẻo bị cảm.
Cô quay người đi vào, liền nghe thấy Đường Hựu Đình nói với đằng sau:
- Chờ chút! Này, Chu Minh Vi, tôi bảo cô chờ đã mà.
Hóa ra Đường Hựu Đình còn nhớ tên cô. Minh Vi hơi mềm lòng, bèn đứng lại.
- Làm gì? – Cô hỏi khô khốc.
Đường Hựu Đình sải bước tới gần Minh Vi rồi đứng lại trước mặt cô, cúi xuống nhìn cô trong giây lát sau đó lấy lại cuốn vở cô đang cầm.
- Lấy đồ của tôi xong định đi luôn chắc?
Minh Vi bối rối ho khan một tiếng
Hựu Đình ngồi xuống chiếc ghế ở ban công, tiếp tục vùi đầu vào cuốn vở.
Minh Vi tò mò hỏi:
- Sư huynh đang viết lời cho bài hát sao?
- Bài hát cho đĩa đơn. – Hựu Đình nói.
- Theo phong cách gì?
- Ballad
- Chủ đề là gì?
Hựu Đình gấp cuốn vở lại, vẻ mặt tỏ ra chán ghét.
Gã này đúng là rất xấu tính. Minh Vi rụt cổ lại, khoác cặp lên rồi đi ra phía cửa.
- Đợi đã.
- Lại cái gì nữa?
- Qua đây. – Hựu Đình hất hất cằm vào chiếc ghế bên cạnh mình. – Nghĩ cùng với tôi đi.
Minh Vi hỏi:
- Nếu viết ra được thì có ký tên tôi không?
Hựu Đình liếc nhìn cô lạnh lùng. Minh Vi thè lưỡi, cúi đầu ngồi xuống bên cạnh anh ta.
Lời bài hát bị tẩy xóa nhiều lần song cũng chỉ có vài câu: “Nếu như có một ngày chúng ta gặp lại nhau, nụ cười của em còn có như khi trước…”
- Không được rồi sư huynh. – Minh Vi lắc đầu, chỉ tay vào trang vở. – Lời bài hát trong Single đầu tiên sau khi solo sao có thể viết giống một bài thơ đầy đau khổ của nam thanh niên không hề có chút năng khiếu văn chương nào thế này? Sao gọi là “Bầu trời của anh khắc ghi một nỗi buồn thương màu xanh sẫm?” Tôi…
Sắc mặt Đường Hựu Đình mỗi lúc trở nên u ám theo từng lời nói của Minh Vi.
Có lẽ vì trời tối nên Minh Vi không nhìn thấy, tiếp tục nói:
- Trước hết chủ đề này của anh không đủ mới lạ. Tuy thất tình và chia tay là chủ đề vĩnh cữu của tình ca, song tôi cảm thấy đĩa đơn này được ra để đánh dấu sự thay đổi phong cách của anh, nên cần có sự khác biệt với phong cách trước đây.
Đường Hựu Đình im lặng trong chốc lát rồi hỏi:
- Vậy quan điểm của cô thế nào?
- Hãy thử viết một chút về chủ đề tình yêu lớn hơn xem, đây là sự khởi đầu mới của anh, vậy sao không viết về sự kì vọng vào một giai đoạn mới của đời người? – Minh Vi nhìn Hựu Đình.
- Tình yêu lớn ư? – Đường Hựu Đình lẩm bẩm.
- Ngoài tình yêu trai gái ra anh đã từng yêu thứ gì khác chưa? – Minh Vi rút chiếc bút trong tay Đường Hựu Đình ra, bắt đầu viết nhanh. – Để tôi hình dung xem nào, sau khi ra solo coi như anh quay về điểm xuất phát, bắt đầu một giai đoạn mới trong hành trình của đời người. Vậy tên bài hát nên thế nào?
Trên trang giấy hiện lên một từ tiếng anh: “Horizon”
- Đường chân trời… – Đường Hựu Đình khẽ đọc lên.
- Trước mắt anh là đường chân trời rộng lớn, dù không biết phía trước có những khó khăn gì đang đón đợi, nhưng anh vẫn dũng cảm tiến lên. Anh đã hạ quyết tâm chia tay với quá khứ, mang theo nỗi nhớ để bắt đầu cuộc đời mới hoàn toàn. Sự kì vọng hoài niệm và cả cảm giác của anh đều thể hiện qua bài hát này.
Những ngón tay thon dài của Đường Hựu Đình khẽ gõ xuống mặt ghế.
- Đại dương xanh thẳm.
- Gì kia?
- Đại dương xanh thẳm. – Đường Hựu Đình chìm trong kí ức. – Chúng ta đều thích đại dương, tôi từng hẹn với cậu ấy khi nào rảnh rỗi chúng tôi sẽ ra biển chơi.
Minh Vi không muốn hỏi xem cậu ấy là ai.
- Cứ đi theo cảm cảm xúc của mình ấy, sư huynh. Viết ra những gì anh cảm nhận được một cách chân thực là được.
Mấy giọt mưa không rõ từ đâu tới đã rơi lộp bộp trên trang giấy thấm ướt thành từng vòng tròn rộng. Tiếng mưa nhanh chóng vang lên khắp xung quanh.
Đường Hựu Đình và Minh Vi vội vàng thu dọn đồ quay vào phòng học.
- Cô có mang ô đi không? – Đường Hựu Đình hỏi.
Minh Vi lắc đầu:
- Nhưng ký túc xá ở gần đây, tôi chạy về cũng được.
- Muốn ốm à? – Đường Hựu Đình càu nhàu. – Mưa cũng không lớn lắm, đợi một lát tạnh rồi về.
Minh Vi ôm cặp sách đi theo sau Đường Hựu Đình xuống sảnh tầng một.
Gió đêm mang theo những hạt mưa li ti ùa vào qua cánh cửa mở rộng khiến cả một khoảng không rộng lớn tràn ngập hơi lạnh. Minh Vi rùng mình nghĩ, đây có lẽ là cơn mưa cuối cùng của mùa thu năm nay, nhiệt độ giảm thêm nữa thế nào cũng có tuyết rơi.
Từ lúc đi xuống cầu thang Đường Hựu Đình vẫn im lặng, anh đứng tựa lưng vào tường, mắt nhắm nghiền, trông sác mặt bình thản nhưng có chút hơi cô tịnh. Không khó nhận thấy Hựu Đình vẫn còn buồn vì chuyện xảy ra hồi sáng, những lời viết do bài hát hẳn cũng liên quan đến chuyện đau lòng đã qua, nhất thời chưa thể hồi phục ngay được.
Trong tiền sảnh trống trải chỉ có Minh Vi và Đường Hựu Đình. Gió lạnh vù vù thổi, Minh Vi lạnh đến tê cứng người, không thể không kiếm chuyện để nói cho không khí sôi động hơn.
- Lần trước tôi nhìn thấy trên chiếc lắc tay của anh có hình chữ Vạn của nhà Phật, anh cũng tin vào Phật?
Đường Hựu Đình đưa mắt nhìn cô, không nói gì.
Minh Vi nói một mình:
- Bố tôi tin vào Phật, tôi cũng vì thế mà tin chút ít. Quan niệm về thời gian của đạo Phật rất hay. Một nghìn thế giới làm thành một tiểu thiên thế giới, một nghìn tiểu thiên thế giới mới làm thành một trung thiên thế giới. Một nghìn trung thiên thế giới mới làm thành một đại thiên thế giới. Haha, chúng ta vẫn quen miệng nói đến đại thiên thế giới, hở ra là thâu tóm vạn vật. Mà nhân loại chẳng qua chỉ là một bộ phận cực kì nhỏ trong cái thế giới này, quả thực không biết lượng sức mình. Khi còn sống, bố tôi vẫn thường dậy tôi rằng, trong cuộc sống đầy rẫy những khó khăn, ông sẽ không thể quan tâm chăm sóc cho tôi mãi. Thế nên khi gặp khó khăn phải biết đôi mặt, giải quyết nó, tiếp nhận nó, cuối cùng là rời bỏ nó. Sư huynh, hiện giờ anh đang ở bước nào?
Đường Hựu Đình ngước mắt lên nhìn Minh Vi lần nữa, sau đó đứng thẳng lên và đi về phía máy bán hàng tự động. Khi quay lại anh đã cầm trên tay hai cốc ca cao, đưa một cốc vào tay Minh Vi.
Làn hơi bốc lên nghi ngút tỏa ra mùi thơm nồng đậm khiến người ta có cảm giác thèm thuồng.
Bàn tay lạnh ngắt của Minh Vi ôm quanh chiếc cốc ấm áp, cảm giác thấy hơi ấm chạy thẳng đến đáy tim.
- Sư huynh…
- Đừng có nghĩ nhiều. – Đường Hựu Đình gạt ngay. – Tôi chỉ muốn làm cô im miệng thôi.
- À…- Minh Vi cúi đầu, hơi thở tràn ngập mùi thơm của ca cao. Cô mím môi cười, vẫn cố nói một tiếng. – Cảm ơn
Đường Hựu Đình cười nhạt. Khi cô gái này cụp mắt xuống, nhìn từ góc độ của anh sẽ thấy lông mày của cô vừa dày vừa dài, không biết đã khiến những người con gái khác ngưỡng mộ tới mức nào.
Cốc ca cao nóng dần dần cạn, khi đã nhìn thấy đáy chợt nghe bên ngoài có tiếng người gọi.
Tô Khả Tinh chạy vụt dưới mái hiên:
- Minh Vi à? Cậu có ở đó không? Mình mang ô cho cậu này!
Minh Vi vừa bất ngờ vừa mừng rỡ.
Song Tô Khả Tinh mới là người bị bất ngờ. Cô đã vào công ty mấy tháng này, đây là lần đầu tiên gặp Đường Hựu Đình, cho nên ngạc nhiên lắp ba lắp bắp:
- Đường… Đường… Đường…
Đường Hựu Đình hừm một tiếng khiến những lời Tô Khả Tinh định nói tiếp sau trôi tuột vào trong bụng.
- Sư huynh, xem chừng cơn mưa này không thể tạnh ngay trong chốc lát, anh cứ đợi ở đây cũng không phải là cách hay. – Minh Vi nói. – Hay là anh dùng ô của tôi. Tôi và Khả Tinh dùng chung một chiếc là được.
Vừa nói Minh Vi vừa đưa ô của mình ra. Đường Hựu Đình nhận lấy như bị ma xui quỷ khiến.
- Sư huynh cũng về sớm đi. Cố gắng cho single mới nhé!
Hai cô gái vừa cười vừa chúc ngủ ngon, sau đó che chung một chiếc ô rồi mất hút trong màn mưa. Đường Hựu Đình còn một mình đứng chơ vơ ở tiền sảnh trống tênh, nhất thời không biết phải làm gì.
Toàn là như vậy, nói đi là đi ngay, để một mình anh đứng yên ở lại.
Khi Đường Hựu Đình còn đang không biết là giận dữ hay tự thương chính mình thì Tiểu Hoàng đã xuất hiện kịp thời.
- Ôi anh Hựu Đình, sao có mỗi mình anh ở đây? – Trong tay Tiểu Hoàng cầm tới ba chiếc ô, vẻ mặt không hiểu. – Chẳng phải anh dặn tôi mang thêm chiếc nữa hay sao?
Đường Hựu Đình dài mặt nhưng vẫn trừng mắt lên với Tiểu Hoàng:
- Một mình tôi dùng hai chiếc không được hay sao?
- Nhưng chẳng phải anh đã có ô rồi đây? – Tiểu Hoàng chỉ vào chiếc ô màu vàng cam vẫn đang xếp gọn trong tay Đường Hựu Đình. Đúng là ô của con gái, trên đó còn in hình chú mèo Tom.
Đường Hựu Đình kẹp chiếc ô của Minh Vi vào nách, giật lấy chiếc ô màu đen trong tay Tiểu Hoàng rồi đi vào màn mưa.
- Vẫn còn giận vì chuyện sáng nay à? – Tiểu Hoàng vò đầu khổ sở, sau đó cũng chạy đuổi theo.
Những ngày sau đó trôi qua vùn vụt. Trời mỗi lúc một lạnh hơn, đến tháng Mười một cuối cùng tuyết cũng rơi.
Buổi sáng thức giấc, Minh Vi đứng trên ban công nhìn xuống, thấy tuyết trắng tinh đã phủ một lớp màng mỏng trên mặt đất.
Ngày nhỏ, mỗi khi gặp thời tiết thế này, bọn trẻ thế nào cũng chạy ra bãi cỏ chơi, in lại từng vết chân của mình trên tuyết.
Vì sức khỏe của Minh Vi không tốt nên người lớn thường không cho phép cô ra ngoài chơi khi trời lạnh. Cô chỉ có thể một mình đu lên bậu cửa sổ, nhìn những đứa trẻ khác chơi đùa với một niềm ngưỡng mộ vô cùng.
Bệnh tim đã khiến cô mất đi gần như cả tuổi thơ của mình, cũng như không biết bao nhiêu cơ hội gặp bạn bè. Bạn học cùng lớp thấy cô được nâng niu đặc biệt, luôn phải chiều theo ý nên dần dần cũng mất kiên nhẫn, ngày càng cách xa. Trước khi quen Hứa Nhã Vân, cô không có người bạn thân thiết nào.
Hứa Nhã Vân là một cô gái sôi động và hoạt bát, tính tình thẳng thắn quảng đại. Minh Vi và Nhã Vân vừa trông thấy nhau đã có cảm giác như thân quen từ lâu, lập tức kết thành tri kỉ.
Từ sau khi được tái sinh, Minh Vi mới gặp Nhã Vân một lần ở đám tang. Nhã Vân rất ít khi đến công ty, song những lời đồn đại về cô ấy vẫn đến tai Minh Vi.
- Người đẹp thì ghen ghét lẫn nhau, đơn giản là vậy. – Tô Khả Tinh nói bằng giọng điệu thuyết giảng. – Hứa Nhã Vân rất thân với chủ tịch Trương, cho nên cũng cực kì ghét Chân Tích. Dù sau cái chết của Chủ tịch Trương, những lời đồn đại về về quan hệ của Cố Thành Quân với Chân Tích đã bớt đi nhiều, nhưng riêng Hứa Nhã Vân vẫn không thôi căm giận. Nghe nói Chân Tích đọc kịch bản của chị ấy viết, muốn được nhận một vai nhưng Hứa Nhã Vân nói ngay, nếu như Chân Tích đòi đóng bộ phim đó, chị ấy có phải phá hợp đồng cũng không chấp nhận.
- Nếu thế chẳng phải Chân Tích sẽ thảm hại lắm sao? – Minh Vi rất thích được bàn tán về chuyện của Chân Tích, thậm chí chưa bao giờ kiệm lời chế giễu cô ta.
- Không thế thì còn gì, nghe nói cô ta đã cãi nhau với Chủ tịch Cố một trận tơi bời. Phải rồi, mình còn nghe người ta nói Chủ tịch Cố sắp quay trở lại.
- Cố Thành Quân cuối cùng cũng bắt đầu nhận vai diễn mới à?
Một thực tập sinh cùng phòng nói chen vào:
- Vì chuyện của vợ nên chủ tịch Cố đã nghỉ diễn nửa năm, quả thực mọi người đều mong anh ấy sớm quay trở lại.
- Để tang của vợ nửa năm cũng đủ rồi còn gì. – Tô Khả Tinh nhún vai. – Chẳng qua là vợ chết mà thôi, còn không lo tìm được một người vợ khác hay sao?
Cô bạn cùng phòng cười khúc khích.
- Phải rồi, nếu như cho cậu cơ hội cậu cũng sẽ bám chặt lấy ngay.
- Đừng nói là cậu không muốn nhé! – Tô Khả Tinh nhìn xoáy vào đối phương. – Cố Thành Quân trẻ tuổi, đẹp trai, là một ngôi sao lớn nổi tiếng, giờ đây lại là chủ tịch hội đồng đồng quản trị Công ty Vĩnh Thành, khắp vòm trời này, cậu có thể tìm được một người hoàn hảo như vậy nữa hay không?
Cô bạn cười hai tiếng rồi tỏ ra nghiêm túc.
- Ôi trời, không biết phải là một người phụ nữ như thế nào mới xứng đôi với một người đàn ông hoàn hảo như Cố Thành Quân.
- Cũng khó nói lắm. – Tô Khả Tinh hạ giọng. – Có người trong tổ vũ đạo nói với mình, chính vì vận số của chủ tịch Cố tốt quá nên mới khiến cho vợ anh ấy… Các cậu tự hiểu lấy.
- Có thật như vậy không? – Đám con gái lập tức bàn tán xôn xao.
Minh Vi không nghe tiếp nổi, bật đèn đứng dậy đi vào phòng tắm.
Cô vừa ngâm mình trong bồn tắm chưa được bao lâu, một cô bạn cùng phòng khác đã về, phát các tờ khai ọi người.
- Là thầy giáo Trường bảo mình phát cho các cậu. MV mới của Đường Hựu Đình sắp khởi quay, công ty định tìm một nhân vật nữ trong nội bộ. Nếu ai có hứng thú thử sức trước ống kính máy quay thì điền thông tin vào đây, kèm theo một ảnh bán thân nữa.
Tô Khả Tinh cũng nhận giúp Minh Vi một tờ khai.
Người vừa phát tờ khai nhìn Tô Khả Tinh nháy mắt, hỏi:
- Cậu bảo Chu Minh Vi rất thân với Đường Hựu Đình phải không?
- Cũng có thể coi là như vậy. – Tô Khả Tinh nói với vẻ ngưỡng mộ. – Chính xác là bọn họ có quen nhau. Cậu ấy gọi Đường Hựu Đình là sư huynh.
- Ồ, dẻo miệng thật. – Cô gái đó giễu cợt. – Bên tổ vũ đạo có một người học khóa dưới đại học với Đường Hựu Đình, chỉ chuyện trò với anh ấy vài lần. Vậy mà bây giờ đi đâu, cô ta cũng nói Đường Hựu Đình sẽ chọn mình làm nhân vật chính trong MV đó. Chu Minh Vi kết giao với Đường Hựu Đình chắc đến tám mươi phần trăm là có ý đồ.
- Không phải chứ… – Tô Khả Tinh lẩm bẩm. – Mình nhìn thấy cậu ấy rất thành thực, cả ngày đều lên lớp học, không quan tâm đến chuyện thị phi.
- Người ta có nhiều suy nghĩ sâu xa mà. – Cô gái kia thấy nói vậy vẫn chưa đủ, huých Tô Khả Tinh một cái, – Cậu cứ chờ mà xem. Cô ta lẳng lặng như vậy thôi nhưng sẽ phất lên rất nhanh.
Tô Khả Tinh quay vào trong phòng, ngồi thần ra giường.
Minh Vi được Cố Thành Quân để ý tới, Minh Vi kết bạn với Đường Hựu Đình, Minh Vi là thực tập sinh được Đàm Lập Đạt đặc tuyển…
Cô cũng biết Chu Minh Vi hơi đặc biệt, ban đầu cứ tưởng cô ấy là một cô gái kiêu căng tự mãn, nhưng không ngờ Minh Vi hết sức khiêm nhường, kín đáo. Minh Vi chỉ nhắc đến Đường Hựu Đình một lần, cũng chưa bao giờ huênh hoang về các ưu thế của mình. Cô ấy quả thực nỗ lực hơn nhiều lần so với bạn học khác, nên được các giáo viên yêu mến là lẽ thường tình.
Nhưng trong giới giải trí, không phải cứ cố gắng là sẽ có cơ hội thành công. Cơ hội quả thực vô cũng quan trọng. Đối với bất kì ai cũng vậy, một học viên ưu tú và trầm tĩnh như Chu Minh Vi chính là đối thủ cạnh tranh lớn.
Tô Khả Tinh cứ ngồi đắm chìm trong suy nghĩ như vậy không biết bao lâu, cho tới khi Minh Vi bước ra mới giật mình bừng tỉnh.
- Sao ngồi ngẩn người ra thế? – Minh Vi vừa lau tóc vừa hỏi. – Tranh thủ phòng tắm còn đang ấm, cậu vào tắm luôn đi.
- À, được. – Tô Khả Tinh chậm rãi đứng lên.
Minh Vi đứng quay lưng lại lau đầu. Tô Khả Tinh cắn môi, vò một tờ khai vừa rồi vứt vào thùng rác.
Sắp đến cuối năm, mọi người trong công ty đều bận rộn. Các nghệ sĩ thành danh đều chuẩn bị cho chương trình Noel và dạ hội mừng năm mới, các giáo viên ở trung tâm đào tạo lúc này cũng ưu tiên việc chăm chút cho nghệ sĩ hơn, vậy nên thực tập sinh có nhiều thời gian rảnh rang hơn.
Những lúc không phải luyện tập gì, bọn Minh Vi thường đến các phòng tập để xem các người khóa trước biểu diễn thử. Các cô gái khác đi xem thần tượng của mình, còn Minh Vi đến để xem những đứa trẻ mà khi trước chính tay cô đã gây dựng nên.
Ví dụ như nhóm nam thần tượng thì hợp thành “Cực quang Boy”, còn nữ thần tượng thì hợp thành “Lady anne”. Hai nhóm kim đồng ngọc nữ này đều do chính tay Minh Vi xây dựng, sau đó đẩy lên thành hai nhóm nhạc thần tượng trẻ tuổi rất được yêu thích ở Trung Quốc. Bọn họ đều có kế hoạch ra album trong ngày đầu năm mới, Lady Anne còn sắp bắt đầu chuyến lưu diễn Châu Á.
Với những bộ phim điện ảnh và phim truyền hình mà Minh Vi đầu tư trước khi chết, có cái đã bước vào giai đoạn quảng cáo trước khi phát sóng, có cái cũng vừa chính thức lên màn ảnh nhỏ.
Cái chết của cô không làm thay đổi bất cứ việcì. Công ty vẫn vận hành một cách bình thường, mặt trời vẫn mọc ở hướng đông, Cố Thành Quân cuối cùng cũng kết thúc thời kì để tang sắp quay trở lại với điện ảnh.
Minh Vi chỉ đứng xem một lát rồi rời khỏi khu phòng tập. Hôm nay cô lại đổi trực nhật với Tô Khả Tinh, phải đi quét dọn nhà vệ sinh.
Khi đi qua khu phòng tập lớn, Đường Hựu Đình hơi bước chậm lại. Qua kính cửa sổ, có thể nhìn thấy chừng hai mươi cô gái đứng bên trong, người nói người cười, trên mặt ai cũng tràn đầy hi vọng.
- Đây đều là những người hôm nay muốn thử vai nữ chính trong MV của tôi đúng không?
- Phải, tất cả đều là ứng viên. – Giám đốc bộ phận Nhân sự nói.
Ánh mắt của Đường Hựu Đình lướt qua từng khuôn mặt, lông mày hơi nhíu lại:
- Tất cả ở đây hết rồi?
- Đều ở đây hết rồi. Cậu có định vào không?
- Trong những người qua được vòng phỏng vấn có ai tên là Chu… – Đường Hựu Đình ngừng lại lắc đầu. – Không có gì. Tôi tới gặp Chủ tịch Cố trước đã.
Lúc này Cố Thành Quân vẫn ăn mặc kiểu doanh nhân, một bộ vest màu tối đơn giản. Từ khi vợ qua đời đến giờ, anh đã từ chối mọi lời mời tham gia chương trình, chỉ chuyên tâm vào quản lý công ty. Chỉ đến mấy ngày trước, khi thông tin Cố Thành Quân nhận lời quay lại đóng phim được loan ra, các fan hâm mộ, vốn vẫn thấp thỏm sợ anh sẽ giã biệt điện ảnh, mới tạm yên tâm.
- Lát nữa cậu sẽ đi phỏng vấn nhân vật nữ chính phải không? – Cách nói của Cố Thành Quân ngàng càng ngắn gọn và kiên quyết, ra dáng người đứng đầu một công ty. – Vậy chúng ta sẽ nói nhanh thôi. Gần đây công ty đầu tư vào một bộ phim thần tượng cho giới trẻ, muốn sử dụng một bài hát mới của cậu trong phim. Tuy nhiên đây là phim cổ trang nên tôi hy vọng đó sẽ là một bài hát theo phong cách cổ.
- Phong cách cổ? – Đường Hựu Đình dở khóc dở cười. – Chủ tịch Cố, được sáng tác bài hát cho phim rất tuyệt, nhưng phong cách cổ không phải sở trường của tôi.
- Cậu có thể suy nghĩ thêm. – Cố Thành Quân nói. – Trong album mới xuất hiện thêm một bài hát cổ phong cũng không tệ lắm đâu. Xu thế bây giờ là vậy mà.
- Xu thế chỉ là xu thế, tôi nhất quyết giữ phong cách của mình. Đây là nguồn gốc sự sáng tạo của tôi, cũng là nguyên nhân khiến fan hâm mộ thích tôi.
- Khoản đầu tư cho bộ phim này rất lớn, nhiều nghệ sĩ nổi tiếng tham gia, được đánh giá là điểm nhấn của nửa cuối năm sau.
Đường Hựu Đình đáp lại:
- Cảm ơn Chủ tịch Cố đã cho tôi cơ hội này, tuy nhiên, chắc anh phải tìm người khác rồi. Chẳng phải nhóm “Cực quang Boy” cũng sắp cho ra album mới rồi sao?
Cố Thành Quân không mấy thoải mái với thái độ kiêu ngạo và cao vời vợi của Đường Hựu Đình, song vẫn cố nhịn không lộ ra:
- Giờ chưa cần phải trả lời dứt khoát như vậy, thời gian vẫn còn nhiều, cậu hãy về suy nghĩ thêm.
- Không cần suy nghĩ, thực ra tôi… – Bất chợt đưa mắt nhìn ra phía khác, Đường Hựu Đình dừng câu nói giữa chừng.
- Sao thế?
- Không, không có gì. – Đường Hựu Đình xua tay. – Tôi xin phép đi trước đây.
Cố Thành Quân nghi hoặc nhìn theo bóng Đường Hựu Đình vội vã bước đi. Anh đi tới chỗ Đường Hựu Đình vừa mới đứng, nhìn theo hướng cậu ta vừa nhìn.
Nhìn từ cửa sổ sát sàn ở tầng ba xuống giếng trời bên dưới, thấy ngay một cô gái đang lau dọn đài phun nước.
Một cảnh tượng quen thuộc, người con gái quen thuộc và cả cái tên quen thuộc.
Tay Minh Vi đã lạnh tê cứng lại. Dù trong tòa nhà có bật điều hòa tổng, nhưng cơ thể Chu Minh Vi vốn không chịu được mùa đông, chân tay lúc nào cũng lạnh. Các đồng tiền xu bên dưới đài phun nước vừa lạnh vừa ướt, giống hệt như những viên đá nhỏ, Minh Vi đành phải vừa nhặt vừa đưa tay lên miệng hà hơi cho đỡ lạnh.
- Sao hôm nay cô lại trực nhật nữa?
Minh Vi đứng thẳng người lên, nhìn thấy khuôn mặt đầy tức giận đó, tỏ ra không hiểu.
- Đường sư huynh. Là cô bạn cùng phòng tôi xin đổi ngày.
Đường Hựu Đình cau mày:
- Vậy cô không muốn tham gia ghi hình thử sao?
- Ghi hình thử nào? – Minh Vi hỏi.
Đường Hựu Đình ngớ người, tiếp tục khoanh tay cười châm chọc.
- Rốt cuộc là tình trạng quan hệ giữa cô và các bạn cùng phòng gay go tới mức nào?
Minh Vi vốn thông minh nên chỉ cần động não một chút là có thể đoán ra chuyện gì.
- Ghi hình thử cái gì mà tôi không biết?
- Nhân vật nữ chính trong MV sắp tới của tôi.
Minh Vi à một tiếng.
- Vậy sao anh vẫn còn ở đây? Không ra đó làm giám khảo à?
Đường Hựu Đình nói thẳng không khách sáo:
- Là tôi đang hỏi cô. Cô không muốn đi casting?
Minh Vi chưa vội phản ứng lại, lau đôi tay ướt vào tạp dề, sau đó do dự nói:
- Bây giờ sao? Tôi hoàn toàn chưa chuẩn bị gì hết. Hơn nữa tôi còn chưa trực nhật xong… Ôi sư huynh, anh làm cái gì vậy?
Đường Hựu Đình túm lấy cổ tay Minh Vi, rồi kéo cô sải bước đi về phòng tập lớn. Minh Vi luống cuống phía sau, giằng tay mấy lần cũng không ra được, cuối cùng đành phải đi theo Đường Hựu Đình.
Cố Thành Quân nhìn thấy hai người kéo nhau rồi mất hút sau góc khuất tòa nhà, bèn nhấn chuông gọi thư kí.
- Tiểu Trần, hôm nay casting diễn viên cho MV của Đường Hựu Đình ở phòng nào?
Ảnh Hậu Tái Sinh Ảnh Hậu Tái Sinh - Mĩ Bảo