Never get tired of doing little things for others. Sometimes those little things occupy the biggest part of their hearts.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Angel And Devil"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Katysi
Thể loại: Tuổi Học Trò
Upload bìa: Azazel123
Số chương: 76 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1350 / 3
Cập nhật: 2018-07-19 12:35:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1
hap 1: CUỘC GẶP GỠ MANG TÊN “ĐỊNH MỆNH”
6h 30 sáng
Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật mình mở choàng mắt ra, ngơ ngác nhìn lên cái đồng hồ thì đã 6h 45 mất rồi:
- Trời ạ! Trễ giữ giậy rồi ư? Sao không ai chịu kêu con dậy?
Sau tiếng la tớn, nó mớ chợt nhận ra là mình đang trong “tình trạng” sống một mình. Nó ngỡ ngàng nó cho đúng là “ngơ ngác”, nhưng cũng kịp lấy lại bình tĩnh để vội vã vệ sinh cá nhân, thay đồ rồi sách xe ra khỏi nhà. Nhưng chợt nó lại phát hiện ra cái tiếng kêu từ bụng mình. Híc! Nó chưa có cái gì trong đó, mà biết làm sao được sắp trễ học tới nơi rồi, nếu như có ba mẹ ở đây thì chắc nó đâu phải nhịn đói mà đi học như thế này. Nhưng cho dù nó có “nếu như” đến cả chục lần thì cũng chả có truyện gì xảy ra vì bây giờ ba mẹ đang ở một bờ biển xa tít tắp. Nghỉ tới đó nó đành chịu ôm bụng đói tới trường không một lời kêu ca. Trên đường đi, nó cố gắng chạy nhanh trên con “ngựa sắt của mình. Và rồi…..
Kettttttttttt
Có một thứ đang “sừng sững” trước mắt khiến nó không thể không ngừng xe lại.
Sao lại có một người nằm ngủ giữa đường thế kia?
Cậu ta không có nhà hay sao? Hay là bị ai đánh đến nỗi phải lê lết đến nơi này? Nó nhìn xung quanh không thấy ai. Vậy là cái phương án nhờ người giúp của nó bị lượt bỏ. Nhiên đành chọn phương án 2: cố gắng tìm cách làm cho cậu ta tĩnh dậy chứ sao! Híc!!! Đã đi học trễ rồi còn gặp chuyện không đâu! Nhưng nó cũng là một người “hiệp nghĩa” nên không thể làm ngơ trước tình huống này:
- Này, cậu gì đó ơi cậu làm ơn giậy đi. Đây không phải nhà đâu, cậu đang nằm giữa đường đấy! Không khéo xe nó hốt đi luôn bây giờ.
Nhưng đáp lại nó là sự im lặng đến đáng sợ. Xung quanh không có ai chỉ có cậu con trai đang nằm không nhúc nhích và nó. Nhìn thấy bộ dạng của cậu con con trai lúc này phải nói là rất thảm, áo sơ mi trắng sộc sệch, toàn bộ người chỉ là nước, ước nhũn. Nhưng nó cũng thấy được gương mặt của cậu ta. Phải nói là hoàn hảo đến từng centimet. Cực kì đẹp! Không khác gì thiên thần ấy nhỉ? Nhưng một người đẹp như thế này mà nằm ở nơi đây thì chắc là bị ai đó truy sát rồi. Nó cứ ngồi đó và cố gắng lay người cậu ta nhưng gương mặt cậu ta vẫn bất động và đôi mắt thì nhắm nghiền. Chỉ có ngực đang phập phồng yếu ớt báo hiệu một sự sống mỏng manh.
Đã năm phút trôi qua mà nơi cậu con trai này không có động tĩnh gì. Vậy là phương án 2 của nó lại thất bại. Không còn cách nào khác nó cố nghĩ ra phương án thứ 3: chỉ còn cách đưa cậu ta về nhà rồi từ từ tính tiếp. Vì nó còn phải đi học với lại cậu ta bị thương nặng thế này chắc không thể đi đâu nỗi cả. Nhưng còn chiếc xe đạp thì sao? Híc!!! Đành quăng đại nó ở đây thôi. Cầu trời đừng cho ai khiêng nó đi! Nghĩ là làm, Nó dìu cậu con trai từ ngoài đường vào nhà mình. Cũng may là không xa cho lắm nếu không là nó chết chắc!
Chạy ra tới ngoài đường, nó loay hoay nhìn xung quanh. Thật là may mắn là “con ngựa sắt” của nó vẫn chưa bị ai cướp đi mất! Nếu chiếc xe yêu quý này mà đi thì chắc nó cũng đi theo xe luôn quá! Vì nó là phần thưởng mà ba má đã tặng cho nó nhân dịp sinh nhật lần trước. Nên nó rất quý! Mà bây giờ không thể nói nhiều được nữa vì nhiệm vụ “cấp tốc” trước mắt của nó là đi học…
Hic!!! híc!!! Đạp muốn đứt hơi luôn…rồi cánh cỗng trường cũng hiện ra trước mắt. Trường nó tên là Phong Thiên, là một trường điểm trong cái quận này. Ngôi trường cực kì to và rộng, có tới 8 tầng lầu. Nếu tính luôn cái sân thượng rộng lớn trên kia thì là 9. Nó nhìn xung quanh và đành chấp nhận một sự thật đau lòng là tất cả học sinh đã vào lớp cả rồi, chỉ còn mình nó lủi thủi đi tìm lớp học. Híc!!! Sao buổi học đầu tiên trong trường mới mà lại thảm quá đi mất. Để vào được đây nó đã phải học hành cực lực. Và sau mọi cố gắng, thành quả nó đạt được là thi đậu vào lớp 10 A1- Lớp chọn của trường. Đang nhìn ngơ ngác, nó bỗng chới với. Úi trời! Hình như nó đã đâm phải vào một cái gì đó rất đau. Kịp định hình trước tình huống xấu này, nó mở choàng mắt ra thì thấy thân hình to lớn. Chắc là nó đã đâm sầm vào một người nào đó rùi. Không biết là ai mà mắt nhắm mắt mở dám đâm sầm vào Ngọc Nhiên này! Nó ngước mặt lên một tý nhưng vẫn chưa thấy gì. Ngước thêm tý nữa mới tới cái cằm. Vậy là nó đành ngước cao hơn. Híc!! Sao trên trời lại rơi xuống một người cao vậy nè! Cao hơn nó rất nhiều! Híc!!! Chiều cao của nó cũng tới 1m60 chứ bộ. Nhưng so với người này chắc là thua xa. Cuối cùng thì cũng tới được mặt. Nhưng người này…đúng là trên trời rơi xuống thiệt vì cậu ta không phải là người mà là… Thiên thần!!! Đẹp thật! Tất cả những gì trên người cậu ta đều hoàn hảo đến 100 %. Từ mái tóc cho đến mũi, miệng rồi cằm nữa. Nó ngây ngất trước vẻ đẹp lần đầu tiên được nhìn thấy trong đời. Cậu ta vẫn đứng yên như thế ư? Hay là cậu ấy cử động, nhưng đây là cữ động của thiên thần nên nó không thể nhìn thấy được.
Nhưng thời gian rồi cũng trôi qua, nó đâu thể cứ như vậy mà níu thời gian lại được và cậu ta cũng không phải là một bức tượng mà cứ đứng đó để cho nó nhìn như vậy được…Cậu ta bỏ đi! Híc!!! Mất mặt quá!!! Phải lấy lại phong thái thôi! Dám đăm vào ta rồi bỏ đi như vậy hả? Đâu có được. Cho dù là thiên thần đi chăng nữa thì cũng phải “xử”. Nghĩ vậy, nó chạy theo cậu ta:
- Này, cậu kia, đứng lại. Đụng người ta rồi bỏ đi như vậy à? Cậu hơi bị mất lịch sự đấy! Xin lỗi một tiếng đi chứ!
(Hết chap 1)
Angel And Devil Angel And Devil - Katysi Angel And Devil