One’s first love is always perfect until one meets one’s second love.

Elizabeth Aston

 
 
 
 
 
Tác giả: Thanh Phong Ngữ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Ddoan Le
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1656 / 10
Cập nhật: 2021-09-04 23:14:30 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 53
ửa tiếng sau, xe đã đến biệt thự nhà họ Từ.
Căn biệt thự vẫn ở chỗ cũ. Gần hai mươi năm phát triển, khu nhà giàu có ngày xưa đã càng lúc càng phồn hoa đông đúc.
Sau khi Lộ Miểu rời khỏi nơi này, cũng gần hai mươi năm không về lại, thậm chí cũng chẳng đến gần.
Trí nhớ lúc lên sáu không khắc sâu nhiều lắm, nhưng khi xe ngày càng đến gần, tất cả hồi ức xưa đều trở nên rõ ràng, đặc biệt là khi xe băng qua nhà trẻ năm đó...
Nhà trẻ vẫn còn đấy, chỉ là căn nhà trệt trắng xóa thấp bé đã được tòa nhà ba tầng mới tinh thay thế, vách tường sơn màu vàng ấm áp cùng sắc xanh trời dịu nhẹ, cánh cổng rỉ sét loang lổ cũng đổi thành cửa sắt đen bóng khắc hoa.
Trạm xe buýt đối diện nhà trẻ vẫn còn đấy, trạm chờ đã đổi thành trần nhà màu bạc cùng hộp đèn quảng cáo, trên hộp đèn là Lê Quân Hạo đang quảng cáo loại đồ uống mới nhất, trẻ trung, mới mẻ, không còn tấm bảng trắng cũ nát bị mưa gió năm xưa mài mòn, cùng dòng chữ Khải đỏ đậm, nếu như có một ngày, chợt bạn chẳng biết mình là ai...
Lộ Miểu không biết vì sao mình lại nhớ rõ tấm quảng cáo, hàng chữ đỏ kia đến thế, xe chạy qua nơi nào, thì cảnh bản thân đứng đợi sau cánh cửa sắt tự nhiên hiện lên trong đầu.
Những kí ức này chẳng dễ chịu lắm, hơn nữa khi xe đến nhà biệt thự nhà họ Từ, trong lòng Lộ Miểu càng bàng hoàng bối rối hơn.
Lần đầu tiên cô phát hiện, thì ra cô luôn cưỡng lại đến gần nơi đây.
Khi xe đã dừng, Từ Gia Diên xuống xe rất nhanh, còn Lộ Miểu vẫn ngồi trên xe không nhúc nhích.
Tay cô hơi ướt, thở sâu một hơi, cố vượt qua cảm giác kháng cứ trong lòng.
Từ Gia Diên vòng qua đầu xe, mở cửa ra thay cô.
Trong đầu anh chỉ mãi để ý đến chuyện Từ Gia Thiên mất tích, nên không phát hiện ra sự khác thường của cô.
Lộ Miểu lặp lại trong lòng câu chuyên nghiệp hóa của Kiều Trạch, cô tự nói với mình, cô là một cảnh sát, cô đến đây tìm hiểu vụ án, mấy ngày trước cô còn tiếp xúc với Từ Gia Thiên, có lẽ cô biết nhiều hơn so với cảnh sát, cô chỉ đang hỗ trợ giải cứu một người dân vô tội mà thôi.
Lộ Miểu thở hắt ra, xuống xe.
Từ Gia Diên nắm chặt cổ tay cô, toan kéo cô cùng bước vào.
Nhưng Lộ Miểu lại rút tay về.
Anh. Cô cố ý gọi một tiếng anh, nhắc nhở anh, Vào trước xem tình hình thế nào đã.
Từ Gia Diên nhìn cô, không có thời gian xoắn bện với câu chữ của cô, gật đầu, người bước nhanh vào đại sảnh.
Lộ Miểu cũng sải chân đi theo sau anh.
Biệt thự nhà họ Từ đã được trùng tu tân trang, nhưng căn nhà vẫn còn bố cục của năm đó, vừa mới vào cửa, cảm giác quen thuộc đập vào mặt.
Chỉ duy một điều không quen, đó là chuồng chó giữ cửa nay đã trống rỗng, chú chó Labrador làm bạn với cô hơn năm năm hồi đó đã sớm chẳng còn.
Nó cứu cô một mạng, nhưng ngay đến lời tạm biệt cô còn chưa kịp nói với nó.
Lộ Miểu nhớ lại sáng hôm cô đi, nó còn tung tăng đảo quanh sau lưng cô.
Lúc ấy cô còn nghĩ thật sự có thể ra ngoài chơi với bố mẹ, vui vẻ đến mức quên tạm biệt nó, cũng không để ý đến nó, cứ thế mà lên xe.
Cô chỉ nhớ khi mở cửa xe ra, nó đứng cách cửa khá xa, lắc đầu vẫy đuôi với cô ở trong xe.
Có lẽ nó cũng chẳng nghĩ đến, sau lần đó, cuối cùng nó không thể chờ cô về được.
Bình quân Labrador chỉ sống từ 12-14 năm, nó không sống được lâu như thế để đợi cô về.
Năm thứ hai sau khi em đi thì nó chết rồi. Thấy cô nhìn thất thần vào chỗ kia, chợt Từ Gia Diên cúi đầu nói, Tuyệt thực mà chết.
Lộ Miểu ngạc nhiên nhìn anh.
Từ Gia Diên nói tiếp: Nó nổi tính điên, suốt ngày nhảy lên xe cào bới, dùng móng vuốt cào cửa kính xe hay ghế ngồi một cách điên loạn, cào đến mức ghế rách nát hết, sau đó từ từ trở nên buồn bực không vui, không thiết ăn uống gì, không chống đỡ quá một tuần liền chết.
Đột nhiên Lộ Miểu khó chịu đến muốn khóc.
Từ Gia Diên không nhiều lời nữa, đi vào phòng.
Trần Kỳ ở bên sốt ruột đi tới đi lui, đưa mắt vừa trông thấy Từ Gia Diên, cảm xúc chống đỡ từ sáng đến nay liền sụp đổ.
Gia Diên à, cuối cùng con cũng về rồi. Lúc nói, nước mắt chảy vòng quanh, vội vàng đi về phía Từ Gia Diên, Rốt cuộc em gái con đã xảy ra chuyện gì, con bé sẽ không sao chứ?
Mẹ, mẹ chớ sốt ruột. Từ Gia Diên dịu giọng an ủi bà.
Trần Kỳ dậm chân: Sao mẹ có thể không lo được chứ, nếu Thiên Thiên con bé xảy ra chuyện không hay gì...
Nói được nửa thì nghẹn ngào không cất giọng nổi, đang định giơ tay lau mũi thì thoáng trông thấy Lộ Miểu đi theo sau Từ Gia Diên, lập tức hít sâu, lạnh mặt, nhìn sang Từ Gia Diên: Sao nó cũng đến?
Từ Gia Diên bất giác nhíu mày: Mẹ à.
Lộ Miểu nhìn bà, rồi dời mắt sang chỗ khác, nhìn cảnh sát thụ án ở bên cạnh, thấp giọng hỏi anh ta: Xin hỏi tình hình bây giờ thế nào rồi?
Cảnh sát thụ án là cảnh sát ở đồn công an gần đây, không qua lại với Lộ Miểu, cũng không biết cô, bèn nhíu mày nhìn: Cô là?
Cô ấy là người nhà tôi. Từ Gia Diên tiếp lời, rồi bước đến, Xin hỏi tình hình bây giờ thế nào rồi?
So với Trần Kỳ đã suy sụp, Từ Gia Diên trông có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.
Xem xét từ dấu hiệu để lại hiện trường, hẳn là bắt cóc. Cảnh sát nói, Trước mắt chúng tôi đang kiểm tra những người khả nghi.
Lộ Miểu nhíu mày: Có thể điều tra minh tinh tên Lê Quân Hạo được không? Gần đây anh ta với Từ Gia Thiên qua lại khá nhiều, cũng có gút mắt tình cảm.
Đột nhiên Trần Kỳ đi về phía cô: Cô đang nói lung tung gì đó hả?
Lộ Miểu mấp máy môi: Tôi không nói bậy. Quả thật gần đây Gia Thiên khá thân thiết với Lê Quân Hạo, còn có cả scandal, dì có thể lên mạng xem.
Đó chẳng qua là tụi nhà báo nói bậy cả. Sắc mặt Trần Kỳ không tốt lắm, Hai đứa nó chỉ là bạn bè bình thường cùng đi ăn bữa cơm mà thôi.
Từ Gia Diên nhíu mày nhìn bà: Mẹ, mẹ biết Lê Quân Hạo này?
Kiều Trạch quay đầu đi, không lên tiếng.
Từ Gia Diên nhìn Lộ Miểu: Em nói tiếp đi.
Gia Thiên một lòng muốn vào giới giải trí, muốn mượn Lê Quân Hạo để đi lên, tối mấy hôm trước còn đột nhiên đến báo Lê Quân Hạo tụ tập hít ma túy. Tối qua liền bị bắt cóc, trong chuyện này chắc chắn có liên quan với nhau, em cảm thấy có thể bắt tay điều tra từ chỗ Lê Quân Hạo.
Làm càn. Đột nhiên Từ Gia Diên khẽ mắng một câu, chuyện Từ Gia Thiên muốn vào làng giải trí đã nhắc đến với anh, anh luôn cực lực phản đối chuyện con bé muốn vào chốn phức tạp đó, không ngờ nó lại tự đi đường tắt.
Sao cô biết? Đột nhiên Trần Kỳ chuyển lửa đạn sang Lộ Miểu, nghiêm mặt cất cao giọng, Nếu cô sớm biết nó làm việc đó, vì sao còn giấu chúng tôi?
Tôi... Lộ Miểu nhìn Từ Gia Diên một cái, cô có nói với Từ Gia Diên rồi mà, tối hôm Từ Gia Thiên say rượu nói một lần, hôm Từ Gia Thiên tìm cô xin lỗi thì cô cũng có nói thêm với Từ Gia Diên, cô bị Trần Kỳ oanh tạc đến mức khó hiểu, cô không lí giải được hận thù của bà ta với mình, cũng như thế, đưa mắt nhìn về người cô từng lầm tưởng là mẹ, cũng từng thân thiết gọi hai tiếng mẹ ơi, cô không thể trả lời nổi.
Mẹ à, Miểu Miểu có đề cập đến với con rồi. Từ Gia Diên kéo Lộ Miểu ra sau, Là do con không để ý, con chỉ nghĩ cảnh cáo Thiên Thiên là xong, không ngờ con bé lại cố chấp đến vậy.
Mấy đứa đều biết, vì sao còn giấu mẹ? Trần Kỳ không hề bỏ qua, Con có biết con bé làm thế sẽ gặp nguy hiểm không? Con có biết con như thế sẽ hại chết em gái con khong?
Lộ Miểu cảm thấy mấy câu hỏi chất vấn này hoàn toàn chẳng có nghĩa lí gì, không muốn lãng phí thời gian cho bà ta càn quấy, bèn quay người hỏi cảnh sát: Hiện trường xảy ra chuyện ở đâu, tôi có thể đến xem không?
Cô đừng có ở đây mà vờ vĩnh. Trần Kỳ gắt gỏng, Từ nhỏ đến lớn có ngày nào cô thấy Thiên Thiên sống dễ chịu không hả. Nếu không phải do cô biết mà không báo, bây giờ con bé có thể thế sao?
Lộ Miểu:...
Cô hoàn toàn không hiểu nổi Trần Kỳ giận cá chém thớt.
Cảnh sát thụ án dường như cũng không hiểu, ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Chó nhà bà đi lạc, còn trách hàng xóm không giúp bà giữ chuồng ư? Đột nhiên một giọng nam vang lên, phá vỡ sự im lặng trong phòng.
Lộ Miểu ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy Kiều Trạch đang đi vào.
Anh... Cô ngạc nhiên không phải vì anh đến, mà là câu phản bác chuẩn không cần chỉnh của anh.
Anh nhìn cô một cái, người đi về phía cô, lúc đến trước mặt thì rất tự nhiên giơ tay ra, cầm lấy tay cô kéo người đến bên cạnh.
Cô ngốc đó à, muốn để mặc chó dại cắn loạn, sao không bảo Lộ Bảo đến?
Âm Thanh Của Em Là Thế Giới Của Anh Âm Thanh Của Em Là Thế Giới Của Anh - Thanh Phong Ngữ Âm Thanh Của Em Là Thế Giới Của Anh