Thành công là đi từ thất bại này sang thất bại khác mà không đánh mất lòng nhiệt tình của mình.

Winston Churchill

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 62 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 709 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:49:49 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 57
Ở trong trí nhớ xa xôi của Mạnh Tư Thành, giống như cũng có hình ảnh, thời điểm lễ mừng năm mới vui vẻ, ấm áp, giống như mẹ bưng lên bát sủi cảo nóng hổi, cùng với hình ảnh mình được nhận bao lì xì. Thế nhưng chút trí nhớ quá xa xôi, quá mơ hồ, nồi sủi cảo nóng bốc hơi làm mơ hồ tầm mắt của anh đồng thời cũng làm mơ hồ tâm trí của anh. Nhiều năm về sau trong trí nhớ mơ hồ kinh nghiệm lễ mừng năm mới đều không phải là quá tốt, hoặc là tại lúc mọi người cười nói thì một mình anh lặng lẽ làm việc nhà, hay mcô đơn ngồi trong phòng nhìn ra thế giới ồn ào bên ngoài.
Đối với anh mà nói, ở trong một không gian rộng mở nhưng ấm áp, thoải mái, vui vẻ, vào buổi sáng đầu năm mới nấu nồi sủi cảo, nhìn khuôn mặt tươi cười quen thuộc của mọi người bên cạnh, loại cảm giác này quá mức xa lạ, cũng quá mức..... khát vọng rồi.
Mạnh Tư Thành cúi đầu, ăn xong bát sủi cảo anh cảm giác mắt mình đã có chút ươn ướt.
Tô Hồng Tụ ở bên cạnh chú ý tới vẻ mặt khác thường của anh, vội vàng hỏi; “Thế nào? Anh không thích ăn sủi cảo sao?”
Vừa đúng lúc mẹ Tô từ trong phòng bếp đi ra, thấy tình cảnh này ngượng ngùng cười nói: “Gần sang năm mới mặc dù làm đồ ăn, nhưng đều là món ăn gia đình, đoán chừng cháu ở bên ngoài nhiều, kiến thức rộng rãi, cũng không quen ăn khẩu vị trong nhà làm.”
Mạnh Tư Thành vội ngẩng đầu cười nói: “Bác gái người nói chuyện đi đâu rồi, sủi cảo ăn rất ngon, cháu thích ăn nhất!”
Mẹ Tô cũng rất vui, đặt đồ ăn mới nấu xong lên bàn: “Cháu cũng không cần khách khí, thích ăn món gì thì ăn, nếu là không thích thì nói với Tô Hồng Tụ, muốn ăn cái gì chúng ta chuẩn bị cho cháu.”
Mạnh Tư Thành vội vàng đứng dậy giúp một tay cất xoong: “Bác gái, món ăn đã nhiều, không bằng bác mau ngồi xuống cùng nhau ăn đi.”
Tô Hồng Tụ cũng cảm thấy chỉ là một bữa ăn sáng mà thôi, không cần phải phiền phức như thế, vì vậy vội vàng kêu mẹ ngồi xuống cùng nhau ăn cơm, mẹ Tô vốn muốn làm thêm chút thức ăn, nhưng không cưỡng được Tô Hồng Tụ làm nũng lôi kéo, đành phải ngồi theo xuống cùng nhau ăn cơm.
Trong bữa cơm, mẹ Tô lại nghĩ đến Mạnh Tư Thành là đàn ông con trai có lẽ muốn uống rượu, vì vậy lấy ra một chai rượu trắng được hàng xóm đưa trước đấy, muốn cho Mạnh Tư Thành mở ra, Mạnh Tư Thành vội vàng ngăn lại, lại cung Tô Hồng Tụ thuyết phục một hồi mới thôi, nhưng mẹ Tô vẫn còn rất áy náy: “Trong nhà không có những người khác, không có ai cùng cháu uống vài chén.” Mạnh Tư Thành thấy mẹ Tô quá mức tha thiết không thể làm gì khác hơn là nói đều là người một nhà không cần khách khí như thế, thật ra thì cứ tuỳ tiện một chút là được rồi. Mẹ Tô nghe thấy từ “Người một nhà” cười đến càng thêm vui vẻ, suy nghĩ một chút mình làm quả phụ nuôi con lâu như vậy, cuối cùng mới có con rể, vì vậy từ “người một nhà” này nghe thế nào cũng thấy rất lọt tai!
Ăn điểm tâm xong là đến thời điểm chúc tết đầu năm, năm trước là Tô Hồng Tụ đi cùng mẹ chúc tết, hôm nay mẹ Tô muốn Tô Hồng Tụ ở nhà cùng với Mạnh Tư Thành, chính mình đi ra ngoài đi dạo vòng quanh hàng xóm láng giềng và bà con thân thích, người quen cũ là được rồi.
Lần này Tô Hồng tụ không cưỡng lại ý của mẹ, vì nếu để một mình Mạnh Tư Thành ở nhà thì không được, mà dẫn anh đi chúc tết cùng càng không được, cũng chỉ có thể cùng ở nhà thôi.
Mẹ vừa rời đi Mạnh Tư Thành đã nhìn Tô Hồng Tụ mỉm cười, thấy vậy mặt Tô Hồng Tụ đỏ rần: “Anh đây là có ý gì? Cười cái gì mà cười?”
Mạnh Tư Thành rất là vui vẻ: “Anh chính là muốn cười thôi. Thế nào anh không thể cười sao?”
Tô Hồng Tụ cong môi: “Anh cười rất là hư.”
Mạnh Tư Thành đi tới ôm cô, nhỏ giọng cười hỏi: “Anh cười hư như thế nào?”
Tô Hồng Tụ tránh cánh tay anh: “Mới vừa rồi anh còn là bộ dáng chính nhân quân tử, mẹ em vừa mới rời đi anh đã không nghiêm chỉnh.”
Mạnh Tư Thành không đồng ý: “Anh thế nào không đứng đắn, anh đâu có làm gì sai sao?”
Tô Hồng Tụ bất mãn, người này thế nào lại mở mắt nói mò đây: “Chẳng phải anh cứ muốn ấp ấp ôm ôm.”
Mạnh Tư Thành tiếp tục cúi đầu ở bên tai cô cười: “Chúng ta đều là người một nhà, chẳng lẽ không thể ấp ấp ôm ôm?”
Nghe anh nói như thế, mặt Tô Hồng Tụ thoáng chốc đỏ lên, chỉ là cô cũng không phản bác, khẽ cúi đầu, trong lòng ngọt ngào vô hạn.
Mạnh Tư Thành tiếp tục nói nhỏ: “Anh cảm thấy được hôm nay nhà em mời được con rể tới nhà, mẹ em khẳng định rất vui vẻ.”
Tô Hồng Tụ “phốc” cười ra tiếng: “Anh đang ở đây nghĩ cái gì vậy ah!”
Mạnh Tư Thành nhíu mày: “Chẳng lẽ không phải? Anh xem mẹ em rất thích tính anh mà.”
Tô Hồng Tụ ở trong lòng anh mím môi cười: “Con rể tới nhà, thua thiệt anh còn nghĩ ra được! Nếu thật sự anh là con rể tới nhà, tương lai con của chúng ta thế nhưng phải mang họ “Tô” đó!”
Con ngươi Mạnh Tư Thành sáng ngời nhìn chằm chằm cô gái trong ngực, nhẹ nhàng “Nha” một tiếng: “Em cũng đã suy tính vấn đề đứa bé của chúng ta, vậy anh có phải hay không cũng nên càng thêm cố gắng rồi?” Nói xong đã giữ cằm cô cúi đầu muốn hôn xuống. Tô Hồng Tụ cười bất đắc dĩ đứng lên: “Cái gì với cái gì vậy, anh.....” Nhưng cô còn chưa nói dứt lời, nụ hôn đã tràn đầy trời đẩt rơi xuống rồi.
________________Buổi tối hôm đó, Tô Hồng Tụ ngủ cùng với mẹ, Mạnh Tư Thành thực sự được ngủ trong phòng của Tô Hồng Tụ.
Ngày thứ hai, lúc ăn sang Tô Hồng Tụ hỏi Mạnh Tư Thành tối hôm qua ngủ như thế nào, Mạnh Tư Thành nhìn một chút mẹ Tô đang bận rộn trong phòng bếp, nhỏ giọng nói: “Rất tốt, trong phòng em mùi vị rất thoải mái.”
Tô Hồng Tụ nhất thời đỏ mặt, muốn nói anh mấy câu, nhưng vừa hay nhìn thấy mẹ đi ra, nên dừng lại.
Bọn họ đang ăn cơm, chợt Mạnh Tư Thành nhận được một cuộc điện thoại, cũng chính là bạn học cũ gọi tới, báo là muốn mở một cuộc họp mặt bạn cũ, phần lớn các bạn học cũ thời Trung học đều tham gia, hỏi Mạnh Tư Thành bây giờ đang ở thành phố S hay đã trở lại? có tham dự hay không? Mạnh Tư Thành do dự một chút, nói để xem xét thời gian rồi trả lời chắc chắn. Sau đó hai người lại hỏi thăm một phen, tuỳ tiện nói chút chuyện rồi cúp điện thoại.
Một lúc sau Tô Hồng Tụ cũng nhận được điện thoại của bạn học cũ, bạn học dĩ nhiên là biết Tô Hồng Tụ đang nghỉ lễ mừng năm mới ở nhà, vì vậy trực tiếp hỏi năm nay có rảnh rỗi tới tham gia họp mặt không? Tô Hồng Tụ do dự một chút, lại nhìn Mạnh Tư Thành sau đó cũng nói để sắp xếp thời gian sau đó sẽ trả lời chắc chắn, Ngược lại khiến bạn cũ kia cười, hắn thế nhưng lien tiếp nhận được hai câu trả lời giống nhau.
Vừa đúng lúc mẹ Tô đi tới, nghe được bọn họ nói chuyện họp mặt bạn cũ, liền nói là bạn học cũ giờ có cơ hội gặp nhau hẳn là nên tham dự, trong nhà cũng không có chuyện gì, nếu muốn đi thì đi thôi.Vì vậy Tô Hồng Tụ cùng Mạnh Tư Thành hai người cùng liếc mắt nhìn nhau, nghĩ tới hay là cùng đi tham dự thôi, nên cùng chia nhau gọi cho bạn học.
Mẹ Tô thấy bọn họ còn chia ra gọi điện thoại cho bạn thì không khỏi cười nói: “Hai đứa đúng là trẻ con, vẫn là không được tự nhiên!” Trải qua hơn một ngày chung đụng, mẹ Tô đã cùng Mạnh Tư Thành tương đối quen thuộc rồi, còn có tâm lý coi như chính con trai của mình vì vậy mới nói những lời này. Mạnh Tư Thành và Tô Hồng Tụ lần nữa lại liếc mắt nhìn nhau, có chút ngượng ngùng cười.
Anh, Đã Lâu Không Gặp Anh, Đã Lâu Không Gặp - Nữ Vương Không Ở Nhà