Người ta không đánh giá tôi bởi số lần tôi vấp ngã mà là những lần tôi thành công. Bởi thành công đó chính là những lần tôi thất bại nhưng không bỏ cuộc.

Tom Hopkins

Download ebooks
Ebook "Ảnh Hậu Tái Sinh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mĩ Bảo
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 620 / 11
Cập nhật: 2017-09-24 23:01:14 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 01
hương 1: Tái sinh
Trương Minh Vi ngồi trên giường, ngẩn người nhìn vị bác sĩ mặc áo blouse trắng đứng ngay cạnh đang diễn thuyết hùng hồn.
- Người ngộ độc khí gas sẽ bị choáng do thiếu oxy trong một thời gian dài sẽ gây ra những tổn thương cho não. Trường hợp nặng có thể trở thành người thực vật, nếu nhẹ cũng khiến phản ứng trở nên chậm chạp, gây ra chứng mất trí nhớ tạm thời….
Vị bác sĩ không ngừng thao thao bất tuyệt, từ ngữ mạch lạc, dễ hiểu, tiếng phổ thông chuẩn xác.
Song rốt cuộc Trương Minh Vi vẫn không hiểu ông đang nói đến chuyện gì.
Mấy phút trước cô còn đang trong sảnh dự tiệc, chuyện trò với khách khứa. Vì sức khỏe của cô không tốt nên Thành Quân không cho cô uống rượu, đã tự tay rót cho cô một cốc sinh tố…
- Nói vậy là con gái tôi bị mất trí nhớ tạm thời? – Một người phụ nữ trung niên sinh đẹp, trắng trẻo hỏi vị bác sĩ với vẻ lo lắng, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Minh Vi đầy thương xót.
Vị bác sĩ đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, nói một cách nghiêm túc:
- Kết quả chụp CT cho thấy não của con gái chị không có vấn đề gì khác thường. Nhưng não là một cơ quan tối quan trọng, nên hiện giờ chưa thể nói tổn thương tới mức nào. Do đó, chúng tôi tạm thời chưa thể chẩn đoán được khi nào cô ấy sẽ phục hồi trí nhớ. Thời gian phục hồi một cách lạc quan cũng mất từ ba đến năm tháng. Tới lúc đó, nếu tình hình của cô ấy vẫn không tiến triển, gia đình có thể đưa đến đây khám lại.
Nghe những câu không một chút chắc chắn đó, người phụ nữ trở nên lo lắng hơn. Bà quay đầu lại nắm lấy tay Minh Vi, khuôn mặt buồn bã nhìn cô bằng đôi mắt ầng ậc nước.
Minh Vi bối rối nở nụ cười, rụt tay lại. Tay cô vừa rụt lại nước mắt người phụ nữ đã tuôn trào như mưa, lã chã rơi, khiến Minh Vi sợ tới mức toàn thân cứng đờ.
- Tiểu Vi là mẹ đây! Quả thực con không còn nhớ chuyện gì sao?
Khi vừa mở mắt Minh Vi đã bị hỏi câu này một lần. Lúc đó cô trả lời dứt khoát: “Cháu không quen cô”, khiến người phụ nữ tên Vương Anh Lan này giật thót mình.
Trong tiếng kêu thấu trời đất của người phụ nữ đó, Minh Vi rất muốn nói rằng: “Quả thật tôi không biết cô, nhưng tôi không hề quên mình là ai. Tên tôi là Trương Minh Vi, Chủ tịch hội đồng quản trị Công ty giải trí Vĩnh Thành, năm nay hai mười tám tuổi, đã kết hôn và chưa có con. Chồng tôi chính là ngôi sao lớn Cố Thành Quân, ngày nào cũng xuất hiện trên ti vi…”
Nhưng sau khi vị bác sĩ đưa ra chẩn đoán “mất trí nhớ do não bị tổn thương”, Minh Vi hoàn toàn trở nên bối rối.
Thực ra sức khỏe của cô vốn không tốt, do mắc bệnh tim bẩm sinh. Nhưng rốt cuộc cô bị tổn thương não khi nào?
Bác sĩ cầm tập bệnh án lên. Là một bác sĩ chuyên khoa thần kinh, ông cũng không nhớ nổi mình đã gặp bao nhiêu bệnh nhân mất trí nhớ, nên đã quen với những trường hợp như thế này.
- Chị không cần lo lắng, vấn đề của con gái chị không đến mức nghiêm trọng. Hãy cho cô ấy xem những bức ảnh đã chụp, đưa cô ấy đến nơi đã từng đến trước đây, có lẽ sẽ nhớ lại được.
Bà Vương đăm chiêu buồn bã gật đầu, vừa luôn miệng cảm ơn vừa tiễn bác sĩ ra.
Trương Minh Vi vẫn ngồi yên trên giường bệnh, trong đầu thấy rối tinh. Đây là bệnh viện nào? Người phụ nữ tự xưng là mẹ cô thực ra là ai? Mẹ đẻ của cô đã mất từ khi cô mười tuổi, bố cô ở vậy không đi bước nữa. Vậy bà mẹ kia ở đâu bỗng nhiên xuất hiện trước mắt cô?
Minh Vi nhìn quanh phòng bệnh, ngoài cô ra còn một cô gái trẻ và một cụ già. Cửa phòng đang hé mở, âm thanh bên ngoài loáng thoáng vọng vào.
Vì mắc bệnh tim nên thỉnh thoảng Minh Vi phải vào bệnh viện. Tuy nhiên từ trước đến nay, đều nằm trong những phòng bệnh riêng cao cấp, với phòng khách nhỏ phía ngoài và phòng vệ sinh riêng phía trong. Từ lúc nào cô lại nằm chung trong phòng bệnh bình dân với mấy người khác thế này?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tối qua cô vẫn còn ăn mừng sau buổi công chiếu đầu tiên của bộ phim mới, lên bục phát biểu mấy câu, cụng ly với khách khứa, hôm nay một mình nằm trong buồng bệnh lạ lẫm này.
Còn Thành Quân đâu?
Minh Vi đưa tay lên tìm điện thoại di động, song không thấy thứ gì. Cô đang mặc trên người bộ quần áo bệnh nhân, phía đầu giường có một cốc nước ngoài ra không có vật dụng gì khác.
- Em gái này. – Cô gái đang nằm giường kế bên bất chợt lên tiếng, khiến Minh Vi sững người.
Em gái?
Cô gái đó chừng hai ba hai tư tuổi, phải gọi Minh Vi là chị mới đúng?
Thấy Minh Vi không nói gì, cô gái tiếp tục với vẻ nghiêm túc.
- Nghe chị khuyên một câu này. Đời người thực còn dài lắm, biết bao niềm vui đang chờ em ở phía trước, đừng vì một chút vấp váp nhất thời mà dễ dàng từ bỏ cuộc sống của mình. Mẹ em đang rất lo, em hãy có hiếu một chút, đừng để mẹ đau lòng.
Cổ họng Minh Vi khó khăn lắm mới thốt ra một câu.
- Từ bỏ cuộc sống?
Khuôn mặt cô gái kia lộ vẻ trách móc.
- Chị đã nghe mẹ em nói hết rồi. Chẳng qua là thi trượt đại học, trong đời người còn khối thất bại lớn hơn thế. Mỗi năm cả nước có biết bao người thi trượt, nếu ai cũng dùng khí gas tự tử thì đài hóa thân bận túi bụi rồi.
Minh Vi nuốt nước bọt một cách khó khăn. Lượng thông tin trong câu nói đó hơi nhiều, nên bộ não mới bị bác sĩ chẩn đoán là tổn thương của c không sao xử lý kịp.
Thi trượt đại học?
Cái thời Minh Vi thi đại học là mười năm trước, đã trở thành một kí ức xa vời. Nhưng đó không phải điểm mấu chốt! Dùng khí gas để tự tử là thế nào?
Một cơn đau dữ dội chợt xuyên buốt đầu khiến Minh Vi gập cong người, ôm chặt lấy đầu. Hình như cô đã quên điều gì đó. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cô?
Trời đất đảo lộn, bên tai chỉ nghe tiếng ùng oàng, hình như có người nào đó đang gào lên với cô.
- Anh… từ trước đến nay…
Từ trước đến nay làm sao?
- …. cô….
Nói gì?
- Tiểu Vi, con làm sao thế? Tiểu Vi, đừng làm mẹ sợ!
Minh Vi bừng tỉnh lại vì người bị mắc lạnh. Cơn đau đầu giống như ảo giác, tan biến ngay trong chớp mắt không còn dấu tích. Cô từ từ ngẩng đầu lên, thấy người phụ nữ tự xưng là mẹ đang nhìn mình đầy lo lắng.
- Tiểu Vi, con có làm sao không? Mẹ đi gọi bác sĩ quay lại kiểm tra xem thế nào nhé?
Minh Vi môi mấp máy một lúc, nhưng trong đầu vẫn vô cũng hỗn loạn, mãi mới nói thành lời.
- Cháu không sao. Chỉ là chưa quen thôi.
Vương Lan Anh thở dài một tiếng, đột nhiên véo mạnh Minh Vi một cái. Minh Vi không kịp đề phòng, đau quá kêu oái lên.
- Con đúng là nghiệp chướng, muốn mẹ tức chết sao? Mang thai mười tháng mới sinh con ra, ẵm bồng bú mớm nuôi lớn bằng này, trời lạnh thêm áo, trời nóng ngồi quạt, con còn có lương tâm nữa không? Hở ra một cái là định tìm đến cái chết rồi! Đúng là nghiệp chướng!
Trương Minh Vi xoa chỗ đau, dở khóc dở cười:
- Cháu đâu có…
- Con vẫn cái tính ngang bướng ấy! – Bà Vương giận tới mức còn đẩy mạnh Minh Vi một cái. – Cứ cố chấp thi vào đại học Bắc Kinh. Chẳng lẽ cả nước này không còn trường đại học nào khác nữa hay sao? Mẹ nói mà con đâu chịu nghe. Trước mặt người khác, mẹ nói đúng một lần này, đây là lần cuối cùng mẹ lo đến việc của con. Nếu con còn không nghe lời mẹ khuyên, thì sống hay chết mặc con, coi như mẹ chưa từng đẻ con ra.
Minh Vi mặt mày nhăn nhó, trong lúc đang rối rắm, ánh mắt cô chợt dừng lại ở tấm biển phía trên đầu giường, trên đó ghi ba chữ “Chu Minh Vi”
- Chu Minh Vi… là ai nhỉ?
- Đó là tên con mà, Tiểu Vi. – Bà Vương trở nên kiên nhẫn, giọng mềm mại hẳn. – Tên con là Chu Minh Vi con còn nhớ không?
Nhưng rõ ràng cô họ Trương!
- Ở đây có thẻ học sinh và chứng minh thư của con,” Bà Vương lấy trong túi xách ra một xấp giấy tờ, đặt cả vào tay cô.
Minh Vi nhìn tấm ảnh chân dung người thiếu nữ xa lạ trong chứng minh thư, cảm như bị một chậu nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống.
- Không phải vội, cứ từ từ suy nghĩ, rồi con sẽ nhớ ra. Bà Vương kiên nhẫn nói: – Mẹ là mẹ của con, Vương Lan Anh. Bố con đã mất rồi, ông ấy là Chu Bân. Nhà chúng ta sống ở khu tập thể công nhân nhà máy vô tuyến điện số hai, năm nay con…
Trương Minh Vi lẳng lặng xuống giường:
- Con… con muốn đi nhà vệ sinh.
- À, được, được. Bà Vương đưa tay ra định đỡ Minh Vi nhưng cô đã tránh sang một bên như bị điện giật.
Nhìn vẻ đau buồn trên khuôn mặt bà Vương, Minh Vi thấy áy náy. Cô không đành lòng nhìn bà nữa, vội vàng đi ra nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh trong phòng bệnh bình dân thật chật chội. Lúc này, trong tấm gương vừa phải ngay trên bồn rửa mặt được xây đơn giản là một thiếu nữ với khuôn mặt xanh xao và xa lạ tròn xoe mắt nhìn Minh Vi hết sức kinh ngạc.
Người này là ai?
Trương Minh Vi đưa tay vuốt mặt, cô gái trong gương cũng vuốt mặt. Trương Minh Vi há miệng, cô gái trong gương cũng há miệng. Cô vội vàng bưng lấy miệng để không bật ra tiếng kêu kinh hãi.
Là ai đây?
Đây không phải cô, Trương Minh Vi. Trương Minh Vi là một thiếu phụ duyên dáng hai mươi tám tuổi đã lập gia đình, không phải cô gái gầy gò, ốm yếu mới mười bảy, mười tám tuổi trong gương này.
Minh Vi cố vắt óc nhớ lại xem hôm qua thực sự đã xảy ra chuyện gì?
Bộ phim “Cuối hạ” do Thành Quân thủ vai chính, đoạt giải Cành cọ vàng cho nam diễn viên chính xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế, cuối cùng đã giúp anh giành được ngôi vị ảnh đế. Hôm qua đã trở thành sự kiện sôi động khi bộ phim được công chiếu lần đầu tiên. Tại bữa tiệc rượu diễn ra ngay sau buổi công chiếu, Thành Quân lên bục phát biểu, cảm ơn người vợ Trương Minh Vi đã ủng hộ chồng suốt những năm qua. Câu nói ấy khiến bao người ngưỡng mộ nhìn về phía cô.
Thành Quân mang đến cho cô một cốc nước ép trái cây, khẽ nói với cô: ”Minh Vi, không có em thì không có anh ngày hôm nay. Có được em là điều may mắn nhất trong đời anh…”
Sau đó rồi sao? Sau đó đã xảy ra chuyện gì, để cô tỉnh dậy lại xuất hiện ở đây? Một không gian xa lạ, một khuôn mặt xa lạ, một cái tên xa lạ.
Vừa nghĩ ngợi đầu lại trở nên đau dữ dội, kèm theo đó là cảm giác choáng váng quay cuồng.
- …. Mọi người đã biết, chỉ có mình cô…
- …. Làm người phải tự biết mình…
- Cố Thành Quân, giờ anh giải thích rõ ràng cho em xem.
Tiếng chiếc cốc súc miệng rơi trên sàn nhà khiến Minh Vi giật mình bừng tỉnh. Cô mở to mắt, cảm giác như vừa thoát ra khỏi kí ức khiến cô nghẹt thở. Cơn đau ở ngực chưa hết hẳn.
- Tiểu Vi, Tiểu Vi.
Bà Vương đứng bên ngoài ra sức gõ cửa. Minh Vi vội vàng xoa mặt rồi mở cửa.
- Mẹ nghe thấy có tiếng động gì đó. – Bà Vương lo lắng thò đầu nhìn vào bên trong.
- Không có gì. – Minh Vi cố gắng nở một nụ cười. – Con không cẩn thận đánh rơi chiếc cốc. Cái đó… Con đã có thể xuất viện được chưa?
- Được rồi. – Bà Vương thấy vẻ mặt của con gái đã trở lại bình thường nên yên tâm hơn. – Để mẹ đi làm thủ tục, sau đó chúng ta về nhà.
Nhìn theo người phụ nữ đó rời khỏi phòng bệnh, Minh Vi ngồi trên giường thẫn thờ hồi lâu.
Minh Vi quản lý một công ty giải trí có tiếng từ lâu, đồng thời kiêm luôn vai trò nhà sản xuất. Năm ngoái công ty đã đầu tư quay một bộ phim truyền hình về đề tài mượn xác gửi hồn. Nhân vật nữ chính gặp tai nạn giao thông, linh hồn thoát ra ngoài, sau đó tái sinh trên cơ thể một người đã chết, đi khắp nơi tìm lại người chồng trong kiếp trước của mình. Nhân vật nam chính trải qua những giày vò giằng xé, đến cuối cùng những người yêu nhau cũng được ở bên nhau.
Tuy là một bộ phim tình cảm sướt mướt, nhưng cũng ăn khách suốt một dạo, khiến trên mạng Internet lúc đó sốt trào lưu về những tiểu thuyết xoay quanh chuyện đi xuyên thời gian, người chết tái sinh. Còn nhớ khi đó cô đã nói với nữ biên kịch của bộ phim rằng, nếu như được tái sinh, cô cũng sẽ quay về tìm Thành Quân. Nhà biên kịch, vốn là bạn của Minh Vi, đã hỏi thẳng cô: “Nếu như cậu tái sinh dưới bộ dạng một bà béo, liệu Thành Quân có tiếp tục yêu cậu nữa không?”.
Vẫn còn may, Minh Vi chạm lên mặt mình.
Làn da nhẵn mịn này, vốn là thứ độc quyền của thiếu nữ ở tuổi thanh xuân, khuôn mặt khô khan, nhợt nhạt của cô không thể bì kịp. Còn cả những ngón tay thon dài, cơ thể cân đối khỏe mạnh, chỗ nào cũng toát lên sức sống căng tràn. Cơ thể này tốt hơn nhiều so với nguyên trạng của cô trước kia. Cô tin rằng Thành Quân hay bất cứ người đàn ông nào cũng vậy, chắc chắn không phiền lòng khi đổi một người vợ trẻ trung hơn.
Nhưng tại sao và làm thế nào cô lại thay hình đổi dạng?
Cô không tài nào nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra sau bữa tiệc rượu, chỉ nhớ mình đã làm rớt cốc sinh tố ra váy, nên đi vào phòng vệ sinh. Khi đó cô hơi mệt nên định về sớm. Cô còn nhớ mình đã âm thầm chuẩn bị một bất ngờ lớn ở nhà để chúc mừng Thành Quân được phong ảnh đế(*).
(*) Tại Trung Quốc, giành được ngôi vị nam, nữ diễn viên chính xuất sắc nhất trong các giải thưởng điện ảnh quốc tế lớn thường được gọi là ảnh đế, ảnh hậu
Sau đó bọn họ có về nhà không?
Ký ức dừng lại ở thời điểm cô đi vào phòng vệ sinh, giống như đoạn băng bị người biên tập cắt bỏ. Khi ống kính quay trở lại, cô đã lắc mình trở thành một cô gái trẻ trung vừa trong mười tám tuổi.
Đột nhiên Minh Vi nhớ ra, cô tỉnh dậy dưới thân phận Chu Minh Vi, còn Trương Minh Vi ở đâu?
Bà Vương làm xong thủ tục xuất viện liền đưa Minh Vi đi, khi đó còn hơi lơ mơ, rời khỏi bệnh viện. Họ không gọi taxi, cũng không bắt xe buýt, cứ như vậy mà đi bộ về nhà.
Minh Vi nhìn tên đường, nhận ra đây vẫn ở trong thành phố, chỉ có điều vị trí của nó gần ga xe lửa phía nam, nơi trước đây cô không mấy quen đường. Dù còn đang mờ mịt, song cô vẫn có thể dằn lòng lại và lặng lẽ đi theo bà Vương.
Dọc đường đi, bà Vương nhắc lại chuyện này chuyện nọ với con gái khiến Minh Vi cũng nắm được sơ qua về tình trạng hiện giờ của mình.
Chu Minh Vi là học sinh trường trung học số ba của thành phố, trong hai kì thi tuyển sinh của năm nay đều không may mà trượt cả hai.
Gia đình cô là một gia đình công nhân bình thường, ông Chu qua đời hai năm trước vì bệnh ung thư, còn bà Vương là nhân viên nhà máy vô tuyến điện, lương khá thấp.
Chu Minh Vi có vẻ là một cô gái có tính tình bướng bỉnh, hiếu thắng, đặc biệt lòng tự tôn rất lớn. Với thành tích học tập của cô, việc trúng tuyển vào trường đại học lớn khác đều không thành vấn đề, nhưng cô lại nhất định phải vào đại học Bắc Kinh bằng được. Sau khi thi trượt, Minh Vi bị kích động mạnh, nhất thời nghĩ quẩn nên đã mở gas trong nhà để…
Trương Minh Vi nghe đến đây cũng tạm dẹp lại chuyện của mình, thầm trách cô bé Chu Minh Vi không biết nghĩ. Đã biết gia đình mình khó khăn, một người mẹ góa ở vậy nuôi con vốn chẳng dế dàng gì, vậy mà còn suy nghĩ vị kỉ. Mẹ Trương Minh Vi mất sớm, đã rất nhiều năm cô không được nghe những lời trách móc yêu thương của mẹ. Nên lúc này, nhìn theo bóng dáng tất bật của bà Vương, cô chợt thấy trào dâng niềm ấm áp, cố dặn lại những điều định nói ra.
Tốt hơn hết là không nên làm người phụ nữ này hoảng sợ, cần cố giải quyết mọi việc bằng cách nào đó để mọi người đều không bị tổn thương.
Khu tập thể nhà máy mới gia đình Chu Minh Vi ở là mấy khu nhà được xây dựng từ đầu những năm chín mươi của thế kỉ trước. Tường phía ngoài đã in hằn dấu tích của thời gian, căn hộ nào cũng được chủ nhân lắp thêm của sắt chống trộm, loang lỗ những vết hoen gỉ. Trong cái sân nhỏ mọc um tùm đầy cỏ dại, mặt đường dải xi măng bong tróc từ khi nào, không được sửa chữa.
Căn hộ của họ có hai phòng ngủ, một phòng khách, hầu như không được bài trí, đồ dùng đều đã cũ, chỉ có mấy chậu hoa đặt trên thành ban công là rất đẹp, tràn đầy nhựa sống.
Đưa Minh Vi vào phòng ngủ xong, bà Vương quay ra bếp chuẩn bị bữa tối.
Minh Vi nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp. Nó còn chật hơn cả phòng thay quần áo ở nhà cô, trong tủ và trên bàn đều để đầy sách, trên tường dán kế hoạch học tập, bảng rút gọn từ đơn tiếng anh và cả tài liệu thi, không hề có một tấm poster nào của các ngôi sao.
Nhìn qua cũng thấy Chu Minh Vi đúng là cô bé học tới phát điên.
Trương Minh Vi mở cặp sách của cô bé ra xem, thấy có điện thoại di động. Ghé tai ra cửa nghe thấy tiếng bà Vương đang chặt xương trong bếp, cô liền thận trọng khép kín cửa lại rồi gọi vào số máy của Thành Quân.
Phải đến 3, 4 hồi chuông mới có người bắt máy. Giọng nói quen thuộc từ bên kia vọng lại, khan và trầm, lộ rõ vẻ mệt mỏi.
- Alô, xin hỏi ai đấy?
Tim Trương Minh Vi đập rộn ràng.
Giờ đây, cô đang có một trái tim khỏe mạnh nên không phải khổ sở cố kìm nén cảm xúc như trước. Cô có thể gào khóc, cười đùa thoải mái cũng như bộc lộ hết tình cảm của mình mà không phải e dè.
- Thành Quân… – Vừa cất lời đã thấy họng nghẹn lại.
Giọng Thành Quân tỏ ra nghi hoặc.
- Tôi đây. Xin hỏi cô là ai?
Anh không nhận ra giọng nói của cô. Cũng phải, cô đang ở trong một thân thể khác.
Trương Minh Vi sụt sịt mũi, nói hết sức thận trọng:
- Thành Quân, em là Trương Minh Vi…
Bên kia im lặng một lúc lâu, sau đó là một giọng nói cố nén cơn giận dữ vang lên:
- Cô là ai, hả? Cô muốn gì?
Cô biết anh sẽ phản ứng như vậy.
Trương Minh Vi thở dài một tiếng, cố kiên nhẫn nói tiếp:
- Anh hãy nghe em nói, việc này quả thực hơi phức tạp. Hôm nay khi tỉnh dậy em mới phát hiện ra mình…
- Rốt cuộc cô là ai? – Thành Quân gần như quát lên. – Là ai mà lại đem chuyện này ra làm trò cười?
- Thành Quân. – Trương Minh Vi bất giác luống cuống. – Anh nghe em nói đã! Hôm nay khi tỉnh dậy, em nhận ra mình đã biến thành người khác….
- Đúng là điên rồ… – Máy bên kia tắt rụp.
Trương Minh Vi đứng thần người ra một lúc lâu, sau đó lại bấm máy.
Lần này chỉ một hồi chuông điện thoại đã thông. Thành Quân giành quyền nói trước bằng giọng nói vô cùng phẫn nộ:
- Bất kể cô là ai cũng dừng việc đó lại cho tôi nhờ.
- Thành Quân! – Trương Minh Vi lo lắng tới rịn mồ hôi trán, vội vàng nói. – Khi anh vào đại học năm thứ nhất, bố mẹ đã qua đời, đi học nhưng nghèo tới nỗi không có tiền ăn cơm, em đã mang bánh quy sô-cô-la đến phòng ngủ cho anh, còn bị anh cười giễu nữa…
- Chuyện này tất cả fan hâm mộ của tôi đều biết! – Thành Quân cười nhạt.
Trương Minh Vi giậm chân:
- Anh… Anh có một nốt ruồi ở phía lưng bên trái. Sau này khi đóng phim “Người tình” đã phải làm tiểu phẫu cắt bỏ.
- Những thông tin kiểu đó hoàn toàn có thể mua được bằng tiền. – Giọng Thành Quân mỗi lúc một lạnh thấu xương. – Cô gái ạ, tôi không biết ai xúi cô làm mấy trò nghịch ngợm này, tuy nhiên cô không nên đem vợ tôi ra để mua vui. Tôi hi vọng cô dừng lại đúng lúc, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát giải quyết!
- Không phải đâu…
Máy bên kia vọng lại âm thanh báo bận. Minh Vi bấm máy gọi tiếp nhưng Thành Quân đã tắt nguồn.
Cô lấy hơi thật sâu, đi mấy vòng quanh phòng nhưng vẫn không nghĩ ra cách nào khác, đành phải đánh liều gửi tin nhắn kể ngắn gọn về tình hình của mình cho Thành Quân, sau đó sẽ tìm cách gặp anh nói cho rõ ràng.
Bà Vương đẩy cửa vào phòng.
- Tiểu Vi, ra ăn cơm nào.
Trương Minh Vi cúi đầu cầm điện thoại, từ từ đi ra ngoài phòng khách.
“…Người quản lý của Cố Thành Quân hôm nay đã trả lời phỏng vấn, xác nhận thông tin phu nhân của nam diễn viên này đã qua đời hồi tuần trước…”
Trương Minh Vi chậm rãi ngẩng đầu lên, mắt nhìn dán vào màn hình vô tuyến.
“Cô Trương Minh Vi, vợ của nam diễn viên Cố Thành Quân, lúc sinh thời là chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty giải trí Vĩnh Thành. Cô và Cố Thành Quân quen nhau từ hồi học đại học, sau này trở thành vợ chồng. Được sự ủng hộ hoàn toàn của vợ, Cố Thành Quân đã bước chân vào giới nghệ thuật. Tại Liên hoan phim Cannes vừa bế mạc hồi tuần trước, Cố Thành Quân giành được giải Cành cọ vàng nhờ vai diễn trong bộ phim “Cuối hạ” …Theo tiết lộ của người thân và bạn bè cặp vợ chồng này, nhiều năm nay cô Trương đã mắc phải bệnh tim rất nặng. Chính căn bệnh này kịch phát nhưng do gia đình phát hiện muộn, không cấp cứu kịp nên cô đã qua đời…”
Trên khuôn hình là người quản lý của Thành Quân – Triệu Hữu Lượng – đang nói với vẻ mặt nặng nề, những ánh đèn flash liên tục chớp lòe xung quanh. Dù cho không hiểu những điều phóng viên vừa nói, nhưng dòng chữ chạy dưới màn hình cũng đủ để người xem biết những tin tức đó là gì.
“Phu nhân của ảnh đế qua đời, Cố Thành Quân vui thành buồn”
“… Cảm ơn sự quan tâm của mọi người đối với Cố Thành Quân. Anh ấy hiện đang trọng tâm trạng rất tồi tệ, tạm thời không tiện xuất hiện trước công chúng. Tình cảm giữa Thành Quân và vợ rất tốt, vợ anh ấy còn trẻ, không may xảy ra việc này, chúng tôi đều vô cùng thương tiếc. Hiện giờ, người thân và bạn bè đều đến thăm hỏi Thành Quân, mong các fan hâm mộ hãy yên tâm. Tôi tin rằng, với sự quan tâm và động viên của những người xung quanh, Thành Quân sẽ sớm vượt qua mất mát này, quay trở lại màn bạc. Xin cảm ơn!”
Triệu Hữu Long luôn là người như vậy, nói năng khéo léo, sắc sảo, biết cách lựa chọn từ ngữ chuẩn xác và trang trọng. Ngày trước Trương Minh Vi tuyển anh ta làm người quản lý cho Thành Quân cũng chính là vì nhìn ra sự mẫn tiệp đó của anh ta.
- Vợ của cái anh Cố gì đó chết rồi à? – Bà Vương bưng bát canh gà lên – Đại minh tinh đúng là không giống người thường, vợ chết cũng làm ầm lên cho cả thế gian biết…
- Mẹ. – Trương Minh Vi quay đầu lại. – Hôm nay là ngày bao nhiêu?
- Hôm nay à? Hôm nay là thứ tư, ngày hai mốt tháng tám.
Chớp mắt đã năm ngày rồi sao! Trương Minh Vi thực sự đó, cái cơ thể yếu ớt vì bệnh tật đó đã chết năm ngày trước! Vậy Trương Minh Vi hiện giờ được gọi là gì?
- Ăn cơm thôi. – Bà Vương đưa cho Minh Vi đôi đũa. – Thế gian này là vậy, có kẻ buồn người vui. Con nhìn người ta đấy, là vợ một đại minh tinh thì đã làm sao, nói chết là chết ngay. Khi còn sống nên biết trân trọng cuộc sống này đi.
Những câu này dĩ nhiên là nói cho Trương Minh Vi nghe.
Trên tivi đang chiếu cảnh Thành Quân nhận giải thưởng nam diễn viên xuất sắc nhất. Khi người dẫn chương trình đọc tên anh, tất cả ống kính đều hướng về phía khách mời. Cố Thành Quân vốn luôn điềm tĩnh và kín đáo nhưng khi đó không thể không nở nụ cười vui sướng, dang tay ôm lấy Minh Vi, rồi sau mới quay người lại bắt tay đạo diễn.
Giây phút đó mọi thứ đều hoàn hảo. Ánh sáng huy hoàng, vinh quang cao vợi, tiền đồ xán lạn.
Trên bục nhận giải, Thành Quân nói tiếng Anh:
- Tôi dành lời cảm ơn cho vợ tôi, cảm ơn sự ủng hộ của cô ấy. Anh yêu em.
Khán giả bên dưới đều vỗ tay chúc mừng.
Khi đó Minh Vi ngồi bên dưới, cũng say ngất ngây trong niềm hạnh phúc. Nếu so với tình cảnh bây giờ, không biết lúc này hay khi đó mới là mộng cảnh.
Chợt vang lên tiếng gõ cửa. Bà Vương ra mở, quay đầu lại nói:
- Tiểu Vi, Giai Ni đến thăm con này.
Giai Ni là ai?
Một cô gái mặt tròn với tóc mái cắt bằng ào vào như một cơn gió, mới nhìn thấy Minh Vi liền bổ nhào đến.
- Vi Vi, cậu xuất viện rồi à? Chứng thiếu máu đã khá hơn chút nào chưa?
Bà Vương đứng sau nháy mắt với cô.
Trương Minh vi ngập ngừng “Ừ” một tiếng:
- Giai Ni à…
Tống Giai Ni thật đúng kiểu mấy cô nữ sinh, chuyện trò được hai câu đã kéo Minh Vi vào phòng rồi đóng kín cửa lại.
- Vi Vi, bây giờ cậu định thế nào? Trần Chí Hàng đã biết cậu bị trượt chưa?
Trần gì gì đó là ai?
Là người vừa nghe thông tin về cái chết của chính mình, lúc này Trương Minh Vi không khác gì một cái xác không hồn. Cô cảm thấy cuộc đời mình như đáng quay một bộ phim viễn tưởng. Mọi người đều được nhận kịch bản từ trước, riêng cô là không hề biết gì về lời thoại. Cô vừa hoang mang vừa lo sợ, thụ động diễn theo bọn họ, cố tiếp tục duy trì vai diễn bằng những kĩ thuật diễn xuất vụng về.
Trái lại, Tống Giai Ni không hề để ý đến phản ứng khác thường của cô bạn thân, miệng không ngừng nói:
- Mình đã bảo cậu là đừng cố chấp mà không chịu nghe. Thiên hạ này đâu phải mỗi Trần Chí Hàng là đàn ông. Sao lại nếu cậu không đậu đại học Bắc Kinh thì chia tay? Nếu là mình, mình đã mặc xác hắn. Vi Vi, cậu xinh đẹp như vậy sợ gì không tìm được bạn trai? Lần này cậu nhất định phải nghe lời khuyên của mình, năm sau hãy đăng kí vào trường khác, học cùng Đại học sư phạm với mình có gì là không tốt.
Trương Minh Vi nuốt nước bọt, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.
- Giai Ni à, việc đó …
- Gì cơ? – Tống Giai Ni lắng tai nghe.
- Việc đó… Cậu có biết thông tin của vợ Cố Thành Quân chết như thế nào không?
- À – Phải mất một lúc Giai Ni mới quay đầu lại. – Cố Thành Quân à? Là người đóng vai Lưu Triệt trong phim “Vương triều Hán Vũ” phải không? Cậu thích anh ta à?
Trương Minh Vi cười khô khốc.
- Mình chỉ hỏi một chút thôi. Cậu có biết không?
- Đương nhiên là biết! Mấy ngày nay báo đài toàn đưa tin về anh ta. Hình như vợ anh ta đột nhiên ngã bệnh qua đời. Chị họ của mình là fan hâm mộ của Cố Thành Quân, hai hôm nay cứ như hóa điên, chốc chốc lại khóc nói: “Cố Thành Quân thật đáng thương, còn trẻ như vậy mà đã góa vợ.”, chốc chốc lại cười bảo: “Thật may, cuối cùng anh ấy cũng trở về tình trạng độc thân!”. Cậu nói xem thế là sao? Có bao nhiêu đứa trẻ thất học, bao nhiêu người già cô đơn, không nơi nương tựa thì không quan tâm, cả ngày chỉ để ý mấy ngôi sao ngoại tình hay vợ chết. Thật vô vị!
Trương Minh Vi ngồi thừ ra trên giường, trái tim bị giá băng xâm chiếm từng chút một. Hai mươi tám năm sống trên đời, một gia nghiệp lớn mạnh, một cuộc hôn nhân hạnh phúc, tất cả đều đã trở thành quá khứ.
Là một cơn ác mộng phải không? Phải không?
- Minh Vi, cậu làm sao thế? Đầu vẫn còn đau à?- Tống Giai Ni lo lắng nhìn cô bạn thân đang ôm lấy đầu. – Có cần mình gọi mẹ cậu không?
Minh Vi vội vàng lắc đầu.
- Thật ư? Chết rồi ư?
Giai Ni không hiểu:
- Là vợ của Cố Thành Quân chết, còn anh ta vẫn sống hoàn toàn khỏe mạnh. Cậu không cần lo lắng! Hình như vợ của anh ta bị kịch phát bệnh tim nên mới chết. Mình có nghe chị họ nói, theo thông tin của tờ Bát quái(*) tiết lộ, Cố Thành Quân và vợ cãi nhau, nên vợ anh ta mới tức khí lên, không kịp nữa…
(*) Tờ báo chuyên đưa các tin đồn giật gân về giới giải trí của Trung Quốc
Trương Minh Vi ngẩng đầu lên trong bộ dạng mất hồn:
- Vợ chồng Cố Thành Quân cãi nhau?
Ai cũng đều biết Chủ tịch Trương dù sức khỏe không tốt song tính tình khoáng đạt, trong quan hệ với mọi người rộng rãi, cởi mở, rất ít khi cãi nhau với ai. Huống hồ trước mặt thành Quân cô luôn hết sức dịu dàng nhỏ nhẹ, đúng kiểu một người phụ nữ nhún nhường. Cô và Thành Quân đã sống với nhau bao nhiêu năm như vậy, luôn tôn trọng nhau, quả thực từ trước tới nay chưa từng cãi vã bao giờ.
Bố Minh Vi, Trương Đông Sinh xuất thân là một người buôn bán nhỏ, nhưng sau này đã gây dựng nên một gia sản bạc tỷ, biến Vĩnh Thành trở thành công ty có tiếng nhất nhì trong ngành giải trí, tất cả đều vì ông là một người mạnh mẽ và kiên quyết. Minh Vi thực sự được thừa hưởng ở bố phần nào tính cách quyết liệt đó. Bị giam hãm trong một cơ thể yếu ớt, là một tâm hồn luôn hướng tới sự khát khao mãnh liệt và không khi nào chịu nằm yên. Cô luôn ao ước mình có thể bộc lộ hết mọi cảm xúc trong lòng, được nói cười sảng khoái hay tức giận cho đúng nghĩa.
Trương Minh Vi còn nhớ lần cuối cùng mình nổi giận là…
Cơn đau đầu quen thuộc lại xuất hiện, giống như một mũi dao đang xuyên qua đầu, những hình ảnh vỡ vụn vụt hiện lên rồi tan biến.
- …Mọi người đều biết chỉ có mình cô là bị bịt mắt che tai…
- Đã bảo em đừng để tâm đến những lời đồn đại đó. – Là giọng nói hơi tỏ ra thiếu kiên nhẫn của Thành Quân. – Em bình thường vẫn rất sáng suốt. Minh Vi, sao hôm nay lại phá phách một cách vô lí như vậy?
- Bọn họ nói…
- Bọn họ nói là việc của bọn họ. Họ đều đang ghen tị với em…Hôm nay anh rất bận, Minh Vi, chuyện này để tới khi chúng ta về nhà nói tiếp được không?
Có được không?
Nói dối!
Đều là nói dối!
- …từ trước tới nay anh ấy chưa bao giờ… – Người phụ nữ đó nói một cách chậm rãi.
Từ trước đến nay chưa bao giờ làm sao?
- Đáng lí ra là của tôi, trước sau gì cũng là của tôi.
- Người phụ nữ đó nói hết sức rõ ràng.
- Trương Minh Vi! – Đối phương nói với vẻ chậm rãi nhưng đầy ngạo nghễ. – Đừng tự lừa mình dối người nữa… Trong lòng cô cũng đã thừa biết cảm động không có nghĩa là yêu. Từ trước đến nay anh ấy chưa bao giờ yêu cô!
Cơn giận giữ được kiềm nén bao nhiêu lâu cuối cùng đã bùng lên.
- Em điên rồi à?
- Người đàn ông gằn giọng quát lên, đưa tay đẩy cô một cái, trúng vào giữa ngực…
Phải rồi, cô nhớ ra rồi…
Trương Minh Vi ngã ngồi xuống đất, nước mắt ướt đầm trên mặt.
Tống Giai Ni đứng bên cạnh kêu lên nhưng cô không nghe thấy một tiếng nào.
Cuối cùng cô đã nhớ ra tất cả.
Vì sao đột nhiên cô chết, vì sao thoáng chốc đã rơi từ thiên đường xuống địa ngục.
Cô, Trương Minh Vi, đã yêu người bạn cùng khoa diễn xuất thời đại học ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhà họ Cố gặp tai nạn giao thông, bố mẹ Thành Quân đều qua đời, số tài sản ít ỏi phải mang đi bồi thường hết. Trương Minh Vi không nỡ thấy Thành Quân phải chịu khổ, đã âm thầm giúp đỡ, sau này đưa Thành Quân về làm trong công ty giải trí của mình, sắp xếp cho anh đóng phim, giúp anh thực hiện ước mơ trở thành ngôi sao điện ảnh, thậm chí còn dành cho anh sự quan tâm đặc biệt.
Ngày đó Thành Quân mới mười chín tuổi, một thanh niên vô cùng đẹp trai, ngay trong ngày khai giảng đã nổi danh khắp trường, các sinh viên nữ đều kiếm cớ đi qua phòng học để nhìn anh. Trương Minh Vi khi đó chỉ là một kẻ quỵ ngã dưới gót giày của anh. Không ai nghĩ bọn họ xứng đôi, mọi người cho rằng Thành Quân không ngó ngàng gì tới Minh Vi.
Nhưng thực tế, cuối cùng bọn họ lại kết thành đôi, sau này còn nên duyên vợ chồng. Dù mọi người đều nói rằng Thành Quân sẽ bị thiệt thòi khi lấy cô, nhưng quả thực anh chưa bao giờ tỏ ra miễn cưỡng hay trả nợ. Lúc nào anh cũng tỏ ra dịu dàng và kiên nhẫn với cô, vậy nên Minh Vi cũng dốc hết lòng để báo đáp anh.
Suốt một thời gian dài Minh Vi đã nghĩ đó là tình yêu, sẽ sống như vậy bên nhau đến bạc đầu. Tình yêu của những con người bình thường chẳng phải vẫn vậy sao?
Không ngờ rằng, từ trước đến giờ cô toàn bị bịt mắt che tai.
Chân Tích, một diễn viên trong công ty Vĩnh Thành, đồng thời là bạn học ngày trước với Cố Thành Quân. Bọn họ từng yêu nhau một thời gian hồi năm thứ nhất. Hai người đều rất đẹp, xứng đôi vừa lứa, khiến người khác ghen tị nhưng không sao so bì được. Có điều đôi uyên ương nhỏ này đã không vượt qua được thử thách. Nhà họ Cố xảy ra chuyện lớn, Cố Thành Quân phải nghỉ học đi làm thuê. Chân Tích không chịu đựng nổi người bạn trai đẹp như hoàng tử của mình trở thành một kẻ khuân vác ở công trường, cuối cùng chủ động chia tay. Trương Minh Vi xuất hiện vào đúng thời điểm đó.
Sau khi tốt nghiệp Chân Tích cũng đầu quân cho Vĩnh Thành. Chân Tích không chỉ đẹp tự nhiên mà cô còn có khả năng, lại sẵn sàng chịu đựng khó khăn, còn Minh Vi xem cô ta như người quen cũ, lẽ dĩ nhiên không tiếc công sức vun đắp cho Chân Tích trở thành một ngôi sao. Sau này Chân Tích có bạn trai mới, luôn giữ khoảng cách với Thành Quân. Bao nhiêu năm qua họ vẫn giữ mối quan hệ thẳng thắn và hài hòa như những người bạn bình thường.
Khi bộ phim: ”Cuối hạ” bấm máy, Thành Quân và Chân Tích vào vai một cặp tình nhân. Những chuyện cũ giữa hai người thời sinh viên bị cánh phóng viên đào bới lên, thêm thắt thông tin gây ầm ĩ một dạo. Diễn viên trên phim trường đôi lúc tán thành cho vui, cũng là một cách quảng bá bộ phim, cho nên Minh Vi chưa bao giờ ghen tuông trước những chuyện này.
Bởi vậy mới nói người lành thường bị ức hiếp. Quá yên tâm về một người đàn ông đồng nghĩa với việc dung túng cho tính trăng hoa của anh ta.
Khi ngồi trong phòng nghỉ ở bữa tiệc rượu sau buổi công chiếu phim hôm đó, Minh Vi đã nghe thấy mấy người phụ nữ bên ngoài bàn tán, nói Cố Thành Quân và Chân Tích tình cũ không rủ cũng đến, hiện giờ đang ngồi nồng nhiệt thế nào, vợ Thành Quân có thể ngu ngốc tới mức không hề hay biết về những chuyện này… Những tiếng nói đầy vẻ mỉa mai giễu cợt tựa như mũi dao xoáy vào tim cô.
Minh Vi run rẩy, lập cập đi tìm Cố Thành Quân, nhưng không hề có ý gây rắc rối. Trước mặt anh cô luôn tỏ ra là một người nhẫn nhịn, rất hiểu lí lẽ, từ trước đến nay chưa từng khiến Thành Quân phải lún túng với người khác bao giờ.
Đứng bên ngoài cửa, Minh Vi nghe thấy giọng nói mang đầy vẻ hờn tủi của Chân Tích:
- Chờ đợi bao nhiêu năm qua, cuối cùng cũng được diễn với anh trong bộ phim. Anh không biết là em đã chờ đợi lâu đến thế nào đâu.
Cố Thành Quân cũng thấp giọng nói:
- Ừ, anh cũng đã chờ đợi rất lâu.
- Lần này Minh Vi có kêu ca gì anh không?
- Cô ấy không nói gì. Minh Vi quan tâm đến bộ phim hơn.
- Anh đã nói với cô ấy về chuyện của chúng mình chưa?- Giọng Chân Tích hết sức nũng nịu.
Cố Thành Quân khẽ cười, rõ ràng đang rất thoải mái:
- Nói cái gì, có gì hay đâu mà nói.
Không có gì để nói?
Hoàn toàn phớt lờ cô. Đúng là quá mức chịu đựng.
Minh Vi biết tính mình rất liều lĩnh, song không thể kiềm chế nổi bản thân, bèn đẩy cửa đi vào.
Chân Tích không hề tránh né, còn Thành Quân cau mày nhìn cô.
Hiếm khi nghe thấy Minh Vi nói những câu mạnh bạo như vậy nên Thành Quân cũng tròn mắt ngạc nhiên.
Khi đó Chân Tích cười nhạt một tiếng.
- Xem kìa, em đã nói rồi, vẻ nhã nhặn, dịu dàng mà cô ta thể hiện trước mặt anh chỉ là giả bộ thôi. Cả thiên hạ này chỉ có mình anh là không nhìn thấy.
- Em bớt nói đi được không. – Cố Thành Quân cố nạt cô ta.
Minh Vi nghe thấy trong câu nói của Thành Quân đầy vẻ ám muội nên đầu gần như muốn nổ tung.
- Thành Quân, rốt cuộc quan hệ giữa hai người là gì? Cô ta nói chuyện của bọn mình, rốt cuộc hai người đã làm chuyện xấu hổ gì đây?
Chân Tích tỏ ý coi thường, đưa mắt nhìn Thành Quân:
- Vợ anh thì anh giải quyết đi.
Tiếp sau đó là một màn hỗn loạn, còn khốn nạn hơn mấy cảnh trong mấy bộ phim về đạo đức gia đình mà bọn họ từng quay.
Cố Thành Quân vốn coi trọng thể diện, hôm đó lại có rất nhiều phóng viên tụ tập ở bên ngoài đại sảnh, ai cũng nhăm nhe xem có tin tức nào giật gân để viết hay không, cho nên đã mềm mỏng thuyết phục Minh Vi nhằm làm yên chuyện. Anh nói đó chỉ là do cô hiểu lầm, nhưng lại nhất quyết không cho cô lại gần Chân Tích chút nào.
Thành Quân càng giải thích càng mập mờ, khiến Minh Vi mỗi lúc một tức giận hơn, lao thẳng đến mắng xa xả vào mặt Chân Tích:
- Thỏ không ăn cỏ quanh hang, vậy mà cô dám cướp chồng của cấp trên. Khi gây dựng cho cô thành danh, sao tôi lại không nghĩ đến việc sẽ có ngày cô hèn hạ vô liêm sỉ thế này!
Chân Tích bị kích động cũng cáu tiết, nhảy lên nói thẳng vào mặt Minh Vi:
- Anh ấy chỉ biết ơn cô, đó không phải là tình yêu. Từ trước đến nay anh ấy chưa bao giờ yêu cô.
Minh Vi còn nhớ khi đó tim mình đau như bị dao đâm, nhưng không hiểu sao cô lấy sức mạnh ở đâu để vùng thoát khỏi tay Thành Quân, cầm lấy cốc nước trên bàn hắt thẳng vào mặt Chân Tích.
Chân Tích kêu lên một tiếng sau đó ngã ngồi trên sô pha. Lúc đó Thành Quân đã đẩy cô một cái.
- Em điên rồi à?
Mười năm quen nhau, kể cả sáu năm chung sống, vậy mà anh nói cô điên, sau đó đẩy thẳng cô xuống địa ngục.
- Minh Vi, em hãy bình tĩnh đi, khi quay lại anh sẽ giải thích với em.
Nói xong, Thành Quân đỡ Chân Tích đứng dậy đi thay quần áo, bỏ mặc Minh Vi một mình trong phòng nghỉ. Anh không biết rằng căn bệnh của cô phát tác. Cơ bản là anh cũng không buồn để ý. Chiếc túi thuốc để ở phòng khác, Minh Vi vật vã trong hoảng loạn, không còn hơi sức để kêu cứu, chỉ có thể giương mắt nhìn chồng mình đưa người phụ nữ khác đi ra.
Cảm giác chết sẽ thế nào?
Đau đớn, nghẹt thở, tuyệt vọng.
Tầm mắt dần tối sầm lại, song những hình ảnh của quá khứ lại lướt qua trước mắt cô hệt như chiếc đèn kéo quân. Khuôn mặt của mẹ, nụ cười của bố, cả ánh mắt chan chứa yêu thương của Thành Quân nhìn cô và nói, anh yêu em.
Cũng vì cái mà anh gọi là tình yêu đó đã khiến cô muôn đời muôn kiếp không quay lại được.
Cuộc đời của Trương Minh Vi không ngờ chỉ ngắn ngủi có hai mươi tám năm như vậy. Cô không dám nói là mình chưa từng phạm sai lầm, nhưng cô luôn sống một cách hiền hòa, không bao giờ làm tổn thương đến bất cứ ai. Nếu như có nhân quả báo ứng, cô thật không đáng phải chết trong đau khổ thế này.
Có lẽ trong chốn mênh mông, người nắm giữ quyền thao túng số mệnh của nhân gian đã cảm thông với cô nên để cô sống lại. Nhưng không phải Trương Minh Vi, mà là Chu Minh Vi.
Không phải một Trương Minh Vi yếu ớt làm gì cũng dè chừng, mà là một Chu Minh Vi trẻ trung khỏe mạnh, tràn đầy sức sống.
Không phải Trương Minh Vi chỉ dựa tất cả vào tình yêu tới mức mất đi chính bản thân mình, mà là một Chu Minh Vi hoàn toàn mới mẻ, không biết sợ bất cứ điều gì.
Cô, đã được tái sinh.
Ảnh Hậu Tái Sinh Ảnh Hậu Tái Sinh - Mĩ Bảo