Những nỗ lực của bạn chỉ có thể đơm hoa kết trái nếu bạn quyết không bỏ cuộc.

Napoleon Hill

 
 
 
 
 
Tác giả: Thanh Phong Ngữ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Ddoan Le
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1656 / 10
Cập nhật: 2021-09-04 23:14:30 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 104
rương Khởi bị đá gần như nằm nhoài lên tường, cũng không dám giãy dụa, người cuống quít như sắp khóc: Tôi thật sự không nói lung tung!
Lúc ấy ngay trước mặt đám người chúng tôi, Nhậm Vũ hung dữ muốn ức hiếp cô ta. Lộ Tiểu Thành kéo chặt lấy anh ta không buông, lúc đó Nhậm Vũ liền phát hỏa, ném túi ma túy cho cậu ta, trêu cậu ta nói, nếu cậu ta dám hít, anh ta sẽ bỏ qua cho vô ta. Lộ Tiểu Thành thật sự cầm lấy hít, Lộ Miểu liều mạng muốn lao đến ngăn lại nhưng Nhậm Vũ lại nổi giận, cướp lấy túi bột Lộ Tiểu Thành mới hít một nửa ném đến cho cô ta, nói với cô ta nếu dám hít thay cậu ta, anh ta sẽ bỏ qua cho Lộ Tiểu Thành, cô ta đã tính chạm vào rồi nhưng Lộ Tiểu Thành không cho, xông lên cướp lấy hít hết, có điều vì quá liều nên thần trí không tỉnh táo.
Mà thứ đồ chơi đó lại còn có thể kích thích dục tính con người. Con người Nhậm Vũ biến thái, chơi hai chị em đến nghiện, trực tiếp trói Lộ Miểu ném đến trước mặt Lộ Tiểu Thành, lúc đó Lộ Tiểu Thành đã thần trí mơ hồ, tính chiếm lấy Lộ Miểu, Lộ Miểu cứ khóc hoài khóc mãi, sau đó lại như điên lên, không biết cởi dây thừng ra được như thế nào, cầm lấy cục đá trên mặt đất ném mạnh vào đầu Nhậm Vũ.
Anh không biết lúc đó cô ta đáng sợ thế nào đâu, giống hệt như con điên, vô cùng tàn nhẫn, tất cả mọi người đều sợ đến choáng váng...
Nhắc lại chuyện đó, sắc mặt Trương Khởi tràn đầy kinh hoàng, Kiều Trạch không thể nào đọc được lời nói dối nào từ phản ứng của anh ta.
Sau đó thì sao? Anh hỏi.
Sau đó anh Từ dẫn người đến...
Từ miêu tả đứt quãng của Trương Khởi, Kiều Trạch chắp vá lại được chung chung.
Tối đó, Nhậm Vũ dẫn người đem Lộ Miểu và Lộ Tiểu Thành bắt vào rừng hoang, bóp chặt cánh tay đẩy ngã cô xuống đất trước mặt mọi người, khao khát cô một cách hung dữ, cô liều chết phản kháng, Lộ Tiểu Thành cũng liều mạng giữ chặt gã ta, một hành động đó lại sinh ra cảm giác bị phản bội, Nhậm Vũ đang nổi giận hoàn toàn mất khống chế, đá bay Lộ Tiểu Thành ngã ra đất, xách Lộ Miểu lên, không đếm xỉa đến Lộ Tiểu Thành quỳ rạp trên đất cầu xin, vừa lấy sự trong trắng của Lộ Miểu ép cậu ta hít ma túy, lại vừa lấy sống chết của Lộ Tiểu Thành uy hiếp Lộ Miểu, buộc cô hít nửa số ma túy còn lại. Lộ Tiểu Thành chống đối khiến kế hoạch của gã ta loạn lên, cậu ta đã cướp lấy số ma túy của cô. Vì để ép cô phải phục tùng, gã trói tay cô ném đến trước mặt Lộ Tiểu Thành bị ma túy kích thích thần trí mê loạn, dục vọng tăng vọt, có ý để mặc Lộ Tiểu Thành xâm phạm cô, cô bị ép đến đường cùng hoàn toàn suy sụp, ngoài dự đoán của mọi người giãy dụa thoát khỏi dây thừng, cầm cục đá trên đất đập mạnh vào đầu Nhậm Vũ...
Một người đàn ông thích cô, muốn theo đuổi cô, vì sự từ chối của cô và trò đùa bám đuôi của một tên côn đồ khác khiến gã ta phát tiết toàn bộ phẫn nộ của mình lên người cô và người nhà của mình. Bỡn cợt hai chị em cô như chơi với con chuột bạch, từng bước từng bước đẩy cô vào đường cùng, hưởng thụ đau khổ và tuyệt vọng của cô.
Lúc đó cô chỉ là một nữ sinh cấp ba vào đời chẳng mấy, căn bản không có đủ khả năng phản kháng.
Kiều Trạch không thể tưởng tượng nổi lúc đó cô tuyệt vọng và bất lực như thế nào, cô chưa từng biểu lộ ra vẻ yếu ớt hay oán trách trước mặt người khác bao giờ, thậm chí lúc nhắc lại chuyện đó với anh cũng chỉ hờ hững nói qua, phảng phất như không hề tồn tại.
Nhưng những vết thương kia đã khắc sâu vào lòng, với những người nói thích cô cô đều kháng cự, với lời thổ lộ của phái nam đều mù mịt không hay, có lẽ chính là tự bảo vệ trong tiềm thức.
Cảnh ngộ như thế, lúc còn bé lại từng bị vứt bỏ, nên đã khiến hai chữ yêu thích trở thành lang sói mãnh thú đáng sợ.
Kiều Trạch rất khó tưởng tượng nổi, vận mệnh muốn tàn phá cuộc đời của cô gái trẻ này đến mức nào nữa.
Cô từng bước cố gắng đi đến, rồi lại từng bước bị số phận đánh trở về nguyên hình.
Kiều Trạch không cách nào tưởng tượng nổi, nếu Lộ Tiểu Thành thật sự tham gia vào đường dây ma túy, đối mặt với một Lộ Tiểu Thành không còn đường về, cô sẽ tuyệt vọng đến nhường nào.
Lúc về đến nhà, trông thấy Lộ Miểu ôm gối ôm cuộn tròn ngủ trên sô pha, trái tim luôn nhức nhối lại mơ hồ nổi dậy.
Anh thương cô, thương cô quá khứ không hề có anh, nhưng sẽ có anh bước vào tương lai cô, có nhiều thứ, anh không thể nào phòng ngừa vì cô được.
Rõ ràng cô không hề làm gì, thậm chí còn rất tốt bụng lạc quan, nhưng lại như tạo hóa trêu người, lần lượt bị số phận đẩy lên con đường bước về địa ngục.
Cô có thể sống thành dáng vẻ bây giờ, là anh đã biết ơn cô lắm rồi.
Không phải số phận đối tốt với cô bao nhiêu, mà do cô luôn cố gắng đấu tranh với số phận.
Sự nỗ lực đó của cô khiến lòng anh đau đến khó chịu.
Anh chỉ có thể từ từ thở dài để xóa tan luồng khí ứ đọng trong lồng ngực, bước về phía cô.
Cô đã ngủ say, gương mặt trước sau vẫn dịu dàng yên giấc, không có lấy một tia công kích nào. Từ khi anh bắt đầu quen cô cho đến nay, cô luôn là dáng vẻ hiền lành không màng danh lợi, thậm chí có chút ngây ngô, từ đầu đến cuối cô luôn toát lên cảm giác thuần lương vô hại dịu dàng, không quá nổi bật, lại khiến lòng người bình thản,
Kiều Trạch hoàn toàn không thể nào hình dung ra được nét tàn khốc xuất hiện trên gương mặt ôn hòa lanh lợi này thế nào.
Nếu không phải tuyệt vọng đến cùng cực, hẳn sẽ không có nổi sức chống đối bùng phát như thế. Anh nghĩ.
Rốt cuộc cô có giết người hay không thì anh không biết, theo như Trương Khởi thuật lại, lúc cô phát điên cầm đá đập mạnh vào đầu Nhậm Vũ thì lúc đó Từ Gia Diên cũng dẫn người đến, trói mấy người bọn họ dẫn đi, chuyện phía sau Trương Khởi không biết rõ, nhưng vì đề phòng bọn họ tiết lộ chuyện đêm đó mà Từ Gia Diên đã giúp họ nhập cư trái phép sang Macau, đưa một số tiền lớn bịt miệng, mấy năm anh ta ở Macau quả thật không có ai hỏi chuyện này.
Kiều Trạch không biết rốt cuộc chân tướng như thế nào.
Lộ Miểu cũng từng nhắc đến chuyện tối đó với cô, nhưng trong lời kể của cô, lúc đó cô đã bất tích, Lộ Tiểu Thành và Nhậm Vũ đều mất tích.
Với tính cách toàn rễ của Lộ Miểu, cô không thể nào nói dối anh được, nhưng phản ứng của Trương Khởi cũng không giống lừa đảo, hơn nữa chuyện báo cảnh sát sau đó của Từ Gia Diên cũng chứng minh Trương Khởi không nói dối.
Anh đã tra xét toàn bộ tài liệu báo án cùng hồ sơ khẩu cung của mấy năm đó, quả thật Từ Gia Diên không hề báo án, cũng không có khẩu cung mà Lộ Miểu tự cho là đã ghi lại.
Nếu Trương Khởi nói thật, thì tất cả chuyện này đã được giải thích rõ ràng.
Lộ Miểu đánh người, Từ Gia Diên vì bảo vệ cô, mà thay cô che giấu.
Lộ Tiểu Thành vì suýt chút nữa xâm phạm đến cô, cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp lại cô, nên lựa chọn né tránh.
Đây là lời giải thích hợp lý nhất.
Nhưng một Nhậm Vũ sống sờ sờ ra đấy, trong vòng một đêm mất tích không gặp lại, mấy năm liền không hề có tin tức, theo lý mà nói, người nhà không thể nào không phát hiện ra.
Kiều Trạch kiểm tra đăng ký tìm người mất tích, cũng không thấy có Nhậm Vũ.
Hơn nữa bình thường mà nói, lúc đó Lộ Miểu thuộc dạng phòng vệ, cho dù báo cảnh sát thì cũng không cần chịu trách nhiệm hình sự.
Biết rõ chân tướng, ngoại trừ Lộ Tiểu Thành hành tung không rõ ra thì chính là Từ Gia Diên.
Kiều Trạch nghĩ, hẳn anh nên hẹn Từ Gia Diên nói chuyện.
Trước khi hẹn Từ Gia Diên, Kiều Trạch cố gắng tìm ra tung tích của Lộ Tiểu Thành trước.
Anh nhờ phó cục trưởng Lưu tìm người giúp điều tra giám sát giao thông đêm đó, cố gắng tìm ra Lộ Tiểu Thành từ trong máy giám sát.
Lúc anh đến phòng theo dõi thì gặp phải Diêu Linh Linh cũng đang ở đó, cùng điều tra chiếc xe tối đó.
Tâm tư Kiều Trạch xoay một hồi đã đoán ra được nguyên do.
Lộ Miểu nhờ cô tìm? Anh hỏi.
Trên mặt Diêu Linh Linh hiện rõ vẻ rối rắm, nhưng dưới ngay con mắt anh, cuối cùng vẫn ngập ngừng gật đầu: Cậu ấy bảo tôi đừng cho người khác biết.
Kiều Trạch gật đầu, cũng không thấy bất ngờ, nếu thật sự có thể bị anh phỉnh cho qua chuyện thì đó không còn là Lộ Miểu mà anh để ý nữa.
Nhưng việc này còn chưa đến lúc cô biết rõ.
Chuyện này cứ giao cho tôi xử lý đi, lát nữa về tôi sẽ nói với cô ấy, cô đừng tìm cô ấy nói gì trước, nếu cô ấy có hỏi thì cứ nói là đang tìm. Anh dặn.
Diêu Linh Linh hơi do dự, nhưng rồi vẫn khẽ gật đầu.
Kiều Trạch mất nửa ngày đối chiếu với máy giám sát, nhanh chóng tìm ra chiếc xe Lộ Tiểu Thành đi tối đó, phần sau xe chạy vào nơi máy giám sát không quay đến được, chạy về phía tây xuống nông thôn, biển số xe là trên danh nghĩa của Thương Kỳ.
Đầu mối duy nhất này, nhất thời không cách nào phán đoán chính xác được hành tung của Lộ Tiểu Thành.
Một người ẩn trốn năm năm, bỗng lấy thân phận Hoắc tổng xuất hiện trước mắt mọi người, là thế nào đi nữa cũng không dễ dàng để người ta tìm được.
Tim Kiều Trạch vì hai chữ Hoắc tổng này mà run lên, sự phỏng đoán to gan dần thành hình trong lòng, tuy còn mơ hồ, nhưng lại không thể nào xem nhẹ được.
Anh hít sâu một hơi, áp chế trái tim đang đập loạn, gọi điện cho Đường Viễn: Đường Viễn, gọi Lộ Miểu đến đây.
Âm Thanh Của Em Là Thế Giới Của Anh Âm Thanh Của Em Là Thế Giới Của Anh - Thanh Phong Ngữ Âm Thanh Của Em Là Thế Giới Của Anh