Butterflies don't know the color of their wings, but human eyes know how beautiful it is. Likewise, you don't know how good you are, but others can see that you are special.

 
 
 
 
 
Tác giả: Thanh Phong Ngữ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Ddoan Le
Số chương: 135 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1656 / 10
Cập nhật: 2021-09-04 23:14:30 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10
ộ Miểu nhíu mày: "Cái gì gọi là... gây dựng sự ăn ý hợp tác giữa chúng ta?"
"Rốt cuộc anh làm gì thế?" Cô hỏi.
Kiều Trạch: "Thất nghiệp lang thang."
Lộ Miểu: "..."
Kiều Trạch cầm lấy tài liệu khẩu cung, nghiêng đầu nhìn cô: "Ý cô thế nào?"
Lộ Miểu nghiêng đầu nghĩ ngợi: "Được."
Cô sảng khoái thế này để Kiều Trạch không phải nhìn cô thêm, dường như cô không có chút nhạy cảm khi ở cùng một phòng với đàn ông xa lạ, trông cứ như anh đang dụ dỗ một cô gái không biết tí gì.
"Lộ Miểu." Tay anh vuốt ve mép ly, trầm ngâm nhìn cô, "Cô có biết, cô ở lại đó là có nghĩa gì không?"
"..." Lộ Miểu không hiểu, "Không phải anh nói là muốn gây dựng sự ăn ý hợp tác giữa chúng ta ư?"
"..."
Kiều Trạch không thảo luận chuyện này với cô nữa, không phải cô nhóc này không coi anh là một người đàn ông, mà là không xem mình là một cô gái, chuyện này cũng tốt, không cần phải ngại ngùng va chạm gì nhiều.
Chiều hôm đó Lộ Miểu lập tức dọn đến, Kiều Trạch cũng giúp cô dọn dẹp.
Tạm thời cô không trả lại phòng, dù sao cũng mới vừa đóng tiền phòng một tháng.
Cô biết Kiều Trạch yêu cầu nghiêm khắc, không rõ biểu hiện của mình có thông qua sát hạch của anh không, sợ đến lúc không qua lại phải tìm phòng thêm lần nữa.
Kiều Trạch cũng kệ cô, xách vali giùm cô, vẫn như trước cô ở lại căn phòng phụ.
"Tạm thời cô ở đây để thích ứng trước đi đã, thời hạn ba ngày tính từ ngày mai." Đặt đống đồ xuống, Kiều Trạch nhìn cô nói, "Bây giờ cô cứ nghiên cứu kĩ vụ án đi đã, có ý kiến gì hay chỗ nào cần giúp, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tôi."
Lộ Miểu gật đầu, dọn dẹp sơ sơ rồi bắt đầu xem xét vụ án.
Bởi vì thành phố An ở vị trí đặc thù, là một trong những cứ điểm quan trọng trung chuyển ma túy từ nước ngoài vào, rất nhiều giao dịch ma túy hoặc là nhập cảnh từ thành phố khác, rồi đi qua thành phố An, sau đó sẽ nhập lậu qua An Hành, hoặc trực tiếp từ nước ngoài đi vào thành phố An, rồi từ thành phố An sẽ phân tán đến các chợ đen ma túy ở các thành phố lớn.
Cũng vì vị trí đặc biệt thế này, nên nhiều năm qua thuốc phiện lan tràn khắp thành phố An, ma túy hoành hành. Tất cả ma túy liên kết chặt chẽ với nhau như bản đồ hình cây, ngoại trừ trùm ma túy ở tầng đỉnh, thì bên dưới từ vận chuyển đến phân tán đều phân cấp ra rõ rệt, "A Xán" trong miệng Châu Triều và Châu Thăng chính là "kẻ cung cấp" ở tầng chót hết, cũng giống như những kẻ "cung cấp" khác ở chợ đen, dạng này thường dựa vào việc buôn bán mà nuôi cơn nghiện, nhận lấy ma túy từ bên trên làm nguồn cung cấp, giữ lại cho mình một phần, một phần khác lại bán cho những kẻ nghiện hút.
Mà những kẻ khác đó, chính là dựa vào đồng nghiệp, bạn bè, bạn học hay quan hệ khách hàng liên kết lại.
Kiều Trạch để Lộ Miểu điều tra, chính là một trong những "kẻ cung cấp" ở tầng đáy. Trong khẩu cung của Châu Triều và Châu Thăng không nói kĩ về người đàn ông gọi là A Xán này, bọn họ chỉ gặp người này một lần, cao khoảng 1 mét 78, hình thể bình thường, không mập không gày, đeo khẩu trang mũ kính râm, che dấu rất khá, không nhìn rõ mặt. Sau khi giao dịch thì để bọn chúng giao hàng ở địa điểm đã chỉ định, tiền của hắn sớm đã đặt sang một bên. Không kiểm hàng, cũng không sợ chúng cầm tiền bỏ trốn.
Theo lời của hai kẻ này mà nói thì, là một quái nhân.
Trong khẩu cung có một tấm hình, ảnh chụp A Xán, khi hắn ta lấy hàng thì từ đằng xa bọn chúng có chụp được bức ảnh, chỉ có một bên mặt, không nhìn rõ ngũ quan.
Không có nghề nghiệp cũng không có sơ lược bối cảnh thân phận.
Điều này có nghĩa rằng, trong thời gian ba ngày cô có này, từ mấy hàng chữ ít ỏi cùng tấm ảnh này, phải bắt được hắn ta trong hơn hai mươi triệu người.
Vấn đề Kiều Trạch đưa cô đúng là không nhỏ.
Hôm sau, Lộ Miểu muốn tìm Kiều Trạch để lấy toàn bộ danh sách ghi chép những người sử dụng ma túy ở thành phố An.
Kiều Trạch đưa cô đến chỗ Tiếu Trạm, ném một xấp tài liệu cho cô.
"Đây là toàn bộ danh sách ghi chép những kẻ nghiện." Kiều Trạch nói, "Nhưng thực tế con số người hít ma túy, có thể gấp 5 hay thậm chí gấp 10 con số này. Hắn ta không ở trong danh sách, cô đừng lãng phí thời gian vào chuyện này."
Lộ Miểu nghe là biết anh đã tìm được người rồi.
"Các anh có đáp án rồi ư?" Cô hỏi.
Kiều Trạch không nói rõ: "Đây là đề thi của cô."
Phó cục trưởng Lưu cũng ở đó, cười khuyên cô: "Lộ Miểu, Kiều Trạch cậu ta khó có dịp cho cô cơ hội, cô phải nắm cho thật chắc đấy. Cậu ta chưa từng dẫn dắt ai đâu."
Lộ Miểu ngây ngốc gật đầu, tuy không rõ Kiều Trạch làm gì, nhưng người mà phó cục trưởng Lưu đã bảo đảm, thì cho cùng cũng không làm chuyện trái pháp luật.
Đến chiều thì cô về nhà trước, Kiều Trạch ở lại cục xem xét vụ án Trương Toàn.
Lúc về đến nhà, Lộ Bảo lại "ư ử" quấn lấy Lộ Miểu.
Tiểu tử này mấy hôm trước vừa được lấy khúc xương mắc trong cổ ra, bây giờ đã lại vui vẻ.
Lộ Miểu ngồi xuống chơi đùa với nó, chợt hỏi: "Lộ Bảo, chúng ta làm xiếc đi, mày phụ trách diễn xiếc, tao phụ trách kiếm tiền, được không?"
Lộ Bảo "gâu" một tiếng, không biết là đồng ý hay từ chối.
Lộ Miểu cũng không để ý, thay quần áo, trang điểm xấu xí đến mức gần như không nhận ra mình, sắm mình thành tên hề, rồi dắt nó ra cửa.
Cô đưa nó đến trường tiểu học tốt nhất thành phố An, đối diện trường tiểu học phụ thuộc An Trung.
trường tiểu học phụ thuộc An Trung nằm ở khu lão thành thành phố An, cách khá gần khu dân cư, nằm lân cận quảng trường buôn bán.
Lộ Miểu dắt Lộ Bảo đến quảng trường buôn bán đối diện mạn sườn cổng chính của trường học, tìm chỗ ngồi xuống.
Ở bên kia có vài gánh hàng rong, cũng rất đông người già trẻ nhỏ, đều là người dân gần đây sau khi ăn xong thì ra quảng trưởng tản bộ khiêu vũ.
Lúc Lộ Miểu đến vừa đúng lúc tan học buổi chiều, cô thử điều khiển Lộ Bảo làm mấy trò vặt vãnh, ví dụ như nhào lộn hay đứng thẳng đi, Lộ Bảo cũng khá phối hợp, dần dần thu hút không ít người qua đường.
Trong thành phố ít khi thấy khỉ làm xiếc, huống gì là chó.
Người đến xem càng lúc càng đông, những em học sinh tiểu học vừa tan cũng dắt tay bố mẹ đến xem, sau khi bị bố mẹ bắt về, ăn cơm xong lại chạy đến xem, không ít người còn thưởng tiền.
Suốt cả buổi tối, Lộ Miểu kiếm được đầy một bát.
Cô dẫn Lộ Bảo về, vừa vào nhà thì chạm mặt Kiều Trạch.
Suýt chút nữa Kiều Trạch không nhận ra cô.
"Đang làm trò gì đấy?" Kiều Trạch hỏi, tiện tay cầm lấy khăn lông ướt ném lên mặt cô, "Lau sạch đi."
Lộ Miểu liền lau mặt, ngũ quan dần rõ ràng.
"Điều tra thế nào rồi?" Kiều Trạch hỏi.
Lộ Miểu: "Không tiến triển mấy."
Kiều Trạch liếc mắt nhìn Lộ Bảo u oán bên chân cô: "Cô dẫn nó đi làm gì?"
"Đi làm xiếc đó." Lộ Miểu nói xong liền lấy một xấp tiền trong túi xách ra, rút ra một nửa, đưa cho anh, "Đây là Lộ Bảo kiếm, chó của anh, nên một nửa thuộc về anh."
Kiều Trạch: "..."
Lộ Miểu cũng đưa nửa còn lại sang: "Đây là tiền thuê nhà."
Kiều Trạch kiềm chế nhìn cô: "Tôi bảo cô đi điều tra án, cô lại đưa chó tôi đi kiếm tiền?"
"Anh cũng đâu quy định là tôi phải điều tra thế nào đâu." Giọng Lộ Miểu yếu đi, "Tôi bận cả tối, không phải tiền đều sung công hết đấy à."
Kiều Trạch: "..."
Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng chuông.
Lộ Bảo sủa "gâu" với cửa, nó thông báo lại tiếng động cho Kiều Trạch.
Kiều Trạch đi ra mở cửa.
"Anh hai, mẹ bảo em đưa thuốc bổ với phương thuốc dân gian đến cho anh đây." Cửa vừa mở ra, giọng của Kiều Thời liền theo vào.
Theo bản năng Lộ Miểu quay đầu lại, vừa vặn đối mắt với Kiều Thời.
Kiều Thời sửng sốt, hai mắt len lén nhìn Kiều Trạch, mấp máy môi hỏi: "Chị dâu?"
Vừa nói xong liền bị đánh một phát.
"Nói bậy bạ gì đó." Bàn tay đặt trên đầu cô kéo người vào phòng.
Kiều Thời xấu hổ chào hỏi Lộ Miểu.
Lộ Miểu mỉm cười đáp lại cô ấy.
Kiều Trạch thuận tay xách lấy thứ đồ trong tay Kiều Thời, rồi giới thiệu hai người:
"Kiều Thời."
"Lộ Miểu."
Đơn giản đến mức ngay cả Kiều Thời có muốn làm quen cũng không biết phải làm thế nào.
Lộ Miểu từng nghe nói đến Kiều Thời, biết Thẩm Ngộ thì cũng biết Kiều Thời.
Thành phố An là một thành phố hiện đại hóa nhưng vẫn mang theo luồng không khí văn hóa dòng họ dày đặc, luôn duy trì xưng hô "tộc trưởng", Thẩm ngộ chính là tộc trưởng bên này.
Quan trọng hơn cả, Thẩm Ngộ chính là truyền kì ở đội cảnh sát, xuất thân cảnh sát hình sự, tự mình xin điều đến đội truy bắt ma túy, sau lại được điều sang đội đặc công, chiến công chói lọi, sau lại mặc dù tạm thời rời khỏi đội cảnh sát, nhưng vẫn có ảnh hưởng nhất định đến trong cục, phó cục trưởng Lưu với anh ta khá tâm đầu ý hợp, không ít lần nhắc đến truyền kì của đội cảnh sát với những người mới các cô.
Nên bây giờ khi nghe Kiều Trạch giới thiệu Kiều Thời, Lộ Miểu kinh ngạc một lúc lâu: "Tôi biết cô, cô chính là vợ của tộc trưởng."
Thái dương Kiều Thời giật giật, đối với hai chữ "tộc trưởng" này cô vẫn có chút lạ lẫm không quen.
Kiều Trạch nhìn cô một cái, rồi gật đầu: "Đúng thế, con bé gả cho một linh vật."
"..."
"..."
Kiều Trạch nâng cổ tay nhìn đồng hồ: "Nếu đồ đã đưa đến rồi, thì về sớm chút đi."
Kiều Thời đã sớm quen với kiểu đuổi khách này của anh, Thẩm Ngộ vẫn còn đứng dưới lầu đợi cô, đang bế con, con còn đang ngủ, anh không tiện đi lên.
Cô chào tạm biệt Lộ Miểu rồi đi xuống trước.
Kiều Trạch tiễn cô xuống lầu.
Kiều Thời không nhịn được, quay đầu hỏi anh: "Anh nè, đó thật sự không phải chị dâu à?"
"Không phải."
Lập tức Kiều Thời như nắm được điểm yếu, tay cô gõ chứ: "Lần trước em ở lại nhà Thẩm Ngộ, anh đã nói với em sao ấy nhỉ? ‘Em có phải bị ngốc không đó, không danh không phận mà ở lại nhà người ta làm gì?' đúng không nhỉ?"
"Ha ha... chính nghĩa lẫm liệt như thế, sao bây giờ anh có thể để cho con gái nhà người ta không danh không phận ở lại nhà anh chứ, anh có ý gì đây? Hả?" Cô hỏi, chỉ thiếu nước túm chặt lấy tay anh, người lúc trước còn giáo huấn cô đến mức lỗ mãng, lúc này thật không tự nêu gương.
Lúc này cô chưa bao giờ cảm thấy tiếc nuối đến thế, Kiều Trạch không nghe được, khiến cơ hội cô học ngữ khí của anh cũng không có, đánh mặt anh không sướng bằng đánh Thẩm Ngộ, nhưng vẫn nhịn không được nói ra hai câu này, đầu đuôi gõ vào trên điện thoại, đắc ý đưa cho anh xem.
Kiều Trạch chỉ thản nhiên nhìn cô: "Tính chất khác nhau. Anh là vì nhu cầu công việc, còn cậu ta có ý đồ."
Âm Thanh Của Em Là Thế Giới Của Anh Âm Thanh Của Em Là Thế Giới Của Anh - Thanh Phong Ngữ Âm Thanh Của Em Là Thế Giới Của Anh