It's so amazing when someone comes into your life, and you expect nothing out of it but suddenly there right in front of you, is everything you ever need.

Unknown

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Linh Nghiêm
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 25 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1379 / 5
Cập nhật: 2017-09-25 00:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27+28
HAP 27
“Anh không cảm thấy chúng ta đang rơi vào bế tắc sao?” Phượng mềm mại hỏi “Em trở về, anh không đón nhận em, anh hờ hững với em. Có phải anh hết yêu em rồi không?”
“Anh không nói như vậy!”
“Thế vì sao anh từ chối em, anh muốn bỏ em phải không?”
“Anh sẽ không bao giờ bỏ em!”
“Chúng ta…cho nhau một cơ hội được không, Dũng?”
“Em muốn thế nào?”
“Tối nay 8h, tại nhà hàng anh đã cầu hôn em… Em chờ anh!”
“Được!”
Phượng mỉm cười hài lòng trở về phòng. Cô mở điện thoại bấm số gọi ột người…khóe môi cô nhếch lên.
Tối nay Phượng xuất hiện trong bộ đầm Channel màu trắng sang trọng, cô đưa bàn tay mềm mại vuốt ve miệng ly rượu vang. Trần Dũng có vẻ thoải mái hơn một chút kể từ ngày Phượng từ Anh Quốc trở về. Hắn cảm thấy nên ình một cơ hội, cũng nên cho Phượng một cơ hội. Dẫu sao họ cũng là vợ chồng gắn bó bao nhiêu năm.
Hai người trò chuyện một cách khách sáo. Dũng hỏi về cuộc sống của Phượng tại, Phượng chỉ dịu dàng “Không có anh, em chẳng bao giờ cảm thấy hạnh phúc. Thật vui vì em đã trở lại nơi này, ở bên anh!”
Trần Dũng nở nụ cười gượng gạo, sau đó lấy cớ đi vệ sinh.
Phượng nhìn Trần Dũng bước đi, cười nhạt rút trong túi xách một lọ thuốc bột nhỏ, rắc vào ly rượu, khuấy đều.
“Thư Lê, cô đang ở đâu? Anh Dũng…anh ấy say rượu…anh ấy đang nằm tại khách sạn…phòng… Cô mau đến gặp anh ấy được không?” Vũ hốt hoảng nói qua điện thoại.
“Tại sao lại là tôi? Phượng đâu? Vợ anh ấy đâu? Tôi nghĩ người mà anh cần báo tin lúc này là Phượng chứ…” Thư Lê cố kìm nén cơn xúc động.
“Không được…lúc này không được! Anh Dũng luôn gọi tên cô, luôn nói muốn gặp cô. Anh ấy không chịu về nhà, không chịu gặp chị Phượng. Nếu chị ấy mà gặp anh ấy lúc này thì!”
Thư Lê im lặng.
“Cô Lê, tôi xin cô. Trước đây anh Dũng từng mổ cắt dạ dày, nếu như anh ấy tiếp tục như vậy tôi sợ rằng…coi như cô chỉ đến khuyên bảo anh ấy một chút thôi, được không?”
Thư Lê cảm thấy trái tim đau nhói.
Hắn gọi tên cô sao?
Hắn còn nhớ cô sao?
Cô tưởng rằng hắn đã vui vầy bên người vợ đẹp, bên đứa con trai ngoan, đã quên mất trên đời còn một người phụ nữ là Thư Lê, vậy mà…
Cô có nên đến gặp hắn hay không? Gặp? Gặp? Chỉ là…nhìn hắn một chút, khuyên hắn đừng uống rượu, nói cho hắn gia đình mới là tất cả, đừng vì người phụ nữ như cô…
Một giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt, Thư Lê lấy tay quệt lấy, bình tĩnh nói “Được, tôi đến bây giờ!”
Thư Lê tần ngần đứng trước cửa phòng 301 khách sạn A, cửa phòng không khóa.
Hắn, chỉ cách cô một cánh cửa, nhưng cô cảm giác như khoảng cách của bọn họ là cả thế giới. Cô đã yêu hắn, yêu một người đàn ông mạnh mẽ, lãng mạn nhưng cũng đầy bá đạo, một người đàn ông tuyệt vời nhất trên thế gian! Dù tình yêu ấy, đạo đức hay xã hội hiện đại không chấp nhận, nhưng không sao…không sao…với cô, là bể khổ, là núi đao biển lửa…cô tình nguyện nhảy xuống. Miễn là từng trải qua cảm giác được yêu thương, được che chở, dù ra sao cũng đáng mà, phải không?
Thư Lê đẩy cửa bước vào. Đập vào mắt cô không phải là Trần Dũng say sưa như cô tưởng, mà là hai người đang ân ân ái ái trên giường.
Thư Lê không kịp nhìn, chỉ nghe thấy những tiếng rên rỉ đầy kích tình, không gian ám mùi dục vọng. Cô lấy tay bưng mặt, quay ngoắt, lắp bắp “Xin…xin…lỗi…tôi nhầm phòng…” Chắc là cô nhầm phòng.
“Dũng…Dũng…nhẹ thôi…” Giọng phụ nữ rên rỉ nỉ non, mà giọng nói này không phải ai khác chính là Phượng, vợ của Trần Dũng.
Vậy người đàn ông kia…cô nhớ lại bóng lưng màu đồng quen thuộc, hơi thở gấp gáp quen thuộc. Là hắn!
Nước mắt cô lăn dài trên khuôn mặt trắng ngần, cô quay lưng bỏ chạy!
“Là em sắp đặt phải không?” Trần Dũng quấn hờ một chiếc khăn tắm, ngồi quay lưng về phía Phượng.
“Em là vợ của anh, lên giường với anh là chuyện cần phải sắp đặt mới được sao?”
“Trong rượu của anh có thuốc!”
“Em không biết…có lẽ anh say!”
“Anh là người không dễ say, Phượng…” Hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt còn đỏ ửng sau một trận kích tình đầy cuồng nhiệt của Phượng, gằn giọng “Cả việc Thư Lê xuất hiện tại đây. Là em!”
Hắn không nghi vấn, là hắn khẳng định.
“Thôi được!” Phượng cười xòa “Là em. Anh biết tính cách của em đấy, em là người biết nhìn xa trông rộng. Em muốn cô nhân tình bé nhỏ của anh cắt-đứt-mọi-tơ-tưởng-đến-anh!”
“Cô ấy đã ra đi rồi, Phượng!”
“Em là vợ của anh. Quan hệ với anh là chuyện bình thường…” Phượng hờ hững nói “Dạy cho nhân tình của chồng một bài học cũng là chuyện bình thường!”
Trần Dũng bật dậy, bàn tay nắm chặt “Cô ấy ở bên anh khi em rời bỏ anh. Và khi em trở lại, cả anh lẫn cô ấy đều đã chết tâm rồi!”
“Nếu chết tâm…” Phượng cao giọng “Vì sao nhìn thấy cảnh đó, cô ấy lại bỏ chạy…vì sao lại xúc động…”
“Vậy em muốn cô ta đứng nhìn từ đầu đến cuối mới hài lòng sao?” Trần Dũng gầm lên, lấy tay hất hết những cốc thủy tinh trên bàn xuống đất.
“Anh…” Phượng tức tối.
“Em quá khác rồi, Phượng! Em chưa từng là người đàn bà ích kỷ như vậy, độc ác như vậy!” Trần Dũng xoay người bỏ đi.
Thư Lê bỏ chạy ra khỏi sảnh khách sạn. Lễ tân khách sạn hốt hoảng nhìn cô gái vừa đi vừa khóc…lẽ nào cô này bắt được chồng đang ngoại tình? Bọn họ nhìn nhau bàn tán.
Hắn cùng cô ta…hắn cùng cô ta…cảnh đó…những tiếng rên rỉ đó…chúng ám ảnh cô như một đoạn phim khủng khiếp, những tiếng rên như mũi khoan xoáy thẳng vào màng nhĩ của Thư Lê.
Thậm chí nếu là mũi khoan xoáy vào màng nhĩ, có lẽ Thư Lê sẽ không đau lòng như vậy.
Cô không nghĩ rằng bản thân mình vẫn còn yêu hắn nhiều như vậy!
Cô thua rồi, cô chỉ là một kẻ mặt dày vọng tưởng. Vọng tưởng rằng hắn vẫn còn nhớ đến mình, thì ra…cái hắn muốn cô nhìn thấy chính là cảnh hạnh phúc viên mãn của vợ chồng hắn. Hắn muốn cô hiểu rằng, đời này kiếp này Thư Lê và Trần Dũng, không bao giờ được phép nghĩ đến nhau.
Thư Lê đang bần thần bước đi như chạy thì va vào Vũ.
Vũ nắm lấy vai cô, giọng nói hơi trầm xuống “Thư Lê, cô bình tĩnh đi!”
Thư Lê cứng đờ như một con rối gỗ.
“Xin lỗi…” Vũ lẩm bẩm “Xin lỗi…là anh Dũng ép tôi nói dối Lê, là anh Dũng ép tôi…”
“Anh Vũ…” Thư Lê vô cảm nói “Anh giúp tôi một chuyện được không?”
Thư Lê xin nghỉ làm tại nhà bà Hạnh rồi theo sự sắp xếp mà cô nhờ vả Vũ, về Bắc Ninh thuê một căn nhà nhỏ trong làng thưa thớt dân để trú ngụ.
Cô muốn yên tĩnh suy ngẫm, muốn biến mất.
Mặc dù rời xa Hà Nội, cô sẽ không được gặp bé Lương. Nhưng cô biết, mảnh đất đó đối với cô chẳng có gì tốt đẹp. Cô không đủ dũng cảm để đối mặt với hiện thực, cô không đủ tự tin để tiếp tục sống tại nơi mà mang đến cho cô toàn những kỷ niệm đau thương.
Cô cũng không có nổi sự lạnh lùng, độc ác để tới bệnh viện bỏ đi đứa bé của cô và Dũng, vì vậy cô quyết định sẽ một mình sinh nó ra tại mảnh đất thôn quê yên bình này, khi có cơ hội cô sẽ trở về Hà Nội thăm bé Lương.
Thư Lê đờ đẫn bên khung cửa sổ, nhìn ra bầu trời xanh ngắt. Nếu như cô chỉ là một đám mây, vô tư vô lo không suy nghĩ…hờ hững trôi trên bầu trời, một ngày nào đó hóa thành mưa, thản nhiên biến mất thì tốt biết bao.
“Lê…mở cửa cho tôi!” Giọng Vũ vang lên sau cánh cửa gỗ.
Vũ xuất hiện, hai tay là hai chiếc làn đựng đầy thức ăn.
“Anh đến thăm tôi là tốt rồi. Anh đã giúp đỡ tôi nhiều như thế…còn mang đồ ăn đến cho tôi!” Thư Lê gượng gạo mỉm cười.
“Cái này…” Vũ cười cười “Tôi chỉ phụ giúp cô Lê thôi, đáng là bao. Dẫu sao hoàn cảnh của cô cũng rất đáng thương!”
Hắn thực sự cảm thấy cô đáng thương.
Hắn cũng dằn vặt hàng đêm khi cùng Phượng lừa dối cô. Nhưng biết sao được, Phượng đã từng giúp đỡ gia đình hắn, cô ấy có ơn với hắn, hắn không thể không báo đáp.
“Cám ơn!” Thư Lê cười khẽ. Phải, cô là thứ phụ nữ đáng thương, vừa đáng thương vừa đáng cười nhạo. Đây liệu có phải quả báo của một nhân tình hay không?
“Anh đã giúp đỡ tôi nhiều còn thường xuyên đến thăm tôi!” Thư Lê mỉm cười.
“Không có gì!” Vũ xua tay. Hắn cũng…không thực lòng đến vậy. Là Phượng sai hắn thường xuyên đến xem xét tình hình của Thư Lê để báo lại. Hắn nhìn cái bụng hơi nhô lên của cô, trong lòng suy nghĩ. Vì sao Phượng lại để cho Thư Lê mang thai đứa con của anh Dũng? Áng chừng cái thai cũng hơn 4 tháng rồi.
“Dạo này cô thế nào?”
Thư Lê khẽ vuốt bụng, mỉm cười “Tôi khỏe, em bé cũng khỏe. Anh biết không, tôi có cảm giác nó là một đứa con gái rất mạnh mẽ!” Khuôn mặt cô thoáng ửng hồng. Đó là giọt máu của hắn, người đàn ông cô yêu đến si mê.
“Sao rồi?” Giọng Phượng lạnh nhạt vang lên qua điện thoại.
“Cô ấy vẫn khỏe!” Vũ nghiêm túc trả lời. Hắn đang lái xe từ Bắc Ninh trở về Hà Nội.
“Đứa bé…thế nào? Cái bụng lớn chưa?” Phượng khẽ hỏi.
“Cô ấy đã được hơn 4 tháng rồi!”
“Vũ!” Phượng chợt nghiêm giọng “Lần sau tới, hãy pha thuốc ra thai vào đồ ăn của Thư Lê!”
Kít!
Vũ hoảng hốt phanh xe giữa đường.
Hắn…đã từng bẻ gãy chân, tay người khác, đánh cho người khác sống dở chết dở…nhưng chưa bao giờ hắn hại trẻ con. Chưa bao giờ, đặc biệt là một đứa trẻ vô tội còn chưa ra đời, đặc biệt là giọt máu của Dũng.
“Chị Phượng!” Giọng Vũ mất bình tĩnh “Không thể, tôi không thể làm việc thất đức này…”
“Trả lời tôi. Làm hay không làm?” Phượng lạnh nhạt.
“Tôi không thể!”
“Vô dụng!”
Tít…tít…tít…
Vũ cảm thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi túa ra ròng ròng. Hắn biết Phượng không phải người đơn giản như vậy! Không có hắn, sẽ có người khác hãm hại Thư Lê. Hắn có nên hay không, báo cho cô ấy biết?
Không được, hắn còn vợ còn con…hắn còn cuộc sống của hắn. Không thể vì Thư Lê mà làm phật lòng Phượng. Hắn sẽ mất tất cả!
Không được!
Trần Dũng tránh mặt Phượng tối đa có thể. Hắn cảm thấy khoảng cách giữa hắn và vợ ngày càng xa!
“Dũng…Thư Lê đã rời khỏi nhà bác Hạnh hơn tháng nay rồi. Con cho người đi tìm chưa? Khổ thân con bé, bụng mang dạ chửa…” Giọng bà Loan âu sầu vang lên.
“Con đã cho Vũ đi tìm khắp nơi nhưng không thấy!”
Thư Lê đã biến mất kể từ cái đêm cô ấy chứng kiến hắn và Phượng ân ái trong khách sạn.
Cô đi đâu? Cô làm gì khi đang mang thai. Cô có còn giữ nó không? Hay cô đã…
Trần Dũng nắm chặt bàn tay.
Hắn cảm thấy mình chính là tội nhân, hắn là kẻ có tội, đã phụ bạc cô. Hắn có khác gì người chồng trước của cô, cũng chỉ là một kẻ khốn nạn, chối bỏ trách nhiệm.
Hắn điên cuồng tìm cô, thậm chí xộc vào nhà Hoàng tìm cô…hắn đã lục tung cả cái Hà Nội này lên, nhưng vẫn không tìm thấy cô. Cô ấy…có thể đi đâu?
Vũ xách hai làn thức ăn, theo con đường cũ bước tới ngôi nhà mà hắn thuê trong làng cho Thư Lê.
“Lê…mở cửa…”
Thư Lê xuất hiện sau cánh cửa. Cô tiều tụy hơn một chút, sắc mặt sạm hơn một chút…nhưng cái bụng lại tỉ lệ nghịch lớn hơn một chút so với lần Vũ tới thăm cô nửa tháng trước.
“Anh vào đi!”
Vũ đẩy cửa bước vào, không để ý sau lưng hắn là bóng một người phụ nữ.
“Lê dạo này thế nào?”
“Tôi bị ho, chắc bé đang mọc tóc!” Thư Lê mỉm cười rót trà “Anh Vũ uống trà đi!”
Vũ nâng chén trà lên miệng, đang định hỏi gì thì có tiếng tru tréo “A đây rồi…đôi gian phu dâm phụ…bắt quả tang mày lén nuôi vợ bé…”
Một người phụ nữ khoảng trên dưới 30, khuôn mặt bình thường nhưng ánh mắt sắc sảo lao vào trong sân, vừa lao tới vừa gào.
“Cái loại mất dạy…nói là đi làm công vụ cho ông chủ lại tới đây lén lút thăm nuôi vợ bé… A, lại còn mang thai à?” Thoa hét lên, hùng hổ tiến tới. Sau lưng cô ta là hai người đàn ông lực lưỡng. Hai người đàn ông nhanh chóng tiến về phía Vũ.
Vũ hoảng hốt “Thoa…em đến đây làm gì…”
“Đến để chứng kiến anh và vợ bé lén lút như thế nào?” Thoa gầm lên.
“Chị à…chị hiểu lầm rồi…” Thư Lê vô thức lấy tay đặt lên bụng, yếu ớt.
Bốp!
Thoa vung tay tát vào mặt Thư Lê một cái, gào “Câm mồm. Gái đĩ già mồm à? Tao bắt tận tay day tận trán mày với chồng tao đang tằng tịu, lại còn mang bụng bầu lớn thế này. Còn định chối à con đĩ kia? Cái loại cướp chồng người khác…kinh tởm hơn cả mấy con phò đứng đường!”
Thư Lê sững sờ ôm mặt, đau, nhưng không đau bằng nỗi nhục trong lòng cô.
“Thoa…im đi, không phải như em nghĩ!” Vũ định tiến tới giữ vợ thì hai người đàn ông lực lưỡng rất nhanh kéo tay hắn. Vũ lắc mình chống cự nhưng không được, hai người này có võ.
“Hôm nay tao ày biết thế nào là cướp chồng người khác…” Thoa vừa gào thét vừa nhảy tới túm tóc, tát bôm bốp vào mặt Thư Lê. Thư Lê hoảng sợ lùi lại, hai tay ôm lấy bụng.
Không được, cô phải bảo vệ đứa con bé bỏng của cô…
Không được, cô phải giữ lấy giọt máu của hắn!
Ánh mắt Thoa hơi lưu chuyển…bên ngoài cửa đã có không ít hàng xóm trong làng đứng xì xầm bàn tán, chê cười, chỉ trỏ về vụ đánh ghen này.
“Bảo sao…tự dưng có người phụ nữ lạ hoắc đến ở, lại mang cái bụng bầu, đúng là dạng đàn bà thối thây!”
“Đúng là vợ bé mà…cái loại không biết xấu hổ!”
Bên trong, Thoa nhìn xung quanh rồi kéo Thư Lê ra phía bàn đá ngoài sân, đẩy mạnh.
Thư Lê ngã xuống, bụng đập vào cạnh bàn…
Bụng cô đau đớn như dao cắt, cô có thể cảm nhận sự ướt át của dòng máu chảy ra từ giữa hai chân mình…
Thư Lê vật vã nằm dưới đất, cảm nhận mình đang mất dần đi đứa con trong bụng, cảm nhận ánh mắt khinh miệt của người làng nhìn cô như thể, thứ nhân tình như cô, thứ đàn bà chửa hoang như cô đáng bị như vậy.
“Gọi cấp cứu…gọi cấp cứu…” Vũ hét lên, dùng hết sức lực lao tới bên Thư Lê, đỡ cô dậy.
Cô ấy chảy máu.
Cô ấy…không xong rồi. Con của Trần Dũng, không xong rồi!
Phía xa xa sau đám người làng lố nhố, một chiếc Lexus màu trắng từ từ hạ kính xuống, khuôn mặt lạnh lùng của Phượng thoáng hiện lên nét cười.
ah
CHAP 28
Ca cấp cứu của Thư Lê quá nguy cấp, bệnh viện tỉnh Bắc Ninh không dám nhận mà phải chuyển thẳng lên bệnh viện phụ sản trung ương. Vũ đi cùng xe cấp cứu trở về Hà Nội, trong lòng hắn lo lắng, sợ hãi, không biết có hay không nên gọi điện thông báo tình hình cho Trần Dũng.
Trong phòng cấp cứu.
“Tình trạng thế nào?”
“Xuất huyết…tràn dịch cổ tử cung…đứa trẻ mất rồi, còn người mẹ đang trong cơn nguy hiểm…”
“Bác sĩ, nhịp tim bệnh nhân ngày càng yếu…”
“Tiêm một mũi trợ tim!”
“Bác sĩ, cô ấy yếu quá…”
“Kích điện! Nhanh nào, nếu không chúng ta sẽ mất cô ấy…”
Ở một nơi nào đó cách bệnh viện phụ sản trung ương không xa, Trần Dũng giật mình trong cơn ngủ mơ màng, tim hắn hơi nhói lên một cơn đau thắt.
Trong lòng hắn bỗng hoảng hốt, chuyện gì vậy, vì sao hắn lại nóng ruột như thế?
Thư Lê tỉnh dậy, cô cảm thấy bụng dưới đau đớn, xung quanh toàn mùi thuốc sát trùng. Cô ngước mắt nhìn những ống truyền, chăn ga bệnh viện màu trắng, trong lòng nhàn nhạt một nỗi bi thương, nhìn xuống bụng dưới phẳng phiu của mình, nước mắt khe khẽ lăn dài.
Bé con của cô…giọt máu chưa ra đời của cô…đã đi rồi!
“Sao em lại làm như vậy với Thư Lê?” Vũ gằn giọng kéo mạnh “Anh và cô ấy đâu có gì. Mà vì sao em biết chỗ này mà tới?”
Thoa trầm giọng “Em đi theo anh!”
“Vì sao em phải hãm hại Thư Lê…tính cách của em anh biết, em đâu phải người ghen tuông mù quáng như vậy?”
“Anh Vũ…” Thoa chậm rãi kéo tay chồng, hít một hơi thật sâu “Anh bình tĩnh nghe em nói. Chị Phượng bảo em đến tìm cô gái đó đánh ghen, làm cho cô ta sảy thai. Em…”
Vũ gạt phắt tay vợ, lớn giọng “Cái gì? Em có biết việc đó thất đức như thế nào không? Em có biết đứa con trong bụng cô ấy là của ai không?”
Thoa sợ hãi bám vào bắp tay chồng, nước mắt vòng quanh “Em biết…em có thể đoán được. Nhưng...bé Nhím cần số tiền đó để chữa bệnh. Chị Phượng nói chỉ cần làm xong việc, chị ấy sẽ cho nhà chúng ta 50.000$ để đưa con sang Sing chữa bệnh. Chúng ta cần số tiền đó…bé Nhím còn nhỏ…”
Vũ cứng người.
Hắn không ngờ Phượng lại cao tay như vậy, cô ta thậm chí đã biết được con gái hắn đang mắc bệnh nan y cần một số tiền lớn để sang Sing chữa trị, cô ta thậm chí đã đánh vào điểm yếu của gia đình hắn, là Thoa…người vợ hết mực vì con của hắn.
“Cô ấy sao rồi?” Thoa run rẩy “Cô ấy tỉnh lại chưa…”
“Bác sĩ vừa làm phẫu thuật cho Thư Lê!” Vũ khàn khàn “Đứa trẻ…đi rồi. Còn cô ấy đã qua cơn nguy hiểm. Anh sẽ gọi cho anh Dũng, anh ấy cần phải biết việc này!”
“Không được!” Thoa lớn tiếng “Anh không được nói cho anh Dũng…nếu không chị Phượng sẽ…sẽ không cho chúng ta số tiền đó…không thể…”
“Thoa!” Vũ nắm chặt tay vợ “Chúng ta không thể cứu sống con gái dựa trên đồng tiền giết hại một sinh mạng được. Không chỉ đứa bé đó, Thư Lê có thể không qua khỏi, em hiểu không? Em có thể ngồi tù, vì thế Phượng mới để em ra tay…”
“Không được!” Thoa vừa khóc vừa van xin “Em xin anh…em xinh anh một lần này thôi, không thể, không thể để bé Nhím gặp chuyện…em cầu xin anh, em chỉ có một đứa con, em cần số tiền đó để cứu nó. Tội nghiệt này, một mình em gánh chịu…em xin anh hãy để em cứu con…”
Nhìn vợ, nhớ đến khuôn mặt xinh xắn ngây thơ của con gái, trái tim Vũ thắt lại. Hắn có phải hay không nên bắt tay thỏa hiệp với ma quỷ? Hắn có phải hay không nên đồng thuyền với người phụ nữ lạnh lùng, độc ác kia? Phải, hắn có lí do chính đáng…hắn có lí do chính đáng…hắn không phải người xấu…
“Anh sẽ không nói chuyện chị Phượng, chỉ nói rằng…Thư Lê đang nằm viện thôi!”
Trần Dũng nhận được tin báo của Vũ thì bật dậy, không kịp thay quần áo ngủ, vội vã chạy xuống nhà lấy chìa khóa ô tô.
Phượng trở về nhà đúng lúc Trần Dũng đang ra cửa, cô tròn mắt nhìn chồng “Anh đi đâu giờ này, đã 10h rồi đấy!”
Trần Dũng liếc Phượng, hắn có nên nói cho cô biết tình hình của Thư Lê không?
“Anh đi có việc!” Trần Dũng quyết định không nói gì, anh linh cảm việc lần này của Thư Lê có lẽ liên quan gì đó đến người phụ nữ mang bộ mặt thản nhiên này. Chỉ là linh cảm, nhưng anh linh cảm thì thường không sai lầm.
“Đi sớm về sớm!” Phượng hờ hững bước đi, chợt buông thêm một câu “Anh nên biết nơi nào mới là nhà của mình!” Nói xong cô bước lên cầu thang, trở về phòng ngủ.
Trần Dũng nheo mắt nhìn Phượng. Vợ của hắn, càng ngày càng thay đổi!
“Anh Vũ…Thư Lê chưa tỉnh lại, liệu cô ấy có sao không?”
“Chắc cô ấy chỉ mệt thôi!”
“Liệu…nói dại lỡ như Thư Lê mà chết, em có bị đi tù không? Hay người đi tù là chị Phượng?”
“Nói linh tinh, đừng nói nữa. Anh Dũng đến bây giờ…”
Trần Dũng đến kịp lúc đoạn hội thoại ngắn ngủi kia rơi vào tai hắn. Hắn sững người, trốn sau góc tường. Bàn tay hắn vô thức nắm chặt.
Vì sao chuyện của Thư Lê lại liên quan đến Thoa, vợ của Vũ? Thậm chí liên quan đến cả Phượng, vợ của hắn? Hắn có thể lờ mờ đoán ra 80% diễn biến.
Thư Lê…anh có lỗi với em. Ngàn lần vạn lần, là lỗi của anh!
Trần Dũng núp sau góc tường thêm một lát rồi thản nhiên bước ra, khuôn mặt trầm tĩnh đến đáng sợ.
“Tôi đến rồi, đưa tôi tới phòng cô ấy!”
Trần Dũng mặc bộ quần áo sát trùng, ngồi bên giường Thư Lê, nắm tay cô. Hắn nhìn khuôn mặt xanh xao, tái nhợt của cô, lại nhìn xuống vùng bụng phẳng phiu của cô. Nơi đây…từng có một đứa trẻ, một đứa trẻ đã mang hình hài của con người, là kết tinh cảm xúc giữa hắn và cô. Hắn mơ hồ không biết đó có thể gọi là yêu, hay rung động? Nhưng với hắn…quãng thời gian đó, hạnh phúc đó, hắn chưa từng hối hận.
Điều hắn cảm thấy hối hận duy nhất bây giờ là hắn tưởng mình mạnh mẽ, tưởng mình có thể bảo vệ Thư Lê và con, nhưng không phải vậy. Hắn mơ hồ, hắn hờ hững, hắn biết Phượng là loại phụ nữ như thế nào nhưng vẫn ngơ ngác bỏ mặc Thư Lê bị Phượng hãm hại, bị Phượng tổn thương hết lần này tới lần khác. Nếu Diễm là loại phụ nữ cho rằng mình thông minh, thì Phượng lại là người phụ nữ thực thông minh thực sự, thông minh tới mức đáng sợ. Nhiều lúc chính hắn còn cảm thấy hắn không thể đấu lại người phụ nữ đầu gối tay ấp hơn 20 năm của mình.
Trần Dũng nắm chặt bàn tay!
Phải, hắn đã làm mất đi một đứa con, nhưng Phượng cũng giết chết một đứa con của hắn. Mối nợ đó, coi như chấm dứt! Nhưng còn Thư Lê, cô ấy vô tội, cô ấy thậm chí không ở bên cạnh hắn một phút một giây kể từ khi Phượng trở về, cô ấy thậm chí đã trốn đến vùng hẻo lánh để lánh đi cuộc sống xô bồ, để an bình sinh con, vậy mà Phượng còn không dung tha cho cô ấy. Cô ấy không phải thứ đàn bà chen chân vào giữa bọn họ, bởi vì thời điểm cô ấy xuất hiện trong đời hắn, thậm chí Phượng còn coi như hắn không tồn tại, ngay cả sự sống chết của hắn, cô còn không quan tâm. Hắn những tưởng Phượng đã thực sự rời bỏ hắn, nhưng rồi cô trở lại, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thản nhiên hãm hại người đàn bà từng ở bên cạnh hắn… Cô ấy, vợ hắn, đã không còn là người đàn bà hắn yêu. Trước đây cô ấy mạnh mẽ, thông minh chứ không lạnh lùng, độc ác. Trước đây cô ấy yêu hắn bằng sự chân thành, chứ không dung mưu mô để đoạt lấy hắn. Phượng, em thay đổi thật rồi!
Thư Lê he hé mắt, nhìn thấy Trần Dũng trầm mặc ngồi bên giường. Cô cảm thấy thực đau lòng. Người đàn ông mà cô yêu, cô đã không thể giữ được giọt máu của hắn…cô là người mẹ tồi tệ!
“Dũng…” Thư Lê yếu ớt gọi.
“Anh ở đây!”
“Em xin lỗi!”
“Em có lỗi gì sao?”
“Em bé…không còn rồi!”
Một khoảng không gian im lặng đến đáng sợ, Trần Dũng nắm chặt bàn tay. Cô ấy xin lỗi hắn? Cô ấy chắc hẳn không biết rằng tất cả chỉ là một âm mưu, một âm mưu do vợ hắn một tay sắp đặt. Cô ấy có lỗi gì? Cô ấy vô tội…
“Em đừng lo nghĩ nhiều!” Trần Dũng bình tĩnh “Hãy cố gắng nghỉ ngơi…”
Thư Lê thấy hắn đứng dậy định rời đi thì vô thức nắm lấy tay hắn, nhỏ giọng “Cho em…nắm tay cha của con em được không…xin anh…chỉ 5 phút thôi…sau đó em sẽ trả anh nguyên vẹn về với vợ của mình. Sau này…đừng bao giờ gặp lại em nữa…”
Sợi dây kết nối duy nhất giữa cô và hắn cũng đứt rồi. Cô chỉ muốn nắm tay hắn một chút, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay hắn một chút, một chút mà thôi. Dù chỉ 5 phút, nhưng với cô, đó là vĩnh cửu.
Vai Trần Dũng hơi run rẩy. Sâu thẳm từ trái tim, hắn nhận ra mình đã yêu người con gái ấy!
“Nói cho tôi tất cả sự việc!” Trần Dũng ngồi sau bàn làm việc, lạnh lùng nhìn Vũ.
“Việc…việc gì? Tôi không hiểu ý của giám đốc…” Vũ lắp bắp. Hắn cảm thấy mồ hôi ướt lạnh cả sống lưng.
“Vũ, cậu theo tôi bao nhiêu năm rồi?”
“Dạ…15 năm…”
“Tôi hiểu cậu, có khi còn hơn cả vợ cậu nữa. Thoa ấy…người phụ nữ mà cậu nói rằng ghen tuông đẩy ngã Thư Lê ấy!”
Vũ hoảng hốt nhìn Trần Dũng.
“Khi nói dối, cậu sẽ lắp bắp, sẽ đổ rất nhiều mồ hôi!”
“Khi nói dối, tai cậu sẽ rất đỏ!”
“Tôi đã gặp em dâu, cô ấy không phải thứ đàn bà ghen tuông tới mức làm người khác sảy thai. Nói đi, tôi đang nghe!”
Vũ nhìn xuống lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi…sự thật, hắn không thể tiếp tục giấu giếm nữa rồi!
Vũ rời khỏi phòng làm việc của Trần Dũng, để mặc hắn chìm trong suy tư.
Năm hắn 17 tuổi, hắn bị chính cha của mình đưa vào con đường nghiện ngập. Mẹ hắn thì đau bệnh, hắn không thể không nghe theo sự dụ dỗ của người mà hắn gọi là “bố” ấy.
Hắn đi ăn cắp, đi móc túi, đi lừa gạt người ta để lấy tiền hút chích.
Hắn là thứ thanh niên hư hỏng, là tầng lớp đáy của xã hội.
Ngày ấy, hắn định móc túi Phượng nhưng bị cô phát hiện. Cô ấy định la lên, nhưng hắn lao vào bịt miệng Phượng, nói với cô hắn chỉ là người muốn làm quen thôi.
Vậy mà Phượng, không hiểu ngốc thật hay giả ngốc, ngây ngô tin lời hắn.
Hắn biết Phượng là tiểu thư con nhà giàu nên ban đầu hắn ở bên cô để lợi dụng, moi tiền hút chích. Sau này Phượng phát hiện ra hắn nghiện, hắn lại tìm mọi cách xua đuổi cô. Hắn biết hắn đã động lòng với Phượng, không muốn cô ở bên cạnh thứ đàn ông hạ lưu, không có tương lai như hắn. Nhưng cô gái ngốc của ngày ấy, nằng nặc đòi bám theo hắn, nằng nặc tiếp cận hắn, nằng nặc giúp hắn cai thuốc. Đó là quãng thời gian, có lẽ là hạnh phúc nhất của cuộc đời hắn.
Hắn từng chờ Phượng 6 năm khi cô sang Anh Quốc du học.
Hắn từng bỏ qua tất cả, dù Phượng không thể sinh con, miễn là hai người bọn họ được hạnh phúc.
Hắn từng yêu cô đến mù quáng, bất chấp tất cả…
Nhưng người hắn yêu, có lẽ là Thu Phượng của hơn hai mươi năm trước, một cô gái tuy thông minh nhưng luôn tỏ vẻ ngờ nghệch, một cô gái với trái tim lương thiện, thuần khiết…chứ không phải người đàn bà độc ác, sẵn sàng dùng mưu kế gạt bỏ mọi chướng ngại vật ngáng chân mình như bây giờ!
Hắn từng nhìn Phượng hại đối thủ làm ăn phải ngồi tù, gia đình tan nhà nát cửa, chỉ để phục vụ lợi ích của cô, nhưng hắn mặc kệ, cô ấy là vợ hắn.
Hắn từng nhìn Phượng đẩy chính em họ ngờ nghệch của mình ột người đàn ông không tốt, chỉ vì biết rằng cô em họ ấy có tình ý với hắn. Nhưng hắn mặc kệ, cô ấy là vợ hắn.
Hắn từng nhìn Phượng hãm hại người ta đến mất đi tất cả, rồi thả cho người ta một cái phao, để người ta chịu ơn mình, làm việc dưới trướng của mình. Nhưng hắn mặc kệ, cô ấy là vợ hắn.
Dù cô ấy có mưu mô, xảo quyệt thế nào, cô ấy vẫn là vợ hắn, người mà hắn yêu.
Hắn có thể chấp nhận tất cả, nhưng không thể chấp nhận Phượng hại chết con hắn, thậm chí Thư Lê có thể sẽ chết nếu như không cấp cứu tại bệnh viện tuyến trên kịp thời.
Hắn nên làm thế nào?
Yêu Phượng? Hắn nhận ra mình đã không còn thứ tình cảm “bất chấp tất cả” ấy nữa rồi.
Để mặc Phượng? Hắn không thể để cho Thư Lê, cho đứa con vô tội của hắn còn chưa kịp chào đời đã phải lìa xa, phải chịu ấm ức.
Đối phó với Phượng? Cô ấy là vợ hắn, là mẹ của con hắn. Hắn có thể nhẫn tâm với cô ấy sao?
Trần Dũng lấy tay day trán. Hắn phải làm gì? Phải làm gì bây giờ?
Thư Lê xuất viện, Vũ đưa cô tới một căn hộ chung cư cao cấp, sắp xếp cuộc sống cho cô.
“Đây là đâu?” Thư Lê yếu ớt hỏi Vũ.
“Đây là nơi anh Dũng dặn tôi sắp xếp cho cô. Tạm thời cô đừng đi đâu, hãy nghỉ ngơi cho tốt…sau này nếu có kế hoạch gì thì tính sau, được không?”
Thư Lê im lặng, thẫn thờ.
Quả thực cô không còn muốn liên hệ với hắn, dựa vào sự sắp xếp, che chở của hắn, nhưng cô là một người phụ nữ yếu ớt, thân cô thế cô, không có chỗ dựa. Ngay cả ngôi nhà ở Bắc Ninh mà cô đã trả 6 tháng tiền nhà, cô cũng không thể quay trở về. Đối với người ở quê, thứ đàn bà cướp chồng, chửa hoang như cô sẽ không được người ta tiếp nhận, cô sẽ không thể sống yên ổn trong ngôi làng yên bình ấy.
“Tạm thời cứ như vậy đi. Khi tôi có sức khỏe, có thể tìm việc làm, tôi sẽ rời khỏi đây!”
“Cô Lê!”
Thư Lê ngước mắt nhìn Vũ.
“Thật xin lỗi…vợ tôi…”
“Thôi được rồi!” Thư Lê ngắt lời “Những chuyện đã qua xin anh đừng nhắc lại được không…”
Vũ im lặng, cảm giác tội lỗi đè nặng lên trái tim hắn. Hắn chỉ muốn nói cho Thư Lê biết hết tất cả sự thật, nhưng hắn không đủ can đảm, mà Trần Dũng cũng không để cho hắn nói.
“Vậy…tôi về. Cô nghỉ ngơi đi!”
“Cherry, anh trở về rồi. Em có thể tới gặp anh không?”
“Pete, anh điên rồi. Em đã nói em không muốn liên quan đến anh nữa…em đã có gia đình…”
“Đến gặp anh, anh ở khách sạn F, nếu không tới…anh sẽ gặp chồng em!”
“Anh…”
“Anh thực sự nhớ em!”
Phượng thẫn thờ.
Phía bên ngoài cửa phòng ngủ của bọn họ, Trần Dũng lạnh lùng mím môi.
Phượng lặng lẽ thay quần áo rồi lái xe tới khách sạn F, tìm đến cửa phòng của Pete, gõ cửa.
Khuôn mặt đẹp như vẽ của Pete xuất hiện, hắn là sự kết hợp hoàn hảo của hai dòng máu Âu – Á, với chiều cao tiêu chuẩn của một người mẫu hạng A. Hắn kéo Phượng vào bên trong, thì thầm “Cherry, em đã tới…”
Phượng cảm thấy người cô mềm nhũn trong lòng Pete, cảm nhận hương thơm quen thuộc trên người hắn. Không được, cô đang từng bước trở lại bên chồng, cô không thể mềm lòng…
“Buông em ra…” Phượng giẫy ra.
“Em không nhớ anh sao? Anh đã rất nhớ em!”
“Pete, em đã có chồng rồi…”
“Anh không bắt em phải bỏ chồng. Chỉ cần…không quen anh thôi, được không?” Pete vừa nói vừa bước tới bên Phượng, kéo cô vào lòng, dùng bờ môi quyến rũ đặt lên môi cô, mạnh mẽ mút lấy, Phượng quay đi nhưng hắn dùng tay kéo cô lại, đặt lưỡi liếm lên vành tai cô khiến cô rên lên, mút lên cổ cô khiến cơ thể cô nóng bừng.
Phượng không thể cưỡng lại sức quyến rũ của hắn, không thể cưỡng lại hương thơm nam tính trên người hắn. Ban đầu cô còn cựa quậy phản kháng một cách yếu ớt, nhưng sau đó, cơ thể cô phản ứng lại những kích tình của Pete, cô vòng tay kéo đầu hắn sát lại, tiếp nhận nụ hôn hoang dại của hắn. Giống như 8 tháng trước, cô đã không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của ngươi đàn ông này, thì bây giờ cũng vậy. Xét về khía cạnh tình dục, người phương tây luôn có sức khỏe và kĩ năng, sự hoang dại hơn người Châu Á rất nhiều. Có lẽ…cô thích ở bên hắn, đơn giản vì tình dục. Dũng đã không chịu ở bên cô, không sao, đã có Pete! Pete bế Phượng đặt lên mặt bàn, thì thầm “Hôm nay anh sẽ bù đắp những ngày chúng ta xa nhau!”
Trong căn phòng khách sạn 5 sao sang trọng vang lên những tiếng rên rỉ đầy kích tình…
Phượng uể oải tỉnh lại trong lòng Pete. Phải, hắn luôn là người mang đến cho cô những thăng hoa mà từ lâu Trần Dũng không đem tới. Không phải Trần Dũng kém, chỉ là giữa bọn họ hình như thiếu đi cái gì đó mới mẻ, cái gì đó phiêu lưu, mạo hiểm, khiến cho người ta say mê, vừa muốn bước vào, vừa muốn bỏ chạy… Pete là thứ thuốc gây nghiện của Phượng, thứ heroin hảo hạng!
“Em tỉnh?” Pete vuốt ve gò má trắng hồng của Phượng.
“Em phải về, chồng em…sẽ tìm em!” Phượng ngồi dậy mặc quần áo. Dù biết Dũng sẽ không để ý tới cô, không quan tâm cô đi đâu. Hắn vẫn còn tránh mặt cô kể từ khi hắn biết cô tính kế Thư Lê…nếu hắn biết cô làm cho cô ta sảy thai thì hắn sẽ biểu hiện như thế nào?
“Anh không thấy chồng em gọi điện!” Pete hờ hững “Giữa em và chồng có chuyện gì sao?”
“Em và chồng em rất hạnh phúc!”
“Vậy mà em cư xử như một người đàn bà khát tình lâu ngày vậy!”
“Pete!” Phượng nghiêm giọng “Chuyện giữa chúng ta chỉ dừng ở mức độ bạn tình. Em không thể mang cuộc đời ngắn ngủi còn lại để đánh cược vào người đàn ông…không có tính an toàn như anh!”
“Anh không có tính an toàn sao?”
“Anh sẽ không lấy em, Pete. Em không thể chơi bạc được, em đã gần 40 tuổi rồi!”
“Phụ nữ phương Tây hơn 60 tuổi vẫn làm tình rất giỏi và vẫn có thể kết hôn. Cherry, em còn trẻ, em rất đẹp, rất gợi cảm…”
“Em là người Châu Á!” Phượng đứng dậy “Em về nhà đây. Anh ở đây bao lâu?”
“1 tháng? 2 tháng? Có lẽ là nửa năm…tùy thuộc vào em muốn anh ở lại bao lâu!” Pete hài hước nói. Hắn là một tên nhà giàu rảnh rỗi, được cha mẹ để lại một gia tài thừa kế kếch xù. Hắn không ngại tiêu tiền, chỉ là hắn sẽ sẵn sàng chi tiền cho việc gì mà hắn muốn.
“Em sẽ chỉ động liên lạc với anh!” Phượng soi gương sửa lại đầu tóc, quần áo, đánh son rồi mỉm cười bước đi.
Bước xuống sảnh khách sạn, Phượng hoảng hốt nhận ra một bóng dáng quen thuộc mà nhắm mắt cô cũng có thể tưởng tượng.
Hắn lặng im ngồi trên ghế chờ của khách, hai bàn tay rắn chắc lồng vào nhau, khuôn môi cương nghị hơi mím lại, ánh mắt lạnh lùng.
Trần Dũng nhìn Phượng bước ra, cười nhạt “Em xong rồi à, anh đã chờ em…” hắn giơ đồng hồ Rolex trên tay ra nhìn “4 tiếng 15 phút…”
Ái Tình Ái Tình - Linh Nghiêm